Phim Hành Động Siêu Hay 2022 | Lý Dịch Phong, Tống Dật | Ám Dạ Hành Giả Tập 10 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] A Kim. Đi. Có biết quy tắc ở đây không? Quy tắc gì? Không phải người của công đoàn chúng tôi, thì không được phép kéo khách ở đây. Tôi chỉ là đi ngang qua thôi. Đi ngang qua cũng không được.
Làm sao mới có thể trở thành người của công đoàn các anh? Mỗi tháng cậu phải đóng hội phí. Đóng bao nhiêu? Một tháng 500 tệ. Người nào cũng phải đóng. Đóng rồi thì đều là người mình cả. Sau này mọi người sẽ chăm sóc lẫn nhau. Tôi không đóng.
Cũng khá là có nguyên tắc đấy. Cậu tên là gì? Cậu ta là Trần Mạch. Cậu chính là Trần Mạch. Năm ngoái mới lấy bằng lái, ba ngày đánh cá thì hai ngày phơi lưới, thời gian còn lại đều đắm mình trong sòng bạc. Cậu còn có một đứa con gái, đúng không?
Sao anh biết? Đây chính là sức mạnh của công đoàn chúng tôi. Chúng tôi muốn điều tra một người, dễ như trở bàn tay. Nghe tôi khuyên một câu nhé, đừng có làm tài xế taxi nữa, cậu không hợp với nghề này đâu. Về chơi với con gái đi. Đi, đi uống rượu.
Dừng xe, dừng xe. Dừng xe, dừng xe. Mở cửa. Xin hãy xuất trình giấy phép lái xe của anh. Chúng tôi đang kiểm tra uống rượu lái xe. Mở cửa sổ ra. Mở cửa. Mở cửa xuống xe. – Cảnh sát. – Mở cửa Cảnh sát, cảnh sát. Thật ngại quá,
Anh ấy là bạn tôi, đúng là lúc nãy có uống một ít, nhưng mà chỉ uống có một ngụm thôi. Bạn của anh bị nghi ngờ là uống rượu lái xe, chúng tôi phải dẫn anh ta đi đúng theo luật. Anh cảnh sát à, cho thêm một cơ hội đi,
Cho một cơ hội. Nhớ nhé, lần sau không được như vậy nữa. Được, nhất định, nhất định rồi. Đi đi. Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. [Ám Dạ Hành Giả] [Tập 10] Xin chào. Hai yêu cầu. Tấm chắn trước đầu xe đổi thành màu trắng, rồi làm một cái biển số xe.
Biển số là 78TNS3. TNS3. Bao giờ cần? Càng nhanh càng tốt. Tôi ở đây đợi. Là anh đã giết bố tôi? Cậu tìm thấy tôi, muộn hơn nhiều so với tôi dự đoán. Là ý gì? Cậu cho rằng đã tìm thấy rất nhiều manh mối liên quan đến tôi,
Thực ra những cái đó đều do tôi thả ra. Mục đích chính là để cậu tự dâng đến cửa. Lâm Thái. Hay nói cách khác là đứa con trai nhỏ của Lâm Triển Hùng. Anh không phải tội phạm ma tuý. Tôi chỉ muốn chiếc xe đó thôi.
Anh không phải tội phạm ma tuý thì cần chiếc xe đó làm gì? Anh cần số ma tuý đó để làm gì? Cậu hãy tin tôi, đem chiếc xe đó giao cho tôi, tôi sẽ có câu trả lời xác đáng cho cái chết của bố cậu.
Trước khi tôi biết nguyên nhân thật sự trong cái chết của bố tôi, thì không ai được phép lái chiếc xe đó đi. Tôi nhớ là cậu có một người anh trai, bảy năm trước khi vận chuyển hải sản, đã xảy ra tai nạn. Rốt cuộc thì anh là ai?
