Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 16 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 16] [Đi đâu về đâu] Thầy! có người mang hệ thống định vị toàn cầu đến báo cảnh sát. Cái gì? Trước đó chẳng phải chúng ta đã lắp cho cư dân trong khu hệ thống định vị toàn cầu sao?
Bây giờ có một chiếc xe bị mất cắp, cư dân đem hệ thống định vị toàn cầu đến để báo cảnh sát. Ý cậu là thẻ nạp điện lúc trước cậu bán phát huy tác dụng rồi à? Không phải là thẻ nạp điện phát huy tác dụng,
Mà là hệ thống định vị toàn cầu ấy đã phát huy tác dụng. Bây giờ có một chiếc xe điện có lắp hệ thống định vị toàn cầu bị mất cắp. Người bị mất đâu? Đang ở bên ngoài. Lần này dễ bắt được trộm rồi đây. Anh Tào.
Cảnh sát Tào, anh nhìn này. Thầy, chiếc xe vẫn đang di chuyển này. Đã di chuyển xa hơn lúc em nhìn thấy hơn 1000 mét. Được, tiến sĩ có khác nhỉ! Thầy đừng đùa nữa. Tốt quá rồi. Vậy mà còn tốt quá rồi ư? Chúng ta có thể thu lưới rồi!
Chiếc đó, chiếc đó, chiếc đó! Xe của tôi, xe của tôi. Chiếc kia đúng không? Đúng, đúng, là nó đó! Thầy! Đừng cuống. Nhanh lên đi, lỡ mất dấu thì làm thế nào. Trên xe chị có hệ thống định vị toàn cầu, sợ cái gì?
Hắn ta lặn lội xa xôi lấy cắp chiếc xe, chắc không phải để tự mình lái chứ hả? Chúng ta đi theo xem hắn tiêu thụ tang vật ở đâu. Đi thôi. Chị đợi trên xe đi. Yên nào. Cảnh sát, cảnh sát! Không được lên tiếng, yên nào!
Không được lên tiếng, cảnh sát đây. Các anh làm gì vậy hả? Không được lên tiếng! Trông chừng hắn. Đứng yên, cấm nhúc nhích! Nằm sấp xuống! Đứng lại! Cấm chạy! Đừng nhúc nhích! Không được nhúc nhích! Không được nhúc nhích! Dẫn đi! Làm gì vậy hả? Dẫn đi.
– Xuống mau. – Kiến Quân, lại làm được vụ lớn rồi à? Chuyện nhỏ ấy mà. Anh Tào, nhiêu đây người đấy à? Bên đây còn nữa. Còn nữa à? Dẫn hết sang bên này. – Ngồi lên phía trước. – Qua bên đó ngồi xổm xuống! Anh Từ! Đông vậy à?
Bảo bọn họ sang bên kia ngồi xổm xuống. Được đấy, Kiến Quân! Cậu lại âm thầm phá một vụ án lớn cho tôi rồi! Đồn trưởng, công nghệ lập công lớn đấy! Thời đại thông tin, những mánh khóe phá án trước kia đã quá lỗi thời rồi.
Anh xem, chiêu này của chúng ta bây giờ, kẻ tình nghi tự dẫn chúng ta tới tận ổ luôn. Được đấy! Cảnh sát công nghệ cao đi cùng thời đại! Sao nghĩ ra được cách này vậy? Học hỏi chứ làm sao nữa. Bản thân tôi không biết, nhưng cạnh tôi có tiến sĩ.
Tôi có thể học hỏi tiến sĩ cơ mà! Mấy cái cách này, không phải đều do con người nghĩ ra sao? Nào, anh nhìn đi. Kiến Quân, khá đấy! Tốt! Tốt lắm! Dương Thụ à, tri thức chính là sức mạnh. Tôi bảo cậu này, cậu đừng đi nữa. Cậu ngồi văn phòng
Làm sao thú vị bằng tuyến đầu được. Có cảm giác thành tựu lắm, đúng không nào? Dương Thụ, đang nghĩ gì vậy? Đâu có. Cảnh sát Tào! Hạ Khiết, đang bận à! Dương Thụ, thầy vừa nói chuyện với Chính trị viên, cô ấy bảo chúng ta viết một bản báo cáo gì đó
Về vụ đuổi bắt xe điện của chúng ta. Cậu viết lách tốt, viết được đúng trọng tâm, tổng kết cũng hợp lý. Cậu viết đi rồi tôi nộp lên trên. Cậu làm sao vậy? Phá được vụ án lớn mà không vui, còn nhăn nhó mặt mày thế này? Có sao? Không có à?
