Phim Hành Động Siêu Hay 2022 | Lý Dịch Phong, Tống Dật | Ám Dạ Hành Giả Tập 24 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Hôm nay [Bảy năm trước] là lần đầu tiên chấp hành nhiệm vụ kể từ khi các cậu gia nhập tổ Điều tra kết hợp đến nay, cũng là cuộc khảo nghiệm đầu tiên các cậu đối mặt với sống chết.

    Trước khi mọi người chấp hành nhiệm vụ, tôi sẽ giao cho mọi người một bài tập. [Ước mơ] Tôi cho các cậu thời gian 10 phút, viết ra những ước mơ trong lòng các cậu. Dùng chính cây bút ở trên bàn viết lên giấy trắng, đựng vào trong phong thư,

    Viết tên của mình lên rồi nộp cho tôi. Mọi người có thể phát huy trí tưởng tượng. Nói thỏa thích. Muốn cái gì cũng được hết. Thậm chí có thể giả sử… giả sử bây giờ các cậu không phải là cảnh sát chống ma túy, các cậu sẽ là ai?

    Các cậu cũng có thể viết lên những việc mình chưa từng làm hoặc là những việc muốn làm, viết hết lên đó. Sau đó nói với tôi. Sao thế? Cầm súng quen rồi, thì không cần bút nữa đúng không? Không biết viết chữ nữa đúng không? Lập tức hoàn thành bài tập!

    Bây giờ các cậu còn thời gian tám phút. Đội trưởng Quách. Nói cho tôi biết, tại sao lại nộp giấy trắng? Đừng có nói cậu là cỗ máy không cảm xúc gì đó. Ước mơ từ nhỏ của tôi chính là trở thành một cảnh sát chống ma túy.

    Nếu ước mơ đã được thực hiện rồi, thì không cần thiết phải viết tiếp nữa. Được. Người này, cảnh sát chống ma túy cũ. Cát Lượng. Ba năm trước trong một lần hành động bắt tội phạm, rơi xuống kênh dẫn nước, không may hi sinh. Khi vớt thi thể lên,

    Tay phải của cậu ấy vẫn nắm chặt cổ áo của tội phạm ma túy. Khi đó chúng tôi ở cùng nhau, tôi còn nhớ ước mơ mà cậu ấy viết là mở một trang trại gà cùng với anh trai của cậu ấy. Người kia, Viên Dã.

    Năm ngoái trong một lần nhiệm vụ điều tra, bị tội phạm ma túy đánh lén, không may hi sinh. Khi chết mới chỉ 29 tuổi. Khi đó cậu ấy nói với tôi ước mơ của cậu ấy là muốn trở thành một phi hành gia. Cậu ấy muốn ở trên bầu trời cao kia

    Nhìn xuống trái đất này, xem xem ở trong những góc khác có còn tội phạm ma túy đang ẩn nấp hay không. Người cuối cùng kia, Dương Cát. Lúc cậu ấy hi sinh, đứa con vừa mời chào đời. Nguyện vọng của cậu ấy vô cùng đơn giản.

    Tất nhiên, đối với một người bình thường, cậu ấy chỉ hi vọng con của mình lớn lên từng ngày. Cậu ấy được nhìn đứa con của mình khôn lớn nên người. Chỉ là một nguyện vọng đơn giản như vậy. Đối với cậu ấy mà nói,

    Đã trở thành mong muốn xa xỉ không thể nào thực hiện được. Mỗi một người ở đây đều có lý tưởng, mỗi một người đều có ước vọng. Tôi không thể nói quá chi tiết, bởi vì tôi phải bảo vệ người nhà của họ.

    Tôi hi vọng cậu có thể hiểu được cách làm của tôi. Tôi hiểu. Phía sau lưng họ, đều là một người chiến sĩ bằng xương bằng thịt. Mà trùng hợp là những chiến sĩ bằng xương bằng thịt này sau khi hi sinh, lại không có lấy một tấm bia mộ tử tế.

    Cho nên chúng ta chỉ có thể dùng cách này, để tưởng nhớ đến họ. Tôi hi vọng cậu cũng là một người chiến sĩ bằng xương bằng thịt. Bây giờ nói thật với tôi, nếu như không làm cảnh sát chống ma túy, rốt cuộc cậu muốn làm gì? Báo cáo đội trưởng.

