Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 25 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 25] [Mở mày mở mặt] Anh chắc chắn là ở đây à? Bào Đại Toàn biến mất từ điểm mù của camera giám sát, chỉ có con đường nhỏ này thôi. Anh nói xem cô gái đó là ai?
Tại sao lại ngồi ghế lái phụ của anh ta? Anh ta mượn xe nói là để về nhà. Tôi đoán cô gái đó có thể là đồng hương của anh ta, muốn quá giang. Kết quả trên đường đi, Bào Đại Toàn thấy tiền nổi lòng tham.
Nhưng tôi thấy bọn họ vừa nói vừa cười không giống như người lạ. Mặc kệ cô ta là ai, lúc lên núi cô ấy vẫn còn đó, lúc xuống núi lại không thấy đâu. Cho nên tám phần mười là cô ấy ở trên núi này. Nhưng ngọn núi này to thế.
Anh xem, bên đó còn có một ngã rẽ. Cô nói xem nếu cô muốn cướp tiền, cướp sắc hay muốn làm chuyện gì xấu thì cô sẽ chọn bên nào? Dừng xe lại. Sao thế? Con đường này hẹp như thế, người bình thường chắc chắn sẽ thấy bất thường, sẽ phản kháng.
Anh ta không lái đi xa. Nếu thực sự xảy ra chuyện gì đó chắc chắn là ở đoạn này. Quay lại đi. Cô sợ không? Vẫn ổn. Sao thế? Giỏi lắm! Nào, ngồi đây nghỉ một lát, nào. Cô ngồi một lát nhé, tôi đi lấy nước cho cô. Này. Là anh ta à?
Đứng yên, cảnh sát đây! Đại Kiều. Cảnh sát đây, đừng cử động. Đại Kiều, toi rồi. Ngoan ngoãn đi! Nào, bên này. Thang máy, thang máy. Vâng, cảm ơn, cảm ơn. Cảm ơn. Đây là sự điên cuồng cuối cùng của một con bạc. Anh ta nợ hơn một triệu tệ, cùng đường rồi
Nên muốn về quê thăm mẹ già rồi tự tử. Trên đường mượn xe về nhà gặp đương sự muốn quá giang. Trong lúc nói chuyện hắn biết cô gái này có thể bán được hơn 200.000 tệ tiền mỹ phẩm một năm. liền nổi lòng tham. Hắn nhân cơ hội
Rẽ lên núi Liên Hoa. Giữa đường dùng một cái cờ lê ra tay với cô gái. Sau đó liền bước vào trạng thái điên cuồng. Nếu không phải cảnh sát của bọn tôi tóm được hắn ở trước cửa nhà bạn gái cũ của hắn thì hậu quả vô cùng nguy hiểm.
Đồn các anh khá lắm! Lần đầu hắn phạm tội còn chưa bị lộ mà các anh đã phán đoán chính xác hành động tiếp theo của hắn. Tránh thêm thiệt hại về người và của cho nhân dân. Tốt lắm! Chuyện này là ai phát hiện ra đầu tiên? Tào Kiến Quân. Kiến Quân.
Tôi nghe nói người bắt được tội phạm cũng là anh ta. Đúng vậy. Một cảnh sát tốt! Tôi nhớ hình như có mấy lần danh sách đề cử người lập công đều có anh ta, nhưng anh ta chưa chính thức lập công lần nào đúng không?
Lần này phải hết sức tuyên dương anh ta. Đến rồi. Cục trưởng. Đây là đương sự. Cô Tiểu Dương. Cục trưởng của chúng tôi đến thăm cô. Cô đừng cử động, cô Tiểu Dương. Thế nào rồi, cô đỡ hơn chưa? Tôi đỡ nhiều rồi. Diễu hành lớn thế!
Đúng, đúng, đúng, nào, nào, nào. – Phỏng vấn cảnh sát bình thường chúng tôi nhiều vào. – Mau gọi Kiến Quân lại đây. Ở bên này. Kiến Quân. Lại đây. Xin chào, mau, mau, mau. Cảnh sát nhân dân, vì dân trừ hại. Vỗ tay cho anh hùng của chúng ta.
Được rồi, được rồi. Vỗ tay cho anh hùng của chúng ta. Nào, nào, nào, mọi người cùng nhau chụp bức ảnh đi. Nào, nào, nào, cùng nhau chụp bức ảnh đi. Được, được, được. Hay lắm. Được, nào, nào, nào. Đồn trưởng Vương. Chúc mừng, chúc mừng nhé. Đồn cảnh sát các anh
Làm hết cả việc của Đội Hình sự chúng tôi rồi. Bao nhiêu nguy hiểm, gian nan vẫn phải dựa vào anh em Đội Hình sự mà! Tôi xem lời khai, bằng chứng của các anh em bên các anh rồi. Không dễ dàng, thực sự không dễ dàng.