Dương Thụ, đừng nói là cậu thấy trước mặt Đồn trưởng, tôi không nói việc này là do cậu làm, ý tưởng là cậu nghĩ ra, nên không vui đấy nhé? Cậu nghĩ nhiều rồi! Người thông minh như Đồn trưởng, cậu nghĩ tôi không nói
Thì ông ấy sẽ không biết công lao này thuộc về cậu sao? Tôi cũng có biết mấy thứ đó đâu? Vả lại, tôi có phải thầy cậu không? Cậu có phải học trò tôi không? Mấy chuyện phá án này, vốn là công của tôi cũng là của cậu,
Công của cậu cũng là của tôi mà! Anh Tào, chuyện gì thế? Cậu xem đi, tôi và học trò vừa phá được một vụ án lớn, trước mặt Đồn trưởng không nhắc tới cậu ta nên không vui. Chàng tiến sĩ à, học cao vậy mà vẫn tranh công à? Anh Tào,
Người ta là tiến sĩ vốn là đến để mạ vàng, vậy có vàng thì chắc chắn sẽ phải dán lên mặt người ta rồi. Đúng đấy, dán thành một con búp bê vàng đem đến đồn chúng ta làm mèo thần tài. Này, cậu xem, Tiểu Đinh! Sao cậu lại như thế!
Cậu không dạy dỗ cậu ta đi à? Đừng quên biết báo cáo đấy! Vẫn là trẻ con thôi mà. Làm việc đi! Đại Thụ! Ra ăn xiên que đi! Không sao, tôi không ăn đâu. Các cậu ăn đi. Cậu đang làm gì vậy? Vừa về đến nhà là nhốt mình trong phòng.
Tôi đang viết báo cáo. Cậu viết báo cáo gì mà cả ngày trời mới được một dòng thế này? Tôi đang suy nghĩ. Cậu suy nghĩ gì chứ, ra ăn xiên trước đi. Tôi không sao, không ăn thật mà. Các cậu ăn đi. Đóng cửa lại giúp tôi. Được.
Cậu ấy không ăn à? Không ăn. Tôi thấy hôm nay Đại Thụ có hơi lạ, hình như có tâm sự. Lúc nãy tôi vào thấy cậu ấy đang luống cuống gõ máy tính. Nói là đang viết báo cáo gì đấy, nhưng tôi nhìn thấy cậu ấy đang tra tài liệu thi tiến sĩ.
Sao thế? Để tôi nhắm mắt đoán thử nhé. Xiên que! Sao cậu không nhắm luôn mũi luôn đi? Sao không ăn vậy, đợi tôi à? Hai người sao vậy? Dương Thụ. Dương Thụ làm sao? Đại Thụ muốn đi, muốn thi tiến sĩ. Thi tiến sĩ?
Triệu Kế Vĩ, cậu nói linh tinh gì thế? Là vì chuyện xe điện ấy. Tôi cũng là do chiều hôm nay nghe được họ bàn tán trong văn phòng. Đại khái là cảnh sát Tào nói việc dùng hệ thống định vị toàn cầu tìm được chiếc xe điện,
Là công lao của ông ấy. Mà nguyên đám bọn họ đang bàn tán nói là Dương Thụ nhỏ mọn. Làm vậy không buồn cười lắm à? Vụ xe điện lắp hệ thống định vị toàn cầu này là do tự Dương Thụ nghĩ ra mà.
Tôi liên hệ bạn học của tôi giúp cậu ấy, vụ này thành công cũng là do mình Dương Thụ làm. Cảnh sát Tào làm sao vậy hả? Lần trước thì đổ tội, lần này thì cướp công. Cứ tiếp tục thế mãi Dương Thụ của bọn mình bị ông ta làm cho hói mất.
Nói khẽ thôi. Đúng vậy đấy, anh Tào cũng ba, bốn chục tuổi đầu rồi. Tôi thấy cũng đâu cần thiết phải tranh giành với Cảnh sát kiến tập bọn mình làm gì. Tôi cứ tưởng sau chuyện lần trước anh ta sẽ thay đổi một chút chứ. Thì đó,
Vụ lần trước đã đủ ngại rồi. Cứ tưởng sẽ không xảy ra chuyện tương tự nữa. Cuối cùng thì sao? Chỉ có mình Dương Thụ tự kiểm điểm, còn lão ta thì nước đổ lá khoai, kiên quyết không sửa đổi. Lúc mới vào
Tôi còn tưởng cảnh sát Tào là một vị anh hùng. Nhân phẩm tệ thật đấy. Anh định làm gì vậy? Tôi đi khuyên cậu ấy, bảo cậu ấy ra đây, bọn mình cùng bàn bạc. Chuyện này đâu thể cho qua vậy được. Anh muốn thế nào?
Bảo Dương Thụ vạch mặt thầy cậu ấy, rồi nguyên một cái đồn đều biết hết? Như vậy chẳng phải chuốc thù rồi sao? Vậy thì ít nhất Đồn trưởng cũng phải biết chứ? Đồn trưởng là người chủ trì công đạo mà. Tôi nghĩ là Đồn trưởng biết.
