Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 07 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Cảnh Sát Vinh Dự] [Tập 7] [Thầy ơi! Thầy ơi?] Vụ này là vụ bọn cháu nhận. [Văn phòng Đồn trưởng] Lúc đó cháu và thầy đang trên đường về đồn, nhận được tin báo lúc 10 giờ 42 phút.

    Đến được hiện trường là khoảng tầm 11 giờ. Lúc đó người báo án nói rằng cô ta và chồng cãi nhau rồi chồng cô ta bỏ đi. Điện thoại tắt máy, không tìm thấy người. Nhưng cô ta cũng đoán rằng, chồng cô ta có thể

    Đã đi đến căn biệt thự nhà bọn họ. Bảo chúng cháu đến căn biệt thự đó xem sao. Đến nơi rồi thì chỉ cần xác nhận xe của chồng cô ta đỗ ở sân là được. Không phải gõ cửa, cũng không phải gọi điện thoại cho anh ta.

    Cô ta sợ chúng cháu quấy rầy anh ta nghỉ ngơi. Đơn trình báo cũng có ghi chép rồi. Cô ta cũng ký tên vào rồi. Kiến Quân. Đồn trưởng, vụ này là Dương Thụ phụ trách. Tôi muốn cho cậu ấy rèn luyện thêm. Sao vậy? Sáng sớm hôm nay,

    Phát hiện ra chồng cô ta đã tự sát trong xe. Sao lúc đó hai người không đi ra phía trước xe kiểm tra? Đúng vậy, Dương Thụ. Lúc ấy tôi đi nghe điện thoại, sao cậu không đi ra phía trước xe kiểm tra? Không phải vậy, thầy… Thầy, ý thầy là gì?

    Lúc đó chúng ta đi cùng nhau mà. Chiếc… chiếc xe đó đỗ trong sân, cửa sân đã khoá. Làm sao em đi vào xem được? Đúng rồi, biệt thự nhà bọn họ có một cái sân vườn, cửa sân đã bị khoá. Cô ta lại không cho chúng tôi gõ cửa.

    Chúng tôi cũng chẳng thể nào trèo cửa vào được, đúng không? Không vào trong được. Được rồi, việc này rất rõ ràng rồi. Cô ta cũng ký tên rồi. Chúng ta không phải chịu trách nhiệm gì nữa. Nhưng hai người các cậu phải chuẩn bị tâm lí đi.

    Người phụ nữ này cứ khăng khăng là do cảnh sát tắc trách nên mới dẫn đến cái chết của chồng cô ta. Hai người các cậu cũng đừng đi gặp cô ta nữa. Tôi mang tờ đơn trình báo này đến gặp cô ta xem sao. Đồn trưởng, cháu không sợ.

    Cháu không sợ phải đi gặp cô ta. Lúc đó cháu và thầy đã xác nhận lại nhiều lần. Đến biệt thự cháu lại gọi cho cô ta xác nhận lại. Đều đã được ghi âm. Được rồi. Cậu nghe theo Đồn trưởng đi. Đừng tự mình quyết định nữa.

    Thầy sợ phải chịu trách nhiệm à? Được thôi, vụ này là do cháu phụ trách. Đồn trưởng, để cháu đi với chú. Đi thôi, cậu đi với tôi. Dương Thụ. Đừng nghĩ nhiều. Chồng cô ta chết là do sau khi cãi nhau với cô ta nghĩ quẩn nên tự sát.

    Cô ta muốn tìm một kẻ thế tội cho mình. Cậu hiểu chứ? Cậu đừng có nghĩ nhiều quá. Đồn trưởng, cháu không giận người báo án. Cháu giận thầy cháu. Việc nội bộ giữa chúng ta thì để trong nội bộ giải quyết. Trước mặt người dân không được thể hiện ra ngoài.

    Đồn trưởng, cháu biết thế nào là bảo toàn đại cục mà. Đi thôi. Chào Chị Mã. Tôi là Vương Thủ Nhất. Chúng ta từ từ nói chuyện. Được không? Thầy ạ. Chuyện hôm qua, cảm ơn thầy. Không dám. Thầy vẫn giận em ạ? Không dám. Hơn nữa,

    Tôi vẫn chưa phải là thầy cậu. Thầy à, em có nỗi khổ riêng mà. Em nói cho thầy nghe nhé. Thôi đừng. Tôi cũng có nỗi khổ của tôi. Muốn kể thì đi mà kể với Đồn trưởng. Em đã báo cáo rõ ràng với Đồn trưởng rồi. Vậy thì được.

    Vậy tôi thêm vài câu nhé. Bố mẹ nuôi dưỡng các cậu không dễ dàng gì, có đúng không? Cho dù có gì sai. Thì dù đi đến đâu vẫn là bố mẹ. Vâng. Thầy à, thầy cũng vậy. Dù đi đến đâu thì thầy vẫn là thầy của em. Được rồi.

    Rõ ràng là một câu triết lí, mà phát ra từ miệng cậu làm tôi nổi hết da gà. Thầy. Từ sâu trong em em nhận ra lần này em đã sai. Bởi vì tư tưởng giác ngộ của em không cao, ý thức chính trị kém,

    Đã quên mất trách nhiệm của một người cảnh sát nhân dân. Cậu định viết bản kiểm điểm ba nghìn chữ cho tôi à? Không phải vậy. Viết bản kiểm điểm nhiều như vậy có ích gì đâu. Ý em là thầy cứ dày vò em đi, làm khó em đi,

    Giao cho em nhiều vụ án đi. Em đã chuẩn bị tâm lí cho việc nâng cao giác ngộ tư tưởng rồi. Được thôi, vậy thì xử lí hết mấy vụ án này cho tôi. Tôi đã nói rồi. Rõ ràng là tôi đã gọi điện báo cảnh sát,

    Cậu ta cũng đi đến biệt thự nhà tôi rồi. Tại sao cậu không đi vào trong kiểm tra? Giờ chồng tôi chết rồi. Cậu nói xem tôi phải làm sao đây? Chị Mã. Thế này nhé, chị xem. Đây là đơn trình báo. Trong đơn cũng có chữ ký của chị.

