Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 10 | iQiyi Vietnam

    [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 10] [Tình yêu, vì sự khác biệt mà trở nên quý trọng] Đi thôi, đi thôi. Nhanh nào. Cảnh sát Tào! Đi thôi. Anh có thể đi rồi. Cảnh sát Tào! Cảnh sát Tào! Cảnh sát Tào! Có nhìn thấy cảnh sát Tào không?

    Tào… cảnh sát Tào có ở đây không? Làm sao vậy? Anh Lưu. Cảnh sát Tào! – Đừng sốt ruột, cứ nói chậm rãi. – Chúng tôi tìm cảnh sát Tào. Sắp chết người rồi! Cô nhanh tìm đi. Anh đi tìm cảnh sát Tào đi. Bây giờ tôi sẽ đi gọi cảnh sát Tào.

    Cầu xin các người, nếu cứ thế này thì sẽ chết người thật đấy. Cô nhanh lên, nhanh lên. Đừng lo lắng, đừng lo lắng, cứ nói từ từ thôi. Chúng tôi đã đi thông báo với cảnh sát Tào rồi. Anh nhìn xem, anh nhìn, đứa trẻ đã sợ đến thế này rồi,

    Thật đó! Đồng chí cảnh sát, anh phải cứu chúng tôi. Đừng khóc, đừng khóc nữa. Đừng khóc, đừng khóc nữa. Có chú cảnh sát ở đây, sẽ bảo vệ chúng ta. Nào, đừng sợ, đừng sợ. Đừng khóc, đừng khóc nữa. Không sao, không sao hết. Đồng chí cảnh sát,

    Các anh phải nghĩ cách, các anh phải bảo vệ chúng tôi. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đừng lo lắng, có gì từ từ nói. Cảm ơn, cảm ơn. Đừng khóc, đừng khóc. Cứ từ từ nói, từ từ nói. Đồng chí cảnh sát, các anh phải nghĩ cách.

    Bọn họ thực sự mỗi ngày đều đến làm loạn. Nhất là vào lúc… lúc không có người, vào buổi tối, bọn họ sẽ đến dọa chúng tôi. Những ngày này chúng tôi thật sự rất sợ hãi. Chúng tôi nghĩ: “Được, bọn tôi không đấu lại các người,”

    “bọn tôi trốn còn không được sao?” Cho nên chúng tôi muốn đưa con đến nhà ông bà ngoại, trốn trước, tránh đi trước đã. Nhưng sức khỏe ông ngoại không tốt, chúng tôi cũng không còn cách nào, vẫn cố đưa con đến. Nhưng vừa ra khỏi khu dân cư

    Chúng tôi liền bị người ta nhìn chằm chằm, còn có người đi theo chúng tôi. Chậm một chút. Đồng chí cảnh sát, anh nói xem, ngày tháng sau này chúng tôi phải sống sao đây? Anh phải nghĩ cách giúp chúng tôi. Chúng tôi hiện tại còn không đi làm được,

    Nhà cũng không thể về, anh nói hiện tại chúng tôi phải làm sao? À thì… Bây giờ hai người hãy bình tĩnh trước đã, bình tĩnh trước đã. Anh nói xem, tình huống này làm sao chúng tôi bình tĩnh được? Nếu không thì thế này,

    Nếu các anh không cho chúng tôi cách giải quyết, hôm nay chúng tôi sẽ không đi nữa. Hôm nay chúng tôi sẽ ở đây. Anh Lưu, anh hãy bình tĩnh trước đã. Anh phải tin tưởng chúng tôi, chúng tôi nhất định sẽ giúp anh giải quyết vấn đề.

    Tôi chỉ sợ chúng tôi không gắng gượng được. Các anh nói xem, lúc đó… Yên tâm, anh chị nhất định phải tin tưởng Cảnh sát nhân dân. Chúng tôi sẽ cố hết sức giải quyết giúp anh chị, hơn nữa sẽ bảo vệ an toàn cho gia đình anh chị. Được không? Được.

    Nào nào nào, nhanh ăn đi. Chị ơi. Không được. Nhanh nhanh nhanh. Phải đổi chiêu khác thôi, cứ đánh mãi không xong thế này cũng chẳng làm nên chuyện gì. Chị ơi cho em hai cái. Cùng lắm thì đập cửa lôi người ra, xem bọn họ có trả tiền hay không. Đúng vậy.

    Đập cái gì chứ! Đập cửa thì sẽ thành vào nhà ăn cướp, thế là trực tiếp bắt người rồi. Đúng vậy. – Vậy anh nói xem phải làm sao? – Cái gì? Cái gì cơ? Chúng ta không được làm chuyện phạm pháp. Đại Bảo bị bắt rồi!

