Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 23 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 23: Không Phải Tôi Cũng Không Sao] Thành tích livestream hôm nay cao hơn 180% so với mức dự kiến. Chúng tôi đã đặt bánh ngọt chúc mừng người lập công lớn nhất là Giám đốc Bạch.
– Mọi người chúc mừng một chút. – Cảm ơn. Chúc mừng Giám đốc Bạch. Sao thầy Vu đã về rồi thế? Hình như nhà anh ấy có việc gì thì phải. Cô có biết hôm nay tôi đã phát hiện ra chuyện gì không? Việc gì thế?
Hôm nay có một việc đã phá kỉ lục, Ngỗng Bá Vương không hề tức giận lấy một lần. Thật sao? Gửi quà đến bàn số 3 nhé. Chào mọi người, bánh ngọt được đặt riêng đến rồi đây. Mọi người, tôi đi nhà vệ sinh một lát, mọi người uống trước đi.
Lần này sẽ không để cô làm hỏng chuyện nữa. Hai người còn muốn ôm nhau bao lâu nữa? Chị. Em đã hầm canh gà ác cho chị này. Em hầm sao? Chị, chị nếm thử trước xem sao, nếm một thìa. Nếm thử tay nghề của em. Thế nào? Thế nào vậy?
Em nếm thử đi. Cho nhiều muối rồi. Thêm chút nước vào, chị sẽ uống hết. Chị, chị nếm lại xem. Em thấy ấy à thực ra cũng được. Thật hả? Mặn như vậy. [Nếu vẫn căn cứ theo sự phát triển lúc trước]
[lát nữa sẽ khởi động vòng lặp thời gian lần thứ nhất.] [Dù lời xin lỗi với Tiểu Tiên có hiệu quả hay không] [thì chỉ cần mình không để Lộ Đa nói ra] [câu nguyền rủa khởi động vòng lặp thời gian đó,] [vòng lặp thời gian có lẽ sẽ không bắt đầu.]
[Bạch Chân Tướng.] [Lát nữa dù có xảy ra chuyện gì] [đều phải thật bình tĩnh] [khiến Lộ Đa vui vẻ mới là điều quan trọng nhất] [khiến Lộ Đa vui vẻ mới là điều quan trọng nhất.] Cái túi này là của cô à? Tôi mới nhặt được trên taxi ban nãy.
Là của tôi. Tôi cũng không phát hiện ra. Cảm ơn cậu nha, còn cất công mang tới đây cho tôi. Khoan đã. Cô nói với tôi xem trong túi này có gì thì mới có thể chứng minh nó là của cô. Có tài liệu về căn nhà mà tôi muốn thuê,
Đương nhiên, còn có thẻ nhân viên của tôi. Ảnh thẻ rõ nét không photoshop giống y hệt tôi ngoài đời. Lý Lộ Đa? Đúng rồi, có! Là tôi đúng chứ? Là cô. Cảm ơn nhé. Cậu còn mất công mang túi đến cho tôi tôi phải mời cậu ăn một bữa.
Hay là vậy đi, chúng ta kết bạn WeChat đợi tôi có thời gian sẽ mời cậu một bữa. Được. Tôi tên là Khương Hỏa Hỏa. Tôi quét mã của cô nhé. Khương Hỏa Hỏa… Sao cái tên này nghe quen tai vậy nhỉ? Giám đốc Bạch. Anh làm gì vậy?
Tôi lo cô bị gạt. Con gái lần đầu gặp người lạ vẫn cần để ý một chút, lỡ như cậu ta cố ý lấy túi của cô rồi có ý muốn tạo ra cơ hội tiếp cận cô thì sao? Có rất nhiều tổ chức lừa đảo đều làm như vậy.
Không phải chứ, anh trai. Lời lẽ ngậm máu phun người này của anh muốn nói là nói đúng không? Xin lỗi nhé. Hôm nay uống nhiều quá, tôi chỉ đang trần thuật lại một khả năng không có ý nhắm vào cậu. Cấp trên của tôi uống nhiều rồi, có lẽ hơi… Không sao.
Đúng vậy. Ban nãy cô muốn mời cậu ấy đi ăn, đúng không? Hay là vậy đi. Tôi là cấp trên của cô ấy, tôi thay cô ấy mời cậu. Cấp trên sao? Ban nãy cậu cũng kết bạn WeChat với tôi nhỉ? Tôi chấp nhận lời mời nhé. Cái đó…
Tôi đưa cô về nhà nhé. Giám đốc Bạch, anh uống nhiều rồi, tôi gọi xe giúp anh đưa anh về nhà. À không. Ý tôi là cô đưa tôi về nhà đi. Tôi đưa anh về á? Đúng vậy. Với vai trò là cấp trên của cô, hôm nay tôi uống say,
Cô không nhìn tôi an toàn bước vào cửa nhà thế có hợp tình hợp lý không? Hơn nữa lỡ trên đường đi tôi bị những thứ mình nôn ra làm cho tắt thở mà chết… – thì cũng không hay. – Không sao đâu, Giám đốc Bạch. Tôi gọi xe giúp anh.