    Tôi chưa từng nghĩ đến. Tôi chỉ muốn bắt tội phạm ma túy. Được, từ hôm nay trở đi, cậu có thể rời lực lượng cảnh sát. Đừng có nghĩ là tôi nói đùa. Câu trả lời giấy trắng của cậu nói cho tôi biết,

    Cậu là một cảnh sát nằm vùng vô cùng xuất sắc. Anh muốn để tôi đi làm cảnh sát nằm vùng? Trùm ma tuý Kuntuo mang theo heroin số 4 của ông ta đến tìm bên mua ở Đông Nam Á. Còn người tên Palla kia là một trong số đó.

    Chúng ta cần có người mai phục ở bên cạnh Palla, lấy được tin tình báo của Kuntuo. Cấp trên cho rằng thuộc hạ Lương Long của Kuntuo chính là đầu mối giải quyết vấn đề. Tư liệu cuối cùng về băng phái của cậu ta, tôi sẽ gửi cho cậu.

    Cậu phải nghĩ kĩ đó. Chúng ta sẽ có một ngày đều trở thành người ở những bia mộ này. Sẽ trở thành một tấm bia đá không tên, không ai cúng tế. Hoặc là dòng chữ lãnh đạm trên báo. Thậm chí là một tên khốn bị người mà cậu yêu nhất căm thù.

    Biết được những thứ này rồi, cậu còn muốn hoàn thành nhiệm vụ không? Tôi sẵn lòng. Được. Nhớ kĩ lấy. Bất luận là khi nào, cậu đều là một cảnh sát chống ma túy. Đội trưởng Quách. Anh đã viết gì trong phiếu trả lời? [Ám Dạ Hành Giả] [Tập 24] Thế nào?

    Giám đốc. Tối nay có thể làm ra được không? Không vấn đề. Không vấn đề? Lần nào cũng nói không vấn đề. Vậy rốt cuộc là đầu tối đến đêm hay nửa đêm về sáng đây? Tôi… Tôi sẽ cố gắng. Ông đến công ty bao nhiêu năm rồi? Gần được bốn năm rồi.

    Bốn năm? Bốn năm vẫn ở cái vị trí này. Ông không tự suy nghĩ lại mình chút sao? Ở cái độ tuổi khó xử như vậy, anh phải nỗ lực hơn những người trẻ tuổi mới đúng. Vâng. Được rồi. Mau bỏ chiếc xe mô hình này xuống.

    Già thế rồi còn thích mơ mộng. Đồ thật thì anh không mua nổi. Giám đốc, xin lỗi. Tôi đi nghe điện thoại. Alo. Là tôi đây. Gì cơ? Tôi biết rồi. Giờ tôi sẽ qua ngay. Thời gian làm việc mà nghe điện thoại cái gì chứ? Mau chóng làm việc cho tôi!

    Tôi nói chuyện với anh mà anh không nghe thấy đúng không? Không muốn làm nữa chứ gì? Nhanh lên. Anh tháo thẻ nhân viên xuống làm gì? Làm gì vậy hả? Tôi nói chuyện với anh đó. Tháo thẻ nhân viên gì chứ! Anh đi đâu? Đứng lại cho tôi!

    Nói anh đấy, anh đứng lại cho tôi! Không muốn làm nữa chứ gì? Nói anh đấy, anh đứng lại cho tôi! Sao lại bỏ đi? Anh kéo tôi làm gì? Buông tay. Anh muốn làm gì? Đi gặp một người tên tên là Đại Tượng. Lạc Tường ở đâu?

    Anh đưa tôi đi gặp anh ấy. Tránh ra đi. Cậu tránh ra. Lúc về sẽ đem theo đồ ăn ngon cho cậu nhé! Chúng ta xuất phát đi. Đứng lên. Lúc nãy không phải đã nói với anh rồi sao? Anh ở nhà ngoan ngoãn đợi chúng tôi.