Là tôi đã hại chết bố cậu. Anh nói cái gì? Không chỉ có bố cậu, mà còn có cả anh trai cậu nữa. Anh ta vận chuyển vốn không phải là hải sản, mà là ma tuý. Không thể nào. Để bố cậu không tiếp tục phạm sai lầm nữa,
Nên anh trai cậu đã lái chiếc xe đó đi, còn tôi giữa đường đã cướp chiếc xe đó, sau đó hại chết anh ấy. Anh nói đều là sự thật? Nếu như những lời tôi nói đều là sự thật, thì cậu có dám nổ súng không? Cậu vẫn không xuống tay được.
Đem chiếc xe đó giao cho tôi, cậu không nên tham gia vào chuyện này. Tôi đã ở trong chuyện này rồi. Ngay cả dũng khí nổ súng với tôi cậu cũng không có, thì làm sao cậu có thể sinh tồn ở đây được. Cách thắt nút này,
Là bố cậu dạy cho cậu phải không? Đây là nút thắt mục đồng, chuyên dùng để buộc bò, buộc dê. Người bình thường sẽ không dùng cách này. Cậu đã lớn lên ở trại chăn nuôi từ nhỏ, nên rất quen thuộc với loại nút thắt này. Tôi nghĩ đây là do bố cậu,
Đã đem tất cả những gì ông ấy học được truyền lại cho cậu, đây là nút thắt giữa hai bố con của cậu. Anh đoán sai rồi. Bố tôi từ nhỏ đã xem thường tôi, không cho tôi đi theo ông ấy. Sự hiểu biết của tôi về ông,
Thậm chí còn không nhiều bằng anh. Đó là bởi vì ông ấy muốn bảo vệ cậu. Ông ấy không muốn cậu biến thành một Đại Thuận thứ hai. Tôi cũng là một người bố, tôi có thể hiểu được tâm trạng của ông ấy. Ông ấy nói với tôi,
Cậu là niềm tự hào lớn nhất của ông ấy. Tôi là niềm tự hào của ông ấy? Trong người tôi có thư bổ nhiệm của cậu, cậu có muốn xem không? Ông ấy cho tôi xem thư bổ nhiệm này, ánh mắt của ông ấy lúc đó
Giống hệt như lần đầu tiên tôi nhìn thấy con gái tôi học được cách bước đi vậy. Là giả. Ông ấy bỏ tiền ra tìm người thuê tôi, chính vì không muốn để tôi ở bên cạnh ông ấy. CV là ông ấy nộp giúp cậu, nhưng đây thật sự
Là cậu dùng thực lực của mình để lấy được nó. Chuyện này là chính ông ấy nói cho tôi biết. Thật sự là do ông ấy nói cho anh biết sao? Chào mọi người. Tôi là bác sĩ tâm lý của mọi người hôm nay. Tôi họ Vương.
Mọi người làm quen với nhau một chút. Hôm nay chúng ta cùng nhau chơi một trò chơi có được không? Trong cuộc sống bình thường, mọi người có từng chơi trò đánh trống truyền hoa chưa? Vậy con gấu nhỏ này, cũng tương tự như bông hoa trong trò đánh trống truyền hoa vậy.
Khi tôi lên dây cót cho nó, thì con gấu nhỏ này sẽ không ngừng gõ trống, nếu như con gấu này nằm trong tay của ai, mà lúc đó nó không còn gõ trống nữa, thì người đó thua cuộc, hôm nay nhất định phải chịu trừng phạt.
Mục đích chính của trò chơi này, chính là để tập trung sự chú ý của mọi người, Từ đó làm giảm sự phụ thuộc với ma tuý trong tiềm thức của mọi người. Anh Lương. Mời anh quay đầu lại đây. Chúng ta cùng nhau chơi trò chơi có được không? Chào anh Lương.
Hay là bắt đầu từ chỗ anh nhé. Nào. Anh cầm cẩn thận. Rõ ràng là nó bắt nạt tôi mà. Anh Lương. Đây chỉ là một trò chơi thôi, anh nghiêm túc như thế làm gì? Tôi biết. Anh muốn trừng phạt như thế nào?
