Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 24 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 24] [Tên đã rời cung] Là Tiểu Lợi à? Nói cho cùng thì cũng là một đứa trẻ đáng thương. Lúc nhỏ, con bé ở trong tay mẹ nó như báu vật vậy. Nhưng mẹ con bé vừa chết

    Bố nó lại tìm một người mẹ kế cho nó. Thế là con bé rớt từ trên trời xuống đất. Ý của bà là người mẹ kế này ngược đã cô bé? Nói là ngược đãi, thì chúng tôi cũng không có chứng cứ, cũng chưa thấy mẹ kế con bé đánh nó.

    Đã động tay động chân thì không thể dừng lại đâu. Con bé nhỏ mặt ở chỗ bố. Bố nó tính tình nóng nảy, Một khi ra tay thì thật sự là đánh đến chết. Sau đó đứa nhỏ này không học điều tốt nữa. Cái người họ Nhạc này,

    Cũng tính là đã ở nơi này của chúng tôi từ lâu rồi. Cũng khoảng bốn năm năm rồi. Con người anh ta chúng tôi cũng không biết nhiều. Tôi chỉ biết là anh ta có một chiếc xe. Anh ta kiếm sống nhờ chiếc xe đó.

    Anh ta cũng không giao lưu gì với ai. Vậy con bé có làm qua chuyện gì phạm pháp không? Thế thì không có. Con bé có một người bạn trai ở bên ngoài. Xăm mình, hút thuốc. Cứ cùng một đám ranh con đó, đi tới đi lui trên đường,

    Cậu nói xem, anh ta là một người độc thân, dắt một cô gái về nhà, cũng là chuyện bình thường, đúng không? Nhưng mà có một lần, hàng xóm của anh ta nói, buổi tối anh ta dắt một cô gái về. Nhưng mà những lời của anh ta,

    Anh cũng không thể nghe hết được. Anh ta và người họ Nhạc này, bởi vì chuyện đỗ xe mà hai người từng cãi nhau. Xe của anh ta, không dừng ở trước cửa nhà mình, mà cứ chiếm dụng chỗ của xe tôi. Có một lần anh ta chặn xe tôi ở bên trong,

    Tôi không ra ngoài được, nên tôi đã gõ cửa nhà anh ta, bảo anh ta dời xe đi. Cũng trách tôi. Tôi chỉ nhìn vào nhà anh ta vài lần. Nhưng mà cậu không thấy được ánh mắt của anh ta, ánh mắt đó…

    Cái gì mà gọi là ánh mắt có thể giết người, thì… thì chính là ánh mắt đó. Sau đó, Người họ Nhạc đó đã chủ động nhận lỗi. Hai người cũng không còn chuyện gì nữa. Có phải do anh ta báo thù không, thì cũng không dám chắc. Thầy, Nhạc Uy kia nói

    Không có một cô gái nào có thể trốn thoát khỏi chỗ anh ta. Nếu lời này của anh ta là thật, thì căn nhà kia của anh ta chính là hiện trường vụ án đầu tiên. Em nhớ là lúc chúng ta đến xem, căn nhà đó của anh ta cực kỳ ngăn nắp.

    Sạch sẽ tới độ biến thái. Em từng xem qua ở đó đó, nói là những người có tâm lý biến thái, có một đặc điểm, chính là thích sạch sẽ, thích gọn gàng một cách kỳ lạ. Thầy, thầy sao thế? Không có gì. Tôi đang nghĩ, cậu nói xem, đứa bé này,

    Không có mẹ ruột đã đáng thương lắm rồi. Không có bố ruột, cũng đáng thương như thế. Thầy lại nhớ Giai giai rồi? Tôi là một kẻ vô dụng. Thật sự không biết, phải làm thế nào để là một người bố đủ tiêu chuẩn. Giai Giai lại làm sao thế?

    Cũng không có gì. Tôi chỉ là đang cảm thấy, đứa nhỏ này gần đây cảm xúc không ổn định. Lúc thì thế này, lúc thì thế khác. Tôi cũng không biết tại sao. Thầy cũng đừng lo lắng quá. Nói không chừng là nên tìm bạn trai rồi. Ai? Không.. không có ai.

    Không giống. Được rồi, đừng nghĩ nữa. Vẫn nên làm việc của chúng ta đi. Đồn cảnh sát Lâm Trường đúng không? Tôi là người của Đồn cảnh sát Bát Lý Hà, thành phố Bình Lăng. Chúng tôi hiện tại có một nghi phạm, tên Nhạc Uy. Đúng, Uy trong uy phong.

    Thông tin thẻ căn cước của anh ta hiển thị, là ở chỗ các anh bên đó. Các anh có biết người này không? Anh ta hiếm khi ra ngoài. Không thích giao lưu với người khác. Không dễ chọc. Còn nữa, Mấy chục năm hầu như không về nhà. Đội trưởng La,

    Những chuyện này nếu nói riêng thì không tính là gì, nhưng nếu đặt chung lại, thì có phải là đã ngửi ra được mùi vị quen thuộc không? Còn nữa, hai trăm tệ mà Lưu Tiểu Lợi kia nói. Nếu như thật sự không phải là cô bé muốn,

    Mà là Nhạc Uy ép nhét cho cô bé. Nhạc Uy này từng làm qua cảnh sát phụ. Thì ý nghĩa này rất khác đấy. Chuyện này chứng minh rằng, Nhạc Uy có ý thức phản trinh sát rất mạnh. Anh ta biết có thể thông qua cách nào,

    Để tránh bị chế tài từ pháp luật. Ý của anh là, nghi ngờ phía sau đang ẩn giấu một vụ án lớn. Chuyện này… tôi cũng không dám nói. Nhưng mà, tôi cứ cảm thấy có gì đó không đúng. Nhất là khi tôi nghe nói anh ta từng làm cảnh sát phụ,

    Thì loại cảm giác này lại càng mãnh liệt hơn. Anh nghĩ xem, theo lẽ thường, anh ta từng làm cảnh sát phụ, gặp qua cảnh sát. Đoạn kinh nghiệm này, có phải anh ta nên nói với chúng ta, tìm cách làm thân lúc vừa gặp mặt không? Nhưng lúc anh ta gặp tôi,

    Đoạn kinh nghiệm này, anh ta không nhắc đến một từ nào. Lúc anh ta ở chỗ tôi, cũng không nhắc đến chuyện này. Anh xem! Nhưng mà, nếu như, nếu như phía sau chuyện này ẩn giấu một vụ án lớn, thì chúng ta cũng phải tìm được một chút manh mối chứ?

