Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 23 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 23] [Ai đang nói dối?] Mọi người… phải chuẩn bị sẵn tâm lí đi. Rất có thể ông ấy chỉ còn mấy ngày nữa thôi. Nhưng rất nhanh thôi ông ấy sẽ chìm vào hôn mê sâu,
Sẽ không cảm thấy đau đớn nữa. Đại Vi. Sao rồi? Thầy. Em vẫn luôn cảm thấy mình không có bố. Nhưng giờ đây cuối cùng em cũng cảm thấy mình có rồi. Em lại sắp mất đi ông ấy rồi. Có thể tìm được bố em là tốt nhất rồi. [Trạm y tế]
Đại Vi. Vi Vi. Bố chúng ta không sao chứ? Nếu bố tôi thật sự có một đứa con trai như cậu thì chắc chắn sẽ sống thoải mái hơn bây giờ. Cả Dương Thụ nữa, cảm ơn mấy cậu. Nói gì đó? Đại Thụ, đừng ngơ ra nữa, ngồi đó đi.
Cho tôi ngồi với. Mau, xích vào, cho tôi ngồi với. Được rồi, đừng dồn nữa. Ép gầy tôi rồi. Mỗi cô là béo nhất. Tôi béo, tôi béo, tôi béo. – Đừng chèn nữa. – Được rồi, được rồi. Anh Đại Vi. Anh Đinh. Ăn chút gì đi. Cảm ơn. Anh ăn gì chưa?
Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Ngồi đi, ngồi đi. Mẹ Đại Vi, chị hãy bảo trọng. Có khó khăn, có nhu cầu gì chỉ cần nói ra, Đồn Bát Lí Hà chúng tôi sẽ giúp đến cùng. Cảm ơn, cảm ơn Đồn trưởng Vương. Bảo trọng. Vậy chúng tôi đi đây. Cảm ơn.
Mẹ, mẹ mệt mỏi mấy ngày nay rồi. Ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi. Mẹ không mệt. Trước kia… bố con lúc nào cũng bay nhảy một mình. Giờ ông ấy ra đi có biết bao người đưa tiễn ông ấy. Ông ấy ra đi với vòng ôm của mọi người,
Trên đường sẽ không còn thấy cô đơn nữa. Tốt biết bao. Tốt lắm. Mẹ. Bố đi rồi, sau này chỉ còn con thôi. Con dọn về sống với mẹ nhé. Không cần. Về phòng thuê của con đi. Vậy sao được ạ?
Sau này chỉ có hai mẹ con ta nương tựa vào nhau thôi. Không cần. Mẹ lo liệu xong chuyện của bố con rồi. Mẹ cũng nên làm việc trở lại rồi. Công trình đào đắp đất của mẹ vẫn còn rất nhiều việc phải làm. Mẹ phải kiếm tiền. Giờ mẹ kiếm tiền
Không phải sợ người ta lừa nữa rồi. Về phòng thuê của con đi. Mẹ, con dọn về đây ở cũng không ảnh hưởng đến công trình và việc kiếm tiền của mẹ mà. Mẹ nói không cần là không cần. Trước kia bố con cũng không thường về nhà,
Mẹ ở một mình quen rồi. Cuộc sống không có gì thay đổi cả, vẫn phải bước về phía trước thôi. Đồ ngốc này. Đừng khóc nữa. Theo tôi thấy, bác gái sợ sẽ ỷ lại vào anh. Lời này có ý gì?
Nhìn qua là biết bác gái là một người có tính cách rất mạnh mẽ. Bác ấy sợ sau khi bác trai qua đời, bác ấy sẽ ỷ lại con trai về mặt tình cảm. Sợ sau này sẽ càng ngày càng ỷ lại vào anh. Vậy sao? Là vậy đó, anh tin tôi đi.
Bác gái đúng thật là không đơn giản. [Mẹ trai đẹp – Người đẹp] [Mặt trời mỗi ngày đều là mới] Một ngày mới bắt đầu rồi. [Lý Đại Vi] [Một ngày mới bắt đầu rồi] Ba giờ rồi. Cả một đêm… Đại Vi à, cậu lấy cái bánh kia qua cho tôi.
