Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 30 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 30] [Hôm nay Đồn trưởng không có mặt] [Phòng Đồn trưởng] Đồng chí cảnh sát. Đừng kích động, từ từ nói. Chính là anh ta, đồng chí cảnh sát. Anh ta sàm sỡ tôi, tôi báo cảnh sát.
– Được được được. – Đừng nói bậy! Đừng gấp gáp . Xin hỏi anh tên là gì? Tưởng Mạnh Vĩ. Tưởng Mạnh Vĩ. Bao nhiêu tuổi rồi? 28 tuổi. 28 tuổi. Anh làm việc ở đây bao lâu rồi? Làm ở đây hơn một năm rồi. Hơn một năm.
Anh cho tôi ăn cái này ngoài đường à? Đây chẳng phải là vũ khí giải toả áp lực của cô sao? Nhưng cũng đâu thể ăn trên đường. Vậy cô cầm lấy đi. Vào trong tiệm tìm một góc trốn vào ăn. Đừng có cau mày rầu rĩ suốt thế. Chuyện bao lớn đâu?
Còn có tôi mà. Anh thì thế nào được? Tôi có thể bảo mẹ tôi cố gắng thêm. Mẹ anh bận rộn trăm bề lâu như thế, chỉ một câu là đã có thể khiến bà ấy phí công nhọc sức? Vậy chỉ có thể nói, là cách mạng chưa thành công.
Đồng chí vẫn cần nỗ lực thêm. Cô đừng bi quan quá. Không phải là tôi bi quan, là tôi đã quá hiểu mẹ tôi. Nút thắt trong lòng bà ấy thật sự không dễ mà cởi ra được. Tục ngữ nói rất đúng, tâm bệnh cần chữa bằng tâm dược.
Nút thắt trong lòng mẹ cô, cô hiểu rõ hơn tôi. Bốc thuốc đúng bệnh, từ từ thôi. Không thể gấp được. Đúng thế. Là do bọn em suy nghĩ chưa chu toàn. Xin lỗi. Xin lỗi thì có tác dụng không? Cậu đã có lỗi với bố nó rồi,
Nếu cậu lại còn làm mất cả cốt nhục duy nhất của ông ấy, nếu làm mất cả nó, thì cậu còn mặt mũi sống trên đời sao? Chị dâu à… Chị dâu à, chị nói nặng lời rồi. Chị nặng lời rồi. Em… Em biết là Đồn trưởng Trình đối xử với Hạ Khiết…
Thật… thật sự là rất rất rất bảo vệ. Thật đấy. Vì chuyện này… Vậy mà… Hạ Khiết còn thường xuyên cãi nhau với Đồn phó Trình nữa. Chị dâu, Hạ Khiết nhà chúng ta, thật sự là rất tốt. Ở trong Đồn, chuyện gì cũng xung phong ở phía trước.
Xung phong ở phía trước? Các người muốn làm gì? Bố Hạ Khiết đã hi sinh rồi, các người muốn để Hạ Khiết đi theo bố nó sao? Chị dâu à… Tôi… lời em nói khi nãy, chị hiểu nhầm rồi. Đúng thế. – Chị nghĩ nghiều rồi. Chị hiểu nhầm rồi.
Cũng không đến mức như thế. – Chị nghĩ nhiều rồi. – Đúng thế. Cái gì mà là tôi nghĩ nhiều rồi? Ông Hạ nhà chúng tôi, năm xưa đối xử với Vương Thủ Nhất thế nào, đối xử với Trình Hạo cậu thế nào?
Nhưng các người làm thế này, có xứng đáng với ông ấy không? Đồn phó Cao! Cao Triều, làm gì thế? Chị xem. Cao Triều này, mày làm gì vậy chứ? Tôi… đừng… đừng… Chị dâu, tôi xin lỗi, xin lỗi nhé. Chị cứ nói tiếp đi. Chị cứ nói tiếp đi nhé.
Chị nói tiếp đi. Các người đưa tôi đến phòng hoà giải, là có ý gì? Không phải. Chị dâu à, chuyện này… Chuyện đó… chị dâu, không có ý gì cả. Không có ý gì cả? Chuyện này… Khi nãy chẳng phải chỉ là do thuận tiện thôi mà.
Thuận tiện xem tôi thành nghi phạm? Hay là trở thành người nhà gây gổ khó nhằn? Chị nghĩ nhiều rồi, chị dâu. Nhưng mà là nghi phạm thì cũng không thể nào đưa đến đây được. Anh đều đã đập bàn rồi, mà còn chưa đưa đến đây? Không phải, khi nãy tôi…
Tôi đây là… Chị nói xem, tôi… Chị dâu à. Đồn cảnh sát Bát Lí Hà là nơi thế nào, đâu phải tôi chưa từng đến. Đúng thế. Nơi đây là để làm gì, mọi người chúng ta đều biết rõ ràng. Được rồi, nói đi, khi nào Vương Thủ Nhất mới về?
Đồn trưởng của chúng tôi thật sự là xin nghỉ phép rồi. Chúng tôi cũng không liên lạc được. Được, Vương Thủ Nhất không gặp tôi. Vậy bây giờ tôi đi đến Cục, tôi tìm Cục trưởng. Chị dâu, chị ngồi xuống đi. Chị… chị ngồi đi. Chị đây… đây…
Đi đến Cục làm gì chứ? Đồn trưởng không có mặt, chẳng phải vẫn còn chúng em sao? Đúng thế. Các người có thể giải quyết việc không? Đương nhiên. Có thể, có thể! Vậy thì tốt. Tôi muốn điều Hạ Khiết đến phòng Hộ tịch. Chuyện về nhân sự này…
Chị dâu, chị đây là muốn làm gì thế? Làm gì thế? Tôi không muốn phí lời thêm với mấy người nữa. Tôi muốn đến Cục tìm Tiểu Tống. Để tôi xem họ có dám để tôi chờ nữa không? Chị dâu, chị việc gì mà phải thế?