    Vị dụ như thi thể, hoặc là người mất tích. Nhưng chúng ta lại chẳng phát hiện gì cả. Cũng có thể là do tôi nghĩ nhiều. Nhưng mà, tôi vẫn luôn cảm thấy loại chuyện này, thà nghĩ nhiều còn tốt hơn nghĩ ít. Anh nói xem. Được, vậy chúng ta lại

    Điều tra chi tiết vụ án này. Anh La, vẫn còn một chuyện. Tôi còn chú ý thấy, nơi mà Nhạc Uy sống, hầu như không có camera giám sát. Chúng ta có thể, lắp một cái cho anh ta trên khúc giao lộ mà anh ta ra vào không? Tôi… Anh La, tôi biết,

    Là vụ án của các anh tương đối nhiều, khá là bận. Camera giám sát có thể nối đến chỗ của chúng tôi, chúng tôi sẽ theo dõi. Được thôi. Chuyện này tôi sẽ nghĩ cách giải quyết giúp các anh. Cảm ơn! Cảm ơn! Thầy xem xem,

    Cuộc sống của anh ta cũng có quy luật lắm. Ngày nào cũng chạy xe lậu. Lúc không có việc gì, thì đi đến mấy chỗ ngâm chân, uống rượu, thư giãn một chút. Anh ta là một người độc thân, đi những nơi đó tìm chút kích thích cũng là chuyện thường.

    Cậu nói xem, nếu anh ta thực sự muốn lái xe kiếm sống, tại sao lại không đăng ký một tài khoản, lái loại xe công nghệ chính quy? Tại sao lại phải lá xe lậu? Có khi nào là không muốn phải chia cho nền tảng? Nhưng mà cũng còn một khả năng,

    Chính là, một khi anh ta lái xe công nghệ chính quy, thì hành tung của anh ta, đều sẽ bị nền tảng nắm được. Giai Giai? Sao lại nhớ đến gọi điện thoại cho bố thế? Tại sao thế? Vậy được. Vậy con trước hết đừng đi. Con chờ, con chờ bố!

    Bố về ngay đây. Được được được. Thầy, Giai Giai xảy ra chuyện ạ? Không có, không có. Đúng rồi, tôi có chút việc gấp, phải về nhà một chuyến. – Cậu nói với trong Đồn giúp tôi một tiếng. – Được ạ. Có gì cần giúp thì thầy cứ nói.

    Chờ tôi về nhà rồi nói sau. Giai Giai. Bố! Giai Giai! Xảy ra chuyện gì thế? Không có. Vậy thế đang yên đang lành tại sao lại muốn dọn đi? Là bố đã làm sai chỗ nào à? Không phải đâu, bố. Con muốn ra ngoài sống riêng.

    Chị Linh nói là con có thể ở chỗ chị ấy. Thế này đi, con ngồi xuống trước đi. Chúng ta ngồi xuống từ từ nói. Giai Giai. Con có thể đừng hành hạ bố con thế này nữa, được không? Con nói xem, bố ở một mình suốt bao nhiêu năm.

    Khó khăn lắm mới đem con về lại được. Thì đấy mới là một gia đình chứ, đúng không? Đang yên đang lành, con lại nói con muốn dọn đi. Con nói xem, bố đã từng này tuổi rồi, con… con còn có thể ở bên bố bao nhiêu năm nữa chứ?

    Con nói đi, nếu có chỗ nào bố làm không tốt, con cứ nói thẳng với bố. Bố thay đổi, được không? Giai Giai gặp phải chuyện gì sao ạ? Không có. Tôi cũng không biết. Tôi chẳng biết gì cả. Tôi chỉ biết, tôi là một người bố không đủ tiêu chuẩn.

    Chẳng hiểu một chút gì về con của mình. Cậu nói xem, tôi chẳng có chút manh mối nào cả. Thầy à, thầy đừng nghĩ như thế. Thầy nghĩ mà xem, thầy và Giai Giai, bao nhiêu năm trời không sống cùng nhau rồi,

    Thì cũng phải nên có giai đoạn thích ứng với nhau chứ. Có khi con bé chỉ đang cảm xúc không ổn định thôi. Đúng thế không? Đợi thêm một thời gian nữa đi. Có khi qua một thời gian nữa, quen thuộc là tốt rồi. Nếu thật sự không được,

    Thì em và Hạ Khiết bàn bạc với nhau, để con bé dọn đến chỗ bọn em, ở với Hạ Khiết vài ngày. Lần trước Giai Giai ở chỗ bọn em, ở cũng vui vẻ lắm. Ở chỗ các cô cậu thì làm sao giải quyết được vấn đề không quen ở chỗ của tôi?

    Thầy, là thế này, tuổi tác của Giai Giai cũng tương đương với bọn em, giao lưu với nhau cũng thoải mái. Con bé ở chỗ bọn em, có khi con bé sẽ nói với bọn em lý do tại sao lại muốn dọn đi.

