Phim Lãng Mạn Ngôn Tình Siêu Hay | Đào Hoa Nguyên Ký Của Hà Gia Gia Tập 6 | iQIYI Vietnam
Một cát một thế giới. Một lá một bồ đề. Sao anh lại nhẫn tâm Xóa đi chúng sinh trong giọt nước tương này vậy? Không phải hôm nay cậu có nhiệm vụ sáng tác sao? Sao ngồi cả ngày rồi? Vẫn chưa làm việc. Gió hôm nay rất đẹp.
Mây cũng có vẻ rất thơm. Không phải cậu không viết ra được đấy chứ? Nực cười. Tôi chỉ không muốn viết mà thôi. Bộ dạng này của em tôi thật sự rất quen thuộc. Anh bị bệnh à? Bệnh gì? Kéo dài. Kéo dài. Bệnh kéo dài. Tôi thực sự rất quen thuộc
Tôi thực sự rất quen thuộc. Có cần tôi giúp không? Vậy anh định giúp tôi thế nào? Đơn giản thôi. Cậu sắp xếp lại quy trình cậu viết đi. Nhiệm vụ phân thành mảnh nhỏ. Hoàn thành trong thời gian hạn. Không phải là được rồi sao? Nhân viên cũ. Anh ra ngoài đi.
Quay người đi ra. Tại sao? Tôi không cần một động vật trong ngăn. để hạn chế linh hồn tự do của tôi. Còn giới hạn thời gian. Còn hoàn thành nhiệm vụ. Anh đùa tôi à? Cậu có hiểu không? Tự giác và hiệu quả cao mới là thuốc tốt để cứu sống.
Được không? Anh đừng có không biết tốt xấu. Bớt dùng chiêu văn phòng của các anh để lừa tôi đi. Sáng tạo linh cảm. Không phải là sản phẩm tuyến nước chảy của các cậu đâu. Được. Vậy cậu viết đi. Anh tự viết đi. Viết thì viết. Bây giờ viết. Viết thì viết.
Không phải chỉ là đường tình yêu thôi sao? Có gì khó chứ? Bây giờ tôi có thể viết. Anh làm gì vậy? Lấy giẻ lau. Xem ra Tình yêu đối với em mà nói thật sự rất khó. Tình yêu. Anh viết tình yêu à? Tại sao em lại bóc
Chăn của thiếu nam ngây thơ? Anh biết tại sao em không viết ra được rồi. Đây chính là lý do cậu làm phiền tôi nghỉ ngơi sao? Là trợ lý của anh, đương nhiên anh phải đặt sự nghiệp của em lên vị trí đầu tiên. Tóm lại,
Anh biết tại sao em không viết ra được rồi. Không phải em không viết được. mà là em không muốn. Đừng giải thích. Nguyên nhân em không viết ra được là vì em chưa từng trải nghiệm tình yêu. Đúng không? Tiểu quái nhân. Đừng nói linh tinh. Nhớ năm đó,
Lúc tôi ở trường mẫu giáo, Đó là Có độc giả nào muốn xem trường mẫu giáo của anh chứ? Người ta muốn xem câu chuyện tình yêu lưu luyến. Em hiểu không? Sao tôi lại không hiểu chứ? Tôi chỉ vô cảm với mấy trò cũ rích thôi. Rẻ tiền. Cách cũ. Vở kịch.
Hôm nay tôi nhất định phải cho cậu cảm nhận. Cái gì gọi là Xuyên qua cổ kim. Vượt qua cổ kim, tình yêu đau đớn tận đáy lòng. Thêm nữa. Tướng quân Văn Vũ. Kiếp này, chúng ta đã trải qua quá nhiều trắc trở. Chỉ mong kiếp sau Vạn cổ thiên vu.
Tứ Hải Bát Hoang. Chúng ta… đời kiếp kiếp. mãi không gặp lại. Anh lại gần em như vậy làm gì? Anh đeo bịt mắt tôi nói chuyện với anh thế nào? Đây là tình tiết của tôi cần. Anh có thể phối hợp một chút không?
