Phim Hành Động Siêu Hay 2022 | Lý Dịch Phong, Tống Dật | Ám Dạ Hành Giả Tập 09 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Trần Mạch đâu? Lạc mất rồi. Cứu với! Cứu với! Con trai… Con trai của tôi… Con trai của tôi… Con trai của tôi… Con trai của tôi… Tao phải giết mày! Ông nói đúng rồi đó. Con trai của ông chính là do tôi giết.

    Tao phải giết mày. Tao phải giết mày. [Ám Dạ Hành Giả] [Tập 9] Anh! Sợ gì chứ? Hóa ra là cảnh sát Liêu. Tôi nghi ngờ cậu tham gia vào hoạt động phi pháp trên con tàu này. Đứng gọn vào bên này. Cảnh sát Liêu, chúng tôi đều biết,

    Nơi đây không phải vùng biển của Hoa Thành. Cho nên là cảnh sát của Hoa Thành hình như chẳng có quyền điều tra. Nếu như cảnh sát Liêu một mực muốn thực hiện chức trách của cảnh sát, vậy thì xin mời. Đi. Người của Đại Khôi sao lại ở đây? Tôi không biết.

    Chúng muốn tiêu diệt một người có thể có rất nhiều lí do. Không phải là một người, mà là bảy mạng người. Trong thế giới của tội phạm ma túy, họ chẳng qua chỉ là bảy công cụ. Cho dù hôm nay Đại Khôi không giết chúng,

    Kết cục của họ trong tương lai cũng không khác gì. Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao anh lại hận tội phạm ma túy đến như vậy. Tôi không hận bọn chúng. Hận tức là tôi có cảm giác với chúng. Tôi không có cảm giác gì với chúng cả.

    Giống như con gián vậy, tốt nhất là không xuất hiện trên thế giới này. Tôi sẽ về chỗ Lương Long giúp bọn anh diệt trừ bọn chúng. Đúng rồi, Lâm Triển Hùng trước khi đi đã nói, hành động của năm năm trước có cảnh sát bẩn. Ai đó? Lâm Triển Hùng chạy rồi.

    Chúng tôi cũng đang lục soát. Lương Long đâu? Có phải là cậu cảm thấy tình hình ở đây giống hệt năm năm trước, chẳng hề thay đổi chút nào không? Cậu không thoải mái khi thấy vẻ hống hách của lũ tội phạm ma túy kia, tôi cũng không thoải mái.

    Cũng giống như cảnh sát chúng ta chẳng có cách nào tóm được bọn chúng. Nhưng cũng không thể vì không thoải mái khi nhìn chúng, liền tùy tiện hành động. Có phải lúc ở trên tàu anh đã biết rồi không? Tại sao không bắt Đại Khôi lại? Cậu có nhiều đạn lắm à?

    Hay là có rất nhiều súng? Vậy chính là cậu không cần cả mạng luôn rồi. Cậu có nhìn thấy lỗ đạn ở trên những chiếc thùng hàng trên tàu không? Đó là đạn cỡ 5,6mm, là súng trường tấn công. Còn súng cậu cầm là súng gì?

    Cậu chạy ra đó bắn được phát đầu tiên không bắn được phát thứ hai luôn đấy. Anh sợ rồi à? Đúng, tôi sợ. Tôi sợ nhất là nhìn những người cảnh sát kia chết dưới khẩu súng của tội phạm ma túy.

    Vậy thì chống buôn ma túy cuối cùng cũng chỉ là lời nói suông. Mạng của cảnh sát là mạng người, vậy mạng của bọn Lâm Triển Hùng thì không là mạng người sao? Đây là một thành phố bị ung thư. Việc chúng ta cần làm là hóa trị cho nó.

    Hóa trị có thể nhanh chóng diệt sạch những tế bào ung thư kia. Nhưng cậu cũng phải chuẩn bị tinh thần, những tế bào khỏe mạnh cũng sẽ chết đi không ít. Dừng xe. Tôi không làm nữa. Tôi đã để Davy đi xem thi thể ở bờ biển rồi.