    Tôi có chút chuyện cần xử lý, sẽ về nhanh thôi. Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ dẫn anh ấy về cho anh. Anh ở quán trà kiên nhẫn đợi tôi trở về. Nào. Được chưal Quay về đi! Chúng ta đi thôi. Giờ chúng ta đi đâu? Trung tâm chỉ huy.

    Cảnh sát Tô, chào mừng cô trở về đội. Chúng tôi đã nhận được thư giới thiệu của cô đó. Đây là câu trả lời chính thức mà cấp trên gửi cho cô. Là anh ấy gửi cho các anh sao? Phải. Giám đốc, anh xem. Đây là buôn người phải không?

    Báo cảnh sát ngay đi. Mau! Mấy chiếc xe đó đã tra chưa? Là Kuntuo đã chuẩn bị trước. Vẫn chưa có tin tức của Lạc Tường sao? Bây giờ chỉ có thể khẳng định Lạc Tường và Kuntuo đã bị mấy chiếc xe đó đón đi rồi.

    Vẫn còn những người điện thoại báo cảnh sát nhắc đến khi nãy, đều là dân làng ở xung quanh Tam giác vàng. Kuntuo này rốt cuộc muốn làm gì? [Ngoài biên giới] Tôi có thể ra ngoài trở lại, tôi vẫn rất cảm ơn cậu

    Đã thay tôi xóa sạch tất cả đối thủ cạnh tranh. Hóa ra là ông được hời. Không, không, không. Là chúng ta. Tôi rất tán thưởng cách làm việc của cậu. Tất cả mọi người đều sẽ làm thịt con voi đó, chỉ có cậu, nghĩ đến việc dùng đá để thay thế.

    Thậm chí có thể nói, cậu thông minh hơn người mà cậu thay thế đó. Tôi không phải là thế thân của ai cả. Tôi chính là tôi. Tôi chỉ muốn làm một cảnh sát, sống một cách yên ổn. Làm cảnh sát thì có gì tốt chứ?

    Khắp nơi ở Hoa Thành đều là tiền, chỉ cần cậu khom người xuống hợp tác với chúng tôi, cậu sẽ có thể nhặt được tiền ở khắp mọi nơi. Nếu như muốn hợp tác, tôi chỉ muốn hợp tác với người đứng đằng sau ông. Ai?

    Người mà có thể thay đổi báo cáo khám nghiệm tử thi. Cứ nói đi. Đều chuẩn bị xong cả rồi. Cậu ngồi một chút nhé. Tôi đi rồi sẽ quay lại. Cậu đến thật đúng lúc. Người này trước đây là anh em tốt của Lạc Tường. Bây giờ biến thành người câm.

    Cả ngày cứ ra dấu với người khác, nói cậu không phải là Lạc Tường. Tôi sợ cậu ta chuyển lời quá nhiều, chuyển đến tai cảnh sát, hủy hoại tương lai của cậu. Vừa nhìn cậu ấy, đã biết là một kẻ ngốc, lời cậu ấy nói ông cũng tin sao? Ngốc hay không,

    Thử xem là rõ liền. Triệu Đại Minh Bạch, tôi hỏi cậu, đây là anh Tường của cậu phải không? Tôi hỏi lại cậu lần nữa, đây có phải là Lạc Tường không? Có thể nghĩ kĩ rồi, có đúng không? Cậu đúng thật là một tên ngốc. Là ý gì? Thăm dò tôi?

    Triệu Đại Minh Bạch, bây giờ cậu có thể đi rồi. Cậu nên cảm ơn tôi. Bây giờ cậu mới thực sự an toàn. Có phải cảm thấy rất ngạc nhiên không? Không ngờ là tôi nhỉ? Cậu đã vượt qua sát hạch. Có phải cậu đang nghĩ, tại sao Kuntuo lại ở cùng tôi?

    Là tôi đã kéo anh ta ra khỏi cõi chết từ vùng Tam giác vàng, từng bước nâng đỡ anh ta đến ngày hôm nay. Chả trách anh ta luôn lẩn trốn ở Hoa Thành. Những việc này đều do anh sắp đặt? Tất nhiên.