Anh với em đời kiếp kiếp không gặp nhau nữa. Tôi phối hợp gì với anh chứ? Bình thường nói ra những lời này, chắc chắn sẽ gặp nhau. Anh phải ngăn em lại. Anh phải khổ sở cầu xin tôi đấy. Lẽ nào tôi nói bây giờ tôi muốn nhảy sông?
Em đi đến đó, em sẽ nhảy xuống thật sao? Chúng ta thử xem. Một. Hai. Này. Cậu có hiểu không? Trong câu chuyện tình yêu, nữ chính bị ngã. Nam chính phải đón cô ấy 100%. Sau đó ôm lấy eo cô ấy. Hai người nhìn nhau một cách thâm tình.
Trong tình huống thực tế, Anh đón em. Có thể là hai chúng ta cùng ngã. Vậy… Cho dù cùng nhau ngã xuống Hai người cũng được. Đúng vậy. Cái đó. Cái đó. Cái gì vậy? Rốt cuộc em đã xem bao nhiêu vậy? tiểu thuyết kỳ lạ thế? Anh đang giúp em mà.
Vậy những lời ngươi nói… Tướng quân, Tứ Hải Bát Hoang. sinh ly tử biệt. Tôi cũng không hiểu. Tôi có thể hiểu hết. Em hiểu mà. Này! Anh còn dám đút cho tôi à? Anh nói xem tại sao anh lại làm khó tôi? Đi xe đạp thôi mà.
Tình yêu trường học đều như vậy mà. Em vốn đạp không tốt mà. Anh còn… Tôi sợ ngứa. Nếu em không phối hợp với anh, thì sao anh có thể hiểu được chiêu tình yêu của mấy tiểu thuyết bán chạy đó chứ? Anh cũng biết đó là chiêu trò mà.
Có gì đáng viết chứ? Nhưng mà bán chạy mà. Thuốc vệ sinh cũng bán chạy mà. Được. Vậy anh nói xem Tình yêu trong tiểu thuyết mà em tưởng tượng là như thế nào? Lại quý giá hơn thuốc vệ sinh ở đâu? Đương nhiên là tôi nhớ rồi. anh gặp em ở đâu.
Anh chỉ không muốn nói với em ở nhà thôi. Trên con đường nhỏ đó, anh chỉ nhìn em một lần. Bóng dáng của em đã lưu lại trong đầu em. Khi tôi nhìn thấy bóng em trôi xa, ta đã biết Người này là người sẽ thay đổi cả đời tôi.
Nhưng lúc đó tôi cũng không biết tại sao em không đuổi kịp. Tại sao? Trên con đường nhỏ này, anh chỉ nhìn em một cái, thì mãi mãi mất đi em. Đừng mà. Có điều, ông trời vẫn khoan dung với ta. Nó khiến anh lại gặp được em. Nếu như
Kết cục hoàn hảo, Nếu như… huynh cần tính mạng của ta, Vậy đương nhiên nó thuộc về anh rồi. Paustofsky. Seol. Nghe. Nghe không hiểu. Buồn ngủ rồi. Ngủ đi. Ngủ ngon. Cô ấy sao thế? Ngủ đi, ngủ đi. Cứu với. Phương Văn Vũ. Đây không phải là tư liệu của cậu sao?