    Đến lúc đó thầy cũng sẽ có thể bốc thuốc theo bệnh, đúng không nào? 038 038 Số 118 đường Kiện Khang có người cắt cổ tay tự sát. Các anh mau đến xem đi. Đã nhận được. Mau mở cửa đi, mau mở cửa! Ông Mã! Nhanh lên. Ông…

    Là chú báo cảnh sát à? Đúng thế! Người vẫn còn đang bên trong đấy. Tôi gọi cả buổi mà ông ta không trả lời. Mở cửa! Thầy, để em. Toàn là khí gas. Đừng vào trong. Bên trong toàn là khí gas, nguy hiểm. Gọi cho 120 nhanh lên, đi nhanh lên! Gọi đi!

    Tỉnh lại! Tỉnh lại! Anh gặp phải chuyện gì thế chứ? Có đến mức phải thế này không? Tỉnh lại đi! Tỉnh lại! Nào, đứng lên! Mau đứng lên nào! Các người là ai thế? Đừng có túm tôi. Chúng tôi là cảnh sát nhân dân thuộc Đồn cảnh sát Bát Lý Hà…

    – Đừng túm tôi! – nhận được tin báo đến cứu anh. Đừng có túm tôi. Tôi không muốn sống nữa! Không ai quan tâm đến sống chết của tôi nữa. Không ai quan tâm tôi. Chúng tôi không phải người à? Chẳng phải chúng tôi đến cứu anh đây sao?

    Thầy, thầy ít nói vài câu đi. Trúng độc khí gas đấy. Đừng phá nữa. – Đừng túm tôi. – Ông Mã, ông làm gì thế? Nào, nào, nào, tựa vào đây, tựa vào đây. Nào, tựa vào đây. Nhẹ thôi. Ông xem ông kìa. – Gọi cho 120 chưa? – Đừng nhúc nhích.

    Gọi rồi! Được rồi, đừng nhúc nhích! Lát nữa xe cấp cứu sẽ đến. Giày của tôi! Giày của tôi! Tôi đi lây cho anh! Ở đâu thế? Nào, trước hết mang đôi giày này vào đi. Được rồi, mang giày! Nào, mang đi! – Ông đừng nhúc nhích! – Anh đừng nhúc nhích.

    Tìm cái gì chứ? Đang mang giày cho anh đây! Làm gì thế? Vậy anh tự mình mang đi! Tự mình mang đi! Làm sao mà được! Không phải giày của tôi. Sao lại không phải là giày của anh? Đây chẳng phải là của Ngọc Cầm mua cho ông à? Tôi không mang.

    Có chuyện gì thế? Hai người họ ở bên nhau cũng ba bốn năm. Hai ngày nay Ngọc Cầm không từ mà biệt. – Bây giờ lại không tìm được việc làm. – Tôi đi lấy giày khác cho anh. Trong lòng ông ấy khó chịu. Ông uống chút rượu vào,

    Ông em ông ra như thế này. Trong lòng ông khó chịu cũng không thể xem thường mạng sống chứ. Ông không muốn sống thì cũng đừng hành họ cảnh sát chứ? Ông nói xem ông… Được rồi, được rồi. Được rồi, đừng nhúc nhích nữa.

    Đây không phải là giày của Ngọc Cầm nữa nhỉ? Được rồi, nào, chúng ta mang giày vào, được chứ? Nào! Thầy, để em cho. Cậu giữ ông ta lại đi! Ông xem, ông ráng làm gì chứ? Chúng ta mang giày vào đi! Tôi không muốn sống nữa. Đừng có mà không muốn sống.

    Đang sống rất tốt mà, đúng không? Ông nhìn ông xem, nếu không có cảnh sát, thì cái mạng ông cũng mất rồi. Ông lại còn ở đây giãy dụa lung tung. Được rồi, xe cấp cứu đến rồi. Đưa anh ta lên đi. – Để tôi chết đi cho rồi! – Nhanh nhanh nhanh

    Chết cái gì mà chết chứ. Được rồi, đừng vây xem nữa. Về nhà đi! Về nhà đi! Quay về đi. Không có gì đáng xem đâu, giải tán đi. Cười cái gì chứ? Không… không cười gì cả. Cậu tưởng là cậu không nói thì tôi đoán không ra à?

    Có phải cậu cảm thấy người lúc nãy, rất giống tôi không? Thầy à… chuyện này… Không chỉ có ngoại hình giống, dáng vẻ lúc uống nhiều rồi cũng giống. Tắt rồi, tắt rồi, tắt rồi. Thầy cậu uống rượu khi nào hả? Tôi đây chưa từng uống rượu nhé.

    Khi nãy tôi nhìn thấy anh ta tôi cũng đã phát hiện rồi. Khi nãy tôi vừa vào nhà, anh ta nằm đó. Tôi thấy anh ta nằm trên đất, tôi sợ hết hồn. Tôi nói thầm, sao tôi lại nằm trên đất rồi. Hai anh em ruột! Nhưng mà, thầy nói xem,

    Người đó đã lớn tuổi thế rồi, lại còn cứ đòi sống đòi chết. Thật sự là nghĩ quẩn, thì không phải bộ dạng như anh ta đâu. Cũng đúng. Em đã xem vết thương trên tay anh ta rồi. Căn bản là không sâu. Có lẽ là muốn có được sự chú ý.

    Đi, đóng cửa sổ lại đi. Xem ra là công nhân từ nơi khác đến. Một mình lẻ loi hiu quạnh. Cũng không dễ dàng gì. Thầy! Chân anh ta bẩn như thế, thầy còn mang giày cho anh ta. Tôi làm như thế cũng phải chỉ là chuyện rửa tay nhất thời,

    Là có thể giúp anh ta. Cho họ chút ấm áp, cũng không đáng là bao. Nào nào nào, mau vào đi. Hạ Khiết! Hạ Khiết! Giai Giai đến rồi! – Giai Giai, chào mừng em. – Giai Giai đến rồi. Chào mừng! Chị đã thay giường đôi lớn thành hai giường đơn rồi.

