Full | Phim Cổ Trang Ngôn Tình | Báo Cáo Vương Gia Vương Phi Là Một Con Mèo Tập 22 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫ Là ai đã phá vỡ sự sắp đặt của Thượng Đế ♫ ♫ Để chàng đột nhiên bước vào trí óc ta ♫ ♫ Khoảng trống vốn dĩ đó ♫ ♫ Nói ra cũng thật kỳ lạ ♫
♫ Sau khi chàng xuất hiện đã có thêm màu sắc ♫ ♫ Trước đây ta không hiểu thế nào là tình yêu thật sự ♫ ♫ Mãi cho đến khi biết đến sự tồn tại của chàng ♫ ♫ Như cơn gió thổi bay hơi mù ♫
♫ Bắt đầu có mong chờ ♫ ♫ Thì ra có người là không thể thay thế được ♫ ♫ Nếu sự gặp gỡ của chúng ta là một điều ngoài ý muốn ♫ ♫ Thì ta mong sẽ không tỉnh khỏi giấc mộng này ♫
♫ Hãy để ta là một chú mèo ngoan bị chàng chiều hư ♫ ♫ Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của chàng ngẩn ra ♫ ♫ Mặc kệ những gió mưa thăng trầm thay đổi thất trường trên thế gian này ♫
♫ Chỉ muốn làm một cô gái không hiểu chuyện đời ♫ ♫ Giang hồ khó đoán ta và chàng là hai đứa trẻ vô tư ♫ ♫ Xuyên qua biển thời gian và vũ trụ ♫ BÁO CÁO VƯƠNG GIA, VƯƠNG PHI LÀ MỘT CON MÈO (Phần 2) [Tập 10]
Sở Sở. Sở Sở. Sở Sở. Sở Sở muội tỉnh lại đi. Muội mở mắt ra nhìn tỷ tỷ đi. Muội thích thấy tỷ tỷ cười. Giờ tỷ tỷ cười rồi đây. Muội thấy chưa? Sở Sở. Muội không thích ở Bắc Nguyệt. Vậy chúng ta sẽ không ở đây nữa. Muội tỉnh lại đi.
Tỉnh lại đi. Ta đưa muội rời khỏi đây được không? Sở Sở. Tỷ tỷ chỉ còn mình muội là người thân thôi. Sở Sở. Chủ nhân. Lưu Trung, Sở Sở chết rồi. Là ta hại chết muội ấy. Nếu không phải ta muốn cướp linh ngọc, thì Sở Sở sẽ không chết.
Tất cả là do ta. Không. Là các ngươi. Các ngươi đều là hung thủ. Ta phải cho các ngươi bồi táng cùng Sở Sở. Giết bọn chúng cho ta. Hôm nay, chúng ta hãy cùng chết ở đây đi. Dừng lại ở đây đi Tây Linh. Sở Sở không muốn nhìn thấy
Dáng vẻ hiện tại của cô nhất. Những chuyện xảy ra trước đây đã không thể thay đổi rồi. Chi bằng hãy buông bỏ đi. Buông bỏ? Ngươi bảo ta buông bỏ thế nào đây? Bắc Cung Viêm. Nhà của ta đã không còn. Giờ người thân duy nhất của ta cũng chết rồi.
Tất cả là do ngươi. Nếu không phải ngươi thổi Mộ mỹ nhân dưới gốc cây Ngọc Lan, thì ta sẽ không nảy sinh sự tò mò và nhớ nhung về ngươi. Càng sẽ không có cuộc gặp gỡ đầu tiên dưới gốc cây Ngọc Lan sau này.
Ta rất xin lỗi chuyện của Sở Sở. Nhưng Tây Linh, trước giờ ta chưa từng thổi Mộ mỹ nhân. Một lần cũng chưa. Ngươi không có? Vậy ngươi nói cho ta biết là ai? Hôm đó, dưới gốc cây Lan Ngọc, rõ ràng ta thấy thắt lưng ngươi đeo cây sáo ngọc.
Đúng là hôm đó ta đã gặp cô. Nhưng cây sáo ngọc đó là quà gặp mà Đông Phương huynh tặng ta vì hai ta mới quen đã thân. Đông Phương huynh? Không lẽ là… Đúng vậy. Là tứ công tử của tộc Đông Lê, Đông Phương Minh Sơ. Sao lại không phải ngươi được?