Giẻ lau. Đó là giẻ lau. Lấy giẻ lau ra lau miệng được không? Hôm nay hai người có rảnh không? Mang giúp tôi mấy lon tương cà. cho mọi người trong thôn. Hôm nay anh ấy không rảnh. Anh ấy muốn viết bản thảo. Nộp bản thảo Thu tiền nhuận bút
Sau đó trả lương cho tôi Thiên hạ Hi Hi đều là lợi ích. thiên hạ hỗn loạn, đều là lợi ích. Nếu như vậy, tôi sẽ không có thời gian đến nhà Ôn đại nương rồi. Ôn đại nương Vợ của Ôn đại nương Mấy năm trước qua đời rồi
Con cái không ở bên cạnh, Sống một mình à? Rất hạnh phúc. Gần đây là ngày giỗ của vợ cô ấy. Mọi người đều rất quan tâm cô ấy. Bà xã. Nhà cô ấy. đổi nhà mới. nhưng cô ấy cũng không ở. Còn ở trong nhà cũ với vợ. Không phải là…
Đây không phải… Đây không phải là Đây không phải là tư liệu tình yêu của em sao? Tình yêu quê hương. là nắm tay nhau. cùng con giai lão. Người trời cách nhau, Chỉ yêu mãi tồn tại Ôn đại nương Cứ giao cho chúng tôi Ngồi đi. Không. Không ngồi nữa. Cảm ơn.
Tìm tôi có việc gì? Tôi… Cô ấy… Cô ấy… Cô ấy muốn nghe. tình yêu quê hương tình yêu quê hương. Cái gì? Cái gì? Yêu. Tình yêu. Là thế này. Anh ấy viết tiểu thuyết. Anh ấy nghe nói chuyện tình yêu câu chuyện tình yêu lưu luyến. Muốn ghi lại.
Để lại bài hát cho hậu thế. thì có lợi gì chứ? Thiên hạ Hi Hi. Điều kiện gì? Anh… Anh nói đi. Ngân sách? Ngân sách có hạn. Anh ấy nói anh ấy không có tiền. Nhưng anh ấy có thể dùng để bù đắp những thứ khác. Ừ. Được. Dùng sức.
Tôi không bảo cậu dùng sức. Tôi bảo cậu ấy dùng sức. Dùng sức trộn. Dấm này mới có thể lên men đầy đủ. Cố lên. Cái này làm thế nào đây? Không đâu. Hoảng loạn cái gì? Khiêng võng lên. Hay! Hay! Hay! Hay! Hay! Hay! Đại nương. Trời mưa rồi.
Sao em vẫn như người không sao vậy? Có thể có chuyện gì chứ? Vậy… Không chạy về sao? Mưa này hình như càng mưa càng lớn. Chạy đi. Mưa có thể tạnh. Ôi trời. Sấm sét rồi. Chạy mau. Được. Hai người làm gì vậy? Chạy mau. Sấm rồi. Tin tức.
Một giáo viên mầm non nào đó lơ là chức trách. Khiến một đứa trẻ rơi từ trên giường. Lúc trẻ con khóc lóc, Giáo viên này lại ra tay phạt trẻ con. Chân tướng sự việc rốt cuộc thế nào? Chúng tôi sẽ đưa tin theo dõi thêm.
Xin mọi người hãy tiếp tục theo dõi. Sao lại có cô giáo như vậy chứ? Sinh nhật vui vẻ. Hôm nay hình như không phải sinh nhật em. Xin lỗi. Trước đây khi anh làm việc ở, tôi đã xem chứng minh thư của anh. Chắc là nhớ nhầm rồi. Đúng.
Trên chứng minh thư là hôm nay. Bởi vì mẹ tôi đã thay đổi. Hôm nay là ngày bố mẹ tôi ly hôn. Mẹ em nói ly hôn của họ chính là sự tái sinh của tôi. Nhưng cảm ơn ông chủ Lâm đã nhớ. Không có gì. Vậy coi như chiếc bánh này đi.
Mua một tặng một. Tặng một. Tặng một cho ai? Của tôi. Chẳng trách anh tính giá gấp đôi của tôi. Ăn của anh đi. Ăn của anh đi. Ông chủ Lâm Ôn đại nương cô ấy Con gái cô ấy đâu? Tại sao cô ấy lại ở thôn Đào Nguyên một mình?