Đồn trưởng như anh còn giỏi hơn đội trưởng như tôi. Tôi vốn giỏi hơn anh mà. Đồn trưởng Vương, bây giờ đến lúc các anh khoe khoang rồi. Cố hết sức tận hưởng, tận hưởng nhé! Khoe khoang với không khoe khoang cái gì. Mau đi đi. Tôi đi nhé!
Đi đi, đi đi, đi đi, đi đi. Làm cảnh sát bao năm anh có lời gì muốn nói với mọi người không? Điều này… Toàn tâm toàn ý phục vụ dân dân là điều mà cảnh sát chúng tôi nên làm. Hay lắm! Tránh ra, tránh ra. Kiến Quân, tiến lên một chút.
Đứng tiến lên, nào, nào, nào. Nào, nào, nào. Ai cao đứng sau nhé! Này, mọi người nghe tôi nói. Lát nữa nghe lời tôi. Tôi hô một, hai, ba. Chúng ta cùng hô cà tím nhé! Được. Đội hết mũ lên, đội lên. Đúng, đội ngay ngắn vào. Được, được chưa?
Nào, một, hai, ba. Cà tím. Thêm một tấm phục vụ nhân dân đi được không? Được, được, được. Một, hai, ba. Vì dân phục vụ. Được rồi, được rồi. Kiến Quân, mọi người nhận phỏng vấn, bọn tôi về trước nhé. Được, Đồn phó Cao. Cảm ơn nhé, cảm ơn mọi người.
Thất Tử, cậu sắp xếp ổn thỏa bên này đi. Vâng. Đúng, đúng, đúng. Vâng, nhiệm vụ lần này của chúng tôi thực sự phải cảm ơn hàng xóm láng giềng. Cảm ơn sự ủng hộ của quần chúng. Dương Thụ. Giới thiệu với mọi người. Anh gọi tôi à?
Cô đi gọi Lý Đại Vi và Hạ Khiết lên đây cho tôi. Gọi bọn họ làm gì? Tôi tìm họ có việc. Còn có cảm giác vinh quang nhất khi làm một cảnh sát. Tôi là học trò của cảnh sát Tào. Có thể được học hỏi từ một người
Ưu tú như cảnh sát Tào, là niềm tự hào của tôi. – Báo cáo. – Báo cáo. Hai người phát hiện ra người bị hại đầu tiên, còn cứu cô ấy một mạng. Chắc chắn rất vui, rất phấn khởi đúng không? Không có, Đồn trưởng. Anh Tào mới thực sự giỏi.
Bọn cháu chỉ làm điều cảnh sát nên làm thôi. Nhưng lại không tặng cờ thi đua cho hai người. Hay là tôi tặng hai người một cái? Không cần, không cần, không cần đâu. Bọn cháu còn kém xa anh Tào. Điều đầu tiên trong Điều luật cảnh sát viết gì?
Toàn bộ hành động nghe theo lệnh. Tôi nói bao lần rồi? Quên rồi à? Đồn trưởng. Không phải chú bảo cả Đồn chúng ta đều phải tham gia tìm kiếm à? Tôi còn nói tất cả hành động đều thống nhất nghe theo lệnh của đồng chí Cao Triều.
Cô cậu không nghe thấy à? Đừng giả ngốc với tôi. Cô cậu như thế là tự ý hành động có biết không? Cô cậu còn có tổ chức, còn có kỷ luật không? Đồn trưởng, chẳng phải bọn cháu nghĩ chiếc xe đó nhiều máu quá. Người bị hại
Có thể bị nguy hiểm đến tính mạng. Bọn cháu đến sớm lúc nào thì còn cơ hội cứu người sống sót trở về lúc đó mà. Cho nên cháu mới đến sớm hơn. Lý Đại Vi. Cậu đặt tay lên ngực, cậu dựa vào lương tâm mình nói. Cậu có suy nghĩ
Muốn gây sự chú ý, tranh công lao khi vội vàng qua đó như thế không? Có không? Báo cáo Đồn trưởng, cháu có. Cậu cũng quang minh lỗi lạc quá nhỉ! Chú chưa hỏi cháu có lòng muốn cứu người không. Vậy tôi hỏi cậu cậu có lòng muốn cứu người không?
Báo cáo Đồn trưởng, cháu có. Hai người cô cậu… Nếu hai người không phải cảnh sát giờ tôi sẽ lập tức trao tặng hai người giải thưởng dám làm việc nghĩa. Nhưng hai người là cảnh sát đó. Hai người đang mặc cảnh phục đó.
