Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 28 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 28] [Nếu như cuộc sống lừa dối bạn] Lát nữa cậu đi cùng Tiểu Thôi. Anh Trần. – Về rồi à? – Anh Trần. Có tình huống gì thì cậu gọi cho tôi. Vâng. Anh, về rồi à? Đồn phó Cao.
Đúng rồi. Em dâu anh mua cho em một ít lá trà ngon, anh đừng có lúc nào cũng uống cái món kia của anh. Không sao, lát nữa em mang sang cho anh. Hạ Khiết. Hạ Khiết. Cảnh sát Trần, Lưu Tiểu Lợi lại gây chuyện rồi,
Đòi bọn cháu đưa cô ta về đây. Cô ta làm ầm ĩ lên đòi gặp chú. Chuyện gì vậy? Cô ta tiếp rượu ở quán bar, đánh nhau với một cô gái khác, cô gái kia báo cảnh sát bọn cháu đưa cả hai người đó về. Được, đi xem xem sao.
Lại là cháu. Nói đi, chuyện thế nào? Chú Trần… Đừng có gọi tôi là chú Trần. Nói đi, vì sao lại gây chuyện? Hạ Khiết, nào. Thầy. Thầy đâu cần gặp cô ta, thầy nhìn tóc cô ta kìa, nhuộm xanh đó, trông như quỷ. Được rồi. Hạ Khiết. Chú nói đi.
Bây giờ chú đi mời Chính trị viên qua đây. Lát nữa cháu giúp chú hỏi lại một chút. Dựa theo biên bản báo án này, quán bar mà cô bé tới rất xa nhà cô bé. Cháu hỏi cô bé xem vì sao cô bé lại muốn tới quán bar này,
Vì sao lại gây chuyện, hỏi càng kỹ càng tốt, xem xem còn có tình huống mới nào không. Thầy, em thấy cô ta không rời nổi cái chỗ đó, cái nghề đó đâu. Chuyện lần trước cô ta nói 80% là giả, cô gái này hết thuốc chữa rồi. Vậy được,
Trước tiên cứ thế đã, Hạ Khiết. Hạ Khiết. Có chuyện gì sao? Chuyện gì? Tôi thấy cô có vẻ đang có nhiều tâm sự. Anh không làm việc nghiêm túc đi, nhìn tôi làm gì? Chào Chính trị viên. Chính trị viên. Anh Trần. Chính trị viên.
Sao rồi, nói chuyện với cô bé chưa? Nói chuyện rồi. Anh nói không sai, cô bé tới đây là có lý do. Theo một ý nghĩa nào đó, cô bé đặc biệt đến đây vì anh. Ý gì vậy? Cô bé nói với tôi, trên thế giới này, anh là người duy nhất
Từng nghiêm túc nghe cô bé nói chuyện, hơn nữa từng tin tưởng cô bé, vậy nên cô bé chạy đến đây. Cũng có thể nói thế này, cô bé gây sự, đánh nhau trong quán bar chỉ để thu hút sự chú ý của cảnh sát. Như vậy,
Cô bé có thể đến chỗ chúng ta một lần nữa, có được sự quan tâm của anh. Vậy nên cô bé nói với tôi, cô bé cho rằng anh là người duy nhất có thể giúp cô bé. Đứa nhỏ này… Hai cô bé này nắm tóc đánh nhau,
Chỉ là tranh chấp bình thường, giáo dục một chút xong là phải thả người rồi. Cô bé nói trước khi đi muốn gặp anh một lần. Vậy đi thôi. Đại Vi, cậu đừng đi theo nữa. Cậu xem tiếp đi, xem xem có manh mối mới nào không. Vâng.
– Đợi điện thoại nhé. – Vâng. Được rồi, cháu đừng khóc nữa. Nói cho chú có chuyện gì, chú cũng dễ giúp cháu. Chú Trần. Từ sau chuyện lần trước, cháu không thể ở lại nhà được nữa. Tất cả mọi người đều không tin cháu, nói rằng cháu đang nói dối,
Còn nói là cháu tự tìm người đến cưỡng hiếp. Bây giờ mẹ kế của cháu không cho cháu về nhà, bố cháu cũng không quan tâm đến cháu, cháu thực sự không còn nơi nào để ở nữa, cháu chỉ có thể sống tạm bợ ở ngoài. Chú Trần.
Tại sao cuộc sống con người lại khó khăn như vậy chứ? Có mình cháu khó khăn à? Người khác sống dễ dàng hơn cháu sao? Cháu xảy ra chuyện, trách người khác, trách người nhà, trách mẹ kế. Cuộc sống của cháu thì là của mình cháu,
Sao cháu lúc nào cũng trách người khác vậy? Lưu Tiểu Lợi, cháu không còn bé nữa, cháu biết không? Cháu đã trưởng thành rồi, người khác đối xử với cháu như nào quan trọng đến thế sao? Cháu nhìn cháu xem, cháu nhìn bộ dạng hiện tại của cháu xem!
Trang điểm ăn mặc như quỷ, không chịu cầu tiến. Tương lai của cháu bị hủy hoại, cháu có thể trách ai? Chú nói cho cháu biết, cháu chỉ có thể tự trách chính mình. Nhưng mà… Nhưng mà mẹ kế cháu không cho cháu vào nhà. Cô ta không cho cháu vào nhà?
