Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 05 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 5] [Tôi có bí mật] Nói đi! Bán bao lâu rồi? Đã đến đây rồi thì đừng có ôm ảo tưởng nữa. Tôi đã giải thích về chính sách với cô nhiều lần rồi, lựa chọn thế nào là ở cô.
Tài cán. Tài cán? Vậy chuyện hẻm Trú Mã bị đánh vào năm ngoái là thế nào? Thành thật đi! Đã bán ở đây bao lâu rồi? Một lần bao nhiêu tiền? Thành thật khai báo đi. Đừng có ôm tâm lý ăn may nữa. Nói! Hạ Khiết. Sao thế Tiểu Khiết? Không khoẻ à?
Hay là đến phòng y tế xem thử đi? Không phải. Vậy là làm sao thế? Có gì thì em cứ nói thẳng đi. Thưa thầy, khi nãy thầy như thế, là rất không tôn trọng nữ giới, xúc phạm người ta quá. Cho dù cô ta phạm pháp,
Nhưng trước khi công khai xét xử, thì cô ta cũng là một công dân hợp pháp. Thầy nên có sự tôn trọng tối thiểu với cô ta. Tôi còn tưởng em bị ốm rồi chứ. Không sao là được rồi. Tiểu Đậu, đến đây. Chỗ tôi đang thẩm vấn một nữ nghi phạm,
Cô theo tôi một chút. Tiểu Khiết, cô nghỉ ngơi một lát đi. Thầy à… Không sao, quay về rồi từ từ trò chuyện. Đi! Em gái! Hạ Khiết à? Cô có chuyện gì sao? Không có gì, cô ấy là do tôi đưa về. Làm gì thế?
Đừng có táy máy tay chân như thế. Thành thật trả lời câu hỏi của cô đi. Tôi nói cho cô biết. Nếu cô thật sự vô tội, cứ sớm trả lời rõ ràng nhưng câu hỏi của cô, thì sẽ sớm được ra ngoài. Tiểu Khiết à, nếu cô không còn gì khác nữa,
Vậy thì cứ đi làm việc đi. Con gái tôi chỉ mới bảy tuổi, chồng tôi chưa từng chăm qua trẻ con. Tôi xin anh đấy. Cho tôi gọi điện thoại cho chồng đi. A lô, mẹ à. Mẹ có thấy khoẻ hơn không? Khá hơn nhiều rồi.
Thuốc cảm để trên bàn trà, mẹ nhớ uống nhé. Mấy giờ con mới về? Hôm nay trong Đồn khá bận, có lẽ con không về được đâu. Không về à? Con mới đi làm có mấy ngày thôi, mà Trình Hạo đã để con làm suốt đêm à?
Mẹ à, tại mẹ không biết con ở trong Đồn được chăm lo như thế nào đâu. Đồn phó Trình không để con làm chuyện gì cả. Đó là chuyện hẳn phải thế. Nhưng con cũng là cảnh sát mà. Con cũng cần rèn luyện và học tập.
Rèn luyện học tập cũng không nên thức khuya. Năm xưa bố con bồi dưỡng bọn họ thế nào… Mẹ à, con có chút việc bận, con cúp máy trước đây. Con không về, một mình mẹ làm sao mà ăn cơm được.
Trong tủ lạnh có thịt bò và cải thìa hôm qua con mua, hay mẹ nấu một chút đi. Bữa cơm có một người thì nấu thế nào chứ? Thôi bỏ đi, con cứ mặc kệ mẹ. Mẹ không ăn. Không ăn làm sao mà được chứ. Thế mẹ muốn ăn gì,
Con đặt thức ăn ngoài cho mẹ? Thức ăn ngoài không vệ sinh gì cả, dầu mỡ nhiều, làm sao mẹ dám ăn? Thế hay là mẹ ra ngoài ăn nhé? Nếu con thật sự quan tâm mẹ thì về sớm một chút. Nếu con không về sớm được thì đừng nói gì nữa.
Mẹ à… Đồn trưởng! Sao anh lại ở đây? Ngồi đi! Xảy ra chuyện gì rồi? Dương Thụ vừa nói anh không về Đồn, là tôi đã nghĩ rằng anh chắc chắn sẽ đến đây. Đã làm công tác tư tưởng cho đứa bé nhảy lầu kia rồi à?
Giải quyết hậu quả thì làm sao mà thiếu được. Kiến Quân. Để mà nói về việc can đảm và tinh tế, thì không ai qua được cậu. Nhưng mà, tôi vẫn phải nói cậu đấy. Đồn trưởng, tôi biết anh muốn nói tôi chuyện gì. Tình huống lần này đúng là đặc biệt.