Phục tùng mệnh lệnh, nghe theo lệnh là điều tiên quyết. Hai người làm gì rồi? Tuy việc này có kết quả tốt. Nhưng cũng không thay đổi được tính chất của việc tự ý hành động, vi phạm kỷ luật của hai người. Đồn trưởng, cháu tiếp nhận phê bình.
Đồn trưởng, cháu cũng tiếp nhận phê bình. Tiếp nhận phê bình là đúng rồi. Hai cô cậu viết một bản kiểm điểm cho tôi. Vâng, Đồn trưởng. Vâng. Đồn trưởng, viết bao nhiêu chữ ạ? Hai mươi nghìn chữ. Hai mươi nghìn chữ? Đúng rồi, hai mươi nghìn chữ. Xét… xét thấy cô cậu…
Xét thấy thái độ nhận sai của cô cậu rất tốt. Còn cả cậu nữa Lý Đại Vi, khá là quang minh lỗi lạc. Tôi giảm cho cô cậu 2000 chữ. Mười tám nghìn chữ. Đồn trưởng, nhưng mà lần trước chỉ có 8000 chữ.
– Dù sao… – Cậu đang mặc cả với tôi phải không? Không dám, không dám, không dám. Mười tám nghìn chữ, mười tám nghìn chữ. Bọn cháu đi viết ngay. Hạ Khiết. Đồn trưởng. Anh ấy mười tám nghìn chữ, cháu cũng mười tám nghìn chữ. Cháu không cần được ưu ái.
Chú đâu có nói sẽ ưu ái cháu. Chú chỉ muốn nói lúc đó cháu có sợ không? Không ạ. Tốt. Nhưng chuyện này cháu tuyệt đối đừng nói cho mẹ nhé. Vâng. Được rồi, về đi. Bọn cháu đi đây, Đồn trưởng. Chào Chính trị viên. Chính trị viên.
Cô đợi ngoài cửa phòng tôi làm gì? Vừa nổi giận à? Nhưng tôi nghe thấy rồi. Cơn giận này của anh hình như cũng không hoàn toàn nhắm vào bọn trẻ phải không? Thế tôi nhắm vào ai? Tôi nhắm vào Tào Kiến Quân à? Cục trưởng còn biểu dương cậu ta rồi.
Tôi còn có thể nói gì nữa? Hơn nữa cậu ta cũng thực sự tận tay bắt được tên tội phạm giết người. Nhưng người trẻ không được. Lý Đại Vi với Hạ Khiết vừa mới làm cảnh sát đã có suy nghĩ xấu muốn gây sự chú ý, tranh công lao rồi.
Nếu không giết chết cái suy nghĩ xấu này từ trong trứng nước thì càng về sau hậu họa càng khôn lường. Anh nói đúng. Tào Kiến Quân lần này lập được công lớn, chúng ta phải báo chiến công cho anh ta chứ? Tôi có thể không biết cậu ta lập công lớn sao?
Cô thực sự tưởng rằng cho cậu ta chiến công này là chuyện tốt à? Trời mới biết nếu thực sự cho cậu ta chiến công này sẽ xảy ra chuyện gì. Chưa chắc, anh ấy lập công này, là có thể chứng minh bản thân mình trước mặt mẹ vợ.
Như vậy là gỡ được nút thắt trong lòng anh ta rồi. Sau này có lẽ không có chuyện gì đâu. Đâu có đơn giản như thế. Cậu ta là người cần chứng minh bản thân mình trước mặt người khác sao? Cậu ta chỉ là người thích thể hiện thôi.
Nhưng dù nói thế nào, lần này anh ấy lập công lớn như thế, nếu chúng ta không báo chiến công thì không hợp lý đâu. Nếu tôi thực sự không cho cậu ta chiến công này thì vẫn có cách. Tôi nói rồi. Nhất định phải tuân theo điều phối thống nhất
Hành động thống nhất của Cục. Cậu ta tự ý chạy đến nhà người bị hại. Chính vì cậu ta sợ công này bị người khác cướp mất. Động cơ không đoan chính. Chỉ dựa vào điểm này tôi cũng có thể không ghi công cho cậu ta. Đồn trưởng, nếu anh chỉ dựa vào…
Thì tôi thấy anh hơi bất công với anh ấy. Trước đây Đồn chúng ta lấy gương ai? Trần Tân Thành, đúng không? Nhưng mấy năm gần đây anh Trần hơi sa sút. Tào Kiến Quân là người xuất sắc nhất trong những người tầm tuổi của anh ấy.
Cái này anh phải thừa nhận chứ? Thực ra mọi người trong Đồn đều biết anh thích Tào Kiến Quân nhất. Nhưng người anh thích nhất lại… Anh ta là người xui xẻo nhất. Nếu không như anh ta ở Đồn khác đã có mấy cái Chiến công hạng hai rồi.
