Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 05 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 14] [Kết quả không như ý muốn] Bác cả. Tiểu Khiết. Cháu tìm một chỗ trong góc rồi, khá yên tĩnh. – Được. – Bên kia. Bên kia à? Sao rồi bác? Gặp bạn cũ có vui không?

    Gặp rồi còn chẳng bằng không gặp. Già rồi. Ai bảo thế, bác cháu còn trẻ mà. Ngồi đi. Ở đây à? Bác ơi, mấy hôm nay mẹ cháu cứ ở chỗ bác, thêm phiền cho bác rồi. Khách sáo thế. Mẹ cháu là đứa nhỏ nhất trong ba chị em,

    Bác lớn hơn mẹ cháu tám tuổi. Từ nhỏ mẹ cháu lớn lên trên vai bác đấy. Cả nhà đều thương mẹ cháu mà. Ông bà ngoại cháu không yên tâm nhất là mẹ cháu. Lúc mẹ cháu kết hôn với bố cháu cả nhà đều thở phào.

    Ai cũng nghĩ đã tìm được một người có thể dựa dẫm. Nhưng nào ngờ… Chúng ta đừng nhắc lại chuyện quá khứ nữa. Không phải giờ cháu đã lớn rồi sao? Đúng vậy, cũng phải. Cháu xem, giờ cháu có tiền đồ biết bao. Cảm ơn.

    Tiểu Khiết à, hôm nay bác gọi cháu tới, là để trao đổi chuyện của mẹ cháu đấy. Trước đây bố cháu có một cấp dưới, hình như là họ Lương. Tên là Lương Vi, cháu biết không? Chú Lương là học trò của bố cháu. Sau đó họ vẫn làm cùng nhau,

    Quan hệ thân thiết lắm. Lần này mẹ cháu đến Thanh Đảo ông ấy cũng qua đó. Bác thấy lúc họ ở bên nhau mẹ cháu vui lắm. Bác thấy cũng thú vị nên có hỏi thăm, ông Lương đó đã ly hôn rồi con được phán cho nhà gái.

    Cháu thấy chuyện này thế nào? Chú Lương luôn rất tốt với cháu và mẹ, chuyện này chỉ cần mẹ cháu đồng ý thì cháu không có ý kiến. Có thêm một người chăm sóc bà ấy là chuyện tốt mà. Đứa bé ngoan, cháu vất vả rồi. Anh nhìn đi,

    Dây điện nhà anh kéo từ tầng hai xuống đây, như vậy lúc dùng điện vô cùng nguy hiểm anh biết không? Có phải bình thường anh không chú ý đến tuyên truyền nghiêm cấm kéo dây chăng dây lung tung của chúng tôi không? Tôi nói chuyện nữa cho anh nhé.

    Cũng có người kéo dây điện từ tầng hai như anh để sạc cho xe điện nhà họ, sau đó có tên trộm trộm xe điện, sơ ý bị điện giật chết. Sau đó thì sao? Chủ nhà này còn phải bồi thường anh biết không? Anh thấy có oan không? Đúng, đúng là oan.

    Vậy nên anh làm vậy nguy hiểm lắm. Lỡ như có trẻ con nhà hàng xóm hay động vật gì bị giật hay gây ra hỏa hoạn thì có phải anh không trộm được còn mất thêm không? Vả lại luật phòng cháy chữa cháy nước ta cũng quy định rồi.

    Hỏa hoạn do sai lầm không cấu thành tội phạm cũng bị tạm giam trên mười đến dưới 15 ngày. Lại còn bị phạt 500 tệ nữa. Không đáng chút nào. Lần nào đến cũng đăng ký, có tác dụng gì không? Chẳng có tác dụng gì. Lại còn lập tổ chuyên án nữa.

    Hình như lần trước đúng là anh ta đấy, đúng là anh ta làm tổ trưởng. Đúng là anh ta, đúng là anh ta. Anh phải cho chúng tôi một cách giải quyết. Tôi phải nói là mọi người nhớ giỏi lắm đấy. Chuyện này của chúng ta Đồn chúng tôi vô cùng coi trọng.

    Nhưng mà mong mọi người có thể cho cảnh sát chúng tôi thêm chút thời gian. Hôm qua mất một chiếc, hôm nay lại một chiếc, cảnh sát các anh mà canh ở đó thì xe chúng tôi mất được sao? Đúng vậy, các anh làm cái gì vậy?

    Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi mọi người. Chủ yếu là vì hôm qua khu dân cư bên cạnh cũng mất xe ô tô. Mất xe ô tô thì xử còn xe điện thì kệ à? Vì người ta có tiền còn tôi thì không à? Các anh không thể nói vậy được.

    Chuyện gì cũng có trước có sau. Người ta báo án trước thì chúng tôi đương nhiên phải đi bên đó trước. Tôi mất xe nên tôi sốt ruột đó. Anh nói chuyện kiểu gì đấy? Phải, phải, phải. Có đồng chí chuyên môn phụ trách thì các anh mặc kệ à?