    Chi chít chi chít quá là gớm luôn. Tôi biết người không phải do cậu giết. Chắc chắn là Lâm Triển Hùng đã dùng kĩ thuật cao gì đó truyền đạt thông tin cho Đại Khôi. Nhóm người này quả thật là quá đẫm máu rồi. Tiêu diệt hoàn toàn bọn chúng luôn.

    Tôi chỉ hù dọa chúng một chút thôi mà. Những thứ đó đều không quan trọng nữa. A Tường, giờ có rắc rối lớn hơn nữa rồi. Cậu nghỉ ngơi một thời gian đi. Lâm Triển Hùng đã khai với tôi rồi. Khi đó giúp hắn đưa ma túy có bốn cảnh sát,

    Trong đó có một người nghiện ma túy. Cảnh sát hít ma túy? Hồi đó băng Nam Á vận chuyển ma túy đi Kuntuo, chắc chắn có liên quan đến cảnh sát. Cậu nói xem chúng ta lôi kéo chỗ dựa của băng Nam Á vậy chẳng phải là ăn cả trắng lẫn đen sao?

    Bây giờ phía cảnh sát và Đại Khôi đều đang nhắm vào chúng ta. Thay vì bị bao vây tứ phía, chi bằng chia đôi hành động. Sao lại có nhiều người như vậy? Các vị. Người phụ trách phòng tắm công cộng mới của chúng ta à? Oan có đầu nợ có chủ nhé!

    Có chuyện gì thì cứ tìm anh Tường của bọn tôi. Tôi ấy à, xin phép tạm biệt trước. Đồ đâu? Đồ gì cơ? Đừng có giả vờ với tôi. Lô hàng heroin số 4 năm năm trước giữ ở Kuntuo kia không phải nằm trong tay anh sao? Hết rồi. Hết rồi?

    Chúng tôi đã giao tiền rồi đấy. Hàng hết rồi thì phải đền tiền đi chứ? Tiền? Ở trên chiếc xe đó. Được. Anh em, chém chết nó cho tao. Lên! Chém! Lên! Lên! Lên! Đuổi theo! Tránh ra! Muốn chết à? Đừng có chạy! Đứng lại! Đứng lại! Đừng có chạy!

    Cậu làm cái gì đấy? Cậu dám tấn công cảnh sát? Đi! Thông minh đấy, A Tường! Học theo đi! [Cục Cảnh sát Hoa Thành – Họ và tên: Trần Mạch] [Khu A] Các cậu làm cái gì vậy? Tôi muốn đi cai nghiện, không phải đi làm chuyện lớn gì,

    Có thể nào bình thường một chút không? Trần Mạch, có người tìm cậu. Chiang Mai có rất nhiều voi. 880 một lần cưỡi. Con gái cậu có thích voi không? Trong này có viết mỗi năm có rất nhiều du khách đi Yangon nhặt đá. Vậy cậu chọn một cái đi,

    Tôi sẽ sắp xếp. Là ý gì? Lương Long rút ra rồi. Kế hoạch đêm đen không thể tiếp tục tiến hành được nữa. Không làm nữa? Cảnh sát Liêu, lời này Lương Long nói ra anh cũng tin à? Lời của cậu ta đương nhiên là tôi sẽ không tin.

    Nhưng cậu ta rút ra có thể vì nghi ngờ cậu. Vậy làm sao tôi có thể tiếp tục kế hoạch này đây? Huống hồ cậu tự nói muốn rời đi một thời gian. Vậy hiện giờ không phải là vừa hay sao? Có điều cậu yên tâm, tôi sẽ sắp xếp,

    Đích thân đưa cậu và con gái cậu xuất cảnh. Cảnh sát Liêu con người anh kì lạ thật đó. Trước kia lúc tôi không muốn làm, anh cứ ép tôi làm. Giờ đã làm nhiều chuyện như vậy rồi, anh lại bắt tôi… bắt tôi rút ra. Tôi… tôi phải làm sao đây?