    – Có chuyện gì vậy? – Đại Bảo! Đại Bảo! Làm gì đấy? Không được ồn ào! Đại Bảo nhà tôi đâu rồi? Không được ồn ào! Có chuyện gì phải xếp hàng. Lát nữa sẽ có Cảnh sát thụ lý ra giải thích với mọi người. Đại Bảo đâu? Đại Bảo!

    Con trai nhà tôi đâu? Tất cả không được làm ồn! Nào, đến đây. Đây là… Con trai tôi đâu rồi? Nào nào nào. Mau thả con trai tôi ra. Chúng ta từ từ nói. Vì sao lại bắt người? Anh chẳng phải là cảnh sát Tào của Đồn Bát Lí Hà sao?

    Sao anh lại đến chỗ này của tôi? Làm sao? Không hoan nghênh tôi? Nói cho chị biết, cảnh sát bắt người xấu, không phân khu vực. Các đồn cảnh sát giúp đỡ nhau là chuyện bình thường, đều có thể gặp phải nhau. Điều này chứng tỏ chúng ta cũng có duyên đấy.

    Ai có duyên với anh! Rốt cuộc anh nhốt con trai tôi ở đâu? Sao mấy người nhà các người đều thích cãi nhau, thích làm ồn thế nhỉ? Chị Tôn. Con trai chị tên Triệu Kim Bảo? Đúng. Đúng vậy. Bị tạm giam vì sử dụng ma túy rồi.

    Nếu mấy người cứ ồn ào thế này, không những không cứu được cậu ta, cuối cùng còn hại chính mình đấy. Con trai tôi đâu? Nhanh thả con trai tôi ra. – Thả ra ngay. – Thả ra. Thả ra đi. Chị nói gì cơ? Đang nói chuyện với ai đấy?

    Biết đây là chỗ nào không? Đồn cảnh sát là nhà mấy người sao? Con trai chị dùng ma túy lần hai rồi. Theo pháp luật quy định, nên bị phạt tù trong thời hạn không dưới 10 ngày và không quá 15 ngày, đồng thời bị phạt tiền.

    Một câu nói của chị mà đòi tôi phải thả con trai chị? Không phải, anh nói linh tinh cái gì. Tôi nói cho anh biết, con trai tôi từ lâu đã không động đến cái thứ đó rồi. Đúng vậy đó.

    Cậu ta có dùng ma túy hay không lời chị nói không quyết định được, lời tôi nói cũng không quyết định được, kết quả xét nghiệm nước tiểu mới quyết định được. Để tôi xem. Hơn nữa có chứng cứ cho thấy con trai chị có khả năng dính líu đến buôn ma túy.

    Nghe cho rõ. Buôn bán ma túy. Nếu cậu ta thật sự buôn bán ma túy thì tính chất đã khác rồi. Không còn là tạm giữ người theo thủ tục hành chính nữa đâu. Không thể nào. – Nhường đường. – Không thể nào. Nào, nhường đường. Không thể có chuyện này được.

    Chị ơi. Không thể nào, phải làm sao đây? Làm thế nào đây? Đồn phó Trình. Phía con gái thứ hai nhà họ Tôn về cơ bản là xong việc rồi. Việc của đôi vợ chồng trẻ cứ giao cho chúng tôi đi. Bây giờ chúng tôi sẽ qua đó một chuyến,

    Trước tiên xử lý việc ở chỗ họ đi. Để cho đôi vợ chồng trẻ sống cuộc sống bình yên trước đã. Thưa thầy, hỏi thầy một vấn đề này. Chúng ta dùng chuyện cháu ngoại ông Tôn sử dụng ma túy để uy hiếp bọn họ dừng tay,

    Có phải hơi không thích hợp không? Cậu nói chuyện cẩn thận chút, uy hiếp cái gì chứ? Chẳng có gì là uy hiếp ở đây cả. Chuyện cháu ngoại ông ta dùng ma túy có phải sự thật không? Chúng ta bắt cậu ta hoàn toàn là hợp pháp.