Ta biết, ngươi đang lừa ta. Vì ngươi không muốn lấy ta nên mới cố ý nói như vậy. Ta không thể nào nhận lầm người được. Chắc chắn không phải hắn. Không phải hắn đâu. Cây sáo ngọc đó. Sáo ngọc đó, ta đã thấy ở nhà của tộc Đông Lê.
Chính là cái đêm ta giết hắn. Nhưng, nhưng tại sao hắn lại không nói ra? Tại sao hắn không nói cho ta biết? Chủ nhân. Ta là Tây Linh. Quý tính của công tử là gì? Hôm đó, người thổi sáo ngoài cửa sổ của ta là công tử sao? Chủ nhân. Hay lắm.
Muội muội ta sắp tan học rồi. Ta đưa công tử đi gặp con bé được không? Các ngươi đang lừa ta. Rõ ràng người mà ta thích là tiểu vương gia. Lần đầu tiên nhìn thấy chàng ấy là ta đã thích chàng ấy rồi. Nhưng,
Nhưng chàng ấy không phải là người thổi sáo ngọc. Minh Sơ, sau này chúng ta còn cả Sở Sở nữa, chúng ta sẽ mãi ở bên nhau, mãi mãi không chia lìa. Tất cả là do ta làm. Không liên quan gì đến chủ nhân của ta.
Ta nguyện lấy cái chết để tạ tội. Chỉ xin ngài nể tình cũ mà tha cho ngài ấy một con đường sống. Từ giờ về sau, trên đời này không còn Đường Vân và Tây Linh nữa. Sau này, ngươi hãy chăm sóc cô ta,
Không được để cô ta bước vào nhà cũ của Tây Vân nữa. Linh ngọc này chắc cũng là giả đúng không? Đúng vậy. Miếng ngọc mà lúc nãy chủ nhân ném đúng là giả. Miếng ngọc thật bình thường là do chủ nhân đích thân bảo quản. Ta không biết là ở đâu.
Nhưng giờ cô ta đã điên rồi. Ta nghĩ có lẽ ta biết cô ta để linh ngọc ở đâu rồi. Cô ta đã buộc tất cả những ký ức tươi đẹp đáng quý nhất trong cuộc đời của cô ta lên cây hoa Ngọc Lan này.
♫ Nơi đây trắng xóa mịt mờ ♫ Cho dù hoa đã tàn lụi từ lâu, nhưng cô ta cũng chưa từng thay đổi. ♫ Nỗi lo lắng không tìm được phương hướng ♫ ♫ Không muốn kiệt sức, kiếm tìm ánh sáng chưa biết ♫
♫ Chi bằng cứ như vậy, xin nàng để mặc ta một mình với nỗi đau thương này ♫ ♫ Ở nơi đâu, ngửi thấy mùi pháo hoa trên người nàng ♫ Muội muội ta tan học chưa? Sắp rồi. Ngươi có thể thổi khúc Mộ mỹ nhân lần nữa
♫ Ta đang lang thang từng bước, tìm kiếm thiên đường ♫ cho ta nghe được không? Đương nhiên là được. Sau này, ngày nào ta cũng thổi cho người nghe. ♫ Tha thứ cho một mảng tuyết trắng xóa ♫
♫ Thì ra đều đang nói dối ♫ Đường núi khúc khuỷu chẳng thấy bóng người. Mộc Lan trôi dạt lại sang xuân. ♫ Không nên quá phô trương ♫ Thì ra, ♫ Làm thế nào để trở về bến đỗ an toàn ♫ mỗi lời nhắc của chiếc túi gấm
Đều có ngụ ý riêng của nó. ♫ Nàng như một hình ảnh khắc sâu trong trái tim ta ♫ Chỉ là trong quá khứ ta không hiểu được mà thôi. Quá khứ quá đau khổ, tương lai không mong đợi. Có lẽ
♫ Lại không thể quên đi, nàng là thiên đường ♫ với cô ta mà nói đây là kết cục tốt nhất. ♫ Màu tuyết trắng xóa không nhìn thấy được ♫ ♫ Nhìn thấy toàn là giả dối ♫ ♫ Nỗi đau giá lạnh tha phương ♫
♫ Chỉ là hơi ấm của nàng quá đỗi nóng bỏng ♫ ♫ Ở nơi đâu, ngửi thấy mùi pháo hoa trên người nàng ♫ ♫ Ta đang lang thang từng bước, tìm kiếm thiên đường ♫ ♫ Tha thứ cho một mảng tuyết trắng xóa ♫
♫ Thì ra đều đang nói dối ♫ ♫ Không nên quá phô trương ♫ ♫ Làm thế nào để trở về bến đỗ an toàn ♫ ♫ Nàng như một hình ảnh khắc sâu trong trái tim ta ♫
♫ Lại không thể quên đi, nàng là thiên đường ♫ Mong là kiếp sau của muội sẽ khỏe mạnh vui vẻ, ♫ Màu tuyết trắng xóa không nhìn thấy được ♫ sống lâu trăm tuổi không lo nghĩ. [Sở Sở,] ♫ Nhìn thấy toàn là giả dối ♫ [cô yên tâm.]