Có đặc biệt hơn nữa cũng phải nên chờ đội cứu hoả. Đợi chứ, tôi vẫn đợi suốt. Họ nói là đang bị kẹt xe, cần một tiếng để dọn được đường. Đứa bé đó đột nhiên cảm xúc bất ổn, thì… tôi cũng hết cách. Kiến Quân,
Cậu nghĩ thử chuyện mà Tân Thành gặp phải xem. Đó là chuyện có xác suất nhỏ thôi. Xác suất nhỏ cũng không được. Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi. Loại tình huống này không thể tự ý hành động được. Nếu cậu không làm được,
Lần sau còn thế nữa tôi sẽ xử lý cậu. Không đến mức phải xứ lý chứ, Đồn trưởng? Sao lại không đến mức? Tôi xử lý cậu là vì tốt cho cậu thôi. Kiến Quân, cậu nghĩ xem. Bây giờ cậu đang ở cùng vợ con, hoà thuận tốt đẹp, tốt biết bao nhiêu.
Nếu cậu thật sự xảy ra chuyện giống như Tân Thành, vợ con chia lìa. A lô. Cảnh sát Hạ! Sao anh lại chạy đến đây? Đứa bé thế nào rồi? Cảnh sát Hạ, vợ tôi thế nào rồi? Cô ấy dính líu đến hoạt động phạm pháp,
Đang bị cảnh sát hỏi cung và điều tra. Cảnh sát Hạ, cô có thể gọi điện thoại cho tôi, bảo tôi đi đón con là tôi biết, tôi và vợ tôi đã gặp được người tốt rồi. Vợ tôi đi làm ở chỗ đó, thì thật sự là không còn cách nào nữa.
Tuổi tác như của tôi không thể tìm được việc làm tốt trong thành phố. Tìm được vài việc còn chưa lấy được lương. Cả nhà tôi toàn bộ đều nhờ vào vợ tôi gánh vác. Chuyện đến nước này, tôi chỉ có thể nói với anh là hãy tin vào pháp luật.
Cảnh sát Hạ, cô cũng thấy rồi, vợ tôi vẫn luôn chăm sóc con, tôi cũng không có ở bên cạnh. Lần này cô ấy bị bắt, tôi cứ như mù rồi vậy. Có vài lời tôi có thể nhờ cô gửi vào được không? Lời gì? – Đến rồi à? – Tiểu Lỵ!
– Bố! – Tiểu Lỵ! – Doạ mẹ gần chết! – Mẹ! Cảm ơn cảnh sát. Cảm ơn đồng chí cảnh sát. Không có gì, chuyện nên làm thôi. Không có gì. Canh chừng con đấy. Cảm ơn anh rất nhiều. Ông cụ đi từ từ thôi. Từ từ thôi, cẩn thận bậc thang.
Anh ký tên trước đã. Về nhà còn có thể ngủ một giấc thật ngon. Ngồi ở đây một lúc đi. Sau này đừng chạy lung tung nữa nhé, bạn nhỏ. Ở đây. Ngồi đi, canh chừng đi. Sau này phải nâng cao ý thức an toàn. Cảm ơn cảnh sát Hạ.
Sang phải, sang phải. Hạ Khiết, những phạm nhân khi nãy vừa thẩm vấn xong phải đưa đến trại tạm giam. Trên xe cần có cảnh sát nữ, cô đi theo xe đi. Đưa đến trại tạm giam nhanh thế à? Đây là vụ án lớn mà phân Cục theo dõi sát sao,
Bên phía phân Cục muốn tăng mức độ thẩm vấn, chỗ chúng ta không chứa hết. Cô nhanh lên nhé. Hạ Khiết, ngồi đây ăn này. Chị ơi, cho tôi hai cái đùi gà. Được. Cảm ơn. Hạ Khiết! Tôi có việc. Tìm cô có việc đây này.
Nhanh lên, đừng có lề mà lề mề. Tiểu Khiết, có việc sao? Không có đâu thầy. Người kia, nhanh lên. Đến đây. Tiểu Khiết, cô lên chiếc xe này. Em gái! Chị Hứa! Chúng ta có thể đổi với nhau không? Tôi ngồi xe này. Có gì khác nhau sao? Cảm ơn.
Là vì chiếc này chở phạm nhân chính à? Khi nãy chị nói chiếc này chở phạm nhân chính, là ai vậy? Là cô ta. Thật ngại quá, chị Hứa. Tôi không đổi nữa. Làm sao thế? Không có gì, làm phiền chị rồi. Nhanh lên, nhanh lên. Đi!