    Hợp tác vui vẻ! Chúc cậu may mắn. Hôm nay em xuất viện, phá lệ cho em uống một ngụm Cocacola. Cảm ơn ạ. Chờ chút, chờ chút ạ. Chị đừng để lại chứng cứ cho bố của em. Được. Thực ra nhìn kĩ, chị cười lên cũng ngọt ngào lắm đó.

    Rất hợp với bố của em. Chị đã có bạn trai rồi. [Lâm Thái] Em xem, nhắc đến anh ấy, anh ấy liền gọi đến rồi. Alo. Sao rồi? Anh nghĩ kĩ rồi, không bán nữa. Trước đây anh cứ nghĩ, có tiền rồi thì mọi việc liền dễ dàng giải quyết.

    Giờ anh mới nhận ra, thứ mà anh cố gắng theo đuổi thực ra ở ngay trước mắt. Ý của anh là gì vậy, em nhìn thấy hoảng đấy. Cuối tuần này về nhà cùng anh một chuyến. Em và anh, còn cả bố anh nữa, chúng ta cùng ngồi xuống ăn một bữa cơm

    Gắn kết tình cảm. Sao thế? Em không bằng lòng à? Vậy cái xe này thì sao? Chìa khóa xe không phải ở trong phong bì sao? Hôm đó em đi gặp bố anh, tiện thể lén trả lại là được. Quà gặp mặt ư? Em cũng có thể hiểu như vậy. A Thái,

    Nếu như anh thật sự muốn gắn kết tình cảm với bố anh, anh hãy thành thật mà xin lỗi ông ấy. Chắc chắn ông ấy sẽ tha thứ cho anh. Dù gì ông ấy cũng là người thân nhất của anh. Anh hãy tin em, em nói thật đấy. Thật đấy. Bố anh.

    Không phải là ông ấy đã phát hiện ra rồi chứ? Yên tâm, mau nghe đi. Bố, con có… Đây là Cục Cảnh sát Hoa Thành, rất xin lỗi phải thông báo với anh, bố anh đã gặp nạn trong một vụ tai nạn. Nếu như xác nhận là bố anh,

    Phiền anh hãy kí tên. Ngoài ra, vẫn còn sáu thi thể chưa có ai nhận. Nếu như anh quen biết với họ, phiền anh thông báo với người nhà họ một tiếng. Bố… Sao bố lại ích kỉ như vậy? Bố đi tìm Đại Thuận, con phải làm sao đây?

    Bố không còn nữa con biết phải làm sao? Bố mau tỉnh dậy mắng con vài câu đi. Bố. Theo tình báo bên này của tôi, chiếc xe này từng xuất hiện ở một trạm xăng Quốc lộ 73 Bắc Bộ. Trên xe thực ra chẳng có gì,

    Nhưng mấu chốt nằm ở người tài xế, anh ta có lẽ là người làm chứng duy nhất trong vụ án này của chúng ta. Được. Vậy cậu có tin tức gì thì báo lại cho tôi. Bố của cậu trước khi chết, đã ở cùng với một nhóm tội phạm ma túy.

    Người cầm đầu tên Lạc Tường. Sao thế? Không sao. Được chưa vậy? Chúng tôi đã xem báo cáo của anh. Xét thấy anh là tự nguyện cai nghiện, đồng thời có mong muốn cai nghiện mạnh mẽ, chúng tôi sẽ dùng biện pháp trị liệu tâm lý là chủ yếu.

    Đừng nói mấy thứ này nữa. Tiền không thành vấn đề. Đem phương pháp tốt nhất của mấy anh đem ra đây. Hôm nay ông đây phải dùng thời gian ngắn nhất nói tạm biệt với ma túy. Nghe nói chỗ các anh có Giáo sư La rất lợi hại,

    Tỉ lệ cai nghiện thành công là 100% đúng chứ? Chúng tôi có thể giúp anh liên hệ với ông ấy, nếu như… anh có thể chấp nhận được phương án phục hồi của ông ấy, chúng tôi sẽ nhanh chóng sắp xếp cho anh một lần hội chẩn. Mau! Dừng tay!