    Lúc đó chị yêu cầu các cán bộ cảnh sát bên chúng tôi đến cửa biệt thự nhà chị kiểm tra xem xe của chồng cô có ở đó hay không. Chỉ cần thấy xe có ở đó, thì không được gõ cửa, không được gọi điện, không được quấy rầy anh ấy nghỉ ngơi.

    Theo yêu cầu của chị thì các cán bộ cảnh sát chúng tôi đã làm đúng như vậy rồi mà. Dương Thụ, lúc ở cửa biệt thự, cậu đã gọi điện cho chị Mã rồi nhỉ? Bản ghi âm đâu? Có ạ. Không chỉ có bản ghi âm, còn có cả ghi hình nữa.

    Đây là biệt thự nhà chị. Lúc đó cửa đang khoá, chúng tôi chỉ có thể ở bên ngoài, không vào được. Từ bên ngoài chúng tôi nhìn thấy chiếc xe đó đỗ trong sân. Chị xem. Còn có đây là bản ghi âm lúc đó chúng tôi gọi cho chị. Chị nghe xem.

    A lô. A lô, chào chị Mã. Đây là cảnh sát đồn Bát Hà Lí tiếp nhận vụ án này, đã đến biệt thự mà chị nói rồi, xe chồng chị đang đỗ ở trong sân. Chúng tôi không phải đi vào trong kiểm tra hay gọi điện thoại xác nhận sao?

    Xe anh ấy đỗ ở trong sân à? Cậu chắc chắn đấy là xe của anh ấy chứ? Vâng, là Ping E58080. Đúng là xe của anh ấy thì tốt rồi. Đừng đừng, đừng gọi điện thoại cho anh ấy. Đừng quấy rầy anh ấy nghỉ ngơi. Cảm ơn các cậu nhé.

    Vậy chúng tôi xác nhận lại một chút. Chỉ cần nhìn thấy xe đỗ ở trong sân là được, Chúng tôi không phải đi vào xem, cũng không phải gọi điện cho chồng chị, đúng không? Đúng vậy. Vâng, vậy chào chị ạ. Nhưng… Nhưng chồng tôi không chết ở trong biệt thự,

    Anh ấy chết ở trong xe mà. Lúc đó xe vẫn đang nổ máy, phát ra tiếng động. Lẽ nào cậu không nghe thấy sao? Sao cậu không đi ra phía trước xe kiểm tra? Chị Mã. Lúc đó chúng tôi thật sự không nghe thấy gì. Xe chưa tắt máy.

    Cửa sân cách xe một đoạn khá xa. Xe của chúng tôi cũng chưa tắt máy. Chúng tôi thật sự không nghe thấy gì. Nếu nghe thấy được, thì làm sao chúng tôi có thể thấy chết mà không cứu chứ? Các người chính là đang thấy chết mà không cứu!

    Nếu lúc đó các người đi lên kiểm tra xem, thì chồng tôi sẽ không phải chết. Trời đất ơi! Cậu nói xem, chồng tôi trước đó vẫn đang sống lành lặn, giờ nói chết là chết ngay được. Cậu bảo sau này tôi phải làm sao? Tôi phải sống sao đây?

    Chị Mã. Chị Mã. Chị bình tĩnh lại đã. Chị Mã. Chị bình tĩnh lại đã. Chúng tôi cảm thông sâu sắc với sự mất mát của gia đình chị. Nhưng bên phía cảnh sát chúng tôi xử lí vụ việc này cũng không hề sai mà. Anh nói vậy là có ý gì?

    Tôi hiểu rõ tính cách của chồng tôi. Tôi lo anh ấy xảy ra chuyện nên mới báo cảnh sát. Thế mà các người thì sao? Các người xử lí qua loa. Các người không coi tính mạng người dân ra gì. Các người không làm tròn trách nhiệm.

    Nếu lúc đó cậu ta đi vào kiểm tra, thì chồng tôi sẽ không phải chết. Chị Mã. Chị nói vậy là không đúng rồi. Anh có ý gì? Vì anh là sếp của cậu ta, là Đồn trưởng của cậu ta, nên anh định bao che cho cậu ta à?

    Sao các người không phân xử công bằng gì hết vậy? Được thôi, các người không phân xử công bằng thì tôi đi tìm nơi khác đòi lại công bằng. Chị Mã. Chị Mã. Chị Mã. Nhà họ mới có người mất, khó có thể bình tĩnh lại được. Dương Thụ. Thầy cậu đâu?

    Sao không thấy anh ấy đâu? Xem ra, cô ấy sẽ không cam tâm đâu. Nói không chừng sẽ gọi cho 12345. Hoặc là sẽ tìm đến bên Cục công an. Trời ban cơn mưa để mẹ tái giá. Chúng ta xử lí đúng theo pháp luật, không hổ thẹn với lòng.

    Cô ta muốn làm loạn, thì cứ để cô ta đi. Đồn trưởng Vương, chính trị viên Diệp. Dương Thụ. Đưa tôi xem đơn báo án của vụ án hôm qua. Kiến Quân. Bên trên Cục công an đã phái kiểm sát viên đến tìm hiểu vụ án chị Mã rồi.

    Anh vào trong báo cáo tình hình vụ án đi. Người phụ trách chủ yếu vẫn là Dương Thụ. Hay là… Ai là thầy? Anh là thầy, anh vào đi. Xe của chồng chị đỗ ở trong sân. Chúng tôi không phải đi vào trong kiểm tra hay gọi điện thoại xác nhận sao?