Nhưng anh ta ở chỗ chúng ta mới lập có một Chiến công hạng ba thôi. Anh… anh xem… Cho nên nếu cần phê bình, chúng ta phải phê bình. Cần biểu dương, chúng ta… Được, được, được, được rồi. Vậy cô đi soạn thảo
Một báo cáo lập chiến công cho cậu ta, được chưa? Cần báo cáo chiến công thì báo cáo chiến công, cần phê bình thì phê bình. Anh đừng giận nữa, uống nước đi. Ôi mẹ ơi! Mới bắt được à? Mới bắt được. Chào buổi sáng, Kiến Quân. Chí Cương. Tâm trạng tốt ghê!
Anh Tào. Chào buổi sáng. Đinh. Anh Kiến Quân. Báo cáo. Kiến Quân à? Vào đi, vào đi, vào đi. Nào, nào, nào, nào. Mau lại đây, ngồi, ngồi, ngồi đi. Cậu ngồi đi, cậu ngồi đi. Này, chúng ta uống hồng trà nhé. Để tôi. Không, không, không, cậu ngồi đi. Cậu ngồi đi.
Hồng trà của tôi ngon lắm! Nào, nào, nào. Kiến Quân, cậu lập được công lớn như thế. Có phải cậu đang đợi tôi khen cậu không? Có phải đang đợi tôi khen cậu không? Đâu có, Đồn trưởng. Tôi làm vẫn chưa đủ. Kiến Quân này. Lúc đó tôi nói rõ ràng
Nhất định phải tuần tra ở khu vực trọng điểm này. Phòng chuyện bất ngờ xảy ra. Sao cậu lại chạy đến canh ở nhà người bị hại? Vì tôi bất chợt nghĩ đến manh mối này mà. Bất chợt à? Hơn nữa chỉ có tôi biết địa chỉ nhà cô ta.
Về báo cáo, rồi bố trí chắc chắn sẽ làm lỡ thời cơ bắt tội phạm. Cậu sợ để lỡ chiến tích của cậu ấy. Sợ các đồng chí khác cướp công của cậu. Đồn trưởng, tôi bắt được tên tội phạm chẳng phải cũng là công của Đồn chúng ta à? Kiến Quân à,
Tôi vẫn luôn nói rất nhiều lần. Tôi nói Tào Kiến Quân là một cảnh sát tốt. Vẫn luôn là vậy. Mặc kệ người khác có công nhận hay không, cậu vẫn là thế. Có vài người, coi thường người khác. Nếu cậu cố ý muốn đi so đo với họ
Thì… thì chẳng phải là tự sỉ nhục bản thân sao? Đồn trưởng, tôi biết. Trước giờ tôi chưa từng coi thường bản thân tôi. Chưa từng. Hơn nữa không chỉ chưa từng coi thường bản thân, tôi biết tôi còn phải không ngừng phát triển bản thân, chứng minh bản thân.
Cậu thực sự không hiểu lời tôi nói… có ý gì à? Tôi hiểu mà Đồn trưởng. Đồn trưởng vì muốn tốt cho tôi nên mới có yêu cầu nghiêm khắc với tôi. Đó là vì mong tôi sau này có thể làm tốt hơn. Được rồi, được rồi, được rồi.
Chúng ta nói thế thôi. Cậu xuống trước đi. Tôi đi nhé, Đồn trưởng. Đúng rồi, Đồn báo cáo chiến công cho cậu rồi. Cảm ơn Đồn trưởng. Cậu phấn khích thế! Xuống, xuống, xuống đi. Cảm ơn. Đồn trưởng, lấy một chút đi. Thế này được rồi, thế được rồi. Đồn trưởng.
Đồn trưởng, có tin tốt. Tin tốt gì thế? Chính trị viên, tin tốt gì thế? Mau nói đi, Chính trị viên. Cục vừa thông báo phê chuẩn Chiến công hạng hai cho Kiến Quân rồi. Còn nữa, còn nữa, còn nữa. Cục trưởng nói anh ấy sẽ tự mình qua
Đích thân trao huân chương cho Kiến Quân. Hay lắm! Có phải chuyện tốt không? Kiến Quân. Kiến Quân, Kiến Quân. Kiến Quân đến rồi. Kiến Quân. – Sao thế? – Chúc mừng. Sao thế? Chuyện gì vậy? Chiến công hạng hai, của anh đó. Phê chuẩn Chiến công hạng hai cho anh rồi.
Phê chuẩn rồi. Tốt quá, cảm ơn. Cảm ơn Đồn phó Cao, cảm ơn Đồn phó Trình. Còn chuyện nữa. Chuyện bình chọn top 10 cảnh sát ưu tú. Cảm ơn mọi người. – Cảm ơn. – Được, được. Chiến công hạng hai, Chiến công hạng hai. Ra ngoài nói. Khao đi, anh Tào.