    Các anh làm gì thế? Một tuần trước phòng tắm công cộng tổ chức hoạt động heroin số 4 thượng hạng mua một tặng một. Chúng tôi liền gom tiền đưa cho Lương Long, chỉ đổi lại cái này. Kết quả lần lữa không thể giao hàng,

    Phòng tắm công cộng còn bị niêm phong nữa. Bây giờ Lạc Tường không rõ tung tích, chúng tôi đành phải đến cửa đòi nợ thôi. Tiền là do Lương Long nhận, phiếu là do Lương Long phát, liên quan gì đến Lạc Tường chứ? Người bên ngoài đều biết,

    Lạc Tường mới là người phụ trách. Nghe rõ đây. Vốn dĩ do các anh ngu ngốc, nên bị lừa rồi. Bớt nói nhảm! Hoặc là giao Lạc Tường ra đây cho tôi, hoặc là đừng trách tôi không khách sáo. Đập nát cho tao! Chạy đi! Chạy mau! Chuyện này

    Tôi không tiện ra mặt. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy cô là phù hợp nhất. Ông thật sự muốn tiễn anh ấy đi? Không phải tôi muốn cậu ấy đi, tôi chỉ là vào thời điểm thích hợp nhất đáp ứng yêu cầu của cậu ấy. Vậy hành động của ông phải làm sao?

    Tôi chỉ là đơn phương kết thúc giao kèo. Hành động đêm đen vẫn sẽ tiếp tục. Thứ mà cô quan tâm không phải là hành động, mà là Lạc Tường. Chỉ có hành động vẫn tiếp tục tiến hành, Trần Mạch mới có thể tiếp tục đóng vai Lạc Tường,

    Cô mới tìm được hình bóng mình trong quá khứ ở trên người Trần Mạch, có đúng không? Tôi khuyên cô nên sớm ngày bước ra khỏi quá khứ. Trần Mạch là Trần Mạch. Lạc Tường là Lạc Tường. Lạc Tường đã chết rồi. Cô đem Lạc Tường ném lên người Trần Mạch,

    Như vậy rất không công bằng với Trần Mạch, cũng rất áp lực cho bản thân cô. Ông nói đúng. Trần Mạch, nên có cuộc sống mới của anh ấy. Chuyện tiền bảo lãnh cô không cần bận tâm. Tôi đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Nhưng thân phận của tôi và cậu ấy

    Quả thực có hơi nhạy cảm, cho nên không thể chuyển trực tiếp tiền cho cô. Cô theo địa chỉ trên đây đi tìm một người làm một tấm thẻ đen. Sau này cho tôi số tài khoản, tôi sẽ chuyển tiền vào trong đó. Sau khi cậu ấy ra ngoài,

    Hai người ăn một bữa thật ngon. Hai người thiếu một lời từ biệt đàng hoàng. ♫ Hồi tưởng tình tiết, nước mắt đang rơi ♫ Anh thì sao? Sau này anh có dự định gì? ♫ Chưa có phần tiếp theo đã ngã ngũ ♫ Tôi có thể có dự định gì chứ.

    Tôi thích bắt tội phạm buôn ma túy. ♫ Nhìn về bóng lưng tình yêu đang tách rời ♫ Những thứ khác… cũng không biết phải làm gì. ♫ Bị tách bỏ đến tận cùng ♫ ♫ Trộm viết lời tựa, đổi tiêu đề ♫ ♫ Làm lời bạt căm hờn tích tụ ♫

    Anh Tường, ♫ Tôi và chính mình là kẻ thù của nhau ♫ đừng thể hiện tình cảm nữa. Phải đi rồi. Đi đây. ♫ Cơn đau đối đầu với cơn đau ♫ Tối nay tôi không tiễn em đến sân bay nữa. Đây được coi là từ biệt rồi đúng không?

