Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 09 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Cảnh Sát Vinh Dự] [Tập 9] [Việc nhà khó “xử”] Sự thật là chúng tôi nhận định thế này. Vì bố của mọi người ra ngoài dắt chó đi dạo không cầm dây đúng quy định khiến đứa bé hoảng sợ,

    Dẫn đến xung đột của đôi bên. Trong lúc xung đột bố của mọi người kích động tự ngã lăn ra. Đây cũng là do sức khỏe cá nhân ông ấy gây nên. Còn tiền viện phí của bố cậu giải quyết ra sao, mọi người có thể tìm sự giúp đỡ của pháp luật.

    Đồn trưởng Vương, sao anh cứ nói giúp nhà bọn họ thế? Đúng vậy. Anh đã nhận lợi ích gì phải không? Anh nói gì vậy? Anh bảo cảnh sát chúng tôi nhận hối lộ ư? Anh nói chuyện là phải chịu trách nhiệm đấy. Anh lấy chứng cứ ra cho tôi.

    Anh lấy chứng cứ chúng tôi nhận hối lộ ra đây. Tôi… anh… Chuyện hôm nay cứ vậy thôi. Anh mau đưa người nhà các anh về đi. Còn không về là cản trở công vụ đấy. Tôi… Khoan đã, khoan. Lại làm sao nữa? Anh ký tên lên giấy xác nhận sự thật đi.

    Cái gì? Chúng tôi không ký. Cái này…. cái này không thể ký. Sao lại không ký? Sự thật đã được xác định rồi sao anh không ký? Xử lý kiểu gì, anh vẫn chưa cho tôi đáp án mà. Đúng vậy. Cậu có thể nhờ sự can thiệp của pháp luật

    Dựa vào sự thật đã được xác định. Tôi không làm. Dựa vào đâu chứ. Có khó khăn thì tìm cảnh sát. Chúng tôi chỉ biết chú cảnh sát thôi. Đi đi đi, chúng ta đi thôi. Đi, đi, đi. Tôi tiễn họ. Bên này, bên này, bên này.

    Nếu cảnh sát đã nhận định như vậy, chúng ta còn tìm cảnh sát làm gì? Chi bằng đến thẳng nhà họ luôn. Thế nào? Đúng vậy. Ông cụ cãi nhau với nhà họ nên mới ngã xuống. Nhà họ phải trả tiền chữa trị. Chặn cửa nhà họ để họ không thể về nhà.

    Còn không được nữa thì đưa ông cụ đến nhà anh ta xem anh ta giải quyết ra sao. Đúng, đúng. Nào, nào. Không đền tiền à? Được rồi. Cảnh sát ở đây không đứng về công lý, về nhà nói đi. Đi. Nào, lên xe, lên xe, lên xe.

    Không được thì đưa ông cụ đến nhà anh ta xem anh ta làm sao. Vào đi. Cậu về trước đi. Chuyện gì vậy? Chuyện gì cái gì hả? Hôm qua tôi còn khen cậu là người giỏi giải quyết vấn đề phức tạp, cậu đã xem nhẹ rồi. Sao lại trách tội tôi rồi?

    Không trách cậu thì trách ai? Mới sáng ngày ra một đám người đã ầm ĩ đến đây. Cậu đã tính trước chưa? Họ gây chuyện trong bệnh viện, cậu đã tìm hiểu là ai khơi mào chưa? Chuyện này còn cần tìm hiểu ư? Rõ ràng là họ gây sự vô cớ.

    Chúng ta nhất định không được nhân nhượng. Vừa nãy khi vào trong chúng tôi nhìn thấy ông cụ lại đi đứng khỏe mạnh rồi. Không sao rồi. Khi đến người ta được khiêng, còn tận mấy người khiêng cơ. Vậy khỏi phải nói, rõ ràng là giở trò ăn vạ mà.

    Nếu là giở trò ăn vạ thì đơn giản rồi. Vậy cũng dễ đối phó. Chí Kiệt đã nói khu đường Thâm Huệ này không có nhiều người như vậy. Chỉ có cô con gái lớn của nhà họ Tôn ở đấy thôi. Vậy mục đích của họ là gì?

    Lẽ nào họ còn ấm ức ư? Cậu nghĩ họ quan tâm đến chuyện ấm ức ư? Rõ ràng là muốn lừa chút tiền. Kiến Quân, cậu dẫn Dương Thụ đi an ủi hai vợ chồng kia, làm công tác tư tưởng với hai vợ chồng họ. Nếu thật sự không được

    Thì dọn ra ở một thời gian. Phải chuẩn bị tâm lý chiến đấu lâu dài. Đồn phó Trình. Cậu cũng theo dõi cụ thể vụ án này, đi tra xem họ do đồn cảnh sát nào quản lý, quan hệ xã hội ra sao, tìm ra điểm đột phá.