Nhưng ông ấy biết thì làm được gì chứ? Ông ấy là một người coi trọng vinh dự tập thể thế kia mà. Có thế thì tôi cũng phải tìm cậu ấy nói chuyện. Một mình cậu ấy kìm nén hỏng người mất. Cậu ấy mà muốn nói thì đã nói từ lâu rồi,
Còn phải đợi đến tận bây giờ sao? Mắc tâm bệnh mất thôi, đúng thật là. Tổng cộng tìm lại được 38 chiếc xe điện, nhưng chỉ có chín chiếc thuộc khu vực quản lý của chúng ta. Lần này hời cho đồn cảnh sát đường Huyện Phủ rồi,
Giúp bọn họ tìm lại được 18 chiếc. Anh không thấy bản mặt tiểu nhân đắc chí của lão Tăng đấy đâu. Tên đấy thế nào tôi còn lạ gì! Thế thì bên chúng ta lại thảm rồi, mất 21 chiếc, vẫn còn 12 chiếc chưa tìm lại được. Nhiều vậy à?
Đều là kiểu mất từ lâu, bán từ đời nào rồi. Thôi được rồi, đưa nghi phạm đi xác nhận hiện trường trước đã. Được. Kiến Quân chắc đang đợi anh ra lệnh đấy, để tôi bảo anh ta đi. Đợi đã. Sao thế? Thế này đi, chúng ta chia làm hai đường.
Những chiếc đã tìm lại được cậu dẫn đội đi xác nhận. Những chiếc chưa tìm lại được thì bảo Kiến Quân dẫn đội đi. Đồn trưởng, làm vậy anh ta không điên lên à? Xe đều là anh ta tìm được mà. Làm vậy không ổn đâu. Cậu cứ nghe tôi đi.
Đừng để sứt xe đấy. Nào, cẩn thận. Đừng để va đập sứt mẻ gì đấy. Yên tâm đi, Đồn phó Trình. Khó lắm mới tìm về được đấy. Nào, giúp một tay đi. Một, hai, lên nào! Từ từ thôi. Để ý chút, để ý chút nhé. Để ý một chút.
Nào, để vững vào. Anh Tào, xếp xong cả rồi. Ý gì vậy hả? Sắp xếp kiểu gì thế? Không biết. Tìm được rồi! Từ từ thôi, cẩn thận. Cuối cùng cũng trông được các anh đến rồi. Cám ơn, cám ơn, các anh vất vả rồi. Bó hoa này
Là đặc biệt mua ở ngay trước cổng đấy. Cảm ơn, cảm ơn. Các anh vất vả quá. Các anh đã giúp chúng tôi một việc lớn đấy. Đều là những chuyện nên làm cả, nên làm cả. Cảm ơn các anh nhiều lắm. Chị xem thử, chiếc nào là của mọi người.
Tôi đã thấy từ trước rồi, chính là chiếc này, chính là chiếc này. Vậy chị sang đây đăng ký trước. Đăng ký xong thì dắt xe đi được rồi. Được. Đến rồi, đến rồi. Cuối cùng cũng trông được đến lúc các anh đến rồi. Đợi đây cả nửa ngày trời rồi đấy.
Xin lỗi chị, chúng tôi đến muộn rồi. Cảm ơn, cảm ơn các anh nhiều lắm. Đồng chí cảnh sát. Xe của tôi, xe của tôi, xe của tôi! Lúc nãy tôi có gọi điện, có gọi điện trước rồi! Xe này của tôi. Của anh đúng không? Là xe của tôi, xe của tôi.
Tìm thấy xe rồi đúng không? Cảm ơn anh rất nhiều. Cuối cùng cũng tìm được xe rồi. Vất vả quá. Nào, nào, nào. Làm ơn tránh đường một chút, tránh đường một chút. Cho tôi xem xe đã. Anh xem thử trước xem có phải không. Cô ơi, nhường đường một chút.
Cô ơi, nhường đường cho cháu đi xem xe đã. Cháu đi xem xe. Là chiếc này phải không? Đúng, đúng, đúng. Phải rồi, phải rồi, phải rồi. Xe của chúng tôi thì sao? Xe tôi cũng màu đen đó! Chính xác rồi đúng không? Xe tôi đâu? Được rồi.
Đừng tranh nhau, từng người một. Xe chúng tôi thì sao, đồng chí cảnh sát? Có đem chứng minh thư không? Đồng chí cảnh sát, xe chúng tôi thì sao? Được rồi, xong ngay đây. Được rồi, được rồi. Đều đang tìm đấy thôi. Các anh tìm đến đâu rồi hả? Đã bao lâu rồi?
Xe của chúng tôi đâu? Xe chúng tôi cũng mất cắp, cũng đăng ký cả rồi mà. Nào, nào, nào. Chụp giúp chúng tôi bức ảnh nào. – Nào, được rồi. – Cảm ơn, cảm ơn. – Đừng, đừng, đừng. – Cảm ơn! Đây là điều chúng tôi nên làm.
