Phim Lãng Mạn Ngôn Tình Siêu Hay | Đào Hoa Nguyên Ký Của Hà Gia Gia Tập 4 | iQIYI Vietnam

Làm bạn gái tôi đi. Làm bạn gái tôi đi. A. Alo. Sao thế? Làm bạn gái tôi đi. Có phải anh đắc tội gì với em không? Anh nói đi, tôi sửa. Anh chỉ muốn hỏi em, có muốn làm của tôi không? Nếu tôi làm sai điều gì,

Thì cô báo cảnh sát bắt tôi đi. Bạn gái. Không cần đâu. Tôi tự đi tìm một nhà giam. Đùa thôi. Em chỉ vừa hay viết được tình tiết tỏ tình thôi. Muốn quan sát một chút. Phản ứng của con người bình thường. A. Đùa thôi. Không buồn cười chút nào.

Nếu không có cảm hứng khi sáng tác, thì cũng có thể bắt đầu một mối tình thử xem. Mở. Chơi. Cười. Alo, xin chào. Một phần gà hầm nông gia. Uống gì? Nước soda đá. Alo, xin chào. Dầu vệ sinh bổ hàng. Được. Xin chào. Anh đặt một căn phòng gia đình. Vâng.

Khoảng mấy tuần tới đây? Vâng. Sao thế? Cần gì không? Ông chủ Lâm. Anh không sao chứ? Không sao. Này. Cậu muốn làm gì? Có phải tôi sốt rồi không? Bình thường mà nói, nhiệt độ bề mặt mỗi người khác nhau. Cậu đo như vậy không khoa học.

Đề nghị anh mua một cái nhiệt kế. Đúng là sốt rồi. Ông chủ Lâm, hay là anh nghỉ ngơi một lát đi. Không được. Bận không nổi. Không sao. Chuyện này giao cho ta. Một mình em không làm được đâu. Vậy… Giao cho. Chúng ta… Hà tiểu thư.

Cô có quyền giữ im lặng. Tất cả những gì anh nói Ông chủ Lâm. Chúng ta gọi đồ ăn ngoài đi. Ở đây không có đồ ăn ngoài. Alo, xin chào. Ồ. Buổi chiều dọn dẹp phòng khách. 3 giờ đúng không? Được. Alo, xin chào. Ồ, xin lỗi.

Hôm nay nhà bếp sửa không có cơm. Xin lỗi, xin lỗi. Mọi người sao vậy? Vòi nước trên lầu có sửa nữa không? Ba tiếng trước tôi đã nói với mọi người rồi. Rốt cuộc hai người có coi trọng khách hàng không vậy? Ồn chết đi được. A. Anh nói gì?

Anh sửa giúp em. Không sửa được tiền phòng sẽ miễn hết. Có thể im miệng được chưa? Anh, anh… Cậu, cậu. Xem ra không phải vấn đề thủy áp. Đổi ống nước chắc có thể giải quyết được. Anh mở vòi nước thử xem. Không phải nói cậu sửa sao?

Cô là trợ lý của tôi mà. Đương nhiên là do cậu phụ trách rồi. chấp hành ý chí của tôi. Trợ lý sáng tác. Anh có muốn xem hợp đồng không? Được. Anh làm gì vậy? Xin lỗi nhé. Xin lỗi. Xin lỗi, có thể làm cơm ăn không? Hình như là không được.

Em… Xin lỗi, không thể lấy cơm ăn được. Nhưng mà có thể khiến tôi vui vẻ. Anh bỏ xuống. Anh còn biết nấu cháo à? Nấu cháo rất đơn giản. Em không biết. Thật không biết con lớn lên như thế nào. Tôi được gấu gấu nuôi lớn. Bỏ đi.

Quen với lời nói lung tung của ngươi rồi. Nấu cháo thêm chút nữa. Anh mang qua cho ông chủ Lâm đi. Tôi phải đến bệnh viện. lấy báo cáo kiểm tra của anh ấy. Bác sĩ nói trong đồ ăn của anh ấy phải bổ sung thêm vitamin. Anh xem mà làm đi. Ừ.