    Cần điều động thêm người thì cứ điều động. Phía Tân Thành cũng có vụ kiện khó nhằn, không dễ đối phó, cũng cần tăng thêm lực lượng. Vâng. Bác sĩ, bác sĩ. Cuối cùng anh cũng đến rồi. Xin lỗi, xin lỗi. Không phải, các anh không thể

    Ném người vào bệnh viện chúng tôi rồi mặc kệ như thế được. Bác sĩ chúng tôi lo chuyện khám bệnh, chúng tôi còn phải lo vệ sinh cá nhân nữa à? Phải, phải, phải. Bây giờ chúng tôi đang liên lạc với người nhà. Vẫn chưa liên lạc được.

    Vẫn chưa đóng viện phí nữa. Anh xem. Bây giờ ăn uống vệ sinh đều ở trên giường, – anh bảo chúng tôi phải làm sao đây? – Phải, phải, phải. Bác sĩ, hay anh đi làm việc trước đi, tôi ở đây trông chừng. Mau đóng viện phí đi, tận mấy nghìn tệ đấy.

    Đúng đúng đúng, được. Cảm ơn. A lô, thầy à. [Lý Đại Vi, cậu đang ở đâu?] Em ở dưới nhà Vương Cương. [Cậu đến đấy làm gì?] [Cậu lại tự cho là mình thông minh,] [tự cho là đúng phải không?] Không phải, thầy, có phải em… [Cậu đừng em em em nữa.]

    [Cậu mau đến bệnh viện đi,] [tôi đợi cậu.] Chào anh. Tôi đến để… Mã cảnh sát của cậu là bao nhiêu? Bây giờ tôi khiếu nại cậu. Anh à, hôm nay tôi đâu mặc đồng phục cảnh sát. Không phải, hơn nữa anh khiếu nại tôi cũng vô ích.

    Bây giờ bố anh đang nhập viện vì xơ gan, anh là người thân duy nhất của ông ấy, dù hôm nay anh có đuổi tôi đi cũng sẽ có người khác đến tìm anh. Vậy nên tốt nhất anh hãy đi theo tôi một chuyến. Tôi không có bố. Tôi đã hỏi rồi,

    Anh đoạn tuyệt quan hệ với bố anh là thỏa thuận riêng, có hiệu lực hay không phải do pháp luật quyết định. Trước khi có kết luận tòa án vẫn sẽ phán anh có nghĩa vụ phụng dưỡng cha. Vậy nên ông ấy xảy ra chuyện gì chúng tôi chỉ có thể tìm anh.

    Được. Nào, bắt tôi đi. Chúng ta đang giải quyết vấn đề, bắt người gì chứ. Không bắt tôi phải không? Tôi còn phải đi làm kiếm ăn nữa. Kéo cửa ra, mở cửa! Kéo cửa ra! Mau lên! Mở cửa! Ra đây! Đừng gõ nữa! Mẹ ở đây. Mẹ ơi!

    Mở cửa, mau ra đây cho tôi! Mau ra đây, ra đây! Ra đây, mau lên! Mau mở cửa ra! Cảnh sát đến rồi, cảnh sát đến rồi! Mau mau, đi! Anh à, cảnh sát đến rồi! Đi đi đi, mau! – Viết. – Làm gì vậy? Cho mấy người viết tiếp này.

    Chạy gì mà chạy? Lại đây! Đừng kích động, bỏ dao xuống! – Đừng chạy! – Bỏ dao xuống! Bỏ dao xuống đã! Anh quay lại! Đừng kích động! Kích động là ma quỷ. Anh… anh xem họ đi. Không… không thể sống nổi nữa. Anh nói xem chúng tôi làm sao đây?

    Chó nhà họ đuổi con nhà tôi, con chúng tôi bị ngã, chúng tôi còn chưa tìm họ tính sổ mà họ làm gì thế này? Yên tâm, chúng tôi nhất định không tha cho họ đâu. Đừng để bé con chịu khổ nữa. Nào. Đưa vợ về phòng trước đi.

    Gặp bất cứ chuyện gì cũng chớ mở cửa. Được, được, được. Về đi, về đi. Cho thằng bé vào nhà đi đã, cho nó… Cái lũ này chạy nhanh thật đấy. Chúng ta đến chỗ quản lý xem camera đi. Khu này ngoài trong thang máy thì không còn camera nào khác.

    Vậy chúng ta cứ đi như vậy ư? Dương Thụ. Bà xã, đừng sốt ruột, lát nữa chúng ta về nhà anh nấu món ngon cho em. Được, được, được. Đừng sốt ruột. Được rồi, được rồi, được rồi. Chạy đi. Giả vờ không thấy phải không? Nào, mời xuất trình căn cước công dân.