Cách thức trừng phạt đều nằm trong cái hộp này. Rút trúng cái gì thì là cái đó. Hai mươi lăm. Hai mươi sáu. Hai mươi bảy. Cút! [Loh Wichai] Chào ông, Giáo sư La. Anh Lương. Về kế hoạch phục hồi sức khoẻ cụ thể của anh, tôi muốn tìm anh nói chuyện riêng.
Được. Chị ơi, em sợ quá, em muốn về nhà. Đều tại chị. Chị không nên kéo em liên luỵ vào đây. Chuyện này nếu để bố em biết được, thì tiền của chị sẽ bị trừ sạch luôn. Đây là chuyện riêng giữa chúng ta, không liên quan gì đến bố em cả.
Nếu như thực sự áy náy, thì có thể lấy tiền thuê nhà để bù. Nếu em đã nói đến như vậy, thì chị nhất định sẽ nghĩ cách đưa em ra ngoài. Chị ơi, bọn họ là ai vậy? Tại sao lại nhốt chúng ta ở đây?
Theo như quan sát của chị với họ, có lẽ bọn họ là tội phạm ma tuý. Trên chiếc xe mà bọn họ đang tìm đó, có lẽ đều là ma tuý. Đây lại là truyện trên cuốn tạp chí nào thế? Đây không phải truyện đâu.
Chúng ta phải có dự tính cho tình huống xấu nhất. Vậy tại sao không trực tiếp nói cho bọn họ biết, chiếc xe đó đã đi đâu rồi? Nếu như nói cho bọn họ biết, thì chúng ta cũng mất đi giá trị lợi dụng rồi. Đứng lên. Đứng lên!
– Thả chị tôi ra. – Không được động đến con bé. Không được động đến con bé! Ra ngoài. Nghĩ ra chưa? Đợi chút, đợi chút! – Chị ơi! – Khoan đã. Tôi cực kì hiểu tâm trạng của ông. Ông bị mất của, nên ông làm gì cũng đúng hết.
Ngày trước tôi chỉ mất có cái xe điện thôi mà đã rất đau lòng rồi, huống chi ông mất cái xe trữ đồ đông lạnh, ông nói có phải không? Vậy xe đâu? Tôi…tôi muốn hỏi một vấn đề. Đồ trên xe có phải là cực kì quan trọng không? Rất quan trọng.
Vậy…vậy nếu tôi nó cho ông biết, thì tôi sẽ phải chết có đúng không? Nghĩ nhiều rồi. Cứu mạng với! Cứu mạng! – Chị ơi! Đại ca. Tìm thấy rồi. Chiếc xe đó ở dưới lầu. Đại ca. Lên xe đuổi theo. Anh. – Trên xe không có gì cả. – Không có ai.
Sang bên đó tìm thử xem. Đừng động đậy. Anh muốn gì? Nói cho tôi biết chuyện xảy ra trên đảo hôm đó. Tại sao muốn giết Lâm Triển Hùng? Anh và hắn có quan hệ gì? Không liên quan đến anh. Không phải kẻ thù tìm đến cửa, vậy thì yên tâm rồi.
Không tìm thấy hàng, thì không có lý do gì để giết Lâm Triển Hùng. Cho nên, anh nhất định đã nhận sự sai khiến của người khác. Người đó có phải là cảnh sát không? Có phải hắn đã mật báo với anh, nói cho anh biết vị trí của Lâm Triển Hùng không?
Giang hồ có quy tắc của giang hồ. Tin tức đến rồi đi như mây như gió. Nếu chuyện gì cũng can dự vào, thì tôi cũng không sống được đến hôm nay. Vậy bây giờ còn có cái gì quý hơn cả mạng sống của anh không? Vậy mà thật sự là có.
Anh dùng chiếc xe này dẫn dụ tôi xuống đây, hẳn là biết tôi muốn nhất cái gì chứ nhỉ. Cho nên mới nói bây giờ anh càng nên trả lời vấn đề của tôi. Hai chuyện này có liên quan gì đến nhau sao? Đương nhiên là có.