Chúng em đâu có nói là không giải quyết. Giải quyết, giải quyết mà. Cho các người thêm ba ngày nữa, nếu ba ngày sau vẫn không trả lời, tôi sẽ bảo Cục trưởng đến, để anh ta hỏi chuyện các người. Chị dâu! Chị dâu! Tạm biệt! Chính trị viên.
Cô đồng ý với bà ấy thế à? Có gì mà không đồng ý được? Ba ngày sau chẳng lẽ Đồn trưởng vẫn chưa đi làm sao? Chị đây là đẩy chuyện khó sang cho Đồn trưởng đấy, Không tính là gì đâu. Điều chỉnh nội bộ, dễ giải quyết.
Quan trọng là Hạ Khiết có chịu đi đến phòng Hộ tịch hay không. Có người mẹ như thế, không do nó quyết định được. Cao Triều, đừng có nói như thế. Không phải… Được rồi, cho dù thế nào, vẫn còn một đống chuyện cần giải quyết kìa. Chính trị viên! Sao thế?
Khi nãy thư ký Nguỵ của văn phòng đường Bát Lí Hà vừa gọi điện thoại đến tìm chị và Đồn trưởng. Hỏi mọi người tại sao vẫn chưa đi họp. Nói là cuộc họp sắp bắt đầu ngay rồi, những vẫn chưa thấy bóng dáng mọi người đâu.
Sao tôi lại quên mất chuyện này chứ? Họp gì thế? Đồn phó Cao, anh đi họp với tôi. Tôi? Ơ này, Chính trị viên. Chính trị viên. Nhưng mà là họp gì thế? Buổi sáng tôi vẫn còn việc đấy. Là trong thành phố tổ chức.
Lần này là từ thành phố đến khu vực, lại đến đường, tổ chức một chương trình hợp tác, kết hợp với việc tổng điều tra nhân khẩu, Muốn thanh tra nhân khẩu một lần, bao gồm cả việc thanh lý những trường hợp cho thuê nhà ở bất hợp lý,
Kinh doanh không có giấy phép, đăng kí nhân khẩu cho người nước ngoài gì đó. Việc điều tra này loại bỏ tai hoạ ngầm. Khu dân cư chiếu theo tinh thần của thành phố, nên đã mở một cuộc họp chung. Tôi và Đồn trưởng đều phải tham gia.
Không phải, thế thì cô và Đồn phó Trình đi đi. Buổi sáng tôi thật sự còn có vụ án phải thẩm tra. Chuyện đó của anh cứ hoãn lại đi. Chuyện này… anh… Đây là chuyện của khu dân cư đấy. Chẳng phải anh đã hứa với chúng tôi
Là sẽ tiếp quản phần này sao? Đúng thế, Đồn phó Cao, anh cứ đi cùng đi. Trong Đồn cứ để tôi canh là được. Vậy được, tôi đi sắp xếp một chút. Đừng sắp xếp nữa, không kịp rồi. Tôi dọn dẹp xong là chúng ta đi.
Đồn phó Trình, làm phiền anh sắp xếp một chiếc xe. Nhưng mà… Được! Chị Hứa. Anh nói trước đi. Cô nhanh chóng sắp xếp cho Đồn phó Cao và Chính trị viên một chiếc xe đi. Vâng! Quay lại, tôi vẫn còn có chuyện. Buổi sáng phải tiếp đãi một đương sự.
Cô giúp tôi tiếp đã nhé. Vâng, Đồn phó Cao. Đã đem đồ theo chưa? Đã đem rồi. Cậu xem, thời gian của chúng ta gấp gáp lắm. Thầy! Thầy đi đâu thế? Đi tuần tra. Không có việc gì quan trọng chứ? Nói gì thế?
Không phải, em nói là nếu thầy không có việc gì thì đi với em một chuyến. Đi đâu thế? Thầy cứ đi rồi biết. Đi thôi! Thầy, vậy còn em? Thế này, cứ làm theo kế hoạch. Cậu gọi thêm Tôn Tiền Trình và cảnh sát hỗ trợ Vương
Kêu gọi những người có thẻ căn cước đã quá hạn, đi làm bổ sung thẻ căn cước. Đồn phó Trình. Thất Tử, sao thế? Đồn trưởng và Chính trị viên đi đâu cả rồi? Chính trị viên đi đến khu dân cư để họp rồi. Đồn trưởng xin nghỉ rồi.
Đồn trưởng xin nghỉ rồi? Sao thế? Thất Tử, cậu đợi một lát. Làm sao thế? Cậu tìm Đồn trưởng và Chính trị viên có chuyện gì? Cũng không có chuyện gì. Gần đây cậu có chuyện đúng không? Trông sắc mặt không tốt lắm. Thế ạ? Không có mà. Thật là không có?
Vậy thế này đi, cậu nói đi, xem thử là chuyện gì. Nếu như tôi không làm được, tôi cũng có thể thay cậu lót lời. Tôi cũng muốn xin nghỉ phép. Cậu cũng muốn xin nghỉ? Lý do là gì? Không nhờ ai đó thay ca được sao? Cũng không có lý do gì.
Không có lý do mà cậu xin nghỉ à? Nếu không xin nghỉ phép, tôi cảm giác vợ tôi sẽ ly hôn với tôi mất. Tôi.. tôi… Đừng đừng đừng, Thất Tử. Thất Tử, đừng kích động. Chuyện đó… tôi hiểu, tôi hiểu. Chuyện này thật sự rất nghiêm trọng. Chuyện đó…
Thả lỏng trước đã, thả lỏng. Chuyện đó… Nhưng mà, chuyện xin nghỉ thật sự không thuộc quyền quản lý của tôi. Chờ Chính trị viên vừa về, tôi sẽ nói với cô ấy ngay, được không? Nhưng mà, cậu nói là không xin nghỉ sẽ bị ly hôn.