Không cần đâu, cảm ơn cậu nhé. Chúng tôi không thân với cậu. Anh muốn chết à! Không sao rồi! Lộ Đa. Cô qua đây. Bảo tôi đi chết đi. Bảo tôi đi chết đi. Cầu xin cô đấy! Bảo tôi đi chết đi. Nói đi. Giám đốc Bạch. Anh đi chết đi!
Lời nguyền rủa đã biến mất rồi! Đội ơn, cảm ơn. Lộ Đa. Cô cũng sẽ không phải chết nữa rồi. Cô sẽ không phải chết nữa. Sao tôi phải chết chứ? Sao cô ấy phải chết? Lộ Đa, tôi đưa cô về nhà. Giám đốc Bạch, xe đến rồi này.
Anh mau về nhà nghỉ ngơi. Tôi rất an toàn. Anh nghỉ ngơi cho khỏe nhé. Tạm biệt. Một mình tôi không an toàn đâu! Anh yên tâm, tôi không sao. Lộ Đa! Cô nhớ chú ý an toàn đó! Được, tạm biệt! Yên tâm nhé. Đi thôi. Tôi đưa cô về nhà.
Không cần đâu. Tôi tự mình gọi xe là được rồi. Không sao, tôi có xe. Hơn nữa ban đêm ngồi xe máy rất thoải mái. Không cần đâu, cảm ơn cậu. Cô để tôi làm sứ giả bảo vệ người con gái mà mình thích một lần nhé. Tiểu Lai.
Thần tiên ở trên trời bị lệch múi giờ với chúng ta. Nguyện vọng của cô chắc chắn sẽ thành hiện thực, chỉ là vấn đề thời gian thôi. Hơn nữa người ta đều nói nghề diễn viên yêu cầu rất thấp nhưng tôi và cô đều biết thực ra yêu cầu không hề thấp.
Cô nỗ lực như vậy thành công chỉ là vấn đề thời gian. Tin tôi đi thần may mắn nhất định sẽ phù hộ cô. Anh tôi về rồi cúp máy nhé lần sau nói tiếp. Anh về rồi à, Giám đốc Bạch. Tu hú sẵn tổ! Tiểu nhân đắc ý!
Thừa nước đục thả câu! Anh, anh, cái này đắt. Cái này đắt, cái này đắt. Dùng thủ đoạn cướp đoạt tình yêu! Anh hỏi em! Kinh nghiệm tình trường 376 mối tình của em đã từng gặp trường nào hợp đối phương mất trí nhớ chưa? Mất trí nhớ?
Đây không phải kinh nghiệm tình trường. Đây là phim truyền hình “cẩu huyết” đúng không? Anh cần câu trả lời của em! Xin em đừng hỏi ngược lại anh. Đây là một vấn đề nghiêm túc. Nếu em không trả lời được thì anh sẽ phải nghi ngờ một cách nghiêm trọng
Về danh xưng “Tiến sĩ tình yêu học” của em! Em đính chính một chút. Không phải 376 mối tình, đó là con số của tuần trước. Bây giờ là 388 mối tình. Nhưng quả thực em chưa từng trải qua tình cảnh cực đoan như vậy.
Nhưng căn cứ vào IQ và EQ của em biện pháp anh có thể làm mà có khả năng có hiệu quả nhất đó là kích thích tuyến não thùy của đối phương khiến chị ấy sản sinh ra hormone hạnh phúc dopamine. Như vậy mới có thể thành công.
Cụ thể phải làm thế nào? Khiến đối phương tức cảnh sinh tình. Cảm ơn cậu nhé. Không có gì. Cô… Sao vậy? Chúng ta… có phải từng gặp nhau ở đâu không? Nhìn cô có vẻ khá đơn thuần sao nói năng lại hệt như người bắt cá nhiều tay vậy?
Không phải, tôi thực sự cảm thấy hình như chúng ta từng gặp nhau ở đâu đó. Khung cảnh ban nãy ấy. Đúng, đúng. Gặp trong giấc mơ đêm qua của cô đó. Dù sao thì cũng cảm ơn cậu mang đồ đến cho tôi còn đưa tôi về nhà. Tôi về trước đây.
Chú ý an toàn. Xét xử? Đúng. Toàn bộ Phòng Sản phẩm đều phải tham gia. Đối tượng của lần xét xử này không phải người khác. Đây là bẫy mới gì nhỉ? Chắc sẽ không kiện toàn bộ Phòng Sản phẩm chúng ta lên tòa rồi sa thải hàng loạt đâu nhỉ? Steve.
Đừng lẩm bẩm nữa. Xin lỗi. Đối tượng của xét xử này không phải ai khác mà chính là bản thân tôi. Lý Lộ Đa. Do cô chủ trì. Giám đốc Bạch. Anh đừng nói đùa nữa. Anh cũng đâu có làm chuyện gì tày đình sao tôi phải đi xét xử anh chứ?