    Nơi có tôi bảo vệ mới là nơi an toàn nhất. Nếu cậu đã vượt qua được sát hạch, thì tôi cũng không ngại nói cho cậu sự thật. Hiện tại, bên trên đang theo rất chặt, tôi làm việc có chút bất tiện. Suy cho cùng, anh ta là một tội phạm ma túy,

    Cho nên tiếp theo cậu sẽ chia sẻ thay tôi, giúp tôi thảo luận với anh ấy. Biết vì sao sử dụng cậu không? Bởi vì cậu biết diễn kịch. Cậu diễn kịch vô cùng hay, lừa được tất cả mọi người. Nhưng, duy nhất không lừa được tôi.

    [Cảnh sát Liêu đề ra Kế hoạch đêm đen,] [Cục trưởng A Bố và tổ Điều tra kết hợp] [lợi dụng Kế hoạch đêm đen.] [Mỗi người bọn họ] [Liêu Vĩnh Gia] [đều cho rằng bản thân có thể kiểm soát toàn cục.] [Nhưng bọn họ lại không ý thức được,]

    [cậu mới là người có lợi lớn nhất trong Kế hoạch đêm đen này.] Chào ông! Mời đi bên này. Ban đầu tôi định giao những việc này cho Cảnh sát Liêu và Vu Thăng Hải. Nhưng bọn họ, một người thì chậm chạp dốt nát, một người thì suy nghĩ không thấu đáo.

    Thực sự không thể giao phó trọng trách. [Báo cáo khám nghiệm tử thi – Lạc Tường] Nhanh, đi nhanh! Nhanh lên! Nhanh lên, nhanh lên! Nhanh, nhanh, nhanh! Đứng lên, khẩn trương, khẩn trương! Nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên! Nhanh, nhanh, nhanh! Nhanh lên! Nhanh, nhanh, nhanh! Nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên!

    Nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên! Nhanh lên, xuống! Cậu ấy à, cũng đừng chê trách. Mấy thứ này đều là kế hoạch anh ấy sắp đặt. Tuy hơi lỗi thời, nhưng có lẽ hiệu nghiệm đấy. Hiện tại, tôi không tiện xuất đầu lộ diện. anh đưa cậu ấy đi tham quan một chút.

    Chạy đi đâu? Quay về. Quay về. Tôi không bao giờ tin vào phương tiện thông minh. Tôi chỉ tin vào con người. Chỉ có con người là công cụ có thể kiểm soát. Nhìn thấy mấy người này rồi chứ? Chỉ cần cho bọn họ chút lợi ích, bọn họ hận không thể,

    Moi số ma túy đó từ trong bụng bạn bè ra mà tự mình nuốt vào. Trong mắt ông, bọn họ căn bản không được xem là con người. Tất cả mọi người đều là công cụ, bao gồm cả cậu và tôi. Hàng chuẩn bị đưa đi Đông Nam Á,

    Đều nằm trong bụng của mấy người này. Cậu chưa nghe Cục phó Sa nói sao? Ông ấy sẽ không xuất hiện nữa. Công việc còn lại đều giao cả cho cậu. Đứng lại! Đứng lại, đứng lại! Đứng lên, đứng lên! Nuốt vào! Mau ăn đi! Ăn! Nhanh! Ăn! Nhanh! Ăn vào!

    Một công cụ mà thôi, sửa chữa một chút vẫn sử dụng được. Nhốt anh ta lại trước đã. Đi, đi! Đi, đi! Nhanh! Đợi một chút. Không cần đồ nữa à? Lựa chọn của anh đối với anh mà nói, rất quan trọng. Đi thôi. Đi, đi! Nhanh. [Máy truyền tin vẫn còn.]

    [Vào nửa đêm,] [để đứa bé bò ra gian ngoài,] [lấy máy truyền tin trên kệ hàng cho tôi.] Nào. Bên cạnh nhà vệ sinh có một đường hầm, đưa mọi người rời khỏi trước đi. Còn chú thì sao? Mau đi đi. Cẩn thận! Thế nào rồi? Có tin tức gì chưa? Vẫn chưa.

    Báo cáo, vừa nhận được một tin tức tọa độ. Tra một chút, 90 độ vĩ bắc, 7 độ 55 kinh đông, Tôi biết ở đâu. Đã ấn định mục tiêu. Tất cả mọi người chú ý, vị trí mục tiêu đã được ấn định, toàn bộ xuất phát. Đi nhanh! Xuất phát!