[Ta sẽ không để Viêm ca ca của cô có chuyện gì đâu.] ♫ Nỗi đau giá lạnh tha phương ♫ ♫ Chỉ là hơi ấm của nàng quá đỗi nóng bỏng ♫ ♫ Chỉ là hơi ấm của nàng quá đỗi nóng bỏng ♫ Nhị gia, lúc trước
Ta thể hiện ở Phong Nhã Uyển thế nào? Có phải đã thể hiện tình yêu với người, và còn nỗi hận với vương gia rất tinh tế và sâu sắc không? Nào. Người đánh ta làm gì? Nước mũi chảy lên người người, là do ta nhập vai quá. Mong ước quá mạnh mẽ,
Biểu diễn cũng quá mạnh mẽ. Lần này sao lại không có hai chữ “Tác thành” nữa? Ta cũng không biết. [Không lẽ] [mọi thứ vẫn chưa kết thúc sao?] Ta vào thư phòng lấy vài quyển sách cổ. Nói không chừng có thể phát hiện ra gì đó. Ừm.
A Viêm không muốn để mình phát hiện thì mình cứ giả vờ không biết đi. Chuyện cấp bách trước mắt là nhanh chóng lấy được thuốc giải. Ải cuối cùng này là sinh ly và tử biệt. Ngươi nói xem bọn ta phải làm sao để tác thành cho đối phương đây? Đây…
Đây là bản đồ cơ quan Mạch gia? Ta đã tìm được bản đồ đến cơ quan của Mạch gia rồi. Không còn nhiều thời gian nữa. ngươi hãy nhanh bảo người đi dò đường theo bản đồ trên miếng linh ngọc. Nhất định phải tìm được.
Phần ta sẽ nghĩ cách giữ chân A Viêm, không để chàng ấy phát hiện. Vương phi, giờ hối hận vẫn còn kịp. Có lẽ là do ta hơi ích kỷ. Không muốn làm người bị bỏ lại. Vương gia. Đây. Vương gia, uống thuốc đi. Vương gia, nếu vương phi đã biết rồi
Thì hà cớ gì người phải giấu cô ấy? Đương nhiên là sợ nàng ấy khóc rồi. Nàng ấy mà khóc còn muốn lấy mạng ta hơn cả hàn độc. Vậy tiếp theo người định làm sao? Hắc Ly đã nói, đây là liều thuốc cuối cùng mà hắn nghĩ ra được rồi.
Nếu thuốc cũng không còn tác dụng, vậy thì người sẽ… Tiếp theo đương nhiên là đưa Tiểu Thất về nhà rồi. Cũng may là đã tập hợp đủ bốn miếng linh ngọc. Đợi sau khi về nhà, nàng ấy sẽ từ từ quên hết tất cả. Ta phải đi tìm Tiểu Thất rồi.