Dạ dày không chịu nổi nữa rồi. Ở đây vẫn còn một nửa bữa khuya mà chúng ta ăn dở đó ạ. Để em quay nóng cho thầy. Không phải rắc rối như vậy. Cầm qua đây ăn lót dạ thôi. Anh Trần. Anh Trần, vừa có người báo án cưỡng hiếp. Anh Đại Vi.
Ở đâu thế? Nghe nói là ở ngã ba đường Thuận Hà. Đi. Cần một cảnh sát nữ nữa. Để em gọi điện cho Hạ Khiết. Em nói với em ấy đến Đồn đợi. Chúng ta đi xem sao trước đã. Vâng ạ. Đồng chí cảnh sát, đồng chí cảnh sát. Đồng chí cảnh sát.
Làm gì thế? Làm gì thế? – Xin chào, đồng chí cảnh sát. – Có chuyện gì nói trước đã. – Cháu báo cảnh sát. – Đừng căng thẳng. Ban nãy là cháu báo án sao? Đúng, là cháu. Đồng chí cảnh sát, cháu bị người ta cưỡng hiếp. Đừng sợ, đừng sợ, đừng sợ.
Bình tĩnh nói. Cháu tên là gì? Lợi Lợi. Cháu phải nói với chúng tôi họ tên đầy đủ. Cháu là Lưu Tiểu Lợi. Bây giờ cháu an toàn rồi, bình tĩnh nói rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Cháu… cháu… Tối hôm nay cháu uống rượu một mình ở quán bar,
Sau đó có hơi say. Cháu quen được một người đàn ông. Anh ta… anh ta nói muốn lái xe đưa cháu về nhà. Sau đó anh ta đưa cháu về nhà của anh ta rồi cưỡng hiếp cháu. Cô có quen người này trước đó không? Tôi không quen. Không quen?
Vậy cô lại lên xe của anh ta à? Tôi… tôi… Lúc… lúc đầu bọn tôi nói chuyện rất vui vẻ. Sau đó… sau đó trong lúc vui vẻ tôi đã lên xe anh ta. Nhưng… nhưng mà… Anh ta… anh ta muốn… Anh ta muốn làm chuyện đó với cháu. Cháu không đồng ý.
Hơn nữa… hơn nữa… Hơn nữa anh ta còn là một kẻ biến thái. Chú cảnh sát, chú phải tin cháu. Anh ta thật sự vô cùng đáng sợ. Suýt chút nữa cháu đã không thể thoát được. Vậy cô cầm tiền của anh ta rồi chứ? Anh ta… anh ta… anh ta…
Đúng là anh ta đã đưa cho tôi 200 tệ. Nhưng… nhưng cháu thề… Không phải cháu chủ động đòi, là do anh ta cưỡng chế nhét vào tay cháu. Chú… chú cảnh sát, chú tin cháu. Anh ta thật sự vô cùng đáng sợ.
Thật sự suýt chút nữa cháu đã không thể thoát ra. Thật đó. Thầy. Đây chính là đang bán. Trên cả đoạn đường này không nhìn thấy một chiếc camera giám sát nào. Đoạn đường này nghe nói sắp phá bỏ, nên có lẽ đã lắp ít lại. Vậy phải báo cáo lại.
Khu này đúng là một góc chết an toàn. Đến rồi. Chính… chính là nơi đó. Đừng sợ. Có cảnh sát chúng tôi đây. Cháu là người trong cuộc, cần phải nhận diện đó. Đi thôi. Cảnh sát, mở cửa. Có chuyện. Tới đây. Chào anh.
Chúng tôi là cảnh sát của Đồn Bát Lí Hà. Đồng chí cảnh sát, có chuyện gì sao? Là anh ta sao? Chính… chính là anh ta. Chào anh, xin hỏi anh có quen cô gái này không? Quen. Cô ấy mới rời đi từ chỗ tôi không lâu. Xin hỏi xưng hô thế nào?
Tôi họ Nhạc, Nhạc Uy. Mời anh xuất trình chứng minh thư. Tôi phạm tội gì rồi sao? Cô gái này tố cáo anh cưỡng hiếp, chúng tôi cần phải điều tra một chút. Mong anh phối hợp. Cưỡng hiếp? Không, sao lại thành cưỡng hiếp rồi?