Đúng không? Đúng vậy, đúng vậy. Cô cũng có thể từ chối nhưng hậu quả cô sẽ phải tự gánh chịu. Tôi chấp nhận. Sao anh lại tìm tôi vậy? Tôi đâu biết đâu. Thông qua quá trình tự thẩm tra nghiêm ngặt của tôi tôi liệt kê ra bảy tội trạng lớn của mình,
Chỉ cung cấp để tham khảo. Hoan nghênh mọi người bổ sung. Bắt đầu đi. Vụ án tố tụng. Người tố tụng: Bạch Chân Tướng. Tự tố tụng như sau: Thứ nhất. Cơ chế sa thải nhân viên không đủ công bằng, chưa đi sâu vào điều tra, thu thập chứng cứ,
Chỉ mới dựa vào sự nhận biết và kinh nghiệm hạn hẹp của cá nhân mà đã dễ dàng sa thải nhân viên. Từ nay về sau nếu liên quan đến hình phạt như sa thải vân vân buộc phải công bằng, công khai, minh bạch, hợp lý, đúng quy định.
Đây là ý gì chứ? Đây là đang đặt ra quy định để Giám đốc Bạch có thể sa thải chúng ta hợp tình hợp lý sao? Em không biết. Thứ hai. Công việc quá nhiều dẫn đến tăng ca bắt buộc, mà việc tăng ca quá nhiều
Lại khiến cho tâm trạng bất mãn của nhân viên trở nên nghiêm trọng hơn, ngược lại gây ra tình trạng hiệu suất thấp, làm nhiều mà thành quả chẳng là bao. Giám đốc cần quy hoạch lượng công việc cho hợp lý bảo đảm cả chất lượng lẫn số lượng.
Chắc không phải do chúng ta bí mật bóc phốt bị anh ấy nghe thấy đâu nhỉ? Đây có phải đang ám chỉ hiệu suất công việc của chúng ta thấp không? Thứ ba. Từ việc các vị đặt biệt danh Ngỗng Bá Vương cho tôi mà nói
Mọi người đã vô cùng bất mãn với tôi. Sau này tôi sẽ chú ý ngôn từ khi nói chuyện với mọi người giảm bớt giọng điệu ra lệnh. Tôi đã nói anh ấy biết mà. Đang cảnh cáo chúng ta đó. Tôi… tôi… tôi thật sự không nghe tiếp được nữa. Cái đó…
Giám đốc Bạch. Làm gì có cái gì mà bảy tội trạng lớn chứ, đúng không? Nếu bắt buộc phải nói anh có tội trạng gì ấy, thì đó là hôm nay anh đối với chúng tôi nhẹ nhàng gần gũi quá. Sự nhẹ nhàng gần gũi của anh ấy à
Nhẹ nhàng tới mức hôm nay chúng tôi không có một chút áp lực nào. Không có áp lực sẽ không có động lực. Mấu chốt là khi cô ấy đọc cái này hai người bọn họ đang nói chuyện, hai người đằng kia nói chuyện. Mình tôi ngồi ở đây.
Tôi cũng không biết bọn họ nói gì. Tôi, tôi thấy vô cùng bất an, – như… như ngồi phải… – Như bị kim chích ở lưng. – Như ngồi phải gai. – Tôi… Tôi, tôi hình như bị rơi cái gì đó rơi ở đâu nhỉ? Tôi đi tìm đã. Đi thôi. Đi thôi.
Cái gì ý nhỉ? Phỉ Phỉ. Chúng ta phải họp đúng không? Phải lựa chọn sản phẩm gì đó. Chúng tôi đi họp trước đây. Giám đốc Bạch. Cô có nhớ ra được gì không? Tôi nhớ ra rồi, tôi còn có một bản kế hoạch chưa làm xong, mời anh đứng dậy
Khỏi chỗ làm việc của tôi. Mời cô ngồi. Nhưng trong mắt của tôi Vu Qua nhìn có vẻ như người chỉ biết trốn tránh trách nhiệm nhưng thực ra lại rất yêu vợ mìn, rất coi trọng gia đình. Steve nhìn có vẻ như lạc quan tích cực
Nhưng thực ra lại rất sợ cô đơn, cậu ấy luôn coi công ty là nhà. [Buổi tối hay dựng lều âm thầm ở lại công ty.] [Đinh Sa tuy tự ti] [nhưng dám chịu khổ,] [nội tâm thuần túy] [làm việc rất kiên nhẫn.]