    Nhưng mục đích là để giải cứu gia đình anh Lưu. Nên nói như thế này: “Trong quá trình thụ lý,” “giải quyết các tranh chấp dân sự giữa nhà họ Lưu và nhà họ Tôn,” “chúng ta đã phát hiện hàng loạt manh mối về việc cháu ngoại ông Tôn”

    “sử dụng và buôn bán ma túy.” “Sau đó chúng ta đã lập tức ra tay” tiêu trừ đường dây này.” Chẳng lẽ không còn phương pháp nào hợp lý hơn để giải quyết vấn đề này sao? Cái gì gọi là “hợp lý”? Chuyện này có hiệu quả trực tiếp,

    Vừa tiết kiệm thời gian vừa đạt được mục đích, đây chính là “hợp lý”. Nhưng em cho rằng dùng cách thức này trị được ngọn nhưng không trị tận gốc. Ngọn còn không trị được thì làm sao trị được gốc? Thông qua các biện pháp pháp lý,

    Khiến cho họ ý thức được hành vi của mình có vấn đề. Cậu cho rằng bọn họ không ý thức được hành vi của mình có vấn đề sao? Vấn đề của bọn họ không hề nhỏ. Nhưng nhiệm vụ quan trọng nhất của chúng ta bây giờ

    Là để hai vợ chồng họ sống một cuộc sống yên ổn. Y tá, xin hỏi, Ông Vương ở giường số 6 đâu rồi? Bệnh tình ông ấy chuyển biến xấu, được đưa vào phòng cấp cứu rồi. Cảm ơn cô. Cảnh sát Trần. Tiểu Triệu, vất vả rồi. Sao rồi?

    Bác sĩ đã kiểm tra rồi, nói là suy gan cấp tính. Cho dù có thể cứu sống, đoán chừng cũng phải vào phòng hồi sức đặc biệt. Báo ứng. Đó là bố của anh, anh tích đức chút được không? Được rồi được rồi, cậu không hiểu rõ tình hình.

    Bác sĩ, Vương Kiến Quốc thế nào rồi? Phần lớn diện tích gan của bệnh nhân bị hoại tử, dẫn đến suy kiệt. Trước mắt cách duy nhất khả thi là thay gan. Nhưng gan là nguồn tài nguyên khan hiếm, nhiều người đợi rất nhiều năm cũng chưa chắc có thể đợi được.

    Với tình trạng hiện tại của bệnh nhân, chờ đến lượt thì đã quá muộn. Trừ khi… Trừ khi gì? Trừ khi có người nhà đồng ý hiến gan. Hai người nhìn xem, tôi nói có chuyện tốt, liền có chuyện tốt rồi. Nhà họ Tôn đã sẵn sàng chấp nhận hòa giải.

    Mọi người chỉ cần cùng nhau ký bản thỏa thuận hòa giải này, sau này bọn họ sẽ không đến gây rắc rối nữa. Vậy là xong sao? Không xong thì họ còn có thể thế nào? Không phải vấn đề họ còn có thể thế nào. Bọn họ gây rối nhiều ngày như vậy,

    Không chỉ gia đình chúng tôi bị bọn họ làm cho tinh thần thất thường, đến hàng xóm xung quanh cũng suýt bị bọn họ bức phát điên. Bây giờ nhẹ tênh nói một câu hòa giải, đã coi như chưa có chuyện gì xảy ra? Tôi biết, tôi cũng rất hiểu. Chuyện lần này

    Đúng là gia đình anh chị hoàn toàn là nạn nhân. Nhưng với những người vô lý như họ, tôi nghĩ cách tốt nhất là lùi một bước trời cao biển rộng. Bọn họ có thể không cần thể diện, dùng mọi thủ đoạn tồi tệ. Nhưng chúng ta là người có văn hóa,

    Chúng ta không thể làm như vậy. Đúng. Chúng tôi không thể vô cớ gây sự. Nhưng không vô cớ gây sự thì phải bấm bụng chịu đựng, mặc cho người ta giẫm đạp sao? Đây chẳng phải là bắt nạt người hiền lành sao? Anh Lưu, chúng ta đừng kích động, đừng kích động.

    Không ai nói anh chị phải bấm bụng chịu đựng, mặc người giẫm đạp. Tôi đang nói là bản thỏa thuận hòa giải này. Không phải vừa nãy đã nói với anh chị rồi sao? Đây là nhằm vào vụ tranh chấp trước kia giữa anh chị và nhà ông Tôn.

    Thỏa thuận hòa giải được ký, vụ tranh chấp này coi như kết thúc. Bọn họ sẽ không đến gây sự nữa, anh chị cũng không phải chịu uất ức nữa. Đương nhiên, việc bọn họ gây rắc rối ở cửa là một chuyện khác. Chuyện này bọn tôi nhất định sẽ xử lý.

