Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 04 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 4] [Khóa người mới này thật khó dẫn] Thầy, hai người đâm xe đạp rồi lại còn đánh nhau trên phố đó, chúng ta vẫn nên giam lại đi. Cậu chỉ biết bắt người thôi à? Bắt người đã quá hả?
Đi đổ đầy nước đi. Thầy, em thêm cho thầy ít kỷ tử nhé. Tôi bảo cậu đi đổ nước cơ mà, cậu nói mấy lời thừa thãi làm gì. Thầy, cẩn thận không bỏng. Thầy, thầy đã nóng đến thế này rồi lại còn mặc áo dài tay, mùa hè…
Cậu không thể để tôi yên tĩnh một lúc được à? Nói ít vài câu được không? Tôi xin cậu đấy. Đi đi, đưa người vào đây cho tôi. Đi nào. Căn phòng bên phải ở phía trước. Ngồi ở đó đi. Tránh xa ra. Sao mày không tránh ra đi? Cái gì cơ?
Đừng ồn ào nữa. Vẫn còn cãi nhau? Tôi nói cho mấy người biết, ở đây, trừ khi tôi đồng ý, ai cũng không được phép nói chuyện. Hai người đàn ông, xe đạp đâm vào nhau thì đâm thôi, lại còn đánh nhau. Nói gì về tình huống này đi. Đồng chí cảnh sát,
Chủ yếu do anh ta không phải con người. Mày nói ai cơ? Nói ai cơ? Nói ai cơ? Ai không phải con người? Làm gì đấy? Mày mới không phải là con người. Còn cãi? Không phải chứ, anh đây đúng thật là… Anh nói năng kiểu gì đấy?
Tôn trọng người khác một chút được không? Tôn trọng? Với anh ta á. Tôi khinh! – Mày mà cũng xứng, mày mà cũng xứng! – Hai anh vẫn còn cãi nhau? Im lặng! Im lặng. Không nghe thấy cảnh sát Trần nói gì sao? Đã cho các anh nói chưa?
Đã cho các anh nói chưa? Đúng vậy, đã cho các anh nói chuyện chưa? Anh Trần. Có chuyện gì vậy? Ông Tôn ở bãi đậu xe khu dân cư Thượng Đỉnh vừa gọi điện đến. Nói có vẻ hai tên cướp mà hồi trước chúng ta
Nhờ ông ấy để ý đã xuất hiện rồi. Bảo hai anh nói chuyện, chứ không bảo hai anh cãi nhau. Yên lặng! Cãi nhau cái gì? Còn cãi! Mãi không xong. Không phải, sao lại nói là “có vẻ”? Rốt cuộc là xuất hiện rồi hay chưa xuất hiện?
Ông Tôn nói có vẻ mơ hồ, em cũng không chắc chắn. Sao vậy thầy? Tiền Trình, lát nữa cậu dẫn đường, đưa Lý Đại Vi đi xem tình hình. Chủ yếu là xem nơi ở của hai người đó. Không phải nơi ở lúc trước của hai người đó đã trống không rồi sao?
Đi kiểm tra kỹ lưỡng một chút, cứ coi như đi tuần tra. Nhớ kỹ, cho dù tình huống có phải sự thật hay không, phải gọi điện cho tôi trước. Không có chuyện gì. Ngay cả khi có tình huống gì cũng đừng hành động hấp tấp. Nghe rõ chưa? Cậu nghe rõ chưa?
Vâng. Lát nữa cậu xem chừng cậu ta một chút. Được rồi, các cậu đi đi. Rõ. Đi về phía sau, đi về phía sau. Đừng vây lại xem nữa, xe tới rồi. Xe tới rồi, xe tới rồi. Cảnh sát đến rồi. Đồng chí cảnh sát, anh nhìn trên tòa nhà này,
Trên đó có người nhảy lầu. Đúng đúng đúng, là người làm bất động sản. Ở đây sao? Chỗ nào cơ? Bên này, ở trên tòa nhà. Đứa trẻ trên nóc tòa nhà lưỡng lự lâu lắm rồi, đến giờ vẫn chưa xuống. Không phải nó học rất giỏi sao? Là một cậu bé.
Đúng vậy. Qua đó xem một chút. Dương Thụ. Xin nhường đường. Nào, nhường đường, xin nhường một chút. Xin mọi người nhường đường, nhường đường một chút. Mọi người hãy lui về phía sau. Mọi người trước tiên hãy nhường đường, xin nhường đường trước.
Những người này đều sống trong tòa nhà này sao? Không phải tất cả, có người tới vì hiếu kỳ thôi. Giải tán bọn họ đi. Vâng. Bảo vệ cái cổng này, đừng cho những người không phận sự vào. Vâng. Lùi về phía sau, lùi về phía sau. Thầy,
Chúng ta có nên đợi đội cứu hỏa đến rồi mới hành động không? Đến nơi thì đi xem tình hình trước. – Nhưng chúng ta nên đợi đến khi… – Cậu là chưa từng gặp phải tình thế này hay là sợ độ cao vậy? Không phải, tôi em có sợ. Hãy nhớ rằng,
Người làm cảnh sát thì đều sợ cái ải này. Đến lúc đó cậu đi theo tôi. Anh tốt nghiệp trường thuộc 985, sao lại đi làm Cảnh sát hỗ trợ? Tôi không học chuyên ngành cảnh sát, phải tham gia thi công chức. Tôi không thi đỗ,
Làm Cảnh sát hỗ trợ trước rồi thi lại. Đãi ngộ của Cảnh sát hỗ trợ kém hơn nhiều nhỉ? Cũng tạm. Một tháng… Không đến 3000 nhân dân tệ. Không đến 3000 nhân dân tệ? Thế thì anh sống thế nào? Tôn ca, anh có ý đồ gì vậy?