    Thế không phải mất công đi chuyến này à? Tôi thấy cảnh sát các anh ưu tiên phục vụ người giàu thì có. Đúng vậy. Sao lại là mặc kệ? Không phải đang xử lý đây à? Xử lý mà vẫn mất xe à? Anh nói chuyện kiểu gì đấy?

    Cảnh sát mà ăn nói kiểu gì thế? Nghe tôi, nghe nói, nghe tôi. Xử lý chứ, sao mà mặc kệ được. Nếu mặc kệ thì chúng tôi có qua đây ngay thế này không? Mong mọi người yên tâm. Chúng tôi nhất định sẽ phá án thật nhanh, được không?

    Làm cảnh sát phải làm từ chuyện nhỏ. Chuyện nhỏ nhưng mà bài học lớn đấy. Thầy à, chúng ta cũng đã làm chuyện gì lớn đâu. Nhìn gì thế thầy? Cậu nhìn đi, trên người người này có rất nhiều vết thương. Đâu có. Sau lưng trên bụng đều có.

    Được rồi, đừng nhìn người ta nữa. Cậu nói xem tại sao trên người lại có vết thương như thế? Lại còn nhiều như vậy? Thế chắc là bị côn trùng cắn rồi. Vừa hứa hẹn phải kiên nhẫn, phải kiên nhẫn xong nghe hai câu không mát tai đã không chịu được nữa rồi?

    Đâu có đâu thầy. – Em đang bất bình thay thầy còn gì? – Tôi cảm ơn cậu. Cậu không gây thêm chuyện cho tôi là tôi cảm ơn trời đất rồi. Lại còn bất bình thay tôi nữa. Thầy, chúng ta lại phải ra ngoài à? Cậu lái xe. Đã bao lâu rồi.

    Chúng tôi nhất định sẽ cố gắng phá án nhanh chóng. Anh có biết không? Không phải. Thật sự cảnh sát chúng tôi cũng đã cố gắng rất nhiều, vậy nên hôm nay anh nói có tình hình mới chúng tôi đã qua ngay, ngoài điều tra tình hình mới… Đội trưởng Lưu này,

    Anh bảo tôi phải nói anh sao đây? Lần trước tôi đã nhắc các anh nhất định phải lắp camera ở khu dân cư này. Các anh lề mề đến giờ vẫn chưa lắp. Anh nhìn đi. Phòng để đồ này ở ngoài khu dân cư, xảy ra chuyện như vậy

    Không phải càng khó giải quyết à? Không phải anh, không phải chúng tôi không lắp. Lắp camera phải có tiền chứ. Chúng tôi lấy đâu ra tiền. Giờ anh đã hiểu rõ tình hình trong khu chúng tôi rồi, người ở trong khu dân cư hỗn tạp như vậy

    Có tới một nửa số người không nộp tiền cơ sở vật chất. Đúng không? Anh nói xem không đưa tiền tôi lấy gì mà lắp? Thật ra tôi đã giải thích với họ chuyện này rồi. Anh đoán xem người ta nói thế nào? Người ta nói cảnh sát bây giờ

    Không cần camera cũng phá được án. Đâu phải. Có camera thì tiện hơn chứ sao? Thế này đi. Tôi thiết kế cho các anh cách dùng số tiền nhỏ nhất giăng lưới ở trong khu dân cư. Anh xem, mấy đường lớn bên ngoài anh không cần lo.

    Chủ yếu là trong khu các anh đúng không? – Đúng. – Anh xem, lắp một cái ở đây là nó có thể quay cả hai con đường này đúng không? Đúng đúng đúng. Anh này, tôi rót nước cho anh nhé. Nói cả buổi khô cổ rồi. Cảm ơn anh. Không có gì. Thầy,

    Đây là việc của chúng ta hả? Kế Vĩ, trong vụ mất trộm trước đó chúng ta vẫn luôn theo dõi có một chiếc điện thoại mới còn chưa bóc tem. Cậu lại đến cửa hàng điện thoại xem xem có manh mối gì không? Cậu xem điện thoại cậu đi.

    Vừa rồi tôi gửi hết địa chỉ và cách liên lạc của mấy cửa hàng điện thoại trong khu chúng ta quản lý cho cậu rồi. Thầy gửi tin nhắn cho em à? Được rồi, mau đi đi. Được, cảm ơn, phiền anh rồi. Cảm ơn. Lý Đại Vi, bao giờ thì cậu

    Sửa được thói tự cho mình là đúng này? Thầy, hôm nay em lại làm sai gì à? Ai bảo với cậu người ta tự ăn cắp? Ai bảo cậu dùng thủ đoạn kĩ thuật này? Đi thu thập vân tay hả? Như vậy là rõ rành rành rồi. Chứng cứ đâu?

    Tôi cần chứng cứ. Rõ rành rành là thế nào? Chính vì không có chứng cứ nên mới phải lấy dấu vân tay. Đã ba tiếng rồi, nhiều người qua lại như thế. Cậu tìm vân tay ở đâu? Mở cửa ra. Giai Giai? Thầy ơi. Giai Giai. Đừng chạy. Giai Giai! Giai Giai!