Con cái cắm rễ trong thành, muốn đón cô ấy qua đó. Cô ấy không muốn đi. Cho nên họ gửi tiền đến quê, xây nhà mới. Đây cũng coi như là thao tác bình thường trong thôn. Vậy… Cô ấy có quan hệ tốt với chồng không? Tôi nghe nói Họ…
Suốt ngày cãi nhau. Vậy thì không hay rồi. Hiểu rồi. Căn bản không có câu chuyện tình yêu gì cả. Cô ấy lừa chúng tôi làm việc cho cô ấy đúng không? Lừa các người làm việc thì không đến mức đó. Đúng vậy. Huynh không cần tấm lòng tiểu nhân.
Ta cũng cảm thấy không đến mức đó. Chuyện này… Vâng. Cần. Đây là củi dùng để đốt lửa. Chém đi. Trong phòng anh… Không có bếp ga. Trong phòng mới có. Nhà cũ không có. Tại sao anh không đến nhà mới ở? Có phải vì… Bởi vì không sửa xong. Không phải vì
Anh muốn giữ ký ức với người yêu sao? Giữ cái búa. Có thời gian chi bằng tôi ăn thêm hai bát cơm. Ta nói cho các ngươi biết, Những củi này Hôm nay phải chặt hết trước khi mặt trời lặn. Vào phòng lấy củi đi. Đi đi. Đại nương. Đây là gì vậy?
Con khỉ hoang. Ngon không? Không ngon. Vậy… mang nó đến làm gì? ủ rượu. Đồ trong núi này đều có thể mang đến ủ rượu. Đại nương. Chồng cô là người như thế nào? Người tầm thường. Đồ nhát gan. Vậy… Rốt cuộc hai người làm sao quen nhau kết hôn vậy?
Người mai giới thiệu thôi. Vậy… Giữa hai người có xảy ra chuyện gì không? ấn tượng sâu sắc không? Câu chuyện khiến người ta khó quên. Ăn uống ngủ nghỉ. Trồng ruộng nuôi con. Anh thấy sao? Vậy… Giữa hai người có quà kỉ niệm gì không? Không có. Hình như có.
Tôi đi tìm xem. Nào, nào, nào. Cho mọi người xem ảnh. Ôi trời. Nào. Đến xem. Sao toàn khét vậy? Nhắc đến ta liền tức giận. Em có biết không? Năm đó chụp bức ảnh này đều rất đắt. Mỗi bức đều rất đắt. Anh ấy còn làm loạn.
Mua quần áo mới cho anh ấy. Hôm đó đã giày vò tôi hỏng rồi. Cậu xem xem. Chụp cái gì thế này? Cái đồ già này. ta nhất định sẽ làm nhục kiếp sau của hắn. Nhìn đi, nhìn đi. Cái đó… Mặt trời sắp lặn rồi. Chúng ta nên rút thôi.
Ngày mai tôi chuyển nhà. Hai đứa con đến giúp tôi chuyển đồ à? Ừ. Đi, đi, đi. Đi thôi. Lão già này. Hà Gia Gia. Tay của tôi. Là một đôi tay đánh chữ. Một đôi tay của người có văn hóa. Tay của tôi. chính là sức sản xuất của tôi.
Mấy ngày nay anh bảo tôi làm bao nhiêu việc nặng nề. Anh cũng vì muốn tốt cho em mà. Không phải em cũng muốn viết tình yêu sâu sắc sao? Vết thương trong lòng tôi rất sâu sắc. Không sao. ải ải ải khó qua, ải ải ải qua. Tôi tin rằng cuối cùng
Chắc chắn sẽ viết ra. Ra ngoài. Xin lỗi. Vậy ngày mai Ôn đại nương chuyển nhà. Cô có đi không? Hả? Cậu không đi à? Vậy một mình cô ấy… Biết rồi. Ngày mai tôi đi. Ngủ ngon. Cái này… Đều… Đây… Đều là Đây đều là đồ hôm nay phải chuyển sao? Ừ.
Làm đi. Cửa ải, cửa, cửa, cửa, cửa, cửa. Đúng không? Cảm ơn nhé. Chị Gia Gia. Sao anh lại đến đây? Sao anh lại đến đây? Sao ta có thể không đến chứ? Khi nào anh đến thành phố báo danh? Ông nội tôi vẫn chưa đồng ý. Tôi đi trước đây.
