Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 06 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Cảnh sát vinh dự] [Tập 6] [Tôi lên top tìm kiếm rồi] Tôi cũng không làm gì sai. Tôi làm gì chứ? Thả tôi ra. Làm quá thật đấy. Còn chưa xong nữa. Thả ra. Cậu thả ra. Cậu còn chưa xong à?
Hạ Khiết, chuyện gì thế? Quay gì mà quay, liên quan gì đến cô. Vẫn bận à? Thầy tìm em ạ. Cậu theo tôi ra đây. Có phải cậu chán mặc Đồng phục cảnh sát rồi không? Không ạ. Thầy. Hôm nay… hôm nay em thể hiện tốt chứ ạ. Cậu bớt nói nhảm.
Còn chống tay lên eo nữa. Bỏ tay xuống cho tôi. Hôm nay chuyện cậu mặc Đồng phục cảnh sát va chạm với người dân trên đường đã nằm trên top tìm kiếm của thành phố rồi rồi cậu biết không? Cậu có thể kiên nhẫn không hả Lý Đại Vi?
Thầy, chút chuyện nhỏ này em có thể xử lí tốt. Có cái con khỉ. Cậu xử lí tốt như thế nào? Rốt cuộc là có chuyện gì? Chỉ là chút việc riêng thôi ạ. Cậu mặc Đồng phục cảnh sát thì chính là việc công. Không phải đâu thầy.
Chúng ta nói chuyện không thể tuyệt tình thế chứ. Cậu kiên nhẫn được rồi nhỉ. Được, thế cậu dạy tôi xem nên nói thế nào. Chúng ta phải nói đạo lí chứ ạ. Được, nói đạo lí hả? Được được, vậy tôi sẽ nói đạo lí với cậu. Về công,
Tôi là thầy cậu đúng chứ? Về tư, thầy trò như cha con, tôi chính là bố cậu. Về công cả công lẫn tư, cậu đều không có lí do giấu tôi. Đúng chứ? Không phải muốn nói đạo lí sao? Đạo lí này cậu không hiểu sao? Mẹ cậu chưa từng dạy cậu sao?
Bố cậu chưa từng dạy cậu sao? Còn nói đạo lí với tôi. Cậu nói đi. Được rồi thầy. Nếu thầy đã nói như vậy, hôm nay em sẽ không nói gì nữa. Cậu khốn nạn. Đúng, em khốn nạn. Bố em cũng khốn nạn. Được, Lý Đại Vi.
Học trò như cậu tôi dạy không nổi nữa. Cậu muốn đi tìm ai thì tìm. Lý Đại Vi, cậu cút lên đây cho tôi. Người đó là ai? Rốt cuộc là có chuyện gì? Không liên quan gì đến Đồn cả. Cậu không mặc Đồng phục thì không liên quan gì đến Đồn.
Nhưng cậu mặc Đồng phục, lại còn đang trong thời gian làm việc, thì có thể không liên quan đến Đồn sao? Cậu nhìn những bình luận trên mạng xem. Người ta đã nói những gì rồi? Nói, người đó là ai? Có chuyện gì? Tôi sẽ… – Đồn trưởng. – Tôi sẽ…
Có chuyện gì vậy ạ? Phân cục… Phân cục gọi điện tới hỏi dư luận trên mạng rốt cuộc là như thế nào? Nghe xem, nghe xem. Cậu nghĩ bây giờ như trước kia sao? Cậu huênh hoang như vậy… Cậu huênh hoang như vậy rốt cuộc là vì… vì sao thế?
Cháu nói rồi, không liên quan gì đến Đồn. Còn nói. Tôi sắp bị đồ cứng đầu như cậu… Sắp tức chết tôi rồi. Phân cục cũng hỏi đến luôn rồi, cậu còn giấu nổi sao? Lý Đại Vi. Cậu đừng có ôm tâm lí cầu may mắn. Đây là nơi nào chứ?
Đây là Đồn công an đấy. Là Đồn công an đấy. Còn có gì không thể thẩm vấn ra sao? Không ôm tâm lí cầu may. Hơn nữa cháu cũng không phạm pháp. Cậu không phạm pháp nhưng cậu làm trái kỉ luật rồi. Cậu có còn muốn mặc Đồng phục cảnh sát nữa không?
Đồn trưởng. Thật sự là việc riêng. Trái kỉ luật phân làm sáu loại. Cảnh cáo, ghi lỗi lần một, ghi lỗi lần hai, giáng cấp, cách chức, đuổi việc. Cậu muốn chọn loại nào? Đi cho khuất mắt tôi. Tự tìm một góc mà suy nghĩ lại đi. Đừng ở đây chướng mắt tôi.