    Anh chị cứ yên tâm. Yên tâm? Chúng tôi lo sợ lâu như vậy, chỉ có một bản thỏa thuận hòa giải, làm sao chúng tôi yên tâm được? Đúng, để cho anh chị phải chịu uất ức là do chúng tôi làm việc không đến nơi đến chốn,

    Tôi thay mặt cho đồn cảnh sát xin lỗi anh chị. Không cần đâu. Nhưng tôi hy vọng hai anh chị có thể đứng trên lập trường của chúng tôi, hiểu cho bọn tôi một chút. Chúng tôi thật sự vẫn luôn làm việc rất chăm chỉ. Không, các anh đã làm được gì chứ?

    Thứ chúng tôi muốn không phải là thỏa thuận hòa giải, thứ chúng tôi muốn là hình phạt dành cho bọn họ. Chúng tôi đâu có nói là sẽ không xử phạt nhà bọn họ. Bây giờ chỉ cần hai bên mỗi bên lùi một bước, không đòi hỏi nhau chịu trách nhiệm.

    Nhanh chóng ký vào thỏa thuận hòa giải không phải mọi người đều có thể nhanh chóng ổn định cuộc sống sao? Không đòi hỏi nhau chịu trách nhiệm? Nói cách khác, thì trong chuyện này, trong cuộc tranh chấp này chúng tôi cũng có trách nhiệm sao?

    Vậy trách nhiệm của chúng tôi là ở đâu? Anh nói cho chúng tôi đi. Là nhà chúng tôi không nên đi qua đó, hay là con chúng tôi không nên bị chó nhà đó nhìn thấy, hay là nói con chúng tôi bị thương, bị dọa sợ

    Thì không nên đến bệnh viện khám bệnh? Trách nhiệm của chúng tôi ở đâu? Anh Lưu, ý của tôi không phải như vậy. Nhưng nếu anh cứ muốn hiểu theo cách này thì tôi cũng không còn cách nào khác. Anh xem chuyện này đã ầm ĩ đến thế rồi,

    Cảnh sát chúng tôi cũng là muốn giúp mọi người nhanh chóng hóa giải mâu thuẫn, giải quyết vấn đề. Để cuộc sống của mọi người sớm trở lại quỹ đạo thường ngày, như vậy không tốt sao? Tốt, rất tốt. Dù sao thì, đồng chí cảnh sát,

    Chúng tôi vẫn rất biết ơn các anh. Nhưng có một điều tôi vẫn không hiểu lắm, chúng tôi đâu làm điều gì sai. Nếu như chúng tôi không làm gì sai, vì sao chúng tôi phải gánh trách nhiệm? Bản thân tranh chấp là trách nhiệm của cả hai bên. Anh Lưu, chị Lưu,

    Tôi nghĩ vụ việc này anh chị có thể dùng các thủ tục pháp lý để tiến hành truy cứu pháp luật về hành vi quấy rối và dọa dẫm của nhà họ Tôn đối với anh chị. Thật sao? Thật. Cậu muốn khiến gia đình anh Lưu sống cuộc sống không yên ổn sao?

    Không phải. Em cho rằng họ nên tự đòi lại công bằng cho mình. Hơn nữa pháp luật của chúng ta sẽ không bao giờ dung túng cho loại hành vi vô lại, lưu manh gây rối này. Đúng, đúng vậy đúng vậy. Anh nghĩ cậu cảnh sát trẻ này nói đúng.

    Chúng tôi muốn tiến hành thủ tục pháp luật. Vậy anh chị hãy nghĩ kỹ lại lần nữa, chúng tôi đi trước. Anh chị hãy nghĩ kỹ thêm một chút, chúng tôi đi trước. Cảm ơn cậu. Không sao không sao. – Không cần tiễn, không cần tiễn. – Cậu đi từ từ.

    Không sao, hẹn gặp lại. Không cần tiễn, không cần tiễn. Tạm biệt. Cậu mới mặc cảnh phục được mấy ngày, đã cho rằng mình cái gì cũng biết rồi, phải không? Vừa rồi em nói sai sao? Em bảo bọn họ thực hiện thủ tục tố tụng, để pháp luật bảo vệ chính nghĩa,

    Em đã sai sao? Pháp luật bảo vệ chính nghĩa? Bảo vệ chính nghĩa cái gì chứ? Cậu hiểu pháp luật là cái gì sao? Pháp luật quy định không được phép giam giữ hành chính người già trên 70 tuổi, cậu có biết không?

    Đến nhà gây rối là một loại tranh chấp dân sự, cần được giải quyết thông qua sự phối hợp, cậu hiểu không? Vì hai người già này, đồn chúng ta đã tốn bao nhiêu nhân lực và vật chất, chất đống bao nhiêu bản án, cái giá này tính thế nào?