Giúp cậu một tay. Ông Kim đến rồi Ôn đại nương, các hương thân đều đến rồi. Mọi người vất vả rồi Thêm. Này, ông Kim. Mau, mau, mau. Mau đi vài bước, nào. Khách sáo gì chứ, người quê mà. Nào, nào, nào. Đừng khách sáo. Dưới chân, nhìn dưới chân đi.
Nào, nào, nào. Đây là vườn đào hoa sao? Ôi trời. Con bé này, con có ngốc không vậy? Có phải thứ gì đáng tiền đâu. Đại nương. Cô cười trông rất đẹp. Đẹp thật. Ồ. Lên trước đi, nào nào nào. Nào, nào, nào. Đứa trẻ này Ôn đại nương, đồ chuyển đến rồi.
Mọi người vất vả rồi. Cẩn thận chút. Vất vả rồi, vất vả rồi. Để đồ ở bên trong cho em nhé. Ồ. Được, được, được. Tôi còn có chút việc, tôi đi trước đây. Vất vả rồi. Được, được, được. Được. Để đây. Nào, để đây. Để đây. Để tôi. Đi thôi.
Còn trông chờ tôi giữ các cậu ăn cơm à? Này. Cảm ơn nhé. Hai người… Không sao đại nương. Sau này nếu cô có chuyện gì cần giúp gì cứ việc. Hà Gia Gia, cậu đừng nghe thấy một câu cảm ơn là lại hăng hái. Đi thôi, đi thôi, đi thôi. Đi thôi.
Hôm nay, cũng không phải sinh nhật tôi. Tôi biết không phải. Hôm nay, là ngày lớp 1. Coi như là ngày đoàn viên nhỏ trong thôn. Người một nhà ngồi cùng nhau. cùng nhau ăn bữa cơm đoàn viên. Được. Ông chủ Lâm. Ừ. Hôm nay Ôn đại nương. Có phải một mình không
Chắc là vậy. Con cái à, công việc trong thành bận rộn, cũng sẽ không về mỗi tháng. Tôi nghĩ… Đi đi. À, đúng rồi. Mang cái bánh này mang cho Ôn đại nương. Tết rồi, phải ăn bánh. Sao em biết? Vì anh biết em mà. Đi đi. Đi đi. Cậu cũng đi à?
Tôi không đi. Tôi đâu phải người tốt xấu. Anh không đi, Lỡ như bỏ lỡ tài liệu của tiểu thuyết thì phải làm sao? Mau đi đi. Ai cho các ngươi đến đây? Đại nương. từng làm một nhà, là người một nhà rồi. Hôm nay là ngày đoàn viên nhỏ.
Cả nhà cùng nhau ăn bữa cơm. Ngoan. Người một nhà. Vậy… Uống chút đi. Ừ. Cái này uống được không? Trúng độc rồi. Uống được. Tôi thật sự không chịu nổi. Không uống, không uống, không uống. Thật sự không uống được. Thật sự không uống nổi. Nào, nào, nào.
Uống được thật đấy, trúng độc rồi. Lúc chụp bức ảnh này, Anh ấy cũng nói Lão cô nương. Dáng vẻ khi cô cười Đẹp. Đẹp thật. Đại nương. Cô cười trông rất đẹp. Đẹp thật. Tôi biết ngay mà. Giữa họ chắc chắn có tình yêu. Sao anh biết? Bởi vì… Bởi vì
Bọn họ nhất định sẽ cùng nhau hóng mát Cho dù Ôn đại nương ở đâu Con ngựa trống đó luôn để bên cạnh. Độ dài của dây cân. Không phải chiều cao của Ôn đại nương. Vừa nhìn là của vợ cô ấy. Cô ấy không nỡ chỉnh ngắn. Còn nữa, Vợ cô ấy
Là một thợ mộc. qua đời mấy năm rồi. Trên công cụ của hắn không có chút bụi nào. Giữa họ thật sự có tình yêu. Thật sự có. Thật sự có. Tôi không bao giờ tin câu chuyện tình yêu trong tiểu thuyết nữa. Đều là giả cả.
