Phim Hành Động Siêu Hay 2022 | Lý Dịch Phong, Tống Dật | Ám Dạ Hành Giả Tập 08 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Biên lai, thẻ] [Số dư tài khoản: 300.0000.00 Bath] [Số máy lạ] [Nhận được tiền chưa?] Vì sao lại là tôi? [Ra khỏi cửa, rẽ trái.] [Ngân hàng tự phục vụ 24 giờ] [Đến ngã tư đầu tiên rẽ trái.] [Đi thẳng 100m.] A lô, xin chào.

    Này anh, tìm anh đó. [Để ý cái máy in ở bên cạnh.] [Cảnh sát Hoa Thành: Lạc Tường] Anh ta là cảnh sát. [Ám Dạ Hành Giả] [Tập 8] Thật ra chuyện này cũng không khó giải quyết đến vậy. Cậu tìm cơ hội hẹn anh ta ăn bữa cơm.

    Hai người ngồi lại, trực tiếp nói rõ với nhau những điều đang hiểu lầm là được. Có thể là không có cơ hội này đâu. Cái gì? Không có gì. Nếu như… Nếu như nhé, người sống lại thật sự là Lạc Tường thì cậu định làm thế nào?

    Lại giết cậu ta lần nữa à? Không, sao có thể chứ? Đừng nghiêm túc quá như vậy. Tôi chỉ đùa thôi. Thoải mái đi, thoải mái đi. Nhưng nếu chuyện này đến mức đó rồi, cậu ta chết thật rồi thì kế hoạch của chúng ta sẽ bị hoãn lại.

    Đến lúc đó cấp trên truy cứu, nhẹ thì tôi bị phạt giáng chức, nặng thì tiếp nhận điều tra. Đây là không phải là điều mà chúng ta có thể khống chế được. Có điều, nếu đến mức đó rồi thì cậu cũng toi đấy. Được rồi. Về nghỉ ngơi sớm đi.

    Rốt cuộc là hàng đang ở đâu? Mất… mất rồi. Không ở đây. Ông Lâm, bên ngoài còn bao nhiêu mạng người, họ có sống được hay không đều trông cả vào ông đó. Trước khi xuất phát, tôi đã chuyển hết hàng lên một chiếc xe. Trong xe chẳng có gì cả.

    Xe… tôi cho người khác lái đi rồi. Ai đã lái xe đi? Tôi không biết. Là Đại Thuận. Đại Thuận đã đem số ma túy của Đại Khôi đi. Là ông trời đang bảo vệ chúng ta. Ông trời phái hắn đến. Ông trời không muốn chúng ta xuống địa ngục, cậu hiểu không?

    Vậy tôi sẽ tiễn các người xuống địa ngục. Davy, ra tay đi. Đợi đã. Cậu giết hết bọn họ, bao nhiêu thi thể như vậy cậu định xử lý kiểu gì? Vậy phải xem chúng muốn vùi xác dưới nước hay muốn hỏa táng. Đừng có sinh sự thêm nữa.

    Vừa nãy chúng còn muốn chém cả cậu, giờ cậu vẫn còn bảo vệ chúng à? Cậu giết bọn họ rồi, cậu thì không sao, nhưng những người ngoài kia đều trả tiền rồi, tôi phải làm thế nào? Đúng nhỉ.

    Cậu nói xem có phải Đại Khôi đã đi trước chúng ta một bước không? Nếu là Đại Khôi thì trong này đã không loạn lên thế này. Chẳng lẽ là cướp tay trong? Không giống. Cậu xem, có người đã dùng chìa khóa để mở cánh cửa bên ngoài này,

    Mà bên trong lại không hề bị động chạm gì. Có thể nói thẳng ra được không? Việc này là do người quen gây ra. Mục tiêu của hắn là xe tải đông lạnh. Vậy thì dễ rồi. Tất cả đi theo tôi, đưa họ đến căn cứ.

    Hóa ra anh đã nhắm chiếc xe này từ lâu rồi. Anh trộm đồ của nhà anh, sao lại kéo theo tôi chứ? Đừng tức giận. Tôi đã đến tất cả các lò mổ của bố tôi, duy chỉ có nơi này tôi thật sự không tìm được nên mới nhờ cô giúp đỡ.