    Không đem. Vậy đọc số căn cước đi. Xin lỗi, không nhớ. Vậy tốt quá. Theo chúng tôi về đồn phối hợp điều tra, đi. Anh lề mề gì vậy, mau lấy ra. Chị đánh gì mà đánh. À… đồng chí cảnh sát, đây là căn cước của tôi. Của anh đâu, mau lên.

    Được, được, được. Của anh. Dạo này hai người đã làm những gì? Không làm gì. Đúng vậy, không làm gì hết. Anh tưởng tôi hỏi bừa, trò chuyện với hai người đấy à? Anh cảnh sát, anh đừng dọa tôi được không? Tôi nhát gan lắm. Anh mau nói chúng tôi biết

    Chúng tôi đã làm sai việc gì, chúng tôi sửa được chưa? Đừng lấp liếm. Vẩy sơn vẽ bậy lên nhà họ Lưu trên tầng, các người làm vậy là phá hoại của công. Không… không phải. Chú… chú em cảnh sát này. Không phải, cậu… cậu có thấy không? Cậu… cậu không thấy

    Thì cậu dựa vào đâu mà nói chúng tôi vẩy mực lên nhà họ? Ai nói hả? Cậu có chứng cứ không? Đúng, cậu có chứng cứ không? Ai thấy hả? Cậu đừng vu oan cho người tốt được không? Tôi… tôi tố cáo cậu tội vu khống đấy. Được rồi, được rồi.

    Tưởng chúng tôi không có chứng cứ thật ư? Cảnh cáo các người là mong các người đừng phạm tội. Nếu hai người không xem lời cảnh cáo thiện chí của chúng tôi ra gì thì hai người cứ tiếp tục làm. Anh nói vậy, hai chúng tôi thật sự chẳng biết ơn đâu.

    Chú cảnh sát, nếu anh có chứng cứ, nào, anh còng tay chúng tôi đi. Nếu anh không có chứng cứ thì xin lỗi, đừng cản đường. Bà xã, đi, về nhà. Anh được lắm, cuối cùng cũng cứng rắn được một lần rồi. Bã xã dạy hay. Chúng tôi sẽ tìm ra chứng cứ.

    Được. Đợi cậu tìm được chứng cứ rồi chúng ta nói sau. Tạm biệt nhé. Thầy. Tôi nói cậu nghe, nhiệm vụ chính hôm nay của cậu là phải túc trực, chăm sóc Vương Kiến Quốc cho tốt. Con trai ruột không lo mà chúng ta lo à?

    Nếu con trai ruột của ông ấy lo thì còn cần chúng ta lo làm gì. Tôi không muốn nói cậu, cậu còn không nhìn ra ư. Con trai ông ấy kết thù với ông ấy sâu như vậy, cậu nghĩ đến cửa làm công tác tư tưởng hai lần

    Là có thể giải quyết được ư? Em vứt cho thầy. Tôi nói cậu nghe, trông cẩn thận một chút. Bây giờ ông ấy hay đi vệ sinh trên giường. Không phải, thầy. Em không làm được việc này đâu. Em còn chưa phục vụ cha ruột mình nữa.

    Sớm muộn gì cha ruột của cậu cũng cần cậu phục vụ như vậy. Giúp cậu rèn luyện miễn phí đấy. Trước khi vấn đề được giải quyết cậu cứ ở đây trông chừng, không được đi đâu hết. Cậu còn đi theo tôi làm gì? Về đi. Còn đẩy cho em nữa.

    Ông à, ông nói xem khi ông đánh người còn khỏe thế, sao bây giờ đại tiểu tiện lại mất kiểm soát rồi? Y tá. Y tá. Có việc gì? Ông cụ đi ra giường rồi. Cô mau cử người dọn giúp chúng tôi đi. Đồng chí cảnh sát, anh cũng thấy rồi đấy.

    Bây giờ chỉ có một mình tôi, không thể chỉ chăm sóc mỗi một bệnh nhân. Gọi người nhà ông ấy đến đi. Ông ơi ông ơi, ông lật người đi. Ông ơi, nhấc chân lên nào. Ông đừng cử động. Cháu lau cho ông. Vất vả cho cậu rồi. Vất vả, vất vả.

    Nên làm mà. Ông ở yên đấy đừng cử động. Cháu thay cái quần sạch cho ông. Ông à, ông vất vả rồi. Ngồi dậy nào, cháu thay ga giường mới cho ông. Ông à, nếu ông không phối hợp thì cháu mặc kệ đấy, để ông ngủ trên chăn gối hôi hám. Dậy nào.

    Tí thôi. Ông à, ông chịu khó nhấc chân lên nhé. Được rồi. Còn một bên nữa là mặc xong rồi. Nào, nhấc lên. Được. Được rồi. Y tá, cái này… Nhà vệ sinh ở bên kia. Nào, ông ơi. Xem lại lần nữa. Cậu xem đi nhé. Đồn trưởng. Kiến Quân.