    Vậy đám người xấu xa nhà họ Tôn thì tính thế nào? Bỏ qua cho bọn họ thì pháp luật ở đâu, công bằng ở đâu? Kẻ ác cái gì? Người xấu cái gì? Luật nào nói với cậu ai là kẻ ác, ai là người xấu? Hơn nữa chúng ta có chứng cứ không?

    Cậu nhớ kỹ cho tôi, tình cảm cá nhân vĩnh viễn chỉ là tình cảm cá nhân, không thể thay thế pháp luật. Đừng tưởng mình học nhiều hơn người khác mấy năm thì cái gì cũng biết. Em có đúng hay không, có biết hay không không quan trọng.

    Thực hiện thủ tục pháp lý, đúng sai tự khắc sẽ rõ ràng. Cái gì? Vậy cậu để họ đâm đơn kiện. Tốn thời gian, tốn công sức, khiến họ cả ngày quẫn trí lo lắng. Sau đó hai năm sau rất có thể tòa án sẽ không phán quyết nhà họ Tôn bồi thường.

    Ngay cả khi phán quyết rồi, nhà họ Tôn không chịu bồi thường thì họ phải làm sao? Cứ tiếp tục đợi, tốn thời gian, công sức, tiền bạc, chờ toà án cưỡng chế thi hành án, như vậy mâu thuẫn giữa hai nhà coi như đã định rồi.

    Dương Thụ, cậu đã từng nghĩ đến tâm tình của những người suốt ngày vướng vào kiện tụng chưa? Đây chính là chính nghĩa mà cậu theo đuổi sao? Chính nghĩa mà cậu theo đuổi, ngoại trừ phá hoại sự an bình hạnh phúc của một nhà ba người này ra

    Thì chẳng có chút tác dụng gì cả! Dương Thụ, có phải cậu đang cố ý chống đối tôi không? Em không hề. Đừng, đừng nói không. Tôi biết sau vụ báo án ở biệt thự, trong lòng cậu có phần oán giận tôi. Nhưng cậu nghĩ kỹ mà xem,

    Tôi đã nói sai câu nào nào? Có phải tôi chỉ đi gọi một cuộc điện thoại? Coi như tôi làm việc không đúng, cậu cũng không thể đem chuyện này vào công việc, giận dỗi tôi. Em không hề. Đúng là em có ý kiến với thầy

    Nhưng nó không liên quan gì đến chuyện này. Về vụ việc này, em nghĩ nên tiến hành các thủ tục pháp lý, chỉ vậy mà thôi. Được, cậu được lắm. Cậu được hơn tôi rồi, có phải tôi nên đổi lại gọi cậu là thầy không? Anh ta cứ ngồi như vậy thôi. Thầy.

    Chuyện này hoàn toàn phụ thuộc vào quyết định của anh. Đương nhiên, tốt nhất cũng nên bàn bạc với người nhà. Nếu anh thật lòng không muốn, thì đừng gượng ép. Không cần quan tâm người khác nói gì, nghị luận gì. Tôi biết, ngoại trừ chính anh, không có ai

    Biết anh đã trải qua nỗi đau thế nào, có cảm xúc như nào đối với người này. Cho nên, đừng quan tâm người khác nói này nói nọ. Chúng tôi đã nói tình huống của bố anh với gia đình cô Châu rồi. Tuy rằng cô Châu rất tức giận, nhưng mà,

    Cô ấy quyết định không truy cứu trách nhiệm của bố anh, đồng ý hòa giải. Nếu anh cảm thấy không vấn đề gì thì thay mặt bố anh ký tên lên thỏa thuận hòa giải này đi. Ai mà biết con chim đó biết nói tiếng Trung Quốc, bà nói có lạ không?

    Chắc chắn là được người Trung Quốc nuôi. Không đúng, thế thì đơn giản quá. Thế là vì sao? Toàn thế giới đều đang nói tiếng Trung. Lời của Khổng Tử ngày càng quốc tế hóa. Con trai, sao con đã về rồi? Mặc cái gì vậy chứ

    Bố đúng là già mà còn đổ đốn. Đúng là con sáng suốt mà. Bà gói thêm sủi cảo đi, tôi đi nấu sủi cảo. Con trai, con ăn cái này trước đi. Mẹ, mẹ đeo cái này đẹp lắm. Thật sao? Mẹ ăn trước đi, con ở ngay gần đây,

    Vừa hay qua đây thăm mọi người một chút, con đi rửa tay đã. Con đi rửa tay à? Được được được. Lý Dịch Sinh! Ông còn bận cái gì đấy? Không nghe con trai nói nó về thăm ông sao? Ông còn không nhanh phục vụ cẩn thận.