Ta không thể để nàng ấy phát hiện sự khác thường của ta. Vương gia. Chậm thôi. Đồ nhi ngoan của ta, cuối cùng con cũng tập hợp đủ bốn miếng linh ngọc rồi. Quả nhiên là vi sư không nhìn nhầm con. Sao ông tới đây? Con biết ta sẽ tới,
Không lẽ con biết được gì rồi? Con phải biết cái gì? Không có, không có. Ta đảm bảo những điều con nên biết đã biết cả rồi. Cuối cùng cũng tập hợp đủ bốn miếng linh ngọc, chúng ta sắp được về rồi. Nếu không với cái tốc độ mất mạng của con,
Thì có chín cái mạng thì cũng không đủ cho con cười hô hô đâu. Chín mạng gì? Đương nhiên là mèo có chín mạng rồi. Nếu không cứ hết lần này đến lần khác, con gặp nạn không chết mà biến thành mèo là sao đây? May là
Con vẫn còn cái mạng cuối cùng. Nếu không, cho con sống lại lần nữa, thì đời này của con cũng không biến lại thành người được. Đợi con về lại thế giới Trên Mây, thì chẳng còn gì nữa rồi. Đồ nhi ngoan của ta, giờ con đã dùng tám cái mạng rồi.
Trước lúc con về nhà, thì con đừng xảy chuyện ngoài ý muốn gì. Nếu không kiếp này của con chỉ có thể làm một con mèo thôi. Đến lúc đó, con mang theo linh ngọc, tìm được cơ quan của Mạch gia, đợi ta ở ngoài cơ quan cuối cùng.
Chúng ta lấy đồ rồi cùng về. [Đương nhiên là mèo có chín mạng rồi.] [Nếu không cứ hết lần này đến lần khác,] [con gặp nạn không chết mà biến thành mèo] [là sao đây?] [May là] [con vẫn còn cái mạng cuối cùng.] [Nếu không, cho con sống lại lần nữa]
[thì cả đời này của con] [cũng không biến lại thành người được.] [Đợi con về lại thế giới Trên Mây,] [thì chẳng còn gì nữa rồi.] Cứ tưởng có thể mẫu thân của các con ở lại thêm. Nhưng giờ xem ra là ta yêu cầu quá đáng rồi. Sao thế?
Không phải chàng đã hứa với ta ngày nào cũng sẽ làm một chuyện lãng mạn với ta sao? Hôm nay vẫn chưa làm. Vậy nàng muốn làm gì? Ta muốn ăn lẩu với chàng. Là loại lẩu rất cay, rất cay. Được. Vậy thì ăn cái mà nàng nói là lẩu.
Vậy đi thôi. Cạn ly. Mau ăn đi, mau ăn đi. Chỉ ngửi thấy mùi thôi là ta thèm lắm rồi. Đây, vương gia, người ăn trước đi. Đúng là nữ nhân có đức hạnh. Chỉ tiếc ngươi không phải là nữ nhân. Nếu không ta đã cưới ngươi rồi.
Vậy trong lòng ta chỉ có vương gia. Bạch Thiết. Không nhận ra ngươi mới là tình địch lớn nhất của ta đấy. Còn không phải sao? Mùa đông thì thêm áo cho vương gia. Mùa hè thì giải nhiệt cho vương gia. Đó là một tấm lòng son, chân thành đượm tình,
Trung thành thấm nhuần nhật nguyệt. Ta sống là người của vương gia, chết là… Ăn lẩu đi. Đâu ra mà lắm lời thế? Được lắm Bạch Thiết. Bày tỏ hết trước mặt vợ cả là ta rồi nhỉ? Quy tắc trong phủ chỉ cần vương phi ta nói là được đúng không? Đương nhiên.
Trong phủ này đều nghe bổn vương. Còn bổn vương thì nghe vương phi. Vậy ta sẽ phạt hắn chỉ được ăn lẩu nước dùng nhạt thôi. Trông chừng hắn kỹ cho ta. Xem hôm nay ta có cho hắn nhìn thèm tới cuối không? Để xem hắn có còn dám ngấp nghé chàng không.