    Cậu ở đâu vậy? [Bọn tôi đang xem] Chuyện gì vậy? Người nhà họ Tôn lươn quá. Ven đường chỉ có mấy camera giám sát, không thấy chút chứng cứ có giá trị nào. Kiến Quân, quần chúng không thể sinh sống bình thường,

    An ninh không được bảo đảm, [suốt ngày sống trong nỗi sợ thế này] [là sự tắc trách nặng nề của chúng ta.] Nhất định không được để xảy ra tình trạng này nữa. Đồn trưởng, chúng tôi cũng không muốn chuyện thế này tiếp tục xảy ra.

    Đừng nói là không làm tròn trách nhiệm, tôi cũng thấy mất mặt. Bây giờ tôi chỉ muốn bắt hết người nhà họ Tôn lại. Cậu có chứng cứ không? Biết ngay là anh sẽ hỏi vậy. Bây giờ tạm thời chắc chắn là không có. Nhưng chúng ta không thể mặc họ tiếp tục

    Ngang ngược thực hiện hành vi này nữa. Kiến Quân, Kiến Quân. Tôi nói hai điều nhé. Thứ nhất, [tôi vừa nói rồi.] [Thứ hai,] điều thứ hai là nghĩ mọi cách mau chóng có đột phá ở mảng dân sự này. Hòa giải trước, [để quần chúng quay lại cuộc sống bình thường đã.]

    [Chúng ta phải làm gì đó,] [đúng không?] Phải phải, tôi hoàn toàn đồng ý. Đồn… đồn trưởng. Đồn phó Trình gọi cho tôi, có phải bên anh ấy có gì đột phá không? Được, cậu nghe đi. Đồn phó Trình, anh nói đi. Uống nước, uống nước. Cho các anh biết

    Sự ghê gớm của người Mã Gia Câu bọn tôi. Chúng tôi đâu dám chọc họ. Tôi nghe nói hình như mấy người con nhà họ đều không dễ chọc. Con trai cả mở một xưởng sửa xe hơi, con trai thứ mở quán cơm, trong hành động trừ gian diệt ác thời gian trước,

    Rất nhiều manh mối đều hướng về hai anh em họ. Chỗ tôi không đủ người, vẫn chưa dốc sức ra, đang định điều tra rõ ràng anh đã đến hối thúc rồi. Người ta nói cởi chuông cần người buộc chuông, Đồn trưởng Lương, nút thắt của chúng tôi

    Phải nhờ anh cởi giúp chúng tôi rồi. Tôi cứ bảo sao dạo này yên ắng thế, thì ra là dời tai họa đi nơi khác. Có thể để họ – gây rối ở chỗ các anh thêm mấy ngày không? – Thôi đừng. Anh cũng thương tôi đi. Để tôi nghỉ ngơi một chút.

    Đúng rồi. Hai đứa con rể của ông ta cũng không phải hạng vừa. Con trai của con gái thứ còn hút thuốc phiện nữa. Hút thuốc phiện ư? Đây là một manh mối quan trọng. Nhưng manh mối này ở khu mở rộng, tôi không tiện can thiệp rộng như vậy.

    Chuyện này để tôi xử lý. Nhưng chuyện của hai đứa con trai kia nằm ở khu anh cai quản, anh phải lo đấy. Tôi lo tôi lo, chắc chắn tôi sẽ lo. Anh mà không lo thì là không làm tròn nhiệm vụ. Sau này bình xét độ hài lòng cuối năm

    Đồn các anh mà hơn Bát Lí Hà chúng tôi tôi sẽ tố cáo anh. Anh còn tố cáo nữa. Dù chúng tôi có vụ này, thì xếp hạng của đồn chúng tôi vẫn đứng trước đồn Bát Lí Hà. Anh vẫn làm ở đồn Bát Lí Hà à? Không muốn chuyển đi ư?

    Cứ ở lì đấy làm gì? Ít nhất cũng giảm thọ 5 năm. Anh đến chỗ chúng tôi, hai chúng ta cộng tác, sang năm bình xét độ hài lòng của Mã Gia Câu sẽ lên một tầm cao mới, anh cũng được nếm thử cảm giác dẫn đầu. Thôi đi.

    Tôi không phải kiểu người lăng nhăng đứng núi này trông núi nọ. Bát Lí Hà của chúng tôi có cái hay của Bát Lí Hà. Đồn trưởng Lương, chuyện này phải nhờ anh rồi. Không vấn đề. Cảm ơn. Hạ Khiết. Đúng rồi, vừa nãy quên giới thiệu, bố Hạ Khiết

    Chính là người thầy năm xưa của tôi, đồn trưởng Hạ Tuấn Hùng. Chuyện này phải trách anh rồi. Sao không nói sớm hả? Cô gái. Cháu và mẹ cháu đều ổn chứ? Ổn lắm. Lớn rồi. Đã mặc đồng phục cảnh sát rồi.