Vitamin. Vitamin. Vitamin. Anh hạ độc rồi. Tôi đã bỏ vitamin vào. Rốt cuộc anh bỏ cái gì vào vậy? Quả chanh. Quả chanh. Chanh có nhiều vitamin phong phú C. Vitamin B1B2. Axit clohydric, axit Kyuning. Nguyên tố Kali cao và nguyên tố Natri thấp. rất có lợi cho cơ thể.

Hơn nữa vì mùi hương đặc biệt của nó cũng thường dùng để nấu ăn. Hứa với em. cả đời này đừng vào bếp nữa. Cô Hà đâu? Cô ấy đến bệnh viện lấy báo cáo cho anh rồi. Vất vả cho cô ấy rồi. Dạo này cậu viết bài tiến triển thế nào rồi?

Không. Tại sao? Trợ lý của cậu cũng có rồi. Theo ý biên tập, tôi không có đủ trải nghiệm tình yêu. Vậy anh định giải quyết thế nào? Tôi đã thử giải quyết rồi. nhưng cô ấy không đồng ý. Ai vậy? Một con người bình thường. Ồ, tôi biết là ai rồi.

Sao anh biết? Nhưng mà, em phải thật lòng thích người ta, mới có thể tỏ tình. Làm bừa chỉ có thể thành công thất bại. Vậy sao tôi biết được mình có thích hay không chứ? Cái này phải tự hỏi bản thân em. Nếu như… anh thật sự không hiểu

Suy nghĩ của mình. Anh có thể Tìm hiểu trước đã. cô ấy có thích cậu không. Anh muốn làm gì? Giúp với. Ôi mẹ ơi. Gì thế? Nặng thế. Đại đại. Đại Đại. Bạn nhỏ. Cậu tìm ai vậy? Tôi tìm Đại Đại của tôi. Đại Đại. Cậu, đại đại. Là ai vậy?

Ông chủ Lâm chính là đại ca của tôi. Ông chủ Lâm là đại đại của anh. Ừ. Cô ơi. Tôi lớn ở đâu? Gọi chị đi. Chú. Chú có biết đại đại của cháu ở đâu không? Xin anh lịch sự một chút. Gọi tôi là Phương tiên sinh. Hừ. Đại đại. Đại Đại.

Cậu có đó không? Đại Đại. Anh có biết không? Ở quê Đại đại nghĩa là gì? Đại… Thường là chữ tục của cha. Ông chủ Lâm… có con rồi. Trong các nơi nói, Bình thường lại chỉ… Trưởng bối. Chú. và bác. Lão đại là Châu đại gia đầu thôn.

Cháu trai của hai vợ chồng. Có lúc bọn họ sẽ vào thành bán mía. Mấy ngày không ở trong thôn, Bố mẹ cậu ấy cũng không ở bên cạnh. Cho nên mỗi lần trong thời gian này, đều do tôi chăm sóc thằng nhóc. Lão đại. Anh gọi lão đại.

Chỉ là một biệt danh mà thôi. Vậy tên thật của em là gì? Không nói cho anh biết. Tôi hiểu rồi. Nhất định phải gọi là chó thừa nhi. tên giống như Daeju. Cũng không nói cho cậu biết. Lão đại ngoan lắm. Hai ngày này phiền mọi người

Giúp tôi chăm sóc cậu ấy. Không thành vấn đề. Cảm ơn anh, thêm thêm. Cảm ơn anh, thêm thêm. Em không muốn. Không sao đâu. Em không muốn. Nhanh thôi. Tắm xong là có thể ra ngoài chơi rồi. Đừng tắm. Ngoan. Em không muốn tắm. Em không muốn giặt, em không muốn giặt.

Em không muốn, em không muốn. Nào. Hai bên luân phiên trần từ. Anh ấy hôi hết rồi, quần áo cũng bẩn rồi. Đến giờ tắm rồi. Em không tắm. Anh như vậy sẽ mọc giỏ đấy. Tôi không giặt, tôi không giặt. Em ra ngoài như vậy,

Các bạn nhỏ khác đều không thích chơi với em. Em không giặt, em không giặt, em không giặt. Anh… Anh như vậy, anh ấy sẽ ghét anh đấy. Không đâu. Không ai ghét em đâu. Không có. Ăn cơm. Em không ăn. Em muốn ăn hamburger. Ngoan.

