Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 24 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 24: Em Cho Phép Anh Thích Em] Nhưng mà, tôi cứ luôn cảm thấy những việc gần đây giống như là đã từng xảy ra ấy. Đặc biệt là cảm giác tối hôm nay. Như đã từng gặp qua.
Hơn nữa bây giờ nhìn anh ấy à, càng nhìn càng thấy vừa mắt. Lộ Đa. Tôi có chuyện muốn nói với cô. Tôi cũng có chuyện muốn nói với anh, anh nghe tôi nói trước đã, được không? Tôi phát hiện hình như dạo gần đây tôi đổi vận rồi.
Hơn nữa tôi cảm giác quý nhân đó là anh. Đương nhiên còn có Hoả Hoả. Hoả Hoả? Nếu như không phải hôm đó cậu ấy giúp tôi giải quyết nút thắt trong lòng của ông chủ Tiệm Hải Sản thì tôi sẽ không thể nào thuyết phục được Giám đốc Quan nhanh như vậy.
Chuyện này tôi phải cảm ơn cậu ấy. Nhưng mà món cơm hải sản đó của cậu ta là tôi mời. Tôi không báo tạm ứng với công ty, tôi sẽ không lợi dụng anh đâu. Hoả Hoả cũng tới tiệm ăn đó? Sao thế? Nói như vậy
Mình đã hoàn toàn bị thay thế rồi. Có… có ý gì vậy? Tôi muốn nói là sau này đừng gọi tôi là Ngỗng Bá Vương nữa. Được rồi, không gọi thì thôi. Nói về chuyện này ấy à cũng vẫn phải cảm ơn anh. Nếu không phải là anh tin tưởng tôi,
Cho tôi một chút chút lòng tin thì tôi cũng không làm được. Vừa hay chính bởi vì anh đã cho tôi chút chút lòng tin ấy đã khiến tôi cảm thấy bản thân làm được rồi. Thật tốt. Nhưng mà chuyện này tôi cũng vẫn phải cảm ơn anh. Anh đợi tôi với chứ.
Cùng đi nào. [Tam Sinh Hữu Hạnh] Hai bạn vất vả rồi. Cũng đâu có hung dữ như trong truyền thuyết đâu. Nói không chừng là khẩu Phật tâm xà ấy. [Tiệm Hoa Quả Tươi] Hai người có biết là ai đã đem thứ này đặt vào trong tủ của tôi không? Quý khách,
Xin anh dừng hành vi thiếu đứng đắn của mình lại. Quấy rối tình dục hay ho lắm sao? Ai quấy rối tình dục chứ? Cửa hàng trưởng đâu? Tôi đây, tôi đây. Giám đốc Bạch. Ngọn… ngọn… ngọn gió nào đưa anh… tôi còn chưa nhìn thấy anh nữa. Chuyện này là sao?
Người này… Tôi hiểu ý của anh. Dáng vẻ dung tục như này nhất định là kẻ quấy rối tình dục. Không ngờ anh lại dám quấy rối tình dục Giám đốc Bạch kính mến của chúng tôi. Anh thật là. Tôi sớm đã nhìn ra anh không đàng hoàng rồi. Thật là.
May mà Giám đốc Bạch của chúng tôi xuất chúng hơn người đã ngăn chặn được một vụ quấy rối tình dục. Hách Điềm, có phải anh ta động tay động chân với cô không? Không phải sợ, tôi và Giám đốc Bạch hoàn toàn đứng về phía cô. Phải dũng cảm,
Lớn tiếng nói ra, đối mặt với những chuyện như này. Cô đừng sợ, dũng cảm lên. Tôi không sao. Thì là anh ấy khi tới thì cứ chụp hình hoài. Tôi không sao. Không. Có sao hay không không phải cô nói là được, là pháp luật nói mới tính.
Giám đốc Bạch, buộc phải báo cảnh sát người này đúng không? Anh Trương, báo cảnh sát. Anh không được đi đấy, tôi nói anh biết. Anh tránh ra cho tôi, tránh ra. Cửa hàng trưởng. Tôi không sao, tôi khống chế được anh ta rồi. Hách Điềm, cô không phải sợ.