Vương phi yên tâm, hôm nay ta sẽ trông chừng hắn thật kỹ. Nàng không sao chứ? Ta, ta không sao? Là cay thôi. Đúng là rất cay. Biết sớm thì đã không cho nhiều ớt như thế. Không cay thì sao gọi là lẩu được chứ? Lâu lắm ta chưa ăn rồi,
Thèm chết đi được. Mọi người ăn trước đi, ta đi lấy thêm nước chấm. Ngươi sao thế? Không sao. Cay thôi. ♫ Cảnh sắc vô biên, khắp nơi đều là vẻ mặt nàng ♫ ♫ Năm tháng đó chợt bừng tỉnh như ngày hôm sau ♫
♫ Biết rõ rằng, nửa thế gian như chim nhạn bay về phương nam ♫ ♫ Hối hận không ngừng, không biết mệt mỏi, giấc mơ triền miên ♫ ♫ Khó quên đi nét mặt tươi cười, ngày nhớ đêm mơ ♫
♫ Ta nàng biệt li cùng được giải thoát, gió nam tháng bảy như gươm lạnh ♫ ♫ Nhưng nguyện trọn vẹn, không cần biết mọi chuyện thế nào ♫ ♫ Cuối cùng lại khó nói ra, lênh đênh không mệt mỏi ♫
♫ Khói mưa ngăn cách ngày xưa, hai thế giới và gương mặt nàng ♫ ♫ Thế gian không thay đổi, tương tư mãi không quên lại thành oán hận ♫ ♫ Hoa đào mặc sức bay, gió nam tháng bảy cả hai đều mệt mỏi ♫
♫ Nếu có kiếp sau, chắc chắn sẽ không phụ nàng ♫ Nhị gia. Dùng bữa thôi. ♫ Buông tay là đúng hay là sai? ♫ ♫ Con tim đang ấm áp đập nhưng lại giả vờ lạnh nhạt ♫ [Thất mừng sinh nhật Viêm,] [kiếp này khó quên.]
♫ Mất đi hoặc giữ lại, chắc chắn sẽ không thoát khỏi nỗi giày vò ♫ [Thất đã hẹn với Viêm,] [đêm mưa nghe tiếng mưa rơi trên tàu lá chuối ngoài cửa sổ.] [Thất ngủ chảy nước dãi.] ♫ Bóng dáng nàng thật yếu ớt ♫
♫ Ta nghẹn ngào càng thể hiện rõ sự yếu đuối ♫ ♫ Cũng chẳng có ích gì ♫ ♫ Nói nhiều thêm nữa thì cũng chỉ vậy ♫ ♫ Luân hồi ngàn năm quá mê hoặc ♫ ♫ Chẳng còn rõ nhân vật mà mình đang sắm vai ♫
♫ Nhắm mắt lại, đưa tay chạm lấy ♫ ♫ Cảm nhận hình dáng của nàng dựa vào những ký ức ♫ A Viêm. Chúng ta đã làm rất nhiều ♫ Sự giễu cợt của số phận, trớ trêu biết mấy ♫ chuyện tươi đẹp với nhau rồi. Đúng vậy.
♫ Niềm nhớ nhung dễ dàng bị phá tan ♫ Vẫn còn hai chuyện. ♫ Càng muốn giãy giụa, thì nỗi đau càng khắc sâu ♫ Cùng tới Đông Sơn, ngắm mặt trời mọc và lặn một lần.
Cùng nhau đi từ đầu phố đến cuối phố, ♫ Cố nén giọt nước mắt đang chực rơi ♫ từ khi tóc xanh đến khi đầu bạc. Chúng ta không kịp ngắm mặt trời mọc rồi. Chúng ta đi ngắm mặt trời lặn đi. Không vội. Ta bảo Bạch Thiết chuẩn bị xe.
Đến lúc rồi. Vương gia. Đi đi. Cứ làm theo ta nói. Đi thôi. ♫ Cánh hoa đào rơi theo gió bay về nơi đâu ♫ ♫ Ngoảnh lại trần thế thấy mơ hồ ♫ ♫ Dáng vẻ bước đi từ từ của nàng quá quen thuộc ♫
Chúng ta lại cùng nhau trải qua một ngày rồi. ♫ Sao nước mắt lại tuôn rơi ♫ Thật tốt. A Viêm. ♫ Tại sao thế gian lại có quá nhiều điều bất đắc dĩ ♫ Cảm ơn chàng. Mấy hôm nay ta rất hạnh phúc.
Nói ngốc nghếch gì vậy? ♫ Số phận lênh đênh lại gặp nhau ♫ Cho dù là năm năm trước hay là bây giờ, có thể khiến ta quên đi phải giả vờ, ♫ Màn đêm dần buông xuống, vẫn để lại một ngọn đèn cho người ♫ cười một cách thỏa thích,
Chỉ có nàng. Tiểu Thất, ♫ Sự mong đợi trào dâng của con tim ♫ nàng là hạnh phúc của ta. Vậy nói rồi nhé, sau này cho dù xảy ra chuyện gì, thì chúng ta cũng phải giống thế này.