Cút. Chắc là có chuyện gì đó. Chắc chắn vậy. Có chuyện gì chứ? Cậu ta còn diễn luôn cả vai anh hùng kìa. Chết vẫn ngang, chết cũng không chịu mở miệng. Vậy phải giải thích với phân cục như thế nào? Bình tĩnh đã. Cứ nói là cậu ta vì việc riêng.
Đồn cũng đang điều tra, tìm hiểu, cũng sẽ nghiêm khắc phê bình, dạy dỗ cậu ta, cậu ta cũng đã kiểm điểm bản thân sâu sắc. Vâng. Đợi đã. Bảo cậu ta viết bản kiểm điểm 3000 chữ. Bảo cậu ta chuẩn bị sẵn. Sườn xào chua ngọt. Không ăn.
Với cả bánh bao nữa. Còn nóng đấy. Nhân lúc nóng mà ăn đi. Đã nói rồi, không ăn. Này, này là đang giận dỗi ai đây? Anh trai à. Lúc học cấp ba tôi thường mang cơm từ nhà đến trường. Mỗi tuần đều mang bánh kếp từ nhà đến trường. Lúc trời nóng
Chưa kịp ăn, đến cuối tuần thì bánh đã chua hết cả rồi. Lúc đó nhìn các bạn trong thành phố vừa có rau, vừa có thịt khiến tôi rất thèm, ngày nào cũng chảy nước miếng. Thầm nghĩ, đến bao giờ mình mới có thể bữa nào cũng có rau,
Ăn một miếng thịt lớn được. Chỉ không ngờ nhanh như vậy đã trở thành sự thật rồi. Giống hệt như đang nằm mơ vậy. Vậy cậu ăn đi, tôi không đói. Giận dỗi ai thì cũng đừng giận dỗi với bụng mình, anh trai à. Không liên quan đến cậu.
Vậy tôi để đây cho anh. Sắp đến rồi, chính là tòa này. Đồng chí cảnh sát, Đồng chí cảnh sát. Cô báo án à? Là tôi. – Qua bên này nói. – Cô là cô Mã à? Đúng đúng đúng. Chứng minh thư. Đây ạ. Có chuyện gì thế? Là thế này.
Tôi xin các anh giúp với. Chiều nay tôi cãi nhau với chồng, cãi ghê gớm lắm, ông ấy lái xe rời đi rồi. Nhưng đến bây giờ vẫn chưa trở về. Tôi sợ ông ấy xảy ra chuyện nên muốn nhờ các anh tìm ông ấy giúp tôi.
Số điện thoại của ông ấy là gì? Ông ấy tắt máy rồi. Tôi nghi ngờ ông ấy đã đến biệt thự ở ngoại ô của chúng tôi. Tôi muốn nhờ hai người xem có thể đến biệt thự đó được không. Sao cô không tự đi xem xem? Nhà tôi còn có con nhỏ.
Hơn nữa biệt thự đó ở ngoại ô, trời tối om, tôi cũng có hơi sợ. Được. Cô viết địa chỉ cho chúng tôi. Địa chỉ tôi đã viết rồi. Đây là địa chỉ. Đây là số điện thoại của ông ấy. Đây là biển số xe của ông ấy. Ông ấy đi Audi A6.
Phiền các anh đến biệt thự xem xem. Chỉ cần chiếc xe đó đậu trong sân thì hai người đừng làm phiền ông ấy, gọi điện thoại cho tôi là được. Vậy nếu ông ấy thật sự ở nhà, là ở biệt thự, thì chúng tôi có cần gõ cửa đi vào xem không?
Không cần, không cần. Bây giờ đã là 11 giờ rồi, anh đến đó cũng phải 12 giờ hơn rồi. Thật ngại quá. Gần đây chồng tôi mắc chứng mất ngủ nặng. Nếu anh mà đánh thức ông ấy thì ông ấy sẽ không thể ngủ được nữa.
Nên nhất định đừng làm phiền ông ấy. Chỉ cần nhìn thấy chiếc xe đó ở trong sân biệt thự, anh gọi điện thoại cho tôi là được. Vậy thế này. Sau khi bọn tôi đến đó thì sẽ gọi điện cho chồng cô.
– Lỡ như ông ấy mở máy rồi… – Tôi đã nói là đừng gọi điện mà. Tôi không muốn hai anh làm phiền ông ấy nghỉ ngơi. Tôi nói với hai anh rồi mà. Chỉ cần chiếc xe đó đỗ trong sân biệt thự là được rồi. Cô đừng vội.
Hiểu rồi, hiểu cả rồi. Chúng ta nói lại một lượt cho cô Mã. Chúng tôi đến đó, nhìn thấy xe, không gọi điện, không gõ cửa, gọi điện cho cô. Đúng vậy. Là vậy đúng không? Đúng vậy. Ghi lại chưa? Ghi lại rồi. Ghi lại rồi thì bảo cô Mã kí tên.