Tôi đưa cô ta về nhà tôi, sau đó… Tôi… đúng… Hai chúng tôi mới xảy ra quan hệ ban nãy. Nhưng đều là đôi bên tình nguyện mà. Cô ta còn cầm 200 tệ của tôi nữa. Không phải chứ? Không phải chứ Lợi Lợi? Có chê tiền ít
Thì… thì cô cũng không thể ngậm máu phun người như vậy được. Ý của anh ta cô ấy đã nhận tiền của anh rồi thì không thể coi là cưỡng hiếp nữa sao? Nếu tính thì… nhiều nhất cũng tính là mua bán dâm thôi chứ. Nếu là mua bán dâm
Thì cũng đã vi phạm luật Xử phạt quản lí trị an của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Chúng tôi cần phải điều tra một chút. Mời anh xuất trình chứng minh thư. Đại Vi, đưa cô ấy vào xe trước đi, khóa cửa lại. Vâng ạ. Đồng chí cảnh sát.
Đồng chí cảnh sát. Hai chúng tôi thật sự là do đôi bên tình nguyện. Tối nay chúng tôi uống rượu rồi quen nhau ở quán bar. Sau đó nói chuyện một lúc thì đều có chút ý đó. Anh nghĩ xem. Nếu người phụ này thật sự không muốn làm chút gì đó.
Thi anh nói xem sao cô ta lại theo một người đàn ông về nhà anh ta lúc nửa đêm canh ba làm gì chứ? Xong chuyện, tôi đã bảo cô ta ngủ lại đây. Cô ta không đồng ý. Sau đó, tôi muốn tiễn cô ta, cô ta cũng không đồng ý.
Trong lòng tôi cũng thấy có chút áy náy nên đã đưa cô ta 200 tệ, định để cho cô ta gọi xe. Nhưng không ngờ… Người phụ nữ này, cô ta… cô ta mặc quần áo vào liền lật mặt. Cô ấy tố cáo anh cưỡng hiếp,
Chúng tôi phải tiến hành điều tra anh. Phiền anh theo chúng tôi đến đồn cảnh sát một chuyến. Được, đi. Tôi có đi đến chân trời tôi cũng không sợ. Anh nói xem, tôi… Tôi ngủ… Tôi ngủ với một người phụ nữ trên đường, đúng là tôi không có chừng mực.
Nhưng cô ta tố cáo tôi cương hiếp, Thật đó. – Tôi… tôi có đi đến chân trời cũng thấy không phục. – Được rồi, mang theo vật tùy thân của anh đi. Chúng tôi đợi anh bên ngoài. Được, vậy đợi tôi một lúc. Lúc hai người rời khỏi quán bar,
Rốt cuộc là cháu đã nói với anh ta là muốn đến chỗ anh ta hay bảo anh ta đưa cháu về nhà? Anh ta nói anh ta đưa cháu về nhà. Lúc đó cháu uống say quá rồi, hơn nữa lúc tối chúng cháu còn nói chuyện rất vui vẻ.
Hai người nhìn anh ta xem, trông thành thật biết bao. Hơn nữa nhà cháu cách quán bar cũng chỉ mười phút đi xe thôi. Cháu nhớ lúc cháu muốn về nhà chắc là tầm mười rưỡi, cũng chưa phải muộn lắm. Nếu muộn quá, cháu cũng không dám lên xe anh ta.
Một mình tôi đi làm ở bên ngoài bao nhiêu năm, tuy nói không có vợ nhưng tôi thật sự quen không ít phụ nữ. Kiểu phụ nữ như thế nào chỉ cần nhìn một cái là tôi nhìn ra được. Ở quán bar, cô ta chủ động ghé vào người tôi,
Lời ra ý vào, còn tán tỉnh tôi. Khiến… Khiến tôi tưởng rằng cô ta có thiện cảm với tôi. Đồng chí cảnh sát. Anh nói xem, tôi chỉ là một người bình thường. Anh nói thử, cô ta làm vậy ai chịu nổi chứ? Tôi chỉ… Tôi chỉ đưa cô ta về nhà.