[Hòa nhập vào thành phố này là ước mơ lớn nhất của cậu ấy.] [Lâm Trí Anh là bà mẹ hai con.] [Cô ấy kiên trì với công việc này] [là để chứng minh] [năng lực độc lập của mình.] [Ở đây cô ấy mới là Lâm Trí Anh]
[chứ không phải là mẹ của ai] [vợ của ai, con dâu của ai.] [Công việc] [chính là tấm khiên bảo vệ của cô ấy.] [Lý Lộ Đa] [là kẻ ngốc nghếch khiến người ta đau đầu nhất,] [nhưng cô ấy là người lương thiện nhất,]
[có lòng đồng cảm nhất trong tất cả mọi người.] [Cô ấy là người biết đứng trên lập trường của người khác] [để suy nghĩ vấn đề nhất.] [Có đôi khi cô ấy vì vậy mà không thể từ chối người khác,] [không thể nói “không”,] [rất ngốc nghếch,]
[chỉ có thể khiến bản thân chịu thiệt thòi.] Lý Lộ Đa. Hành vi hôm qua của tôi ấy có phần đường đột, tôi xin lỗi cô. Đây là một suất cơm hộp hải sản hoàng gia hải sản đánh bắt cách đây chỉ có 3 tiếng, coi như tạ lỗi với cô.
Cơm hộp hải sản hoàng gia. Cơm hộp hải sản hoàng gia? Cô cảm nhận thử đi phía dưới còn có bánh phồng tôm hải sản. Đẹp thật đấy. Có nghĩ đến việc gì không? Nghe nói vị giác và khứu giác có thể đánh thức hồi ức của một người. Thơm thật.
Hết rồi hả? Hết rồi. Có dụng cụ ăn không? Có. Cảm ơn. Mì này cực kỳ ngon, cô từng ăn chưa? Tôi có thể ăn hai bát đấy, cô tin không? Vậy mới đủ. E là buổi chiều phải ở trong nhà vệ sinh rồi, ảnh hưởng tới công việc.
Đây là xe của ai? Xe của anh. [Tập đoàn Tam Hạnh] Lẽ nào lần thử nghiệm này đều hoàn toàn tránh khỏi hồi hải mã của Lộ Đa, đều không thể kích thích cô ấy khôi phục trí nhớ sao? Lộ Đa đâu rồi?
Chỗ cô ấy có bản tài liệu bảo là sẽ đưa cho tôi. Đây này. Cô ấy bảo có việc gì đó gấp ấy đổi ngày làm việc thành ngày nghỉ rồi. Đổi ngày làm việc thành ngày nghỉ? Lý Lộ Đa đi đâu rồi? Cô ấy đi đến ngoại ô rồi, vừa mới đi.
Cô ấy đổi ngày làm việc thành ngày nghỉ? Sao vậy? Đi bắt người ta về đó. Tôi thấy bức tranh này rất có sức sống rất nóng bỏng. Màu lam với những tầng lớp khác nhau giống như có rất nhiều chuyện muốn kể, người vẽ có một chút cô độc.
Tôi nói bừa đó cậu đừng để ý. Không đâu. Tôi thấy cô nói rất hay. Vậy nếu chúng ta đã có duyên như vậy cậu có thể cân nhắc việc cho tôi thuê nhà không? Nếu như cô muốn thuê căn nhà này, cũng không phải không thể. Thật không?
Đồng ý rồi không được phép nuốt lời. Nhưng tôi muốn nghe thêm cảm nhận của cô về bức tranh. Cô không vội đi chứ? Không vội. Sắp 6 giờ rồi. Tôi biết một chỗ giao đồ ăn bán bít tết không tồi, vừa hay có hai chai rượu cô đợi một lát nhé.
Sao cậu có ly tốt như vậy? Đây là mẹ tôi… Không có gì. Cảm ơn. Cô thường xuyên xem triển lãm tranh à? Thứ tôi xem nhiều nhất là “Mazinger Z” thực ra tôi cũng không hiểu những thứ này lắm. Nhưng cô biết quan sát cảm nhận còn biết đồng cảm nữa.
Đây là điều kiện quan trọng nhất khi thưởng thức nghệ thuật. Tôi mời anh một ly. Rượu vang rất khó giặt, phải nhanh chóng ngâm nước. Tôi đi tìm giúp cô bộ quần áo. Cảm ơn nhé. Sao anh lại ở đây! Ơ hay, anh làm gì thế? Anh làm gì thế?
Sao anh lại ở đây? Ai cho phép cô rời khỏi văn phòng vào giờ làm? Hôm nay tôi đổi ngày làm việc thành ngày nghỉ một cách hợp lý mà. Chuyện cô đổi ngày làm việc thành ngày nghỉ tôi không biết. Tôi không cho phép. Giám đốc Bạch.
Tôi phát hiện dạo gần đây anh luôn làm khó tôi cả ngày cứ làm mấy chuyện kì lạ. Ban nãy tôi ở trong đó ngắm căn nhà mà tôi muốn thuê, người ta khó khăn lắm mới cho tôi thuê, vậy mà anh lại lôi tôi ra đây.