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ. Cảm ơn, cảm ơn! Cảm ơn rất nhiều. Chiếc xe này mất, tôi còn chẳng nghĩ là sẽ tìm lại được, đúng là bất ngờ quá. Đều là những việc nên làm cả, nên làm cả. Cảm ơn mọi người, cảm ơn mọi người. Nên cả ạ.
Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Cảm ơn các cô các cậu nhiều lắm. Nên cả ạ. Khu bên cạnh tìm được bao nhiêu là xe. Xe của chúng tôi thì sao? Cả mấy tháng trời, tận mấy nghìn tệ đấy! Anh đi đâu vậy hả? Xuống đây, xác nhận. Xác nhận xem
Chiếc xe này trộm ở đâu? Bên kia. Sang đây xác nhận. Nào, tránh đường một chút. Tránh đường một chút, tránh đường một chút. Mọi người tránh đường cho cảnh sát nào! Qua bên đó xem thử đi. Đi, đi thôi, đi thôi. Chạy theo đi. Mau lên, chạy theo. Bên kia đúng không?
Bên kia. Đi. Ở đâu? Chụp ảnh. Nhìn vào ống kính! Nhìn đây. Hai cậu còn trộm chiếc xe như thế nào ở đây nữa? Một chiếc xe điện màu đen. Phá khóa như thế nào? Mở bằng chiếc chìa khóa đa năng do tôi tự chế. Đồng chí cảnh sát.
Chiếc xe hắn trộm là xe của tôi. Người thì bắt được rồi, còn xe của tôi đâu? Đúng đấy. Xe của chúng tôi cũng bị mất. Đã bao lâu rồi! Xe của anh à? Mau tìm xe đi. Vẫn chưa tìm được. Theo điều tra,
Thì đã bị bọn chúng bán về nông thôn rồi. Bán về nông thôn thì các anh không truy bắt nữa à? Không phải không bắt, mà cũng đâu nói là không bắt. Tạm thời vẫn chưa bắt được mà thôi. Chúng tôi tạm thời vẫn chưa bắt được.
Kẻ phi tang đã đem xe điện bán vào chợ ở dưới nông thôn rồi. Trước mắt đúng là vẫn chưa có manh mối nào tiến triển cả. Này, anh nói vậy là sao? Ý gì vậy hả? Bán ở chợ nông thôn thì không có manh mối rồi à? Anh đừng nóng.
Chúng ta không thể nhìn nhận vấn đề như thế được. Vụ án này chẳng phải là đã phá được rồi sao? Tuy rằng chưa tìm được xe cho mọi người, nhưng nhóm người phạm tội đã bị chúng tôi bắt được rồi.
Như vậy có thể tránh được chuyện sau này càng có nhiều người chịu những tổn thất lớn hơn. Vậy tổn thất của tôi thì làm thế nào đây? Đúng thế. Các anh có làm việc nghiêm túc chưa thế? Bọn tôi cần xe của mình!
Các anh phải tìm xe về cho bọn tôi chứ! Chúng tôi đã có bước tiến triển rất lớn rồi. Vụ án này đã có bước tiến triển rất lớn rồi. Biết chưa hả? Không phải là đã tìm được một chiếc cho mọi người rồi sao?
Tìm được mỗi một chiếc mà còn dám nói à? Đó cũng có phải là xe chúng tôi đâu! Chúng tôi muốn xe của mình. Chúng tôi muốn xe của mình! Xe của chúng tôi ở đâu? Ai tạt thế hả? Tạt nước cũng không được tạt cảnh sát!
Vụ án này dễ phá đúng không? Xảy ra ngay trước mắt thế này, mà còn phá không được, thì các anh cũng ngốc quá đấy! Anh à, chúng tôi cũng bị tạt trúng mà. Chúng tôi cũng là người bị hại mà? Đừng có việc gì cũng trách cảnh sát được không?
Không trách cậu thì trách ai? Mất xe các cậu điều tra không ra, tạt nước bẩn các cậu cũng chẳng điều tra được. Đáng đời các cậu là người bị hại. Nói kiểu gì vậy? Nói chuyện kiểu gì vậy hả? Sao chúng tôi lại đáng đời?
Chúng tôi là vì ai mới chạy tới đây? Đúng vậy, xe của anh chúng tôi chưa tìm được. Nhưng ít nhất chúng tôi đã phá được vụ án trộm cắp. Ít nhất thì cũng đã mang về một chiếc cho mọi người. Sao chúng tôi lại đáng đời?
Vụ tạt nước bẩn này chúng tôi chắc chắn sẽ điều tra! Chốc nữa sẽ điều tra ngay! Nhưng nói thẳng là, đây là vấn đề về ý thức! Hắn tạt chúng tôi, cũng tạt mọi người. Nhưng tạt chúng tôi thì chúng tôi đáng đời.
Còn tạt mọi người thì không thể cũng là đáng đời chứ hả? Giải tán đi, giải tán đi. Được rồi, giải tán đi, giải tán đi thôi. Cậu không sao chứ? Không sao ạ. Chốc nữa về đồn thay bộ khác đi. Được rồi, được rồi, bớt nóng. Bớt nóng đi.