    Tôi mà biết chiếc xe này ở đó thì tôi đã lái đem đi bán rồi, phải không? Cô đi đổ xăng nhé? Sao lại là tôi? Cô cũng biết tôi làm bao nhiêu việc như vậy là muốn chứng minh bản thân cho bố tôi thấy.

    Nếu bây giờ tôi bị người khác phát hiện thì công sức của tôi thành công dã tràng rồi. Logic của anh kiểu gì thế hả? Thế nếu như tôi bị phát hiện thì sao? Sao anh lại ích kỷ như vậy? Tôi… Có tôi đây. Đến lúc đó tôi sẽ cầu xin cho cô.

    Quy tắc cũ. Mặt ngửa là đầu người. Mặt úp. Ba ván thắng hai. Được. Tôi ngồi xe cậu. Yên tâm đi. Tôi chỉ dừng ở chỗ cô một đêm thôi. Tôi đã liên lạc được với người đó rồi. Ngày mai tôi sẽ lái xe đi. Sẽ không có chuyện gì đâu.

    Anh có thể bán được bao nhiêu tiền? Chắc chắn tôi sẽ ra giá cao. Tôi mà lấy được tiền, tôi sẽ chia cho cô một nửa ngay. Theo những gì cảnh sát Tô nói tối qua, tối qua có bảy thôn dân bị bắt đi, bao gồm cả Lâm Triển Hùng.

    Chúng tôi đã đến phòng tắm công cộng và nhà của Lương Long, không tìm thấy bất kỳ manh mối nào. Trên máy nhắn tin cũng không có tin nhắn của tên gián điệp. Điều kỳ lạ là người nhà của những thôn dân này đều không báo cảnh sát.

    Vậy họ nhất định đã bị băng Nam Á uy hiếp, không dám báo cảnh sát. Vị trí của trang trại này rất xa xôi hẻo lánh, có lẽ không nhiều người biết đến nó. Thế nên tôi nghĩ là chỉ có hai khả năng. Một là Đại Khôi tự tìm người làm việc này,

    Hai là Lâm Triển Hùng tự mình biển thủ. Nhưng người của phía cảnh sát chúng ta vẫn luôn giám sát hắn. Đại Khôi tìm người trộm hàng của chính mình, tôi nghĩ khả năng này không lớn. Bên phía đồng nghiệp của Đại Khôi có tin tức gì không?

    Đại Khôi đã vượt biên rồi, đang đợi Lâm Triển Hùng. Hắn không biết tình hình ở đây như thế nào. Vậy bây giờ chúng ta liên lạc với Trần Mạch trước, mau chóng tìm ra tung tích của Lâm Triển Hùng, bảo đảm an toàn cho các thôn dân đó. [Ngoài biên giới]

    Người anh em, phấn chấn lên. Anh Tường. [Ngày 30 tháng tám, thứ hai, 17:05] Sau vụ giao dịch năm năm trước, Kuntuo đã lên thuyền trốn khỏi Hoa Thành, đưa tôi đến tận đây. Tôi nói cậu nghe, không ai có thể tìm ra nơi này.

    Lúc đó còn có quân đội đóng quân ở đây, súng, pháo, bom đạn, cái gì cũng có. Quả nhiên là nhân vật máu mặt tung hoành khắp vùng Tam giác vàng. Nhưng ngày thứ hai hắn đã dẫn theo người chạy mất rồi, vứt tôi ở lại đây một mình,

    Còn không được lấy một câu cảm ơn. Mấy thôn dân đó sao rồi? Thẩm vấn cả một ngày, chẳng nói câu nào cả. Để tôi đi hỏi. Uống chút nước đi. Anh Hùng. Này. Cầm lấy đi anh Hùng. Nếu anh phối hợp với tôi, tôi có thể

    Cho tất cả mọi người rời khỏi đây an toàn. Tôi dựa vào cái gì mà tin lời của một hung thủ giết người? [Xin chào.] [Đây là trung tâm cấp cứu Hoa Thành.] [Có đang nghe tôi nói không? Xin chào.] [Tôi đang không nghe được tiếng của anh.]