    Xe anh ấy đỗ ở trong sân à? Vâng, là Ping E58080. Đừng đừng, đừng gọi điện thoại cho anh ấy. Đừng quấy rầy anh ấy nghỉ ngơi. Chỉ cần thấy xe anh ấy đỗ ở trong sân là được rồi. Chúng tôi không phải đi vào xem,

    Cũng không phải gọi điện cho chồng chị, đúng không ạ? Đúng vậy. Vâng, vậy chào chị nhé. Là thế này. Hồ sơ của các anh rất hoàn chỉnh. Từ các tư liệu bằng chứng này thì cách xử lí của các anh hoàn toàn không có vấn đề gì. Đương nhiên,

    Nếu lúc ấy các anh có thể đi lên phía trước xe kiểm tra thì sẽ tốt hơn. Đồng chí này, sự việc đã xảy ra rồi mới làm Chu Cát Lượng thì dễ lắm. Người báo án yêu cầu cán bộ cảnh sát bên chúng tôi

    Không được quấy rầy chồng cô ta nghỉ ngơi. Cán bộ bên đồn tôi làm sao ngờ được rằng chồng cô ta không có trong biệt thự mà lại ở trong xe chứ? Được rồi. Chúng tôi bước đầu xác định các anh xử lí vụ án không có điểm nào không ổn thoả.

    Chúng tôi về cục báo cáo lại là sẽ không có vấn đề gì nữa. Vâng, cảm ơn các anh nhé. Vậy chúng tôi về trước đây. Được. Dương Thụ. Không sao rồi, yên tâm đi. Có sao thì cũng là em gánh chịu. Đương nhiên chẳng liên quan gì đến thầy rồi.

    Chỗ này không có ai ngồi. Nào, ngồi xuống đi. Chúng ta đi qua bên kia. Vụ của cậu giải quyết xong rồi à? Bị sếp mắng cho một trận, viết bản kiểm điểm ba nghìn chữ. Bây giờ đợi ý kiến xử lý của trên Cục. Lý Đại Vi.

    Tôi thật sự bái phục cậu luôn. Tôi đã nói với cậu rồi mà. Đây là kết quả của việc rèn luyện từ bé của tôi đấy. Giáo viên tiểu học của tôi còn nói rằng đây là một mặt khác rất vô lí của tôi: Không để bụng. Bái phục cậu luôn! Đúng rồi.

    Hạ Khiết đã dọn đến chỗ tôi ở rồi. Cậu cũng mau dọn vào đi. Đến lúc đấy có gì cần tôi giúp thì cứ nói. Cảm ơn nhé. Cảm ơn gì chứ. Việc này tôi phải cảm ơn cậu ý chứ. Cảm ơn gì chứ. Sự việc giải quyết xong là được.

    Làm gì có chuyện xong dễ thế. Cậu biết thầy tôi bảo tôi làm gì không? Bảo tôi đi xử lí một chồng hồ sơ vụ án cao như này này. Tôi nói với cậu này, đây chắc chắc là cố tình chỉnh đốn tôi. Thầy. Cảnh sát Trần. Thầy sao thế ạ?

    Thầy không khoẻ ạ? Ăn ít thế này. Hạt kỷ tử này hôm nay thầy ngâm không được kĩ lắm. Đống hồ sơ vụ án kia cậu đều xử lí xong rồi đúng không? Bên chỗ tôi vẫn còn nữa đấy. Được thôi. Hôm nay không xị cái mặt ra nữa rồi kìa.

    Em nói cậu ấy mà. Với thành tích đạt được trong quý trước, toàn thể cán bộ tự tin phát huy truyền thống vinh quang của đồn cảnh sát Bát Lí Hà để giành được vinh quang to lớn hơn. Kết bài này viết tốt lắm!

    Không hổ là người có học vị tiến sĩ viết. Ngoài ra thì cán bộ ưu tú quý trước cũng đã được chọn ra rồi. Nào, Diệp Vi, cô đọc lên cho mọi người nghe. Cảnh sát khu vực Bát Lí Hà – Trương Chí Kiệt.

    Cảnh sát khu vực Bát Lí Hà – Viên Thế Thất. Cảnh sát khu vực Bát Lí Hà – Giang Chí Cương. Cảnh sát thực tập đồn Bát Lí Hà – Hạ Khiết. Cảnh sát hỗ trợ đồn Bát Lí Hà – Tôn Tiền Trình. Chúc mừng các đồng chí được đọc tên.

    Cũng mong rằng các đồng chí nêu trên có thể khiêm nhường không kiêu ngạo, tiếp tục cố gắng hơn. Tiếp tục tạo ra thành tích tốt hơn, được không? Nào, chúc mừng mọi người. Đồn trưởng, chính trị viên. Quý trước tôi chẳng làm được gì mấy.

    Kiến Quân và học trò của anh ấy còn cứu được một người. Tôi… Ngoài ra, đồn chúng ta có thêm bốn đồng chí mới đến. Bốn vị đồng chí mới này biểu hiện vô cùng xuất sắc. Nhưng mà, có đồng chí cũng vẫn cần cố gắng thêm.

    Phải làm thế nào để từ một học sinh trở thành một cảnh sát nhân dân đạt tiêu chuẩn. Việc này cần một bước ngoặt. Buổi họp hôm nay kết thúc tại đây. Ai phải làm gì thì đi làm đi. Đi thôi. Thất Tử. Hai cậu qua đây một lát.