Cảm ơn anh nhé. Cô Mã, hãy kí tên vào đây. Được. Dương Thụ, Lý Đại Vi xảy ra chuyện rồi. Là cái người mà chúng ta gặp trên đường đó. Lên top tìm kiếm thành phố rồi. Anh đang ở đâu? Chắc là căn phía trước đó. Qua đó xem xem.
Sao đèn lại không sáng nhỉ? Là đây sao? Cảm giác như không có ai ở. Đúng vậy. Không phải xe đã đậu trong sân rồi sao? Bật đèn lên nhìn biển xe xem. Có đúng không? PingE58080 Đúng rồi. Tôi nghe điện thoại. Cậu nhìn xem. Đừng quên gọi điện cho cô Mã.
A lô. Đang đi làm. Xe ở bên trong. Đèn trong nhà không bật. A lô, chào cô. Cô Mã, đây là điện thoại từ Đồn cảnh sát Bát Lí Hà. Đã đến biệt thự mà cô nói rồi. Xe của chồng cô đã đậu trong sân rồi.
Chúng tôi không cần vào trong xem xem hay gọi điện thoại hỏi han gì sao? Xe của ông ấy đậu trong sân rồi hả? Anh chắc chắn là xe của ông ấy chứ? Vâng, là PingE58080 Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Không cần, không cần. Không cần gọi cho ông ấy đâu.
Đừng phiền ông ấy nghỉ ngơi. Cảm ơn anh. Vậy xác nhận lại với cô một chút. Chỉ cần nhìn thấy xe đậu trong sân là được rồi, chúng tôi không cần vào xem, cũng không cần gọi điện cho ông ấy đúng chứ? Đúng. Được, tạm biệt.
Dương Thụ, Lý Đại Vi xảy ra chuyện rồi. Là cái người mà chúng ta gặp trên đường đó. Lên top tìm kiếm thành phố rồi. Dương Thụ, anh ở đâu? Đồn muốn xử lí Lý Đại Vi. Nói không chừng sẽ phải cởi bỏ Đồng phục cảnh sát. Lý Đại Vi cứng miệng,
Sống chết không chịu nói người kia là ai. Gọi xong rồi hả? Gọi xong rồi ạ. Nói thế nào? Bảo chúng ta đừng làm phiền chồng bà ấy. Thương chồng vậy cơ à. Đêm hôm rồi còn cãi nhau gì chứ. Thầy, có thể phiền thầy lái xe một lát không ạ?
Em điều tra một ít tài liệu. Điều tra cái gì? Thì là… Qua đó đi. Cảm ơn thầy. Anh đây là đang… định tuyệt thực đấu tranh sao? Nuốt không trôi. Không ăn, thì không có sức viết kiểm điểm đâu.
Nghe nói Đồn trưởng yêu cầu bản kiểm điểm ít nhất là 3000 chữ. Đừng nói 3000 chữ, ba chữ tôi cũng không thể viết được. Anh không viết được, tôi có thể viết giúp anh. Cậu biết gì mà đòi viết giúp tôi. Đừng nói nữa. Năm đó lúc đăng kí thi công chức,
Nguyện vọng đầu tiên không phải là cảnh sát mà là vào cơ quan chính phủ. Vậy nên tôi đã luyện viết mấy văn bản công này vô cùng thuần thục rồi. Trong đó bao gồm cả cách viết bản kiểm điểm. Tôi viết giúp anh 3000 chữ,
Đảm bảo cảm xúc dạt dào, sâu sắc, chạm đến linh hồn người đọc. Được. Hay là cậu thử xem. Người anh em, tôi nợ cậu. Hay là tôi đọc anh viết nhé. Như vậy thì càng nhiều linh cảm hơn. Cũng được. Lãnh đạo tôn kính.
Hay là anh ăn một miếng rồi hãy viết. Không cần không cần, viết xong rồi ăn. Hôm nay vì tư tưởng, giác ngộ không cao, ý thức chính trị không mạnh nên đã quên nghĩa vụ và trách nhiệm của một người cảnh sát nhân dân,
Xảy ra xung đột với người dân trên đường, tạo thành ảnh hưởng không tốt. Vì chuyện này, tôi cảm thấy vô cùng hối hận. Tôi có lỗi với sự bồi dưỡng và giáo dục của tổ chức bao năm nay. Có lỗi với sự kì vọng của lãnh đạo đối với tôi.
Sau khi chuyện này xảy ra, tôi cảm thấy vô cùng đau khổ. Cảm nhận sâu sắc rằng bản thân hổ thẹn với danh xưng vinh dự của một cảnh sát nhân dân. Văn của cậu tuôn từ đâu ra thế? Đâu vào đấy nhỉ. Đừng nhiều lời nữa.