Ăn cơm xong sẽ đưa em đi ăn hamburger. Tiệm hamburger gần đây thì sao? Ngoài 50 km. Anh phải cẩn thận đấy. Lừa gạt con người. sẽ tiêu hao sự tin tưởng của họ đối với em. Vậy anh làm đi. Thích ăn hay không thì tùy. Nào. Ngoan, há miệng ra. Ồ.

Không ăn cơm chính. Muốn chạy đi lén ăn vặt. Cẩn thận tôi tịch thu đấy. Không được tịch thu, không được tịch thu, không được tịch thu. Được, được, được. Không, không, không, không. Chị Gia Gia. Kim Ngân Hoa Tin tốt, tin tốt Tìm tôi ra ngoài chơi à? Không đi không được.

Đến ngay đây, đến ngay đây. Bye bye. Cái gì? Cái gì, có ý gì? Đi. Qua đây ăn cơm. Đúng rồi. Anh vừa nói có tin tốt. Tin tốt gì? Suýt nữa quên mất. Là hai tin tốt. Hai tin nào? Mau nói, mau nói. Thứ nhất,

Mấy ngày nữa ông nội tôi sẽ tổ chức lễ trưởng thành 18 tuổi. Người trong thôn đều sẽ đến. Em cũng nhất định phải đến đấy. Đương nhiên rồi. Còn một cái nữa. Còn một cái nữa. Em được tuyển vào nhóm nhảy trong thành rồi. Thật sao? Vậy thì tốt quá.

Chị Gia Gia, lần này may mà có chị. Chị đúng là thiên hạ đệ nhất tỷ tỷ tốt. Muội cũng là Hảo Muội Muội đệ nhất thiên hạ. Thật sao? Tốt quá rồi, tốt quá rồi. Vậy chuẩn bị khi nào đi? Tuần sau. Tuần sau. Không biết có thể đưa cô đi không.

Gần đây ông chủ Lâm bị bệnh. Lâm đại sao vậy? Bận quá. Mệt đến bệnh rồi. Đúng rồi. Anh có biết tại sao homestay Đào Hoa Nguyên chỉ có một mình anh ấy không? Không biết. Nhưng có thể có người biết. Ai vậy? Một tổ chức thần bí. Tổ chức gì? Trong thôn?

Trưởng lão. Tôi đi vệ sinh một lát. Đứng lại cho tôi. Tìm ngươi cả nửa ngày rồi. Anh đứng lại cho tôi. Anh đứng lại cho tôi. Anh xem tôi đuổi được anh. Có mở mông ra không? Đứng lại. Sao thế? Sao thế? Giao đồ ra đây. Cái gì vậy?

Anh ta xé sổ ghi chép của tôi. Đó là đồ của tôi. Bản đồ quan hệ nhân vật tôi vừa vẽ xong. Anh xé đi rồi. Tôi viết gì đây? Là cậu xé đi sao? Ừ. Đó là đồ của tôi. Được thôi. Bây giờ tôi sẽ liên lạc với luật sư của tôi.

Để anh chịu sự trừng phạt của pháp luật. Anh cứ chờ mà bị kiện đi. Kiện tụng là gì? Một loại. Một loại. Hamburger. Tôi sẽ hỏi rõ mọi chuyện trước. sau đó sẽ đến giải thích với em. Nếu lời giải thích của anh là nuông chiều anh ấy,

Đồng ý tất cả yêu cầu của nó vô điều kiện. Vậy kế hoạch trưởng thành của con người này Bây giờ có thể tuyên bố thất bại rồi. Cậu nói tiếng người được không? Huynh bảo vệ huynh ấy đi. Sớm muộn gì hắn cũng bị phế. Cứ giao cho ta.

Để tôi giải quyết. Ừ. Có phải cậu rất ghét ông chú đó không? Vậy tại sao anh lại xé quyển sổ của ông ấy? Anh ngoắc tay với tôi trước đi. Đồ của tôi, anh đừng đưa cho anh ấy. Được. Anh ngoắc tay với em. Kéo hai cái. Bố mẹ thân mến.

Cô giáo nói hạt giống trồng vào mùa xuân, Mùa thu sẽ có được trái cây. Mọi người mau gửi hạt giống cho tôi đi. Nếu không mùa thu sẽ không kịp thu hoạch. bố mẹ mới rồi. Đây là… thư em viết cho bố mẹ em. Ừ. Đây là đồ của tôi.