Như thế thì không thể trở thành lý do xin nghỉ được. Thật đấy. Chào cô. Diệp Vi có chuyện gì thế? Chân trước vừa đồng ý với tôi, chân sau đã không nhận điện thoại của tôi rồi. Cô ấy đi họp ở chỗ khu dân cư rồi.
Có lẽ là đang họp nên không tiện nghe điện thoại. Vậy cậu nói xem, chuyện của Hạ Khiết rốt cuộc khi nào mới giải quyết? cô, chẳng phải trước đó chúng ta vừa nói qua là trong vòng ba ngày mà? Chẳng phải vừa nói không bao lâu sao? Cô nói là ba ngày.
Các người cứ phải kéo dài đến ba ngày sao? Chẳng phải chỉ là điều động nhân sự sao? Sao lại không thể giải quyết ngay bây giờ? Chẳng phải đã giải thích với cô rồi sao? Đồn trưởng xin nghỉ phép vẫn chưa quay về mà.
Cậu đừng có nói những lời không có ích gì này. Trước khi ra lệnh điều động, không thể bảo Hạ Khiết đi làm trước sao? Cô xem xem thế này được không? Chờ Chính trị viên quay lại, tôi sẽ bàn bạc ngay chuyện này với cô ấy.
Chẳng có gì để bàn bạc hết. A lô. A lô, cô, a lô. [Trung tâm phục vụ Đảng và dân khu vực đường Bát Lí Hà] Chính trị viên, Sức khoẻ của Đồn trưởng Vương không sao chứ? Những người làm cơ sở như chúng ta đều quá mệt mỏi rồi. Đúng thế!
Thư ký Nguỵ, chị cũng vất vả rồi. Được, vậy cứ thế đi. Vậy phải làm sao đây? Đã sắp xếp cho chúng ta công việc này, chúng ta chỉ có thể làm tốt thôi. Đúng thế. Việc hợp tác hành động về sau, Đồn cảnh sát các cô là chủ lực.
Đồn trưởng Vương không có mặt, trách nhiệm toàn bộ thuộc về cô cả. Còn phải nhờ vào mọi người nữa. Nhờ vào toàn Đồn của chúng tôi, cùng nhau cố gắng mới được. Đúng thế. Xin lỗi, tôi nghe điện thoại. Thư ký Nguỵ, chị nói thật sự quá hay. Chị yên tâm,
Bát Lí Hà chúng tôi, nhất định sẽ phối hợp với khu dân cư của chị, hoàn thành thật tốt nhiệm vụ. Chính trị viên, lại làm sao thế? Trường của con trai tôi vừa gọi đến. Gọi phụ huynh đến ngay một chuyến.
Cũng không biết con trai tôi đã gây ra chuyện gì nữa. Anh nói xem, bố nó đi công tác, một mình tôi, thật là càng bận nó càng thêm chuyện. Nhanh đi, cô đi nhanh đi. Thế làm sao mà được. Vừa mới họp xong, tôi phải quay về bố trí công việc chứ.
Chẳng phải là còn có tôi sao? Hơn nữa thầy tôi cũng có mặt. Sau khi tôi về sẽ báo cáo lại với Đồn phó Trình, sau đó sẽ họp toàn Đồn, sắp xếp công việc xuống dưới. Chuyện này… Được không? Cô cứ đi đi. Chẳng lẽ không tin tưởng hai chúng tôi sao?
Đúng thế, có chúng tôi ở đây mà. Vậy được, vậy tôi tranh thủ đi một chuyến. Nếu không có chuyện gì thì tôi sẽ về. Chị lái xe của Đồn đi. Thế làm sao mà được. Tôi… tự tôi… Tôi sẽ quay về ngay.
– Đừng gấp gáp, đừng gấp gáp! – Tôi sẽ về ngay. Từ từ thôi. Lúc cô đi. trong tiệm có gì bất thường không? Không có! Cô đợi một lát. Chính trị viên. Đồn phó Cao, thật ngại quá, đã trễ thế này còn gọi cho anh.
Tôi vừa mới sắp xếp xong việc nhà. Tôi hiểu, tôi hiểu. Trong Đồn có chuyện gì? Là thế này, sau khi tôi trở về, đã cùng với Đồn phó Trình, họp với tất cả mọi người. Đã truyền đạt lại tinh thần của thành phố, khu vực và đường.
Cũng đã bố trí cụ thể. Tôi muốn là ngày mai khi đi làm, sẽ tổ chức đội ngũ xuất phát, hợp tác với hành động của khu dân cư. Được được được, làm phiền các anh rồi. Đúng rồi, Thất Tử muốn xin cô nghỉ phép. Nhưng bị tôi cản rồi.
Tôi nghĩ là lần hợp tác hành động này vừa mới bắt đầu, nhân lực vốn đã không đủ. Tôi nói cậu xin nghỉ gì chứ, nên đã xếp cho cậu ta vào lần hợp tác hành động này. Chuyện này Đồn phó Trình cũng có nói với tôi.
Ngày mai chúng ta sẽ thảo luận sau. Được, được! Còn nữa, là mẹ của Hạ Khiết, cứ gọi điện thoại suốt. Cũng đã gọi cho tôi rồi. Đồn phó Cao, nếu như không có chuyện gì thì anh cũng về sớm nghỉ ngơi đi. Anh cũng đã bận cả ngày rồi.