    Lần này em muốn ở bao lâu cũng được. Lần này có năm người rồi, thì cho dù buổi tối có người tăng ca ở Đồn, thì cũng đủ người chơi bài địa chủ rồi. Chơi bài địa chủ? Tôi thấy cậu mới là địa chủ đấy!

    Tại sao anh ấy lại là địa chủ ạ? Giai Giai, thế là do em không biết rồi. Cậu ta chạy vặt mua đồ cho bọn anh, đã đặc biệt tạo một mã QR thu tiền. Chạy một lần thu năm đến mười tệ. Thế thì đúng là địa chủ thật. Giai Giai,

    Sau này em ở bọn em, đánh bại tên địa chủ này. Phải chi em cũng có thể có vài người bạn thân như các anh chị thì tốt quá. Chẳng phải bây giờ em đã có bọn chị là bạn rồi sao? Đi thôi, vào phòng thôi. Đưa cho chị.

    Ký túc xá nữ, không mời cấm vào. Được thôi. Vậy thì không làm phiền nữa, đi chạy bộ thôi. Vậy tôi đến Đồn tăng ca đây. Về phòng một lát. Dọn dẹp lại cái này một chút. Giai Giai, hai chúng ta ngồi một lát đi. Giai Giai, thật ra có nhiều lúc chị

    Cũng sẽ có cảm giác thất bại rất mạnh. Nhịn trong lòng cũng rất khó chịu. Chị Hạ Khiết, em cảm thấy chị tốt lắm mà. Rất lạc quan tươi sáng mà. Thật thế không? Trông ai cũng như thế cả. Nhưng thật ra lại có ai biết được đâu.

    Tuổi thơ và thanh xuân của chị, trả qua không quá giống với những đứa trẻ khác. Chị lúc nhỏ, mẹ chị bảo vệ chị rất quá mức. Lớn lên được một chút, lại ỷ lại chị quá mức. Sau đó nữa, bà ấy lại muốn nắm chị trong lòng bàn tay

    Theo ý bà ấy muốn. Thật ra chị vẫn luôn rất chống cự. Cho nên chị nhanh chóng thi vào trường cảnh sát. Chị muốn độc lập, cũng muốn làm một cảnh sát tốt. Như bố chị vậy. Cũng nghĩ rằng, có khi như thế thì mẹ chị sẽ có thể buông tay.

    Nhưng mà thực tế, quan hệ của bọn chị, đến tận hôm nay cũng đều không thật sự thay đổi. Giai Giai, em có thể nói cho chị biết, tại sao em lại không muốn ở cùng bố em không? Bởi vì… Bởi vì bố em trước mặt em, ông ấy cứ cẩn thận quá.

    Cứ sợ là em sẽ không vui, nhưng ông ấy càng như thế, em lại càng cảm thấy áp lực, khó chịu. Sau đó sẽ vô tình làm ông ấy tổn thương. Ông ấy càng đền bù như thế, thì lại càng nhắc nhở rằng những năm qua em đã thiếu thốn gì.

    Chị nói xem em phải trò chuyện với ông ấy thế nào? Vậy nó còn nói gì nữa không? Thật ra cũng không nói gì. Giai Giai sợ là sẽ làm tổn thường chú. Bao nhiêu năm qua con bé không sống bên cạnh chú, lần này vừa mới ở cạnh nhau,

    Cả hai người đều cần một quãng thời gian để điều chỉnh. Từ bé đến lớn, Chú cảm thấy mình nợ đứa nhỏ này rất nhiều. Cho nên cứ luôn nghĩ cách để đền bù cho nó. Kết quả là lạnh cũng không được, mà nóng cũng không xong.

    Nhiều không được, ít lại càng không được. Không… không biết ngứa chỗ nào mà gãi nữa. Cháu có biết không? Thầy, thầy như thế thì mệt quá rồi. Em nghe thôi cũng thấy mệt. Cả ngày nhìn thấy cứ lo lắng sợ sệt, có khi sợ quá mà ra bệnh tim đấy.

    Chuyện này ấy hả, không trách Giai Giai được. Nói chuyện với thầy kiểu gì đấy? Tôi thấy thằng nhóc cậu hai ba ngày không bị đánh, là nhảy lên nóc nhà dỡ ngói ngay. Thầy xem, thầy nói chuyện thế này là đúng rồi. Nói trở mặt là trở mặt.

    Thế này chứng minh được gì nào? Chính là không xem em là người ngoài đó. Xem em là đồ đệ của thầy rồi đó. Thế đây là đạo lý gì nào? Là bình thường đấy. Trước mặt Giai Giai thầy cũng phải bình thường. Được rồi, cậu nói nhảm ít thôi. Lý Đại Vi,

    Chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách thầy anh được. Tôi cảm thấy là cuộc sống của Giai Giai đã đến giai đoạn đặc biệt, gặp phải những vấn đề đặc biệt, quan hệ đặc biệt rồi. Cho nên không cần phải gấp. Chị cứ từ từ nói.

    Là bạn trai của chị xảy ra vấn đề à? Là bạn trai cũ. Bạn trai cũ? Tôi đã nói rõ ràng với anh ta rồi. Hai chúng tôi đã chia tay rồi. Nhưng tôi cứ cảm thấy hình như anh ta xảy ra chuyện rồi. Hình như xảy ra chuyện?