Lời cô ta quyết định hay là pháp luật quyết định? Hộ khẩu của cháu ở đâu cháu biết không? Cô ta không thể không cho cháu về nhà! Thầy, cuộc gọi mà thầy hẹn đến rồi. Lưu Tiểu Lợi. Được rồi, cháu về trước đi. Lát nữa chú sẽ tự mình đi một chuyến.
Cháu yên tâm, chuyện của cháu chú sẽ phụ trách đến cùng. Nhớ kỹ những lời lần trước chú nói, phải học được cách yêu chính mình, biết chưa? Được rồi, Hạ Khiết, Đại Vi, tiễn cô bé ra đi. Trên đường nhớ cẩn thận. Vừa nãy thầy anh hung dữ thật đấy.
Ông ấy làm sao? Ông ấy nói Lưu Tiểu Lợi không biết phấn đấu. Thầy tôi ấy, 80% là coi Lưu Tiểu Lợi như Giai Giai rồi. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Không phải, Hạ Khiết, cô sao vậy? Có chuyện gì cũng đừng kìm nén. Tôi không có.
Cô tưởng tôi không nhìn ra sao? Lúc thì thở vắn than dài, lúc thì tinh thần không bình tĩnh, vừa nãy còn cảm khái về cuộc sống nữa, có phải lại là vì mẹ cô không? Vừa nãy tôi vô tình nhìn điện thoại của cô rồi, cô muốn vay tiền sao?
Lần trước cô vừa muốn đi lái xe công nghệ, lại còn muốn trả phòng. Tôi biết cô gặp khó khăn về kinh tế, nhưng mẹ cô không phải đã trở về từ Đại Lý rồi sao, sao lại vẫn… Tôi nói này Lý Đại Vi, sao anh lại thích lo chuyện bao đồng thế?
Cô đừng kích thích tôi, cô càng kích thích tôi nói cho cô biết, tôi càng lo đến cùng. Nói đi, tiền thì cũng tiêu rồi, Đại Lý thì cũng đi rồi, làm sao mẹ cô quay về vẫn còn có thể khiến cô buồn thế này? Sao tôi phải nói với anh?
Không phải đã nói rồi sao, “Có vấn đề gì thì tìm cảnh sát” mà, tôi… Tôi cũng là cảnh sát, tôi tự tìm mình là được. Không phải, nhiều người nhiều người nhiều sức, có biết không? Vấn đề này của cô một mình cô không gánh được,
Cô nói với tôi, có thêm một người chia sẻ gánh nặng. Anh đừng lo chuyện bao đồng nữa. Sao lại gọi là lo… Được, tôi đây chính là nhàn quá nên kiếm chuyện làm, được chưa? Cô nói với tôi đi, biết đâu tôi giúp được cô đó. Hạ Khiết. Đại Vi.
Đi thôi, đi cùng tôi một chuyến. Có nhiệm vụ ạ? Nhanh thay quần áo, tôi đợi cậu trong xe. Vâng. Đứa bé Lưu Tiểu Lợi này không hề nói dối. Đêm ngày hôm đó, nhất định cô bé đã bị cưỡng hiếp. Tuy hiện tại chúng ta không đủ chứng cứ,
Nhưng tôi dám khẳng định, lời cô bé nói là thật. Nhưng hiện tại chúng ta tạm thời không có chứng cứ, phải làm sao ạ? Bây giờ phá án cũng là việc phụ thôi, cái chính là giúp đứa trẻ này tìm một nơi để ở đã.
Không thể để cô bé tiếp tục chịu tổn thương nữa. Nhưng mà cô ấy không thuộc khu vực quản lý của chúng ta. Nhưng cô bé là đương sự của chúng ta, chúng ta phải lo. Nhà của mày? – Mày còn biết mày có cái nhà này à? – Bà cho tôi vào!
Mày vào cái gì mà vào! Mày xem bộ dạng mày thế nào, bố mày đã mất hết mặt mũi rồi vì mày rồi. Đàn ông đâu? Đá mày rồi à? Đi mà tìm chúng nó! Bà… Bà mới là người có đàn ông ở ngoài ấy. Tôi tìm đàn ông?
Bà mới tìm đàn ông đó! – Mày nói cài gì? – Bà đừng tưởng bà… Mày nói cái gì đấy? Đừng tưởng mấy việc bà làm sau lưng bố tôi thì tôi không biết. Ở cái nhà này bà là cái thá gì chứ? Cái nhà này,
Cái quán trọ này, cái tiệm làm tóc này, tất cả đều là những thứ mà mẹ tôi kiếm được cùng với bố lúc bà còn sống. Ở đây có phần của tôi, không có phần của bà! Thế hả? Được thôi. Mày bảo bố mày ra đuổi tao đi đi.
Tao nói cho mày biết, hôm nay tao tuyên bố, cái nhà này có tao thì không có mày, có mày thì không có tao! Mày nghĩ bố mày sẽ chọn ai? Được rồi. Nhìn cái gì mà nhìn! Cút đi! Bà thử xem! Bà cho tôi vào! Bà cho tôi vào! Chuyện gì vậy?