    Giai Giai! Thầy, cô ấy là ai? Đi thôi. A lô, thầy ạ. Em đã đi mấy cửa hàng điện thoại đều không có manh mối. [Không sao, cậu về trước đã.] Vâng, thầy. Tôi vừa nói với cậu chỗ này này. Đây à? Có thể giám sát hai đường cùng một lúc. Đúng không?

    Đúng. Đúng rồi, tôi hỏi cậu chuyện này. Chỗ các cậu có mấy thanh niên thuê nhà theo nhóm không? Khoảng bảy người. Ba người hơn 20 tuổi, hai người hơn 30 tuổi, còn hai người chắc khoảng hơn 40. Khu dân cư chúng tôi hơi loạn. Anh hỏi thế tôi không nhớ ngay được.

    Không sao. – Bình thường cậu để ý giúp tôi nhé. – Được, được. Chắc họ thường xuyên ra ngoài cùng nhau. Sáng đi tối về. Chắc là cũng dễ nhận biết ở khu dân cư các cậu. Tầng 5 có một nhà như thế. Vậy à? Ở đâu? Ở tầng 5 ấy.

    Họ đến cũng phải ba tháng rồi. Bảy người thuê một căn nhà, còn có hai chiếc xe ba bánh. Bình thường hay ra ngoài theo nhóm, sáng đi tối về như anh nói. Chúng tôi cũng không rõ xe ba bánh của họ chở gì. Cậu dẫn tôi đi xem. Bên này.

    Ở tòa này, tầng 5. Bình thường họ sẽ để xe ba bánh ở đây. Nhưng giờ này chắc chắn họ không ở nhà. Tốt lắm cậu nhóc. Cậu cũng hay để ý đấy. Cậu tốt nghiệp trường nào? Tôi học cao đẳng, cũng không phải trường xịn gì.

    Lần tới Đồn chúng tôi tuyển Cảnh sát hỗ trợ, cậu có thể đến thử. Đội trưởng Lưu, cậu nhìn chỗ các cậu này. Không nhìn thì không biết chỗ nào cũng là góc chết camera. Thầy ơi. – Về rồi à? – Sao thầy lại ở đây? Em đi tìm thầy khắp khu đấy.

    Cậu nhìn kìa, đội trưởng Lưu. Tôi bảo chỗ đó lắp thêm cái nữa trên cột kia là có thể nhìn rõ đoạn đường này còn gì. Đúng vậy. Như vậy tính ra khu dân cư các cậu lắp năm chiếc camera, chắc là bao phủ được cả khu rồi.

    Hơn nữa cũng chẳng tốn kém bao nhiêu. Thế không hơn là cậu đi tuần 24 tiếng à? Đúng vậy. Có đúng không? Cậu bàn bạc với ban quản lý tòa nhà trước đi. Nếu không được thì đến tìm tôi. Được. Bây giờ tôi đi bàn bạc với họ.

    Tốt lắm, bàn bạc tử tế nhé. Đi, Kế Vĩ. Chúng ta đi xem vụ tự kéo dây điện giải quyết đến đâu rồi. Thầy ơi, thầy không điều tra vụ điện thoại nữa à? Tên đó chạy tới phố Huyện Phủ rồi. Bắt được rồi ạ? Chưa đâu, nhưng nhanh thôi. Tôi đoán

    Chắc chắn hắn sẽ muốn ra tay gấp, tôi đã liên lạc với các Đồn xung quanh rồi. Vừa nãy Đồn cảnh sát phố Huyện Phủ gọi lại cho tôi, nói có một chủ cửa hàng điện thoại ở khu họ báo cáo có một người mang một chiếc điện thoại mới tới,

    Chuẩn bị ra tay. Anh ấy lấy cớ phải xem xem có phải hàng lậu không. Nếu không phải hàng lậu thì sẽ mua với giá 90%, để giữ chân hắn. Tôi đoán sáng mai tên kia sẽ tới. Nếu cậu ta tới, các anh em ở phố Huyện Phủ sẽ xử cậu ta.

    Thầy ơi, sau lại để họ bắt người ở vụ án của chúng ta? Cậu ta chạy sang phố Huyện Phủ thì để phố Huyện Phủ bắt thôi. Chuyện khu dân cư kéo đường dây điện lung tung dễ gây hỏa hoạn lắm. Cậu nhìn xem, ở đây còn có nhiều xe đang sạc nữa.

    Nếu không xử lý trạm sạc điện thì khó giải quyết chuyện này lắm. Thầy ơi, em vẫn luôn theo vụ án này. Thầy có thể gọi điện cho Đồn cảnh sát phố Huyện Phủ, cho em tới đó không? Biết đâu em có thể đích thân bắt cậu ta.

    Một tên trộm vặt thôi, có cần vậy không? Thôi đi. Thầy, thầy cho em đi xem đi mà. Dù sao từ khi em vào làm tới giờ em chưa từng gặp vụ án nào ra gì. Vậy được, để tôi hỏi đã. Nếu cậu được đi, nhớ là ít nói ít làm.