♫ Điều gì cũng có thể quên được, duy chỉ có yêu người là không thể ♫ Tiếp tục sống thật hạnh phúc. ♫ Yêu nhưng không đến được với nhau, chẳng qua chỉ là bất đắc dĩ ♫
♫ Tấm lòng này rõ ràng như thế, dường như lại không thể chạm đến nữa ♫ Trời tối rồi, chúng ta về thôi. ♫ Chỉ mong vượt qua sinh tử để lại gắn bó cùng nhau ♫ A Viêm, ta muốn hôn chàng.
♫ Tại sao thế gian lại có quá nhiều điều bất đắc dĩ ♫ ♫ Số phận lênh đênh lại gặp nhau ♫ ♫ Màn đêm dần buông xuống, vẫn để lại một ngọn đèn cho người ♫ ♫ Sự mong đợi trào dâng của con tim ♫
♫ Điều gì cũng có thể quên được, duy chỉ có yêu người là không thể ♫ ♫ Yêu nhưng không đến được với nhau, chẳng qua chỉ là bất đắc dĩ ♫ ♫ Tấm lòng này rõ ràng như thế, dường như lại không thể chạm đến nữa ♫
♫ Chỉ mong vượt qua sinh tử để lại gắn bó cùng nhau ♫ Tiểu Thất, tuyết rơi rồi. Đâu phải mùa đông, sao có thể… Cái này, thời tiết thay đổi thất thường. Chúng ta về nhà thôi. Đẹp thật. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫
♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Dẫu sao thì khi trước, đã từng gắn bó bên nhau ♫ ♫ Có phải người vẫn chưa đi xa ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫
♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫
♫ Ai cũng có đôi có cặp ♫ ♫ Đôi mắt không rơi nước mắt ♫ ♫ Tìm kiếm những dấu vết đã từng tồn tại giữa chúng ta ♫ ♫ Sẽ không để người biến mất trong đêm tối ♫ ♫ Chiếm trọn con tim ta không còn chỗ trống ♫
♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ A Viêm. Tóc chàng dính nhiều quá. Đầu phố đến cuối phố, ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫
Tóc xanh đến bạc đầu. ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫
♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫ ♫ Ai cũng có đôi có cặp ♫ ♫ Đôi mắt không rơi nước mắt ♫ ♫ Tìm kiếm những dấu vết đã từng tồn tại giữa chúng ta ♫ ♫ Sẽ không để người biến mất trong đêm tối ♫
♫ Chiếm trọn con tim ta không còn chỗ trống ♫ ♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Dường như mọi thứ đã được định sẵn từ lâu rồi ♫ ♫ Con tim ta vẫn đập ♫
♫ Người vẫn hít thở ♫ ♫ Nắm chặt lấy sự thấu hiểu khó có được này ♫ ♫ Đã từng tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫
♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại một lần nữa thì ta vẫn sẽ yêu người ♫ Chỉ mong vương gia không làm cho Bệ hạ thất vọng. Mời. Vương gia. Bệ hạ cũng hết cách rồi. Giờ giặc ngoại bang đang rục rịch.
Thanh Lam quốc vốn có giao tình tốt, cũng vì cái chết của Đường Vân và chuyện cơ quan của Mạch gia, mà nhìn chằm chằm chúng ta như hổ đói. Nếu như các nước đó liên thủ, cùng nhau tấn công, chắc chắn dân chúng lầm than, thiên hạ đại loạn.
Tuy hạ quan mê muội bất lực, nửa đời vất vả, nhưng cũng biết vì nước, vì nhà, hiến thân mình vào chỗ chết mà không chút đắn đo. Thần biết vương gia và vương phi tình cảm sâu nặng. Nếu bảo vương gia dùng mạng của vương phi
Để đổi lấy lê dân bách tính, thì vương gia sẽ đau lòng không nỡ. Chỉ là mong ngài hãy suy nghĩ thêm, chia sẻ nỗi lo với Bệ hạ, để tránh cho muôn dân không phải chịu nỗi khổ chiến loạn không cần thiết. Nếu các ngươi muốn mạng của ta,
Thì cứ lấy đi. Ta sẽ không nói hai lời đâu. Nhưng Tiểu Thất, thì không được. Vương gia, ngài sẽ vì tình cảm riêng tư mà bỏ mặc bách tính thật sao? Lê dân bách tính, thiên hạ xã tắc, đều là chuyện của bổn vương. Liên quan gì đến vương phi?