Lại có một dòng linh cảm trào dâng rồi. Gần đây, bên tai tôi thường xuyên vang lên câu nói quen thuộc đó. Cảnh sát nhân dân yêu nhân dân. Chấm than, chấm than, chấm than. Thêm một cái nữa. Xuống dòng. Đồn trưởng Vương Thủ Nhất kính mến. Cảnh sát Trần. Hạ Khiết.
Sao anh không trả lời tin nhắn của tôi? Tôi biết người va chạm với Lý Đại Vi là ai rồi. Sao anh biết? Cổng thông tin điện tử thôi. Cổng thông tin điện tử thì làm thế nào để biết? Cô đợi chút. Tôi vào mạng nội bộ xác thực lại.
Chính là người này. [Thông tin hộ khẩu] Bố của Lý Đại Vi. Không thể nào. Sao lại không thể, chính là ông ấy. Không phải, Lý Đại Vi va chạm với bố anh ta hung hăng như vậy. Dáng vẻ đó chúng ta đều đã nhìn thấy. Vậy thì sao chứ?
Tại sao anh ta phải vậy? Chắc chắn có nguyên nhân. Được. Bất kể thế nào, tôi cũng rất bội phục anh đó. Hai người thì thầm gì đó? Đang nói chuyện Lý Đại Vi sao? Ban nãy Dương Thụ đã điều tra rõ ràng rồi. Người Lý Đại Vi đẩy là bố anh ta.
Có nhầm không đấy? Đã xác thực hết rồi ạ. Lý Đại Vi. Ban nãy theo thầy ra ngoài làm việc, Hạ Khiết có nhắn tin cho em mà em không thấy. Xong việc rồi em mới biết Lý Đại Vi đã xảy ra chuyện.
Nên em đã lên mạng tìm những bài viết có liên quan. Lướt đọc bình luận thì thấy có người đang tranh cãi với nhóm người đăng bài. Từ nội dung cuộc trò chuyện, có lẽ là bạn bè hoặc bạn cùng lớp Lý Đại Vi. Bọn họ nói đừng vu khống cảnh sát.
Không biết chân tướng mọi chuyện thì đừng nói năng vớ vẩn. Người đó là bố của Lý Đại Vi, Lý Dịch Sinh. Đó là chuyện riêng của người ta. Có được manh mối này thì tiện hơn nhiều rồi. Vì lúc đó chỉ có cổng thông tin điện tử, không thể xác định được.
Bây giờ đã xác định được rồi. Là người này sao? Lúc xảy ra chuyện, cháu và Dương Thụ đều ở hiện trường. Không sai đâu ạ. Đi, nói với Đồn trưởng. Nhanh như vậy mà đã viết xong bản kiểm điểm rồi. Lại còn viết rất sâu sắc nữa. Ban nãy
Thanh tra Cục lại đến hỏi tiến trình. Ban nãy Cục trưởng cũng gọi điện thoại tới. Đại khái ý là, nói Lý Đại Vi vốn chỉ là một món hàng tặng kèm. Trong thời gian kiến tập lại xảy ra chuyện lớn như vậy. Ra tay đánh người dân.
Nếu thật sự là lỗi của cậu ta thì Đồn chúng ta cũng không cần nữa. Cậu ta cũng khỏi làm nghề cảnh sát này luôn. Hả? Nghiêm… nghiêm trọng vậy sao? Đứa trẻ bướng bỉnh này. Vào đi. Đồn trưởng. Chuyện gì đây? Thầy. Đồn phó Trình. Còn chưa đi à?
Đồn trưởng, chuyện này đã điều tra rõ rồi. Người đàn ông mà Lý Đại Vi đẩy là bố của cậu ta. Anh, anh… anh nói xem, đứa trẻ bướng bỉnh này… Sao? Là bố cậu ta. Tiểu Dương, mau nói với Đồn trưởng đi. Đồn trưởng, ban nãy cháu đã chứng thực
Qua mạng lưới nội bộ. Cháu và Hạ Khiết cũng có thể chứng minh người đó quả thật là bố của Lý Đại Vi. 3666 chữ. Được đó. Đỉnh lắm. Hôm nay cậu vất vả như vậy, lát nữa tôi sẽ ra ngoài xem camera giám sát cho cậu một lúc. Ý anh là
Vụ án mất trộm bỉm à? Không cần nữa, đã phá án rồi. Phá án rồi? Tên biến thái nào trộm vậy? Thế giới này làm gì nhiều biến thái đến vậy. Theo lời của thầy tôi thì, mọi người đều là người bình thường. Nếu đã đều là người bình thường
Thì phải có dục vọng và nhu cầu của người bình thường. Có dục vọng và nhu cầu thì đương nhiên sẽ phạm lỗi. Cậu bớt vòng vo đi. Là ai trộm? Là một cậu bé năm, sáu tuổi. Cậu bé năm, sáu tuổi à? Trộm bỉm làm gì?