Nếu như người mật báo cho anh là cảnh sát, rất có thể anh sẽ không gặp lại được số hàng đó nữa. Tại sao? Bởi vì giết Lâm Triển Hùng là tiêu huỷ chứng cứ. Tiêu huỷ ma tuý cũng là tiêu huỷ chứng cứ. Nếu như tôi không đoán nhầm,
Số hàng này có lẽ là năm năm trước, Kuntuo để lại. Năm đó không có sự giúp đỡ của cảnh sát, thì các anh vốn là sẽ không mang đi được. Anh còn biết những gì nữa? Theo như tôi biết, thì tay cảnh sát đó,
Đã nhắm đến con trai của Lâm Triển Hùng là A Thái rồi. Ở trong tay con trai hắn? Con trai hắn ở đâu? Tôi chỉ có thể nói với anh như vậy thôi. Được. Nếu như anh muốn biết đáp án, thì hãy tìm được thứ tôi muốn trước,
Có lẽ chúng ta còn có thể kết bạn với nhau. Anh là một người thông minh, còn tôi là một người làm ăn, tôi cảm thấy sự hợp tác của hai chúng ta, nhất định sẽ rất có tiền đồ. Không phải sao? Gọi điện thoại cho A Thái. Gọi điện thoại.
Tôi cầu xin anh một việc, giúp tôi tìm ra hắn ta, tất cả số ma tuý ở đây đều đưa cho anh hết. Tôi đương nhiên sẽ giúp cậu. Cởi trói giúp tôi trước đã. Anh thật sự sẽ giúp tôi chứ? Hãy tin tôi. [Trương Hân Dao] A Thái, cứu em!
Huynh đệ à, có thể gặp mặt chút không? Anh là ai? Bạn gái của cậu đang ở trong tay tôi, còn có một cô bé rất đáng yêu nữa. Nhớ lái chiếc xe hàng nhỏ màu trắng đó của cậu đến gặp tôi. Ai gọi đến vậy? Người đã tìm thấy rồi.
A Thái, cậu nghe tôi nói. Tuyệt đối không được đi. Đi đến đó chỉ có đường chết thôi. Đừng manh động. Giúp tôi cởi trói, tôi nhất định sẽ giúp cậu. Xin lỗi, anh phải ngồi đây lâu thêm một chút rồi. A Thái, A Thái! Giúp tôi cởi trói.
Bố tôi ngoài dạy tôi nút thắt Mục Đồng, thì còn dạy tôi nút thắt Hệ Mộc nữa. Gỡ thử đi nhé. A Thái, nghe tôi nói. A Thái, cậu quay lại cho tôi. A Thái. [Biên giới] Nếu tiếp tục chạy về phía trước thì sẽ đến biên giới rồi.
Ông nghĩ là cô ấy đến đây làm gì? Quan sát trước đã, đừng để bị lộ là được. Lên xe đi, chúng ta đã đến giờ rồi. Nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ cô ấy. Trạm tiếp theo đi đâu? Trạm tiếp theo đi đâu? Cứ lên xe là biết thôi.
Các vị du khách ơi, đến giờ rồi đấy. Chúng ta phải lên xe tập hợp rồi. Nhanh lên, nhanh lên. Đến rồi. Tập hợp để xuất phát thôi. [Hải ngoại] Mọi người đem theo đồ dùng cá nhân của mình nhé. Cùng tôi xuống xe. Nào, chúng ta xếp hàng vào nào.
Lát nữa đi sát theo tôi nhé, đừng để bị lạc. A Tường gọi chúng ta đến rõ là dư thừa. Bảo vệ cảnh sát Tô. Cảnh sát Tô là một cảnh sát đó. Cô ấy thì có thể gặp nguy hiểm gì chứ? Hơn nữa, cô ấy bây giờ là bà chủ tiệm trà,
Đây là một chuyến khảo sát thị trường bình thường, tôi cho rằng rất hợp lý. Bình tĩnh, bình tĩnh. Anh Hào, quan sát trước một chút, Tốn công vô ích. Vậy thì cũng chưa chắc. Theo như tôi biết, nơi này mười mấy năm về trước, là một mảnh đất trồng cây thuốc phiện,
Có lẽ có chút manh mối. Nào, chụp cho cậu bức hình, nào. Cô gái. Thật hiếm gặp. Còn có người trẻ tuổi hứng thú với trà. Tôi đến để xem trà mới, sợ qua mùa rồi thì sẽ không có trà ngon nữa. Kì thực cũng không hoàn toàn là như vậy.