    Ngây người ra đấy làm gì? Làm việc đi. Thầy. Sao vậy? Vào trong đi rồi nói chuyện. Mời vào. Chính trị viên. Kiến Quân, có việc gì vậy? Sao mà nghiêm túc thế? Được rồi, ngồi xuống rồi nói. Không sao ạ, em đứng cũng được. Sao thế? Cảnh sát Hạ.

    Cô có thể giúp tôi chuyển vài lời được không? Lời gì? Con tôi bị bệnh hen suyễn, bắt buộc phải uống thuốc. Cô có thể giúp tôi hỏi xem thuốc để ở đâu không? Cảnh sát Hạ. Tôi cầu xin cô đấy. Tôi thực sự không còn cách nào khác cả.

    Là tôi kém cỏi. Cả cuộc đời cô ấy đều sống vì con. Cô ấy biết con vẫn sống tốt, cô ấy mới có thể yên tâm tiếp nhận giáo dục trong trại, tiếp nhận cải tạo. Hơn nữa, đây là thuốc cứu mạng. Hen suyễn mà phát bệnh, không có thuốc,

    Nguy hiểm đến tính mạng thì tôi biết làm sao đây? Được rồi. Vậy em đã hỏi chưa? Em đang định hỏi rồi, thì nghe chị Hứa nói Người phụ nữ đó là chủ mưu phạm tội. Chưa hỏi thì tốt. Thầy, em xin lỗi. Do em quá ngây thơ tin người.

    Em thấy cô ta đáng thương, còn có con rồi. Không ngờ rằng… Tiểu Khiết, em cũng là con gái. Có lòng đồng cảm cũng là chuyện bình thường. Hơn nữa em mới làm cảnh sát chưa lâu, vẫn còn chưa có kinh nghiệm nói chuyện với kẻ tình nghi.

    Bị lừa cũng là chuyện khó tránh khỏi. Đừng nghĩ nhiều. Vậy em có cần báo cáo với Đồn trưởng không ạ? Viết bản kiểm điểm nữa. Không cần đâu. Đừng cảm thấy có lỗi. Quay về tiếp tục làm việc đi. Mẹ em gọi kìa, nghe đi chứ.

    Chắc mẹ em gọi để chúc mừng em đấy. Vừa vào làm đã được bầu chọn cán bộ ưu tú. Mau nghe đi cho mẹ vui. Thầy à, nếu chồng cô ta lại liên lạc với em thì em phải làm thế nào ạ? Người đó không phải chồng cô ta đâu.

    Hơn nữa hắn ta cũng sẽ không liên lạc với em nữa đâu. Em ngồi đi. Nào. Ngồi xuống đi. Thầy nói cho em tình hình cụ thể của vụ án nhé. Nào. Người đàn ông đó là đồng bọn của cô ta. Bọn họ hợp tác mở

    Một cửa hàng trên danh nghĩa là quán mát xa chân, nhưng thực tế lại là hoạt động mại dâm. Gã đó đã bị chúng ta bắt được rồi, cũng đã khai hết cả rồi. Người phụ nữ đó là chủ quán, cô ta lấy danh nghĩa tuyển nhân viên phục vụ,

    Tuyển những cô gái ngây thơ mới lên thành phố vào quán làm việc. Một khi đã vào đó, thì sẽ dùng thủ đoạn như giữ chứng minh thư, đánh đập, thậm chí là cưỡng hiếp để hạn chế tự do của các cô gái, huỷ hoại lòng tự tôn của các cô ấy,

    Cưỡng ép các cô ấy bán dâm. Thứ gọi là thuốc hen suyễn chính là những cuốn băng đồi truỵ ghi lại cảnh các cô gái bị ép buộc khi mới vào quán. Cũng là điểm mấu chốt để bọn chúng nắm thóp, ép các cô ấy đi bán dâm.

    Gã đó nhờ em hỏi cô ta, thực ra là để biết các cuốn băng đồi truỵ đó được giấu ở đâu để lấy ra uy hiếp các cô gái khác tiếp tục bán dâm. Tiểu Khiết, ## 小洁(Tiểu Khiết,/Tiểu Khiết.) em đừng suy nghĩ nhiều. Ai mà chẳng có lúc mới bắt đầu,

    Lúc tôi mới vào nghề còn ngây ngô hơn nữa cơ. Tôi nhớ là… Cửa không đóng, gõ làm gì. Kiến Quân tìm cô à? Không được bình chọn cán bộ ưu tú, tìm tôi tâm sự ấy mà. Cậu ta đã nói gì?

    Tôi thấy tật xấu cũ của cậu ta lại tái phát rồi. Thích thể hiện thì cũng tạm bỏ qua đi. Bây giờ vụ án gặp rắc rối, lại đổ hết trách nhiệm cho học trò. Tâm bệnh của anh ấy anh cũng biết mà.

    Không phải là vì đồng hao của anh ấy giỏi hơn anh ấy nhiều, anh ấy không ngóc được đầu lên trước mặt bố mẹ vợ à. Vấn đề không phải là do Kiến Quân, mà là do bố mẹ vợ của anh ấy suốt ngày so sánh hai ông con rể.