    Không phải tôi đang nấu sủi cảo đây sao? Mẹ, con tới thăm mẹ đó, không phải đến thăm ông ấy đâu. Đứa trẻ này, còn không xuống nước. Thế nhà mới thuê thế nào? Ở có thoải mái không? Đúng rồi. Mẹ, con có lương rồi, để con chuyển tiền thuê nhà cho mẹ.

    Con dám? Không cần, không cần đâu. Đùa gì đấy. Mẹ, con thuê chung căn nhà đó với người khác rồi. Bây giờ tiền thuê bọn con chia đều, con không áp lực như vậy đâu. Con đây cũng là muốn giảm bớt áp lực cho mẹ mà.

    Sao giờ con trai tôi hiểu chuyện thế nhỉ? Tốt quá rồi! Vậy sau này con phải thường về nhà thăm bố mẹ đó. Nào, sủi cảo nấu xong rồi đây. Về nhà thăm bố mẹ. Đến đây. Nào, thử đi. Bố làm màu như vậy, đang diễn gì ở đây thế?

    Con nói chuyện kiểu gì đấy. Vừa mới khen con xong, sao… sao lại bắt đầu không biết nặng nhẹ rồi? Rõ ràng trong tim con có gia đình này, sao cứ phải nói khó nghe như vậy? Kệ ông ấy đi. – Con… – Ông ấy lúc còn trẻ giống hệt con bây giờ.

    – Con với ông ấy… – Giống hệt nhau. Được rồi, đừng nói con trai nữa. Mau ăn đi. Ăn đi. Nếm thử món này đi. Thử đi. Thế nào? Nhân là do bố con trộn, có hương vị tuổi thơ không? Đợi đã, quên mất một thứ. Bố quay lại ngay. Sao thế?

    Đúng là, thần thần bí bí. Phải có món này. Đây là món hồi bé bố thích ăn nhất, ớt cựa gà, – mì dầu dấm. – Không sao không sao. Không vấn đề, không vấn đề… không vấn đề. Không sao hết. Không bắn lên người chứ? Không không không. Để tôi để tôi.

    Không sao, không sao. Mẹ, trong đồn còn có chút việc, con không ăn nữa đâu. Con còn chưa ăn gì mà. Trong đồn còn có việc. Bà nói… bà nói xem tôi… sao tôi lại… Không sao đâu. [Đồn trưởng,] [anh không nhìn thấy thôi.] [Đúng là quá đáng giận.]

    [Không ngờ vừa lên đến nơi] [đôi vợ chồng trẻ đã tỏ ra không hài lòng,] [chất vấn tôi.] [Tôi còn đang nghĩ nên khuyên bọn họ như thế nào,] [Dương Thụ đã không kiềm chế được rồi,] [cổ vũ bọn họ đấu tranh] [vì pháp luật chính nghĩa,] [gân cổ lên cãi lại tôi.]

    [Anh nói tôi bị ức hiếp như vậy,] [tôi cũng là con người mà.] Tôi còn không biết ai mới là thầy ai nữa. Được rồi, tôi biết rồi. Chỗ tôi đông người quá. Chỗ tôi cũng đông. – Đánh đánh đánh. – Tôi về rồi. Anh nhanh đến cứu tôi đi.

    Đến nhanh đi, cứu tôi cứu tôi cứu tôi. Đi bên này đi, chỗ cô không đi được đâu. Anh ta đi vào rồi, không giống phong cách của anh ta. Đúng vậy. Bình thường nếu lúc này không quan tâm đến anh ta, anh ta đã sớm qua đây phá đám rồi.

    Có hơi khác thường. Quay lại, quay lại, bên này. Tôi đến đây đến đây. Cả hai người này hôm nay đều rất kỳ quái. Một người thì tự nhốt mình trong phòng, một người thì… Thì cứ nhốt đi, lát nữa cũng không nhốt được nữa đâu.

    Không phải vụ mà Lý Đại Vi theo hai bên đều ký thỏa thuận hòa giải rồi sao? Ký rồi, tôi tận mắt chứng kiến. Cậu ở ngoài này à? Cậu cũng ra đây mà. Tôi thấy trong phòng không có ai, ra ngoài hít thở không khí. Tôi cũng vậy.

    Vậy chúng ta đừng ai để ý đến ai. Cậu cũng đừng nói tư tưởng gì, lý luận gì với tôi. Tính khí kiểu gì vậy. Dương Thụ, cậu sao vậy? Tôi cũng không muốn khiêu khích gì cậu, cậu cũng đừng thực sự tức giận chứ. Ra đây, chúng ta làm hai ván.