Được được được, cô yên tâm đi. Tôi sắp rồi. Buổi sáng góp nhặt vài vụ án, tôi xử lý một chút. Được, anh vất vả rồi. Được, bye bye. Khi nãy tôi hỏi đến đâu rồi? Lúc đi có thấy gì bất thường không? Thế lúc cô đi,
Trong tiệm có gì bất thường không? Không có. Vậy lúc cô đi ra ngoài, có phát hiện thấy người nào khả nghi không? Cô phải nghĩ cho kỹ đấy. Cô là người rời đi cuối cùng. Sáng sớm hôm qua, cô chủ của các cô đến báo án. Hơn nữa cửa tiệm các cô,
Không có bất kỳ dấu vết bị hư hại nào. Đồng chí cảnh sát, tôi thật sự không biết gì cả. Tuy là tôi không được học nhiều, nhưng tôi cũng biết trộm đồ là phải ngồi tù. Hơn nữa, cô chủ của tôi đối xử với tôi rất tốt,
Sao tôi có thể ăn trộm đồ được. Cô trước hết đừng căng thẳng. Tôi đâu có nói là cô trộm đồ. Tôi chỉ đang hỏi theo quy trình thôi. Đồng chí cảnh sát, những gì tôi biết tôi thật sự đã nói cho các anh rồi. Chìa khoá tiệm các cô,
Trừ cô chủ của cô và cô ra, còn có ai có không? Hình như cô ấy còn một người hợp tác cũng có chìa khoá. Nhưng người đó hầu như không đến tiệm. Camera trong tiệm các cô đã hỏng mấy ngày rồi? Hai ba ngày rồi.
Cái mới mà chị Vu mua cũng đã đến rồi, nhưng hai chúng tôi không biết lắp, cho nên vẫn chưa lắp. Trừ hai người ra, còn ai biết camera trong tiệm các cô bị hỏng không? Cái này thì tôi cũng không biết. Tôi không hề nói với người khác. Đồn phó Cao.
Tôi ra ngoài một lát. Sao thế? Có một bà cụ đến báo án, nói là con trai bà ấy mất tích rồi. Khóc lóc ỉ ôi. Con trai mất tích? Vậy thì giúp đi tìm đi. Không còn ai nữa. Anh Trần đưa Lý Đại Vi. Thất Tử đưa Tiểu Lỗi đi.
Đều đang ở ngoài rồi. Vừa nãy còn có việc gấp, Đồn phó Trình đưa hai cảnh sát phụ đi rồi. Khu đó ai quản lý? Cảnh sát khu vực đó là ai? Do Chí Cương quản. Người đâu? Cậu ta chẳng phải vẫn còn ở bệnh viện sao? Được rồi, tôi biết rồi.
Tôi đến xem một chút. Thế này đi, cô đưa người này về trước đi, sau đó làm công tác cơ sở cho chủ của cô ta. Lát nữa tôi sẽ về. Vâng, Đồn phó Cao. Đi thôi. Lượng Lượng, con chạy đi đâu mất rồi? Nghe điện thoại. Gấp chết tôi rồi.
Đồng chí cảnh sát. Mau giúp tôi với, giúp tôi với. Bà à, bà ngồi đi. Tôi giúp mà, tôi giúp. Giúp tôi với. Bà ngồi đi, ngồi đi. Bà nói đi, có chuyện gì thế? Chưa từng có như thế. Hôm nay vừa đúng lúc có người đến diệt gián, lúc tôi mở cửa,
Thì đã quên đóng lại. Tôi cũng già lẩm cẩm rồi. Đợi đến khi dọn dẹp xong xuôi, tôi mới phát hiện là không thấy con trai tôi đâu nữa. Đi rót cốc nước đi. Bà à, bà đừng khóc nữa. Con trai bà, có vấn đề gì không? Cậu mới có vấn đề đấy.
Con trai tôi thông minh lắm. Hai mẹ con chúng tôi nương tựa lẫn nhau. Cậu nói xem nếu nó mất tích rồi, thì tôi phải sống thế nào đây? Đừng đừng đừng, bà ơi. Không thể đâu! Bà uống miếng nước trước. Bà yên tâm.
Chúng tôi nhất định sẽ giúp bà tìm con trai. Thật sao? Thật mà! Thật! Cảm ơn cậu. Thông tin cơ bản đã làm xong chưa? Còn chưa kịp để tâm đến. Chẳng phải khi nãy đã vội đi tìm anh sao? Bà à, con trai bà năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
14 tuổi rồi. 14 tuổi à? Vậy bà có nhớ được số thẻ căn cước của con bà không? Hay là có hình ảnh gì không? Có ảnh. Cậu xem. Đây là người con trai bà ấy muốn tìm. Bà à, đây là con trai bà ạ?
Bà có làm căn cước chó cho nó chưa? Bây giờ nuôi chó trong thành phố, cần phải làm thủ tục đấy. Vậy các cậu cũng phải giúp tôi tìm ra nó đã chứ. Bà à, bà yên tâm. Con trai bà, chúng tôi nhất định sẽ tìm được giúp bà.
– Cảm ơn! – Nhưng mà chúng ta vẫn phải hoàn tất thủ tục. Đồn phó Cao, có người báo án. Quán cơm Thổ Gia trên đường số 3 có người uống rượu đánh nhau. Bảo chúng ta nhanh chóng đến đó một chuyến. Nếu không sẽ xảy ra án mạng. Tôi biết rồi.
Hạo Nhiên, cậu đăng ký cho bà đây trước đi. Bà à, bà điền vào đơn trước đi. Chờ tôi quay lại, tôi sẽ xử lý chuyện của bà, được không? Được! Cảm ơn! Cảm ơn! Cảm ơn! Cảm ơn! Không có gì. Cảm ơn nhé! Cảm ơn! Cảm ơn!