Cô yên tâm, có tôi đây, cô sẽ không phải chịu bất cứ tổn hại nào. Bỏ tôi ra. – Phải làm sao đây? – Đại ca bị bắt rồi. Anh Bạch. Cảm ơn thông tin mà anh đã cung cấp. Chúng tôi đã tìm hiểu tình hình
Từ camera giám sát anh cung cấp rồi. Tên này là kẻ đã phạm tội nhiều lần. Vất vả rồi. Đồng chí cảnh sát, tôi đi cùng anh để lấy lời khai. Giám đốc Bạch, anh nghỉ ngơi trước đi nhé. Sao cô lại tới đây? Bây giờ tôi làm giám đốc,
Đương nhiên phải tới cửa hàng thị sát một chút. Các người làm gì thế? Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa! Các người làm gì thế hả? Bỏ anh ấy ra. Bắt anh ta lại, bắt lại. [Phòng khám bệnh] Không sao chứ? Không sao.
Cô cũng nên đi kiểm tra cẩn thận đi, xem có bị thương ở đâu không. Tôi không sao. Ban nãy anh đã bảo vệ tôi rồi, tôi còn lo anh bị thương kìa. Vẫn ổn. Tôi xem tay của anh một chút. Đợi lát nữa phải bảo bác sĩ kê thuốc cho.
Tôi đi nộp tiền, lát nữa sẽ quay lại. Được. Hoả Hoả, sao cậu lại tới đây? Không phải là chúng ta đã hẹn đi xem nhà sao? Kết quả cậu không tới, bọn họ bảo cậu đi tới đây. Không sao chứ? Không sao. Giám đốc Bạch có bị thương vài chỗ,
Tôi đi cùng anh ấy tới bệnh viện. Phải rồi. Cậu chăm sóc anh ấy giúp tôi một lát, tôi đi qua quầy bên cạnh nộp tiền, lát nữa quay lại. Cảm ơn nhé. Vậy tôi đi trước đây. Ngồi đi. Tay anh vẫn ổn chứ? Không sao. Tôi nghe điện thoại đã.
Alo, mẹ ạ. Cho dù hôm nay mẹ có nói gì căn nhà này của con nhất định phải cho Lộ Đa thuê. Không phải. Căn nhà này đối với mẹ mà nói nó chẳng có tác dụng gì cả, nhưng đối với Lộ Đa mà nói thì nó rất quan trọng.
Tại sao con làm bất cứ điều gì mẹ cũng đều phản đối con thế? Mẹ không muốn thấy con vui vẻ chứ gì? Cảm ơn. Hoả Hoả. Không phải là tôi bảo cậu chăm sóc Giám đốc Bạch sao? Anh ấy không sao. Lộ Đa.
Tôi có chuyện rất quan trọng muốn nói với cô. Được. Hoả Hoả, cậu nói đi. Tìm tôi có việc gì? Chuyện căn nhà? Không phải. Là chuyện của tôi với cô. Cậu nói đi. Bắt đầu từ lúc tôi nhặt được túi bảo vệ môi trường của cô,
Tôi phát hiện bên trong có thông tin về căn nhà của tôi. Thực ra trong lòng có một cảm giác lâm râm không nói nên lời. Sau đó thì chạm mặt nhau ở tiệm hải sản, rồi lại gặp ở biệt thự. Nếu lần một là trùng hợp,
Vậy lần hai, lần ba thì sao? Con người tôi trước nay chưa từng tin vào định mệnh. Nhưng mà ngày hôm đó, lúc cô bình luận về bức tranh của tôi, tôi cảm thấy đây chính là định mệnh. Trong thế giới đầy những bất ngờ này sẽ luôn có người hiểu cô.