    Bây giờ bố cháu dưới suối vàng có thể nhắm mắt rồi. Cảm ơn Đồn trưởng Lương. Vậy chúng tôi đi đây. Anh phải chăm sóc Tiểu Hạ giúp tôi đấy. Tất nhiên rồi. Đi. Bên này. Đồn trưởng. Không thành công. Ăn miếng cơm đi đã.

    – Chí Kiệt, ngồi đây. – Đồn trưởng, vâng. – Thầy, em đi lấy cơm cho thầy. – Ừ. Vẫn ba món cũ. Hai suất. Thầy, của thầy đây. Cậu cũng ngồi đây đi. Như vậy không được đâu. Đồn trưởng bảo cậu ngồi thì cậu cứ ngồi đi. Nào, nào, nào.

    Tên nhóc Lý Đại Vi kia… A lô, đồn cảnh sát Bát Lí Hà đây. Cái gì? Gì cơ? Tôi nói này đồng chí, nhà họ không bỏ tiền viện phí, chúng tôi đã nghĩ đủ mọi cách, ứng được gì thì cũng ứng rồi, đúng không? Các đồng chí của chúng tôi

    Đã chạy muốn gãy chân vì chuyện bảo hiểm y tế của ông ấy rồi. Chúng tôi còn sắp xếp riêng một người ở bệnh viện chăm ông ấy ăn uống vệ sinh. Còn muốn sao nữa đây? Là chúng tôi, chúng tôi chỉ đưa đi giúp thôi. Chúng tôi cũng ứng tiền cho rồi.

    Chúng tôi đã làm hết tình hết nghĩa rồi, còn muốn chúng tôi làm gì nữa? Chuyện gì thế không biết. Được rồi, đừng bực dọc chuyện này nữa. Mau ăn đi, thư thả đầu óc. Vụ án tôi phụ trách có manh mối rồi. Lúc nào chúng ta mở cuộc họp

    Nghiên cứu đánh giá. Mọi người này, tôi có chuyện muốn nói. Vụ đánh nhau trên xe bus giải quyết đợt trước, giờ gặp rắc rối. Hai cậu đến đúng lúc lắm, vào nghe đi. Con trai của nhà ông Vương không chịu nhận bố. Để ông ấy

    Ở lại bệnh viện mà không chăm gì cả. Ngày nào Tân Thành cũng đến Cục bảo hiểm xã hội, ra phố, đến bệnh viện. Cậu ấy muốn gia hạn bảo hiểm y tế cho ông ấy, nhưng chưa làm được. Lý Đại Vi ngày ngày ở viện chăm sóc ông ấy.

    Vừa nãy bệnh viện gọi tới, bảo nếu không trả viện phí sẽ bắt chúng ta đón ông ấy về. Vốn tôi nghĩ có thể giải quyết chuyện này. Vấn đề chỉ là thời gian thôi. Bây giờ đến lúc quan trọng, chúng ta cũng không thể bỏ mặc ông ấy đúng không?

    Vậy nên, không còn cách nào khác, tôi muốn đồn chúng ta mở quyên góp. Ứng được viện phí của ông ấy trước đã. Những vấn đề khác cũng sẽ được giải quyết, đúng không? Sao vậy? Mọi người câm hết à? Sao không ai nói gì?

    Mọi người cứ coi như hầu hạ bố ruột được không? Nếu bố ruột các cậu ở viện, các cậu không chi tiền à? Đồn trưởng, anh đừng nói thế. Chúng tôi không có bố ruột nào như thế. Đúng vậy. Con ông ta kệ rồi, sao chúng ta phải quan tâm. Đồn trưởng,

    Bố ruột tôi khám còn cần tôi chi tiền. Cậu… Vậy đi, tôi có hơn 1000 tệ ở đây. Tôi làm gương trước. Cứ coi như mọi người giải quyết khó khăn giúp tôi, được không? Cảm ơn mọi người. Các cậu nghĩ xem, nhỡ người này bệnh nặng mà chết,

    Thì công việc sau đó sẽ càng khó giải quyết hơn, đúng không? Chúng ta không giúp ông ấy, mà là vì công việc của mình, được không? Các đồng chí. Cậu đừng quyên nhiều thế. Đây là vụ án của tôi, do tôi không làm tốt. Mọi người thấy sao? Còn ai nữa không?

    Đồn trưởng, thanh niên bây giờ đâu còn thói quen mang tiền mặt ra ngoài nữa. Chúng ta chuyển Alipay đi. Được, được rồi. Tiểu Đậu, cậu ra ghi tên. Vâng. Lấy cuốn sổ lại đây, ghi danh sách lại. Đây là tiền của tôi. Còn đây là tiền của Tân Thành. Xong hết rồi.