Anh đừng đưa cho anh ấy. Tôi không đưa anh ấy. Vậy tại sao anh không dùng giấy và bút của mình viết thư? Bởi vì cậu ấy có bút máy. Mỗi học kỳ thầy đều sẽ Người đứng đầu lớp sẽ thưởng một cây bút máy. Em muốn cho bố mẹ biết

Em rất ngoan. Em đứng đầu. Vậy tại sao em muốn có bố mẹ mới? Ông bà nói, Mỗi lần bố mẹ đi làm thêm từ nơi khác về, đều rất vất vả. Em nghĩ nếu có người bố mới, Mẹ. Ở đây với con. Họ không cần vất vả trở về như vậy.

Thế này. Viết thư rồi. thì phải gửi đi. Anh cho tôi biết địa chỉ đi. Anh gửi giúp em, được không? Ừ. Chị, chị tốt thật đấy. Ôi trời. Con cũng là một đứa trẻ ngoan. Mau, mau. Khen lại lời vừa khen chị đi. Sao không thấy em khen chị? Anh…

Giấy của cậu viết hay thật đấy. Tối nay mọi người có thể dỗ tôi ngủ được không? dỗ thế nào? Giống như bố mẹ vậy. Một người nằm bên trái. Một người nằm bên phải. Mẹ còn vỗ nhẹ em nữa. dỗ em ngủ. Không được. Tôi nghe cô ấy.

Không được là không được. Em vẫn chưa kết hôn mà. Em dạy mọi người hát được không? Được. Voi ngốc biết nhảy. Con khỉ nhỏ sẽ lên cây. Hồ ly cũng biết lộn ngược. Hey. Lợn rừng, báo rừng, dê núi. Trong núi có một con dê già.

Nhìn thấy con lợn đang ngẩn người. Hey. Cậu mới là heo nhỏ. Đây là mẹ dạy em hát. Mẹ dạy em hát. Hay không? Hay. Anh có phát hiện trên bức thư đó có vài không gian kỳ lạ không? Anh cũng phát hiện ra rồi à? Xem ra

Trình độ sắp xếp của anh ấy không ra sao. Tôi đoán Đó là nước mắt. Nước mắt. Hồi nhỏ tôi cũng từng viết thư cho mẹ. Là thư tuyên bố sau khi chịu ấm ức. Chưa viết được mấy chữ. Nước mắt đã rơi xuống rồi. ướt sũng. Không viết được chữ rồi.

Đợi nó khô rồi. sẽ là một số không gian kỳ lạ. Mẹ. Mẹ. Lão đại. Lão đại. Người đâu? Không thấy lão đại đâu cả. Ví tiền của tôi cũng không thấy đâu nữa. Chúng ta đi đâu? Đến bến xe. Sao không lái xe? Đi đường tắt.

Xe lớn không đi được đường này. Sao anh biết lão đại ở bến xe? Các trưởng lão trong thôn nói với tôi. Anh lại không hiểu tiếng địa phương. Sao anh biết họ nói gì? Tôi ghi âm rồi Kim Ngân Hoa phiên dịch cho tôi Các trưởng lão trong thôn đã nói gì

Mùa hè hàng năm lão đại đều được đưa vào thành phố. đoàn tụ với bố mẹ. Trước khi về, Bố mẹ cậu ấy đều mua cho cậu ấy mua một cặp sách cho anh ấy. nhưng anh ấy không ăn. luôn ở bên cạnh. Cứ coi như bố mẹ ở bên anh ấy đi.

Bộ quần áo của người lớn trên người anh ấy là của bố nó. Rửa xong sẽ không có mùi của bố nữa. Tháng trước anh ấy mới về. đang là thời kỳ cao điểm nhớ bố mẹ. Trước đây anh ấy đã lén chạy đến bến xe một lần.

Nhưng vì không có chứng minh thư nên không thể mua vé. Tên này chạy đi đâu rồi? Nhân viên ở bến xe nói anh ấy Vừa mới đi. Vậy chắc vẫn ở gần đây. Tìm tiếp đi. Lão đại. Sao anh lại chạy đến đây? Tôi chỉ muốn

Lấy chứng minh thư của anh mua vé xe. Không sao, không sao. Vậy chúng ta về nhà thôi. Em không muốn về. Em muốn đi tìm bố mẹ em. Nhưng họ không cho tôi lên xe. Ai vậy? Alo. Anh là… Ồ, anh tìm đại ca à? Lão đại đang ở bên cạnh tôi.