    Người nào giàu có thì là hương là hoa, người nào không có tiền thì là bã đậu. Kiến Quân muốn thể hiện, thì có việc tốt phải xông pha còn việc xấu thì trốn ra xa. Anh muốn anh ấy phải làm thế nào nữa đây? Cô đang làm việc cho tôi

    Hay làm việc cho cậu ta vậy? Đây là tại bố mẹ vợ của cậu ta sao? Bản thân cậu ta không có năng lực phán đoán à? Theo tôi thì đây rõ ràng là tính cách của cậu ta mà. Làm việc không phải để ra oai,

    Càng không phải là để nịnh bố mẹ vợ. – Vậy mà cô cũng không nhìn ra được sao? – Vâng, anh nói chí phải. Nhưng mà đừng nhắm vào tôi mà. Tôi không nói cô. Tôi tự nói bản thân mình. Chúng ta không thể để một cảnh sát tốt

    Phạm phải sai lầm ngay trước mắt chúng ta được, có đúng không? Đi đâu đấy? Đi làm công tác tư tưởng. Không phải anh vừa nói sao? Không thể để một cảnh sát tốt phạm phải sai lầm ngay trước mắt chúng ta được. Không phải vậy. Chưa khuyên bảo được một người,

    Thì lại đắc tội một người khác. A lô, mẹ à. Hôm nay con về sớm nhé. Mẹ mua rất nhiều hải sản. Tối nay mẹ sẽ đích thân vào bếp. Mẹ, mẹ lại nói gì với sếp con, nói gì với thầy của con rồi? Bọn họ đã nói cho mẹ biết

    Chuyện con được bình chọn cán bộ ưu tú rồi. Đây là chuyện hiển nhiên mà. Con đã lập được công còn gì. Sau này thêm vài danh hiệu như này nữa, nói không chừng có thể điều con vào cục làm, không phải ở tuyến đầu nữa. Tiểu Khiết.

    Sao con lại ngắt điện thoại của mẹ? Mẹ, con đã nói hàng nghìn lần rồi, mẹ đừng can thiệp vào công việc của con mà. Sao mẹ không chịu nghe vậy? Cho dù chỉ một chữ thôi. Mẹ cũng chỉ muốn tốt cho con mà. Nếu không…

    Nếu không thì người đó quên hết hai mẹ con mình rồi. Mẹ à, bây giờ con chính thức thông báo với mẹ con đã dọn ra ngoài ở rồi, rất gần đồn con, đi làm thuận tiện. Bao giờ mẹ không gọi điện thao thao bất tuyệt cho sếp con nữa

    Thì con sẽ về nhà sau. Chào buổi sáng, anh Tào. Anh Tào ạ. Tan làm rồi. Chào nhé. Thụ à, đến sớm thế. Em chào anh Tào. Bọn em ở gần mà. Tuổi trẻ sướng thật đấy. Không có mẹ già con thơ, không bị rằng buộc gì.

    Tập trung vào sự nghiệp, đúng không? Chào buổi sáng, Kiến Quân. Chào buổi sáng. Chào buổi sáng, anh Tào. – Chào buổi sáng. – Phải làm sao đây, anh Từ Để anh Đỗ xem xem sao. Chào buổi sáng. Từ từ thôi, Đại Vi. Anh Trình, anh trực đêm à? Có vụ nào không?

    Không có việc gì đâu. Không có việc gì thì đừng hỏi linh tinh. Hỏi tí thì đã sao mà. Làm cảnh sát thì đừng hỏi như vậy. Hỏi là sẽ có vụ án xảy ra đấy. Mê tín. Thầy, em rót nước cho thầy nhé. Nãy vừa rót rồi mà. Cảnh sát Trần.

    Bên thôn Tiểu Tân vừa nhận được tin báo án, nói rằng trên đường nảy ra xung đột, hai bên lao vào đánh nhau rồi. Miệng quạ đen. Anh Trần. Tôi đi nhé. Đinh Nhi, Dương Thụ, làm việc thôi. Thầy à, bao giờ chúng ta mới có thể nhận án đây?

    Chúng ta phát hiện vụ án để giao nhiệm vụ cho bọn họ mà, để bọn họ đi làm việc. Đi thôi. Chúng ta tới khu dân cư. Thầy ơi… em vẫn chưa xong. Thầy ơi… Cảnh sát Trần. Trên tuyến xe bus 323 có đánh nhau. Bây giờ đang ở điểm dừng xe bus,

    Các anh xử lý đi. Vụ mới đây thầy ơi. Nước còn chưa uống xong, cậu đúng là cái miệng xui xẻo mà. Đi thôi. Rõ ràng là do con chó của anh doạ con của tôi trước. Anh còn không biết nhận lỗi sao? Hôm nay phải làm cho ra lẽ chuyện này.

    Dựa vào đâu cơ chứ? Đông quá vậy. Dương Thụ, dù tình hình thế nào cũng phải tách đám đông ra. Cố biến chuyện to thành nhỏ, chuyện nhỏ thành không có gì nhé. Đừng đổ thêm dầu vào lửa. Cậu nhớ rõ chưa? Bật thiết bị ghi hình lên.

    Anh động vào chó của tôi. Cái anh này, anh có nhầm không đấy? Làm gì có chuyện đấy? Cảnh sát đến rồi. Anh đi mà nói lí với cảnh sát. Tôi không tài nào nói chuyện với anh được nữa đâu. Được, được, được. Ông ơi, ông ơi.

    Được rồi, đừng có cãi nhau ầm ĩ nữa. Đừng cãi nhau nữa. Cậu trẻ người thì nói bớt đi một hai câu. Ông ơi, ông cũng có tuổi rồi. Đừng dễ nóng giận như vậy. Không đáng mà. [Máy ghi hình của đội thi hành pháp luật 3]

    Ai nói cho tôi biết xem chuyện gì đã xảy ra? Đồng chí cảnh sát. Tôi báo công an nên để tôi nói. Ông lão này dắt chó đi dạo. Anh xem con chó to như này mà ông ta cũng không đeo xích. Gia đình tôi đi qua khu vực này,

    Con chó đó liền chạy theo đuổi rồi cắn. Đây anh xem. Chân bị ngã trầy ra. Cả miệng nữa này. Cẩn thận không túi cọ vào. Anh xem nó khóc. Cả cái miệng nữa này. Tất cả là do con chó này gây ra. Chúng tôi đã không nói gì rồi.