Tôi ấy hả? Muốn làm cảnh sát. Từ khi còn bé đã muốn rồi. Nếu đời này tôi có thể trở thành Cảnh sát chính thức, chết cũng nhắm mắt, thật đấy. Mấy lời này không nói linh tinh được đâu. Có phải nghe hơi ngốc không?
Nhưng quả thật tôi hơi có chủ nghĩa anh hùng. Không ngốc. Tôi có thể hiểu được, thật đấy. Anh xem trong thời đại hòa bình này, nghề nào dễ thực hiện hóa mộng anh hùng nhất chứ? Không phải là cảnh sát sao?
Anh cũng muốn trở thành cảnh sát từ khi còn bé à? Những lời này mà thốt ra từ miệng tôi thì có vẻ hơi vô liêm sỉ. Tôi ấy à, học kém từ nhỏ, nhưng tôi vẫn cứ được làm ban cán bộ. Anh biết vì sao không?
Giáo viên và bạn cùng lớp đều biết tôi tốt tính, nhiệt tình, chịu khó. Thích giúp đỡ người khác. Các bạn cùng lớp có việc gì đều tìm tôi. Nói cho anh biết, tôi còn từng giành được huân chương vì dám làm việc nghĩa đó. Sau đó đến lúc thi đại học,
Mẹ tôi vừa nhìn tình hình. “Được, con thi vào trường cảnh sát đi.” Ít nhất thì các thầy ở trường cảnh sát cũng có thể quản giáo tôi, có đúng không? Có lúc tôi cũng nghĩ, công việc chúng ta làm cả ngày lẫn đêm chẳng khác gì đống giẻ rách của xã hội.
Đi đâu thực hiện mộng anh hùng chứ? Nghĩ như vậy sẽ hơi thất vọng một chút. Nhưng không sao hết, chúng ta còn trẻ mà, còn có cơ hội. Cơ hội luôn đến với những người có chuẩn bị, đúng không? Được rồi, đừng nhìn nữa. Nhường đường, nhường đường. Tất cả nhường đường.
Vừa làm bố vừa làm mẹ nuôi nấng con nên người, con muốn gì mẹ đều cho. Mẹ còn cho con đi Bắc Kinh học đại học, học lên cả cao học. Bây giờ, mẹ chỉ đòi hỏi con có chút đó thôi… – Thầy. – Hy vọng mẹ con chúng ta
Bao giờ thì đội cứu hỏa đến? có thể yên ổn sống đến cuối đời. Đừng hét, đừng hét, đừng hét nữa. Vũ Hạo! Bà là mẹ của cậu bé sao? Đúng vậy. Mọi người đừng vây quanh chỗ này nữa. Vũ Hạo, nghe lời mẹ, mau xuống đây. Vũ Hạo!
Nếu không phải người nhà, xin hãy lùi lại. Vũ Hạo. Vì sao lại thế? Giải tán đi, đừng nhìn nữa. Tôi không biết tại sao lại thế. Tôi đi mua thức ăn về, thằng bé đã lên trên đó rồi. Vậy trước khi bà đi mua thức ăn,
Đã có chuyện gì xảy ra giữa hai người? Bà phải kể cho tôi biết, chúng tôi mới giúp bà cứu con trai được. Chúng tôi đã cãi nhau. Cãi nhau vì điều gì? Hai mẹ con thì có thể cãi nhau gì chứ. Bình thường chúng tôi cũng thế này,
Nhưng không ngờ lần này nó lại dùng cái chết để uy hiếp tôi. Bà hạ giọng xuống một chút. Vũ Hạo, con muốn nhảy xuống phải không? Được. Vậy mẹ sẽ cùng con nhảy xuống. Ít nhất thì mẹ con ta có thể chết cùng nhau. Mẹ không được đến đây. Không đến đó.
Chúng tôi không đến đó. Đừng di chuyển, đừng di chuyển. Mẹ không được đến đây. Cẩn thận, cẩn thận. Không đến đó, chúng tôi sẽ không đến đó. Cháu phải bình tĩnh, bình tĩnh. Bình tĩnh một chút, bình tĩnh một chút. Cháu hãy bình tĩnh.
Tôi không sống nữa. Tôi cũng không sống nữa! Có phải bà muốn nhìn thấy con trai bà chết ngay trước mặt bà không? Dù thế nào cũng đừng di chuyển. Nếu bà không muốn thấy cậu ấy chết thì đừng kích thích cậu ấy nữa.