Ai ngờ… cháu vừa lên xe đã mơ màng rồi. Đợi đến lúc cháu tỉnh dậy thì đã ở trong nhà anh ta rồi. Quần áo của cháu đã bị anh ta cởi ra gần sạch rồi. Cháu đang say cũng giật mình mà tỉnh dậy. Cháu liều mạng cầu xin anh ta,
Còn định chạy đi nữa. Nhưng hoàn toàn không thể chạy nổi. Anh ta uy hiếp cháu, nói nếu cháu dám chạy, anh ta… anh ta… anh ta sẽ giết cháu. Anh ta còn nói, những người trước cháu chưa một ai có thể chạy thoát cả. Cháu muốn hét lên,
Anh ta liền cầm một con dao kề vào cổ cháu. Cháu hết cách, đành phải nghe theo. Vậy… Sau đó thì sao? Chú cảnh sát, anh ta thật sự là một tên biến thái. Cháu thực sự nói không thành lời. Người phụ nữ như vậy chắc chắn mọi người không gặp nhiều.
Nhưng người anh em à, tôi thật sự đã gặp được không ít. Nhưng cô em này có hơi quá đáng rồi. Anh nói xem, 200 tệ mà chê ít thì nói với tôi. Tôi có thể đưa thêm một ít, dù sao thì cũng đã đưa người ta về nhà rồi mà.
Nhưng cô ta… nhưng cô ta không thể hại tôi như vậy được. Tạm dừng một chút. Thầy. Bên thầy thế nào ạ? Cứ một mực nói rằng hai người họ là đôi bên tình nguyện. Em thấy không có sơ hở gì cả. Bên thầy thì sao ạ?
Tôi bảo Hạ Khiết kiểm tra cơ thể của cô ta rồi. Cảnh sát Trần, cháu đã kiểm tra rồi. Trên người không có vết thương. Thầy, theo em thấy, việc này là bán dâm. Sau đó cô gái thấy hối hận, cảm thấy chuyến này của mình
Kiếm được mỗi 200 tệ là quá ít nên đã nói thành cưỡng hiếp. Thầy nhìn vẻ ngoài cô gái đó, vốn không phải cô gái nghiêm chỉnh gì. Theo quy định, án cưỡng hiếp phải giao cho Đội Hình sự. Lát nữa tôi sẽ gọi điện cho đội trưởng La. Lúc trời sáng
Vẫn nên giao người cho bọn họ thì hơn. – Anh Trần, vậy tôi đi đây. – Được. Được, được, được. Vất vả rồi, vất vả rồi. Được rồi. Nhớ gọi điện nhé. Được. Tôi đi đây. Thầy. Như vậy là không còn liên quan gì đến chúng ta nữa. Nhưng em cược,
Rất nhanh thôi chúng ta lại có thể gặp được họ. Đây chính là một vụ án mua bán dâm. Làm gì đấy? Đăng trạng thái cho mẹ em yên tâm ạ Giai Giai, bố về rồi. Đói lắm rồi đúng không? Mua cho con mấy món ngon đây. Giai Giai. Vẽ gì mà
Quên ăn quên nghỉ luôn thế? Được rồi. Giai Giai. Được, để bố xem xem. Vẽ gì đó? Giai Giai. Giai Giai. Giai Giai. Giai Giai. Cục cưng. Giai Giai, con… con làm sao thế? Có phải con thấy không khỏe không? Con đói rồi sao? Hay là thế này,
Con ăn xong rồi ngủ tiếp được không? Con không ăn. Không ăn cơm sao được. Con xem, bố đã mua về hết rồi. Hay là như vậy, bố thái đồ ăn chín tối qua ra nhé? Bố con mình ăn cùng nhau. Được rồi, bố làm vậy nhé.
Được rồi, được rồi, con nằm thêm một lúc nữa đi. Lát nữa bố sẽ gọi con. Nào, nào, nào. Mau ăn đi. Ăn đi, nào. Ăn cái đùi gà này đi. Mau ăn đi. Bố, sao con người ta lại phải sống chứ? Tại sao chứ? Không phải.