Cho em gái năm, sáu tháng tuổi của thằng bé dùng. Bố mẹ chúng đâu? Bố mẹ nó đi làm ở ngoài. Bố nó thì ở công trường, quanh năm không về. Mẹ nó thì có một xe đồ ăn nhanh di động bán mấy món như cơm rang, mì xào, bánh rán, lương bì.
Sáng sớm đã phải ra ngoài rồi, nửa đêm mới quay về. Nên đứa em gái này bình thường đều do anh trai chăm sóc. Nhưng anh trai cô bé cũng chỉ là một đứa trẻ, nào có biết cho đi vệ sinh chứ. Ra ngoài nhìn những đứa bé khác
Đều mặc cái bỉm đó. Nhà mình lại không có nên thằng bé rảnh rỗi đã đến địa điểm chuyển phát nhanh kia trộm một vài cái. mang về cho em gái dùng. Lúc mới đầu khi chúng tôi xem camera giám sát thì hoàn toàn không chú ý đến đứa trẻ này.
Xem đi xem lại nhiều lần cũng không tìm ra manh mối. Cho đến một ngày, tôi… Anh có nghe nữa không thế? Anh không nghe tôi không kể nữa. Cậu nói tiếp đi. Manh mối đó là cậu phát hiện à? Tôi cũng muốn đấy. Là thầy cậu phát hiện à? Ừm.
Sao thế giới này lại có nhiều người không thể làm bố mẹ tốt nhưng lại cứ muốn làm bố mẹ vậy chứ. Đồn trưởng, anh xem xem. Chuyện này đã điều tra rõ ràng rồi. Lý Đại Vi vẫn đang bị nhốt ở tầng dưới.
Hay là chúng ta cho món hàng tặng kèm này về trước đi. Cũng không còn sớm nữa rồi. Từ khi nào thì cậu bắt đầu quan tâm đến món hàng tặng kèm này thế? Không phải cậu ghét cậu ta lắm sao? Không phải. Tôi… tôi cũng chỉ muốn cậu ta về sớm chút
Để xin lỗi bố cậu ta thôi, đúng chứ. Anh xem. Dư luận đã ầm ĩ đến mức này rồi, lại chỉ đơn giản nói đó là bố cậu ta thôi. Cậu không điều tra rõ nguồn gốc, đầu đuôi mọi việc thì cậu định giải thích thế nào?
Vậy anh nói xem phải làm thế nào? Làm thế nào à? Tôi nói cậu nghe, chuyện này lớn rồi. Cục trưởng cũng đã gọi điện đến. Xử lí không tốt thì bảo cậu ta cởi bỏ Đồng phục cảnh sát đi. Cởi bỏ Đồng phục cảnh sát sao? Không… không đến mức vậy chứ?
Chuyện có đáng là bao đâu. Không đến mức à? Cậu nói không đến mức là không đến mức à? Sao lại nói là tôi nói chứ, Đồn trưởng. Khi xưa lúc Lý Đại Vi đến đây, có phải tôi từng nói là không cần món hàng tặng kèm này không?
Là ai đã cưỡng chế đẩy cho tôi? Tôi đã nói đứa trẻ này thích khoe mẽ, gây phiền phức, hay khoe khoang, không đáng tin, không được mọi người yêu thích. Làm thầy của cậu ta tôi còn cảm thấy rất đen đủi đấy.
Nhưng chúng ta nhìn người có phải là nên nhìn bản chất hay không? Đứa trẻ này vốn là một đứa trẻ ngoan. Gây ra chuyện này chắc chắn là có nguyên nhân. Tôi lại còn không biết cậu ta có nguyên nhân à? Vâng vâng. Anh là lãnh đạo, đương nhiên là anh biết.
Nhưng mà, nhưng mà cụ thể là vì sao thì… thì có thể cả đời cậu ta cũng sẽ không nói. Ai mà không có chút bí mật chứ? Chỉ cần không phải hại người thì cũng không sao mà. Không hại người thì không sao à?
Mọi chuyện đã ầm ĩ đến mức nghiêm trọng như vậy rồi. Không phải chuyện trong Đồn nữa. – Là chuyện của cả Cục cảnh sát. – Đồn trưởng, Đồn trưởng. – Nó là vấn đề đại diện cho hình tượng của cảnh sát. – Đồn trưởng, Đồn trưởng, anh có biết không?
Tân Thành, Tân Thành. Mọi người đừng cãi nhau nữa, đừng cãi nữa. Tôi thấy mọi người mệt đến hồ đồ rồi. – Đúng vậy, đúng vậy. – Muộn quá rồi. Đi thôi, về hết thôi, về đi. Về thôi, về thôi. Đi thôi. Đồn trưởng sẽ có cách thôi.