Có chuyện gì đợi cậu ấy xuống rồi nói không được sao? Vũ Hạo! Đưa bà ấy đi đi. Cô ơi, cô ơi, cô hãy đi trước đã. Vũ Hạo! Được rồi, được rồi. Cô hãy rời đi trước, rời đi trước đã. Không sao đâu, cô hãy yên tâm. Vũ Hạo!
Chúng tôi sẽ không qua đó. Cảnh sát đến đây làm gì? Bên này. Mỗi lần đến đây cứ như đi vào mê cung vậy. Anh đến rồi. Chào chị Mẫn. Cháu tên Vũ Hạo đúng không? Chú nghe mẹ cháu nói cháu vừa trở về từ Bắc Kinh. Chú đừng có đến đây.
Không đến, không đến. Nhưng chú là một cảnh sát, chú có nghĩa vụ bảo vệ an toàn tính mạng của cháu. Chú đi đi. Tính mạng của tôi không cần chú bảo vệ. TÍnh mạng của tôi không cần ai bảo vệ hết.
Trách nhiệm của tôi là bảo vệ tính mạng của bất cứ ai. Chú đi mà bảo vệ một người có giá trị. Chẳng phải cháu cũng là một sinh mạng có giá trị sao? Không phải, tôi không có giá trị gì hết. Tôi bây giờ chỉ là một con rối. Vũ Hạo,
Cháu sắp tốt nghiệp thạc sĩ rồi đúng không? Cháu nghĩ mẹ cháu có thể quản giáo cháu bao lâu nữa? Tốt nghiệp thì sao? Bà ấy vẫn sẽ không tha cho tôi. Sao lại thế chứ? Mẹ chú cũng rất thích quản giáo chú,
Nhưng chú đã không nghe lời bà ấy từ lâu rồi, chú đã không liên lạc với bà ấy nhiều năm rồi. Thật sao? Thật. Không tin cháu hỏi cậu ấy đi, cậu ấy là học trò của chú. Vũ Hạo, là thật đó. Không chỉ thầy của anh như vậy đâu, anh cũng thế.
Anh cũng học ở Bắc Kinh, anh cũng tốt nghiệp thạc sĩ. Nhưng từ nhỏ đến giờ, chỉ cần anh đạt hạng hai, mẹ anh đều sẽ mắng anh. Anh đã vào được Đại học Bắc Kinh rồi, anh đã lấy bằng thạc sĩ rồi, mẹ anh cũng vẫn mắng anh. Như nhau cả thôi.
Vũ Hạo. Vũ Hạo, anh thật sự rất hiểu em, thật đấy. Đừng di chuyển, đừng di chuyển. Sau này thì sao? Sau đó anh tốt nghiệp, anh rời khỏi Bắc Kinh, rời khỏi nhà. Anh đã đến đây, làm Cảnh sát nhân dân ở đồn cảnh sát. Cháu nghe thấy chưa?
Cậu ấy cũng là thạc sĩ. Vũ Hạo, một người đàn ông muốn thoát khỏi sự kiểm soát của cha mẹ mình, có rất nhiều cách. Cháu có thể tìm một công việc mà bà ấy không thích, hoặc cưới một cô con dâu không hợp ý bà ấy, đều có thể mà.
Chúng tôi đều làm được, cháu cũng có thể làm được. Tôi không thể. Tôi không thoát được, tôi không làm được. Các người cũng nghe rồi mà, bà ấy thà chết cùng tôi cũng sẽ không buông tha cho tôi. Đừng nghĩ như vậy. Chỉ có chết mới có thể chấm dứt tất cả.
Đợi đã, Vũ Hạo! Cái gì? Người sắp đi rồi. Chúng ta gọi cho anh Trần trước. Gọi điện cái gì chứ? Bọn họ đi rồi. Chỉ có hai chúng ta, không ổn lắm. – Là làm trái quy định đó. – Không kịp nữa rồi. Gọi điện cho anh Trần…
Sao rồi Tôn Tiền Trình? Phát hiện hai bọn họ rồi. Ý của Lý Đại Vi là hai chúng tôi sẽ xử lý bọn họ luôn. Cái gì? Vậy cậu mau ngăn cậu ta lại. Không kịp nữa rồi. A lô? Cứ bắt cậu ta lại đã, lát nữa rồi quay lại. Vâng.
Cậu bắt tên gầy đi, tên cường tráng để tôi. Cảnh sát đây, đứng lại! Cảnh sát! Đứng lại! Đừng có chạy. Đừng chạy, cảnh sát đây. Đừng chạy. Đứng lại! Anh, tay của anh… Tôi đã nói gì nào Tôn Tiền Trình? Cơ hội luôn đến với những người có chuẩn bị.
Gọi điện thoại cho thầy tôi, giải quyết xong nhiệm vụ rồi. Xin lùi lại một chút. Đừng nhảy xuống. Cẩn thận, chàng trai. Bên dưới nhiều người như vậy, bây giờ cháu nhảy xuống trúng phải ai thì chính là tổn thương người vô tội đó. Đừng nhảy!
Chú bảo bọn họ tránh đi có được không? Được, chú sẽ bảo bọn họ đi. Chú đừng đến đây. Chú không đến, chú không đến. Chú chỉ đi nói với bọn họ, đừng để bị cháu ngộ thương, được không? Nhường đường, tất cả nhường đường. Chú ý an toàn, lùi về sau!