Khao đi. Khao, khao, khao. Vừa nãy lúc Cục thông báo lập công còn nói muốn bình chọn ra top 10 cảnh sát nhân dân ưu tú. Cục bảo chúng ta để Kiến Quân báo danh sách lên. Tôi thấy Chiến công hạng hai là được rồi. Top 10 cảnh sát ưu tú, thôi đi.
Sau này rồi nói. Nhưng mà, Đồn trưởng. Trước giờ Đồn chúng ta chưa từng có Top 10 cảnh sát nhân dân ưu tú. Công việc của Đồn anh cũng biết, đều là việc vụn vặt. Để có được Top 10 cảnh sát ưu tú này không dễ dàng. Lần này nếu không cần
Thì lần sau không biết khi nào. Không biết khi nào thì không biết khi nào. Tôi nói cho cô nghe. Chúng ta phải chú ý một chút. Chúng ta không nên tung hô cậu ta quá. Đến lúc đó cậu ta tự ngã rất đau. Không được nâng cậu ta lên cao quá.
Nguy hiểm. Hiểu chưa? Được rồi. Khao đi, khao đi. Lát nữa cô cũng nhắc nhở mọi người. Cô nói chuyện Tào Kiến Quân lập Chiến công hạng hai, Mọi người đừng tung hô nói mấy câu xu nịnh, khen cậu ta lên tận trời, biết chưa?
Có phải anh suy nghĩ nhiều quá rồi không? Tôi đến kỳ mãn kinh à? Tôi… không phải. Cô nghe lời tôi đi. Không phải, không phải cái gì mà không phải. Chiến công hạng hai. Mau cho em xem xem. Đây chính là Huân chương Chiến công hạng hai à?
Còn cả cái này nữa. Mà em thấy đáng ra phải cho anh Chiến công hạng nhất. Không hiểu phải không? Đơn vị cơ sở có thể giành được Chiến công hạng hai không dễ đâu. Cũng đúng nhỉ! Dù sao, đây cũng là chuyện tốt. Đúng không? Đương nhiên rồi.
Vừa hay mai em không đi làm. Đi thôi. Đến nhà bà ngoại. Không cần đâu. Anh lập công đâu phải để cho người khác xem. Lập công chính là để cho họ xem đấy. Vừa nghĩ đến mặt mẹ là em lại bực mình. Anh rể có cái gì?
Chẳng phải chỉ có vài đồng tiền bẩn à? Dựa vào đâu anh ta chơi gái ở ngoài mà anh lại bị quở trách chứ? Xem lần này bọn họ còn có thể nói gì. Lát nữa anh thay cảnh phục, chúng ta đeo cái huân chương này lên.
Em đi đón Nha Nha về rồi mình đi nhé! Còn mặc cảnh phục ở nhà nữa à? Thì sao nào? Em chỉ muốn anh ra oai trước mặt bọn họ thôi. Anh khoác áo bên ngoài không ai thấy đâu. Được không? Em không sợ anh nóng chết à? Anh mau lên!
Thế mà em cũng nghĩ ra được. Anh mau lên. Biết rồi. Mẹ, bố. Bọn con về rồi. Mẹ, bố. – Kiến Quân đến rồi à? – Chào bác. Mẹ. Nào, đưa cho mẹ. Đây ạ. Nào, nào, nào. Mẹ, bố. Bố mẹ chưa ăn à? Chưa.
Chẳng phải Tuệ Tuệ gọi điện bảo con muốn đến sao? Cả nhà đều đang đợi đây. Thông Thông cũng tới rồi. Đang ở kia nấu cơm, thể hiện hết các món sở trường. Vậy à? – Nha Nha, chào bà ngoại đi. – Để mẹ, để mẹ. Cháu chào bà ngoại. Ngoan quá!
Bà yêu con! Nha Nha lại đây, nào. – Cầm cái này chơi với chị đi. – Nào, để mẹ. Để con. Nào, nào, nào. Vào phòng chơi đi, được không? Con xem, mua nhiều đồ thế! Nên mua mà. Kiến Quân, đừng làm nữa. Anh cởi áo ra đã. Xem xem, con xem xem.
Nào, ngồi đây đi. Quên mất. Ngồi kia đi. Ngồi, ngồi, ngồi đi. Đây là gì thế? Mẹ. Kiến Quân lập Chiến công hạng hai. Cái này là Huân chương Chiến công hạng hai đó. Đợt trước có vụ án lớn hại người mẹ biết không? Chính là kẻ mượn xe ông chủ hải sản
Rồi gây án liên tiếp đó. Trong một ngày đánh hai người bị thương nặng. Vụ án lớn đó chính là con rể mẹ phá đó. Nếu không nhờ có Kiến Quân, không chừng hắn còn giết người thứ ba nữa. Hữu Quang, mẹ nói gì rồi? Con đừng tưởng con kiếm được nhiều tiền.