Phải cho chút thời gian chứ. Mau về đi. Đi, nào nào, về nghỉ ngơi cả đi. Nào nào, trở về nghỉ ngơi một lát đi. Nào, Hạ Khiết. Mau về đi, về đi. Đồn trưởng. Giận thật đó à? Không giận. Tôi đang nghĩ nên giải quyết chuyện này thế nào cho xong.
Được rồi, cô cũng trở về đi. Vậy anh cứ nghĩ đi. Con còn biết đường về đấy à? Mẹ, sao mẹ không bật đèn? Dọa con một phen đấy. Dọa con à? Con mới là người dọa mẹ một phen đấy. Lại sao nữa? Sao lại khóc rồi? Con nói xem, con không về
Thì sao lại không thể gọi cho mẹ một cuộc chứ? Gọi con, con không nghe máy. Gọi Trình Hạo, ông ấy không nghe. Gọi Vương Thủ Nhất, ông ấy cũng không bắt máy. Nếu con về muộn nửa tiếng nữa thì mẹ đã báo cảnh sát rồi. Sau này mẹ có thể
Đừng rảnh rỗi là lại gọi điện cho người khác không? Sao mẹ không thể gọi chứ? Là bọn họ đã Đồng ý phải chăm sóc, chăm sóc thật tốt cho con mà. Họ đã chăm sóc con quá tốt rồi. Tốt đến mức khiến con cảm thấy
Con không phải đang đi làm cảnh sát mà đang thêm phiền phức cho người ta. Lời này của con là sao? Con nói con muốn làm cảnh sát. Được, con làm đi. Nhưng con làm thì làm, con không thể không cho mẹ lo lắng cho con chứ.
Được, chuyến Thanh Đảo lần này mẹ không thể đi được nữa. Mẹ, sao mẹ lại như vậy? Phòng ốc con đã đặt rồi, vé xe cũng đã mua rồi. Dì phía bên kia con cũng đã liên lạc rồi. Mẹ nói không đi là không đi nữa à? Ông Hạ. Đừng cản tôi.
Ông Hạ. Mẹ, con về rồi. Sao ông lại vào đây? Không phải đã nói là không cho ông về rồi sao? Nói gì đấy? Đây là nhà bố. Bố có thể không về à? Mẹ tôi đâu? Đi mua thức ăn rồi, về ngay thôi. Ông có chân mà,
Tự ra ngoài, đừng ép tôi đẩy ông. Mẹ con đi mua thức ăn xong sẽ về ngay. – Một nhà ba người chúng ta ăn bữa cơm đàng hoàng. – Ông đừng có nói nhăng nói cuội ở đây. Nhà chúng tôi chỉ có hai người, tôi và mẹ tôi.
Hồi nhỏ là như vậy, bây giờ cũng vẫn vậy. Ông cút ra ngoài cho tôi. Không phải chứ. Con nghe bố nói. Lần này bố trở về là muốn sống yên ổn với mẹ con. Lời này ông đã nói bao nhiêu lần rồi? Ông tưởng rằng tôi sẽ tin ông sao?
Lần này… lần này bố thật sự không chạy lung tung nữa. Bố cũng không làm bừa nữa. Sống yên ổn đúng chứ? Ông có mặt mũi mà nói sống yên ổn sao? Từ lúc tôi bé đến giờ, ông ở nhà được mấy ngày? Ông có trách nhiệm
Của một người bố, một người chồng chưa? Mẹ tôi vất vả kiếm tiền nuôi tôi lớn. Ông thì sao? Xuất hiện lần nào là lừa mẹ tôi lần đó. Xuất hiện lần nào là lừa mẹ tôi lần đó. Mẹ tôi đã hơn 60 rồi
Vẫn còn phải đi làm công trình đào đắp đất. Ông đếm xem cả thế giới này được mấy người như vậy? Sống yên ổn à? Lần trước ông vay tiền mẹ tôi nói sẽ trả lại gấp bội. Ông trả chưa? Tiền đâu? Lần này bố trở về không vay tiền mẹ con nữa.
Thật đó, bố về để sống yên ổn thôi. Bớt phí lời lại. Ông qua đây. Ông bỏ xuống cho tôi. Đây là ghế nhà chúng tôi. Tôi nói ông nghe. Mẹ tôi đã chính thức kệ đơn li hôn với ông ở tòa rồi. Ông đã biết chưa?
Vẫn chưa nhận được lệnh gọi đúng chứ? Chúng tôi đã công bố trên báo chí rồi. Nhìn thấy rồi chứ? Bố ở nước ngoài, sao có thể thấy được? Được, vậy bây giờ ông trở về, tôi cũng đã chính thức thông báo với ông rồi.