Có phải anh lấy việc công trả thù riêng không? Giữa chúng ta làm gì có thù oán gì? Không phải bởi vì lúc nhỏ tôi đạp đổ cái lâu đài bằng cát mà anh đắp sao? Chỉ vì chút việc cỏn con này? Cô nhớ chuyện lúc nhỏ? vậy cô còn nhớ gì nữa?
Không có gì nữa. Cô nhớ cái này không? Quấy rối tình dục! Lộ Đa Đa. Ai vậy? Mình chứ còn ai nữa. Sao cậu lại ăn mặc như vậy? Đi làm gì rồi thế? Đừng nhắc đến nữa. Cậu thì sao? Hôm nay thế nào? Mình hôm nay
Có một việc quan trọng cần nói với cậu. Chờ chút. Chờ mình thay xong quần áo đã nhé. Sau khi thay xong cậu nói tiếp. Tự nhiên có tinh thần rồi. Sao cơ? Quấy rối tình dục? Cậu nhỏ tiếng chút. Quấy rối tình dục gì vậy? Không có gì ạ, bà Mã!
Cậu nhỏ tiếng chút. Tên Ngỗng Bá Vương này chính là kiểu đàn ông bình thường mà tự tin thái quá trong truyền thuyết. Rõ ràng bình thường như vậy nhưng lại tự tin như thế. Đám đàn ông này đều bị làm sao vậy nhỉ? Ai cho bọn họ sự tự tin ấy chứ!
Cảm thấy phụ nữ trên thế giới này đều phải thích một mình anh ta sao? Lý Lộ Đa. Nếu mình nhớ không nhầm thì đây là lần thứ hai rồi nhỉ? Cậu bắt buộc phải phản kích thôi! Mình phản kích rồi.
Mình đã ra sức mà tát cho anh ấy một cái bạt tai rồi, nhưng ngày mai mình phải đến công ty, chắc chắn anh ấy sẽ sa thải mình. Chị gái à, cậu mới là người bị hại. Nếu cậu nghĩ như vậy
Thì cậu đã bị tên đàn ông bình thường mà tự tin thái quá đó tẩy não rồi. Mình không bị tên đàn ông bình thường mà tự tin thái quá đó tẩy não. Mình chỉ cảm thấy hành động cử chỉ gần đây của anh ấy hơi kì lạ.
Nhưng mình thấy tính cách của anh ấy đã chuyển biến tích cực một chút xíu. Mình phát hiện bệnh của cậu tuyệt đối đã hết thuốc chữa rồi. Mình bệnh hết thuốc chữa? Hôm nay cậu ăn mặc như vậy là để làm diễn viên quần chúng vai động vật à?
Mình còn thảm hơn cả làm diễn viên quần chúng. Trời nóng như vậy mình mặc áo của thú nhồi bông đi phát tờ rơi cả ngày trời. Sao lại đi phát tờ rơi? Công việc đó vừa mệt vừa chẳng kiếm được mấy đồng. Thương cậu quá đi.
Cậu có muốn đổi công việc khác không? Đó còn không phải vì mình phải đóng tiền phòng cho cậu sao. Nói đùa thôi. Mình cũng đùa với cậu đó. Bây giờ mình đang đợi cuộc gọi phỏng vấn cuối cùng. Nếu như không thành công vậy thì mình quyết định cuốn gói rời đi
Về nhà luôn. Chắc mình không hợp làm diễn viên. Quách Tiểu Lai. Mình nói cho cậu biết cậu sinh ra là để làm diễn viên. Không phải cậu từng nói không gì làm cậu gục ngã được sao? Hơn nữa cậu từng nói cá muối rồi sẽ có thể lật mình hay sao?
Cá muối đúng là có thể lật mình. Nhưng cậu nhìn mình xem đã bị phơi thành cá khô rồi. Vậy hai chúng mình chính là hai con cá khô. Vậy thì chúng mình chính là một cặp chị em phá sản. Nói đến phá sản! Cậu đánh mình làm gì chứ? Xin lỗi cậu.
Nói đến phá sản là mình lại thấy tức. Mình gặp một người tự xưng bản thân là thầy bói toán gì đó. Sau đó bảo mình mua một cái dây chuyền ở chỗ ông ta nói với mình là dây chuyền có thể thay đổi vận mệnh. Bây giờ mình phát hiện
100% là mình bị lừa rồi. Không được, giờ mình phải gọi điện thoại cho ông ta. Mình phải đòi lại 6000 tệ kia. Tam mập. Hôm qua cậu mới về nước đúng không? Vậy tôi phải mời cậu một bữa ngon rồi. Vậy nhé.
Ngày mai anh đây dẫn cậu đi ăn bữa hải sản thịnh soạn, thế nào? Được thôi. Vậy mai gặp nhé. Mật Nhi, anh nhớ không nhầm thì mấy ngày nữa là tới sinh nhật em nhỉ? Vừa đúng lúc anh đang chuẩn bị cho em một món quà sinh nhật cực kì tuyệt vời.