    Chúng tôi cũng chẳng yêu cầu bồi thường gì đúng không? Mơ đi mà tao bồi thường. Đấy anh xem ông ta này. Ông ơi, ông ơi. Tao dắt chó của tao đi dạo, liên quan gì đến mày. Con mày sợ chó, thì đừng có ra ngoài đường. Ông ơi, ông ơi.

    Ông nghe cháu nói đã. Ông cũng có tuổi rồi đừng kích động như thế. Dương Thụ, Tiểu Đinh. Đưa ông ấy vào chỗ mát cho đỡ nóng giận. Vâng ạ. Nào, ông ơi, đi vào trong đi. Bên trong râm mát hơn. Đây là trong thành phố.

    Chó to như vậy thì ông phải đeo xích cho nó. Chứ không phải nông thôn đâu. – Anh muốn đi thì đi luôn đi. – Được rồi. – Có biết thế nào là kính lão đắc thọ không? – Được rồi. Ông bình tĩnh lại được không?

    Đừng có nói, đừng nói thêm lời nào nữa. Anh là người báo công an. Vậy mời anh xuất trình chứng minh thư. Vợ ơi, chứng minh thư. Mẹ ơi, đi về đi. Về ngay đây. Đây ạ. Lưu Cường, anh Lưu. Có gì từ từ nói. Việc gì phải phí sức cãi nhau?

    Không phải chứ, đồng chí cảnh sát. Cái ông lão này đúng là tôi chưa gặp ai vô lý như ông ta. Được rồi các ông bà ổn định đi. Ông có mang chứng minh thư không? Cái gì? Đây là nhà của tôi. Tôi ở trong nhà của tôi.

    Sao tôi phải mang chứng minh thư làm gì? Con của tôi bị thương trước, tôi đã chẳng nói gì rồi. Nhưng ông ta lại đổ lỗi ngược cho tôi. Cả đám người vây quanh tôi, không cho tôi đi. Anh nói xem không báo cảnh sát sao được. Tôi hiểu.

    Chuyện này là do ông lão sai. Nhưng mà anh xem ông lão này chắc là sau đợt di dời cải tạo của thành phố mới chuyển tới. Tôi thấy hai người cũng là những người có học thức cả. Chúng ta không so đo với ông lão, được không? Thực ra

    Tôi cũng chẳng định so đo với ông ấy đâu. Nhưng mà ông ấy đổ lỗi cho tôi. Ở trong thành phố nuôi chó đều có quy định, – bắt buộc phải làm giấy đăng ký nuôi chó. – Tôi nói cho anh biết nhé tôi nuôi chó cả đời rồi

    Mà chưa bao giờ có cái giấy đăng ký gì. Ông à, trước đây thế nào cũng được nhưng bây giờ ông đã là cư dân thành phố rồi. Sống ở thành phố thì phải tuân theo quy định ở đây ạ.

    – Anh đừng có giở trò này với tôi. – Nuôi chó phải có giấy đăng ký. Dắt chó đi dạo phải có dây xích. Đừng có nói với tôi cái này. Tôi không cần biết thành phố hay nông thôn. Tôi chỉ biết đây là nhà của tôi, địa bàn của tôi.

    Tôi thích dắt như nào thì dắt, nuôi thế nào thì nuôi. Tôi nghĩ là ông lão này cũng biết lỗi sai của mình. Chỉ là sợ anh đòi bồi thường nên mới làm loạn áp đảo anh, không để anh có cơ hội đòi bồi thường. Tôi cũng chả có ý định

    So đo với một người già. Nhưng mà tôi nói ông ấy không nghe. Thì phải làm sao? Được rồi, tôi biết rồi. Hai người xem như này có được không? Cố gắng rộng lượng bao dung, chút nữa tôi đi giảng hoà mong đôi bên đều nhẹ lời.

    Chúng ta cố gắng để giảng hoà, được không? Được, được. Con yêu, chúng ta nghe lời chú cảnh sát nhé. Chú cảnh sát tới rồi đây. Cháu giải thích cho ông nhé. Theo luật pháp thì không phải ông cứ ở đâu thì đó sẽ là địa bàn của ông.

    Đây là nơi công cộng, là của tất cả mọi người. Pháp luật? Lấy pháp luật ra doạ tao? Tao nói cho mày biết, năm nay tao hơn 70 tuổi rồi. Mày có gan thì bắt tao đi. Bắt tao đi, bắt đi. Ông bình tĩnh lại đi. Cháu không nói sẽ bắt ông.

    Ông hãy bình tĩnh lại đi. Bình tĩnh lại đi. Bình tĩnh, có được không ạ? Ông bình tĩnh đi. Không ai bắt ông cả. Cháu chỉ muốn hỏi ông có giấy đăng ký nuôi chó không thôi? Liên quan gì đến mày? Ông ơi ông. Ông nhìn cháu đi, ông đừng lườm bọn họ.

    Theo luật thì nuôi chó ở trong thành phố phải có giấy đăng ký nuôi. Hơn nữa ra ngoài phải có xích. Nhưng mà anh Lưu thấy rằng ông tuổi tác cũng lớn rồi, nên có nhiều chuyện ông không rõ. Thế nên họ đồng ý tha thứ cho ông.

    Ông xem như vậy đã ổn chưa ạ? Tao hiểu rồi. Là nó gọi các người đến à? Đến để bao che đúng không? Được rồi. Muốn bao che à? Thế thì bắt tao đi. – Bắt đi. – Đừng đừng đừng. Ông ơi ông đừng như thế. Tao nói cho mày biết,

    Mày không bắt tao thì tao sẽ kiện chúng mày. Ông ơi ông bớt nóng. Nguôi nguôi giận. Trời đang nắng nôi như thế này. Thôi được. Nguôi giận chứ gì, đơn giản. Bắt nó đền tiền. Đền tiền thì tao sẽ nguôi giận. Mày đền tao tiền thì tao không giận nữa.