    Ít nói ít làm ạ? Đúng vậy. Ở hoàn cảnh không quen thuộc, không được nói gì, không được đưa ra quyết định nào. Đi thôi. Ít nói ít làm. Tôi đã báo với Đồn trưởng rồi. Cậu từ xa đến, vất vả thật. Không vất vả. Đồn trưởng,

    Đây là đồng chí đến từ Bát Lí Hà. Đồn trưởng Tăng, tôi là Triệu Kế Vĩ, Cảnh sát kiến tập ở Đồn cảnh sát Bát Lí Hà. Cảnh sát kiến tập của Đồn cảnh sát Bát Lí Hà? Cậu nhóc, thái độ làm việc tích cực quá nhỉ. Sao đây,

    Muốn làm hết công việc ở Đồn chúng tôi à? Không ạ, tôi đến để học tập Đồn cảnh sát phố Huyện Phủ. Lát nữa các cậu dẫn đồng chí Bát Lí Hà này đi cùng. Cậu mặc thế này không ổn. Có mang thường phục không? Trong cặp ạ. Cậu nhìn người ta đi,

    Mới vào làm đã có kinh nghiệm thế rồi. Được rồi, đi đi. Đi thôi. Chào anh. Chào anh. Tôi là Triệu Kế Vĩ, xin hãy chỉ bảo. Được rồi, mau lên xe thay đồ đi. Đừng nhìn ngang nhìn dọc nữa, hắn phát hiện ra đấy. Bác ơi, bác ù rồi kìa.

    Ù rồi, ù rồi, tôi ù rồi. Anh ơi, sao hắn vẫn chưa tới? Có phải không tới luôn không? Nếu cậu cứ sốt ruột như thế hắn sẽ không bao giờ tới. Nhìn bài đi. Ông chủ, tôi xem cái màu xanh này. Đây à? Cái màu xanh, đúng rồi. Đây. Được.

    Đến rồi à? Có phải người kia không? Đứng yên. Đừng sốt ruột, có người của chúng ta trong cửa hàng. Anh thấy sao? Được phết, là hàng chuẩn. Hôm qua bảo 90%, cậu thấy sao? Được, tiền trao cháo múc. Tiền mặt hay chuyển qua điện thoại? Tiền mặt. Được.

    Sao vẫn chưa bắt hắn? Cậu vội gì, xem mạt chược đi. Bài đẹp lắm. Lát nữa hắn cầm tiền chạy mất. Chuyện gì thế? Ơ, sao lại để hắn đi? Đừng nói gì hết. Anh, anh ơi, sao lại không bắt hắn? Cậu ta có biết phá án không đấy? Đừng nói nữa, đi.

    Đứng lại, cảnh sát đây. Đứng lại. Cảnh sát đây, đừng chạy. Làm gì hả, đừng lại đây. Đứng lại. Chạy, chạy nữa đi. Còng lại. Soát kĩ vào. A lô, thầy ạ. Em bắt được hắn rồi. Em tự tay bắt hắn đấy, thầy. Chạy đi, tôi bảo anh chạy đi.

    Này, tay cậu bị thương rồi. Không sao, trầy da thôi. Các cậu dẫn cậu ta về. Rõ. Đi, lại đây. Người anh em, vết thương sao rồi? Không sao, không sao. Bị thương nhẹ không ảnh hưởng. Đi thôi, xe bên kia, đi băng bó. Đi thôi. Không sao mà.

    Anh băng tạm vào là được. Anh ơi, tên trộm đâu? Trộm đâu ra? Người mà tôi vừa bắt đấy. Bây giờ cậu chỉ có thể chứng minh hắn bán một chiếc điện thoại không phải của hắn. Sao mà chứng minh hắn trộm điện thoại được? Nếu hắn không

    Hắn không trộm thì lấy đâu ra? Nhặt được. Không phải, chúng ta đã bảo phải đi theo hắn đến chỗ ở, sao cậu lại xông ra? Tôi mà không đuổi theo, hắn sẽ chạy mất. Cậu mà không làm hắn giật mình, hắn có chạy không? Tiểu Lý. Chào anh Trương. Gọi người

    Đưa cậu ấy về Bát Lí Hà đi. Anh, đâu chỉ có mình tôi, còn nghi phạm kia nữa mà. Xin lỗi người anh em, người là của chúng tôi. Được. Anh, từ đầu vụ án này là của chúng tôi. Trước đấy cũng là chúng tôi làm. Người cũng là tôi xô ngã.

    Hôm nay tôi phải đưa hắn về. Tiểu Triệu về rồi à? Đồn trưởng Tăng. Sao thế, bị thương à? Không sao chứ? Không sao, chỉ trầy da thôi. Đồn trưởng Tăng, không phải trước đây chúng ta đã giao hẹn rồi sao? Bắt được thì người này sẽ thuộc về chúng tôi.

    Huống hồ người này là do tôi xô ngã. Được. Chúng ta sẽ nhường cơ hội lập công lần này cho đồng chí Bát Lí Hà. Được. Đây không phải nhường. Là tôi xô ngã thật mà. Tiểu Lý. Đưa cậu ấy và nghi phạm về chung đi. Nghi phạm nói anh ta không khỏe,

    Vừa đưa đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe rồi. Vậy đợi cậu ta kiểm tra về, được không? Được. Rẽ trái ở phía trước, rồi lại rẽ phải. Được, rẽ trái rẽ phải. Ở ngay phía trước. Được. Sao không có ai vậy? Sao? Còn dàn hàng chào đón à?