Còn ông thì ông tìm một nơi ở cho yên ổn đợi mở tòa đi. Sau khi li hôn, ông thích đi đâu thì đi, tôi không quản nổi ông. Không phải chứ. Đại Vi. Bố già rồi, bố không chạy loạn nữa. Con phải tin bố.
Ông có biết lần này ông đã gây họa lớn đến mức nào cho tôi không? Tôi về rồi đây. Sao cửa lại để mở thế này? Nào, để tôi, để tôi, để tôi. Con à, à thì… Mẹ tưởng con còn đang trực ở đơn vị. Không nghĩ là con sẽ về nhà.
May mà con về rồi. Sao mẹ lại hồ đồ nữa rồi thế? Mẹ làm vậy không phải đang dẫn sói vào nhà sao? Cái gì mà dẫn sói vào nhà chứ? Bố con là sói thì con là gì? Con đừng nói bố con như vậy.
Hơn nữa bây giờ bố con cũng đã thay đổi rồi. Ông ấy nói sau này sẽ không đi lung tung nữa. Mẹ của con ơi. Mẹ phải bị ông ta lừa bao nhiêu lần thì mẹ mới nghĩ cho rõ chuyện này được, mẹ nói đi.
Có lần nào trở về mà ông ta không nói vậy không? Số nợ ông ta nợ lần trước. Mẹ đã làm bao nhiêu ngày? Mẹ đã làm việc bao lâu mới trả sạch được? Chuyện đó… Ông ấy… bố con… Không phải… không phải ông ấy lừa.
Ông ấy… con người ông ấy chính là như thế. Có… có rất nhiều ý tưởng. Trời ạ, nhiều ý tưởng. Có ý tưởng nào của ông ta kiếm ra tiền rồi. Đúng, bây giờ tiền không dễ kiếm mà. Nên ông ấy… Sao mẹ còn nói thay cho ông ta nữa?
Không phải chúng ta đã nói rõ rồi sao? Đệ đơn li hôn ông ta. Mẹ mềm lòng rồi à? Bố con không giống như con nghĩ đâu. Mẹ, mẹ đừng lừa mình dối người nữa. Con nói mẹ nghe. Mẹ có biết ông ta vừa trở về
Đã gây ra họa lớn thế nào cho con không? Hôm nay con đã viết bản kiểm điểm ở Đồn, suýt chút nữa bộ Đồng phục cảnh sát của con đã bị ông ta tháo ra rồi đấy. Con trai, xảy ra chuyện gì rồi?
– Xảy ra chuyện gì rồi? – Không sao, không có gì ạ. Mẹ, mẹ yên tâm. Con có thể xử lí tốt. Không phải, trọng điểm mà con nói không phải việc này. Trọng điểm là bây giờ phải lập tức bảo ông ta rời đi. Con trai, quay lại. Con…
Lý Đại Vi, mẹ con bây giờ già rồi. Bố con cũng già rồi. Mẹ con thì hiểu rất rõ bố con. Ông ấy vẫn luôn là một đứa trẻ chưa trưởng thành. Nhưng bây giờ ông ấy… sẽ không gây ra chuyện gì nữa, đúng chứ?
Hai bố mẹ bây giờ ghép lại ở với nhau cũng rất tốt mà. Mẹ. Mẹ có con mà. Mẹ không cần sống cùng ông ta. Con trưởng thành rồi. Căn phòng thuê kia con có thể trả mà. Con không đi đâu nữa, ngày nào cũng sẽ ở bên mẹ. Con trai.
Đúng, con đã trưởng thành rồi. Con trưởng thành rồi, còn làm cảnh sát nữa. Sau này sẽ càng ngày càng bận, càng ngày càng căng thẳng. Quan trọng là tương lai con còn có bạn gái, còn phải xây dựng gia đình cho mình. Vậy nên, chuyện của con mẹ không can thiệp,
Chuyện của mẹ con cũng đừng tham dự vào, con hiểu không? Đúng. Bố với mẹ con đều già rồi. Con đừng chia rẽ uyên ương nữa. Chia rẽ? Mẹ, đây cũng là ý của mẹ sao? Căn phòng thuê đó mẹ thấy rồi, tốt lắm. Mẹ đã dọn sạch sẽ cho con rồi.
Mấy ngày này con dọn qua đó đi. Mẹ đang đuổi con đi sao? – Không phải con cũng đã nói rồi sao? – Không phải. Con rất ít khi ở cùng mẹ con. Giờ thì tốt rồi. Bố và mẹ con sẽ sống cuộc sống của hai người. Đủ rồi!
Hai người thích làm sao thì làm. Con không nên chuyện bao Đồng mà. Chuyển đi đúng chứ? Được, con chuyển ngay. Giờ con sẽ dọn đi. Sao cô lại đến đây? Không phải hôm qua anh mời chúng tôi ở ghép sao? Tôi không thuê nữa. Tôi định ở một mình.