– Lưu Tiểu Lợi – Chú Trần, chính là bà ta. Không cho cháu vào nhà còn ném hết đồ đạc của cháu ra ngoài! Chào chị chào chị. Xin hỏi chị là mẹ kế của Lưu Tiểu Lợi sao? Tôi nào có dám. Các người là ai?
Chúng tôi là cảnh sát của Đồn Bát Lí Hà. Chào chị, chị này, tuy chị là mẹ kế của Lưu Tiểu Lợi, nhưng dù sao cũng là người một nhà, hơn nữa hộ khẩu của cô bé cũng là ở đây, chị không cho cô bé sống ở đây, như vậy là không được.
Đây là chuyện nhà chúng tôi, mấy anh quản được chắc? Bát Lí Hà đúng không? Đồn cảnh sát Bát Lí Hà thì liên quan gì đến chúng tôi chứ? Đúng đúng đúng. Nhưng đâu thể nói như vậy được. Lưu Tiểu Lợi, bố cháu có nhà không?
Ông ấy suốt ngày uống rượu ở ngoài, ai mà biết bao giờ ông ấy về! Đừng có nhắc đến tên đàn ông đó nữa! Suốt ngày uống suốt ngày uống! Tiền tôi kiếm được còn không đủ cho ông ta uống nữa! Còn kéo theo đứa con riêng này, từ sáng tới tối
Chỉ biết ở ngoài quyến rũ đàn ông! Tôi đúng là không biết, con nhỏ này còn khá có bản lĩnh đấy, còn dụ dỗ được hai cảnh sát rồi. Sao bà lại… Bà nói chuyện kiểu gì đấy? Tôi cảnh cáo chị, sỉ nhục cảnh sát là phải chịu trách nhiệm pháp lý đó.
Mẹ! Chị, chị về rồi. Em tan học rồi à? Đi làm bài tập đi! Đi vào! Cài người này… Lưu Tiểu Lợi, thế này đi, cháu đến Phòng làm việc khu dân cư trước, đợi bọn chú. Đại Vi. Nào, để chú cầm giúp cháu. Cảm ơn chú ạ. Đi thôi. Anh Trần.
Đồn trưởng Tống. Cơn gió nào đưa anh đến đây vậy? Nào nào nào, ngồi xuống ngồi xuống ngồi xuống. Được được được. Nào, nào. Được được, nào nào nào. Anh ngồi đi, anh ngồi đi. Đồn trưởng Vương của các anh đâu? Chẳng phải anh ấy còn phải ở Đồn sao? Anh ấy thua
Trong trận kéo co hồi trước của hai đồn chúng ta, anh ấy còn nói… Còn nói có thời gian hai Đồn chúng ta lại tỉ thí. Bây giờ là sao? Bây giờ không nhắc đến chuyện này nữa có phải là sợ thua rồi không?
Đồn trưởng Vương của chúng tôi anh còn không hiểu hay sao? Tuổi lớn như vậy rồi có gì mà không dám chém? Nhưng Đồn trưởng Tống, hôm nay tôi đến là vì một việc khác, phải làm phiền anh. Chuyện gì? Anh nói đi.
Khu vực quản lý của các anh có một cô gái tên Lưu Tiểu Lợi, chắc là anh biết chứ? Biết, tôi biết. Cô bé ấy là một vấn đề lớn ở chỗ chúng tôi. Cô bé ấy, lỗi lớn không phạm phải, lỗi nhỏ thì chẳng bao giờ hết. Đúng vậy. Sao vậy?
Gây tội đến tận khu vực quản lý của anh rồi à? Nếu anh mà tiếp quản cô bé ấy thì tôi lại bớt việc rồi. Không phải. Chủ yếu là bởi vì một vụ án nên tôi mới quen biết cô bé. Nhưng theo những gì tôi biết, bản chất của đứa nhỏ này
Cũng không xấu, đúng không? Chủ yếu là bởi vì mẹ ruột mất sớm, lại có một người bố vô trách nhiệm, chuyện gì cũng không quản. Tôi nói, có bao nhiêu đứa trẻ cứ học xấu từng chút từng chút như vậy đó. Anh Trần, anh quản trời quản đất,
Còn có thể quản được mối quan hệ giữa bố con người ta sao? “Quan thanh liêm thì cũng khó giải quyết việc nhà” mà. Hơn nữa… Cái… Cái… Đạo lý thì chúng ta đều hiểu, nhưng chúng ta là cảnh sát, không chịu được trách nhiệm lớn như vậy. Đúng vậy đúng vậy.
Tuy là nói như thế, nhưng đây không… không phải là chúng ta gặp phải rồi sao? Anh gặp phải rồi, anh có thể không quản sao? Ai bảo chúng ta là cảnh sát đâu, đúng không Đồn trưởng Tống? Hơn nữa, cô bé ấy rất có khả năng
Là nhân chứng trong một vụ án lớn. Cho nên chúng ta phải bảo vệ cô bé, đúng không? Anh có thể tìm cho cô bé một chỗ để ở tại khu vực quản lý của các anh trước được không? Sau đó lại giúp cô bé tìm một công việc.