Tất cả nhường đường. Đừng chụp nữa, mau tránh ra. Mau tránh ra! Chuẩn bị xong cả chưa? Chuẩn bị xong rồi. Khởi động xe rồi lái qua đi. Hạ Khiết, em đừng đi. Đợi ở đây đi. Nghe mệnh lệnh. Thất Tử, cậu ở lại cùng cô ấy đi. Được. Hành động.
Không được di chuyển. Cảnh sát! Không được di chuyển. Sao em hăng hái thế? Không được chạy, đứng lại! Không được phép di chuyển, đừng di chuyển. Tất cả đều không được di chuyển. Bắt mại dâm, bằng chứng là khó lấy nhất. Em vừa đi vào, người ta ấn một cái công tắc,
Đợi em vào đến phía sau, việc gì cũng không còn rồi. Chỉ có thể thế này. Lần này bọn họ không chạy được rồi. Cảnh sát Tào, cảm ơn ông. Rất cảm ơn ông. – Cảm ơn. – Là việc tôi nên làm. Ông vất vả rồi. Vất vả rồi.
Việc nên làm, việc nên làm. Cảm ơn cảnh sát Tào. Chúng ta đúng là anh hùng. Đây là việc tôi nên làm. Cảm ơn cảnh sát Tào. Cảm ơn ông. Không có gì, không có gì. – Cảm ơn cảnh sát. – Cảm ơn cảnh sát. Ông vất vả rồi.
– Cảm ơn cảnh sát. – Cảm ơn cảnh sát. Đừng khách sáo. Đừng khách sáo. Cảnh sát Tào, chúng ta lại gặp nhau rồi. Ông chính là anh hùng trong tim tôi. Cảm ơn các vị, cảm ơn các vị. Cảm ơn. Thật sự không có gì, đây là việc chúng tôi nên làm.
– Tuyệt quá. – Tuyệt quá. Ngồi vào. Đứng dậy. – Cảm ơn nhé, cảm ơn nhé. – Không có gì không có gì. Vất vả rồi. Anh, tay anh? Không sao? Quấn lại chút đi. Bắt người, đánh nhau, ở học viện cảnh sát, đây đều là kỹ năng cơ bản,
Chỉ là hai tên trộm nhỏ thôi. 985 bày tỏ lòng ngưỡng mộ. Để tôi tự làm đi. Anh quấn chặt thêm chút. Quấn qua qua là được. Đi thôi. Đi, lên xe. Ngồi vào. Lý Đại Vi đâu? Thầy, bắt được người rồi. Tránh ra. Nhanh lên.
[Thiết bị ghi hình làm nhiệm vụ đội 7] Nhanh lên, nhanh lên. Đưa lên xe. Ngài cảnh sát, tôi không làm gì cả, tôi chỉ đi ngang qua thôi. [Thiết bị ghi hình làm nhiệm vụ đội 7] Tôi không làm gì… Đừng có lề mề, – Lên xe. – Lên xe.
Đừng lề mề nữa. Nhanh lên, nhanh lên. Tôi là người làm thêm. – Đi. – Đi. Nhanh lên, cúi đầu xuống. Đừng lề mề nữa. – Nhanh lên. – Lên đi. – Lên xe. Đưa lên xe. Nhanh lên. Không không, đồng chí cảnh sát… Đi thôi cái cô này.
Nhanh chóng lên xe, lên xe. Đồng chí cảnh sát, không liên quan đến tôi, tôi chỉ là người làm thuê. Về đồn rồi nói. Không, con tôi còn nhỏ thế này, ông… Thất Tử, vừa hay. Đến đây, đưa đứa bé này đi. Hỏi cách liên hệ với người nhà,
Để người nhà đón đi. Đồn phó Trình, việc này em làm được. Em chắc chắn? Được, vậy em đi hỏi đi. Cậu giúp áp giải người. Đừng khóc nữa. Em tên gì? Vương Soái Hiểu. Đồng chí cảnh sát, tôi là Hạng Thúy Hoa. Tôi chỉ là người làm thuê,
Tôi không biết gì hết. Tôi bị oan. Buông tay ra. Nhanh chóng liên hệ người nhà đến đón con đi. Giải tán đi. Cô cũng thật là, không chọn chỗ tốt đi làm thuê. Nơi này trẻ con có thể đến sao? Không phải, đồng chí cảnh sát.
Cô nhìn xem, con tôi nhỏ thế này, tôi đưa nó theo, chỗ nào cũng không cần tôi. Chúng tôi làm ruộng trong thôn cả năm cũng không kiếm được bao nhiêu. Cả nhà bao người đợi được ăn cơm, Tôi… Tôi cũng không còn cách nào. Cho tôi một con đường sống được không?
Tôi cũng không còn cách nào. Được rồi, chúng tôi cũng không vu oan người tốt đâu. Nhưng bây giờ cô phải đi cùng chúng tôi, mô tả tình hình, hợp tác điều tra. Chỉ cần kết quả điều tra chứng minh cô vô tội, thì cô có thể ra về.
Không không, đồng chí cảnh sát, cô nhìn xem con tôi nhỏ thế này, nếu tôi vào đồn thì nó phải làm sao? Nhà cô có còn ai khác không? Để bọn họ đến đón cô bé đi. Cô yên tâm, nếu cô thật sự là người vô tội, lập tức sẽ được ra ngoài.