Trà ngon thực sự không phân biệt thời gian hái xuống. Nếu như có thể hái được búp trà khoẻ mạnh và búp trà một lá, thì cũng như vậy thôi. Vậy còn phải xem công phu của các sư phụ sao trà. Xem ra cô cũng hiểu trà.
Tôi là người có mở quán trà. Chẳng trách. Nhiệt độ và độ ẩm khi chế tác trà Phổ Nhĩ là cực kì quan trọng. Thông thường độ ẩm khoảng trên dưới 18 độ, sẽ càng thích hợp cho trà Phổ Nhĩ lên men. Trà mà tôi đang pha cho cô,
Đều là do tự tôi hái xuống, tự tôi làm. Uống được loại trà nổi tiếng thì dễ thôi, muốn uống được trà ngon đúng nghĩa, thì không dễ như vậy. Nếm thử đi. Cảm ơn. Cảm ơn. Đội trưởng Liêu. Đây là bản giám sát CCTV mà tôi đã sao chép.
Chiếc xe đó xuất hiện lần cuối là vào sáng hôm nay. Vị trí này là điểm mù của CCTV. Chúng tôi không chụp đến đó được. Nhưng mà có thể phán đoán đại khái, tài xế trên xe chính là con trai của Lâm Triển Hùng, A Thái. Có góc nhìn nào khác không?
Không có. [Nói không với tham nhũng] Lượng Lượng, hai vị cảnh sát này đến điều tra CCTV giám sát. Cậu phối hợp một chút. Vâng. Điều tra CCTV của hôm nay. Xe bus số 718. Biển số xe là 78951A. Hai vị cảnh sát. Cậu nhìn chỗ này. Xe chạy về hướng Bắc.
Chỉ có một con đường này. [Xe Taxi] Thế nào? Chuyện này cậu tìm tôi giúp là đúng rồi. Đừng lo, không có vấn đề gì đâu. Tôi là lão đại của công đoàn. Trong tay tôi quản lý xe taxi của bốn khu phố lận. Chúng tôi ngoài việc đón khách chở người.
Những chuyện nhỏ như vận chuyển đồ đạc, [Cho thuê] đến chuyện lớn như giúp cảnh sát phá án, chuyện gì cũng có thể làm tốt. Là cái xe nào ấy nhỉ? Xe đông lạnh. Biển số là 78TNS3. Tất cả mọi người chú ý. Mọi người hãy lưu ý một chiếc xe.
Xe vận chuyển hàng đông lạnh màu trắng. [Xe Taxi] Biển số là 78TNS3. Tất cả mọi người chú ý. Mọi người hãy lưu ý một chiếc xe. Xe vận chuyển hàng đông lạnh màu trắng. Biển số xe là 78TNS3. Trà này khá thơm. Chị có thể thử một chút, chị ngửi thử đi.
Có phải không? Khá rẻ. Mua một hộp tặng một hộp đó. Dừng xe, dừng xe. Sao thế? Tôi không tìm thấy máy ảnh của tôi. Cậu thử nghĩ lại cho cẩn thận xem, có phải để quên ở chỗ nào rồi không? Tôi không biết nữa.
Có thể để tôi đi xem một chút không? Hành lý của tôi, ở ngay bên dưới thôi. Ở đây không tiện dừng xe. Phía trước là lập tức đến trạm xe rồi. Sau khi đến trạm tôi sẽ đi tìm giúp cậu. Cậu yên tâm. Nếu thật sự có đồ đạc bị thất lạc,
Chúng tôi nhất định sẽ đền cho cậu. Không được, trong lòng tôi không yên tâm. Anh để tôi đi nhìn một chút thôi được không? Người anh em à, cậu yên tâm đi. Đoàn mà A Trương tôi dẫn, trước giờ chưa từng mất đồ. Quay về chỗ ngồi đi.