Công việc thì còn dễ sắp xếp, không có chỗ tốt thì cũng phải có chỗ vừa vừa chứ. Nhưng về chỗ ở, anh đây là làm khó tôi rồi. Đúng vậy. Nhưng tôi đã đến nhà đó, dựa trên pháp luật mà nói, mẹ kế của cô bé thực sự không có quyền
Không cho cô bé về nhà ở. Nhưng tình huống nhà cô bé thì anh cũng biết, đúng không? Cho dù cảnh sát chúng ta ra mặt đưa cô bé về, cũng rất khó đảm bảo ngày hôm sau mẹ kế cô bé không đuổi cô bé ra ngoài, đúng không?
Hơn nữa cho dù cô bé có thể ở lại, anh nói xem, cái cảm giác ăn nhờ ở đậu này… Anh… Anh phải giúp tôi. Vậy thế này, tôi ấy, sẽ giúp cô bé giành được tư cách thuê nhà thuê giá rẻ trước,
Sau đó lại sắp xếp cho cô bé một công việc, tiền mà cô bé làm việc kiếm được có thể nuôi sống bản thân, thể này là được rồi nhỉ? Đương nhiên là được rồi, Đồn trưởng Tống. Nào, cứ coi như tôi nợ anh một lần. Cái gì chứ?
Anh còn làm việc đến tận khu vực quản lý của chúng tôi rồi, là tôi nợ anh một lần mới đúng. Chàng trai này là học trò mà anh mới nhận sao? Chào Đồn trưởng. Rất giàu sinh lực, mạnh hơn anh đấy. Là một anh chàng ngốc nghếch.
Được, vậy chúng tôi đi đây. Được được được, được rồi. – Đi cẩn thận nhé. – Cảm ơn anh nhiều, cảm ơn Đồn trưởng Tống. Được rồi được rồi. Không cần tiễn không cần tiễn. Được, đi đi đi. Cảm ơn anh, anh quản lý. Cảm ơn. Anh đừng tiễn, đừng tiễn.
Cảm ơn cảm ơn cảm ơn. Thế nào ạ? Được được được, rất có tinh thần. Rất tốt ạ. Được, đi thôi. Đi thôi. Tiểu Lợi à, tuy nói là làm thu ngân trong siêu thị, nhưng bây giờ công việc thế này cũng không dễ kiếm đâu.
Người ta là nể mặt Đồn trưởng Tống, vậy nên nhất định phải quý trọng. Còn nữa, công việc thu ngân này, cháu phải tiếp xúc với tiền, nhất định phải làm cẩn thận, không được qua loa. Đúng rồi, căn phòng thuê cho cháu như thế nào? Đã xem qua chưa?
Cháu xem rồi, rất tốt ạ, ở ngay sau Đồn cảnh sát, chắc chắn rất an toàn. An toàn thì tốt, an toàn là quan trọng nhất. Tiểu Lợi, sau này phải chăm chỉ làm việc, sống thật tốt, cháu xem cháu mới có bao nhiêu tuổi, đúng không? Chỉ cần cố gắng,
Sau này những ngày tháng tốt đẹp vẫn còn dài, đúng không? Đồn trưởng Tống đã dặn dò quản lý của các cháu rồi, sau này, có suy nghĩ gì, có yêu cầu gì thì cứ nói với anh ấy, đừng sợ, đúng không? Còn nữa,
Vụ án của cháu bọn chú vẫn đang điều tra. Nhưng chú Trần bảo đảm với cháu, chỉ cần chuyện đó đã xảy ra, phần tử phạm tội nhất định sẽ bị pháp luật trừng trị. Dù hắn có chạy đến cùng trời cuối đất, bọn chú nhất định sẽ bắt hắn lại. Chú Trần,
Lẽ nào chú không tin chuyện đó là thật sao? Chú tin. Nhưng chú Trần là cảnh sát, tất cả các hành vi phạm tội đều cần có bằng chứng chống đỡ. Nhưng bọn chú nhất định sẽ tìm ra chứng cứ này. Được rồi, chú không ở đây nói dông dài nữa.
Chăm chỉ làm việc nhé, chú đi đây. Vâng. Đúng rồi, chú sợ cháu không có thời gian uống nước lúc bận rộn, nhất định phải uống nhiều nước, nghe thấy chưa? Chú mua cho cháu một cái bình nước nhỏ, uống nước rất tiện, nhất định phải uống nhiều nước, chăm chỉ làm việc.
Vâng. Được rồi, chú đi đây. Chú Trần. Chú Trần, cảm ơn chú. Được rồi được rồi, cảm ơn. Nào nào nào, Giai Giai. Đây, được rồi. Ở đây có kem, còn có một cái cánh gà, con ăn nhiều một chút, đều là của con đó.