Anh nhất định phải trao tận tay em. Chờ anh nhé. Tiểu Lai? [Quách Tiểu Lai] Cô càng không tìm được tôi cô sẽ càng nhớ tôi. Chúng ta hãy chơi trò lạt mềm buộc chặt một chút. Giám đốc Bạch về rồi. Giám đốc Bạch. Anh đang gọi điện à? Anh.
Thứ trên mặt anh nếu không phải dị ứng vậy thì chính là bị muối đốt đúng không? Một con muỗi rất to, cao 1 mét 65 thì phải, nặng hơn 40 cân, sức rất khỏe. Không phải là chị Lộ Đa chứ? Cái tên này sao lại quen thuộc như vậy.
Anh đánh lại không? Xem ra anh đã gặp được tình yêu đích thực rồi. Sức mạnh của tình yêu này thật là vĩ đại. Có điều sao chị Lộ Đa lại dùng bạo lực để giải quyết vấn đề chứ? Vậy anh phải làm sao? Trả lại cô ấy một bạt tai
Có thể giúp cô ấy khôi phục trí nhớ không? Bỏ đi. Anh vẫn nên đặt trọng tâm vào công việc thì hơn. Điều này khá là hợp với anh. Giám đốc Ngao. Bạch Chân Tướng. Cậu không đi chuẩn bị họp báo lần hai của “Ẩm Thực Người Lười”, ở đây làm gì?
Giám đốc Ngải đâu? Tôi nghe Giám đốc Ngải nói màu sắc logo công ty Tam Hạnh là do hai người cùng nhau chọn lựa. Giám đốc Ngao chọn màu xanh lục là vì bà ấy hi vọng Tam Hạnh vĩnh viễn an toàn khỏe mạnh xứng đáng để tin tưởng. Giám đốc Ngao anh
Chọn màu cam chính là vì màu cam tượng trưng cho sức sống, anh hi vọng Tam Hạnh tiền đồ vô hạn. Bạch Chân Tướng. Kiến thức cũng không tệ. Sao nào? Bắt đầu nghiên cứu lịch sử của Tam Hạnh rồi à? Tiểu Ngải luôn nói với tôi
Cậu vô cùng quan trọng với Tam Hạnh, xem ra dã tâm của cậu không nhỏ nhỉ? Đã bắt đầu viết lịch sử phát triển của Tam Hạnh rồi. Tôi thấy Tam Hạnh sau này không chỉ có màu cam và màu xanh lục mà còn có thêm chút màu trắng nữa.
Nhưng tôi nói cho cậu biết Bạch Chân Tướng tôi sẽ không để cậu thành công đâu. Bởi vì tôi cực kì ghét màu trắng. Nhạt nhẽo. Vô vị. Giám đốc Ngải. Tiểu Ngải. Cô tìm tôi có việc gì? Bạch Chân Tướng ở đây làm gì thế?
Điều này đối với chúng ta mà nói là một cơ hội vô cùng tốt. Bởi vì sau khi “Ẩm Thực Người Lười” lần thứ nhất thành công theo những gì tôi hiểu về cậu ta lần này cậu ta nhất định sẽ tăng cường mức độ tuyên truyền.
Nếu như để xảy ra vấn đề cũng đồng nghĩa với việc ảnh hưởng càng lớn. Để đề phòng sơ sót, thế này đi, ở hiện trường ấy mà, ngoại trừ đồ ăn có muối nitrit ra đi tìm thêm một vài vị khách biểu diễn nữa, hiện trường càng hỗn hoạn
Thì càng có lợi cho chúng ta. Nhưng có một điều cậu cần nhớ kĩ cậu không được tự mình ra mặt. Cậu phải để cho tai mắt của cậu thông qua tai mắt để đi tìm, không được có bất cứ dính líu nào tới cậu.
Đây cũng là kiến thức thông thường mà tôi nói. Cẩn thận, cẩn thận, cẩn thận hơn nữa. Ngày ấy nơi này vẫn chỉ là một căn phòng trát vữa chưa được trang trí khi đó hai chúng ta đã đứng ở vị trí này ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cứa sổ.
Anh nói với tôi anh thích cảm giác đứng ở nơi cao nhìn xuống thế giới. Đúng. Tôi nhớ cô nói với tôi cô thích thế giới ngập tràn màu xanh bên ngoài cửa sổ. Vì vậy hai chúng ta quyết định bắt đầu Tam Hạnh tại nơi đây. Bây giờ nghĩ lại
Tuy chúng ta cùng ngắm một phong cảnh nhưng thứ chúng ta thích căn bản không giống nhau. Tuy rằng không giống nhau nhưng chúng ta đều cùng phát triển Tam Hạnh rất tốt. Chúng ta? Đúng. Chúng ta đã từng phát triển Tam Hạnh rất tốt cho tới sau khi Bạch Chân Tướng tới.