– Chị Hứa! – Tôi đến đây! Nhanh lên xe đi. Đồng chí cảnh sát. Con tôi còn nhỏ như thế. Cảnh sát Hạ, nếu tôi bị bắt rồi, thì con bé phải làm sao? Cô có thể gọi điện thoại cho tôi, bảo tôi đi đón con. Là tôi biết tôi và vợ tôi
Đã gặp được người tốt rồi. Tôi cả năm cày ruộng trong thôn, cũng không kiếm được bao nhiêu tiền. Cả nhà đều đợi ăn cơm. Hạ Khiết! Hạ Khiết! Cô ấy gặp phải chuyện gì rồi? Mẹ, con về rồi đây! Về rồi à? Chẳng phải con nói
Hôm nay phải tăng ca không về sao? Vừa đúng lúc xử lý xong vụ án, con không cần tăng ca, nên về rồi đây. Mẹ! Mẹ xem con mua cho mẹ gì này. Con đã cố ý mua xíu mại mà mẹ thích ăn nhất đây. Còn cả xá xíu chiên giòn. Tiểu Khiết,
Con ở chỗ đó không xảy ra chuyện gì chứ? Con thì có thể xảy ra chuyện gì được? Con lo lắng cho mẹ thôi, sợ mẹ không ăn cơm. Đúng thế không? Đám người Vương Thủ Nhất chọc giận con à? Mẹ, cả ngày mẹ cứ nghĩ bừa gì thế?
Tất cả mọi người trong Đồn đối xử với con rất tốt. Tốt đến nỗi con thở không nổi. Thật à? Đương nhiên là thật rồi. Mẹ, con chỉ muốn làm một cảnh sát bình thường thôi. Mọi người đối tốt với con quá, ngược lại chỉ khiến con thấy áp lực.
Thế hay là mẹ tìm họ nói chuyện? Đừng, tuyệt đối đừng. Bbây giờ con đã bị quan tâm quá mức rồi. Mẹ, mẹ ăn một miếng trước đi. Con đi hâm lại món này một chút. Tiểu Khiết. Buổi chiều dì con gọi điện đến,
Nói là sao không nhắc đến chuyện an dưỡng của năm nay, hỏi mẹ là có đi hay không, Sau đó mẹ đã gọi điện cho Cục. Kết quả là cũng không có ai bắt máy. Mẹ, chẳng phải con đã nói với mẹ là đừng làm phiền trong Cục nữa rồi sao?
Bây giờ vốn đã quản lý rất nghiêm ngặt chuyện phúc lợi, mẹ nói ra sẽ làm khó người ta. Làm sao lại làm khó chứ? Bố con là liệt sĩ. Đúng, bố con là liệt sĩ. Nhưng chúng ta cũng không thể cả đời dựa vào bố.
Hơn nữa, bây giờ con đã đi làm rồi, tiền lương hoàn toàn đủ để mẹ an dưỡng. Ngày mai con sẽ sắp xếp cho mẹ. Chuyện ở con đừng quan tâm nữa, đến lúc đó mẹ sẽ ở nhà dì con. Đừng, dì con cũng có gia đình,
Mẹ cũng đâu phải chỉ ở ngày một ngày hai. Nếu bố con còn sống thì tốt rồi. Chúng ta không thể nói những chuyện vui vẻ à? Tiểu Triệu. Chào buổi sáng, Chính trị viên. Chào, đang quét dọn à? Chính trị viên vừa từ bệnh viện về ạ? Đúng thế. Chính trị viên,
Buổi tối em không có chuyện gì, hay là em đến bệnh viện thăm ông cụ giúp cô nhé? Lúc ông em mất, em đã ngồi canh bên giường hai năm đấy. Ông cụ nhà cô không cần người khác chăm sóc, em cứ làm việc cho tốt đi. Chào buổi sáng, Chính trị viên.
Chào. Chào buổi sáng, Đồn trưởng. Ông cụ ở nhà thế nào rồi? Vẫn như thế. Có lẽ là một mùa thu, một mùa đông. Cũng đừng mong được ngừng lại. Vậy thế này đi. Trong Đồn chúng ta sắp xếp cho cô một công việc. Không cần, cứ như bây giờ là được rồi.