    [Trung thành – yêu nước] [Dựa theo tin tình báo trước đây Lạc Tường thu thập được,] [vị trí cụ thể có lẽ chính là nông trại bỏ hoang] [mà Kuntuo đã rời khỏi vào năm năm trước.] Không cần đề phòng cậu ta nữa. Không cần phải kiểm tra cậu ta nữa.

    Cứ như vậy. Được. Thôi được. Được. Sau này, chuyện ở đây, toàn bộ đều giao cho hai người các cậu. Ba người chúng ta phải đoàn kết một lòng. Nào. Thiếu mất hai dân tị nạn. Chuyện là sao? Không rõ. Chúng tôi phát hiện thứ này ở bên ngoài. Là tôi làm.

    Cậu đang kéo dài thời gian sao? Cậu đúng là Lạc Tường? Đại ca, ý gì vậy? Anh biết cậu là thật sự là Lạc Tường, anh còn để tôi dụ cậu ta đến chỗ này ư? Có phải anh đã sớm biết cái bẫy này? Anh cho tôi mắc vào?

    Năm năm trước tôi đã trốn chạy một lần, sau đó, ngồi tù trong cái buồng chật hẹp mất bốn năm. Tôi không muốn lại trốn chạy nữa. Được. Trước khi bị bắt, tìm một kẻ chịu tội thay. Chúc mừng cậu, Cảnh sát Lạc. Dưới sự phối hợp của cậu và tôi,

    Đã thành công bắn chết trùm ma túy lớn Kuntuo. Để hắn ta nhận hình phạt đáng phải chịu. Sao, sao vậy? Sao cậu lại… Cậu không tin à? Đừng nói cậu không tin, ngay cả tôi cũng không tin. Nhưng không còn cách nào, người chết không làm chứng được.

    Chỉ cần cậu không nói, tôi không nói, không ai biết được chuyện gì đã xảy ra ở đây. Thế nào? Muốn sống không? Muốn sống thì phải phối hợp với tôi. Cậu sẽ trở thành Kuntuo thứ hai. Cảnh sát, người của chúng tôi đều bị nhốt ở trong phòng rồi.

    Đưa đứa bé đi trước đi. Sao rồi? Thưa sếp, con tin đang ở bên kia. Đi. Đưa họ rời khỏi đây. Rõ. Mau lên. Chia nhau ra tìm đi. Được. Lạc Tường. Lạc Tường. Là anh đây. Em biết là anh mà. Năm năm nay, em vẫn luôn mơ thấy cảnh này.

    Phát đạn này, em nên đỡ cho anh từ lâu rồi. ♫ Kẻ nghiện thay đổi là anh ♫ Xin lỗi em. ♫ Người hay nói suông là anh ♫ ♫ Hoài nghi rồi lại hoài nghi ♫ Lạc Tường, ♫ Bị lừa gạt mà chẳng hay biết ♫ đừng rời xa em.

    ♫ Cây bút đang nắm chặt ấy ♫ [Lần này xong nhiệm vụ, anh định cầu hôn chị dâu à?] [Sau ngày hôm nay kết thúc,] [tất cả sẽ là một sự bắt đầu mới.] Anh nói đi. Năm năm nay, vì sao anh không đến tìm em? Anh đi lái taxi năm năm.

    Để tránh gặp rắc rối, anh còn đặt cho mình một cái tên giả là Trần Mạch. Rốt cuộc anh là Trần Mạch hay là Lạc Tường? Em mong anh là ai thì anh là người đó. Làm Lạc Tường vất vả lắm phải không? ♫ Hồi tưởng tình tiết, nước mắt đang rơi ♫

    [Bạn trai cháu thích ăn vằn thắn mà chú gói.] [Trước đây anh ấy thường xuyên đưa cháu đến đây.] [Cháu muốn học cách làm và làm cho anh ấy ăn.] ♫ Chưa có phần tiếp theo đã ngã ngũ ♫ Rồi sẽ có ngày, anh sẽ muốn thoát khỏi vũng lầy.