Sẽ điều tra cả. Giải tán, giải tán đi. Yên tâm đi, yên tâm đi. Yên tâm, sẽ bắt về cho mọi người. Nào, đều có cả. – Chào! Đồn trưởng, – cảm ơn anh rất nhiều. – Thôi! Đừng, đừng, đừng. Cảm ơn anh nhiều lắm. Đưa Đồn phó Trình ấy.
Cảm ơn anh nhiều lắm. Là điều nên làm, điều nên làm mà. Đưa Đồn phó Trình đi. Đồn phó Trình, Đồn phó Trình! Đừng, đừng, đừng. Đây là chuyện chúng tôi nên làm cả thôi. Mọi người đợi chút, đợi một chút. – Nào. – Đừng mà! Mau đến đi.
– Mau đến đây nào. – Anh đừng bảo tôi đi nữa. Nói cho mọi người biết nhé, những chiếc xe điện của mọi người đều là cảnh sát Tào Kiến Quân tìm giúp mọi người đấy. Muốn cảm ơn thì cảm ơn anh ấy đi. – Ấy không, không. – Cám ơn!
Đừng, đừng, đừng. Đưa cho Đồn trưởng chúng tôi đi. Đây là thành quả cố gắng của tập thể cảnh sát Đồn Bát Lí Hà. Cậu cứ nhận lấy đi, đây là tấm lòng của dân chúng. Không có cậu và Dương Thụ thì không kiếm được xe về đâu. Dương Thụ! Nào, lại đây.
Anh cứ đại diện đi Kiến Quân. Kiến Quân, anh cứ đại diện đi. Anh đại diện đi. Anh cứ nhận lấy đi ạ. Cảnh sát Tào, anh nhận lấy đi. Nhận đi. Chỉ dựa vào nỗ lực của mỗi cảnh sát thôi thì chưa đủ.
Chủ yếu phải cảm ơn sự ủng hộ của dân chúng. – Cảnh sát, quần chúng chung một nhà mà. – Cảnh sát, quần chúng chung một nhà mà. Tốt, tốt, tốt. Ở đâu có chuyện vậy? Thất Tử, theo tôi đi làm nhiệm vụ. Trang bị của tôi đem theo chưa? Đem rồi ạ.
Anh Tào, để tôi chụp cho anh. Cũng được. Chụp đại một tấm đi, tôi muốn cho con gái xem. Dương Thụ, chụp chung với thầy cậu một tấm đi. Đây là cố gắng, ý tưởng của cậu mới có thành tích như vậy. Thôi tôi không chụp đâu.
Đại Vi, chuyện này cũng có công của cậu, hay là tôi chụp giúp cậu một tấm nhé? Dương Thụ, cậu đến đây đi nào, chụp một tấm thôi, nể mặt tôi chút. Từ chối cái gì không biết! Nào, nào, nào. Dương Thụ, cười lên nào. Anh Tào,
Không phải là hôm nay anh phải đến nhà bố vợ à? Chưa đi nữa à? Đi đây, đi ngay bây giờ đây. Thầy, vậy em viết báo cáo tiếp đây. Nha Nha, Nha Nha! Ra đây thay giày này! Đến chỗ ông bà ngoại phải nói gì thế nhỉ?
Con muốn cho ông bà ngoại xem bài tập hôm nay của con được đến hai điểm 100 luôn! Con gái mẹ giỏi thật đấy! Thơm cái nào! Đến đó rồi phải lễ phép, không được ăn bậy bạ đấy nhé! Không được ăn đồ lạnh. Đưa mẹ nào. Bố! Cục cưng, cục cưng.
Cục cưng. Anh đi đâu vậy hả? Cướp ngân hàng à? Ơ, xem em nói kìa! Anh thế này không phải là muốn cùng em và Nha Nha đến thăm ông bà ngoại nó hay sao? Nói sớm thì anh đã không mang lên đây rồi, đi sớm vậy à? Hiếm có thật đấy,
Bình thường bảo anh về nhà cùng em một chuyến cứ như là muốn lấy mạng anh vậy. Hôm nay sao thế? Có gì đâu, nhớ bố mẹ vợ anh thôi. Để sau này đỡ bị nói. Anh yên tâm, cả đời này anh có không đến, mẹ em cũng chẳng nhớ tới anh đâu.
Trong mắt bà ấy chỉ có con rể lớn của bà ấy thôi, đúng không nào? Đúng. Xem em nói kìa, cũng may là mẹ ruột em đấy. Bố mẹ chẳng qua chỉ là thương em, sợ em theo anh phải chịu khổ. Thương ai cũng chưa biết được đâu.