Không phải như những gì anh tưởng tượng. Tam Hạnh sẽ ngày càng lớn mạnh, ngày càng bay xa không thể nào chỉ dựa vào hai chúng ta được. Nó cần dung nạp một chút quan niệm mới. Có lẽ Bạch Chân Tướng có thể mang đến cho Tam Hạnh nhiều trí tưởng tượng hơn.
Đừng nói Bạch Chân Tướng gì với tôi! Khi xưa là tôi và cô hai chúng ta đã tạo nên Tam Hạnh. Giai đoạn khởi nghiệp tôi làm việc với cô không kể ngày đêm mới có Tam Hạnh của ngày hôm nay. Nhưng kể từ khi Bạch Chân Tướng đến
Tam Hạnh đã thay đổi rồi. Cô cũng thay đổi rồi. Bây giờ mỗi ngày của cô đang kiên trì điều gì vậy? Con đường sản phẩm chất lượng cao mà cô nói cô không để tâm rằng nó hoàn toàn trái với quy luật thị trường, bỏ mặc thị trường tuyến dưới.
Tôi đã nghĩ ra vô số biện pháp đi tìm vô số nhà đầu tư chính là muốn phát triển Tam Hạnh lớn mạnh! Cô căn bản không nghe lọt tai. Nhưng Bạch Chân Tướng kia thì sao? Dù cậu ta có làm việc hoang đường đến đâu
Dù có làm gì cô cũng ủng hộ cậu ta, cậu ta làm gì cô cũng đồng ý! Một kẻ đến sau giờ đây dường như lại trở thành công thần lớn nhất của Tam Hạnh. Hai người hay lắm. Kẻ tung người hứng, đứng trên đỉnh cao của đạo đức
Nói cái gì mà tôi không có trách nhiệm xã hội cái gì mà cần an toàn thực phẩm, đều là xằng bậy! Chúng ta đang làm ăn, không phải làm từ thiện! Cô có thể từ bỏ vị trí lãnh đạo. Cô có thể không màng đến sống chết của Tam Hạnh.
Nhưng cô không thể giao Tam Hạnh vào tay Bạch Chân Tướng được. Tôi không đồng ý! Đây là Tam Hạnh của tôi! Thiên Ngao. Tôi biết anh đã cống hiến rất nhiều. Anh từng không quản ngày đêm tăng ca vì Tam Hạnh của chúng ta. Tôi vẫn nhớ khi đó
Dương Dương làm bài tập ở văn phòng của anh có mấy lần ngồi chờ anh tan làm, chờ mãi chờ mãi mà ngủ quên luôn. Trong đầu tôi vẫn luôn ghi nhớ hình ảnh đó, tôi nhìn thấy cực kì đau lòng. Nhưng anh còn nhớ câu mà tôi hỏi anh hôm đó
Khi anh bước ra từ căn phòng trát vữa đó không? Tôi nói anh có mong đợi gì với Tam Hạnh trong tương lai, anh nói: “Tôi muốn khiến cho tất cả mọi ngóc ngách trên thế giới đều có bóng dáng của Tam Hạnh.”
Tôi cũng từng hỏi Bạch Chân Tướng một câu tương tự, cậu ấy nói: “Tôi không chắc sẽ khiến Tam Hạnh phát triển lớn nhất, nhưng mỗi khi có người nhắc đến Tam Hạnh đều sẽ cho rằng nó là tốt nhất, an toàn nhất.” Thiên Ngao, có đôi lúc
Không cần rườm rà, chỉ cần tinh túy. Anh nói thái độ làm ăn của tôi là sống chết mặc bay, anh biết không, bởi vì anh vì có đại quản gia là anh nên tôi mới có tư cách sống chết mặc bay. Trong lòng tôi anh không chỉ là đối tác làm ăn,
Thực ra tôi đã sớm coi anh và Dương Dương là người thân của mình rồi, không một ai có thể thay thế. Nhưng mà Thiên Ngao, xin lỗi. Bây giờ tôi cũng phải bảo vệ Tam Hạnh của tôi rồi. Nghe nói Giám đốc Ngao từ chức rồi. Bên đó đã đồn khắp rồi.
Đúng, đúng. Chị cũng nghe nói rồi. Chuyện này là sao nhỉ? Các vị. Liệu việc này có phải liên quan đến Giám đốc Bạch không? Không biết đừng nói lung tung! [Có lẽ người tiếp theo bị sa thải chính là mình.]
Chắc mọi người đã biết sự thay đổi nhân sự trong công ty rồi. Công việc của Giám đốc Ngao sẽ do tôi tiếp quản. Bây giờ thì Phòng Sản phẩm cần một giám đốc đại diện tạm thời. Lý Lộ Đa. Tôi sẽ nhanh chóng làm thủ tục từ chức.