    Ông giữ chắc chó của mình đi được không? Ông kia, ông muốn đền tiền đúng không? Được, tôi có thể đền. Giờ ông đền phí tổn thương tinh thần cho con trai tôi, đền thời gian của chúng tôi. Thì tôi sẽ đền ông tiền, được chưa?

    Lông còn mọc chưa đủ mà muốn tao đền tiền. Tao phải đánh mày một trận. Ông nói cái gì cơ? Ông bình tĩnh đi, đừng nói trong lúc tức giận. Chú ý thân thể, ông ơi. Đừng động tay chân. – Sống thế sống làm gì? – Đừng nói nữa.

    – Lớn tuổi như này rồi. – Anh đừng nói nữa mà. Mày giỏi thì nói lại lần nữa xem. Tôi nói ông tuổi tác lớn thế rồi mà sống vô ích. Ông bình tĩnh đi. Đừng kích động, đừng kích động. Ông ơi, ông ơi. Xin chào. Xin chào, xin chào.

    Xin chào, mời đi bên này. Có chuyện gì vậy? Tình huống bây giờ là như này. Bên trong đang cãi nhau. Bố mẹ mày dạy mày thế à? Mày dám đánh tao? Tao với mày chưa xong đâu. Nhớ đấy. Hôm nay cái mạng già của tao phải chiến với mày.

    Để tôi nói cho mà biết. Đừng cãi nhau nữa, cảnh sát đến rồi. Cảnh sát đến thì sao? Mày là cái thá gì? Mọi người nghe những lời thô tục từ mồm ông ta. Ông già rồi mà không biết nghĩ. Tao có gì mà không biết nghĩ? Mày đánh tao.

    Mày là cái thá gì? Mày đánh tao. Mọi người xem ả ta đánh tôi ra nông nỗi gì rồi? Tao nói khó nghe là vì mày đánh tao. Đến cháu tao còn lớn hơn mày. Được rồi, thôi đi đừng có cãi nữa. Ông nói năng để ý lời nói chút đi.

    Tao thì sao phải để ý cái quái gì? Nó đánh tao mà tao còn phải để ý. Được rồi, được rồi. Đừng có cãi nhau nữa. Rốt cuộc đã có chuyện gì? Ai nói cho tôi biết? Tôi nói. Ả này đánh tôi, tôi sắp không xong nữa rồi.

    Mau đưa tôi tới bệnh viện đi. Tôi không sống nổi rồi. Không sống nổi nữa rồi. Kính lão có hiểu không? Có hiểu không? Làm gì vậy? Già đầu rồi. Mà còn như này. Ông ta không phải lưu manh sao? Cậu nói bừa bãi gì đấy?

    Đúng đúng đúng, không được nói như vậy. Người già mà, chúng ta không thể gây sự được. Thầy ơi, chuyện này rõ ràng là ông già đó gây sự trước. Hơn nữa lại còn ở trên xe bus. Như vậy là gây nguy hiểm cho an toàn cộng đồng rồi.

    Chúng ta còn giảng hoà làm gì nữa? Bắt giữ luôn đi. Lý Đại Vi. Mới được có hai hôm cái đít khỉ của cậu lại ngồi không yên rồi? Đủ lông đủ cánh rồi à? Em sai ở đâu ạ? Hơn nữa đang nói về vụ án

    Thì có liên quan gì đến đít khỉ? Lúc còn ở trường cảnh sát cậu chưa học luật xử phạt quản lý trị an à? Học rồi ạ. Khoản 3 điều 21 quy định như thế nào? Đối với đối tượng trên 70 tuổi không được giam giữ hành chính.

    May cho cậu là vẫn nhớ. Vậy theo như thầy nói chúng ta hết cách với lão già đó sao? Cái gì mà theo tôi nói? Đấy là điều lệ xử phạt nói. Ban nãy cậu cũng xem camera rồi. Xem rồi. Người phụ nữ đó cũng động tay chân rồi.

    Trầy xước cả mặt ông ta. Đấy chỉ là tự vệ thôi mà. Thế nào gọi là tự vệ? Nghiêm trọng mà nói thì đấy gọi là ẩu đả biết chưa? Thế theo như thầy nói nếu muốn bắt thì phải bắt người phụ nữ đó sao? Thế thì làm sao?

    Cậu xem cái lão già đó đã hơn 70 rồi. Muốn bắt thì chỉ bắt người phụ nữ đó thôi. Thế thì quá không công bằng. Người già đúng là cần được chăm sóc. Phụ nữ trẻ em cũng phải được bảo vệ chứ. Được rồi đừng có nói mấy lời vô ích nữa đi.

    Chút nữa cậu đi xem xem tuổi tác cụ thể của ông lão. Tôi sẽ đi làm việc với người phụ nữ kia. Dù sao cũng còn trẻ, nói lí sẽ dễ hơn chút. Ông lão đó năm nay 71 tuổi rồi. Ông ta dùng sổ cho người già để đi xe.

    Trong sổ đó có năm sinh. Được, thế cậu không cần đi nữa đâu. Cùng tôi tới chỗ người phụ nữ đó. Có ai không? Con ơi, con ơi, con. Sao vậy, sao vậy? Anh xem nó bị làm sao thế này? Sao vậy? Gọi cấp cứu, gọi cấp cứu.

    Mau lên, lên xe của tôi. Nhanh lên, mau lên xe. Lập tức lái xe đi. Không sao, không sao. Cảnh sát đi rồi sao? Đi rồi. Đứa bé ngất đi. Vừa đưa đi viện rồi. Bác sĩ. Đừng vội, đừng vội. Bác sĩ. Bác sĩ, bác sĩ, mau xem xem.