Điều tra manh mối cho rõ. Trong Đồn còn ai? Còn Tôn Kiệt, đang trong ký túc xá. Nhahnh lên đi! Nhanh lên! Anh là ông chủ phải không? – Chào anh! – Ai báo cảnh sát thế? Không có! Cảnh sát đến rồi! Cảnh sát đến rồi! Tôi thắng rồi. Anh đưa tiền đây.
Là hai người báo cảnh sát à? Chú cảnh sát, anh phải phân xử cho chúng tôi. Tôi nói là chỉ cần tôi báo cảnh sát, cảnh sát chắc chắn sẽ đến. Anh ta cứ không tin. Cứ đòi phải cá cược với tôi. Lần này tôi tin rồi.
Làm cái gì vậy chứ? Không hiểu chuyện gì cả! Mau rót rượu cho chú cảnh sát đi. Rượu thì tôi không uống. Hai người có biết hành vi của hai người là thế nào không? Cố ý báo án giả, lãng phí tài nguyên lực lượng cảnh sát.
Vi phạm quy định điều số 25, của Luật quản lý trị an. Sẽ bị bắt giam ít nhất là năm ngày, nhiều nhất là mười ngày. Bị phạt tiền tối đa là 500 tệ. Tình tiết nhẹ, cũng phải phạt giam giữ năm ngày, nộp tối đa 500 tệ tiền phạt.
Đã nghe rõ chưa? Đã nghe rõ rồi, nghe rõi rồi. Đã nghe rõ rồi thì đi theo chúng tôi đi. Chúng tôi nộp phạt còn không được sao? Nhận phạt cũng phải đi với chúng tôi. Làm sao thế hai vị? Hai anh muốn tự đi theo chúng tôi,
Hay là chúng tôi cưỡng chế chấp hành, đưa hai anh đi? Chúng tôi đi với anh. Chúng tôi đi với các anh. Còng lại cho tôi. Vâng. Đi! Nào, Tôn Kiệt. A lô. A lô, Đồn phó Cao. Bên chúng tôi xong việc rồi. Bên anh có cần chi viện không? Không cần đâu,
Bên tôi cũng xong việc rồi. A lô. Đồn phó Cao, Bên phía anh thế nào? Có cần chi viện không? Không cần, đã xử lý xong rồi. Báo án giả thôi. Được, được. Cô nhớ lại xem, camera trong tiệm các cô bị hỏng, có còn ai biết không?
Thế thì có lẽ là nhiều đấy. Mấy ngày trước tôi có đăng lên vòng bạn bè, hỏi là, camera trong tiệm hỏng rồi, có ai có thể thay giúp cái mới không. Trong wechat của tôi, nói là ít thì cũng phải có 3000 bạn. Tôi có thể xem một chút không?
Hôm kia tôi đã đăng một vòng bạn bè như thế, thì buổi tối trong tiệm đã bị trộm rồi. Chúng tôi nghi ngờ là có người biết chuyện camera trong tiệm bị hỏng. Cho nên mới cố ý ra tay trong khoảng thời gian này. Thế chẳng phải là toi rồi sao?
Nhiều người biết như thế, thì phải làm sao đây? Vụ án này, quả thực là có hơi khó nhằn. Bởi vì trong tiệm của các cô, thường ngày có lượng người ra vào khá lớn. Số lượng vân tay thu được trong tiệm của các cô, cũng đã hơn 100 người.
Cho nên căn bản là không đủ căn cứ để khoá được nghi phạm chỉ bằng thông tin vân tay. Thêm nữa là camera trong tiệm, ngoài tiệm của các cô, đều đã bị hỏng. Vậy vụ án này, không biết phải bắt đầu từ đâu. Vậy phải làm sao đây, cảnh sát.
Lần này tôi mất hơn 2, 3 triệu tiền hàng. Tôi làm ăn buôn bán nhỏ không dễ dàng gì. Cô cứ yên tâm đi, chúng tôi đang điều tra, camera trên con đường xung quanh, hy vọng là có thể có được một vài thông tin có ích. Vậy… Còn nữa, tôi nghe nói,
Người hợp tác với cô cũng có chìa khoá trong tiệm, đúng không? Đúng thế, cô ấy có. Có thể nào cho chúng tôi thông tin liên lạc của cô ấy không? Chúng tôi tìm cô ấy nói chuyện. Được. Ghi lại đi. Cô ấy họ Trương. Tại sao lại kéo dài hai ngày?
Mấy ngày nay em thật sự không dứt người khỏi Đồn được. Hôm qua con trai anh bị mời phụ huynh đấy. Hôm nay còn chưa biết sẽ xảy ra chuyện gì. Được rồi, lát nữa em nói sau. Em đang bận lắm đây. Em mặc kệ, anh phải về đúng giờ đấy.
Em cúp máy đây. Trong nhà đủ thứ chuyện lung tung. Chị nói em nghe, phụ nữ ấy đặc biệt là những người trên có già, dưới có trẻ, mà vẫn còn phải làm việc, thật sự, thật sự quá khó khăn. Chính trị viên, nếu chị thật sự quá bận rộn,
Em có thể giúp chị. Không cần, không cần đâu, cảm ơn. Chính trị viên, chị đừng nghe mẹ em nói. Em thật sự không muốn đến phòng Hộ tịch. Làm cảnh sát là do em tự lựa chọn, tất cả nguy hiểm và khó khăn,
Em đều cam tâm tình nguyện đi đối mặt và chấp nhận. Hạ Khiết, chuyện phòng Hộ tịch phải chờ Đồn trưởng quay lại quyết định. Nhưng mẹ em hiện tại, rất chấp nhất, không muốn để em ra ngoài nữa. Cho nên, chị và Đồn phó Trình đã quyết định,
Trước tiên sẽ đưa em đến bộ phận hợp tác hành động. Đợt hành động đó tính ra cũng khá an toàn, có được không? Nhưng mà, Chính trị viên. cuộc sống của em là của chính em, không phải của mẹ em. Chị biết, đương nhiên là chị biết. nhưng mẹ em hiện tại
Cứ liên tục gọi điện cho chị và Đồn phó Trình. Bọn chị cũng… Điều em đến bộ phận hành động hợp tác chấp hành, không vì ý do gì khác, mà lý do thật sự là vì hành động này rất thiếu người.