Nhưng bây giờ cô phải nói cho tôi biết, ai có thể chăm sóc em ấy những ngày này. Nhanh lên, nhanh, giải tán. Tôi… Tôi… Tôi còn có chồng. Nhưng con tôi còn nhỏ quá, nó không rời xa mẹ được, không rời ra tôi được đâu.
Nhưng cũng không thể đưa cô bé vào với cô. Nói cho tôi số điện thoại của chồng cô đi. Hạ Khiết, còn có chuyện gì sao? Không có chuyện gì. Em sẽ liên lạc với chồng cô ấy bây giờ để đến đón đứa trẻ. Đồng chí cảnh sát.
Được, bọn tôi ngồi xe về trước. Tiểu Tiền, Chí Cương. Hai cậu ở lại với Hạ Khiết. Hỏi xong thì đưa cô ấy về đồn. Chú ý an toàn. – Nhanh lên. – Nhanh lên. 135 1125 Được rồi, đừng khóc nữa. Về đồn giải thích tình hình là được. Cô cảnh sát,
Tôi vừa nhìn đã biết cô là người tốt. Cô không biết… Im lặng. Anh Chí Cương, để cô ấy nói đi. Tôi vào thành phố chưa đầy ba năm, đã bị người ta lừa mấy lần rồi. Năm đầu tiên, tôi chăm chỉ làm việc cả một năm,
Cuối cùng đến lộ phí về nhà cũng không đủ. Tôi đứng bên bờ sông muốn nhảy xuống. Đừng bịa chuyện nữa. Tôi không bịa chuyện, lời tôi nói đều là thật hết. Tôi còn từng đến công trường chuyển gạch, một viên gạch chỉ kiếm được năm xu.
Một ngày tôi phải chuyển mấy nghìn viên, hai tay tôi đều bị cọ rách. Tôi vốn tưởng có thể tích góp được chút tiền, cuối cùng đến khi thanh toán quản đốc khấu trừ của tôi mất một nửa. Còn nói “Cô đưa con gái theo,”
“con gái của cô cũng tính tiền cơm một người.” Lừa tôi đến nỗi… Nếu để người nhà biết tôi đến chỗ đó làm thuê, tôi sẽ không còn đường sống. Tôi thực sự không còn cách nào, những chỗ khác đều không cần tôi. Xuống xe, trung thực một chút. Tiểu Tôn,
Áp giải hai bọn họ về phía sau trước đã. Vâng. Cậu vất vả rồi. Không sao đâu anh. Thầy, để em giúp anh Tôn một tay, tên cường tráng đó không dễ đối phó. Cậu chán sống rồi hả! Tôi làm sao cơ? Cậu làm sao? Cậu nói xem cậu làm sao?
Vừa mới tỏ rõ quyết tâm với tôi đúng không? Việc gì cũng sẽ nghe theo tôi, có chuyện gì thì sẽ báo cáo với thầy trước, có đúng không? Trước khi đi tôi nói với cậu thế nào? Dặn dò cậu bao nhiêu lần, nhấn mạnh bao nhiêu lần rồi, đúng không?
Bảo cậu đi tìm hiểu tình hình trước xem có chính xác không. Dù tình huống thế nào đi chăng nữa, cũng không được ra tay trước, phải gọi điện cho tôi. Những điều tôi đã dặn này đều bay theo gió rồi phải không? Không phải, nói thì nói thế,
Nhưng lúc đó hai bọn họ mỗi người cầm một cái vali đang chuẩn bị chạy, không bắt thì không kịp nữa. Muốn làm anh hùng, muốn lập công, thế sao cậu không nói sớm? Muốn lập công thì tìm người khác làm thầy. Gây rắc rối cho tôi làm gì?
Hắn ta có dao trong tay, cậu có biết không? Trong tay hắn có dao thì cũng cách thầy ngàn dặm, có đâm cũng đâu đâm được thầy. Thầy sợ cái gì chứ? Cậu nói lại lần nữa cho tôi. Lý Đại Vi. Cậu lăn lên đây cho tôi.
Cậu nữa, cậu cũng lên đây đi. Rốt cục là gọi ai đây? Hơn nữa, tôi lăn xuống thì được, chứ sao lăn lên được? Đồn trưởng bảo cậu lăn lên, đòi hỏi cái gì? Lăn lên đi. Dương Thụ, cậu phạm phải lỗi gì rồi? Tôi không biết.
Tôi với thầy tôi vừa cứu được một người. Thật trùng hợp, chúng tôi cũng vừa bắt một người. Cậu xem, cứu người cũng không được, bắt người cũng không được. Thế phải làm cảnh sát kiểu gì đây? Đóng cửa lại. Đứng sang bên kia. Đừng có đứng trước mặt tôi, quay mặt đi.