    ♫ Nhìn về bóng lưng tình yêu đang tách rời ♫ Em sẽ dốc sức giúp anh, để anh và A Hỷ được sống một cuộc sống bình thường. ♫ Bị tách bỏ đến tận cùng ♫ [Không phải anh nói với Lương Long là]

    [muốn mua nhẫn kim cương để cầu hôn em sao?] ♫ Trộm viết lời tựa, đổi tiêu đề ♫ ♫ Làm lời bạt căm hờn tích tụ ♫ [Là giả đó.] [Là giả ư?] ♫ Tôi và chính mình là kẻ thù của nhau ♫ [Là giả thì tốt.]

    [Anh biết không, em sợ chết khiếp đó.] [Em sợ em diễn tốt quá,] ♫ Cây bút đang nắm chặt ấy ♫ [anh lại quá nhập vai,] [đến lúc không giải quyết được thì phải làm sao?] [Giả thì tốt.] [Anh diễn cũng không tồi mà.] ♫ Đưa máy xả stress lên miệng ♫

    [Đi nhé.] [Được.] [Bố ơi,] [một thế giới không có ma túy là như thế nào?] [Nếu thế giới này không có ma túy,] [nó sẽ tươi sáng hơn] [những gì mà chúng ta nhìn thấy.] Bài này khó quá. Con không học nữa. Bao nhiêu bài vở con đều học rất nhanh mà,

    Sao có bảng tuần hoàn hóa học mà không học thuộc được? Ngoan nào. Con muốn chơi trò kia. Anh phải nghe tôi. Anh phải xoay sang trái ba vòng, xoay sang phải ba vòng, sau đó anh không được để cần gắp rơi tự do. Không chơi nữa.

    Gắp cả hai ngày rồi mà không gắp được. Chắc chắn có người đã làm gì cái máy này rồi. Bớt giận, bớt giận nào. Mau lên, làm lại hai lần nữa. Còn bao nhiêu, còn bao nhiêu cốc nữa anh? Thêm một chai nữa. Đừng nhỏ mọn thế. Được, được, được.

    Thêm một chai nữa. Nào, nào, nào, anh ngồi đi. Tôi đi lấy cho anh nhé. Tôi sẽ lấy cho anh một chai rượu. Ngồi nghỉ đi. Thế mới xứng là anh em chứ. Cậu họ. Suốt ngày chỉ biết uống rượu. Cậu ngồi đó cho tỉnh rượu đi. Cậu họ, không sao. Anh Hùng.

    Đến rồi à? À, anh Hùng. Hàng đã được bổ sung đủ vào tháng trước. Anh xem cái này… A Thái giải thích tình hình cho cậu ta biết đi. Anh Khôi, lô thịt lợn về tháng trước có vấn đề về giấy chứng nhận kiểm dịch, tất cả đều bị giữ lại.

    Vì chuyện này, giấy phép tiếp thị ở cả hai chợ nông sản của chúng tôi đều bị hủy. Đây là thông báo trừng phạt. Không thể nào. Việc này do ai phụ trách? Em họ. Con không học nữa. A Tường đâu? Cả ngày nay em không thấy anh ấy đâu.

    Có chuyện gì à? Anh muốn phát triển phòng tắm hơi thành một hệ thống trên toàn quốc. Anh đã tìm được cả nhà đầu tư rồi. Chào cô. Tôi là Thái Chi Minh của tập đoàn Nam Á. Phạm vi đầu tư của công ty chúng tôi rất rộng.

    Chúng tôi cũng rất quan tâm đến mảng dịch vụ ăn uống. Vậy thì tốt quá. Mời các anh qua bên này ngồi, thưởng thức trà ở quán chúng tôi, rất nổi tiếng đó. Tiếp đãi giúp em nhé. Được. Lát nữa chúng ta nói chuyện nhé. Được. Bà chủ.

    Tôi tìm Cảnh sát Liêu. Cảnh sát Liêu nào? Chính là cảnh sát anh hùng Liêu Vĩnh Gia của Hoa Thành đó. Lần sau đến tìm người thì đừng mặc bộ đồ này. Cậu sẽ dọa khách của quán tôi chạy hết đó. Xin lỗi. Tôi vừa được điều từ Xiêm Thành đến đây.