Thế thì tại sao không phải là thầy em nói với em? Chẳng phải trước kia thầy em đã hứa là sẽ không bảo vệ em quá mức sao? Cho nên… Em biết rồi. Hạ Khiết, bảo vệ con của mình, là bản năng của một người làm mẹ.
Đặc biệt là gia đình có tình huống đặc thù như nhà em. Em phải biết là, bây giờ mẹ em ngoài em ra thì chẳng còn gì nữa cả. Cho nên tình hình của bà ấy, chị có thể hiểu được. Em cũng nên hiểu cho bà ấy. Vậy em đi trước đây.
Có chuyện à? Chính trị viên, tôi có thể xin nghỉ vài ngày không? Cậu nói xem? Chuyện của cậu, Đồn phó Trình và Đồn phó Cao đều đã nói với tôi rồi. Chúng tôi cũng đã thảo luận một chút. Nếu cậu có tình huống gì đặc biệt,
Có thể đổi ca với ai đó, hoặc là xin nghỉ nửa ngày. Trong Đồn không có vấn đề gì cả, nhưng xin nghỉ dài ngày, thì trong Đồn thật sự, thật sự là rất khó xử. Tôi cũng biết trong Đồn rất khó xử, tôi cũng là bất đắc dĩ mà thôi.
Nếu không tôi cũng sẽ không mở lời. Tôi biết, tôi biết! Tôi cũng có thể hiểu được. Đương nhiên là tôi hiểu được. Ai mà không như thế cơ chứ. Nhưng bây giờ trong Đồn, thật sự là không đủ người. Đừng nói là xin nghỉ,
Không xin nghỉ mà còn chưa xong hết việc đây. Nhưng mà, Chính… Đừng nhưng mà nữa. Tôi nói cậu nghe, đây không phải là chuyện chỉ một mình cậu. Tôi đã nói với Đồn phó Cao và Đồn phó Trình rồi. Chờ Đồn trưởng quay lại,
Chúng tôi sẽ đặt chuyện này thành vấn đề quan trọng để thảo luận. Sẽ bàn bạn thật cản thận, trên bàn họp với Đồn trưởng. Nhưng mà bây giờ, công việc, nhiệm vụ trước mắt của Đồn rất nặng, thời gian lại gấp. Đồn phó không ở đây,
Áp lực của mọi người thật sự rất lớn, Hay là thế này đi, cậu trước hết tham gia vào, hành động hợp tác chấp pháp của khu dân cư đi. Sau đó qua vài ngày tạm hoãn rồi lại xin nghỉ, có được không? Thôi được. Cảm ơn nhé.
Vậy cậu đi làm việc đi. Lại làm sao thế? Anh đã nói với công ty rồi, công ty đồng ý cho anh quay về. Ngày mai là anh có thể về rồi. Anh đã đặt xong vé rồi. Thật à, vậy thì tốt quá rồi. Cảm ơn ông xã nhé. Cảm ơn gì chứ.
Anh vừa gọi điện thoại về nhà, mẹ nói với anh, bố đã tự đi bệnh viện một mình rồi. Sao em còn chưa nhanh chóng đến đó xem một chút? Anh bảo em đi ngay à? Khi nãy, vừa mới nãy, đồng nghiệp của bọn em xin nghỉ với em,
Em đã khuyên người ta rồi. Em không đi được, em là đi thì em làm sao làm người được? Việc em làm người quan trọng, hay là mạng của bố chúng ta quan trọng? Được rồi, được rồi. Ý em không phải là như thế. Em nói là cũng không phải cá nhân em,
Bây giờ cả Đồn chỉ có mười mấy người, mà khu quản hạt có tận mấy chục nghìn người. Lần hành động này của bọn em, anh có thể hiểu cho em không? Anh hiểu chứ, anh hiểu. Chẳng phải anh đã nói với em rồi sao? Ngày mai là anh được về rồi,
Nhưng vấn đề bây giờ là, ông cụ tự mình đến bệnh viện, em… Nhân viên Hành động hợp tác, tập hợp ở khu phía sau. Em biết rồi. – Tập hợp ở khu phía sau. – Được rồi, được rồi! Em cúp máy đây.
Nhân viên Hành động hợp tác, tập hợp ở khu phía sau. Nhanh tay nhanh chân lên. Các đồng chí, tôi nói một chút. Một lát nữa, Thầy tôi, Trương Chí Kiệt dẫn một nhóm, Thất Tử dẫn một nhóm, tôi dẫn một nhóm, Chính trị viên của chúng ta cũng dẫn một nhóm.
Chủ yếu là phối hợp với hành động lần này của khu dân cư. Yêu cầu phục tùng mệnh lệnh, nghe theo chỉ huy. Đã nghe rõ chưa? Đã nghe rõ rồi. Chính trị viên, chúng ta xuất phát. Xuất phát, xuất phát! Xuất phát thôi. Chính trị viên, đang tìm gì thế?
Tìm anh đấy. Tôi.. tôi… tôi… Chẳng phải tôi đang đứng trước mặt cô đây sao? Anh Vương vừa gọi điện thoại cho tôi, nói là bố anh ấy đang ở bệnh viện một mình. Vậy cô nhanh đến bệnh viện đi. Tôi dẫn một tổ. Có được không?