Tôi không muốn nhìn cái bản mặt của hai cậu. Tôi nhìn mặt hai cậu là lại tăng huyết áp. Thầy của cậu… Thầy của ai? Thầy của cậu! Có cậu nói nhiều thôi, thầy của ai vào đây nữa. Cậu không thông báo với thầy, tự tiện hành động,
Cậu muốn ra vẻ anh hùng đúng không? Tôi nói cho cậu biết, năm đó thầy cậu còn anh hùng hơn cậu nhiều. Năm đó… Cô một cô gái muốn nhảy lầu, bị thầy cậu đuổi kịp. Thầy cậu không màng hiểm nguy xông lên, ôm chặt lấy cô gái đó. Nhưng cô gái đó,
Đã quyết muốn chết. Cô ấy liều mình giãy giụa khỏi tay thầy cậu. Nhưng thầy cậu thì sao? Cứ ngoan cố giữ cô ấy lại. Lúc đó khuỷu tay cậu ấy cọ xát vào mép tòa nhà, đến nỗi xương lộ ra ngoài. Kiên trì được 20 phút… Không kiên trì được nữa.
Cô gái đó trượt khỏi tay thầy cậu ngã xuống chết. Kết quả thì sao? Người nhà cô gái đó nói thầy cậu cứu người sai cách, chính thầy cậu là người gây ra cái chết của cô ấy. Họ đi khắp nơi tố cáo. Cuối cùng cũng không còn cách nào,
Đồn phải cho thầy cậu một hình phạt, đền cho nhà cô gái đó một khoản tiền lớn, chuyện này mới được cho qua. Thầy của cậu ngày trước ấy, còn nhiệt tình hơn cậu, còn hăng hái hơn cậu. Nhưng hiện tại, trái tim cậu ấy đã lạnh đi rồi,
Cho đến bây giờ cũng chưa ấm áp như cũ. Lý Đại Vi, sao cậu lại không nghe lời thầy cậu? Tại sao cậu lại không nghe mệnh lệnh, tự tiện hành động? Đồn trưởng, lúc đó đã quá muộn để báo cáo tình hình. Tình huống có khẩn cấp đến đâu,
Cậu cũng phải có cách đối phó chứ. Thầy cậu bảo cậu gặp chuyện gì phải gọi điện, đó là là đang bảo vệ cậu. Cậu biết không, bắt người, tốt nhất là bốn chọi một, ít nhất cũng phải ba chọi một, xấu hơn thì hai chọi một. Cậu thì giỏi rồi,
Một mình cậu tự lao lên. Đối phương là ai? Là người có tiền án, chuyện gì cũng dám làm. Nếu hắn một dao đâm chết cậu thì trong đồn phải làm sao? Sao cậu lại khiến cho người khác lo lắng thế chứ! Trường đồn, nếu cháu mà chết,
Cháu nhất định sẽ không gây phiền phức cho đồn đâu. Có cái đầu cậu ấy! Mạng cậu là của riêng cậu thôi sao? Cậu mà chết, bố mẹ cậu phải làm sao? Thế nếu cháu mà sợ chết, thì cháu còn làm cảnh sát làm gì? Hơn nữa cháu cũng không sao mà.
Không sao? Cậu giơ tay lên. Cậu không sao thì quấn tay lại làm gì? Cậu đâu chỉ có một mình, cậu còn đưa Tôn Tiền Trình theo nữa cơ mà. Nếu như trong tay người mà cậu ấy đối phó cũng có một con dao thì phải làm sao?
Người ta chỉ là một Cảnh sát hỗ trợ, lương tháng hơn 2000 nhân dân tệ. Cậu định để người ta chết theo à? Cậu biết vì sao phải sắp xếp thầy cho các cậu không? Là để dạy các cậu biết, làm cảnh sát trước tiên phải biết tự bảo vệ mình.
Cậu còn không tự bảo vệ nổi mình, cậu có bảo vệ được người dân không? Chủ nghĩa anh hùng cá nhân không phải là anh hùng, là “cẩu hùng”, là khoe khoang. Dương Thụ, tôi biết… Không đợi đội cứu hỏa đến rồi mới hành động là ý của thầy cậu.
Trường đồn, tình hình lúc đó… Được. Con người thầy cậu ấy à, tôi cũng khá hiểu. Giống như lúc chỉ định thầy và trò cho các cậu tôi đã nói, “Thầy muốn dạy học trò các kỹ năng,” “thì cũng phải học hỏi từ học trò.”
Dương Thụ, cậu là học sinh giỏi của trường luật, cậu đến thực tập ở đồn cảnh sát Bát Lí Hà chúng tôi cũng là muốn áp dụng lý thuyết của cậu vào thực tế. Thế nên tôi hy vọng hai người, thầy trò các cậu có thể thực sự học hỏi lẫn nhau.
Nếu tương lai lại gặp phải tình huống này, thực sự không được thì cậu cứ nói đây là mệnh lệnh của tôi. Vâng. Tôi làm cảnh sát hơn 30 năm rồi. Có thể tôi không phải là một cảnh sát tốt, nhưng chắc chắn tôi là một Đồn trưởng tốt.
Tôi luôn nói với cấp dưới của mình: “Tôi thà đến phòng giam mỗi ngày” “đưa cơm cho các cậu,” “cũng không bằng lòng” “mỗi năm đến nghĩa trang viếng mộ các cậu.” “Các cậu phạm lỗi thì còn có cơ hội sửa chữa,” “nếu các cậu không còn mạng sống”
“thì chẳng còn gì cả.” Hiểu không? Cháu hiểu rồi. Vậy nếu đến lúc không xông lên không được thì sao? Thời điểm không lao lên không được? Hạ Khiết, bố của Hạ Khiết đã từng gặp phải thời điểm không lao lên không được. Ông ấy lao lên rồi, ông ấy đi rồi.