    Lần trước khi họ bắt tội phạm về Chính trị viên và Đồn trưởng của chúng tôi đều đứng ngoài cửa. Dừng ở đâu đây? – Trong sân, trong sân. – Bên kia à? Được. Ở đây. Cậu làm gì vậy? Làm tôi hết hồn. Các cậu cũng nhận

    Vụ án mất cắp xe điện này à? Cậu cũng nhận à? Cậu nói xem liệu chúng ta có thể nghĩ cách đừng để tên trộm ấy dắt mũi nữa không? Tôi đang nghĩ đây. Thật ra rất đơn giản. Chỉ thiếu một khâu thôi. Cậu nói rõ cho tôi nghe xem

    Cậu nghĩ thế nào. Cậu nghĩ đi, tại sao đến đâu cũng có thể tìm thấy xe đạp công cộng? Ý cậu là cài GPS cho xe điện luôn ư? Ừ. Nhưng vấn đề là GPS của xe đạp công cộng là do doanh nghiệp thống nhất cài đặt,

    Xe điện của cá nhân dân cư mà cài số lượng lớn thì phiền lắm. Chuyện này có cách giải quyết. Xe điện là của cá nhân nhưng trạm sạc điện là của doanh nghiệp. Tôi có người bạn cũng làm ở công ty ấy, đang chào hàng trạm sạc xe điện ấy khắp nơi.

    Nhưng nhiều người dân không chịu. Họ thà tự kéo dây điện sạc điện cho xe điện. Chúng ta hoàn toàn có thể bắc một cây cầu giữa doanh nghiệp trạm sạc điện và GPS. Người dân mua thẻ nạp điện xe điện được tặng GPS. Nếu thật sự có thể làm được

    Thì đúng là một công đôi ba việc. Xe điện được cài GPS chống trộm, còn có thể giải quyết vấn đề tự ý kéo đường dây điện. Nhưng vấn đề là doanh nghiệp có làm hay không? Chắc chắn sẽ chịu. Người bạn của tôi không hoàn thành nổi doanh số mỗi ngày,

    Sắp điên luôn rồi. Dương Thụ, vẫn là cậu thông minh. Cảnh sát Lý, cậu cũng chẳng kém cạnh. Được rồi. Kết hợp tâng bốc và tâng bốc lẫn nhau. Thế này, vụ án này là của các cậu, cậu đi bàn với thầy của cậu. Tôi gọi điện thoại cho người bạn của tôi.

    Được. Nghe cuộc điện thoại đã. A lô, mẹ. Con không về được. Con đã bảo mẹ trước rồi mà. Dạo này bận lắm, phải làm mấy vụ án cùng lúc. Không về được. Bây giờ con cũng đang làm việc. Con không nói nhiều với mẹ nữa. Lát liên lạc sau.

    – Tiểu Lý. – Dạ. Về nói với Đồn trưởng Tăng của các cậu, cuộc thi kéo co lần trước chúng tôi đã thua, nhưng bây giờ chúng tôi đã có lính khỏe, cậu bảo anh ta chuẩn bị tinh thần thua cuộc đi. Vậy được rồi. Được. Chúng tôi đi đây, Đồn trưởng. Được.

    Đi đường chú ý an toàn nhé. Được, Đồn trưởng. Tạm biệt. Lái chậm thôi. Được. Đồn trưởng. Thế nào, cậu bị thương nặng không? Không sao, chỉ trầy da thôi. Mấy hôm là khỏi thôi. Không phải, Triệu Kế Vĩ, bảo cậu đi phối hợp với công việc của người ta,

    Sao cậu không nghe chỉ huy? Anh ta sắp chạy. Người ta sắp chạy thì cậu không nghe chỉ huy à? Cảnh sát hành động lúc nào cũng đối mặt với nguy hiểm, phải hành động thống nhất nghe lời chỉ huy, cậu không biết ư? Thầy không dạy à? Cậu nói tôi nghe

    Ai cũng như cậu thì cảnh sát hành động kiểu gì? Thế thì khác gì xông bừa hả? Em nói với họ là tên trộm ấy định chạy, họ… họ chẳng hề lo lắng. Cậu còn cãi à? Có phải cậu thấy mình rất có lý không? Có phải bây giờ cậu đã xem mình

    Là anh hùng rồi không? Ừm, Đồn phó Cao, đã đưa người về thì chúng ta hãy tra hỏi đi. Thế này, Chí Kiệt, hai cậu đi hỏi đi. Vậy bây giờ đi luôn đi. Đồn trưởng, tôi cũng muốn tham gia. Thôi cậu đừng tham gia.

    Đến phòng y tế xử lí lại vết thương, băng bó vào đi. Đồn trưởng, tôi muốn tham gia. Tôi nhất định phải tham gia. Từ đầu đến cuối vụ án này đều do tôi theo, vết thương của tôi không sao hết. Đồn trưởng không tin thì tôi sẽ không băng bó. Dừng lại.