Nhưng anh đưa em đi tìm thấy thật rồi. Thật sao? Thật sao? Câu chuyện tình yêu mà. Phương Văn Vũ. Anh thật sự rất biết quan sát. Cậu đúng là Giỏi lắm, giỏi lắm, giỏi lắm. Hà Gia Gia. Ừm. Em Đúng là một trợ lý rất giỏi. Anh
Đưa em tìm được tình yêu đích thực. Em có thể viết thật rồi. Thật sao? Thật sao? Thật sao? Thật sao? Thật đấy, thật đấy. Em cũng rất giỏi. Em tuyệt nhất. Xem ra ông trời vẫn rất khoan dung với tôi. Nó khiến anh lại gặp được em. Nếu kết cục hoàn hảo,
Nếu em muốn sinh mạng của anh, thì nó đương nhiên thuộc về anh rồi. thuộc về em. thuộc về em. Tỉnh rượu rồi. Hôm qua… Có phải anh biết viết thế nào rồi không? Quên rồi. Quên hết rồi. Không sao. Cả thôn Đào Nguyên đều nhớ.
Tối qua các ngươi ồn ào thế nào? Nào, mọi người đến xem đi. Nhìn xem. Ở đây. Xem cô ta đánh con chúng ta thành thế nào rồi. Cô giáo mẫu giáo này đúng là không ra gì. Chuyện này nếu không xử lý được chúng ta sẽ không kết thúc đâu.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đã xảy ra chuyện gì? Hành động ác khiến lưng người ta lạnh lẽo? Bảo chúng ta theo dõi camera trong vườn. Xem lại một chút. Đúng vậy. Giáo viên mẫu giáo xúi giục và tẩy não Người phạm phải hành vi tội ác như vậy
Chính là tác giả của cuốn sách này. Phương Văn… Vũ. Phương Văn Vũ nổi tiếng. Tác phẩm chủ yếu, ngoài tác phẩm xuất bản năm nay, quyển này, tiểu thuyết gia ác quỷ. Nào. Lão cô nương cười lên rất đẹp. Đẹp thật. Cậu mới già ấy. Cái gì cũng không mọc ra được.
Nào hai người ôm một cái. Này, đừng mà, đừng mà, đừng mà. Ba, hai, một. Anh đáng ghét, đáng ghét. Cái này không có. Đã tìm hiểu. Đã từng. Đã tìm hiểu. Không đi. rất chủ động tìm hiểu những thứ này. Cái này tôi đã tìm hiểu rồi. Trước đây em có hỏi.
Kiểu đi xem mắt ấy. Cũng không có tự do yêu đương gì cả. Yêu nhau bảy năm rồi. Thời đó tự do yêu đương đúng là khá ít. Thật ra là… Hai người họ đi xem mắt với bạn học của họ. Kết quả hai người họ đều ở cùng nhau.
Câu chuyện tình yêu của em dùng sớm quá, phải ở đó. Có thể nói là những năm 80. hai chúng tôi quen nhau khi đi làm. Tôi và chồng tôi là người khác giới thiệu. Thực ra chúng ta thuộc kiểu Kiểu kết hôn trước rồi hẹn hò ấy. Em thấy không tính.
Tôi thấy tính. Không tính. Không tính. Cậu tỏ tình sau khi uống rượu, thứ nhất là cậu uống nhiều rồi. Sau đó thứ hai là em. Không uống rượu em không dám nói những lời này. Cho nên, mọi chuyện sau khi uống rượu,
Đặc biệt là nam nữ đều là giở trò lưu manh. Rượu làm to gan. Tỏ tình sau khi uống rượu chắc cũng tính chứ? Chính là xem kết quả sau khi tỏ tình là gì? Không có câu sau. Vậy thì chỉ là một trò đùa thôi.