Còn Hạ Khiết và mẹ cô ấy đã phải sống vất vả thế nào? Các cậu phải nhớ rõ, không những phải làm việc chăm chỉ, mà còn phải trân trọng mạng sống. Rõ chưa? Rõ. Rõ. Thầy của cậu gặp phải học trò như cậu, đúng là xui xẻo! Điện thoại đâu?
Trong túi em ạ. Cậu nhìn này, một nhà lớn bé, thật đáng yêu. Cũng coi như chúng ta đã cứu được một gia đình rồi. Cho nên, phục vụ cộng đồng không phải việc nhỏ đâu. Cậu nhìn này. Thầy, thế việc này có tính là việc lớn không? Cậu trả treo đúng không?
Được, cậu nói xem, cửa sổ nhà ai đó vỡ mất một mảnh kính, cậu thấy đây là việc lớn hay việc nhỏ? Thầy, thầy đây mới gọi là trả treo ấy. Cửa sổ vỡ một mảnh kính tất nhiên chỉ là việc nhỏ. Đúng, là việc nhỏ. Nhưng nếu không chú ý,
Cuối cùng sẽ dẫn đến thảm họa. Chỗ chúng ta mấy năm trước đã từng xảy ra tình huống này. Có một nhà, cửa sổ nhà vệ sinh của họ vỡ mất một mảnh kính. Tôi nhắc nhở người nhà họ rất nhiều lần, nhưng nhà bọn họ lười, mãi không thay kính.
Và rồi một buổi tối, có một người vào nhà thông qua đường cửa sổ vỡ này. Ăn trộm đồ thì thôi không nói, cuối cùng còn cưỡng hiếp nữ chủ nhà. Cậu thấy đây là việc lớn hay việc nhỏ? Nghiêm trọng vậy sao? Cậu đừng nghĩ
Cảnh sát phục vụ cộng đồng chúng ta không quan trọng. Chỉ bằng cách làm công việc trước mắt, giúp người dân tìm ra thiếu thốn và cải thiện chúng, mới có thể ngăn chặn vấn đề từ trong trứng nước. Chuyện này ấy… Lần này hai tên nhóc đó ăn đủ rồi. Sao vậy?
Đánh là yêu, mắng là thương. Đồn trưởng của chúng ta cậu còn không biết sao? Coi mấy người mới đến như bảo bối. Hai cậu đang nói ai thế? Còn không phải đang nói mấy cậu mới đến sao, Lý Đại Vi và tiến sĩ nhỏ. Phải nói,
Hai tên nhóc này đúng là được việc. Người này bắt được một tên, người kia cứu được một người. Đồn trưởng còn đang giáo huấn bọn họ. Anh Kiệt, bọn em đi trước nhé. Được. Thầy. Nói vậy chẳng phải là hai người bọn họ lập công rồi sao?
Sao còn bị giáo huấn chứ? Chắc chắn là hành động tùy tiện, gây nguy hiểm cho chính mình rồi. Thầy. Trung thực đi, ngồi nghiêm chỉnh. Ngồi nghiêm chỉnh, ngồi nghiêm chỉnh, ngồi nghiêm chỉnh. Không nói chuyện, không nói chuyện. Cậu này, tên là gì? Phương Tân Vũ. Họ tên, tuổi?
Em ơi, con gái chị mới có bảy tuổi, chồng chị trước giờ chưa từng trông con. Xuống xe đi. Em… Em cho chị gọi một cuộc cho chồng, có được không? Việc này tôi không giúp chị được. Trước khi sự việc được điều tra rõ ràng,
Chị không được liên lạc với bất cứ ai. – Chị không yên tâm giao con lại cho anh ta. – Xuống xe đi. Xuống xe, xuống xe. Hoặc em giúp chị gọi cho anh ta cũng được. Xuống xe. Con gái chị nhỏ quá, nó mới bảy tuổi.
Không phải tôi không muốn giúp chị, đây là quy định của đồn. Xin em đấy. Đi thôi. Em giúp chị gọi cho chồng cũng được. Được không em? Chị xin em. Em giúp chị gọi cho chồng một cuộc được không? Đi. Em gái, chị xin em đấy.
Gọi một cuộc cho chồng của chị. Đi. Chị xin em. Làm cái gì đấy? – Buông tay ra! – Đi! Đi! Có nghe thấy không? Bọn họ chỉ giả vờ đáng thương mà thôi. Cảnh sát Hạ, cô đừng có tin. Ở đây bao lâu rồi? Ngồi nghiêm túc!
Vừa rồi cô ta nói gì với em? Thầy, có phải chúng ta quá có thành kiến với nghi phạm rồi không? Đây không phải thành kiến, mà là kinh nghiệm. Loại người này về sau em gặp nhiều rồi thì sẽ hiểu thôi. Thẩm vấn nữ nghi phạm
Cần có mặt một nữ cảnh sát. Em đi thay quần áo đi. Thầy đợi em ở phòng thẩm vấn. Không ngờ thầy của tôi lại đáng thương như vậy. Thầy của cậu thì sao? Còn chưa về. Đúng rồi, lần trước cậu đề cập đến chuyện thuê nhà, thế nào rồi?