    Được, tôi chuyển 500 tệ. Chuyển 500 tệ hộ Hạ Khiết nữa. Không cần đâu thầy, em tự chuyển. Không sao, tôi chuyển xong rồi. Nhớ ghi rõ ràng đấy. Chuyển 500 tệ à? Lát nữa em chuyển lại cho thầy. Được. Tôi chuyển 300 tệ. Đồn trưởng, chúng tôi giúp anh đấy nhé.

    Góp 200 tệ. Đồn trưởng, nể mặt anh đấy. Bố ruột. Bố ruột. Tôi chuyển 300 tệ. Được. Đồn trưởng, tôi góp 200 tệ. Cảm ơn nhé. Sao cậu lại tới đây? Tôi tới thăm cậu. Sao rồi? Tôi cứ tưởng làm cảnh sát để trừ hại cho dân,

    Không ngờ lại là đi dọn bô. Còn phải dọn bô à? Có chụp ảnh lại không? Bưng bô thì chụp cái gì? Cậu không chụp ảnh lại thì sao sếp thấy được. Cậu làm bao nhiêu việc chẳng phải công cốc rồi à? Cư dân mạng đã nói rồi lúc đi làm

    Nhất là lúc tăng ca buổi tối, một hộp mì một túi cải bẹ là dòng trạng thái hay nhất trên mạng xã hội. Cậu còn bê cả bô rồi, chắc chắn là một cơ hội trăm năm khó gặp. Triệu Kế Vĩ, cậu đúng là lắm trò. Đại Vi, bô đâu? Thôi được rồi.

    – Tôi chụp cho cậu một tấm. – Gớm quá. Tôi để lại bô cho cậu, lát cậu tự chụp nhé. Được. Việc tôi nhờ cậu điều tra giúp đến đâu rồi? Đã điều tra chưa? Đúng rồi, đúng rồi. Đây. Cậu xem. Đây là bạo lực gia đình mà. Đại Vi,

    Cậu để người ta ngủ đi. Không phải, ông già này diễn giỏi quá. Lần nào cũng là Vương Cương báo án. Vương Kiến Quốc uống say vào sẽ đánh vợ, đã nhiều năm như thế rồi. Bà ấy bị ông ta đánh điếc một bên tai. Loại người này

    Không ai quan tâm cũng đáng đời. Có người quan tâm mà. Đồn quan tâm đấy. Đồn trưởng còn bảo mọi người quyên góp cho ông ta. Thầy cậu góp tận 500 tệ đấy. Đồn trưởng không cho anh ấy góp nhiều. Nhưng anh ấy nói đây là vụ án mà anh ấy

    Không làm tốt. Anh ấy nên quyên góp nhiều. Quyên tiền gì? Kệ ông ta tự sinh tự diệt là được rồi, lại còn phải quyên góp. Cậu không quyên góp đấy chứ? Tôi góp tận 50 tệ nhé. Triệu Kế Vĩ, tôi bảo này. Sau ngày hôm nay,

    Lại được xem kết quả điều tra của cậu, tôi rất hiểu vì sao con trai ông ta không xuất hiện, vì sao không đến chăm sóc ông ta. Nếu tôi là con ông ta, tôi cũng không tới. Mắc gì lúc bố còn trẻ muốn làm gì thì làm đó,

    Đến khi già yếu sa sút lại ép con cái hầu hạ ông ta. Làm gì có lý gì như thế. Được rồi, mỗi nhà đều có hoàn cảnh khó khăn riêng. À này, cậu đi đi. Tôi thay ca cho. Cậu về tắm rửa, thay quần áo đi.

    Cậu thay ca cho tôi làm gì? Cậu đâu liên quan đến chuyện này. Chuyện này có liên quan tới cậu không? Liên quan tới cậu tức là liên quan tới tôi. Hơn nữa tôi chỉ quyên góp 50 tệ. Tôi không có tiền, nhưng tôi có sức.

    Có tiền góp tiền, có sức góp sức mà. Hơn nữa, lúc ông nội tôi ra đi, ông từng nằm liệt trên giường hai năm toàn là mình tôi chăm sóc. Triệu Kế Vĩ, cậu đừng có nói mấy câu cảm động với tôi. Đại Vi này, cậu cho tôi ngủ ở phòng cậu,

    Còn nghĩ cách giảm tiền thuê nhà giúp tôi. Thật đấy. Tôi ghi nhớ ở đây này. Tôi học ở trường cảnh sát bao nhiêu năm cũng chẳng có mấy người bạn. Tôi thật sự không ngờ sau khi đến đồn cảnh sát, lại gặp được cậu và Đại Thụ. Tôi không nghe, không nghe.