    Vụ tranh chấp giữa nhà họ Tôn và nhà họ Lưu làm tôi có cảm giác rất phức tạp. Cậu biết không, bởi vì vụ việc này, tôi lại cãi nhau với thầy rồi. Thầy nói với tôi, không phải tất cả mọi việc đều phân rõ trắng đen,

    Đúng và sai đều là tương đối. Những đạo lý này tôi đều biết. Có điều sau khi khi đích thân trải qua trải nghiệm hoàn toàn khác. Nói thật, theo ý kiến của tôi, thầy cậu nói rất đúng. Đồn trưởng. Chính trị viên.

    – Đúng rồi. – Chào Đồn trưởng, chào Chính trị viên. Xin chào. Chào Đồn trưởng, chào Chính trị viên. Xin chào. Ngày hôm qua… Đúng đúng đúng, tôi cũng đang nói chuyện này. Ngày hôm nay, lát nữa chúng ta sẽ mở một cuộc họp.

    Cô gọi cả Đồn phó Trình và Đòn phó Cao đến. Đồn trưởng. Cậu Từ. Chính trị viên, ở văn phòng của chúng ta, chính là đến chỗ tôi, chúng ta thảo luận chuyện này một chút. Được được được. Để tôi xem lịch làm việc hôm nay một chút. Chí Kiệt, các cậu…

    Đồn trưởng. Tăng ca cả đêm à? Thế được, thế được. Đồn phó Cao, lát nữa đến phòng làm việc của tôi nhé. Được. Chúng ta có chút chuyện phải qua đó một chút. Cậu có cần cà phê không? Không cần đâu. Đồn trưởng, Chính trị viên.

    Hôm qua Cục gửi xuống hai văn kiện, hay là anh xem qua trước? Đồn phó Trình, Đồn phó Trình! – Lát nữa chúng ta… – Có chuyện vậy Đồn trưởng? Chúng ta đến phòng làm việc của tôi, có một việc cần thảo luận một chút. Nói chuyện gì?

    Chính trị viên, truyền đạt lại cho cậu ấy. Làm sao vậy? Má ơi! Chào buổi sáng, Đồn trưởng. Tìm tôi có việc gì à? Nào nào nào, vào phòng ngồi. Ngồi đi ngồi đi. Đồn trưởng, cháu muốn nói chuyện một chút. Cậu uống trà không? Cháu không uống đâu. Dương Thụ này,

    Học vấn tiến sĩ của cậu… Là thạc sĩ ạ. Không cần viết là gì, dù sao thì cũng cao hơn học vấn của tôi. Thực ra tôi cũng chẳng có gì để dạy cậu cả, chúng ta không nói chức vụ nhé, chỉ nói về tuổi tác.

    Về tuổi tác, tôi già hơn cậu vài tuổi, về đối nhân xử thế, cũng hiểu biết hơn cậu một chút. Cậu đến đơn vị để rèn luyện, cho dù sau này cậu phát triển như thế nào, quan trọng nhất vẫn là học được đối nhân xử thế. Nói một cách đơn giản,

    Không phải tất cả mọi việc đều phân rõ đen trắng, đến cả đúng và sai cũng không nhất định sẽ không thay đổi. Học vấn này của cậu dùng để làm gì? Chính là dùng để trải nghiệm những chuyện này. Đã hiểu chưa? Hiểu rồi ạ. Thế cậu đến tìm tôi

    Còn có chuyện gì khác không? Không có ạ. Sau này có chuyện gì thì cứ trực tiếp đến tìm tôi, hai chúng ta nói chuyện trực tiếp, được không? Vâng. Đồn trưởng, vậy cháu đi trước đây. Được được được, đi đi. Đồng chí cảnh sát, tôi thấy cậu không gõ cửa.

    Phải… phải đi sao? Hay là cậu vào nhà ngồi một lúc. Được. Trước tiên xin lỗi anh chị, tôi xin lỗi. – Không cần không cần. – Thực sự không cần. Ngồi đi ngồi đi. Cậu ngồi xuống đi, ngồi xuống rồi nói. Nói quá lời rồi, quá lời rồi.

    Ngồi xuống ngồi xuống, cậu ngồi xuống đi. Ngày hôm đó tôi có hơi kích động, khuyên anh chị tiến hành thủ tục pháp lý. Tôi không nói tiến hành thủ tục tố tụng là sai, mà là… mà là tất cả mọi điều nên được lựa chọn trước,

    Lựa chọn cách có lợi hơn trong việc giải quyết vấn đề. Mà thủ tục tố tụng không phải là không có thiếu sót. Ngược lại, lựa chọn hòa giải, lợi nhiều hơn hại. Đúng, tôi đồng ý. Tôi đồng ý với cách nói của cậu. Anh đồng ý? Tôi đồng ý hòa giải.