Sao vậy? Cậu hỏi chuyện này làm gì? Thì tôi nghĩ đến ký túc xá của đồn, còn có phòng trực ban này, có ít chỗ lắm. Có thể thuê nhà thì tốt. Chuyện này có thể xem xét. Trước kia tôi tưởng bị phân đến Cục cảnh sát thành phố,
Thuê một căn hộ ở gần đó. Bây giờ đến Bát Lí Hà thì cũng trả lại căn hộ đó rồi. Cũng không có thời gian tìm nhà, vẫn luôn ở khách sạn. Người đến từ Bắc Kinh đúng là xa xỉ nhỉ. Đang tìm rồi, tìm được chỗ thích hợp sẽ chuyển vào ngay.
Vậy cậu đừng tìm nữa. Chỗ tôi có một căn, cậu thuê chung với tôi đi. Thuê chung với cậu? Cậu thuê nhà làm gì? Không phải nhà cậu ở đây sao? Nói một câu khái quát thì là do mẹ tôi lo lắng tôi làm việc ở xa quá vất vả, tự chủ trương
Thuê một căn hộ ba phòng ở gần đây cho tôi. Thuê một căn hộ ba phòng cho một mình cậu? Cậu mới gọi là xa xỉ ấy. Đó do là mẹ tôi coi tiền như rác. Nhưng bà ấy cũng không phải là người có tiền, kiếm tiền cũng rất vất vả.
Tôi cũng là muốn tìm một người thuê chung, chia sẻ tiền nhà một chút, giảm bớt một chút áp lực cho bà ấy. Vậy thống nhất rồi nhé. Tôi có hơi ngưỡng mộ cậu đó, Lý Đại Vi. Đây mới là gì chứ…
Sau này sẽ còn rất nhiều điều đáng để cậu ngưỡng mộ. Sau này thì tôi không biết. Tôi chỉ cảm thấy, cậu rất dễ vui vẻ. Đang nói tôi vô lo vô nghĩ đấy à? Không phải nói cậu vô lo vô nghĩ, ý tôi là cậu rất lạc quan. Hai chúng ta ấy,
Từ nhỏ đã tiếp nhận giáo dục khác nhau. Tôi lớn lên dưới sự giáo dục bằng cách trách mắng và răn dạy, tôi đã quen với những điều này rồi. Thực ra những lời mà Đồn trưởng nói tôi đều hiểu. Cậu nói muốn thuê chúng, có nên gọi cả cậu ta không?
Đúng nhỉ. Triệu Kế Vĩ, cậu có muốn thuê nhà chung với bọn tôi không? Thuê… Thuê nhà gì? Tốn tiền không? Nói thừa! Làm gì có chuyện thuê nhà không mất tiền. Thế tôi không thuê đâu. Tôi… Tôi có họ hàng trong thành phố. Tôi nghe nói, hai cậu lập công rồi à?
Tay của cậu còn… Còn bị thương một cách vẻ vang nữa. Lập công gì chứ? Cậu không biết, Đồn trưởng vừa gọi bọn tôi vào mắng một trận, mắng xối xả. Đến… Đến cả Dương Thụ cũng bị mắng à? Tôi nghe một cảnh sát tiền bối nói,
Nói Đồn trường này chỉ mắng những người mình coi trọng. Thật hay giả vậy? Sao tôi không tin được nhỉ. Vừa rồi cậu không thấy Đồn trưởng, suýt chút nữa đá tôi ra khỏi phòng. Không phải đâu. Nếu Đồn trưởng không coi trọng các cậu
Thì đã không điều các cậu đi làm Cảnh sát an ninh rồi. Nhìn tôi mà xem, làm Cảnh sát phục vụ cộng đồng, mỗi ngày chỉ có đi giám sát. Ngày hôm nay, khó khăn lắm mới được xuống khu dân cư lần đầu tiên, cũng coi như làm được một việc lớn.
Việc gì? Giúp hai cô gái nhỏ đưa một con mèo hoang đang mang thai đến bệnh viện thú y. Thầy tôi còn tự bỏ ra 200 tệ tiền kiểm tra. Cả ngày chỉ làm mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, tám đời cũng chẳng lập công được. Lập công làm gì mà dễ thế.
Thưa thầy. Vừa rồi thầy đã quá coi thường phụ nữ, đã quá xúc phạm người khác rồi. Kể cả cô ấy phạm pháp, phạm tội, trước khi có phán quyết công khai cô ấy cũng là một công dân hợp pháp. Thầy nên có sự tôn trọng tối thiểu với cô ấy.
[Thành thật trả lời câu hỏi của cô đi!] [Nếu cô thực sự vô tội] [thì nhanh chóng khai báo vấn đề,] [còn có thể ra ngoài sớm.] [Con gái chị mới có bảy tuổi] [chồng chị trước giờ chưa từng trông con.] [Chị xin em.] [Gọi một cuộc cho chồng của chị.]