Mà Lý Lộ Đa cô chính là người hiểu tôi. Vậy thì cô đồng ý làm bạn gái tôi không? Giữa chúng ta chỉ là mối quan hệ cấp trên và cấp dưới. Bởi vì vòng lặp thời gian mà bị ép ràng buộc lại với nhau. Tôi nghĩ
Vẫn nên giữ khoảng cách thì hơn. Mọi người đều tự trọng một chút. Trước đây tôi đã nói những lời khiến anh hiểu lầm. Bây giờ tôi đã biết anh vẫn là Giám đốc Bạch tuyệt đối lý trí. Sau này tôi sẽ vẫn là nhân viên của anh. Vậy nên
Để cho cuộc sống của chúng ta khôi phục lại đúng quỹ đạo vốn có là được rồi. Tôi hứa với anh. Hứa với tôi rồi đấy. Nào, nào, nào. Chụp một tấm, chụp một tấm. Cậu bị dở hơi à? Đang ở viện đây. Xấu chết đi được, xoá đi. Rất đẹp mà.
Giám đốc Bạch đâu rồi? [Lộ Đa] Lộ Đa! Đây… Xin chào, tôi tên Khương Hoả Hoả. Tôi là bạn trai của Lộ Đa. Bạn thân của tôi, à thì… Quách Tiểu Lai. Cô chính là Quách Tiểu Lai, người bạn từ thuở nhỏ của cô ấy có đúng không? Là tôi đây.
– Xin chào. – Xin chào. Chuyện gì đây? Hai người các cậu tuyên bố chính thức rồi? Hôm nay tuyên bố chính thức? Phải. Bắt đầu từ ngày mai tôi chính là tài xế chuyên trách của Lộ Đa. Hàng ngày sẽ đưa đón cô ấy đi làm.
Cậu cũng không cần phải ngày ngày đưa đón tôi đi làm đâu. Chỗ này cũng rất gần với tàu điện ngầm, tôi có thể tự đi. Tôi tự nguyện mà. Tám giờ sáng ngày mai, dưới nhà cô, tôi sẽ tới đón. Về trước đây. Tạm biệt. Chú ý an toàn.
Mắt nhìn tinh tường đấy, chàng trai trẻ. Mời trà sữa đúng không? Làm gì thế? Đây còn chẳng phải là Phòng Sản phẩm của chúng ta có chuyện vui hay sao? Cuối cùng Lộ Đa cũng đã thoát ế rồi. Bạn trai cô ấy mời mọi người đồ uống. Anh đừng nói linh tinh.
Đây, của chị. Sau này chuyện công việc xin hãy giúp đỡ Lộ Đa nhiều hơn. Được, được. Cậu khách sáo quá. Đây, anh. Cảm ơn. Cảm ơn. Giám đốc Bạch tới rồi. Đây, của anh. Đây, Giám đốc Bạch. À thì… sau này trong công việc mong anh quan tâm tới Lộ Đa hơn.
Chuyện công việc xem năng lực cá nhân. Tôi sẽ không quan tâm đặc biệt tới ai. Được. Đây. Phỉ Phỉ. Cảm ơn. Hình như Lý Lộ Đa không uống được trà sữa thì phải? Tôi bị dị ứng với các sản phẩm làm từ sữa. Không sao. Cậu không biết à? Không biết.
Không sao, giờ thì tôi biết rồi. Mau chóng làm việc đi. Steve, chúng ta đổi đi, tôi thích uống nước chanh. Được thôi, được thôi. Cảm ơn nhé. Tôi thích uống trà sữa. Cảm ơn nhé. Không có gì. Nếu anh không thích uống trà sữa
Lần sau tôi sẽ mời anh đồ uống anh thích. Cảm ơn, không cần đâu. Con người tôi ấy à, trước nay không uống bất kỳ loại đồ uống nào. Không tốt cho sức khoẻ lắm. Tôi có thể nhìn ra được tình cảm của anh dành cho Lộ Đa không hề bình thường.
Nhưng tôi muốn nói với anh, người con gái này, thật sự rất quan trọng với tôi. Hơn nữa hiện giờ người ở bên cô ấy là tôi. Vì vậy tôi hy vọng, anh có thể giữ ranh giới một chút. Tôn trọng và chúc phúc chúng tôi.