Anh nói anh là bố mẹ lão đại phái đến sao? Đã đến thị trấn rồi. Ồ, vất vả rồi, vất vả rồi. Vừa hay tôi cũng ở trong trấn. Hay là anh đi đón em. Ừ, được, được. Vậy lát nữa gặp. Được. Anh ấy nói là bố mẹ cậu phái đến.

Anh nói xem em có nên đi đón anh ấy không? Anh ấy không phải là người xấu đấy chứ? Đi, đi. Anh mau đi đi. Vậy em đi đây. Đợi anh về nhé. Đợi tôi. Anh xem. Bấm máy. Thu hồi tủ lạnh điện. Voi ngốc biết nhảy. Con khỉ nhỏ sẽ lên cây.

Hồ ly sẽ lộn ngược. Hi. Chú Phương. Cháu biết là chú. Anh tháo khăn đầu ra đi. Nóng quá. Qua đây. Thu hồi, điện, tủ lạnh, máy giặt. Đồ dùng đồ cũ các màu. Tôi… Nói cho mọi người một bí mật được không? Bí mật gì? Tên của tôi. Nói xem nào

Tôi là Chu Cẩn Du Bố mẹ tôi đặt đấy Nắm chắc ý của Cẩn Hoài Du Chu Cẩn Du Hay quá Em có biết nắm chặt Cẩn Hoài Du Là ý gì không Biết chứ. Chính là một đứa trẻ ngoan. Nói không sai. Anh tặng em thứ này nhé. Gì vậy? Bút máy

Chu Cẩn Du Cậu nhớ đấy Không hỏi tự chuốc lấy. Không được lấy. Hiểu chưa? Còn nữa, Sau này gọi điện cho bố mẹ nhé. Đừng viết thư nữa. Phí giấy. Ăn gì đi. Đây là gì vậy? Cháo chanh. Wow. Này. Đừng uống. Có độc. Nếm thử đi. Thơm quá.

Thế nào đại ca? Tay nghề lớn thật tốt. Chỉ lấy một miếng vỏ chanh nhỏ mài thành vụn. Rót một chút trên bát mỳ là có thể thơm lên rồi. Để ta nếm thử của ngươi. Ai da, anh cho tôi nếm thử. Không phải cậu có sao?

Thời gian này vất vả cho anh rồi. Trông tiệm không vất vả. Nuôi con khá vất vả. Nuôi con thật sự rất vất vả. Đúng vậy. Rốt cuộc chúng ta tại sao phải có con chứ? Thường xuyên. không thể ở bên cạnh bọn trẻ. Thường xuyên hiểu lầm họ. Thường xuyên kiệt sức.

Có lẽ… Mỗi người chúng ta đều rất cô đơn. Đều rất muốn tình yêu chắc chắn đó. Kiểu đó. Duy trì huyết thống, không thể tách rời. Tình yêu chắc chắn. Đúng vậy. Vậy thì hy vọng mọi người đối xử tốt với trẻ con một chút. Bởi vì chuyện lớn lên

Cũng rất vất vả. Rốt cuộc khi nào chúng ta xuất phát? Đã muộn rất lâu rồi. Xuất phát đi đâu? Lễ trưởng thành của Kim Ngân Hoa. Tại sao phải đi? Khoan nhắc đến chúng ta nhất định phải Phải chúc mừng Kim Ngân Hoa

Cậu nghĩ xem, mọi người trong thôn đều đi rồi Chúng ta không đi. Ấn tượng không tốt lắm. Không tốt lắm. Vậy chắc chắn là rất không tốt. Cậu có thường xuyên qua lại với dân làng không? Cũng may, không thường xuyên. Em có công việc với họ qua lại công việc không?

Chắc chắn là không có rồi. Anh có quyền tham gia và quyền quyết định có quyền tham gia và quyền quyết định không? Một người ngoài như tôi sao có thể Vậy ngôi làng này không hình thành xã hội dư luận hữu hiệu của anh.