    [Chúng tôi cần biết vị trí hiện tại của anh.] [Nếu có thể, xin hãy…] [Đại Thuận,] [đã lâu không gặp.] Ở đây à? Vì sao lại trộm đồ của tôi? Ở đâu? Hàng của tôi ở đâu? [Tôi hỏi lại một lần nữa,] [hàng đang ở đâu?] [Anh còn nghe máy không?] [Thưa anh,]

    [rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?] Đại Thuận. Đại Khôi đã giết thằng bé. Xin lỗi. Tôi nên đợi đến khi nhân viên cứu hộ đến rồi mới rời đi. Cậu đã gọi cấp cứu ư? Đúng vậy. Tối đó thằng bé còn nói gì nữa?

    Cậu ấy nói chúng ta sẽ xuống địa ngục. Đại Thuận lái chiếc xe đó đi vì không muốn lô ma túy đó được đưa vào thị trường. Thế nên Đại Khôi mới giết cậu ấy. Đại Thuận vẫn luôn thuyết phục tôi đừng vận chuyển ma túy cho Đại Khôi. Nhưng lúc đó

    Tôi sợ hãi trước thế lực của băng Nam Á. Đại Khôi dùng tính mạng của tất cả mọi người trong thôn để uy hiếp tôi. Tôi chỉ có thể vận chuyển ma túy giúp hắn. Đại Thuận thấy không thuyết phục nổi tôi nên đã cãi nhau với tôi một trận rất to

    Rồi lái chiếc xe đó đi. Kết quả là sau khi thằng bé ra ngoài, những chuyện sau đó… Tôi hoàn toàn không ngờ được. Tôi sai rồi. Tôi muốn hỏi anh chuyện này. Năm năm trước, ở biên giới Hoa Thành, trong phi vụ làm ăn của Palla và Kuntuo,

    Anh cũng có mặt ở đó phải không? Tôi không biết. A lô. Được. Hai bát hoành thánh tôm thịt, ba cốc trà chanh vàng. Địa chỉ của anh? Anh đợi chút, tôi sẽ giao hàng cho anh ngay. Giai Nghiên. Em đến đây, chị Tô. Đi giao hàng đi. Vâng.

    Trần Mạch đã liên lạc với cô chưa? Vẫn chưa. Tôi đã đợi tin suốt một ngày một đêm. Vậy có thể chúng ta phải dự tính cho khả năng xấu nhất. Không đâu. Sao cô lại khẳng định như vậy? Một người nhát gan như Trần Mạch,

    Nếu anh ta tự nguyện ở lại cùng Lương Long để bảo vệ thôn dân thì chắc chắn đã nghĩ ra đối sách trước rồi. Vậy cô cũng đừng lo lắng quá. Có thể là anh ta chỉ đang ở một nơi không có sóng thôi.

    Anh ta có biết tần số của đài đó không? Trước đây tôi có nhắc đến với anh ta rồi. Nhưng tôi không thể bảo đảm rằng trong thời gian ngắn, anh ta có thể tìm được thiết bị như vậy. Tôi cũng không thể bảo đảm

    Anh ta có thể truyền tin tình báo thuận lợi. Vậy trước tiên cô hãy bảo đảm cho thiết bị thông suốt. Tôi và cảnh sát Vu sẽ nghĩ cách. Vì sao không bắt đầu điều tra từ chiếc xe đó? Chỉ cần có thể tìm ra người đã trộm xe

    Thì có thể dụ được Lương Long xuất hiện. [Quán trà WE&ME] Các đồng nghiệp của tôi đã đi tìm rồi. Nếu lúc đó tôi biết hắn là hung thủ giết Đại Thuận, tôi đã liều mạng với hắn từ lâu rồi. Ba ngày trước cuộc giao dịch thế kỷ,

    Đại Khôi đã đến tìm anh. Nếu chuyện này được bảo mật tuyệt đối thì làm sao Đại Khôi biết được tin này? Không biết. Lúc đó tôi cũng ở bến tàu. Xung quanh toàn là cảnh sát. Anh làm sao mà đem ma túy lên xe được?

    Rốt cuộc mục đích của cậu khi nghe ngóng những chuyện này là gì? Mục đích của tôi cũng giống như Đại Thuận. Chúng tôi đều mong Hoa Thành mãi mãi không có ma túy. Bởi vì tôi có thể đưa mọi người đến một nơi an toàn.