Máy ảnh của tôi là do bạn gái mua cho. Cô ấy…cô ấy đã tiêu hết tiền công ba năm, cô ấy gọi video cho tôi… Hướng dẫn viên Trương, Hướng dẫn viên Trương à, anh cứ dừng xe sát bên đường, tìm một chút đi, để cậu ta tìm một lúc đi được không?
Chuyện này khá quan trọng với cậu ta đấy. Để cậu ấy tìm một chút, cậu ấy sốt ruột như thế rồi. Anh xem cậu ta sốt ruột như thế kia, tìm một chút đi. Dừng một lát đi. Cậu không cần xuống đâu. Đồ của tôi, tại sao tôi không được xuống tìm?
Ở dưới nguy hiểm, tôi giúp cậu đi tìm là được rồi. Cậu nhóc à, cậu không được xuống, dừng xe trên đường cao tốc đã rất nguy hiểm rồi, cậu đi xuống thì càng nguy hiểm hơn. Anh để tôi xuống xem một chút.
Chúng tôi phải đảm bảo an toàn tính mạng cho mọi người. Tôi biết cái túi đó trông như thế nào. Cậu đợi một chút, đừng sốt ruột. Hướng dẫn viên của chúng tôi sẽ giúp cậu tìm được thôi. Nhóc à, cậu đừng có sốt ruột, anh ấy đã đang tìm giúp cậu rồi,
Sốt ruột cái gì chứ, ngồi xuống đi. Nhất định sẽ giúp cậu tìm được, cậu ngồi về chỗ đi, cậu nhóc. Xem xem có phải cái này không? Là cái túi này. Kiểm tra xem có mất đồ không? Đều ở đây, đều ở đây cả.
– Tôi đã nói là không thể mất được mà, về chỗ ngồi đi. – Cảm ơn. Thắt dây an toàn cẩn thận nhé. Tôi thật sự không biết người mà cậu muốn tìm là ai. Không sao cả. Chơi một trò chơi của tôi trước. Trò chơi này của tôi đảm bảo kích thích.
Trò chơi này của tôi có thể nâng cao khả năng tập trung của mọi người, còn cả trí nhớ nữa. Để cho công bằng, thì tôi cũng tham gia. Tôi sẽ đếm một, hai, ba. Đến ba thì bắt đầu. Ba. Làm gì thế? Mau truyền đi, sẽ phát nổ đó!
Nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên. Nhanh! Phát nổ rồi! Đưa cho tôi, đưa cho tôi, đưa cho tôi. Chín. Tám. Bảy. Sáu. Năm. Tôi nói, tôi nói! Trò chơi này thực sự có thể nâng cao trí nhớ của mọi người. Anh ta tên là Lý Trì, đã hút ma tuý 3 năm.
[Bảng thông tin cá nhân của trung tâm cai nghiện ma tuý] Anh ta không vào đây bằng thân phận cảnh sát. Thế người đâu rồi? Giáo sư La, tôi là một người tốt, tôi sẽ không làm bừa đâu. Tôi chỉ muốn tìm anh ta, để bàn chút chuyện làm ăn thôi.
Anh ta đã chết rồi. Chết rồi! Phải. Làm sao mà chết? Tự sát. Chính là nhảy từ toà nhà đối diện xuống. Xác định không phải tai nạn? Người cai nghiện, thường xuyên bị vây hãm trong sự lo âu nặng.
Lúc nào cũng nghĩ phải làm sao để được hút ma tuý, hơn nữa… Tôi hiểu. Tôi là người đã từng trải mà, tôi đều hiểu cả. Không. Cậu và anh ta không giống nhau. Ý chí của cậu mạnh mẽ hơn anh ta. Hơn nữa cậu là tự nguyện.
Cho nên anh ta không phải tự nguyện. Không phải. Ngày anh ta đến đây, là bị đồng nghiệp còng tay dẫn vào. Đồng nghiệp của anh ta là ai? Tự mình lấy hành lý của mình nhé. Đừng có lấy nhầm đấy. Lấy hành lý xong thì đến chỗ tôi tập hợp.