Hình như cậu có chút hiểu lầm thì phải. Tôi và Lý Lộ Đa chỉ là mối quan hệ cấp trên và cấp dưới. Tôi không hề quan tâm tới tình cảm cá nhân của nhân viên. Nhưng mà bất kể cậu là bạn trai cô ấy hay là bạn của cô ấy
Thì cũng đừng làm ảnh hưởng tới trạng thái làm việc của nhân viên tôi. Ảnh hưởng tới công việc là tôi không đồng ý đâu đấy. Ảnh hưởng? Vậy tôi chỉ có ảnh hưởng tích cực tới Lộ Đa thôi. Lý Lộ Đa. Tôi lần đầu gặp người con gái như vậy
Một ánh mắt đã có thể nhìn ra được nội tâm của tôi. Loại cảm giác này trước nay tôi chưa từng có. Tương lai cô ấy muốn gì tôi tin mình đều có thể cho cô ấy. Cô ấy không thích điều gì tôi tuyệt đối sẽ không làm.
Tôi sẽ chịu trách nhiệm cho hạnh phúc của cô ấy tới cùng. Rất tốt. Chúc hai người hạnh phúc. Cảm ơn. Còn chuyện gì nữa không? Không. Vậy cậu đi trước đi. [Cái tên Khương Hoả Hoả này] [hoá ra mình lại không ghét cậu ta tới thế,]
[thậm chí có chút tán thưởng cậu ta.] Con lén lút bắt chước tranh của mẹ. Mẹ coi con là trẻ con gây rối nên đã nhịn. Vậy mà giờ con lại biến thành một người đầu óc chỉ biết tới yêu đương. Vì một đứa con gái giấu giếm che đậy,
Thay mẹ đi bàn chuyện hợp tác với người ta. Con có biết rốt cuộc con đang làm gì không hả? Còn nữa, cái con bé đó rốt cuộc nó là người như thế nào? Con mặc kệ mối quan hệ của con và cô ấy là gì. Con cũng mặc kệ
Mẹ có đồng ý cho bọn con yêu nhau hay không. Con hy vọng trong chuyện này mẹ có thể cho cô ấy một cơ hội. Đây là từ nhỏ tới lớn, lần đầu tiên con xin mẹ như vậy. Hợp tác thành công. Hơn nữa mẹ tôi cũng đã đồng ý
Để căn nhà lại cho cậu thuê rồi. Thật sao? Cảm ơn cậu. Phải là tôi nói cảm ơn cậu mới phải. Nếu như không nhờ có cậu chắc tôi và mẹ sẽ vẫn chẳng ai ngó ngàng tới ai. Với cả, cậu biết không,
Giờ bà ấy muốn đặt bức tranh sơn dầu màu xanh đó của tôi ở vị trí bắt mắt nhất trong nhà, bên cạnh bức tranh của bà ấy. Cậu nói xem có phải lần này bà ấy đã công nhận tôi rồi không? Bà ấy ngày trước chưa từng công nhận
Tranh của tôi vẽ, đúng chứ? Đúng chứ? Đương nhiên rồi. Quý khách, bưu kiện của anh. Cảm ơn. Em chuyển lên làm chính thức rồi chị Lộ Đa. Mới nãy Giám đốc Bạch đã thông qua bài sát hạch chuyển lên làm chính thức của em rồi,
Cuối cùng em đã trở thành nhân viên của Tam Hạnh. Bố ơi, có phải con sẽ không được gặp lại bố không? Dương Dương, bố từng dạy con, nếu như chúng ta làm sai thì chúng ta phải làm thế nào? Xin lỗi. Phải. Lần này bố đã làm chuyện không tốt
Vì vậy phải đi xin lỗi người ta. Hơn nữa còn phải đi tới nơi rất xa rất chân thành mà xin lỗi người ta. Một mình con ở nhà cô phải ngoan đấy, biết chưa? Bố hứa với con. Đợi bố về rồi bố sẽ mang về rất nhiều kẹo mút cho con.