    Có thể xảy ra chuyện gì chứ? Tôi cũng không nói rõ được. Là một loại cảm giác, tôi chia tay với anh ta, anh ta cũng không tình nguyện. Sau đó anh ta đến tìm tôi, nói là phải về quê một chuyến, muốn mượn xe tôi.

    Tôi suy nghĩ là hai chúng tôi đã ở cùng nhau bao nhiêu năm rồi, nên tôi cũng không nghĩ gì nhiều, tôi đã cho anh ta mượn xem. Sau đó anh ta lại gọi điện thoại cho tôi. Cảm xúc rất là kích động.

    – Nên đã nói mấy lời… – Tranh chấp nhỏ thôi. hết sức lộn xộn. Tôi cảm thấy có gì đó không đúng, nên tôi đã gọi điện thoại ngược lại. Kết quả là điện thoại gọi không được. Dù sao tôi cảm thấy không đúng lắm. Cả người tôi đều cảm thấy không đúng.

    Tôi cảm thấy hình như anh ta xảy ra chuyện rồi. Nên tôi mới đến chỗ anh đây. Vậy bình thường anh ta cũng gọi điện thoại cho chị như thế à? Lúc anh ta uống say cũng có gọi. Vậy chị có thể nói cụ thể hơn lần này có gì không đúng không?

    Tôi không nói rõ được. Tôi cứ cảm thấy không đúng lắm. Tôi cảm thấy chỗ nào cũng không đúng. Tôi cảm thấy anh ta xảy ra chuyện rồi. Khoan đã. Có gì không đúng chứ? Nói với tôi đi. Bạn trai tôi là Bào Đại Toàn,

    Bây giờ cũng không phải là bạn trai tôi nữa. Anh ta bị bạn bè lừa đi đánh bạc, thiếu nợ hơn cả triệu tệ. Tôi giận quá nên đã chia tay với anh ta. Tôi nhớ khi nãy chị nói, chị đã đưa xe cho anh ta mượn? Nếu đã chia tay rồi,

    Thì sao lại còn cho anh ta mượn xe? Con người anh ta thật cũng vẫn được. Đối xử với tôi cũng không tệ. Tuy là vì chuyện đánh bạc mà hai chúng tôi không đi tiếp được nữa. Nhưng mà, tình nghĩa bao nhiêu năm vẫn còn đó.

    Năm giờ sáng hôm nay anh ta đến gõ cửa nhà tôi. Nói là muốn mượn xe tôi về quê một chuyến. Lúc đó tôi mềm lòng, nên đã đưa xe cho anh ta mượn. Cho nên bây giờ chuyện chị lo lắng là, anh ta không trả xe cho chị? Không phải, không phải.

    Tôi cảm thấy việc này không đơn giản như thế. Bởi vì anh ta gọi điện thoại cho tôi, nói những lời rất bất chợt. Những lởi rất bất chợt là thế nào? Cụ thể tôi cũng không nhớ rõ lắm. Đại khái là, Trên đời này người anh ta có lỗi nhất là tôi.

    Thế giới này bất công với anh ta. Còn nói là anh ta đã không thể nào quay đầu được nữa. Trạng thái tinh thần lúc đó của anh ta thế nào? Anh ta rất kích động, lại còn hơi nóng nảy. Lúc đó tôi còn tưởng là anh ta uống rượu rồi.

    Sau đó tôi cảm thấy không đúng. Bình thường anh ta uống sau là sẽ líu lưỡi. Tuy là hôm nay anh ta nói chuyện không mạch lạc, nhưng phát âm vẫn rất rõ ràng. Cho nên sau đó, tôi đã gọi điện thoại lại cho anh ta. Nhưng mà điện thoại

    Không còn gọi được nữa. Chị gái, đừng gấp gáp. Chúng ta có xe là dễ giải quyết rồi. Chị cho chúng tôi biết biển số xe đi. Ping E0825T Cảm ơn, tôi đã trông thấy rồi. Anh Trần, có tin tức thì báo cho tôi biết. Cảm ơn, hẹn gặp lại.

    Thầy, chiếc xe đó của anh ta thật sự xảy ra chuyện rồi. Có chuyện gì thế? Trên thông báo tai nạn giao thông có tin tức của chiếc xe này. Em vừa gọi nói chuyện điện thoại với bên cảnh sát giao thông xong. Cũng đã xác nhận qua rồi.

    Chiếc xe này hôm nay, vào lúc 12 giờ 12 phút buổi trưa, đã lên cao tốc, lúc đi ngang quan trạm thu phí đã chạy với tốc độ rất cao. Tông trúng vào dải phân cách, xe bị tông hỏng, người cũng bị thương, đã đưa vào bệnh viện.

    Vậy người lái xe là Bào Đại Toàn sao? Vấn đề là ở chỗ này. Cảnh sát giao thông hiện tại cũng đang tìm. Người này vừa bị đưa vào bệnh viện không bao lâu, cảnh sát giao thông vừa quay mặt đi là đã không thấy đâu.

    Chúng ta phải đến chỗ đội Giao thông một chuyến. Anh Tào. Cái tên này không là bị làm sao, vừa lên đến cao tốc, thì như là bị điên vậy, đâm phần đầu này vào dải phân cách. Anh xem, đụng cái xe thành ra thế nào này.

    Người đó cũng bị thương không nhẹ, chảy máu đầy mặt. Người suýt chút nữa đã văng thẳng ra khỏi tấm kính chắn gió này. Đã bị thương đến như thế rồi, khi chúng tôi đưa anh ta đến bệnh viện, vừa mới dời mắt đi, người đã không thấy đâu nữa, chạy rồi.

    Anh xem đi. Trên xe chỉ có một mình anh ta sao? Chỉ có mình anh ta. Lúc chúng tôi đi đến, anh ta còn bị kẹt trong xe. Là chúng tôi đã cứu anh ta ra ngoài. Thế này không giống với máu của một người.