    Không giấu cậu, chúng tôi lựa chọn hòa giải còn có một nguyên nhân nữa, tôi chưa từng nói với bất kỳ ai. Đó là mấy ngày gần đây bọn họ không còn đến gây rối nữa. Thật sự rất tốt, yên ổn là quá tốt rồi, hòa bình là tốt rồi.

    Ác mộng quá đáng sợ. Chúng tôi thực sự không gây chuyện với bọn họ được. Đúng vậy, yên bình là quá tốt rồi, hòa bình là tốt rồi. Tất nhiên cục diện này đều là nhờ sự nỗ lực của những chú cảnh sát các cậu mới đổi lại được.

    Việc nên làm, việc nên làm. Đây là việc chúng tôi nên làm. Anh Lưu, chị Lưu, nếu anh chị đều đã nghĩ rõ ràng rồi, vậy… chúng ta nên ký thỏa thuận hòa giải này thôi. Cái này phải ký hai bản sao? Cái này tôi đã ký rồi mà. Được đấy Hạ Khiết,

    Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng. Hai người làm sao vậy, cạnh tranh với ai thế? Nói vớ vẩn gì thế, tôi có thể cạnh tranh với ai được? Khoảng thời gian này tôi ngày càng cảm thấy, ở trong đồn tôi như một người ngoại tộc,

    Hoàn toàn không hòa nhập được. Quan hệ thầy trò căng thẳng, quan hệ đồng nghiệp như người dưng nước lã. Mọi người nhìn tôi giống như đều có cảm giác “dù sao thì tôi cũng sắp đi rồi”, rất xa cách. Không phải tôi cũng thế sao?

    Trong đồn đều coi tôi là người đặc biệt, cần được bảo vệ. Cô ấy, cô còn bảo tôi nói vớ vẩn cơ mà. Hai người đây gọi là gì? Khác người. Tự chuốc lấy phiền toái, biết không? EQ của tôi cũng đâu thấp, bình thường tôi cũng rất hòa đồng mà,

    Từ nhỏ đến lớn tôi rất được yêu quý đó. Nhưng từ khi đến đây, tôi cảm thấy rất cô đơn. Bái phục luôn. Hai người đây gọi là gì? Thứ nhất, bởi vì trước kia cuộc sống của hai người quá thuận lợi. Thứ hai, suy nghĩ quá nhiều,

    Đem những điều chưa từng xảy ra đều suy diễn trong đầu trước. Sau đó đợi đến lúc thật sự xảy ra rồi thì lại kiểm nghiệm xem trước kia mình nghĩ có đúng không. Sống thế có mệt không vậy? Một học sinh kém như tôi

    Từ nhỏ đến lớn bị người ta công kích cũng quen rồi, bị công kích mười mấy năm, tê liệt luôn rồi. Đây gọi là chứng “kháng công kích”. Không phải, nghĩ nhiều thế làm gì, cứ làm là xong thôi. Được, vậy hai người cứ từ từ mà nghĩ,

    Tôi còn có việc, về trước đây. Chúng ta cũng về đi. Cô về trước đi, tôi luyện thêm một chút. Được, vậy anh chú ý an toàn. ♫Như một hạt giống nhỏ♫ ♫Hôn lên mỗi một mùa♫ ♫Cho dù là nóng ẩm hay khô héo♫ ♫Cũng sẽ làm ấm bàn tay em♫

    ♫Cơn gió rì rào vút qua♫ ♫Đuổi theo những chiếc lá xanh♫ ♫Hoà mình vào chúng♫ ♫Ôm trọn lấy tình yêu♫ ♫Yêu♫ ♫Từ khi còn nhỏ♫ ♫Yêu♫ ♫Đến khi trưởng thành♫ ♫Giấc mơ đẹp đẽ♫ ♫Soi sáng đôi mắt trong đêm♫ ♫Nghe trong mây những nhuỵ hoa đang nở♫

    ♫Dù biến thành bùn đất tôi cũng chẳng sợ hãi♫ ♫Chạy về phía em♫ ♫Chạy về phía em♫ ♫Chạy về phía em♫ ♫Nhuỵ hoa đang nở♫ ♫Dù biến thành bùn đất♫ ♫Anh cũng chẳng sợ hãi♫ ♫Chạy về phía em♫