Bố, mẹ kế của cậu ấy không cần cậu ấy sao? Đúng vậy. Người ngoài ấy mà, tất cả những gì bà ấy nhìn thấy là cô bé làm bừa ở bên ngoài, tự làm hại bản thân mình, nhưng không hề biết những bất hạnh trong cuộc sống đằng sau cô bé. Ban đầu
Bố cũng rất không thích đứa trẻ này, cứ cảm thấy, con nói xem, con đã trưởng thành rồi, đúng không? Nên có trách nhiệm với chính mình. Tại sao không thể giống như một đứa trẻ đàng hoàng, sống cho tốt chứ? Đúng không? Suốt ngày nhuộm tóc thành mấy màu
Lúc thì vàng, lúc thì xanh, mặt thì vẽ trông như quỷ con. Lại còn đi mấy chỗ như hộp đêm, quán bar làm bừa… Những điều này đều là cái nhìn trước đây của bố với cô bé. Sau này sau khi bố biết
Hoàn cảnh gia đình và những gì mà cô bé đã phải trải qua, thì bố đã hiểu hết rồi. Hơn nữa, bố cảm thấy rất xót xa cho đứa trẻ này. Thực ra cũng là một cô bé thiếu thốn tình cảm. Giai Giai, con và cô bé ấy không giống nhau,
Con còn có bố mà. Đúng, trong tim bố thực sự có con, nhưng bố không biết phải thể hiện ra như thế nào. Con biết không, những năm này con không ở bên cạnh bố, trong lòng bố cứ không yên, làm việc gì cũng không có tinh thần. Sau khi con quay lại,
Trong lòng bố đã an tâm hơn nhiều, làm việc gì cũng rất có sức lực. Bố ngốc quá, không biết nên làm thế nào để bày tỏ trái tim mình với con. Bố, con biết, con biết bố yêu con. Con cũng vậy, con cũng không biết phải nói như thế nào. Giai Giai,
Con có chuyện gì cứ nói với bố, bố nhất định sẽ cố gắng làm. Bố, thực ra con biết hết, con cảm thấy bố sống vất vả quá, con muốn quan tâm bố, nhưng con cũng không biết tại sao con càng quan tâm bố, lại càng muốn nổi giận với bố.
Bố, con xin lỗi. Bố tha thứ cho con được không? Đứa trẻ ngốc, con còn nói xin lỗi, xin tha thứ với bố làm gì cơ chứ? Hai bố con chúng ta… Thực ra điểm này của con là giống bố, có chuyện gì cứ ôm hết trong lòng,
Không sẵn lòng nói ra, mà cũng không biết phải nói như nào. Đúng rồi, Giai Giai, còn có một chuyện bố muốn bàn bạc với con một chút. Con dự định tiếp tục ở chỗ chị Hạ Khiết, tiếp tục ở lại chỗ đó sao? Ý của bố là,
Còn nhìn chị Hạ Khiết xem, mỗi ngày phải đi làm, phải đến hiện trường, vừa bận lại vừa mệt, có phải hơi bất tiện không? Nếu con không muốn ở với bố thì cũng không sao, đến lúc đó bố sẽ thuê cho con một căn phòng ở cạnh nhà,
Con xem có được không? Bố, con về nhà với bố. Vậy là tốt nhất. Nào. Thôi cứ uống cái này đi. Anh Trần, anh đến rồi. Chào buổi sáng chào buổi sáng. Chào buổi sáng. – Anh Trần. – Chào buổi sáng chào buổi sáng. Chào buổi sáng, cảnh sát Trần.
Chào buổi sáng, Hạ Khiết. Chào buổi sáng, anh Trần. – Đang bận hả? – Chào buổi sáng, anh Trần. Chí Cương. Thầy. Chào buổi sáng, Đại Vi. Em vẫn đang nghĩ, nếu như tên Nhạc Uy này thực sự là một kẻ tái phạm giống như thầy đoán,
Vậy thì Lưu Tiểu Lợi chắc chắn không phải nạn nhân đầu tiên. Trước đây chúng ta có vụ án cưỡng hiếp nào chưa được phá không? Trong những vụ án này còn lưu lại DNA nào không? Nếu những DNA này trùng khớp với Nhạc Uy,
Chẳng phải có nghĩa là hắn làm hay sao? Cho nên vừa rồi em đã tra cứu trên mạng nội bộ của chúng ta. Tìm được cái gì sao? Thầy đừng nói, thật sự có đó, thầy nhìn xem. Năm 2014 có một cô gái đến Đồn cảnh sát Huyện Tiền Nhai báo án,
Nói cô ấy bị đưa đến nhà Nhạc Uy, bị Nhạc Uy cưỡng hiếp. Nhưng cũng giống như chúng ta lần này, lúc đó phía cảnh sát không có cách nào kết luận rốt cuộc là cưỡng hiếp hay tự nguyện, cho nên đã xử lý hủy bỏ bản án,
Thế nên lúc trước chúng ta mới không tra được. Em đã tra trong ghi chép về những bản án bị hủy bỏ. Được đấy thằng nhóc này, có tiến bộ. Không chỉ những điều này đâu, em cho thầy xem cái này. Em còn có ảnh của cô gái này,
Thầy xem cô ấy trông giống ai? Lưu Tiểu Lợi! Có phương thức liên lạc của cô ấy không? Có ạ. Đây ạ, em đã ghi lại rồi, số căn cước công dân, địa chỉ. Được, cầm theo, đi nào. Xin chào. Xin hỏi, Lâm Thúy Thúy có ở đây không?
Tìm Quản lý của chúng tôi sao? Xin đợi một chút. Quản lý Lâm, có người tìm cô. Cảm ơn cô. Chào các anh, mời đi phía này. Chào cô, chúng tôi là người của Đồn cảnh sát Bát Lí Hà, vị này là cảnh sát Trần.