Con còn kém nhiều lắm. Con không vinh quang bằng Kiến Quân nhà người ta. Đúng, đúng, đúng. Chúc mừng, chúc mừng. Hai cậu con rể nhà ta người có tiền, người có danh. Nhà chúng ta cái gì cũng có. Đúng không, ông nhà. Mẹ. Hôm nay mặt trời mọc ở đâu thế?
Lần này không phải lúc mẹ lấy anh rể ra để coi thường Kiến Quân nhà con nữa rồi. Mẹ con ấy chỉ biết tiền thôi. Tóc dài não ngắn. Ông thì tốt rồi, ông có bản lĩnh. Hai cậu con rể nhà chúng ta đều giỏi hơn ông. Con ngồi đi. Mau ngồi đi.
Mẹ chỉ được cái mồm thôi. Con xem lần đó lúc Hữu Quang ra biển, mẹ với bố con đã bàn bạc rồi, đúng không? Mẹ nói nhà chúng ta có một người kiếm tiền rồi. Nếu Kiến Quân muốn đi kiếm tiền chúng ta còn bảo đừng đi ấy. Bố mẹ không đồng ý.
Con xem nhà ta, một người kiếm tiền, một người thi hành pháp luật. Nếu sau này nhà ta có việc gì giải quyết được hết. Đúng không Kiến Quân? Đúng, đúng, đúng. Mẹ, mẹ nói đúng. Mẹ, mẹ có chuyện gì à? Có. Hữu Quang. Con nói đi. Mẹ, hay là mẹ nói đi.
Con xem con kìa. Kiến Quân là ai? Chẳng phải người của chúng ta sao, con còn… Mẹ, có chuyện gì thế? Kiến Quân. Anh làm ăn với một công ty nước ngoài, nợ người ta chút tiền. Bọn họ kiện anh. Cũng không nhiều tiền. Chuyện năm ngoái rồi, anh cũng không để ý.
Nhưng bỗng nhiên bọn họ yêu cầu tòa án cưỡng chế thi hành án. Vừa hay lúc này tài khoản anh không có tiền nên họ thu giữ hết nhà và xe rồi, còn đưa anh lên đầu danh sách đen. Nhưng mà, anh rể,
Chẳng phải anh trả tiền cho họ là xong rồi sao? Không, giờ không quay vòng vốn được. Không phải vấn đề tiền. Được, được, anh nói tiếp đi. Chuyện này liên quan gì đến Kiến Quân nhà em? Chủ yếu là danh sách đen. Giờ anh không đi máy bay được,
Không đi tàu cao tốc được, không ra ngoài được. Còn liên lụy đến cả chị và cháu em. Cả ngày bọn họ khóc lóc ầm ĩ với anh. Chắc chắn em có người quen ở tòa án. Có thể châm chước giúp anh không? Bỏ anh ra khỏi danh sách đen trước
Rồi anh nhanh chóng gom tiền trả lại, thì chẳng phải giải quyết được rồi sao? Thực ra lúc đầu anh rể cũng không nghĩ đến con. Đúng. Anh con làm kinh doanh, quen biết nhiều người lắm. Sau đó mẹ nói đừng tìm người khác nữa, tìm Kiến Quân đi. Đúng không?
Xong rồi con xem, bây giờ vừa hay anh rể con cho con một cơ hội giúp việc trong gia đình đấy. Mẹ, chuyện danh sách đen… Là… là chuyện của tòa án. Anh biết. Không liên quan gì đến bọn em. Cho nên mới nhờ em châm chước mà.
Đúng, Hữu Quang biết là chuyện của tòa án. Chẳng phải là công an – kiểm sát – pháp lý, công – kiểm – pháp sao? Các con đều là một nhà mà. Chẳng phải nói một câu là xong à? Mẹ. Đấy đều là hiểu nhầm của quần chúng nhân dân.
Công – kiểm – pháp sao có thể là một được. Vốn là để giám sát nhau, kìm hãm nhau mà. Ý con là không giúp à? Không phải không giúp anh rể, mà là con thực sự không giúp được. Bọn con với tòa án là hai đơn vị khác nhau.