    Dù anh ta có đâm xe nặng hơn nữa, thì chỉ nhìn vệt máu, cũng cảm thấy đáng ngờ. Dương Thụ, chúng ta phải đến bệnh viện một chuyến. Lấy video từ camera giám sát. Sáng sớm anh ta mượn xe, 11 giờ hơn gọi một cuộc điện thoại kỳ lạ.

    12 giờ hơn đã tông xe thành ra thế này. Khoảng thời gian giữa lúc đó chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn. Tiêu Quả, làm phiền cậu tìm người. Nhanh chóng cho ra kết quả xét nghiệm máu. Có kết quả rồi, tôi sẽ lập tức gọi điện cho anh. Được! Vất vả rồi.

    Khách sáo rồi. Được rồi, đi nhé. Cảm ơn, đi đây. Thầy, Toàn bộ camera giám sát của bệnh viện và xung quanh đó đều đã được sắp xếp xong rồi. Dương Thụ, lần này chúng ta có lẽ đã đụng trúng án lớn rồi. Nếu phá được vụ án này,

    Công đầu chắc chắn là của cậu. Thầy, làm sao có thể là của em chứ. Chắc chắn là của thầy. Hai chúng ta còn phân ai với ai chứ? Được rồi, xem đi. Chiếu rồi. Cậu xem chỗ này, nhìn người này. Người này làm sao thế? Đội nón, mặt cũng không thấy rõ.

    Có còn nhớ lúc chúng ta ở bệnh viện, có một người phụ nữ nói cô ấy bị mất áo khoác. Là áo liền mũ, màu hồng. Chiếc áo liền mũ mà người này mặc rõ ràng là bị nhỏ. Trông giống kiểu của phụ nữ. Cậu xem trên đầu anh ta là gì?

    Có chút trắng, có lẽ là dùng băng gạc băng lại. Thầy, thầy lợi hại thật đấy. Người này nhỏ như thế mà thầy vẫn thấy rõ. Lần này thì dễ truy tìm rồi. Mặc áo liền mũ kiểu nữ, trên đầu quấn băng gạc.

    Anh ta ra khỏi cổng bệnh viên là rẽ trái, đúng không? Đúng không? Dương Thụ, đi! Trích xuất hết tất cả camera giám sát trên con đường bên trái bệnh viện ra cho tôi. Vâng, em sẽ sắp xếp lại một chút. Tối nay có phải có trận đấu bóng không? Đúng thế.

    Gần đây khu dân cư cứ báo án suốt. Nói chuyện buổi tối, hàng quán rong làm phiền dân. Đại Thụ, còn chưa đi à? Chị dâu của cậu vừa gọi điện thoại nói… Anh Trương, về rồi à? Vậy buổi tối chúng ta cùng ăn cơm đi.

    – Đồn phó Cao. – Tan làm rồi à, Đậu Nhi? Chúng ta đi ăn mì thịt bò đi, được không? Được! Đồn phó Cao về rồi. Về rồi. Vất vả rồi. Sao thế? Đi nhé Dương Thụ. Kiến Quân, còn chưa đi à? Ở đây này, ở đây này. Tua nhanh từ từ thôi.

    Xuất hiện rồi! Trên người anh ta nhiều thêm một cái túi. Anh ta rẽ sang phải rồi. Mất rồi. Đi thêm về phía sau là điểm mù của camera giám sát. Những video giám sát kia còn chưa kịp trích xuất ra. Đi thôi.

    Đi đến tiệm bán đồ dùng thể theo kia xem xem. Mũ trùm đầu… Có, có một người như thế, Người đó nói không rõ được là thế nào, hình như thần kinh không được bình thường lắm. Mua một đoạn dây nhảy ở chỗ chúng tôi, và một cặp tạ tay.

    Chuyện này anh nhớ có rõ không? Rõ chứ. Ánh mắt của người đó không đúng lắm, lại mặc một bộ áo liền mũ không vừa người, trốn trốn tránh tránh. Tôi còn nói thầm với Tiểu Mã nữa, cái tên này mua những như đó, có khi nào là muốn làm chuyện xấu không.

    Thật ngại quá. Xin chào. Loại tạ tay anh ta mua là loại này sao? – Đúng thế, là loại này. – Cảm ơn. Chuẩn bị video từ camera giám sát của các anh một chút đi, Một lúc nữa tôi phái người đến lấy. Dương Thụ, chúng ta đi thôi.

    Ơ này thầy ơi, bây giờ không trích xuất sao? Xảy ra chuyện lớn rồi, không kịp nữa đâu. A lô, Đồn trưởng. Tôi có một tình huống vô cùng gấp gáp, phải lập tức báo cáo với anh. Cảnh sát giao thông sẽ chiếu theo những tai nạn giao thông bình thường,

    Mà kéo xe về đội Giao thông, đưa anh ta vào bệnh viện. Nhưng chúng tôi phát hiện, trong xe của anh ta có rất nhiều vết máu. Tuyệt đối không phải là của một mình anh ta. Buổi chiều, 3 giờ 05 phút, Bào Đại Toàn chạy trốn khỏi bệnh viện.

    Sau đó anh ta vào một cửa hàng bán vật dụng thể thao, mua một sợi dây nhảy và một cặp tạ tay. Vừa nhận được tin tức, xét nghiệm vết máu cho ra kết quả là của hai người. Bào Đại Toàn buổi sáng hôm nay, 5 giờ sáng đã mượn xe,

    Đến khoảng 11 giờ, trong lúc gọi điện thoại cho Kiều Đại Mai, rất có khả năng đã dùng chiếc xe này để chở qua một người. Sau đó tinh thần của anh ta rơi vào trạng thái tăng động. Tôi vô cùng nghi ngờ rằng, người này bây giờ đã rơi vào một loại

    Hoàn cảnh khó khăn, không còn lối thoát. Lúc này đây, anh ta cầm tạ tay và dây thừng trong tay, Anh ta có thể làm gì? Anh ta dùng làm hung khí. Cũng có thể nói là, anh ta rất có khả năng sẽ tiếp tục phạm tội.