– Chào cô. – Tôi là Lý Đại Vi. Trước đây chúng ta đã nói trong điện thoại… Tôi đã nói trong điện thoại rồi, các anh đừng đến tìm tôi, tôi không biết gì hết. Hơn nữa các anh đến đơn vị tìm tôi sẽ ảnh hưởng tôi làm việc.
Chúng tôi đây cũng là vì công việc. Xin lỗi cô, Quản lý Lâm, chúng tôi sẽ đi ngay. Nếu cô có điều gì muốn phản ánh hoặc là nhớ ra cái gì đó, thì có thể gọi cho số điện thoại này. Quấy rầy cô rồi. Tạm biệt.
Thầy, manh mối này cứ thế mà bỏ qua sao? Lâm Thúy Thúy. A lô. Cô Lâm Thúy Thúy, chúng tôi đã tra được ghi chép về việc cô báo án năm đó. Đúng vậy, cô đã cố gắng rất nhiều để quên đi lần tổn thương đó, chúng tôi có thể hiểu được.
Nhưng mà, nếu như tội ác không bị trừng phạt, vết thương lúc đó của cô sẽ không bao giờ được chữa lành. Điều mà chúng tôi muốn làm bây giờ là khiến cho hắn ta không thể mãi mãi ung dung ngoài vòng pháp luật. Dựa vào suy đoán của chúng tôi,
Những năm nay hắn ta vẫn tiếp tục phạm tội. Chúng tôi muốn đưa hắn ta ra trước công lý, vì vậy chúng tôi cần sự giúp đỡ của cô. Hắn ta biết tôi. Có một lần tôi và hắn chạm mặt nhau trên đường,
Hắn ta còn dùng tay ra hiệu động tác cắt cổ với tôi. Thế nên, chỉ có nhanh chóng bắt hắn lại, cô mới có được an toàn thật sự. Được, tôi sẽ nói. Năm đó, tôi 18 tuổi, vừa mới đến thành phố làm nhân viên nữ ở một quán rửa chân. Nhưng mà…
Nhưng mà bây giờ tôi nói, các anh đừng phạt tôi. Cô yên tâm, đây đều là chuyện trước kia rồi. Lúc đó tôi thật sự quá cần tiền! Ông chủ của chúng tôi cũng muốn chúng tôi làm vậy, ông ta có trích hoa hồng, Nếu như khách hàng đưa nhiều tiền,
Thì chúng tôi cũng có thể “ra sân”. Vậy nên Nhạc Uy đã xuất hiện vào lúc này? Tuy nhiên, lúc đó không làm theo quy trình bình thường, hắn ta chỉ rửa chân ở quán chúng tôi, sau đó đã đứng ở cửa đợi tôi rồi. Lúc đó hắn bảo tôi đi theo hắn,
Hắn sẽ cho tôi 500 tệ. Không cần nói với ông chủ. Lúc đó 500 tệ với tôi mà nói không phải là con số nhỏ. Tôi nhất thời hồ đồ, nên đã đi cùng hắn. Sau đó thì sao? Sau đó, sau khi tôi đến nhà hắn
Tôi mới phát hiện có điều gì đó không ổn. Tôi muốn đi, thì lại bị hắn… Bị hắn trói trên giường, giày vò tôi hai ba tiếng đồng hồ. Xong việc hắn còn không cho tôi đi. Hắn uống rượu một mình, vừa uống vừa nói với tôi,
Nói không nên để tôi dễ dàng tin tưởng đàn ông, không nên để tôi đi. Nào, uống ngụm nước, từ từ nói. Lúc đó tôi rất sợ. Tôi nhìn thấy hắn ta cầm một con dao dùng để thái thịt chín, tôi liền cảm thấy ngay sau đó
Con dao đó sẽ xuyên qua người tôi, tôi cảm thấy tôi sắp phải chết rồi. Vậy sau đó cô làm sao cô trốn thoát được? Có lẽ đúng là do mạng tôi lớn. Ngay lúc tôi cảm thấy tôi sắp phải chết thì hắn ta nhận một cuộc điện thoại. Không lâu sau,
Hắn ta liền khóc nức nở. Khóc xong hắn ta cởi trói cho tôi, còn gào lên với tôi, bảo tôi nhân lúc hắn chưa thay đổi ý định thì nhanh chóng cút đi. Thế hắn ta đưa cô tiền chưa? Trong tình huống đó làm sao tôi còn dám đòi tiền hắn chứ!
Tôi còn có thể sống sót đi ra đã là tốt lắm rồi. Sau khi tôi bước ra khỏi nhà hắn ta, tôi hoàn toàn hoảng sợ. Tôi không biết đây là may mắn thoát được một mạng, hay là tôi chỉ gặp phải một khách hàng biến thái.