– Nha Nha, mở cửa giúp bố nào. – Đi thôi. Vâng ạ. Ngoan quá. Mẹ, bố, tụi con về rồi đây ạ. Cháu chào ông bà ngoại! Ngoan quá. Nha Nha đến rồi đấy à? Mau, mau, mau, mau đến chỗ ông nào. Mau lên. Đứa bé đáng thương,
Mới sáu tuổi mà đã đi học rồi. Bố, bố cứ chiều nó thế. Nha Nha. Có thứ gì muốn cho ông xem nào? Ông ơi, cháu thi được 100 điểm nè. Nha Nha thông minh thiệt đó. Mẹ, bố! Bố mẹ khoẻ cả chứ ạ? Khoẻ khoẻ. Kỷ tử đen?
Mẹ, đây là quà Kiến Quân mua cho mẹ đấy. Con bảo anh ấy đừng mua linh tinh, cứ như là tận thế đến nơi ấy. Nhưng anh ấy cứ nói không được, anh ấy cứ bận suốt từ sớm đến tối, hiếm khi có dịp đến, bắt buộc phải mua.
Tiểu Tuệ đến rồi à? Chị! Chị! Kiến Quân cũng tới à? Em ngồi đi, ngồi đi. Ăn trái cây đi. Chút nữa là ăn cơm rồi. Chị, Đào Đào sao không đến vậy? Đừng nhắc nữa. Chị nói đứa nhỏ có tí tuổi đầu, đi học có người trông là được rồi,
Anh rể em không chịu, cứ nói là trẻ con không thể thua từ vạch xuất phát. Nên đưa nó vào trường quốc tế học rồi. Hôm nay trường có hoạt động, nên không đến được. Anh rể em có tiền mà không có chỗ tiêu chứ gì! Đều là vì con thôi mà.
Vâng, em biết. Mọi người cứ nói chuyện đi nhé, chút nữa là được ăn cơm rồi. Được. Mẹ, mẹ xem Kiến Quân mua gì cho mẹ này. Bình thường anh ấy không tiêu tiền, nên không biết mua đồ cho lắm. Mua linh tinh thôi. Sâm Mỹ. Cái này tốt này, bổ khí!
Anh rể am hiểu đấy! Cái này là bột protein, dùng để tăng sức đề kháng. Bò Yak, sản phẩm của cao nguyên. Cái này là con dặn anh ấy mua đấy, đầu gối mẹ không tốt không phải sao? Cái này là chuyên chữa đầu gối đấy, đắt lắm luôn.
Mẹ phải dùng đều vào đấy. Một ngày hai lần, mỗi lần hai miếng. Đưa anh xem. Dùng hết con lại mua. Đồ tốt! Bố, có đồ của bố nữa đấy. Có của bố nữa à? Con cũng phải dùng thử cái này mới được. Bố con thời còn trẻ
Cũng từng làm ba năm thanh niên trí thức đấy. Sau khi trở về thành phố, lại nói muốn về thăm quê. Khi đó làm gì có tiền, nhưng lại không muốn mất mặt. Mua gì biết không? Bánh mì! Cả, cả một túi lớn luôn.
Đến nơi, bà con dưới quê còn chưa thấy bao giờ thật. Bố, vẫn là bố biết mua đồ! Hàng đẹp giá rẻ! Tuệ Tuệ! Nào, lại đây. Gì vậy mẹ? Lại đây. Anh rể con tặng mẹ đấy, hơn trăm nghìn tệ đấy! Nào, con soi cho mẹ. Cái này soi thế nào vậy?
Mẹ không biết. Xem màu nước. Hơn trăm nghìn tệ đấy! Hữu Quang, một trăm bao nhiêu nghìn tệ vậy? Con nói cho mẹ xem, đừng gạt mẹ. 160 ạ! Ôi mẹ ơi. Sao thế mẹ? Trời đất ơi, con… Sao thế mẹ? Con đốt tiền đấy à?
160 nghìn tệ mà đeo trên cổ tay à? Để ăn hay để uống đấy? Mẹ vất vả nuôi nấng hai chị em lớn đến từng này, đeo cái này lên chứng tỏ là mẹ đã bắt đầu được hưởng phúc rồi đấy. Con thật là khéo ăn khéo nói. Anh rể,
Cẩn thận bị người khác lừa đấy nhé. Cách đây không lâu em vừa phá được một cửa hàng đá quý chuyên lừa đảo bà con. Cái vòng ngọc trị giá có một, hai trăm tệ mà bán cho người ta đến hơn trăm ngàn tệ. Anh nói xem có to gan không?
Anh chơi ngọc cũng được mười mấy năm rồi, tính lừa anh? Kiến Quân, nhìn thấy chưa? Hoá đơn 160 nghìn tệ. Còn cái này nữa, giấy chứng nhận kiểm định. Giấy chứng nhận kiểm định à? Vậy giấy chứng nhận này cũng có giả chứ nhỉ?
– Em cứ ưa bắt bẻ. – Đúng không nào, Kiến Quân, xem thử đi. Không cần cho nó xem, xem không hiểu, cũng đã nhìn thấy bao giờ đâu. Cũng đúng. Cảnh sát như Kiến Quân bình thường phụ trách bài trừ hàng giả, hàng kém chất lượng.