Chẳng phải chỉ là thanh lý sổ sách sao? Có chị Vương mà. Hẳn là không sao đâu. Đi nhanh đi. Tôi cảm ơn nhé. Tôi đến bệnh viện xem một chút. Không có chuyện gì thì tôi sẽ về ngay. Đi nhanh đi. Vất vả rồi.
– Mấy người các cậu. – Vậy tôi đi nhé. Ra ngoài đợi tôi một lát. Tôi đi lấy một ít trang bị. Vâng ạ. Đúng rồi, khu dân cư của chúng ta, nhân khẩu lưu động hiện tại có nhiều không? Cũng tạm được. Đi. Thôn này của các anh,
Hiện tại tương đối nhiều nhân khẩu lưu động. Có phải là có rất nhiều chủ hộ, đều đã để nhà cho thuê không? Đúng thế. Sau đó thì sao? Người vào ở không đến Đồn công an đăng ký, đây chính là cư trú bất hợp pháp.
Tiếp theo chúng tôi sẽ hợp tác thật tốt, ♫Men góc phố, rong ruổi hẻm nhỏ♫ phần đăng kí này. Đúng thế. Nếu không sẽ tiềm ẩn nguy cơ an toàn rất lớn. ♫Ánh đèn sáng rỡ ngỡ ban ngày♫ Đúng, kiểu thế này chúng ta hiện tại phải ♫Trong bóng đêm♫
Đến từng nhà đăng kí tạm trú một chút. ♫Đoá hoa nở rộ♫ Vâng! Cảnh sát hỗ trợ Vương, Kế Vĩ, hay là các cậu bắt đầu từ bên này đi. ♫Quen với việc chạy♫ Chúng tôi phụ trách phần này. Chúng tôi đi bên này. Vâng! ♫Đuổi theo đúng và sai♫
Những vách ngăn này đều phải phá đi. Phía trên đã ra lệnh và khuyên răn nhiều rồi, nói là không cho phép xây vách ngăn. ♫Lặp lại bao nhiêu♫ Các người cứ không nghe. ♫Thời khắc giống nhau♫ Được được, sẽ dỡ ngay, dỡ ngay. Vẫn còn đi dây nổi à?
Cái này cũng không được. ♫Từng bước đi qua♫ Vâng! Vẫn còn một số tạp vật này, chất đống như thế. ♫Ánh sáng đan xen sống động♫ Nhanh chóng thanh lý đi. Sẽ thanh lý ngay. Ông không thể chỉ hứa lèo được, ♫Thời gian ghi lại biết bao♫
Lần sau tôi sẽ lại đến kiểm tra. Nếu như vẫn còn thế này, ♫Những hình dáng khác nhau♫ sẽ phải xử phạt hành chính. Đã biết, đã biết. Chắc chắn sẽ dỡ ngay, dỡ ngay đây. ♫Lướt qua từng chút một♫ ♫Thay đổi từ lúc nào chẳng hay♫ [Cô]
♫Niềm tin trực giác lắng đọng♫ Được rồi, dỡ đi nhé. ♫Những câu chuyện khác nhau♫ Sau khi xong, thì nên bồi thường cho những khách trọ ở đây. Đã bận cả buổi rồi, nghỉ ngơi một lát đi. ♫Rồi phó thác cho tôi♫ Trước hết chưa nghỉ được, phải tra xong nhà này đã.
Có ai không? Có ai không? Ông à! Ông à! Chuyện này… là thế nào đây? Tôi là cảnh sát nhân dân của Đồn cảnh sát Bát Lí Hà. Tôi tên Triệu Kế Vĩ, đây là cảnh sát hỗ trợ Vương. Ông là ông Lư Phú Quý sao? Đúng thế.
Các… các cậu đến đây làm gì? Chúng tôi à, là đến để loại trừ nguy cơ an toàn, thanh lý người cư trú bất hợp pháp, kiểm tra thẻ căn cước. Thẻ căn cước này của ông đã quá hạn rồi, cần phải làm mới lại. Tôi ấy mà,
Chính là nguy cơ an toàn. Người đã chết rồi, là người cư trú bất hợp pháp vẫn chưa được thiêu. Ông à, ông vui tính thật. Tôi chỉ nói là thẻ căn cước này của ông cần phải đi làm mới rồi. Tôi đâu có nói gì khác.
Tôi đã là người sắp chết rồi, còn làm mới thẻ căn cước làm gì nữa? Có ích gì không? Ông à, ông chỉ mới hơn 70 tuổi, vẫn còn trẻ lắm. Từ lâu đã không còn ai quan tâm đến sống chết của tôi rồi. Vậy con cái ông đâu?
Đều đã có gia đình riêng rồi. Làm gì còn quan tâm đến tôi nữa. Họ vứt bỏ ông một mình ở đây, không quan tâm ông, thật là không ra gì. Ông đừng gấp gáp. Tôi sẽ gọi điện thoại cho họ, bảo họ đến đây thăm ông. Ông à, ông đã ăn chưa?
Đã ăn chưa à? Tôi đã đói 7×7 là 49 ngày rồi. Thật sao? Giả đấy! Nếu như là thật, vậy nãy giờ cậu đang nói chuyện với ma rồi. A lô. Là Lư Trường Thắng sao? Cô Ngô, hôm qua vốn đã hứa với cô, là hôm nay sẽ đến trường họp phụ huynh.
Nhưng mà thật sự rất xin lỗi, bây giờ tôi đang ở bệnh viện. Hôm nay thật sự là không đến được. Thế này đi, mấy ngày nữa… mấy ngày nữa tôi nhất định sẽ đến trường, thảo luận trực tiếp với cô, được không? Mẹ Thông Thông à,
Chị nói với tôi cũng không ích gì. Họp phụ huynh là phụ huynh của mỗi học sinh đều phải đại diện đến tham gia. Là nghĩa vụ và trách nhiệm. Nhà chị, đã ba bốn lần không tham gia rồi. Chị xem, loại chuyện hôm qua, đã là một dấu hiệu rồi.