    ♫ Kẻ nghiện thay đổi là anh ♫ ♫ Người hay nói suông là anh ♫ Vậy để em tiễn anh. ♫ Hoài nghi rồi lại hoài nghi ♫ – Điều anh nói với Lương Long có phải thật không – Em và Lương Long… ♫ Bị lừa gạt mà chẳng hay biết ♫

    ♫ Cây bút đang nắm chặt ấy ♫ Anh nói chuyện nào thế? Em nói chuyện nào? ♫ Hồi tưởng tình tiết, nước mắt đang rơi ♫ Không phải là anh nói với Lương Long muốn mua nhẫn cầu hôn em sao? ♫ Chưa có phần tiếp theo đã ngã ngũ ♫ Là giả đó.

    ♫ Nhìn về bóng lưng tình yêu đang tách rời ♫ Là giả? ♫ Bị tách bỏ đến tận cùng ♫ Giả là tốt rồi! Dọa chết em rồi đó anh có biết không! Em sợ là em diễn quá tốt, anh nhập vai quá sâu, ♫ Trộm viết lời tựa, đổi tiêu đề ♫

    Đến lúc đó không thoát vai được thì phải làm sao. Giả là tốt rồi! Anh diễn cũng không tệ. ♫ Làm lời bạt căm hờn tích tụ ♫ Đi nhé! ♫ Tôi và chính mình là kẻ thù của nhau ♫ Được. ♫ Cơn đau đối đầu với cơn đau ♫

    ♫ Kẻ nghiện thay đổi là anh ♫ ♫ Người hay nói suông là anh ♫ Anh Hào, cậu lo lắng sợ sệt thế này, rốt cuộc là muốn làm gì? Này lão Lục, anh châm chọc cái gì thế? Cậu ta đã mấy hôm không liên lạc rồi, anh cũng không sốt ruột.

    Nhiều ngày như vậy rồi cậu ta vẫn chưa liên lạc với chúng ta là không bình thường, nhưng không có nghĩa là cậu ta đã xảy ra chuyện. Con người A Tường này làm việc khá là chắc chắn đấy. Tôi tin là cậu ta không sao. Bình tĩnh, bình tĩnh.

    Quán trà và phòng an toàn đều không tìm thấy, chắc chắn cậu ta ở phòng tắm công cộng. Chắn chắn cậu ta ở phòng tắm công cộng thì sao chứ? Cậu vác súng đến phòng tắm công cộng? Bắn ai chứ? Vậy… vậy cũng phải nghĩ cách đi chứ! Tôi đang nghĩ cách. Alo.

    Tôi đây, tôi đây. Được, được, được. Được. Vâng, thưa ngài. Được đấy, làm tốt lắm. Trong thời gian mấy ngày đã trêu đùa cả Lương Long và Liêu Vĩnh Gia trong lòng bàn tay. Lợi hại đó. Lợi hại cái gì chứ! Lương Long muốn rút khỏi giang hồ rồi kìa.

    Được rồi đấy cậu này. Phong cách làm việc của cậu, tôi có thể không biết sao? Cái vở kịch cậu chơi với Lương Long đó, Liêu Vĩnh Gia không rõ, tôi có thể không rõ sao? Đúng rồi, đưa cậu ra ngoài trước đã rồi nói. Liêu Vĩnh Gia không quản cậu nữa,

    Tôi kiểu gì cũng phải lôi cậu ra chứ. Không cần. Tại sao? Tên Liêu Vĩnh Gia này không đơn giản. Trước đó tôi dùng chuyện của Hắc Cảnh Lâm Triển Hùng thăm dò cậu ta. Anh cũng thấy đó. Cậu ta liền kết thúc kế hoạch đêm đen ngay.

    Cậu ta sợ tôi tra tiếp sẽ tra ra điều gì đó. Hay là xin ý kiến của lão Quý, điều động tài nguyên điều tra sâu thêm một lần. Không cần. Hiện giờ chuyện quan trọng nhất chính là nhanh chóng điều tra được lô ma túy này.