Đồn phó Cao và Đồn phó Trình thay ca giúp tôi mà. Vậy được, cô cần giúp gì cứ nói nhé. Đồn trưởng, Đồn trưởng! Máy nước của chú hết nước rồi, cháu… cháu thay giúp chú. Đi đi đi đi. Cẩn thận cái eo, đừng để bị đau. Đứa nhỏ này,
Đầu óc linh hoạt, rất có mắt nhìn. Bây giờ kết luận thế này thì có hơi sớm đấy. Cậu ta biểu hiện mạnh mẽ quá. Vậy cô đi tìm cậu ta trò chuyện một chút đi. Công việc tư tưởng chính trị là sở trường của cô mà. Tiểu Tôn,
Lát nữa đem những tài liệu này, đưa cho Đồn trưởng ký tên. Sau đó đi đến đội pháp lí một chuyến. Lần này chúng ta lấy được cả tang chứng, nhân chứng, Không có lý do gì không phê duyệt bắt giữ. Cái người to con khi nãy kia
Đã đủ để bắt giữ rồi. Vâng. Được rồi, cậu đi đi. Vâng! Thầy, vừa mới đun đấy ạ. Thầy ơi, thầy uống chút đi. Thầy! Chuyện khi nãy là do em không đúng. Em không nghe theo lệnh thầy, em xin lỗi thầy. Nhưng mà thầy ơi,
Em phải giải thích tình hình lúc đó với thầy. Anh Tôn đã nói với em rồi, nói là mọi người đã theo dõi hai người kia rất lâu rồi. Lúc đó hai người họ kéo theo hành lí, em thấy họ đã sắp đi xa rồi. Nếu lúc đó không bắt,
Thì những cố gắng trước kia của thầy chẳng phải là đổ sông đổ biển sao? Cậu đang xin lỗi đấy hả? Ơ không, có phải cậu đang cảm thấy, tôi phải nên cảm ơn cậu đúng không? Không có Lý Đại Vi cậu,
Thì nhiệm vụ tháng này của tôi không hoàn thành nổi à? – Là như thế phải không? – Thầy à, em không có ý đó. Em chỉ đang giải thích tình hình lúc đó với th… Khỏi giải thích! Đúng rồi, tôi phải nói với cậu này, Lý Đại Vi.
Từ nay về sau, hành động của cậu, tự cậu quyết định, được chứ? Nếu như có một ngày cậu còn có thể nhớ ra, có một ông già tên Trần Tân Thành, thì cậu “chít” lên một tiếng với tôi. Nếu không nhớ ra, thì cậu cứ xem tôi như một cái rắm,
Đánh rắm xong thì thôi. Đừng nói gì hết! Tránh đường đi. Hạ Khiết. Nào, đến đây một chút. Nhìn có thấy quen không? Đồng chí Tiểu Lý. Cô ấy đã đến đây để cảm ơn từ sớm. Túi xách và điện thoại của cô được tìm thấy sớm như thế
Là nhờ cảnh sát Hạ đã tốn bao nhiêu công sức đấy. Cảnh sát Hạ, cảm ơn cô, cảm ơn các cô rất nhiều. Đừng khách sáo. Đều là những việc chúng tôi phải làm mà. Nhưng mà phải nhắc nhở cô một chút. Sau này ra đường phải nâng cao cảnh giác,
Đừng đeo túi xách sau lưng nữa. Cho dù không bị người khác cướp, thì cũng sẽ bị rạch, đúng không nào? Được rồi, vậy mời cô ra về. Nhớ lấy đồ. Vâng. Hai người không cần tiễn đâu. Cô đi đi. Thầy, chuyện này là thế nào?
Cái gì mà chuyện này là thế nào? Thì là điện thoại và túi xách của cô ấy đều tìm lại được rồi. Nhưng mà lúc đó không phải chúng ta… Lúc đó chúng ta từ bỏ, không theo nữa là vì cân nhắc đến các loại yếu tố. Tiểu Khiết,
Cảnh sát khi đối mặt với tội phạm, quyết không lùi bước là một loại chức trách. Nhưng mà, lúc đó khi tôi nghe nói trong túi xách chỉ có điện thoại, trong lòng tôi đã có tính toán rồi. Đối mặt với loại tội phạm cướp giật nhỏ này,
Bắt trực diện là một cách. Nhưng có thể đi đường vòng, bắt cả nhân chứng vật chứng, là một cách khác nữa. Thưa thầy, sao thầy làm được ạ? Em nghĩ xem, tội phạm cướp giật không cướp được tiền, chỉ cướp được điện thoại, chắc chắn hắn sẽ đem bán lấy tiền.
Các cửa hàng lớn sẽ không nhận loại hàng này. Cho nên tôi đã liên lạc với mấy ông chủ của những tiệm nhỏ. Nên đã bắt được cả nhân chứng vật chứng. Em xin lỗi thầy. Em đã hiểu lầm, đã nghĩ sai cho thầy.
Có rất nhiều chuyện em đã tự cho mình là đúng. Cô đừng nói như thế. Thời gian còn dài, sau này chúng ta từ từ nói chuyện. Thầy. Em còn có một chuyện quan trọng hơn muốn nhận sai với thầy. Sai lầm? Đồn phó Trình, khu dân cư Quế Uyển gọi 110.