    Bác sĩ ơi hãy cứu con tôi. Đứa trẻ làm sao vậy? Lúc nãy ở trên xe nó ngất đi rồi. Từ từ nói. Người nhà xin đừng vội. Đứa bé mấy tuổi rồi. Tôi ghi lại thông tin. Một tuổi, một tuổi. Một tuổi. Có bị dị ứng gì không? Không có không có.

    Có triệu chứng rõ ràng không? Không có, không có. Mau xem xem nó sao rồi. Cô cứ yên tâm, đừng nóng vội. Cô có mang thẻ y tế không? Không có không có. Đồng chí cảnh sát. Đừng có để con đàn bà đó chạy thoát. Đừng có để nó chạy thoát.

    Nó phải bỏ tiền ra chữa bệnh cho tôi. Ông ơi ông đã bệnh rồi. Không được. – Đừng vội, đừng vội. Không được. Sao ông ta cũng tới đây theo rồi? Tôi nghĩ ông ta giả bệnh thôi. Cậu thì thông minh. Bác sĩ không nhìn ra à? Xem.

    Để xem ra được bệnh gì không rồi xem tôi nói đúng hay sai nhé. Bây giờ chúng tôi phải đi đâu? Tiểu Lưu, mau đưa họ tới khoa nhi. Vâng vâng, cảm ơn cảm ơn. Đi bên này. Cô đi trước đi, về hướng này. Cẩn thận chân. Bên nào?

    – Đi bên này. – Bên này, bên này. Ở ngay phía trước đây. Bác sĩ, anh xem bệnh án của tôi sao rồi? Qua bên kia rồi nói. Đồng chí cảnh sát. Người nhà của bệnh nhân đã tới chưa? Đã gọi điện thông báo rồi. Tình hình bệnh nhân giờ ra sao?

    Không kiểm tra ra được ông lão ấy có bệnh gì. Huyết áp, mỡ máu, đường huyết tất cả đều ổn định. Tim mạch cũng không có vấn đề gì. Vâng, cảm ơn bác sĩ. Không có gì. Khám không ra bệnh thì có phải chuyển tới bệnh viện tuyến trên không?

    Kiểm tra thêm một lần nữa. Đợi người nhà bệnh nhân tới rồi tính tiếp. Đúng là loại người gì cũng có. Ý gì vậy? Duyên cớ thế nào vậy? Ở đây cũng gặp nhau. Đại Vi. Cảnh sát Trần. Kiến Quân. Các cậu cũng ở đây à? Sao vậy? (Sao vậy?Sao thế?)

    Đừng nhắc đến nữa, nạn nhân thì ngất xỉu. Cậu với thầy cậu vẫn ổn chứ? Không sao. Không thì sao được nữa. Cứ coi như đồng nghiệp bình thường thôi. Tôi thấy như vậy không ổn đâu. Cậu nên chủ động tìm thầy nói chuyện. Hàn gắn lại mối quan hệ.

    Tôi cũng chẳng làm sai. Đây không phải là vấn đề đúng sai. Sao cậu cứng đầu thế? Hơn nữa thầy ấy dẫn dắt, chỉ bảo cậu. Làm sao mà là đồng nghiệp bình thường được. Có phải cảm thấy tôi nói rất có lí, đúng không? Bên cậu là vụ gì thế?

    Nói nhanh gọn thì là vụ án do một ông già lưu manh gây ra. Mấy vụ này rất khó nhằn. Vừa phải chăm sóc sức khoẻ cho họ, lại phải chăm sóc cả tinh thần. Bên tôi còn vừa có trên vừa có dưới, còn có cả phụ nữ.

    Tôi cũng thế, có già có trẻ có phụ nữ và thêm chồng cô ấy nữa. Cậu thắng rồi, nghe có vẻ phức tạp hơn đây nhiều. Anh đừng có cản tôi. (Đừng có cản tôi. Anh đừng có cản tôi, đừng cản tôi.) Chồng. (Chồng ơi, chồng.)

    Anh đừng có cản tôi. (Đừng có cản tôi. Anh đừng có cản tôi, đừng cản tôi.) – Chồng. – Đừng cản tôi. Tôi phải đi tính sổ với lão già đấy. Chồng. (Chồng ơi, chồng.) Anh đừng có cản tôi. (Đừng có cản tôi. Anh đừng có cản tôi, đừng cản tôi.)

    Anh đừng có cản tôi. (Đừng có cản tôi. Anh đừng có cản tôi, đừng cản tôi.) Đừng… đừng kích động. Tôi không tin không ai trị được lão ta. ♫Như một hạt giống nhỏ♫ ♫Hôn lên mỗi một mùa♫ ♫Cho dù là nóng ẩm hay khô héo♫ ♫Cũng sẽ làm ấm bàn tay bạn♫

    ♫Cơn gió rì rào vút qua♫ ♫Đuổi theo những chiếc lá xanh♫ ♫Hoà mình vào chúng♫ ♫Ôm trọn lấy tình yêu♫ ♫Yêu♫ ♫Từ khi còn nhỏ♫ ♫Yêu♫ ♫Đến khi trưởng thành♫ ♫Giấc mơ đẹp đẽ♫ ♫Soi sáng đôi mắt trong đêm♫ ♫Nghe trong mây những nhị hoa đang nở♫

    ♫Dù biến thành bùn đất tôi cũng chẳng sợ hãi♫ ♫Chạy về phía cậu♫ ♫Chạy về phía cậu♫ ♫Chạy về phía cậu♫ ♫Nhị hoa đang nở♫ ♫Dù biến thành bùn đất♫ ♫Tôi cũng chẳng sợ hãi♫ ♫Chạy về phía cậu♫