Mọi người lấy hành lý xong thì đến chỗ tôi tập hợp nhé. Chỗ này là khách sạn mà chúng tôi sắp xếp để mọi người nghỉ lại hôm nay. Hôm nay chúng ta có thể ở đây Có thấy người không? ăn uống, nghỉ ngơi. Không thấy. Ngày mai tôi sẽ dẫn mọi người
Mất dấu rồi. bước trên hành trình mới. Đi theo tôi. Không hổ là cảnh sát. Hành động đủ cẩn thận. Nào, các bạn du khách, theo sát bước chân của tôi nhé. Đừng có đi lạc đấy. Phòng đã chuẩn bị cho mọi người xong hết rồi.
Chúng ta lấy giấy tờ tuỳ thân ra, xếp hàng để đăng kí ở đây một chút. Tôi phát thẻ phòng cho mọi người. Nào, cái này là của bạn. Cảm ơn. Rồi trên người chúng ta có những kiện hành lý lớn, thì có thể giao cho nhân viên phục vụ của khách sạn.
Một lát nữa, anh ấy sẽ phân ra rồi đưa đến trong phòng của mỗi người các bạn. Yên tâm, đây đều là dịch vụ miễn phí. Nào, của bạn đây. Nhất định phải trông chừng tốt đồ đạc của khách hàng chúng tôi đấy. Được rồi. Nào, những bạn phía sau ơi.
Tiến lên một chút. Nào, thẻ phòng của bạn. Chúng ta đi ăn cơm trước. Ăn cơm xong rồi lại về phòng nghỉ ngơi. Lão Kim. Chúng tôi có tin tức rồi. Ở một xưởng sửa chữa bỏ hoang ngoại thành có thấy chiếc xe này. Đã nhận được tin.
Có tin tức rồi, tôi đưa cậu đến đó. Có cần giúp đỡ không? Không sao, tôi tự mình làm được. Chắc không? Yên tâm đi. Cảm ơn nhé, lão Kim. [Xe Taxi] Tôi biết tôi không phải là một tay súng, nên tôi đã sớm để lại một tay.
Món quà này vốn để dành tặng cho Đại Khôi, không ngờ bây giờ lại hời cho mấy người rồi. Tôi yểm hộ cậu. Anh đừng manh động. Nổ súng đi. Nào! Đừng giết tôi, đừng giết tôi. Cứu tôi với. Không phải tôi đã sắp xếp để cậu rời khỏi Hoa Thành rồi sao?
Là tôi để cậu ta tới đây đó. Tôi cứ nghĩ cậu ta có thể giúp đỡ, nên mới gọi cậu ta qua đây. Tôi thật sự không biết là anh đã sắp xếp cho cậu ta rời đi. Qua đây giúp đi. Đều ở đây cả. Xử lý tốt thi thể.
Cậu theo tôi về Cục Cảnh sát. Lên xe tôi sẽ chỉ cậu phải nói như thế nào. Được. Cảnh sát Liêu. Còn việc gì tôi có thể giúp được nữa không? Giúp đỡ hả? Có phải cậu muốn có kết cục giống như hắn ta không? Yên tâm đi, bọn họ là cảnh sát.
Giao cho bọn họ đi. [Họ tên: Trần Mạch] Tra được rồi. Người cảnh sát hút ma tuý kia tên là Lý Trì. Chết rồi. Anh ta có một đồng nghiệp tên là Tạ Viễn. Cũng chết rồi. Nhưng tôi tra được một người còn mạnh hơn nữa. Anh đoán xem là ai?
Liêu Vĩnh Gia. Thế nào? Chỗ lá trà này của tôi không tệ chứ nhỉ? Trần Mạch. Đưa tôi tiền? Chúng ta là quan hệ gì hả? Cậu đây là đang sỉ nhục tôi đấy à? Cậu đợi ở đây, tôi đi lấy xe qua. Đừng có đi đấy, đợi tôi.