Sao tự dưng con lại hỏi điều này? Con cảm thấy thật vô nghĩa. Sao lại vô nghĩa? Không phải là… đang vẽ yên lành sao? Thì là vô nghĩa thôi ạ. Có phải là vẽ mệt quá không? Không thể cứ vẽ mãi được, rảnh rỗi có thể ra ngoài chơi với bạn bè,
Đi chơi cùng nhau thả lỏng tâm trạng. Cũng vô nghĩa. Giai Giai. Có phải con vẫn muốn đi học vẽ với họa sĩ không? Không sao, con đi đi. Hỏi người ta xem thu bao nhiêu tiền. Tiền của bố… có lẽ đủ. Không muốn. Giai Giai.
Không phải chứ, con nghĩ gì trong lòng thì con nói với bố, được chứ? Bố sốt ruột muốn chết rồi. Con không thể để bố đoán như vậy được. Bố nhìn con như vậy, bố… bố đau lòng lắm. Con xin lỗi bố. Nhưng nếu con biết là tại sao thì tốt rồi.
Chỉ là con cảm thấy vô nghĩa mà thôi, không thể vực tinh thần lên được. Nỗi khổ thời thanh xuân chắc chắn là đây rồi. Thầy phải khuyến khích em ấy ra ngoài kết bạn nhiều hơn. Nói rồi. Ngày nào cũng bảo con bé ra ngoài chơi với bạn bè.
Nhưng con bé không nghe. Cậu nói xem, một ông già như tôi, một mình nuôi một đứa con gái đang tuổi xuân thì. Khó cho tôi quá. Thầy. Tiểu Lợi, sao cháu lại ở đây? Chú La bên Đội Hình sự nói thế nào? Chú Trần, rõ ràng là cháu bị cưỡng hiếp.
Tại sao lại nói là cháu bán dâm? Được rồi, được rồi. Cô đừng khóc. Đợi đến lúc đó tình hình chi tiết thế nào, tôi sẽ gọi cho Đội Hình sự để tìm hiểu. Chú Trần, cháu thật sự không nói dối. Cháu bị cưỡng hiếp thật mà. Cháu bị cưỡng hiếp rồi.
Cháu còn bị nói là bán dâm. Oan uổng cho tôi quá. Được, về nhà trước đi. Đợi tôi tìm hiểu tình hình xong, tôi sẽ đi tìm cháu. Có điều, Tiểu Lợi à, trở về nhớ tìm công việc nghiêm chỉnh, kiếm tiền nuôi sống bản thân mình.
Đừng đến những nơi ăn chơi kia, kết bạn với đám người vớ vẩn nữa. Cháu nhớ lại bài học lần này xem, có đúng không? Cháu nhớ rồi, chú Trần. Chú Trần, chú nhất định phải giúp cháu. Nhà cháu đã biết chuyện này cả rồi.
Bây giờ đến cửa nhà mẹ kế cháu cũng không cho cháu vào. Vậy sao được chứ? Nếu bà ấy còn không cho cháu về nhà, cháu gọi điện cho chú Trần, để tôi nói chuyện với bà ấy. Vâng ạ. Được rồi, đừng khóc nữa. Về đi. Thầy.
Đội Hình sự đã nói là bán dâm rồi, những điều cô ta nói có tin được không? Đi đến Đội Hình sự. Anh xem, đây là ở trong quán bar. Bàn nào? Đây này. Anh xem, cô ta với người tên Nhạc Uy kề vai bá cổ nhau, nói chuyện thân mật biết bao.
Đây là cửa quán bar. Anh xem, hai người họ đi ra cùng nhau. Cô ta nói cô ta uống say rồi. Nhưng anh nhìn xem, cô ta đi rất vững. Theo lí thường mà nói, muộn như vậy rồi, một cô gái không nên lên xe của một người đàn ông lạ chứ.