    Tôi rất muốn được gặp anh ấy. Đúng rồi, chính là cái này. Tôi nhìn thấy tấm áp phích của anh ấy nên mới thi vào trường cảnh sát đó. Sao cậu không đến cơ quan tìm anh ấy? Tôi đến rồi. Nhưng tôi vừa vào thì anh ấy nghỉ hưu, tôi không gặp được.

    Sau đó tôi nghe nói ngày nào anh ấy cũng đến đây uống trà. Xin lỗi nhé. Anh ấy có ở đây không? Bà chủ. Tôi có thể để tấm hình này ở đây không? Cô gặp anh ấy thì nhờ anh ấy ký tên ở đây giúp tôi với.

    Nhờ cô đó, nhờ cô đó. Nghe thấy rồi. Đợi chút. Lát nữa lấy giúp tôi cái bút. Cậu cảnh sát đó còn rất trẻ. Nếu đổi lại là tôi, ngửi thấy mùi thơm của trà là tôi có thể tìm thấy Cảnh sát Liêu đang ở đâu.

    Cứ để tôi yên tâm nghỉ hưu đi. Khó khăn lắm mới được yên tĩnh một chút. Không phải tôi đã để dành căn phòng này cho anh để anh được yên tĩnh đó sao? Không cần nhìn nữa. – Anh hết quân cờ rồi. – Cảnh sát Liêu.

    Vu Thăng Hải của Cục Cảnh sát Hoa Thành đến báo cáo với anh. Cậu có biết chơi cái này không? Biết ạ. Nào, cậu chơi đi, chơi đi, chơi đi. Để cậu ấy chơi thay anh. Nào, nào, nào, cậu chơi đi. Biết thật không?

    ♫ Khói xám khó phân biệt được thị phi ♫ Dạ biết, biết chơi, biết thật ạ. ♫ La hét trong câm lặng và đối diện rồi lùi về phía sau ♫ ♫ Bầu trời đầy sương mù, con đường phía trước là vực thẳm ♫

    ♫ Tiến lên phía trước, liều lĩnh là điểm kết thúc ♫ ♫ Vượt qua núi đồi và sải bước về phía trước ♫ ♫ Làm sao dám gục ngã dễ dàng như vậy, niềm tin chiến thắng ♫ ♫ Xuyên thủng màn đêm, không sợ nguy hiểm ♫

    [Khi đồng đội của chúng ta đối mặt với nguy hiểm] [mà vẫn tiếp bước những người đã ngã xuống,] ♫ Tìm kiếm phía bên kia của tự do ♫ [liệu họ có hỏi vì sao không?] [Khi họ hiến dâng cả tính mạng] [cho một thế giới lý tưởng không có ma túy,]

    ♫ Vượt qua núi đồi và sải bước về phía trước ♫ [họ có hỏi vì sao không?] [Khi họ từ bỏ phẩm giá và vinh quang của mình] [vì sự nghiệp bắt tội phạm ma túy,] ♫ Làm sao dám gục ngã dễ dàng như vậy, niềm tin vào chiến thắng ♫

    [họ có hỏi vì sao không?] ♫ Xuyên thủng màn đêm và mỉm cười trước vẻ đẹp của thế giới ♫ Dùng tính mạng như một lưỡi dao, nhuộm bằng máu tươi. Trong thế giới phồn hoa, luôn có người gánh vác trọng trách bảo vệ ngọn đèn cho muôn nhà.

    ♫ Ngọn lửa không bao giờ tắt, được thắp lên ♫ Bộ phim này xin dành tặng cho những cảnh sát chống tội phạm ma túy, những người anh hùng gan dạ. [Theo thống kê,] [số người nghiện ma túy trên toàn cầu năm 2020] [lên đến khoảng 275 triệu người.]

    [Ma túy giết chết cuộc sống,] [hủy hoại gia đình và xã hội,] [trở thành kẻ thù công khai của cả nhân loại.] [Quý trọng sinh mạng, tránh xa ma túy.] [Nghiêm cấm ma túy là điều vô cùng cấp bách.]

    [Anh hùng không chết, nhiệm vụ bắt tội phạm ma túy không dừng lại.] [Mong thế giới không có ma túy, mọi người được yên bình.]