Cảm ơn mọi người đã chăm sóc tôi suốt khoảng thời gian vừa qua. Tôi đi rồi nhất định sẽ không quên mọi người đâu. Cô sẽ giữ chức giám đốc đại diện tạm thời. Mời vào. Giám đốc Bạch. Tôi cảm thấy
Việc anh bảo tôi đảm nhiệm chức giám đốc đại diện tạm thời còn không bằng sa thải tôi. Ý cô là sao? Hôm qua động tay đánh anh là lỗi của tôi, tôi đã quá kích động. Lý Lộ Đa, giờ cô có trọng trách trên vai.
Việc hợp tác giữa chúng ta và C+ đã chấm dứt rồi. Bây giờ việc gấp rút trước mắt là khiến Giám đốc Quan bên Ưu Điểm cân nhắc lại việc hợp tác với Tam Hạnh. Giám đốc Bạch. Dù tôi có làm giám đốc đại diện,
Nhưng ngay cả anh cũng bó tay với Giám đốc Quan anh nghĩ tôi có thể lo liệu được sao? Cô có thể. Bởi vì cô là Lý Lộ Đa. Cô vẫn chưa biết bản thân mình giỏi giang cỡ nào. Giám đốc Bạch, Giám đốc Quan nói là
Cho dù là Waren Buffett đến thì cũng không được đâu. Tôi thấy anh đến thì may ra mới có cơ hội. Tôi không tiện. Tôi bị ốm rồi. Bây giờ tôi hô hấp đã dùng hết toàn bộ sức lực. Cô nghe giọng tôi bây giờ đã lúc gần lúc xa,
Sắp thở không ra hơi rồi. Ơ, sao anh lại bị ốm thế? Không sao chứ? Cô là hi vọng của cả Tam Hạnh, tôi tin vào năng lực của cô. Tôi chỉ biết ăn uống thôi. Ăn uống cũng là năng lực đó. Quan Giản không cần ăn uống sao?
Cô ở bên đó cứ ăn đồ gì ngon vào chi phí tôi lo. Alo! Giám đốc Bạch! Alo! Tên Ngỗng Bá Vương này chắc chắn cố ý, còn nói cái gì mà ăn uống cũng là một loại năng lực chứ. Đây là đang lấy tương lai của cả Phòng Sản phẩm
Ra làm trò đùa. [Quan Giản: Tiệm Hải Sản được mở cửa mỗi tuần sắp biến mất rồi.] Có hi vọng đây. Tôi sớm đã biết cô có năng lực lo liệu chuyện này. Bây giờ cô có còn tự nghi ngờ chính mình nữa không?
Tóm lại, vẫn phải cảm ơn anh vì lần trước đã khích lệ tôi, nói: “Lý Lộ Đa mới có thể làm được.” Nhưng sao anh lại hiểu tôi như vậy? Tôi còn hiểu cô hơn cả những gì cô tưởng tượng. Cũng nên đến rồi mới phải. Làm gì vậy? Nào, nào.
Chị nói với em này, đàn ông ưu tú chị đã gặp quá nhiều rồi. Bọn họ thích phụ nữ thế nào chị vô cùng rõ. Chị không thể nghĩ em tốt một chút được sao? Lộ Đa. Có phải chị muốn nói cô ấy nhạy cảm quá?
Tôi biết tất cả những gì chị làm nhất định là vì muốn tốt cho Lộ Đa, nhưng cách thức của chị không đúng. Từ nhỏ đến lớn chị đều thông qua việc phủ định, chất vấn hạ thấp cô ấy để nói chuyện với cô ấy,
Để từ đó giành được cảm giác tự tin và cao cao tại thượng. Là người nhà thì càng nên tôn trọng, khích lệ lẫn nhau. Cậu là ai vậy? Cậu đến để dạy đời tôi đấy à? Cậu có biết vị hôn phu của tôi… – Hôn phu… – Mark.
Là cổ đông ở đây đúng không? Lúc tôi mới biết còn tưởng là tên của chó cơ. Ban nãy tôi mới gặp anh ta rồi. Chị đi theo tôi. Bộ ren đen và bộ hầu gái này em đã quyết định mặc bộ nào đêm nay chưa? Anh đáng ghét ghê.
Anh có thể giải thích. Anh còn muốn giải thích? Tôi có thời gian nghe anh giải thích? Chị. Chị giải quyết anh ta xong đêm nay có thể đến nhà em ở, em chờ chị. Chị không cần sự quan tâm của em. Không phải chỉ là đàn ông sao?
Lý Lộ Ti chị muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu. Anh bị loại rồi. Mời anh. Hôm nay không ngờ lại có người nói ra hết những lời mà bao năm nay tôi muốn nói nhưng không dám nói. Càng không ngờ rằng người đó là anh. Ngỗng Bá Vương, tôi khâm phục anh!
Có điều, tôi cứ cảm thấy gần đây có một số chuyện hình như đã từng xảy ra, đặc biệt là cảm giác tối nay, như là đã từng xảy ra ấy. Hơn nữa giờ tôi nhìn anh ấy à, càng nhìn càng thấy vừa mắt.