    Tôi không thích nghe mấy chuyện tình cảm. Không, Vi Vi. Cậu nghe tôi nói. Sau này hai chúng ta luân phiên ngủ phòng sách, được chưa? Không phải, tôi không có ý này. Tôi cũng không có ý đó. Cậu giữ khoảng cách an toàn một mét cho tôi, cảm ơn. Được.

    Một mét này. Cho cậu. Tôi phải gọi điện cho thầy, bảo chuyện này cho anh ấy. Vậy tôi vào nhé. Về nhà thay quần áo đi. Cảm ơn người anh em. [A lô, thầy à,] [em tra ra vài việc.] Vương Kiến Quốc bạo lực gia đình trong một thời gian dài. Tôi biết.

    Thầy biết ạ? [Còn gì nữa không?] Với cả Triệu Kế Vĩ tới đây rồi. Cậu ấy bảo thay ca cho em một lát. Tôi biết rồi. Chuyện này mà thầy cũng biết à? [Cậu nói gì cơ?] Không có gì ạ. Chỉ thế thôi. Tôi nói cậu hay,

    Vương Cương là tài xế xe bus đường 323, biết chưa? 323? Là có ý gì? 323? Tôi chỉ thấy cực kỳ bất lực. Cả nhà họ Tôn này không một ai hiền lành hết. Bọn họ chặn cửa gây sự, vừa la hét vừa mắng nhiếc, lại vừa phá hoại của công.

    Anh nói xem thế này có khác gì xã hội đen đâu chứ. Anh còn bảo chúng tôi đến nhà hòa giải cho bọn họ nữa. Đồn trưởng, ý kiến của tôi là tôi ủng hộ Kiến Quân. Anh bảo trước đây gặp phải loại lưu manh côn đồ này

    Anh đã bao giờ nương tay đâu. Sao lần này lại không được động vào người nhà này vậy? Cao Triều. Cậu còn là đồn phó phụ trách mảng điều tra hình sự, cậu có chứng cứ không? Cậu có chứng cứ gì để xử lý nhà họ Tôn?

    Những gì nên làm chúng tôi đều đang làm rồi. Anh phải cho chúng tôi thời gian chứ. Cậu muốn thời gian à? Hai vợ chồng nhà họ Lưu có thời gian không? Ngày nào cũng chịu dằn vặt, nơm nớp lo sợ, thấp thỏm không yên, sống không bằng chết.

    Các cậu nói xem bên nặng bên nhẹ thứ tự trước sau, các cậu định giải quyết nhà nào trước? Kiến Quân, tôi thấy đồn trưởng nói rất đúng, đúng không? Thế này đi, cậu tập trung giải quyết hòa giải việc này trước xử lý chuyện khẩn cấp này

    Đâu ra đấy đã, đúng không? Còn tôi cũng sẽ phối hợp với cậu nhanh chóng giải quyết vụ tấn công ác ý này, được chưa? Thế là đúng rồi. Vậy được rồi. Nói rõ chuyện này rồi đấy. Đồn trưởng, chúng ta tan họp thôi. Đợi một lát đã.

    Anh còn có việc gì à? Đồn trưởng, Đồn trưởng Lương tới rồi. Anh Lương. – Đồn trưởng Lương, mau nào. – Anh Lương, anh Lương. Nào, nào, nào. Đều ở đây cả. Đồn trưởng Lương, vất vả rồi. Đồn trưởng Lương, nửa đêm rồi còn bắt anh qua đây. Vất vả, vất vả rồi.

    Đồn trưởng Vương ra lệnh tôi không đến mà được à? Cái gì mà tôi ra lệnh chứ. Tôi mà ra lệnh được cho anh ấy. Anh thế này… Đồn cảnh sát Bát Lí Hà chúng tôi có thể góp một phần sức lực cho hạng mục trừ gian diệt ác của Mã Gia Câu

    Là vinh dự của chúng tôi. Đúng rồi, Kiến Quân. Cậu giao tài liệu những việc xấu của nhà họ Tôn cho Đồn trưởng Lương. Tài liệu của tôi còn chưa hoàn chỉnh, thiếu nhiều tình tiết lắm. Kiến Quân, đã nói rồi mà, lần này chúng ta

    Hợp tác hành động với đồn cảnh sát Mã Gia Câu, nhằm vào vụ việc xấu xa của nhà họ Tôn. Chính là đánh rắn phải đánh dập đầu, ra tay là lấy mạng? Đúng đấy. Hiểu rồi. Đồn trưởng, anh đợi chút. Tôi đi lấy tài liệu. Đồn trưởng Lương, nào.