Hàng giả có lẽ đã gặp không ít, hàng thật có khi chưa thấy bao giờ thật. Trời đất ơi! Nha Nha, cái này cháu thích nhất này. Cháu cảm ơn ạ. Bố! Sao con biết chọc người khác cười vậy hả? Con nhìn xem,
Thông Thông và Tuệ Tuệ nhà mình là hai chị em sinh đôi, con thấy bây giờ hai đứa nó khác biệt lớn biết mấy! Chưa kể nhà mình nếu không có Hữu Quang, thì được như ngày hôm nay sao? Đúng không nào, ông nó? Thật đấy, đúng là như vậy mà.
Ông nó này, tôi nói với ông, ông cũng chẳng có tiền đồ gì cả. Cũng chỉ là chức Trưởng phòng mà thôi, hết nấc rồi. Mẹ! Nhà chúng ta sau này vẫn phải trông cậy vào Hữu Quang. Nghe thấy chưa? Trông cậy vào Tiểu Thông. Cái chính là anh là công thần!
Đây đều là những gì tụi con nên làm. Đúng đấy, mẹ à. Người một nhà mà khách sáo cái gì! Xã hội bây giờ ấy à, vẫn rất cần cảnh sát bảo vệ. Con đồng ý. Vậy ý ông là, anh rể nó muốn làm ăn vẫn phải dựa vào Kiến Quân à?
Mẹ, thời đại hoà bình, chắc chắn phải nhờ vào những cảnh sát như Kiến Quân đây để bảo vệ chúng ta. Mẹ đã nói gì đâu nào? Đấy con nhìn xem, con toàn bênh nó. Mẹ! Con đi theo nó đã hưởng thụ được gì rồi nào? Mẹ, bất cứ thời đại nào
Dân chúng cũng đều phải được bảo vệ bởi cảnh sát, chỉ có điều người chịu khổ là vợ của cảnh sát mà thôi. Ngày nào cũng thấp tha thấp thỏm. Con cái cũng chẳng ai trông nom. Tiểu Thông nói với con, lúc còn nhỏ bố mẹ thương cô ấy nhất.
Bây giờ Tiểu Thông gả cho con, ít nhiều cũng coi như là bù đắp chút ít, sống những ngày hạnh phúc. Tiểu Tuệ, anh biết thu nhập của cảnh sát không cao, trong nhà có khó khăn gì cứ bảo với anh, anh đảm bảo sẽ ra tay giúp đỡ.
Anh rể, cảm ơn anh nhé. Em chẳng cần! Em bằng lòng như thế! Ơ kìa. Cái con bé này, chỉ được cái cứng miệng. Con bằng lòng đúng không? Mẹ con còn thấy xót đây này. Mẹ đừng xót con. Mẹ cứ giữ mà để xót chị con ấy.
Nha Nha, mình đi thôi con. Bố, con không ăn cơm nữa nhé. Kiến Quân, đi thôi. Con… Làm gì thế? Tiểu Tuệ, cơm nước xong xuôi cả rồi, con đi đâu vậy hả? Tức no rồi, không ăn nữa đâu. Sao thế? Anh nghe chưa đủ hay sao?
Mẹ chỉ nói chơi thôi, đùa ấy mà. Đúng đấy, con tính không cho mẹ nói chuyện luôn à? – Đừng nói nữa. – Tính mẹ em còn lạ gì, sao vẫn cho là thật thế? Được rồi, chị à, chị đừng khuyên em nữa. Mọi người cứ ăn đi nhé. Đi thôi!
Đi, đi, đi. Bố, mẹ, con xin lỗi. Cái tính này của Tuệ Tuệ giống mẹ. Con về đây ạ. Em khuyên nó nhé. Tuệ Tuệ! Này, bà nói đi, Kiến Quân dễ gì về được một lần. Về có một lần mà bà, thái độ bà như vậy. Thái độ tôi làm sao nào?
Thái độ tôi làm sao nào? Sao nào? Con gái ông từ sớm đến tối ngoài thấp thỏm lo âu ra, thì chẳng được gì nữa hết. Nó đã có được gì rồi? Tôi không được nói à? Ông không đau lòng à? Bố! Thôi không nói nữa, đừng nói nữa, bố. Ơ…
[Thi tiến sĩ đúng thật là có thể giải quyết được rất nhiều vấn đề hiện thực,] [cũng rất thực tế.] [Giữ lại cho tương lai của bản thân một chút thời gian suy nghĩ.] [Công việc thực tế tuy có rất nhiều điều không hài lòng,] [nhưng vẫn rất phong phú.]
Cậu vẫn chưa về à? Em vẫn còn chút việc chưa xử lý xong. Thầy, thầy về rồi cơ mà? Sao lại quay lại rồi? Câu hỏi hay đấy. Cậu vẫn chưa ăn cơm đúng không? Đi thôi. Đi ăn cơm cùng thầy. Thầy, em không đi đâu, thầy đi một mình đi.