Nói là cả đêm không ngủ được, nhiễu dân. Làm phiền chú đến đó xem một chút. Được. A lô. Đội trưởng Ngô. Tôi nhớ mà. Được, được, được. Tôi đến đó ngay đây. Được, lát nữa gặp. Tiểu Khiết, tôi phải đến phân Cục một chuyến. Vậy để em xử lý cho.
Vụ này à? Đừng đừng đừng, em không được đâu. Thầy! Vậy được, tôi phái người đi cùng em. Tiểu Đinh! Trong Đồn còn cảnh sát nào khác không? Không còn ai nữa. Nếu không thì vụ này đâu thể nào đưa chú được. Nhưng cháu nghe nói chỉ là nhiễu dân thôi, có lẽ….
Được rồi, tôi biết rồi. Mùi gì thế này? Mỡ hữu cơ. Xin chào! Là chị báo cảnh sát sao? Xin chào! Xin chào, là chị báo cảnh sát sao? Đồng chí cảnh sát, là tôi báo. Là thế này. Gia đình ở lầu trên của nhà chúng tôi, thật sự là không tưởng nổi.
Anh nói xem, thế mà được gọi là đời sống vợ chồng sao? Ngày nào cũng khóc lóc gào thét, cả tường nhà chúng tôi cũng rung lắc theo. Không có gì đâu chú. Tìm hiểu tình hình chút thôi. Dì. Nhà chúng tôi còn có trẻ con phải đi học nữa.
Anh nói xem chuyện này là thế nào chứ? Ý chị đây là thế nào ạ? Các anh có thể lên lầu nói với họ một tiếng. Nói với họ là sau này nhỏ tiếng một chút, được không? Đồn cảnh sát của các anh cũng thật là. Lúc tôi gọi 110
Cũng đã nói rõ tình hình đại khái thế nào rồi. Sao lại còn điều ba người trẻ tuổi non nớt các anh đến đây chứ! Nhưng mà, chị à, loại chuyện này chị bảo chúng tôi phải nói thế nào đây? Khó nói cũng phải nói.
Có khó khăn thì tìm cảnh sát, đúng chứ? Chị à, chuyện này là chuyện riêng nhà người ta, cảnh sát quản cũng không ổn đâu. Cái anh thanh niên này có ý gì đây? Nếu nói như anh, thì loại chuyện này không ai quản lý nữa à?
Các anh không quản lý thì tôi tìm ai đây? Ý của tôi là, chị cứ đi lên nhắc nhở người ta một chút là được rồi mà. Anh đây chẳng phải là đang nói nhảm sao? Bảo tôi đi gõ cửa nhà bọn họ, nói với bọn họ là
Sau này sinh hoạt vợ chồng thì nhỏ tiếng một chút. Người ta không đánh đuổi bọn tôi ra ngoài hay sao? Chúng tôi đi lên, người ta cũng sẽ đánh đuổi chúng tôi ra ngoài. Đây là việc của cảnh sát các anh mà. Được, chúng tôi đi lên.
Quần chúng nhân dân gặp khó khăn, cảnh sát chúng tôi sẽ xử lý. Căn nào thế? Trên tầng bốn. Một, hai, ba, bốn. Nhà chúng tôi ở tầng ba. Được, làm phiền chị cùng tôi đi lên một chuyến. Tôi không lên. Vậy chị bảo chúng tôi làm sao nói?
Đây là chuyện của vợ chồng người ta. Chúng tôi không thấy cũng không nghe, dù sao cũng phải có người làm chứng, đúng không? Tôi không thể đi lên với anh được. Nếu như tôi đi lên, lúc các anh đi rồi, họ lại mắng tôi thì sao?
Nếu như thế thì chúng tôi cũng hết cách rồi. Chị không chịu làm chứng, chúng tôi lên đó vô duyên vô cớ khiển trách người ta, người ta không chịu nhận thì phải làm sao? Chị này, chị xem… Thôi bỏ đi. Vậy làm phiền chị ký vào đây.
Cảm ơn chị, chúc chị sống vui. 037 báo cáo! Đã xử lý xong tranh chấp, người báo án đã đồng ý không truy cứu nữa. Kết thúc báo cáo. Lý Đại Vi, cậu thật đúng là trời sinh làm cảnh sát. Như tình huống khi nãy,
Nếu chúng ta thật sự lên gõ cửa thì khó xử lắm. Cậu tiến sĩ này bắt đầu nịnh bợ tôi rồi? Tôi nịnh bợ cậu thì được lợi gì đâu? Có thể cùng thuê nhà ở chung với tôi. Hạ Khiết cũng có thể tham gia. Một tháng 5000 tệ.