    Đối với loại tình huống nghiêm trọng trước mắt này, tôi cảm thấy chúng ta nên lập tức báo lên Cục, truy nãy người này toàn thành phố. Chuyện này, Cao Triều, cậu thấy thế nào? Đầu tiên, tôi hoàn toàn đồng ý với đề nghị của Kiến Quân. Bây giờ những người này,

    Sự thù địch trên người quá nặng nề. Cứ có chút rắc rối với người ta, là sẽ trả thù xã hội. Loại chuyện này có xảy ra, hơn nữa đều sẽ tạo nên ảnh hưởng rất xấu đến xã hội. Cho nên loại chuyện này, chúng ta thật sự cần phải xem trọng.

    Đồn phó Trình, cậu lập tức báo lên Cục. Xong rồi thì chờ Cục thống nhất bố trí. Cậu tiện đường cũng báo một tiếng với anh La hàng xóm. Vâng. Cao Triều, động viên tất cả mọi người trong Đồn, đều quay lại tăng ca đi.

    Còn hành động, thì thống nhất là do cậu chỉ huy. Đúng rồi, bảo cái cậu Chí Kiệt cũng liên lạc một chút với cảnh sát bên phía khu dân cư. Cũng động viên cả đội liên lạc và phòng chống nữa. Đề phòng xảy ra chuyện đột xuất.

    Một khi nghi phạm vừa xuất hiện, kiên quyết tấn công. Đã rõ! Đồn trưởng, chúng ta không bắt Bào Đại Toàn? Bắt và không bắt, bắt thế nào, còn phải chờ trong Cục thống nhất bố trí. Nhiệm vụ đầu tiên của chúng ta,

    Là bảo vệ an toàn cho tính mạng của người dân. Đề phòng xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Chính trị viên! Đã hiểu, hậu cần bảo vệ, để các đồng chí trở về sau khi làm nhiệm vụ đêm, đều có được cơm nóng mà ăn. Làm đi. Toàn thể chú ý,

    Nửa tiếng trước, Bào Đại Toàn xuất hiện ở đường Nhị Hoàn, gần đường Diêu Gia. Cướp một chiếc xe taxi có biển số Ping EA0352. Bây giờ đã đi theo đường Nhị Hoàn, để chạy trốn khỏi thành phố. Các đội chú ý chặn đường. Các tổ chú ý! Các tổ chú ý!

    Mười phút trước, tại phía đông đường Vọng Thành, phát hiện chiếc xe taxi đã bị nghi phạm vứt bỏ. Theo bộ chỉ huy phân tích, nghi phạm phát hiện đường đã bị phong toả, không có hi vọng ra khỏi thành phố, nên đã từ bỏ phương tiện giao thông.

    Quay về trong thành phố. Người này cực kỳ nguy hiểm, chúng ta nhất định phải đề cao cảnh giác. Đề cao cảnh giác! Nhất định không được để anh ta lại gây án lần nữa trong địa phận quản lý của chúng ta. Lấy thẻ căn cước ra. Chào anh!

    Cho tôi em thẻ căn cước một chút. Đi về phía trước! Đi về phía trước! Đi về phía trước! Tấp vào bên cạnh một lát. Được, mở cốp sau ra một lát. Mở cốp sau ra một lát. Thầy! Đồn phó Cao, anh nói đi. Kiến Quân, bên anh thế nào rồi?

    Trước mắt thì mọi chuyện bình thường. Không có động tĩnh gì. Được, anh theo dõi tiếp một lúc nữa đi. Lát nữa tôi sẽ qua xem thử. Đồn phó Cao, tôi dẫn Dương Thụ ra ngoài tuần tra. Ở đây yên tĩnh quá. Ơ mà, bên các anh còn ai không?

    Chí Cương, Tiểu Tiền, ba người họ được không? Được, không sao cả. Tôi cũng chỉ đi lòng vòng thôi, lát nữa sẽ quay về. Thầy, chúng ta đang đi đâu đây? Nơi lập công. Đồn chúng ta, lần trước căng thẳng như thế này là chuyện từ năm ngoái rồi.

    Năm ngoái cũng là một vụ sát nhân liên hoàn, chuyển đến khu vực quản hạt của chúng ta. Trên dưới cả Đồn gấp gáp động viên, hết sức căng thẳng. Kết quả cuối cùng thì sao? Người vẫn là đội Hình sự bắt đi. Mọi người đều cực kỳ chán nản.

    Thế thì có gì mà chán nản đâu? Đây chẳng phải là việc của đội Hình sự sao? Trước hết đừng gấp gáp nói chuyện này. Vừa đúng lúc chúng ta bây giờ đang không có chuyện. Chi bằng thử nghĩ xem, cái người kia cụ thể sẽ chuyển đến nơi nào?

    Theo như tôi nói, có khả năng lớn là vẫn đang ở trong khu của chúng ta. Ý của cậu là sao? Thế mà vẫn còn chưa dể hiểu sao? Các cậu nghĩ xem, trong vòng một ngày, hai lần gây án, bây giờ không còn đường để trốn, thì có phải nên quay về

    Nơi mà anh ta quen thuộc nhất không? Nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất. Nói không chừng, bây giờ đang ở nơi nào đó trong Đồn chúng ta, đang trốn đấy. Doạ tôi hết hồn. Muốn nói gì thế? Tôi đang nghĩ,

    Nếu trong một ngày anh ta đã gây án hai lần, mà người bị hại thứ hai đã tìm được rồi, vậy người bị hại đầu tiên đâu? Cục trưởng hiện tại đang đích thân ra trận chỉ huy. Thế thì khẳng định là rất nhiều manh mối đều đang nằm trong tay rổi.