Tôi cũng chỉ là có lòng tốt nhắc nhở nhà chị, dù có bận đến thế nào, cũng không thể không xem trọng việc giáo dục con cái. Tôi… tôi thật sự không phải là không xem trọng. – Cô cũng biết tôi… – Số 23! Tôi cũng không thể tự quyết được.
Nếu còn không vào là số này bị huỷ đấy. Diệp Nhi, Diệp Nhi, gọi chúng ta kìa. Cô Ngô, tôi không nói thêm với cô được, lát sau tôi sẽ gọi lại cho cô. Đừng gọi nữa! Tôi sẽ xin lỗi trực tiếp với cô, được không? Trước hết cứ thế nhé.
Tôi cúp máy trước đây. Số 23! Số 23! Đến rồi, đến rồi. Số 23! Có ai không, mở cửa! Trong nhà có người, là một bà cụ. Có người! Có người! Có người! Mở cửa ra! Cảnh sát đây! Còn không mở là sẽ phá cửa đấy.
Làm gì thế? Các người làm gì thế? Các người dựa vào cái gì mà phá cửa của tôi? Tôi phạm pháp à? Bà bình tĩnh đã. Bà giữ bình tĩnh đi. Tôi làm sao mà không bình tĩnh? Bà hợp tác làm việc đi.
Bà còn như thế là gây ảnh hưởng đến công tác đấy. Anh là đang ăn hiếp người già. Anh ăn hiếp bà già à? Chính trị viên! Các anh về rồi à? Sao cô muộn thế? Các anh từ đâu về thế? Chúng tôi vừa từ khu dân cư về.
Sao các anh về muộn thế? Đây chẳng phải là có người thích đánh du kích sao? Chơi trốn tìm. Ban ngày đi trốn, thì ban đêm anh ta cũng phải về nhà ngủ chứ? Chính trị viên, chúng tôi cũng vẫn có kết quả lắm đấy. Các anh vất vả rồi.
Có ngày nào chúng ta không bận thế này đâu. Nhưng mà Đồn trưởng không có mặt, mọi chuyện cứ như tăng lên gấp đôi vậy. Đừng tưởng rằng anh là Đồn phó, thì có thể chỉ huy bậy bạ. Tôi chỉ huy bây bạ cái gì mà bậy bạ? Anh đã sắp đánh nhau
Với một bà già 70 tuổi rồi. Tôi không thể cản anh nữa, phải không? Đồn phó Cao, nhà bà ta rõ ràng là có nguy cơ an toàn. Tại sao anh không cho điều tra? Nếu anh cảm thấy bản thân thông minh, thế thì tôi không hầu anh nữa.
– Anh nói lại lần nữa xem! – Thất Tử! Thất Tử! Anh quay lại cho tôi! Thất Tử! Chính trị viên, sao cô quay lại nhanh thế? Đương nhiên là tôi phải quay lại rồi. Sao thế? Thất Tử của chúng ta, hiện tại thật sự không động vào được đâu. Đám lửa này,
Tự nó cũng có thể cháy được. Rốt cuộc là làm sao thế? Chẳng phải là chuyện Hành động hợp tác buổi chiều sao? Có một bà cụ họ Trương, nhà đó là một hộ gia đình nổi tiếng khó nhằn trong thôn họ. Chúng tôi theo lời báo cáo,
Thì nhà bà ấy gần đây có người thuê khả nghi. Còn Thất Tử, thì là đến để điều tra nguy cơ an toàn. Vừa mới gõ cửa, bà cụ đã bắt đầu khóc la om sòm. Vừa đúng lúc tôi gặp phải. Tôi suy nghĩ,
Tôi nói Thất Tử là chúng ta nên tránh đi một lúc, đừng làm gia tăng mâu thuẫn. Thế là anh ta trở mặt ngay với tôi, đây chẳng phải là khuyên một chút, rồi khuyên về tới đây luôn sao? Đúng thế. Vừa về là đã gây gổ với tôi.
Không phải, Thất Tử này gần đây làm sao thế? Thì áp lực thôi. Ơ này, Chính trị viên à. Ai mà không có áp lực. Trên dưới cả Đồn chúng ta, ai mà không có áp lực. Đồn phó Cao, Đồn phó Cao. Bớt nói vài câu đi.
Được rồi, tôi tìm anh ta nói chuyện. Không sao đâu. Chính trị viên. Thất Tử. Chị dâu à? Em đang muốn gọi điện cho chị đây. Chị nghe em nói này. Chị nói đúng lắm. Đúng thế. A lô, mẹ à? Có phải khi nãy mẹ gọi điện thoại cho Chính trị viên không?
Mẹ, mẹ đây là đang ép con cắt đứt quan hệ với mẹ sao? Sau đó tôi đã giáo dục con cái ông ta một trận, nói là nếu anh bỏ mặc không nuôi dưỡng bố ruột, là phải chịu trách nhiệm với pháp luật. Sao còn chưa ngủ mà ngồi ngây ra ở đây?
Xem ra, vẫn cần mẹ tôi ra tay. Không có ích gì đâu. Thì cứ chữa ngựa chết như ngựa sống thôi. Đúng thế. Cô cứ ngồi rầu rĩ ở đây cũng không phải cách. Cậu còn có mặt mũi đến đây? Anh Hạ đã bị cậu hại chết rồi,
Bây giờ cậu đến đây giả vờ giả vịt cái gì? Đến đây! Cô. Sao lại là cậu? Cậu đến nói chuyện luân chuyển vị trí của Tiểu Khiết. Hay là đến làm công tác tư tưởng cho tôi? Đều không phải, em đến để nói với cô, chuyện giữa em và thầy.