Phòng ngủ chính, 1800 tệ. Hai phòng ngủ phụ, mỗi phòng 1600 tệ. Có thể nhường hai người chọn trước. Hạ Khiết, cô gặp phải chuyện gì à? Cô ấy thì có chuyện gì được, con gái cưng mà. Chẳng ai là con gái cưng cả. Tôi vốn nghĩ rằng tôi nên làm cảnh sát,
Làm một cảnh sát tốt. Chẳng lẽ không phải sao? Đều nói rằng cái nhà này, cái xấu thì che đi. Người đáng xấu hổ như tôi, đã sớm không còn mặt mũi nữa. Tôi có hai con trai, một con gái. Bình thường chúng nó đều không về.
Tôi vừa có bệnh, vừa gặp nạn, chỉ có hai vợ chồng chúng tôi nương tựa nhau. Đứa thứ hai lại còn đưa cháu cho chúng tôi. Ai biết lần giải toả này, chúng nó nghe thấy tin, đều quay trở về. Bố! Đứa nào cũng muốn bày tỏ lòng hiếu thảo,
Dưỡng lão cho chúng tôi đến cuối đời. Tôi biết ngay, chúng nó là vì tiền đền bù giải toả nên mới về. Bố! Năn nỉ bố đấy. Đi về với con đi! Tại sao phải đi với anh? Bình thường anh có quan tâm đến bố chúng ta không?
Mày thì có quan tâm à? Sao tôi lại không quan tâm? Tôi để Tiểu Bảo ở đây là vì để giúp bố mẹ giải sầu. Tôi vốn không đồng ý để nó ở đây. Vì chuyện này mà Xuân Mai đã cãi nhau với tôi rất nhiều. Tôi dễ dàng lắm hay sao?
Nói cứ hay như hát ấy. Để Tiểu Bảo ở đây mà không đưa một đồng nào, thế mà anh cũng dám nói. Cô la hét cái gì ở đó? Cô đã gả đi rồi, nhà chúng ta không còn quan hệ gì với cô nữa. Tôi gả đi rồi thì làm sao? Mẹ!
Mẹ đi với con đi, con sẽ dưỡng lão cho mẹ đến cuối đời. Bố, con sẽ dưỡng lão cho hai người đến cuối đời. Bố, con sẽ dưỡng lão cho hai người đến cuối đời. Cô muốn làm gì thế? Bố mẹ chúng ta phải đi theo tôi! Đi theo tôi! Dừng tay!
Bố mẹ mấy người không muốn theo mấy người về, biết không? Tôi cảnh cáo mấy người. Nếu các người còn động tay nữa, là phạm pháp. Tôi nói này, cảnh sát các anh quản cũng rộng quá rồi đấy. Chúng tôi hiếu thảo với bố mẹ là phạm pháp à? Đúng thế, đúng thế!
Mấy người đây là hiếu thảo à? Mấy người là đang cướp người! Bà ơi, cháu đói rồi. Bà đưa cháu đi ăn cơm nhé. Mẹ, mẹ, mẹ đi đâu thế? Chuyện còn chưa xong mà. Đúng thế. Chẳng ra cái gì cả! Mấy người đã đủ chưa thế?
Không sợ người ta chê cười mấy người à? Cậu đưa đứa bé ra ngoài ăn gì đi. Vâng thưa thầy. Nào, Tiểu Bảo. Đi theo chú cảnh sát nào. Đồng chí cảnh sát, đưa thằng bé đi đâu thế? Còn chưa xử lý xong mà, sao có thể đi được?
Lời còn chưa nói hết mà. Muốn đi đâu đấy? Mấy người có còn nhân tính không? Thằng bé đói rồi, có biết không? Đi! Mấy người cho Tiểu Bảo đi ăn cơm đi. Tao và mẹ mày vẫn còn ở đây mà. Có phải Tiểu Bảo đói rồi không?
Chờ lát nữa là mì đến rồi. Mì đến rồi đây. Vâng, cảm ơn. Cảm ơn. Ăn từ từ thôi. Tiểu Bảo ăn từ từ thôi. Chủ quán, chúng tôi còn một món nữa đâu? Chủ quán! Chủ quán! Tiểu Bảo, cháu tự ăn trước đi nhé. Anh… anh đang làm gì thế?
Tôi… tôi ở đây nghỉ ngơi một chút. Tôi hỏi anh đang làm gì ở đây? Làm việc. Thẻ… thẻ căn cước? Không làm gì xấu đấy chứ? Không có. Lái xe đến giao lộ phía trước đi, đừng đỗ ở đây. Anh đi đâu thế? Lý Đại Vi, anh đi đâu đấy?