Sau khi về đến nhà tôi càng nghĩ lại càng sợ, nên đã đến Đồn cảnh sát Huyện Tiền Nhai báo án. Nhưng Nhạc Uy cứ khăng khăng rằng hai người là hai bên đều tình nguyện, đúng không? Không những thế, hắn ta còn uy hiếp tôi,
Sẽ tố cáo quán rửa chân chúng tôi mại dâm tập thể. Tôi sợ quá nên không tiếp tục nữa. Bức ảnh này là dáng vẻ của cô lúc đó sao? Đúng, đúng. Ngày 21 tháng 8 năm 2014. Có lẽ chuyện này xảy ra từ trước, nhưng sẽ không cách quá lâu,
Có lẽ là một hai ngày, nhiều nhất cũng chỉ có ba bốn ngày thôi. Được, vậy các anh có thông tin gì thì hãy thông báo cho chúng tôi ngay. Được, cảm ơn. Thầy, tên Nhạc Uy này đã bỏ nhà đi rất nhiều năm rồi, người của đồn cảnh sát địa phương
Đã không nhận ra hắn được nữa rồi. Bọn họ phải điều tra một chút, xem xem phía nhà Nhạc Uy mấy ngày hôm nay có xảy ra chuyện gì không. Đại Vi à, tôi còn có cảm giác, Lâm Thúy Thúy và Lý Tiểu Lợi
Có lẽ đã là hai người may mắn nhất rồi. Những cô gái khác sau khi bước vào căn nhà thuê của hắn ta đều không hề sống sót đi ra. Cậu nhanh chóng điều tra xem trong hai năm nay có người nào mất tích không,
Trọng điểm là người ở những chỗ như hộp đêm, phòng rửa chân, còn có… Còn có cả những cô gái trong quán bar nữa. Các cậu hoài nghi hắn ta là kẻ giết hàng loạt những cô gái sa ngã sao? Bây giờ rất khó đưa ra kết luận như vậy.
Nhưng anh nhìn xem, hai vụ án này có rất nhiều điểm tương đồng. Hơn nữa cũng có rất nhiều điểm rất đáng nghi vấn. Vậy các cậu giao những tài liệu này cho Đội trưởng La đi. Lần trước chúng cháu giao manh mối cho bọn họ,
Bọn họ chiếu theo tội mại dâm để xử lý. Vậy các cậu giao những manh mối mới này lại cho Đội trưởng La. Nhiệm vụ của Đồn cảnh sát chúng ta là giữ gìn an ninh trật tự, phá những vụ án lớn, những vụ án quan trọng
Là nhiệm vụ của Đội hình sự, đừng giọng khách át giọng chủ. Được, Đồn trưởng, vậy chúng tôi sẽ đi làm. Được. Trước kia cũng có một lần rồi, vậy tại sao lúc đó chúng tôi không tra được? Là thế này, Đội trưởng La, cũng giống như lần này,
Cũng bởi vì không có cách nào chắc chắn rốt cuộc là hiếp dâm hay là mại dâm, cho nên mới hủy bỏ bản án. Ý của các anh là tra xem có người phụ nữ nào bị mất tích không? Đúng, trọng điểm là những cô gái
Đã từng làm việc ở những nơi trăng hoa, thời gian cách đây ít nhất là mười năm trở lên. Được rồi, chúng tôi sẽ điều tra ngay. Có tiến triển gì mới sẽ lập tức thông báo cho các anh. Nào, xin mời. Đội trưởng La, anh có tin vào trực giác không?
Tôi tin. Nhưng mà, tôi tin chứng cứ hơn. Thầy, bọn họ nhất định không để tâm chuyện này bằng chúng ta, tại sao lại giao cho bọn họ? Đây là sự phân chia công việc trong nội bộ cảnh sát, nhưng mà,
Đội trưởng La là một Cảnh sát hình sự rất có kinh nghiệm, chuyện này tôi không lo lắng. Em thì lo rằng bây giờ anh ấy có quá nhiều vụ án trong tay, năng lượng chia cho chúng ta sẽ quá ít, thế mới càng cần để lại vụ này cho chúng ta làm.
Đưa cho bọn họ thì cũng đã đưa rồi, dù sao chúng ta cứ tiếp tục để ý là được. A lô, Đồn trưởng. Đánh nhau rồi? Đánh nhau bằng vũ khí? Được được được, chúng tôi lập tức đi tiếp viện. Đường Kim Bảo đúng không? Được được được. Đi thôi.
Đại Vi, lấy một ít cơm. Vâng. Chí Kiệt, chỗ này có người không? Ngồi đi ngồi đi. Cơm này dạo này nấu cứng quá. Đường Kim Bảo, vừa nãy bọn tôi đến chỗ có vụ đánh nhau bằng vũ khí đó, chính là nhà đó. Hơn nữa… A lô, xin chào.
Có phát hiện gì sao? Anh nói gì? Có chắc chắn không? Cảm ơn anh, thông tin này rất quan trọng đối với chúng tôi, rất cảm ơn anh. Được được được. Đồn cảnh sát Lâm Trường có manh mối rồi sao? Thầy, buổi tối ngày 20 tháng 8 năm 2014,
Mẹ của Nhạc Uy đã qua đời vì bệnh. Nói cụ thể thì thời gian là vào đêm ngày hôm đó, khoảng gần 12 giờ, cũng có nghĩa là sau khi mẹ hắn vừa qua đời, người nhà đã gọi điện cho Nhạc Uy thông báo cho hắn về việc mẹ hắn đã qua đời.
Thầy, rất có thể lúc đó Nhạc Uy đang chuẩn bị tấn công Lâm Thúy Thúy. Nhận được cuộc gọi này, biết được tin mẹ qua đời, điều ngoài ý muốn này đã làm xáo trộn hành động của hắn. Vậy nên Lâm Thúy Thúy mới có thể thoát khỏi nạn này.