    Tôi nghe nói Liêu Vĩnh Gia cũng đang tìm. Đây chính là chuyện tôi lo nhất. Nếu như Liêu Vĩnh Gia tìm được, để hoàn thành nhiệm vụ, anh ta nhất định sẽ giao cho Lương Long. Lượng ma túy của lô này quá lớn, không thể để nó chảy vào trong thị trường.

    Cậu nhốt bản thân mình ở đây, chính là vì muốn thoát khỏi Liêu Vĩnh Gia. Nhưng cậu bây giờ mỗi bước đều khó khăn, thì tìm kiểu gì? Anh có nhớ không, trước kia đội trưởng Quý đã đưa cho chúng ta một bản báo cáo điều tra.

    Trong đó nhắc đến Lâm Triển Hùng có một cậu con trai. Hôm qua tôi nhìn thấy chiếc xe đó trong camera giám sát của Lương Long. Hình dáng người trên xe với con trai của ông ấy cực kì giống nhau. Lâm Thái? Cậu ta lấy trộm ma túy để làm gì?

    Hết thời gian rồi. Suốt ngày gây chuyện! Mật khẩu ở đằng sau tấm thẻ. Mật khẩu có đổi được không? Không đổi được. Tại sao lại không đổi được? Bởi vì đổi mật khẩu cần căn cước công dân của chủ nhân gốc của số thẻ.

    Người này ngay cả tôi cũng không tìm được. Vậy tôi giữ tiền ở trong đó có an toàn không? Không vấn đề gì cả. Người chủ nhân này hoàn toàn không biết mình còn có một tấm thẻ. Cho dù anh ta có biết, U-key ở trong tay tôi,

    Anh ta cũng không lấy được. Vậy ông thì sao? Tôi á? Nếu mà tôi không hiểu quy tắc, những quan chức chính phủ và cảnh sát kia làm sao họ có thể yên tâm làm thẻ ở chỗ tôi chứ? Cô không cần phải chất vấn tôi nữa đâu. Ở Hoa Thành,

    Chẳng có ai chuyên nghiệp hơn tôi. Cho dù cô đến nơi khác làm, cuối cùng rồi cũng sẽ tổng hợp về chỗ tôi xử lý. Tên tiểu tử mà anh vừa mới nói có phải là Lâm Thái, con trai của Lâm Triển Hùng không? Tôi có một người bạn,

    Cũng cho tên Lâm Thái này mượn rất nhiều tiền. Mãi vẫn không lấy lại được. Nếu các anh mà tìm được tên tiểu tử này, nói không chừng bạn của tôi sẽ cho các anh một khoản tiền tạ ơn không nhỏ đâu. Thật à? Đương nhiên.

    Tôi quen biết người bạn này rất nhiều năm rồi. Nếu mà các anh tìm được, chắc chắn sẽ được hậu tạ. Vậy muốn tìm người, cậu cũng phải cho bọn tôi chút manh mối chứ! Trong ấn tượng của tôi, hình như hắn có lái một chiếc xe.

    Biển số của chiếc xe đó là 78TNS3. 78TNS3. Bạn của tôi ở trên đường lớn Hữu Nghị có mở một xưởng sửa chữa ô tô. Nếu các anh tìm được tên đó, thì đến đó tìm anh ta. Anh ta họ Lục. Nhớ kỹ nhé! 78TNS3. Được, được. Anh là Trần Mạch?

    Có người bảo lãnh, anh có thể đi rồi. Đến đây kí tên là có thể đi được rồi. Cảm ơn. Cảm ơn em đã bảo lãnh tôi. Không cần cảm ơn. Em làm giúp Cảnh sát Liêu. Cảnh sát Liêu thực sự muốn tiễn tôi đi sao? Chúng ta quay về trước đã.

    Mong mấy người đừng có làm phiền đến anh ấy nữa. Thứ anh ấy nợ các người, tôi sẽ trả. Cậu chắc chắn chiếc xe ấy đang ở đó chứ? Chắc chắn. Sau đó cậu ta liền bước vào quán trà gọi một quả dừa. Đúng. Còn có góc nào khác không? Không, hết rồi.