Các ngươi ai cũng ép ta lấy mạng của vương phi để đổi lại thái bình. Nhưng ngươi có từng nghĩ nàng ấy cũng là một trong những lê dân bách tính mà cứ mở miệng ra là nói của các ngươi không? Ngươi hãy nói cho hoàng huynh biết,
Nếu ngoại bang tấn công, thì chúng ta thủ. Đường đường là Mạch Uyên quốc, không cần nữ nhân để đổi lấy thái bình. Vương gia. Chỉ dụ của Bệ hạ. Nếu vương gia cố chấp kháng chỉ không tuân theo, vậy chỉ đành hạ quan đích thân đưa vương phi
Đi trước để mở cơ quan Mạch gia. Ngươi dám? Hạ quan không thể không dám. Lưu đại nhân, vương gia của bọn ta tình sâu nghĩa nặng với vương phi. Chọn lựa lần này sao có thể nhất thời quyết định được. Chi bằng để vương gia của bọn ta suy nghĩ thêm.
Sao đột nhiên mình lại? [Đừng rời đi, vẫn còn phần đặc sắc phía sau] Sư phụ, chuyện con chỉ có chín cái mạng, sao người không nói cho con biết sớm? Mèo có chín cái mạng, học sinh tiểu học còn biết mà. Vậy người nhắc con sớm một tí,
Thì con đã có thể dùng tiết kiệm lại rồi. Ta đã sớm nhắc… Ôi trời ơi! Ta nói này đồ nhi ngoan. Đồ nhi ngoan của ta. Đứng lại. Nghe ta nói đi. Đồ nhi ngoan. Dừng lại. Đồ nhi, con nghe ta nói đi. Rượu này,
Uống ít thì có lợi cho sức khỏe, uống nhiều thì hết có lợi rồi. Ta đây quên sạch sành sanh rồi. Quên rồi? Quên rồi. Vậy người có rượu ngon mà cũng không cho con uống chung? Có có có. Ở đây có rượu ngon cap cấp nè. Ta… Thầy à,
Thầy nói đâu lại về đó. Hồ lô này bị rơi rồi. Cái này lại không dùng được nữa. Quay lại đi, quay lại đi, quay lại đi. Trang điểm. Dặm lại trang điểm. Còn anh nữa, còn anh nữa. Thạch Lỗi, anh sao thế?
Trọng tâm cảnh quay tôi lên diễn toàn trống rỗng. Mấy cảnh quay gần của tôi còn dùng được không? Tôi tôi tôi… Chuyện gì thế? Tôi sẽ cố gắng, tôi sẽ cố gắng. Người bạn Giang Tây. Người bạn Sơn Tây. ♫ Rất nhiều chuyện không muốn quên đi ♫
♫ Nhưng cũng chưa từng dễ dàng để nhớ lại ♫ ♫ Những quá khứ đó vẫn chưa qua đi ♫ ♫ Ta vẫn luôn dừng lại nơi chốn cũ ♫ ♫ Muốn trở về lúc trước để ôm lấy người ♫ ♫ Không muốn ký ức trở thành một trò chơi ♫
♫ Bình minh và hoàng hôn đều có giao hẹn ♫ ♫ Cơn gió nhẹ thổi qua là lúc ta nhớ người ♫ ♫ Mong được gặp lại nhau ở một thời gian, không gian nào đó ♫ ♫ Ta vẫn là ta của ngày trước ♫ ♫ Người gặp được đầu tiên ♫
♫ Chính là bằng chứng tốt nhất ♫ ♫ Chứng minh chúng ta đã từng có những điều đã từng đó ♫ ♫ Tha thứ cho tuổi trẻ đầu đời của ta ♫ ♫ Vẫn còn những điều tiếc nuối không kịp trải nghiệm ♫
♫ Khi nhìn thấy chính mình trong đôi mắt người ♫ ♫ Làm lại từ đầu thì vẫn sẽ là yêu ♫