Thầy, thầy nói không sai, tên Nhạc Uy này chính là một tên sát nhân biến thái. Chưa chắc đâu. Bây giờ chúng ta mới chỉ là suy luận. Nói một cách nghiêm khắc thì thậm chí còn không được tính là suy luận, chỉ là tưởng tượng ra một khả năng thôi.
Thế này đi, chúng ta báo cáo với Đồn trưởng trước đã. Ở một nơi như thành phố của chúng ta, không có người mất tích thì không thực tế. Nhưng hầu hết những người mất tích đều mất liên lạc với người thân trong một khoảng thời gian ngắn,
Phần lớn bọn họ đều có thể liên lạc lại rất nhanh sau đó . Nhưng cô gái này từ sau khi mất tích cho đến hiện tại không hề có chút tin tức nào. Cô gái này mất tích bao lâu rồi? Trước khi mất tích thì làm công việc gì?
Vụ này được báo án từ chín năm trước. Trước khi mất tích cô gái này làm nhân viên tiếp rượu ở một hộp đêm, đột nhiên mất tích mà không hề báo trước. Mọi người đều biết, tính lưu động của nhân viên làm việc ở những nơi như này rất lớn,
Nếu như không phải cô gái này vẫn còn ba tháng lương chưa được thanh toán, còn có một cô bạn thân thiết để ý đến, hộp đêm cũng sẽ không báo án này. Vụ của cô gái này thuộc về Đội hình sự trung tâm thành phố.
Đội hình sự trung tâm thành phố nhận được đơn báo án, sau một khoảng thời gian điều tra thì phát hiện căn cước công dân của cô gái này là giả. Bọn họ cũng không phát hiện thêm manh mối đáng ngờ nào,
Nên đã lập hồ sơ là mất tích và tạm thời gác lại. Lần điều tra này của chúng ta đã tìm thấy được một chút manh mối. Chín năm trước vẫn chưa có Công trình Thiên Võng, nhưng mà hộp đêm này có camera giám sát. Lúc đó Đội hình sự
Thu thập video giám sát nội bộ của bọn họ, chúng tôi đã lấy được rồi. Nào, anh nhìn xem. Hai cậu xem đi. Là hắn, Nhạc Uy lúc còn trẻ. Nhưng mà thế này cũng mờ quá. Chúng tôi cũng chỉ nghi ngờ, không dám khẳng định là hắn.
Nếu như người này thật sự là Nhạc Uy, như vậy rất có khả năng hắn ta cũng có liên quan đến sự mất tích của cô gái này. Nhưng căn cước công dân của cô gái này là giả, chúng tôi không lấy được thêm thông tin về cô gái này,
Cũng không xác định được tung tích của cô ấy, chỉ có thể làm tăng sự nghi ngờ đối với Nhạc Uy, không giải quyết được bất cứ vấn đề gì. Còn có một điểm, nếu như Nhạc Uy là một tên sát nhân biến thái thì dựa theo tâm lý học hành vi,
Hắn sẽ không dừng gây án, mà tần suất gây án sẽ ngày càng nhanh. Nếu chúng ta coi vụ của Lưu Tiểu Lợi là vụ án cuối cùng mà hắn gây ra, từ đó hắn vẫn luôn rất yên tĩnh, bình thản lái chiếc xe trái phép của hắn.
Điều này cũng không phù hợp với đặc điểm hành vi của một kẻ sát nhân hàng loạt. Đội trưởng La, đây mới qua bao lâu chứ. Anh… Cho nên lần trước chúng tôi không còn cách nào khác, chỉ có thể tăng cường bí mật giám sát hắn ta. Anh La, Đồn chúng tôi
Cũng tiến hành nghiên cứu phán đoán đối với vụ án này. Tôi cho rằng phương hướng phán đoán của anh Trần và Đại Vi rất chính xác. Đương nhiên, chuyện phá án là do Đội hình sự các anh làm, những chỗ cần Đồn cảnh sát Bát Lí Hà chúng tôi phối hợp,
Các anh cứ nói. Chúng tôi đã tăng thêm hai camera giám sát mới tại giao lộ nơi Nhạc Uy ra vào. Nhân nhân lực hiện tại của bọn tôi có hơi eo hẹp, tôi nghĩ nhiệm vụ giám sát này có thể giao cho Đồn các anh không. Không vấn đề.
Đồn trưởng, giao cho bọn tôi đi. Được, được thôi. Được, vậy cứ quyết định như vậy đi. Cảm ơn anh, Đội trưởng La. Cảm ơn cảm ơn cảm ơn. Tên này, thiên la địa võng đã bày sẵn cho anh rồi đấy, mau chui vào đi. Chơi game à? Say mê thế.
Nói cái gì đấy? Tôi sao lại có thể chơi game trong giờ làm việc được? Đang tra án đây. Thay đổi ý định rồi? Chuẩn bị nói cho tôi à? Bây giờ vấn đề là tôi cảm thấy chuyện này không ai giúp được hết.
Trước tiên cô đừng nói cô cảm thấy thế nào, cô nói với tôi trước đi. Biết đâu ngoài cuộc lại tỉnh táo. Mẹ tôi thật sự có vấn đề rồi.