Bọn con nói người ta cũng không nghe. Mẹ nghĩ con đeo chiếc huân chương sáng lấp lánh này về cũng chẳng để làm gì. Con cũng chẳng có quyền gì. Nhà ta nuôi một cảnh sát làm gì chứ? Bà nói thế, bà nghe xem. Bà nuôi Kiến Quân à? Tôi nói cậu ta…
Cậu ta cả ngày… Con nói xem con cống hiến được gì cho nhà này? Cả ngày bận toàn chuyện của con, chẳng kiếm được bao nhiêu tiền. Con nói xem con đẩy việc nhà cho Tuệ Tuệ, Tuệ Tuệ phải chịu bao nhiêu cực khổ? Bảo con giúp chuyện nhỏ này.
Chút bản lĩnh ấy cũng không có, đúng là. Mẹ, con muốn giúp. Nhưng… Nhưng con thực sự… Kiến Quân. Miệng anh ngậm khoai à hay làm sao à? Sao cứ gặp mẹ em là anh lại lắp bắp thế? Mà mẹ, mẹ có ý gì?
Mẹ muốn Kiến Quân nhà con vi phạm pháp luật à? Chẳng phải mẹ coi thường Kiến Quân nhà con sao? Sao lúc này lại nhớ đến anh ấy thế? Anh rể. Chẳng phải anh làm cái gì nhỉ? Cái thẻ Lan Đình đó tận 1.200.000 tệ sao? Đó là trước đây.
Mà không, sao anh lại chạy sang đây giả vờ đáng thương cái gì? Giờ em nói thẳng nhé! Kiến Quân nhà em là cảnh sát bình thường. Đừng nói chuyện không có bản lĩnh. Kể cả có em cũng không cho anh ấy giúp. Có nợ phải trả là chuyện đương nhiên.
Anh nợ tiền người ta, anh trả là xong. Đừng có chạy đến đây làm khó Kiến Quân nhà em. Mỗi lần mẹ nói một câu là con cãi mười câu. Kiến Quân là ai, con nói mẹ nghe. Chẳng phải là người nhà này sao? Người trong nhà khó khăn
Cậu ta không giúp ai giúp? Con nói mẹ nghe. Việc gì giúp được, đương nhiên bọn con sẽ giúp. Vấn đề là chuyện này anh ấy không nên giúp. Có phải trong mắt mẹ chỉ có chuyện của anh rể là chuyện, còn tiền đồ của Kiến Quân nhà con
Thì không phải chuyện à? Kiến Quân vi phạm pháp luật vì anh ta, phải chịu phạt mẹ chịu trách nhiệm à? Thế con phải nói thế này. “Không phải em có bản lĩnh. em không giúp anh mà là em không có bản lĩnh, không giúp được anh.”
– Chẳng phải xong rồi sao? – Đúng, bọn con không có bản lĩnh này. Trên đời này chẳng phải mỗi mình anh rể có bản lĩnh à? Vừa kiếm được tiền, vừa chơi được gái. Giỏi biết bao! Mà con thấy lạ ghê! Có bản lĩnh như thế sao còn nợ tiền người ta?
Sao còn bị người ta kiện thế? Bớt nói vài câu đi. Bớt nói cái gì? Hôm nay không nên về cái nhà này. Nha Nha. Nha Nha, đi, về nhà thôi. Lại đi. Tuệ Tuệ. Tuệ gì mà Tuệ. Anh chưa thấy à? Chúng ta không được chào đón ở đây. Đi.
Mẹ không được nói à? Sau mẹ muốn nói thì nói gì có ích ấy. Bố, bọn con đi đây. Đi. Bố, mẹ. Chị, anh rể. Tính cách của Tuệ Tuệ giống mẹ. Xin lỗi. Sao em lại có người mẹ như thế chứ? Sau này không về nữa. Đúng không? Tuệ Tuệ.
Trên mặt em có gì ý. Gì cơ? Đừng, đừng. Em đừng cử động, để anh xem xem. Ở đâu? Anh làm gì thế? Con còn đang ở đây, còn có camera. Anh mặc kệ. Anh cưới người con gái tốt nhất trên đời về làm vợ. Anh thật có phúc! Chúng ta về nhà.
Về nhà. Anh Tào. Anh Tào. Đang bận. Kiến Quân. Đi thôi. Chúng ta ra ngoài ăn. Kiến Quân, sao anh lại về rồi? Tôi nói anh nghe. Hôm nay đừng ăn ở nhà ăn nữa. Tôi mời mọi người ra ngoài ăn cơm. Mời cơm à? Anh Tào muốn mời mọi người đi ăn.
Đi ăn, đi đâu ăn thế anh? Anh Tào, Chiến công hạng hai đó. Bữa cơm bình thường là bọn tôi không thỏa mãn đâu. Tôi nói cho các anh nghe. ăn gì do các anh chọn. Đi, đi, đi. Chí Cương, đừng pha trà. Nhà hàng có trà ngon. Hôm khác, hôm khác đi.