Cậu ở đây để ý đến đánh giá bên ngoài gì? Nhưng hôm nay nhà bếp không mở đồ ăn. Không có cơm. Ngây ra đó làm gì? Đi thôi, ăn cơm thôi. Ồ. Đến rồi, đến rồi. Lão Kim. Chúc mừng, chúc mừng. Ăn ngon nhé. Kim Ngân Hoa, mau xuống đây.

Hi, ông Kim. Đến muộn rồi. Chúc mừng, chúc mừng. Mau, vào đi. Được. Kim Ngân Hoa Chị Gia Gia. Mọi người đến rồi à? Đi, đi theo tôi. Wow, Kim Ngân Hoa Nhà em rộng quá Không có, không có. Tòa nhà này của chúng tôi có tổng cộng rất nhiều hộ.

Chị Gia Gia. Lát nữa chúng ta đến bàn kia ăn nhé? Được. Kim Ngân Hoa. Sinh nhật em náo nhiệt quá Hôm nay không phải sinh nhật em. Là lễ trưởng thành. Con trai đến 18 tuổi, các trưởng bối sẽ chọn một ngày lành. gọi là Nghênh phúc tiễn tối.

Làm lại từ đầu. Tôi đói rồi, tôi muốn ăn cơm. Ngồi bên kia. Nào, nào, nào, ngồi đi, ngồi đi. Con vừa nói con trai ông thương con mà. Ông nói con trai con gái đều như nhau. Ai không phải lần đầu tiên đến thế giới này chứ?

Ông Kim thật sự thương con. Tôi thấy mời rất nhiều người làm việc. Tốn không ít tiền nhỉ? Không tốn bao nhiêu tiền. Đều là người trong thôn giúp đỡ. Đều là giao tình. Đào nguyên nhân gian. Chỉ có vậy thôi. Nào, nào, nào. Uống canh trứng đi. Của cậu. Cảm ơn.

Con bé ăn bát mỳ trường thọ này đi. Biết rồi. Không ngờ mọi người làm cho tôi một món canh trứng cà chua. Có phải ông chủ Lâm đã nói hết những món tôi thích cho mọi người không? Anh ấy thật sự có lòng. Thật ra, tôi chỉ là người ngoài.

Các người không cần xem tôi quan trọng như vậy. Nếu ở trong thành, giữa người với người làm gì có nhiều ấm áp như vậy. Cảm ơn anh. Kim Ngân Hoa. Chị Đây là món tiễn khách. Món cuối cùng của bữa tiệc. Gọi là canh cút. Uống xong chúng ta nên rút thôi.

Canh đến rồi đây. Canh trứng đến rồi đây. Đến rồi, đến rồi, canh đến rồi. Nhân lúc còn nóng ăn đi. Lát nữa đến giờ rồi. Biểu diễn vũ long. Lễ bắt đầu tuần lễ rồi. Có, nhiều lắm đúng không? Rất nhiều hiểu lầm.

Đây không phải là bình thường của cuộc đời sao? Bị hiểu lầm. Đừng nói là hồi nhỏ. Cuộc đời tràn đầy hiểu lầm. Có thể là vì trong nhà Có thể có gì đó bị hỏng. Hoặc là cái gì đó bị hỏng Chính là cảm thấy em yêu đương

Ví dụ như trong nhà thiếu tiền. Lúc đó ông nội tôi sẽ cảm thấy là tôi trộm tiền. Đa số đều là vì cho rằng tôi không hiểu chuyện. Có. Từng học cấp hai và cấp ba. Tuy khoảng cách đó thực ra không xa lắm Cùng lắm là đi dạo quanh nhà thôi.

Từ nhỏ tôi đã là một người vô cùng lý trí. Cái này chi phí quá cao. nên mới không làm dễ dàng. Hồi cấp ba, nhưng thực sự không dám. Cũng không có tiền. Vẫn là ở bên bố mẹ rất quan trọng. Em cảm thấy Tôi chọn giàu có.

Tôi không thể ở bên họ. Tôi có thể dùng những thứ khác để bù đắp cho họ. Sự quyến rũ của tiền bạc này quá lớn. Tôi cũng không chắc mình nên chọn cái nào. Nhưng em nghèo lắm. Ngày nào em cũng ăn rau hàm cùng họ,

Bố mẹ con sống cũng không hạnh phúc. Nếu xác suất, có thể sẽ chọn bầu bạn với bố mẹ. Em nghĩ là như vậy.