Lý Đại Vi, – Tiểu Bảo ăn xong chưa? – Chú ơi, cháu ăn xong rồi. Giỏi quá! Đi thôi. Đi thôi. Đi nào! Thầy! Ăn no rồi chứ? Thầy! Thầy! Có ngon không? Vâng! Em vừa phát hiện một nhân vật quan trọng cần chú ý.
Một tội phạm cải tạo vừa được ra tù. Có đúng không? Vâng, lúc về bác đừng gây gổ với họ nữa. Không sao, vài ngày nữa tôi sẽ lại đến. Vâng, vâng vâng. Tiểu Bảo ngoan quá, nghe lời bà nhé. Tạm biệt chú đi. Tạm biệt. Cảm ơn, tôi đi nhé.
– Vâng vâng vâng, bà đi từ từ thôi – Tôi đi đây! Được rồi, về Đồn trước đi. Thầy à, hay là… Đứng lại cho tôi. Đại Vi? Làm cảnh sát thật rồi à? Là ông thật à? Sao ông lại quay về rồi? Ở đây là nhà bố,
Sao bố có thể không về chứ? Ông từ đầu về? Singapore, Malaysia, Thái Lan, Philippines. Chuyển tới chuyển lui vài nước. Không cần tôi hỏi, khẳng định là kiếm được nhiều tiền rồi, đúng không? Bố… bố còn có việc khác. Ông thì có chuyện gì? Đừng nói nhảm, đi theo tôi.
Đi đâu thế? Bố đi đâu với con? Ông cứ đi với tôi, nói nhảm cái gì? Tôi đi giúp cậu ấy. Đừng sang đó, có người đang chụp. Tôi đâu có phạm tội. Đi, đi. Tại sao bố phải đi với con. Bố không đi với con. Con có thôi đi không?
Hạ Khiết, có chuyện gì thế? Lý Đại Vi, anh đang mặc đồng phục cảnh sát đấy. Có người chụp anh rồi. Con bỏ bố ra. Chụp cái gì mà chụp, có liên quan gì đến anh đâu. Đứng lại. Đừng chạy. Ông đứng lại cho tôi. Có chuyện gì thế? Không có gì.
Đồn phó Trình, tôi đang tìm anh đây. Tôi không có việc gì. Vừa đúng lúc, hôm nay vợ tôi đi đón con, tôi chắc chắn có thể trực ca. Làm sao có thể cứ nhờ anh trực ban suốt được chứ. Anh mau về đi. Hôm nay chồng tôi xin nghỉ,
Đưa hồ sơ giao ban cho tôi đi. Vậy được, dù sao thì có chuyện gì cô cứ nói. Tôi đi đến nhà Hạ Khiết với Đồn trưởng. Lại gọi điện đến à? Chuyện đó… Chính trị viên này, cô xem thằng bé đó, tôi nghĩ cậu ta không có chỗ ở. Thật sao?
Đã mấy ngày rồi, cứ tìm bừa chỗ để ngủ ở trong Đồn suốt. Có hôm còn hỏi tôi, trong Đồn có ký túc xá tập thể không. Tôi nói không có. Tôi đề nghị cậu ta thuê nhà chung với người khác, thì cậu ta lại nói là đã có chỗ ở rồi.
Có lạ không chứ? Tôi đi đây. Tôi gọi các cậu về… Tân Thành, nên tan làm rồi. Chính trị viên. Cậu này đã không được ngủ ngon suốt mấy đêm liền rồi. Đã mệt bở hơi tai rồi. Tạm biệt anh Thành. Nhắc nhở cậu ta, để cậu ta lên giường mà ngủ đi.
Chỉ có vài cái giường thôi, cảnh sát trực ban lâu năm không ngủ, tên nhóc này dám ngủ sao? Tiểu Triệu! Tiểu Triệu! Sao cậu còn chưa về thế? Chính trị viên. Em vừa nhận chức, muốn học tập thêm nhiều nữa. Trong văn phòng của tôi có giường,
Cậu vào ngủ một giấc đi rồi lại học tiếp. Không cần, em không buồn ngủ. Đi ngủ đi. Khi nào thật sự cần người thì tôi sẽ gọi cậu. Đi đi! Thật sự không cần đâu, Chính trị viên. Em không buồn ngủ. Hơn nữa bây giờ cũng chưa đến giờ ngủ mà.
Hay là em ra ngoài vận động một chút. Đi thôi Tiền Trình. Có hơi ngơ ngác đấy. Em đi xem thử. Chính trị viên, em đi xem cậu ta. Tên nhóc này thú vị đấy. Anh không xuống xe à? Gọi thêm một cuộc điện thoại cho Đại Vi.