    Hôm nay là ngày bao nhiêu? Hôm nay là ngày 24 tháng 11. Tôi có thể dùng mắt kính của anh không? Hắn khai chưa? Sắp rồi. Cho tôi thêm chút thời gian nữa. Tôi đã vẽ bức tranh này năm năm rồi. Tối nay tôi buộc phải kết thúc nó.

    Cậu muốn ra tay tối nay à? Cậu cũng biết ưu điểm của tôi là không nhẫn nại. Cậu ra ngoài xem giúp tôi trước đi. Cô có quen thuộc với mã Morse không? Tôi từng được học ở trường. Nếu sau này gặp tình huống đặc biệt,

    Cô có thể liên lạc bằng điện đài này. Tôi là tên ngốc. Được. Sau này chúng ta sẽ dùng mấy chữ này làm ám hiệu liên lạc với nhau. Được. [Đồ ăn chay Nhất Liên – Sổ tay dưỡng sinh] A lô. [Cảnh sát Liêu,]

    [chúng tôi đã biết vị trí của Trần Mạch rồi.] [Năm năm trước] Đi thẳng về phía Bắc, không ai kiểm tra cậu đâu. Đi đi. Bảy độ năm phút vĩ độ Bắc. Tôi nghi ngờ Lương Long đưa họ đến đảo này. Được.

    Tôi sẽ lập tức thông báo cho các đồng nghiệp gần đó để chi viện. Đợi chút, đợi chút. Tình hình bây giờ hơi đặc biệt. Lương Long đang nắm giữ bảy con tin. Nếu chúng ta thông báo cho cảnh sát đi cứu người bây giờ, nhỡ xảy ra án mạng

    Thì chuyện này rất khó giải quyết êm đẹp. Chúng ta vẫn nên xác định vị trí rồi nội ứng ngoại hợp với bên Trần Mạch, đó mới là sự lựa chọn tốt nhất. Cậu mang theo các thiết bị liên lạc này. Tôi có danh sách này.

    Cậu về cục cảnh sát lấy những thứ này đến. Hai tiếng sau, chúng ta sẽ gặp nhau ở cao tốc P2. [Sở Cảnh sát Hoa Thành] Cảnh sát Vu, tôi đang tìm anh khắp nơi. Sao thế? Chúng tôi phát hiện ra manh mối mới. Chứng cứ gì? [Chứng cứ] Quân hàm?

    Tìm thấy ở đâu thế? Chính trên chiếc xe tải đông lạnh đó. Cậu đang làm gì thế? Ra ngoài đi dạo thôi. Cho cậu xem thứ này. Đi thôi. Davy và những người khác đã xem hết các camera giám sát gần trang trại,

    Cuối cùng khi xem camera ở cây xăng thì tìm được cái này. Cậu có quen hai người này không? Cậu nhìn bộ dạng của họ đi, có giống như những người mà tôi quen biết không? Vừa nhìn là biết đây mà tay mơ. Mau về đi.

    Phải tìm được hai người này đã. Được. Tôi xử lý mọi việc ở đây đã. Chiếc xe này mới lái được mấy lần. Đèn xe có vấn đề. Không vấn đề gì đâu. Chỗ này cũng có vấn đề. Chắc chắn lắm mà. Anh, giá cả chúng ta có thể thương lượng lại,

    Nhưng anh đừng chỉ nghĩ đến công năng của chiếc xe này. Anh cũng nên xem xét mức tiêu thụ nhiên liệu và công suất của nó. Đây không phải là chiếc xe chở hàng bình thường đâu. Cho dù cậu có tâng bốc nó lên mây xanh

    Thì ở chỗ tôi nó cũng chỉ là cái tủ lạnh thôi. Thế thì nó cũng là chiếc tủ lạnh có tốc độ 200 dặm trên giờ. Xin lỗi nhé. Tôi không thể đồng ý vụ làm ăn này. Cùng lắm thì tôi chỉ thu được bốn cái bánh xe thôi. Thế này…

    Bốn bánh xe cũng được, nó sẽ biến thành cái tủ lạnh thật. Xin chào. Xe sửa xong chưa? Sửa xong rồi. Sửa xong rồi. Đứng lại. Đứng lại. Đứng lại. Tổng bộ, tổng bộ. Chỗ tôi xảy ra tình hình. Ăn đi, ngồi xuống. Có tin tức gì của Triển Hùng không? Không.