Nhưng anh xem, cô ta tự mình đi lên xe. Cửa nhà Nhạc Uy không có camera, nhưng chúng tôi đã trích được video giám sát ở ngã tư gần nhà anh ta. Đây là xe của Nhạc Uy. Dừng, phóng to lên. Nhạc Uy lái xe, cô ta ngồi ở ghế lái phụ,
Đầu dựa trên vai Nhạc Uy. Có khi nào cô ấy thật sự uống say rồi không? Có thể. Nhưng chỉ dựa vào điều này mà nói Nhạc Uy cưỡng ép cô ta thì có hơi vô lí. Cô ta nói Nhạc Uy cưỡng hiếp, nhưng trên người lại không có vết thương,
Hơn nữa còn nhận 200 tệ của người ta. Anh nói xem, chuyện này chúng ta làm thế nào để xác định được? Chúng tôi cũng đã điều tra cô gái này rồi. Từ lúc tốt nghiệp cấp hai đến giờ thì không đi học tiếp nữa,
Cũng mãi mà không có công việc chính đáng, chỉ lăn lộn bừa trong xã hội. Trước kia từng qua lại với vài người đàn ông, cũng từng có quá khứ lấy tiền của người đàn ông khác. Đội trưởng La, tôi nhớ ra rồi. Lưu Tiểu Lợi này ở chỗ chúng tôi
Cứ một mực nói Nhạc Uy biến thái. Rốt cuộc biến thái thế nào, cô ấy có nói với mấy anh không? Nói rồi. Đừng nhắc nữa. Vì chuyện này, tôi còn đặc biệt tìm mấy cảnh sát nữ thẩm vấn cô ta mấy lần liền. Lần nào cũng trả lời khác nhau.
Giả dối lắm. Anh tự xem xem. – Tôi e rằng đến tám, chín phần là do cô ta bịa ra. Nói cưỡng hiếp thì chúng tôi không có chứng cứ. Nhưng nói là mua bán dâm thì chỗ chúng tôi có rất nhiều chứng cứ. Anh Trần à, chúng tôi hết cách rồi.
Chỉ có thể xử lí theo án bán dâm thôi. Đội trưởng La. Vậy anh đã điều tra quá khứ của tên Nhạc Uy này hay chưa? Còn nữa, anh ta nói với Lưu Tiểu Lợi, phàm là những người từng vào phòng anh ta đều không một ai có thể thoát khỏi.
Điều này có nghĩa là gì? Chúng tôi điều tra rồi. Tên Nhạc Uy này bình thường đều dựa vào việc lái xe dù kiếm ăn. Một người đàn ông độc thân thỉnh thoảng đưa phụ nữ về nhà qua đêm. Còn về cái chuyện mà anh ta nói
Chưa từng có cô gái nào thoát được khỏi nhà anh ta, tôi dám khẳng định là anh ta chém gió. Đội trưởng La, cảm ơn nhé. Vậy phần khẩu cung này chúng tôi có thể, có thể cho tôi một bản không? Vậy thì không được. Vụ án này chúng tôi mới kết án,
Vẫn chưa quy án. Sao thế, anh Trần? Anh vẫn không tin sao? Có thể không tin anh được sao hả đội trưởng La? Tôi… tôi thì… cảm thấy đứa trẻ này đáng thương. Hay là thế này, chúng ta xem ở đây được không? Được, xem đi. Cảm ơn nhé.
Nào, Đại Vi, qua đây. Cùng nhau xem xem. Cậu thông minh, xem qua là có thể nhớ được. Thầy, chuyện này quả thực… thầy xem… Khẩn trương đi, cậu này… Thầy, thầy thật sự không tin cô ta bán dâm sao? Không tin. Thầy nhìn cô ta như thế… Đại Vi.
Cảnh sát chúng ta không phải người xem tướng, đừng bao giờ nhìn người ta bằng thành kiến, biết chưa? Sở dĩ em tin Lưu Tiểu Lợi bán dâm còn không phải do cách trang điểm, phong cách của cô ấy sao? Nhưng cô gái không yêu bản thân mình chưa chắc sẽ bán dâm.
Hai chuyện này chưa chắc đã liên quan đến nhau, biết không? Chúng ta vẫn nên nói chuyện với cô ấy một lần nữa rồi bàn tiếp. Đại Vi. Chuyện này chúng ta nhất định phải giữ bí mật. Án cưỡng hiếp là án thuộc về Đội Hình sự,
Phía bên họ đã đưa ra kết luận rồi. Bên chúng ta đừng xử lí chuyện này như một vụ án. Cứ coi như… cứ coi như là hứng thú riêng. Có hứng thú không? Có, có lắm ạ. Em phải theo thầy học hỏi hẳn hoi xem nên làm cảnh sát thế nào.