Lý Đại Vi, anh có thể trưởng thành hơn được không? Đừng mãi coi mình là một đứa trẻ ngang bướng. Lời này của cô là đang coi bản thân như lớp trưởng à? Nhìn gì mà nhìn? Chúng tôi đều biết cả rồi. Người hôm qua mà anh va chạm là bố anh.
Sao mấy người biết? Tối qua Đồn trưởng, Đồn phó Trình, người hướng dẫn và cả thầy anh đều lo lắng cho anh. Thầy anh còn cãi nhau với Đồn trưởng nữa. Mọi người đều đang bảo vệ anh. Sao có thể, ông ấy ghét tôi vậy mà.
Tôi cũng không muốn nói với anh nhiều đến vậy. Anh cứ từ từ mà ngẫm. Tôi ở phòng nào? Cô chọn trước đi. Dù sao tôi ở đâu thì cũng vậy. – Vậy thì phòng này đi. Không phải cô có nhà sao? Sao lại muốn thuê phòng? Thật ra
Anh không cần nói với tôi cái gì cả. Việc anh nên làm nhất lúc này là mau chóng nói rõ đầu đuôi mọi chuyện với Đồn trưởng. Nếu không chú ấy có muốn cũng không bảo vệ nổi anh. Đường cong ở thắt lưng biến mất rồi. Được rồi, ngồi dậy đi.
Không có vấn đề gì lớn. Chỉ là xương khớp già rồi, dùng quá sức rồi. Ông cũng nghe lời tôi đấy. Cơ thể là của mình. Công việc làm không xong được. Mỗi ngày đến phòng vật lí trị liệu của chúng tôi để làm trị liệu, bảo vệ tốt cho eo của ông.
Nửa đời sau này còn dài lắm. Ông… Ông là thuộc về loại đứng nói chuyện mà không đau eo. Ngày nào cũng làm vật lí trị liệu, ông thà bảo tôi giả bị bệnh còn hơn. Đây gọi là gì? Bệnh nhỏ nuôi cho lớn, đúng không? Ông đó.
Ông nghĩ đi, tôi làm gì có thời gian chứ, đúng không? Ông cũng biết chỗ của chúng tôi vốn đã rất bận rồi. Nhưng gần đây lại có mấy thanh niên mới đến. Đúng là không thể bớt lo được. Lúc nào ông cũng có lí do. Lúc ông trẻ
Thì bảo là công việc khiến ông lo lắng. Giờ già rồi lại nói đám thanh niên khiến ông lo lắng. Bỏ đi, tôi cũng không khuyên ông nữa. Ông già rồi, tôi cũng già rồi. Biết được cuộc đời này cũng chỉ thế mà thôi, không thay đổi được gì nữa rồi.
Bệnh này của ông uống thuốc cũng vô dụng. Hay là lúc không bận gì ông đến nhà tôi. Tuy tôi không phải bác sĩ mát xa nhưng bệnh lâu rồi cũng có kinh nghiệm, kĩ năng mát xa cũng không tệ. Người khác thì tôi không xem cho đâu. Nhưng là ông…
Nhìn vào giao tình bao năm nay của chúng ta, tôi sẽ mát xa riêng cho ông. Thôi được rồi đấy. Ngày nào ông cũng bận đến mức xoay mòng như vậy mà tôi còn chạy đến nhà ông à. Tôi nói ông nghe, tôi không muốn khiến em dâu ghét bỏ đâu. Vào đi.
Bác sĩ, có báo cáo rồi. Anh xem giúp tôi với. Tôi đi đây. Gần đây tình hình thế nào? Cũng ổn. Anh Tào, về rồi à? Anh Tào. Ban nãy có một người phụ nữ đến. Nói là đã báo cảnh sát nhưng cảnh sát của chúng ta không quan tâm đến.
Bây giờ chồng cô ấy tự sát rồi. Ban nãy Dương Thụ đã bị gọi lên rồi. Chuyện này không liên quan gì đến anh chứ. Đồn trưởng, chuyện này là… Dương Thụ làm. Tôi chỉ muốn rèn luyện cho cậu ấy. Sao thế? Sáng sớm nay
Phát hiện chồng cô ta tự sát trong xe. Đúng vậy, Dương Thụ. Lúc đó tôi đi nghe điện thoại, sao em không lên trước xe xem xem? Không phải chứ thầy. Thầy, thầy nói vậy là có ý gì? Lúc đó không phải chúng ta ở cùng nhau sao?
Đúng, căn biệt thự đó của bọn họ có một cái sân. Đúng, căn biệt thự đó của bọn họ có một cái sân, cổng vào thì khóa. Cô ta lại không cho chúng tôi gõ cổng. Chúng tôi không thể nào trèo cổng đi vào chứ? Không thể vào được.