[Tam Sinh Hữu Hạnh] Hoa quả của chúng tôi quả nào quả nấy đều rất lớn, đều là hàng đã được công ty chọn lựa kỹ lưỡng. Chị có muốn mua thử mấy quả không ạ? Vậy thì mua một hộp để ăn thử vậy. Tuy rằng Tiểu Tiên rời khỏi Phòng Sản phẩm
Nhưng lại trở thành quán quân bán hàng của cửa hàng. Cuối cùng cô ấy cũng để lộ gương mặt tươi cười lâu ngày không được thấy rồi. Bây giờ là thời gian làm việc. Chúng tôi đi làm việc ngay đây. Đinh Sa, học tiếng anh thương mại là rất tốt,
Nhưng phải học vào lúc tan làm nhé. Vâng. Chị Trí Anh, hàng ngày đều sẽ có các sản phẩm giảm giá, nhưng mà báo cáo thì phải sửa nhanh lên chút, hôm nay em cần dùng tới. Được, được, chị sửa ngay đây. Thắng hay thua rồi? Không thua trận nào. Vậy…
Nhớ cạo râu đi nhé. [Tuy rằng cô ấy đã quên đi quá khứ,] [cũng quên cả tôi,] [nhưng có thể nhìn thấy dáng vẻ] [bình an, hoạt bát của cô ấy] [vậy là đủ rồi.] Nói ra thì lần này lúc tôi với Lộ Đa đi ký kết hợp đồng thì mới phát hiện
Hoá ra sau lưng có một đại công thần. Không chỉ đem trà sữa tới tặng công ty chúng ta, còn đem cả hợp đồng tặng cho cô, tuyệt thật đó. Nói ra cũng rất xứng đôi. Cậu ấy tốt thật đấy. Cậu nhóc đó được phết đấy, chỉ là gầy quá.
Uống trà sữa rồi còn nói người ta gầy. Gầy quá. Quan tâm chuyện chính một chút đi. Không phải, hiện giờ cậu ấy chính là chủ nhà của tôi. Mọi người nói chuyện đi. Tan họp. Hoả Hoả. Đi, tôi dắt cô đi tới một nơi. Đi đâu?
Đi tới căn nhà đó của tôi. Tôi đã trang trí một chút, cô đi xem thử xem cảm thấy thế nào? Xin lỗi nhé. Hai ngày nay tôi vốn định chuyển khoản tiền nhà qua Wechat cho cậu. Công việc của tôi bận quá nên quên bẵng mất.
Tôi tới là để nói với cô tôi muốn được gặp cô mỗi ngày. Hoả Hoả, tôi vô cùng biết ơn những điều cậu đã làm cho tôi. Nhưng mà tôi cũng phải nói rõ ràng với cậu, xin lỗi… Được rồi, được rồi, được rồi. Cậu nghe tôi nói hết đã.
Cậu còn nhớ những lời lần trước đã nói với tôi không? Vậy thì cô đồng ý làm bạn gái tôi không? Thực ra tôi cũng không hiểu rõ lắm rốt cuộc trong lòng nghĩ thế nào. Thực ra cảm giác cậu đem lại cho tôi như là đã từng gặp qua.
Nhưng tôi không biết đây có phải là thích hay không nữa? Tôi cảm thấy cậu cần cho tôi thêm chút thời gian để suy nghĩ về chuyện này. Tôi cũng muốn hỏi rõ lòng mình nghĩ thế nào. Tôi đồng ý với cậu… Đồng… đồng ý tôi? tôi sẽ suy nghĩ kỹ.
[Nhưng trong khoảng thời gian tiếp xúc này] [tôi phát hiện cậu không giống với người] [mà tôi nghĩ trong đầu.] [Xin lỗi.] [Lộ Đa,] [tôi sẽ mãi ghi nhớ mùa hạ này có cô.] Giống hệt như mẹ đã dự đoán, vẫn là bị từ chối chứ gì?