Được, vậy đến lúc đó gọi điện cho Lưu Tiểu Lợi, bảo cô ấy đến một chuyến. Vâng ạ. Nào, cẩn thận nóng. Cháu cảm ơn. Tiểu Lợi à. Khẩu cung bên Đội Hình sự của cháu tôi đã đọc rồi. Sao mỗi một lần nói đều khác nhau vậy? Nào, nói với chú Trần.
Tại sao lại nói dối cảnh sát? Chú Trần, bọn họ hỏi cháu hết lần này đến lần khác cùng một câu hỏi như nhau. Rõ ràng là không tin cháu mà. Nên cháu muốn khiến mọi chuyện nghiêm trọng hơn một chút để được bọn họ xem trọng. Nhưng cháu không ngờ,
Cháu càng nói lại càng đi xa. Cháu còn nhớ cháu nói tên Nhạc Uy này vô cùng biến thái không? Qua sự miêu tả của cháu, người này quả thực rất biến thái. Nhưng mà, chúng tôi lại không tìm thấy bất cứ vết thương nào trên cơ thể cháu.
Chú Trần, cháu mới vào không lâu đã phát hiện anh ta là một kẻ biến thái rồi. Trước kia cháu từng có một người bạn trai, cũng biến thái giống hệt anh ta. Cháu biết, gặp phải loại người giống như bọn họ, muốn chạy thoát chắc chắn là không được.
Chỉ có thể thuận theo anh ta, thỏa mãn anh ta trước rồi mới tìm cơ hội chạy trốn. Nên cháu mới luôn cố gắng dỗ dành anh ta, phối hợp với anh ta. Hơn nữa cháu cũng không giãy giụa gì nên mới không để lại vết thương.
Nhưng anh ta thật sự là một kẻ biến thái. Anh ta… anh ta cứ mãi… giày vò cháu ba, bốn tiếng đồng hồ. Rồi còn nói với cháu, những cô gái đến chỗ anh ta, không ai có thể thoát được. Cháu thật sự rất sợ.
Nếu đến cả lời như vậy mà anh ta cũng đã nói, theo lí mà nói, anh ta không nên thả cháu đi chứ. Nhưng sau đó sao lại thả cháu đi vậy? Không phải anh ta thả cháu đi. Xong chuyện, anh ta bảo cháu đi tắm. Cháu nghĩ, cũng không còn sớm nữa
Nên đã cố ý lề mề không đi tắm. Sau đó cháu kéo dài đến đúng giờ. Đến đúng giờ? Cháu thường xuyên chơi bời một mình bên ngoài. Sợ gặp phải người xấu nên cháu đã cài đặt chế độ tự động gọi
Vào thời gian nhất định trên một cái điện thoại khác trong nhà cháu để gọi vào máy cháu. Chri cần hai rưỡi đêm cháu không về nhà, cháu sẽ nhận được điện thoại. Cháu kéo dài đến hai rưỡi, rồi cháu lừa anh ta. Cháu nói cháu đã hẹn với chị em rồi.
Cháu nói, nếu đến giờ mà cháu không về nhà thì sẽ bảo chị ấy gọi điện cho cháu. Nếu cháu không nghe, cô ấy sẽ lập tức báo cảnh sát. Anh ta đã để cháu nghe máy. Cháu nói với cái điện thoại, cháu nói cháu đang ở nhà của anh trai
Mà cháu quen trong quán bar lúc nãy, một lát nữa cháu sẽ về. Anh ta tin ngay lập tức. Do dự một lúc, anh ta đã thả cháu đi. Sau đó trước lúc đi thì nhét cho cháu 200 tệ. Cháu sợ nếu cháu không nhận, anh ta sẽ không thả cháu đi,
Nên cháu đã nhận. Tiểu Lợi à, những gì cháu nói ban nãy đều là thật sao? Không thể nói dối chú Trần đâu đấy. Chú Trần. Nếu cháu mà nói dối một câu thì sét sẽ đánh cháu. Được, được, không cần phải thề như vậy.
Nhưng chứng cứ lúc này rất bất lợi với cháu. Dựa vào số chứng cứ này, rất khó để chứng minh đó là cưỡng hiếp. Nhưng cháu yên tâm. Nhất định phải tin vào pháp luật, tin vào cảnh sát. Chúng tôi sẽ không từ bỏ điều tra đâu.