    Có… có. Bãi… bãi đỗ xe. [Bệnh viện Hoa Nhân] Nếu như anh thật sự muốn giúp em, thì hãy giúp em làm một việc đi. Việc này một mình em không thể hoàn thành, cần có một người giúp đỡ. Cậu… không giống một người ở trong bóng tối lắm.

    Ý của anh là tôi không xứng dùng súng hay sao? Không phải là ý đó. Tôi là muốn khuyên cậu có thể thêm 200 tệ đổi lấy một vỏ súng da xịn. Như vậy có thể bảo đảm được an toàn của bản thân, còn có thể tránh được nó

    Chuồn đi từ ống quần của cậu. Hoàn hảo. Ông chủ, còn cái nào mạnh hơn không? Trong này đã chứa đầy thuốc nổ TNT. Chỉ cần ấn nhẹ nút đỏ nho nhỏ này. Bụi về với bụi, đất về với đất. Lạc Tường. Chủ quán, cho hai chai bia.

    [Vu Thăng Hải – Phòng chống cờ bạc, mại dâm, ma túy] Anh Lôi, đây không phải là Cảnh sát Vu chống cờ bạc, mại dâm, ma túy sao? Cảnh sát Vu. Làm gì? Là Cảnh sát Vu thật này! Tôi hâm mộ anh lắm đó! Muốn chụp chung với anh một tấm ảnh. Cút!

    Cảnh sát Vu! Tới nào, Cảnh sát Vu. Đừng có nghiêm túc như vậy. Chụp tấm ảnh nào. Nào nào nào, cười một cái. Chúng mày mà cũng xứng lợi dụng tao sao? Không chết được là không sao rồi. Tôi đã nói với họ rồi, là chúng ra tay trước.

    Tay của cậu sao thế? Bị thương cũng đừng căng quá. Hay là kiểm điểm để tôi viết giúp cậu? Không sao. Đúng rồi, cái đó… Cục Giao thông đã tìm được chiếc xe đó rồi. Ở đâu? Kẻ trộm xe thế mà chiều tối đã đến Cục Cảnh sát.

    Người của chúng ta cũng đã viết báo cáo cho cậu ấy. Người trộm xe là ai? Là con trai của Lâm Triển Hùng. Cậu tưởng nhầm rồi. Tôi cũng tưởng nhầm rồi. Cậu nghĩ kĩ xem, có muốn điều tra tiếp hay không. [Thẻ Cảnh sát] Đừng vội. Nghĩ cho thật kĩ.

    Hai tên cảnh sát bẩn này [Cảnh sát] đã từng đến đây làm thẻ chưa? Tôi không quen biết họ. Không cần ông quen họ, ông chỉ cần nói cho tôi biết, tài khoản nào đã chuyển tiền vào thẻ cho họ. Ở ngay trong ngăn kéo bên cạnh. Cô này,

    Tôi cảm thấy giọng của cô rất quen thuộc. [Vườn trà Tẩm Nam] Chúng ta có phải là đã từng gặp rồi không? A Hỷ, em đang làm gì đó? Đang chọn bạn gái cho bố của em. Đoán xem hôm nay chị làm cho em món ngon gì này. Có cá, có cơm.

    Đoán cũng đúng ghê đấy! Trần Mạch! Có một vấn đề mãi vẫn chưa kịp hỏi anh. Làm Lạc Tường chắc là vất vả lắm nhỉ? Thực ra có em làm cộng sự cũng vui lắm. Lần đầu tiên nghe anh nói như vậy đấy. Thời gian chúng ta ở cùng với nhau quá ít.

    Điều ba trong ba điều quy ước. Anh tự do rồi. Từ giờ trở đi anh có thể trở về làm Trần Mạch. Chăm sóc tốt cho con gái anh. Còn em? Tiếp tục báo thù cho Cảnh sát Lạc? Bây giờ chắc là sẽ không. Cũng tốt. Còn anh? Để nói sau đi.

    Nghe nói cậu tìm tôi khắp nơi?