    Đây giống việc cảnh sát làm ư? Đồn trưởng, tôi muốn tham gia. Đi đi. Cảm ơn Đồn trưởng. Anh. Đồn phó Cao, thầy. Đồn trưởng đồng ý cho em tham gia thẩm vấn rồi. Được, nào nào nào, cậu ghi chép. Đánh máy thế nào?

    Không vấn đề, em đánh máy đứng đầu cả lớp. Bắt đầu từ đây. Được. Lại mất thêm hai chiếc. Mất mấy chiếc rồi? Mười một chiếc. Đám người này điên rồi à? Kiến Quân, phụ án này anh phụ trách cụ thể, anh nói tình hình đi.

    Sao chỉ có mấy khu dân cư này bị mất xe điện? Chính vì con đường đối diện họ đang được sửa sang, camera trên đường bị tháo sạch. Cũng tức là chỉ cần tên trộm này vào khu dân cư trộm xe điện, rời khỏi khu dân cư

    Là xem như chúng ta đã mất mục tiêu. Bây giờ đề xuất liên lạc với bên công trình, xem xem có thể tăng tiến độ thi công hay không. Còn nữa là tăng cường camera giám sát và tuần tra bảo vệ trong nội bộ khu dân cư. Tân Thành, cậu nói đi.

    Người ta đang xây cầu vượt, chuyện tăng tốc tiến độ công trình, không mất gần một năm thì không thể hoàn thành. Ý kiến Kiến Quân đưa ra… Nói cũng phải. Mong công trình tăng tốc vì vụ án mất xe điện, không thực tế. Vẫn phải nghĩ cách khác thôi.

    Đám người này ngông cuồng quá rồi. Chúng ta phải mau chóng phá án. Vậy thì vẫn dùng cách cũ, tổ chức nhân lực, thay phiên túc trực. Nhân lực ư? Đồn phó Trình, cậu đếm cho Kiến Quân xem mấy tổ trị an của chúng ta làm những vụ án gì.

    Nào, Kiến Quân, cậu cũng phân phối hộ chúng tôi xem phải bố trí nhân lực thế nào đi. Không phải, Đồn trưởng, anh đừng nhắm vào tôi nữa. Tôi chỉ đề xuất thôi. Nghi phạm, bây giờ chúng tôi bắt đầu thẩm vấn cậu theo quy định của pháp luật.

    Quá trình thẩm vấn được ghi hình toàn bộ, mong cậu có thể trả lời thành thật, phối hợp với việc điều tra của chúng tôi, đã nghe rõ chưa? Tên là gì? Lưu Tiểu Quang. Được, nói đi. Oan quá. Cái điện thoại ấy

    Thật sự do tôi nhặt ở bụi nhựa ruồi bên đường. Một chiếc điện thoại chưa bóc tem, cậu nói tôi nghe ai lại vứt vào bụi nhựa ruồi hả? Lưu Tiểu Quang, cậu không thành thật. Thái độ bây giờ của cậu sẽ chỉ khiến tội của cậu nặng thêm.

    Những gì tôi nói đều là thật. Hôm ấy tôi mót quá nên chạy ra sau cây đi tiểu, thấy trên đất có một cái hộp. Tôi còn tưởng đấy là hộp điện thoại rỗng, nào ngờ mở ra xem lại là một cái điện thoại chưa bóc tem.

    Tôi chỉ muốn bán lấy tiền thôi. Cậu nhặt được điện thoại vào ngày nào? Để tôi nhớ đã. Phải tầm ba bốn hôm rồi. Nhưng cái điện thoại ấy vừa mất hôm qua. Đúng đúng đúng, tôi nhặt được hôm qua. Cười cái gì? Tôi đã nói rõ với cậu về chính sách rồi.

    Mong cậu sẽ phối hợp với chúng tôi. Chú cảnh sát, nhặt đồ không phạm pháp đúng chứ? Thế sao lúc đó cậu lại chạy? Các anh đều mặc thường phục. Sao tôi biết được các anh là ai? Chúng tôi đã nói rõ thân phận rồi còn gì.

    Bây giờ biết bao nhiêu người giả mạo cảnh sát. Lúc đó tình hình khẩn cấp. Sao tôi xác thực được thân phận thực sự của các anh. Với lại, các anh sáu, bảy người cùng lúc xông lên. Tôi còn tưởng là băng đảng cướp giật nữa chứ. Ai mà chẳng chạy.

    Được rồi, hôm nay hỏi tới đây thôi. Lưu Tiểu Quang, cậu về tự kiểm điểm lại mình xem nên dùng thái độ như thế nào để trả lời câu hỏi của cảnh sát chúng tôi. Đừng có ôm tâm lý gặp may. Camera đeo ngực đã quay lại rất rõ nét.

    Nguỵ biện vô ích, cậu nghe thấy chưa? Bảo cậu ta ký tên vào biên bản thẩm vấn, rồi dẫn cậu ta về. Toi rồi, vụ án chẳng đâu vào với đâu. Đồn phó Cao, người trẻ nóng lòng lập công có thể thông cảm được. Ai chẳng bắt đầu từ lúc mới vào nghề.