To con thế không ăn cơm sao được? Đi đi, thầy mời. Thầy, em không đói thật mà. Thầy cứ đi ăn đi ạ. Anh Từ, thế nào? Gì, thế nào gì cơ? Hôm nay tôi thay ca cho anh. Này, anh Tào, anh rảnh quá không chịu được đấy à? Tôi bảo này,
Hôm nay nhà tôi cũng chẳng có việc gì. Không để anh thay ca cho tôi được, nếu không tôi về nhà cũng chẳng có việc gì làm. Đúng không nào? Thầy ơi! Cậu thấy đấy, không trực thì cũng chẳng biết phải làm gì. Hễ rảnh một chút là còn thấy sợ ấy.
Thầy uống gì ạ? Để em đi lấy. Cậu nói xem có những người làm cảnh sát rồi, thì cứ như thể là không biết làm gì khác nữa vậy. Đi làm rồi tan làm, trong cái đầu ấy cũng chỉ suy nghĩ mỗi những việc đó. Ăn đi, cậu ăn đi.
Thầy, thứ trong đó là rượu. Thầy, trong đồn nhắc nhở liên tục là không được uống rượu. Thầy đây là… Đây là gì? Đây là thời gian tan làm. Tôi là đang ở nhà đấy. Vậy nhỡ đâu bỗng dưng có thông báo tăng ca thì sao? Thầy, thầy thế này là không được.
Thế nào không được hả? Sao lại không được? Sao bỗng dưng có thông báo thì lại phải tăng ca hả? Tôi cùng học trò mình mượn chút rượu nói chút tâm sự trong lòng, sao lại không được hả? Thầy, thầy đừng uống nữa. Hôm nay tôi đã có sự chuẩn bị từ trước.
Tôi chỉ muốn uống một ngụm, để nói những lời mà bình thường tôi không nói ra miệng được. Thầy à, những điều thầy muốn nói này, bình thường có thể nói bất cứ lúc nào, không cần phải mượn rượu. Cậu không cần, tôi cần. Hôm nay cậu không lái xe.
Chút nữa tôi uống say, cậu đưa tôi về nhà, không có vấn đề gì chứ? Uống rượu rồi thì tôi tuyệt đối sẽ không lái xe, đó là giới hạn, cậu yên tâm. Thầy ấy à, chính là quá muốn làm một người cảnh sát ưu tú. Em biết mà thầy. Cậu không biết.
Sư mẫu của cậu, vợ tôi, là một người rất giỏi, xinh đẹp, có văn hoá, xuất thân từ gia đình cán bộ, muốn gì được nấy. Chẳng biết tại sao lại yêu phải một tên nghèo như tôi. Còn đối với tôi cực kỳ tốt. Cậu nói xem mình suốt ngày không ở nhà,
Mà người ta không nửa câu trách móc. Chăm sóc tôi và con đâu ra đấy cả, tôi nói được gì nào? Làm cho thật tốt chứ sao. Làm cảnh sát cho đàng hoàng. Để cô ấy mừng, để cô ấy vui. Để cô ấy nở mày nở mặt. Cũng chẳng hiểu tại sao
Tôi lại gặp đúng một bà mẹ vợ như mẹ cô ấy. Luôn cảm thấy tôi không được. Luôn cảm thấy tôi không xứng với con gái bà ấy. Cậu đối với tôi thế nào tôi mặc kệ. Bà ấy khiến vợ tôi cảm thấy cô ấy không có chút thể diện nào trong nhà,
Không ngóc đầu lên được. Nhưng thầy chỉ biết làm cảnh sát, chỉ thích làm cảnh sát mà thôi. Tôi luôn nghĩ rằng chỉ cần làm tốt công việc cảnh sát, có chút thành tích, thì có thể xoay chuyển tình hình bất lợi và địa vị của vợ tôi trong nhà cô ấy.
Vâng, em hiểu. Cậu, cậu không hiểu. Trong lòng cậu vẫn đang trách tôi. Em đã hết trách thầy rồi. Cậu trách là đúng thôi. Là thầy không đúng. Thầy đã vội vàng quá. Thầy… cho thầy xin lỗi. Thầy, thầy đừng uống nữa. Chuyện này đã qua rồi,
Thầy cũng đừng để trong lòng nữa. Chưa qua. Tôi nói với cậu là chưa qua, hiểu không? Tôi đã cướp công của cậu. Có đạt được thành tích thì mẹ vợ tôi cũng chẳng xem trọng tôi. Tôi vẫn cảm thấy tôi có lỗi với vợ mình. Tôi thấy cô ấy
Gân cổ lên với mẹ như thế, thấy cô ấy hai mắt đỏ hoe nói đỡ giúp tôi, thì tôi… thì tôi thấy thế tôi đau lòng. Cậu làm gì vậy hả? Thầy, ăn chút gì đó trước đi rồi hẵng uống. Ăn nhiều vào, ăn nhiều vào.