Hôm nay không được. Trực ban rồi. Đúng, đúng, đúng, trực ban, trực ban. Không phải. Cái… cái gì nhỉ. Như này đi. Tiền cứ giữ lấy. Đợi được nghỉ thì mời. Đúng đó, anh Tào. Chiến công hạng hai đã đến tay rồi. Chiến công hạng nhất còn xa không?
Đợi anh lập được Chiến công hạng nhất chúng ta cùng đi, được không? Các anh làm gì thế? Lập công phải mời cơm là quy tắc rồi. Như này, chúng ta không đi chỗ xa nữa. Chúng ta đi chỗ gần. Được không, được không? Đi, đi, đi. Nay trực ban, trực ban.
Thực sự không đi được, thực sự không đi được. Ơ kìa, Tiểu Đinh. Anh. Không đi được, trực ban, trực ban. Anh có ý gì? Không nể mặt tôi à? Tào Kiến Quân tôi không xứng mời cơm các anh à? Kiến Quân, đâu có ý đó. Nay trực ban thật mà.
Anh xem như này đi được không? Đúng vậy, Đồn có quy định mà. Cũng không phải anh không biết. Như này đi. Hôm khác, hôm khác bọn tôi mời anh, để đặc biệt chúc mừng anh, được không? Đúng, bọn tôi mời anh, mừng chiến công cho anh. Được không, mọi người cùng đi.
Được không? Được không mà? Hôm khác được. Nhưng chúng ta đã nói rồi. Nhóm chúng ta thực sự phải tụ tập hẳn hoi. Tất nhiên, tất nhiên rồi. Không vấn đề gì chứ. – Không vấn đề gì. – Đừng nói đùa với anh Kiến Quân của tôi nữa. Mau xử lý
Vụ án đánh nhau này đi. Anh xem, nói có việc là có việc liền. Hôm khác nhé. Hôm khác chúng ta nhất định sẽ chúc mừng anh hẳn hoi. Tiểu Lâm, Tiểu Tiền. Hai anh ra ngoài với tôi. Các anh được đó. Anh Tào. Bữa sau tụ họp nhé, Kiến Quân. Anh Đinh.
Tối cùng đi ăn cơm không? Việc kinh doanh chẳng phải có chị Hoan ở đó trông coi sao? Ra ngoài một lúc không làm lỡ việc kiếm tiền của anh đâu. Ăn đồ ăn đi, ăn đồ ăn đi, đừng uống mỗi rượu. Rót đầy rượu trắng vào cho tôi. Đầy vào.
Tôi cũng đầy. Đầy hết chưa? Đầy chưa? Đầy hết rồi. Đầy vào, đầy vào, nào, nào, nào. Nào, nào, nào, nào. Rót đầy chưa? Uống một ly, uống một ly. Nào, nào, nào, nào. Nào, cạn ly. Kiến Quân vinh quang lập Chiến công hạng hai. Cạn nào, cạn nào, cạn nào. Được.
Rượu ngon. Được. Tôi hỏi các anh. Các anh thấy làm người đàn ông, người chồng, sống cả đời mưu cầu cái gì? Cầu tiền. Cầu danh. Tôi nói cho anh biết, Tiểu Lưu. Điều thực sự cần mưu cầu là sự tôn trọng của người khác.
Anh nói xem, có tiền, có quyền mới được người ta tôn trọng chẳng có nghĩa lý gì. Anh Huy, anh Ninh, hai anh thấy tôi nói đúng không? Đúng, đúng, đúng, Thế nên phải kiến công lập nghiệp để có được sự tôn trọng mới có ý nghĩa. Đúng không? Đúng.
– Kiến Quân nói đúng. – Đầy vào, đầy vào. Cần phải có cảnh sát tốt như Kiến Quân. Dương Thụ, em đến rồi. Ai thế? Nào, lại đây ngồi. Tôi lấy ghế cho em. Ai thế, đây là ai? Thầy, thầy. Đợi đã, đợi đã. Em nói với thầy bao lần rồi?
Đồn lệnh không được uống rượu nhiều lần rồi. Em nói đấy là lúc đi làm. Giờ tan làm rồi. Không phải. Lúc Đồn trưởng họp đã nói rồi. Nhiệm vụ trong Đồn nhiều quá, tan làm cũng không được uống. Những điều anh ta nói tôi đều biết. Chúng ta đừng nhắc đến nữa.
Tôi nói cho em nghe. Hôm nay thầy vô cùng vui. Cho nên phải uống rượu. Nào, nào, nào. Em ngồi đi, em ngồi đi. Em ngồi đi. Rót đầy rượu vào, rót đầy rượu vào. Đầy rồi, đầy rồi. Hôm nay ai không đầy là coi thường Tào Kiến Quân tôi. Đầy rồi.
Mời Kiến Quân.