    Có ai giống cậu ấy không? Đừng cuống. Tôi đã phái người xuống sông vớt điện thoại lên rồi. Chưa biết chừng lại tìm thấy người liên hệ của cậu ta trong điện thoại. Đồn phó Cao. Anh Kiệt. Sao rồi? Ở chỗ ở có ai không? Không còn ai nữa.

    Lúc chúng tôi đến, chủ nhà nói họ vừa mới đi. Nói bốn người thuê chung một phòng. Trước lúc chúng tôi đến, vội vàng, hốt hoảng trả phòng rồi chạy mất. Được rồi, không cần nói nữa. Chắc chắn đã gọi điện cho đồng bọn của hắn lúc ở trên đường rồi.

    Triệu Kế Vĩ toàn làm hỏng việc. Thanh niên trẻ nhiệt tình phá án mà. Không phải, nhiệt tình cũng được, nhưng cậu ta đừng có tuỳ tiện can dự vào. Phòng chứa đồ của cư dân trong khu liên tục bị mất trộm. Tôi nghi ngờ do đám người này làm.

    Anh bảo cậu ấy làm rối lên như vậy… Cũng có mặt tốt mà. Thầy này, anh rộng lượng thật đấy. Phải, đúng là có mặt tốt. Chí ít vụ án do chúng ta phụ trách. Mấu chốt là thời gian. Được, bây giờ tôi ra bờ sông xem xem

    Có vớt được điện thoại lên không. Ơ kìa, thầy… Sông sâu như thế mà đòi vớt một cái điện thoại… Được rồi, cậu đi làm việc đi. Rõ, Đồn phó Cao. Đồn phó Cao. Có chuyện gì à? Tôi xin lỗi. Học hỏi thầy chúng ta nhiều vào.

    Thầy, em muốn trao đổi với thầy vụ án xe điện bị mất trộm. Em đã nói chuyện với Lý Đại Vi. Thầy biết xe đạp công cộng chứ ạ? Trong loại xe đó đều được lắp GPS. Em đang nghĩ liên hệ với doanh nghiệp và uỷ ban nhân dân. Chúng ta phổ biến,

    Lắp GPS cho tất cả cư dân. Vừa hay Lý Đại Vi có một bạn học làm nghề này. Vậy lượng công việc phải lớn cỡ nào. Nước xa không cứu được lửa gần. Thầy, nếu như thành công thì đó là chuyện làm một mẻ, khoẻ suốt đời. Cậu Lý Đại Vi kia

    Là một kẻ chuyên lừa bịp. Được, cậu muốn thì cậu bảo cậu ấy đi liên hệ thử xem. Nhưng tôi nói rồi đấy, chúng ta vẫn phải làm việc của mình. Tôi đã nói với Đồn trưởng rồi, phải tăng cường lực lượng cảnh sát. Cách cũ, ngồi canh. Đợi thôi.

    Sớm muộn gì Đồn trưởng cũng phải nghe ý kiến của tôi. Đồn phó Cao. Đồn trưởng, Đồn phó Trình. Cái tên nghi phạm mà Triệu Kế Vĩ bắt về, xem chừng trong một chốc một lát không tra hỏi được nguyên nhân. Vậy thì thả cậu ta đi.

    Anh không thể thả cậu ta được. Người này rất có khả năng chính là một thành viên trong băng đảng tội phạm vụ phòng chứa đồ bị mất trộm gần đây. Hơn nữa phía Cục rất coi trọng vụ án này. Cậu muốn bắt giam cậu ta à?

    Chắn chắn phải bắt giam cậu ta. Chẳng phải Chí Kiệt đi vớt điện thoại rồi sao? E là không dễ vớt. Với lại dù có vớt được lên thì cũng phải có thời gian để điều tra. Tôi nghĩ thế này. Tuy rằng chuyện này xử lý không đâu vào đâu,

    Nhưng chưa hẳn đã là chuyện xấu. Bây giờ nghi phạm ở trong tay chúng ta. Nếu đã có manh mối rồi, thì tại sao chúng ta lại dễ dàng bỏ qua? Anh nói xem? Chẳng phải cậu ta đã đâm Triệu Kế Vĩ một nhát sao? Cứ lấy lý do cản trở công vụ,

    Cố ý gây thương tích, bắt giam cậu ta. Thế này đi, cậu dẫn cậu ta tới bệnh viện kiểm tra sức khoẻ trước đã. Tôi gọi điện cho đội Pháp Lý. Sau đó cậu đến chỗ đội Pháp Lý lấy lệnh tạm giam, rồi đưa thẳng tới trạm tạm giam.

    Đội Pháp Lý có thể cấp lệnh tạm giam đúng không? Tôi đã nói là tôi gọi điện rồi còn gì. Cậu đi làm đi. Mở cửa ra. Không thẩm vấn nữa à? Dẫn cậu ta tới trại tạm giam. Sao không thẩm vấn nữa? Nhanh lên. Vừa nãy thầy tôi gọi điện bảo

    Anh ấy đang vớt điện thoại. Đừng nói năng tuỳ tiện trước mặt nghi phạm. Cao Triều, lại đây, lại đây. Vừa nãy Đồn trưởng Tăng gọi điện tới. Họ kiểm tra sức khoẻ rồi. Báo cáo tình hình sức khoẻ sẽ được gửi thẳng tới trại tạm giam.