    Chúng ta đừng lo lắng nữa. Nếu Cục trưởng đã tự mình chỉ huy rồi, vậy chúng ta cứ yên tâm thôi. Tôi đi vệ sinnh một lát. Tôi cũng đi. Vậy chúng ta chỉ chờ đợi thôi à? Cảnh sát Tào! Chị Kiều! Sao các anh lại đến đây?

    Có phải đã tìm được anh ta không? Vẫn chưa, Chúng tôi vẫn đang tìm anh ta đây. Không có việc gì, chỉ là đến đây xem thôi. Anh ta không về lại đây chứ? Không có. Yên tâm đi, không có chuyện gì đâu. Vậy chị nghỉ ngơi sớm đi, đóng cửa cẩn thận.

    Được, không có việc gì là tốt. Vậy cảm ơn các anh nhé. Đóng cửa cẩn thận đấy. Được, được, được! Thầy, bây giờ nói thế nào? Dương Thụ, đỗ xe ở bên cạnh, xa một chút. Sau đó quay lại. Quay lại? Ý của thầy là chúng ta ngồi đây há miệng chờ sung?

    Đúng thế, thông minh ra rồi. Vậy tại sao lại không nói với chị ta một tiếng? Nói với chị ta cái gì? Lỡ đâu chị ta còn chưa dứt tình với nghi phạm thì sao? Lỡ đâu không có thì sao? Lỡ đâu Bào Đại Toàn đó thật sự quay về,

    Chẳng phải chị ta sẽ gặp nguy hiểm sao? Vậy chúng ta làm cái gì để kiếm sống thế? Mau đi đi! Quay lại nơi sâu nhất trong sân nhà, phòng bếp nhỏ bên tay trái chờ tôi. Vâng! Đồn trưởng. Cao Triều! Cao Triều! Qua đây! Chờ một lát.

    Đột nhiên tôi nhớ ra một chuyện, cậu đã bố trí giám sát ở nhà của người nữ bị hai kia chưa? Là thế này, tôi đã đưa tất cả người hiểu rõ về manh mối sang cho bên Đội trưởng La rồi. Họ có lẽ đã bố trí giám sát rồi.

    Ở chỗ của Đội trưởng La? Cậu xem, Kiến Quân nói là đã đến địa điểm được chỉ định. Cậu ta đang ở đâu thế? Kiến Quân và Chí Cương ở trung tâm Ức Đạt. Khi nãy tôi đi qua, Kiến Quân nói anh ta đang đi xem xung quanh đó. Đi xung quanh?

    Toi rồi! Thôi xong rồi! Thôi xong rồi! Cậu nhanh chóng tìm Đội trưởng La, hỏi một chút tình hình bố trí giám sát ở chỗ người nữ bị hại đi. Được, tôi biết rồi, tôi đi ngay đây. Đi nhanh lên! Đi nhanh lên! Thằng ranh con. Thầy,

    Chúng ta có phải nên báo cáo với Đồn một chút không? Yêu cầu chi viện? Tôi đã báo cáo lại với Đồn trưởng rồi. Chúng ta đã đến địa điểm chỉ định rồi. Địa điểm chỉ định? Do Đồn trưởng ra lệnh à? Sao cậu nói nhảm nhiều thế?

    Đến lúc đó, tôi xông lên trước, cậu hỗ trợ tôi là được. Đồn trưởng, Chúng tôi tuần tra vài khu vực náo nhiệt, đã dần dần không còn ai nữa rồi. Đang lần lượt trở về chờ lệnh theo chỉ thị của anh đưa ra. Đồn trưởng, Đội trưởng La trả lời rồi.

    Nói là người của anh ấy, đã bố trí xong khu vực xung quanh nhà của người nữ bị hại rồi. Nhưng mà không thấy mấy người Kiến Quân. Bọn họ sắp xếp bao nhiêu người? Tám người. Tám người? Dương Thụ trả lời tin rồi.

    Cậu ta đang ở chỗ nhà bếp trong tạp viện của nhà họ Kiều kia. Cậu nhanh chóng báo cho đội trưởng La, báo với họ vị trí của Kiến Quân. Nhất định phải hợp tác với nhau, hỗ trợ cho nhau. Được, tôi biết rồi, tôi biết rồi. Dương Thụ, hai người

    Tuyệt đối không được hành động hấp tấp. Tuyệt đối không được hành động hấp tấp. Nhóm của đội trưởng La có tám người cũng đang ở đó. Cậu nhất định phải hợp tác hành động với họ. Chú ý an toàn, có nghe thấy không? Thầy, khi nãy Đồn trưởng gửi Wechat cho em,

    Ông ấy bảo em nói với thầy, nhất định phải hợp tác với đội Hình sự, cùng nhau bắt giữ. Hợp tác thế nào? Bây giờ chúng ta đi ra, gọi người của đội Hình sự vào trong? Lỡ đâu lúc đó Bào Đại Toàn đến, thì chẳng phải là đánh rắn động cỏ à?

    Thầy! Cậu đừng có thầy, thầy suốt nữa. Có phải cậu sợ không? Em thật sự không sợ, em chỉ cảm thấy chúng ta nên hành động theo chỉ thị của Đồn trưởng. Tôi có chỗ nào không hành động theo chỉ thị của Đồn trưởng? Đồn trưởng có ra lệnh

    Không cho chúng ta ở phòng bếp không? Anh nhìn ghế phụ lái xem, hình như có người. Anh lại lùi về sau xem xem. Anh ta có xuống xe không?