Chỉ là tạm thời từ chối thôi. Theo một ý nghĩa nào đó mà nói thực ra mẹ cũng phải cảm ơn cô Lý Lộ Đa này. Cảm ơn cô ấy? Cảm ơn cô ấy từ chối con, để con hợp lẽ mà đi nước ngoài, đúng không?
Cảm ơn con bé đã cho con trải nghiệm nỗi đau của việc không có được và cho dù không có được vẫn bằng lòng cho đi tình yêu. Loại cảm xúc này là chất dinh dưỡng tốt nhất để thúc đẩy sự phát triển của người làm sáng tạo.
Nghệ thuật cần những vết thương. Mẹ không thể dạy con con bé đã cho con cảm nhận rồi. Vậy nên phải cảm ơn con bé. Cũng sắp tới giờ rồi, còn không đi thì sẽ không kịp chuyến bay đâu. Tiểu Ngô, nhấc hành lý của Hoả Hoả xuống xe. Lúc còn nhỏ
Để con ở nhà một mình, con không vui. Lớn lên rồi muốn đưa con đi, con vẫn không thấy vui. Người khác đều đánh giá mẹ là một nghệ thuật gia tuỳ hứng. Mẹ thấy ấy à, con còn tuỳ hứng hơn mẹ. Vốn dĩ
Định nhờ vào gien nghệ thuật xuất sắc của mẹ, cộng thêm sự giúp đỡ dành cho con, con muốn thành công cũng sẽ rất dễ dàng. Nhưng dâng tới tận miệng, con lại nhất mực không cần. Điểm này ấy à, đúng là rất giống mẹ. Nếu đã như vậy
Mẹ cũng phải đưa ra một lựa chọn khác. Dẫu sao thì nghệ thuật gia là phải đột phá bản thân mình, sáng tạo bản thân. Sáng tạo bản thân. Được rồi. Vậy giờ chiếc visa này cũng không còn tác dụng nữa rồi. Mẹ ấy à sẽ đi Châu Âu một mình.
Con ở lại vẽ tranh mà con thích, theo đuổi cô gái mà con yêu, làm những việc con thật sự thích. Mẹ sẽ không can thiệp vào cuộc sống của con nữa, con cũng đừng nghĩ đến việc can thiệp vào cuộc sống của mẹ.
Xem sau này con có thể vượt qua mẹ không. Không hổ là mẹ của Khương Hoả Hoả này. Anh. Đã tìm thấy chưa? Tốt quá. Em đã nói là để quên ở nhà mà. Đây là món quà kỷ niệm mà em chuẩn bị cho cô ấy nhân kỷ niệm 35 ngày.
Ôi trời, 35 ngày còn có ngày kỷ niệm. Anh không hiểu rồi. Đây là buổi biểu diễn trở lại của thần tượng của cô ấy. Giám đốc Bạch. Anh chính là thiên sứ tình yêu của em. Em không cần phải phấn khích vậy đâu.
Làm như đây là lần đầu tiên anh giúp em không bằng ấy. Từ lúc em 16 tuổi tới giờ anh đã đưa giúp em 75 lần món quà kỷ niệm, thu nhận kẻ không nhà để về là em 760 ngày. Số tiền mà anh bỏ ra cho em ít nhất cũng phải….
Anh, anh, anh. Lần này khác. Em quyết định tự lực cánh sinh, từ chối ăn nhờ ở đậu. Em phải dọn ra khỏi nhà của anh, chung sống với Tiểu Lai cho tốt. Tiểu Bạch! Chúc mừng 35 ngày. Gì vậy? Sao anh cũng ở đây? Chúc mừng 35 ngày.
Đây là vé vào cửa cho buổi biểu diễn trở lại của thần tượng em. Sao anh có được nó thế, giỏi vậy. Có thích không? Đương nhiên là thích rồi. Hôm nay là ngày trọng đại, Giám đốc Bạch, có muốn đi ăn chung không? Tôi mời. Ăn thì thôi vậy.