    Thời gian không chờ đợi ai, đưa thẳng tới đó. Rõ. Đồng chí, cho qua, cho qua. Chí Kiệt. Thế nào rồi? Đồn phó Trình. Vẫn đang vớt. Đang vớt gì thế? Có phải có người chết không? Chắc chắn rồi, nếu không không thể làm rầm rộ vậy được. Đúng đấy. Vậy sao?

    Đúng rồi. Cậu học trò của anh tài giỏi thật đấy. Người trẻ tuổi mà, có thể hiểu được. Đồng chí cảnh sát. Mấy người đang vớt gì thế? Chị gái, đừng tò mò thế được không? Không có việc gì thì mau về nhà đi. Thầy. Sao rồi ạ?

    Vớt được điện thoại lên rồi. Thầy vớt được điện thoại lên rồi nhưng Đồn phó Cao dẫn người đi rồi. Không sao. Phải mang tới bộ phận kỹ thuật Cục thành phố khôi phục lại dữ liệu đã rồi nói. Mời đi lối này.

    Sếp Trần, vậy tiếp theo phải làm phiền anh nhiều rồi. Được, không thành vấn đề. Cảm ơn nhé, cảm ơn nhé. Được rồi, tiễn tới đây thôi, sếp Trần. Vậy về tôi sẽ gọi nhân viên bán hàng của công ty trạm sạc tới. Hai bên các anh trao đổi về hợp đồng. Được.

    Cho dù nói thế nào cũng hy vọng các anh hợp tác được với nhau. Họ có được GPS của các anh cũng dễ bán thẻ nạp điện. Các anh cũng có trạm sạc của họ, cũng tiện mở rộng kinh doanh. Yên tâm đi.

    Chúng tôi cũng từng làm dự án này ở thành phố khác. Hiệu quả vô cùng tốt. Vậy thì tốt. Chúng tôi lập tức trao đổi với họ. Cảm ơn nhé. Không có gì, không có gì. Đúng rồi, cảnh sát các anh còn quản cả những việc này à?

    Đây đều là vì an toàn của xe đạp điện mà. Được rồi, vất vả, vất vả rồi. Không có gì, không có gì. – Được, cảm ơn, cảm ơn. – Tạm biệt. Cảm ơn sếp Trần, tạm biệt. Được, đi thong thả. Thật không ngờ, cậu còn có mối quen biết này.

    Một người anh em của tôi tìm một người anh em của anh ấy. Không biết người anh em của anh ấy tìm tới ai. Cứ như vậy liền bắt mối với nhau. Cậu có từng nghe nói tới lý luận của sáu người chưa? Nói rằng trên thế giới này,

    Cho dù là hai người nào thì cùng lắm chỉ cần thông qua sáu người là họ có thể quen biết lẫn nhau. Cũng có nghĩa là nếu tôi muốn làm quen với Bill Gates, thì tìm sáu người là đủ. Phải. Nói chính xác thì đây gọi là lý luận Sáu chặng phân cách.

    Phải, phải, phải, lý luận Sáu chặng phân cách. Được rồi đó tiến sĩ, cái gì cũng biết. Lý Đại Vi, con người cậu điểm nào cũng tốt, chỉ mỗi cái hay nói lôi thôi. Đó sao gọi là khuyết điểm được. Đó gọi là thiên phú. Tôi nói cậu nghe.

    Đây là do tôi đã làm cảnh sát. Tôi mà không làm cảnh sát thì chưa biết chừng tôi còn đi làm talk show ý chứ. A lô, mẹ ạ. Con đang bận, dạo này con bận lắm. Con nói với mẹ rồi mà. Phải, phải, phải, mẹ nói gì cũng đúng.

    Nhưng bây giờ con thật sự rất bận, không về được. Lát nữa con cũng bận. Con đang phá án. Con đang lái xe, con phải chú ý an toàn. Con không nói với mẹ nữa nhé. Mẹ cũng chăm sóc tốt cho mình đấy. Tạm thời thế nhé ạ. Vâng, chào mẹ.

    Chào anh, anh có làm nữa không? Làm chứ, mau chóng. Lệnh tạm giam. Chứng minh thư. Lệnh tạm giam, chứng minh thư. Báo cáo kiểm tra sức khoẻ đâu? Sắp tới rồi. Thế thì đợi có báo cáo kiểm tra sức khoẻ rồi nói. Không phải vội. Chúng ta cứ làm thủ tục trước.

    Báo cáo kiểm tra sức khoẻ sắp tới rồi. Làm theo trình tự đi. Không nhanh hơn là bao. [Cao Triều.] Đồn trưởng, anh nói đi. [Có chuyện rồi, có chuyện rồi.] [Cậu mau chóng dẫn tên Lưu Tiểu Quang đó] tới bệnh viện truyền nhiễm. [Vừa nãy Đồn trưởng Tăng gọi điện]

    [nói có báo cáo kiểm tra sức khoẻ của cậu ta rồi.] Bị viêm gan. Cái gì?