    Nào, nào, Đồn trưởng Lương, mau ngồi đi. Đừng khách sáo, đừng khách sáo. Ngồi đi, ngồi đi. Sao cậu tìm được tới đây? Biết anh có thói quen này, nhận xe rồi sẽ chạy tới đây ăn bát mì rồi mới về nhà. Cậu đừng tốn công nữa.

    Chuyện của ông ta anh có nói gì tôi cũng không quan tâm đâu. Đừng phí công. Mì của cậu đây. Vâng, cảm ơn. Mời dùng. Thực ra tôi rất thông cảm cho anh, tôi đã tra ghi chép báo cảnh sát của anh rồi. Cũng biết

    Những chuyện khốn nạn mà bố anh gây ra cho mẹ anh. Chuyện này xảy ra với bất kỳ ai thì cũng sẽ hành xử như anh. Nhưng giờ hết cách rồi, bố anh đã bị xơ gan, nếu anh cứu thì ông ta còn sống tiếp được, nếu anh không cứu ông ta…

    Thì chết thôi, ông ta đáng đời. Theo lý mà nói, tôi là người mặc đồng phục cảnh sát, không được phép nói với anh những lời sau đây. Nhưng tôi thật sự rất hiểu cho anh, bởi vì bố tôi cũng là một tên khốn. Từ khi tôi nhớ được chuyện

    Ông ta chưa từng có một câu thật lòng nào với mẹ tôi. Ông ta lừa mẹ tôi đến mức sống những ngày không ra hồn nữa. May mà mẹ tôi rộng lượng, ngậm đắng nuốt cay nuôi tôi khôn lớn. Nếu là người thường thì không chịu nổi nữa rồi.

    Điều quan trọng nhất là chuyện lão già đó còn chưa xong nữa. Mới đợt trước tôi suýt nữa đã phải cởi đồng phục cảnh sát vì chuyện mà bố tôi dây vào. Tôi chưa bao giờ nói những chuyện này với người khác. Hồi trước bên đồn, bên cục

    Hỏi tôi gần như là thẩm vấn mà tôi cũng không nói. Tại sao hôm nay tôi lại ở đây nói chuyện với anh là vì tôi rất muốn cho anh biết, tôi thật sự có thể hiểu được cảm xúc của anh. Nếu không phải vì đang mang trách nhiệm,

    Thì tôi sẽ không đến khuyên anh. Cho dù bây giờ tôi khuyên anh cũng chỉ là đang thực hiện chức trách của mình. Nếu anh không nghe lời khuyên tôi cũng hiểu được. Ông ta lớn tuổi hơn mẹ tôi, ông ta luôn vô cớ gây sự với mẹ tôi.

    Ban đầu là cãi nhau, sau đó là mắng chửi, càng chửi càng khó nghe. Sau đó bắt đầu uống rượu, rượu vào là bắt đầu đánh mẹ tôi. Càng ngày càng uống nhiều, càng đánh càng tàn nhẫn. Khó khăn lắm tôi mới trưởng thành được, tôi đón mẹ tôi ra ngoài,

    Nhưng mẹ tôi mềm lòng, sợ mình ông ta chịu khổ, cứ bắt tôi đón cả ông ta đi. Về sau cậu đoán xem thế nào? Ông ta bắt mẹ tôi quỳ xuống trước mặt con tôi. Quỳ mà đánh mẹ tôi. Con trai tôi lúc đó mới 1 tuổi, vừa biết đi. Đợi đã.

    Còn chuyện này tôi phải nói với anh. Đây không phải lần đầu ông ta gây chuyện. Là lần thứ hai rồi. Cả hai lần đều ở trên chuyến xe đó của anh số 323. Quét mã xong rồi đó. Được, tạm biệt. Ông chủ, thanh toán. Thầy. Sao thầy lại đến đây?

    Về sớm đi. ♫Như một hạt giống nhỏ♫ ♫Hôn lên mỗi một mùa♫ ♫Cho dù là nóng ẩm hay khô héo♫ ♫Cũng sẽ làm ấm bàn tay em♫ ♫Cơn gió rì rào vút qua♫ ♫Đuổi theo những chiếc lá xanh♫ ♫Hoà mình vào chúng♫ ♫Ôm trọn lấy tình yêu♫ ♫Yêu♫ ♫Từ khi còn nhỏ♫ ♫Yêu♫

    ♫Đến khi trưởng thành♫ ♫Giấc mơ đẹp đẽ♫ ♫Soi sáng đôi mắt trong đêm♫ ♫Nghe trong mây những nhuỵ hoa đang nở♫ ♫Dù biến thành bùn đất tôi cũng chẳng sợ hãi♫ ♫Chạy về phía em♫ ♫Chạy về phía em♫ ♫Chạy về phía em♫ ♫Nhuỵ hoa đang nở♫ ♫Dù biến thành bùn đất♫

    ♫Anh cũng chẳng sợ hãi♫ ♫Chạy về phía em♫