Bây giờ ba thiếu một, chị Lộ Đa cũng đâu có ở đây, có gì ngon đâu chứ. Phải rồi, em quên mất Lộ Đa đấy. Hai người không biết đâu, gần đây Lộ Đa vì chuyện của anh chàng Hoả Hoả đó mà tâm trạng không được tốt lắm. Đừng nhắc Hoả Hoả nữa,
Cẩn thận anh trai anh đi. Có gì mà không thể nói tới chứ? Lộ Đa và Hoả Hoả đã chia tay rồi, anh không biết sao? Chia tay lúc nào? Nói chính xác thì hai người họ cũng đâu có yêu nhau đâu. Lúc mới bắt đầu được một tuần
Lộ Đa đã chủ động nói kết thúc rồi. Không phải là cậu ấy mỗi ngày đều ở dưới cửa công ty đưa đón cô ấy sao? Đó là bởi vì bạn học Khương Hoả Hoả nhất mực làm theo ý của cậu ấy. Cậu ấy chính là muốn dùng con đường si tình
Để cảm hoá Lộ Đa. Nhưng mà Lộ Đa ấy à, hai người có biết tại sao cậu ấy lại từ chối Khương Hoả Hoả không? Tại sao? Đó là vì trong lòng Lộ Đa vẫn luôn có hình bóng của một người. Hình bóng?
Sau đó tôi có hỏi rốt cuộc người này là ai. Ai cơ? Lộ Đa nói chính cậu ấy cũng không rõ nữa. Đáng thương cho bạn học Hoả Hoả này rồi. Anh nghĩ hình bóng ấy là ai? Chính là người bên cạnh Lộ Đa. Phỉ Phỉ. Tôi có chuyện muốn hỏi cô.
Nói đi. Thì là dạo gần đây cô có cái cảm giác mà khi cô nhìn thấy một chuyện hoặc một cảnh tượng nào đó cứ luôn cảm thấy hình như đã gặp ở đâu đó rồi không? Có cảm giác vậy không? Anh cũng cảm giác ấy?
Lần trước khi tôi nhìn thấy một chiếc túi mới được bán ra tôi cứ luôn cảm thấy đã nhìn thấy nó ở đâu đó rồi. Không phải. Thứ tôi nói không phải là cái này. Ý tôi là cô có phát hiện chúng ta cứ luôn nói cùng một lời, làm cùng một chuyện.
Hình như cũng có đôi chút, đôi lúc giống như đang nằm mơ vậy ấy. Đúng chứ? Gần đây tôi cứ liên tục mơ cùng một giấc mơ. Tôi mơ thấy tròng một nhà hàng món Âu với ánh đèn mờ ảo, hai chúng ta ngồi trên một chiếc bàn
Mà phía trước thắp đầy những ngọn nến. Sau đó thì sao? Sau đó chúng ta cùng dùng bữa tối. Đột nhiên… tôi tỏ tình với cô. Cô vô cùng hạnh phúc mà đồng ý. Tỏ tình? Tôi đồng ý lời tỏ tình của anh? Nhưng mà, tôi có thể cân nhắc
Chuyện đi ăn tối cùng anh. Thật sự là có nhà hàng đó trong mơ. Giờ tôi sẽ đặt bàn ngay. [Cậu vẽ những kỉ niệm về bố] [vào trong những bức tranh của cậu,] [còn tôi sẽ để những kỉ niệm về cậu] [ở lại căn nhà này.]
[Tôi hy vọng mỗi ngày cậu về nhà] [nhìn vào những đám mây này thì sẽ nhớ tới tôi,] [coi như là sự đồng hành của tôi dành cho cậu đi.] [Trong lòng Lộ Đa] [vẫn luôn có hình bóng của một người.] [Tôi không biết anh có nỗi niềm gì khó nói.]
[Nếu anh không thích cậu ấy] [thì anh hãy trực tiếp nói rõ với người ta.] [Nếu như anh thích cậu ấy] [vậy thì anh không thể làm tổn thương cậu ấy.] [Hiểu chứ?] [Ngày 2 tháng 6,] [cũng chính là ngày Lộ Đa ngã lầu.] [Nếu như vòng lặp lớn vẫn còn tiếp tục,]
[ngày mai Lộ Đa sẽ rất có khả năng…] [Đợi đã.] [Nếu như ban đầu việc ngã lầu đã không thể thay đổi được,] [vậy thì cho dù là lúc đầu mình có tỏ tình với Lộ Đa hay không] [đều sẽ không thể thay đổi kết cục Lộ Đa sẽ ngã lầu.]