    Đợi cậu ta cả ngày rồi mà không liên lạc được với cậu ta. Nhưng trước giờ Triển Hùng đều làm việc rất cẩn thận, chúng ta nên tin cậu ấy. Đợi thêm đi. Chưa biết chừng ăn cơm xong, cậu ấy sẽ đưa hàng đến. Tôi nói vậy các cậu có tin không? Tin.

    Tôi còn không tin mà các cậu tin à? Không tin. Không tin mà còn không đi tìm đi. Chúng tôi đi ngay. Ông Thái. Đã che phủ sóng điện thoại đi chưa? Cảnh sát Liêu. Điều kiện của chúng tôi có hạn, chỉ được phép nói một phút. Trong đó sao rồi?

    Bên này có tổng cộng chín người. Có lẽ tối nay Lương Long sẽ ra tay. Được. Thế này. Có một bãi cạn ở phía đông nam. Tôi sẽ sắp xếp một chiếc thuyền đến đón cậu. Có hai người các anh thôi ư? Đông người sẽ đánh rắn động cỏ.

    Lương Long mà phát hiện ra thì kế hoạch này thành công cốc. Cậu có nghe thấy không? [Có một lối đi bí mật trong căn cứ.] [Tôi sẽ đưa họ ra khỏi đường hầm lúc một giờ đêm.] A lô. Bảo cảnh sát Vu đến tiếp ứng cho chúng tôi.

    Tín hiệu không rõ ràng. Bay ra khỏi phạm vi tín hiệu rồi. [Cảnh sát Liêu.] A lô, cậu có nghe thấy không? Nói đi. Cúp máy rồi. Chúng ta sẽ xuất phát lúc 11 giờ. Mau lên. Đi thôi. Cảnh sát Vu.

    Cậu nên nói cho tôi biết tình hình ở đây sớm hơn. Tôi có cách. Tôi có cách phá bức tường này. Đất nền bên đó không đủ sức chịu lực. Nếu xảy ra chuyện gì, tất cả đều bị chôn vùi ở đây. Tôi đã từng học về bom đánh sập,

    Đưa thuốc nổ cho tôi đi. Được. Cảnh sát Vu. Tính mạng của chúng tôi nằm cả trong tay anh đó. Lùi lại, lùi lại. Mau lên, mau lên, mau lên. Phiền cậu, nếu như tôi không ra ngoài được, giúp tôi đưa cái này cho con trai tôi A Thái. Yên tâm đi.

    Cảm ơn. Nhưng nếu chuyện này đến mức đó rồi, cậu ta chết thật rồi thì kế hoạch của chúng ta sẽ bị hoãn lại. Đến lúc đó cấp trên truy cứu, nhẹ thì tôi bị phạt giáng chức, nặng thì tiếp nhận điều tra.

    Đây là không phải là điều mà chúng ta có thể khống chế được. Có điều, nếu đến mức đó rồi thì cậu cũng toi đấy. Cảm ơn. Tôi khuyên cậu, cậu đừng điều tra chuyện đó thêm nữa. Nó không đáng để cậu mạo hiểm đâu. Vì sao? Mau lên. Là cảnh sát.

    Hôm đó tôi có thể vận chuyển ma túy một cách thuận lợi như vậy là vì có sự trợ giúp của cảnh sát Hoa Thành. Hình như họ đã thương lượng trước với băng Nam Á. Khi nào ma túy được đưa đến, lúc đó cảnh sát mới xuất hiện,

    Ở đó có người tiếp ứng. Tất cả đều nằm trong sự tính toán của họ cả rồi. Thậm chí, ở bến tàu đó, tôi đã tận mắt thấy mấy cảnh sát chuyển ma túy lên xe của tôi. Bây giờ cậu đã hiểu chưa? Vì sao tôi lại sợ băng Nam Á.

    Tôi cũng muốn đi báo cảnh sát. Tôi cũng muốn vạch trần tội ác của bọn chúng. Nhưng… Tôi làm sao phân biệt rõ được ai là người tốt, ai là người xấu? Anh cảm thấy tôi là người tốt hay người xấu? Cậu là người tốt. Cảm ơn cậu. Anh Hùng. Ngồi đi.

    Không sao cả chứ? – Không sao, không sao. – Không sao. Đừng lo. Ông chủ Lâm.