A lô, Lý Đại Vi, cậu đang ở đâu đấy? Không sao chứ? Thật à? Được! Anh ấy thế nào? Cậu ấy nói không sao, làm chúng ta lo lắng rồi. Lúc về rồi nói chi tiết sau. Đi thôi. Được, tôi nói cho ông biết, tuyệt đối không được phép rời khỏi đây.
Nếu không thì hậu quả tự chịu. Cái lễ này có hơi nhẹ quá. Không nhẹ đâu, nặng lắm đấy. Không! Có lòng là được rồi, đi thăm chị dâu mà. Cậu có hơi rụt rè, không dám đi à? Không phải, con người sư mẫu tôi…
Bây giờ cậu đã là thầy của Hạ Khiết rồi, chị dâu sẽ không làm khó cậu trước mặt Tiểu Khiết đâu. Dù sao cũng phải đối diện mà. Đồn trưởng, đây là lý do mà anh cho tôi làm thầy của Hạ Khiết nhỉ? Tôi đâu có ép cậu.
Là do tự cậu chọn đấy chứ. Tiểu Khiết đến rồi. Báo cáo! Tiểu Khiết. Tiểu Khiết, chú nghe thầy cháu nói, cho cháu chọn văn phòng nhưng cháu lại không chịu. Cháu cứ nhất quyết chen chúc cùng với một đám đàn ông. Chú thấy khá đấy.
Đây gọi là hổ phụ không sinh khuyển nữ. Cháu còn mạnh hơn cả bọn chú lúc vừa làm cảnh sát. Đúng thế! Mẹ cháu lại gọi điện thoại à? – Không có! – Không có! Không có. Đồn trưởng, thầy. Có nhiệm vụ gì sao ạ? Không có nhiệm vụ, không có nhiệm vụ.
Thì là… tan làm rồi mà, để Đồn phó Trình lái xe, bọn chú đưa cháu về nhà. Không cần đâu ạ, tự cháu có thể về. Thì là… Bọn chú cũng là đến thăm chị dâu. Đúng thế, vào ngày đầu tiên cháu đến làm
Bọn chú hẳn là phải đi thăm bà ấy rồi. Nhưng trong Đồn có vài chuyện gấp, hỗn loạn quá nên không có thời gian. Bây giờ có thời gian rồi, nên bọn chú đi thăm. Thật xin lỗi Đồn trưởng và thầy. Hôm nay cháu có hẹn tụ tập với bạn học
Để chúc mừng cháu chính thức nhận chức cảnh sát. Người trẻ tuổi thích tụ tập náo nhiệt, hay là cứ để con bé đi đi. Cậu xem cái chuyện lộn xộn này. Hai chúng ta hẳn là nên đánh tiếng với con bé trước, thương lượng một chút. Đúng thế.
Nào, cháu cứ cầm đồ trước đi. – Cảm ơn Đồn trưởng. – Được chứ? Cảm ơn thầy. Đừng khách sáo. Trông con bé này xem. Cháu cao lớn thế này rồi. Khiến người ta đau lòng quá. Cháu nói xem, nếu Đồn phó Hạ còn sống thì… A lô. Cái gì? Được!
Được được được, tôi biết rồi. Lý Đại Vi đâu? Tan làm rồi thì phải? Chuyện này… chuyện này… Tân Thành đâu? Có lẽ anh ấy vẫn còn ở đây. Xảy ra chuyện gì rồi? Đi! Tân Thành, Tân Thành, Lý Đại Vi đâu? Đồn trưởng! Chắc là về rồi.
Cậu mau gọi điện thoại cho cậu ta. Bảo cậu ta về Đồn ngay lập tức. Nếu cậu ta không muốn làm cảnh sát nữa, thì tranh thủ đi sớm đi. Được! Nếu thầy đã nói như vậy, thì hôm nay em sẽ không nói gì nữa. Cậu khốn nạn. Đúng, em khốn nạn.
Bố em cũng khốn nạn. Được! Được, Lý Đại Vi. Học trò như cậu tôi dạy không nổi nữa. Cậu muốn đi tìm ai thì tìm. Lý Đại Vi, cậu cút lên đây cho tôi. Đây là nơi nào? Đây là Cục cảnh sát đấy. Là Đồn công an đấy.
Còn có gì không thể thẩm vấn ra sao? Không ôm tâm lí cầu may. Hơn nữa cháu cũng không phạm pháp. Cậu không phạm pháp nhưng cậu làm trái kỉ luật rồi. Cậu có còn muốn mặc Đồng phục cảnh sát nữa không?