[Vậy mình còn lo sợ và do dự gì chứ?] [Việc mình tỏ tình với Lộ Đa] [và lúc cô ấy sắp phải đối mặt với cái chết] [thật ra vốn chẳng có sự liên quan nào về mặt lô-gích cả.] Cậu tìm ai? Tôi tìm Lý Lộ Đa. Lý Lộ Đa?
Cô ấy đã ra ngoài từ sáng sớm rồi. Ra ngoài rồi? Giám đốc Bạch, anh muốn tới Phòng Sản phẩm ạ? Phải, tôi tìm Giám đốc Lý. Hình như Giám đốc Lý nói hôm nay sẽ không tới. Cảm ơn. Giám đốc Lý có tới cửa hàng không? Tôi không nhìn thấy cô ấy.
Cảm ơn. Lộ Đa. Rốt cuộc cô ở đâu vậy? [Không!] [Lộ Đa!] Lộ Đa. Sao anh lại ở đây? Sao cô lại ở đây? Tôi không biết nữa. Thì là trong đầu xuất hiện rất nhiều cảnh tượng, sau đó nó đã đưa tôi đến đây. Cảnh tượng gì? Tôi nhìn thấy
Anh xét xử tôi ở văn phòng, bắt tôi viết thư xin lỗi, còn không cho tôi thuê nhà của Hoả Hoả. Còn nói tôi trăng hoa ở sân trượt patin, mắng tôi bắt cá hai tay. [Cô phản bội tôi,] [cô bắt cá hai tay.] Không có chuyện gì tốt đẹp sao?
Không nhớ rõ nữa. Đã 4 giờ rồi. Cô đứng yên đó trước đã, đừng di chuyển nhé. Chỗ này nguy hiểm. Chúng ta rời khỏi đây trước đã. Đưa tay cho tôi. Đợi đã. Có người nhảy lầu ở đây. Là anh? Anh vì để cứu tôi nên đã nhảy từ đây xuống.
Rốt cuộc… rốt cuộc những chuyện này là mơ hay là thật? Tại sao tôi lại không nhớ gì? Tại sao tôi lại không nhớ ra những chuyện này. Lộ Đa. Đưa tay cho tôi. Tôi nhớ ra rồi. Thật ra tôi vẫn luôn cho rằng cô không nhớ chuyện gì cả
Ngược lại sẽ càng tốt hơn. Nếu không có vòng lặp thời gian hai chúng ta vốn chính là hai đường song song. Hạnh phúc của cô vốn chẳng liên quan gì tới tôi cả. Tôi không muốn làm mọi chuyện sai lại hoàn sai. Có lẽ chỉ khi tôi tránh xa cô,
Cô mới có thể thực sự được hạnh phúc. Nhưng mà có một câu trước nay tôi chưa từng nói ra, hơn nữa lại bỏ lỡ cơ hội hết lần này tới lần khác. Lộ Đa. Lộ Đa, anh thích em. Bạch Chân Tướng. Em cũng cho phép anh thích em.
Anh kéo em tới đây làm gì hả? Anh bị phá sản chính là vì toà nhà này đấy. Anh đừng chạm vào người em. Người ta còn chưa nguôi giận đâu đấy. Sao vậy? Lần trước em còn chưa tính sổ xong với anh đâu đấy. Thế người phụ nữ đó là ai?
Em ấy là em họ của anh thật mà. Anh lấy đâu ra lắm em họ thế? Lần trước anh cũng lừa em như vậy. Anh đúng là đồ núp váy mẹ. Đi mà bàn chuyện đúng sai với mẹ anh. Nhìn gì mà nhìn? Đi chết đi! Bạch Chân Tướng. Em yêu anh.
[Hết phim] [Cứu em]