Chúng tôi cũng đã nắm rõ đại khái tình huống rồi. Cháu về trước đi. Vâng, vậy cháu sẽ về đợi. Cháu xem xem, nếu không có vấn đề gì thì kí tên vào đây. Nhớ đấy. Đừng nói với bất cứ ai chuyện cháu đến đây hôm nay. Nhất là anh ta. Sau này
Cũng đừng có qua lại gì với anh ta nữa. Cảm ơn chú Trần. Tiểu Lợi à. Cháu biết không? Cháu thật sự rất không yêu bản thân mình. Ý chú là sao ạ? Cháu nhìn cháu xem, còn trẻ như vậy, không học hành, không công việc đàng hoàng. Cháu nhìn cháu bây…
Bây giờ xem ra cái dáng vẻ gì rồi? Mẹ cháu đã không còn nữa, bố cháu cũng không quan tâm cháu. Cháu mà còn không yêu bản thân thì trên thế giới này còn ai có thể yêu thương cháu được? Có lúc, sự ác độc của thế giới này
Còn vượt rất xa so với tưởng tượng và năng lực tự bảo vệ bản thân của cháu. Sau khi trở về nhớ tìm một công việc, đi làm đàng hoàng. Để mẹ cháu trên trời có linh cũng có thể yên tâm về cháu. Chú Trần. Từ sau khi mẹ cháu qua đời,
Đã rất lâu không có ai nói với cháu những lời như vậy rồi. Cảm ơn chú. Được rồi. Nhớ những lời tôi nói với cháu. Không ngờ cô gái này cũng khá nhanh trí. Có lẽ cô ấy đã thật sự cứu được chính mình. Thầy, nếu những điều cô ấy nói là thật,
Nói không chừng chúng ta đã gặp phải một tên biến thái cuồng giết người. Cần có chứng cứ. Thầy. Có chuyện này em vẫn phải hỏi thầy. Cô ấy nói những lời đó cho hai chúng ta nghe, sao thầy lại lựa chọn tin cô ấy?
Những gì cô ấy và Nhạc Uy nói đều hợp lí. Nhưng có vài điều tôi mãi cũng không hiểu được. Cậu xem, Nhạc Uy là một tên lái xe dù. Anh ta có thể kiếm được bao nhiêu tiền mà thường xuyên đi ăn chơi?
Hơn nữa nơi anh ta ở là khu chúng ta quản lí. Quán bar xe máy mà anh ta đi là ở đầu thành phố. Cần phải vậy không? Đi hết cả thành phố để ăn chơi. Hơn nữa, Lưu Tiểu Lợi đến nhà Nhạc Uy lúc mười giờ đúng chứ?
Ba giờ sáng mới ra về. Nếu là mua bán dâm bình thường, dù sao cũng là phạm pháp, hai người đều chột dạ, xong chuyện cầm tiền rồi thì nên đi luôn chứ. Nếu là đôi bên tình nguyện thì cũng nên ở lại mới đúng.
Tại sao ba giờ đêm mới rời đi chứ? Hơn nữa, nếu thật sự là mua bán dâm, cậu nói xem, một cô gái trẻ, 200 tệ… Có phải là quá rẻ rồi không? Thầy. Ngày đầu tiên em đến báo danh, em đã thấy thầy cầm cốc câu kỷ tử này uống liên tục.
Em thầm nghĩ, cảnh sát gì đây chứ. Không ngờ thầy lại giỏi đến vậy. Nịnh hót tiếp đi. Cậu tưởng rằng tôi không biết được chút suy nghĩ của thằng nhóc cậu à? Có phải lúc đó vô cùng xem thường tôi hay không?
Cảm thấy sao lại gặp phải một ông già như vậy? Đâu… đâu có ạ. Đại Vi. Vụ án này có hai khả năng. Một, Lưu Tiểu Lợi nói dối thành quen, hơn nữa một cảnh sát già như tôi cũng bị cô ấy lừa rồi. Còn một khả năng nữa,
Chính là chúng ta đã gặp phải một tội phạm vô cùng khó đối phó.