Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 03 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 3] [Thầy ơi, xin chỉ bảo thêm.] A lô, mẹ à? Tiểu Khiết. Sao giờ con mới nghe máy? Làm mẹ sốt ruột chết đi được. Mẹ, hôm nay con hơi bận. Nhưng vẫn thấy có cảm giác thành tựu lắm.
Con đừng nói nữa. Mẹ đã gọi cho cả Vương Thủ Nhất và Diệp Vi rồi. Sao con vẫn chưa về? Mẹ, sao mẹ lại gọi cho cấp trên của con nữa rồi vậy? Mẹ mà không gọi thì cũng không biết con ở bên ngoài phải chịu nhiều cực khổ đến vậy.
Con về ngay cho mẹ. Không làm nữa. Mình không làm ở Đồn Bát Lí Hà nữa. Bây giờ mẹ sẽ gọi cho Cục trưởng. Đừng, mẹ. A lô. [Thầy!] [Thầy!] [Anh Hạ!] [Anh Hạ!] [Tiểu Khiết.] [Bố con mất rồi.] [Mẹ cháu sáng nay còn gọi cho chú,]
[bảo chú để ý cháu một chút.] [Cần phải bà ấy gọi sao?] [Bà ấy gọi để làm gì?] [Bà ấy không gọi] [thì bọn chú cũng sẽ chăm sóc cháu đàng hoàng mà.] Tây Sơn chiều về buông ráng đỏ. Chiến sĩ bắn bia trở về trại, trở về trại.
Hoa đỏ trên ngực áo ánh sắc chiều. Tiếng hát rộn ràng khắp đất trời. Mi Sol La Mi Sol Sol Sol Sol. La Sol Mi Đô nào nào nào. Tiếng hát rộn ràng khắp đất trời. Con trai! Con trai! Lý Đại Vi! Lý Đại Vi! Lý Đại…
Tây Sơn chiều về buông ráng đỏ. Chiến sĩ bắn bia trở về trại. Cảnh sát kiến tập Lý Đại Vi báo cáo có mặt! Nghỉ! Ăn cơm. Đẹp trai thật đấy, con trai của mẹ. Để mẹ xem nào, đẹp trai quá. Mới ngày đầu đi làm mà đã bận thế này rồi.
Cục cưng… Anh chàng đẹp trai, con vất vả rồi. Vì nhân dân phục vụ. Mẹ, con đi thay đồ đã. Đi đi. Hoa đỏ trên ngực áo ánh sắc chiều. Tiểu Khiết. Mẹ, mẹ sao vậy? Khó chịu. Ăn không vô. Bị cảm rồi đúng không? Mẹ uống thuốc cảm đi.
Vương Thủ Nhất nói hết với mẹ rồi, nói là hôm nay con đi làm nhiệm vụ rồi. Mà còn rất nguy hiểm. Mẹ, không nguy hiểm đâu. Chỉ là một vụ tranh chấp thông thường thôi. Trong đồn cũng nhiều người đi mà. Nếu đã nhiều người đi như thế,
Sao vẫn để con đi? Vốn dĩ chuyện để Trình Hạo làm thầy con, mẹ đã nhịn rồi. Mẹ cũng không muốn nói thêm gì nữa. Nhưng lão Vương Thủ Nhất này không thể được nước làm tới. Con mới đi làm ngày thứ hai
Mà đã để con làm nhiệm vụ nguy hiểm thế này. Trình Hạo cũng xúi con đi có phải không? Không có. Mẹ đã nói rồi, không thể để Trình Hạo làm thầy con được. Cậu ta có tư cách gì? Năm xưa lúc vẫn còn làm học trò của bố con,
Nếu cậu ta thông minh một chút, nhanh nhẹn một chút, thì bố con đã không phải hy sinh rồi. Mẹ, chuyện đã qua rồi đừng nhắc lại nữa có được không? Sao không nhắc được chứ? Bố con mất cả mạng, con còn mắc chứng bệnh sợ máu.
Cũng đâu trách Đồn phó Trình được. Tại sao không trách? Mẹ. Bệnh đó của con đã khỏi từ lâu rồi, nên chuyện này mẹ cũng đừng nhắc nữa. Vẫn là câu đó, người đi thì trà nguội. Mẹ, mẹ đừng nhìn con như vậy, con ngại chả dám ăn nữa đây này.
Con nói gì cơ? – Con nói lại lần nữa, mẹ nghe không rõ. – Con ngại chả dám ăn nữa đây này. Con mà cũng biết ngại cơ đấy. Mẹ phải mở mang tầm mắt xíu mới được. Hồi xưa đi thi ăn trứng ngỗng mà còn chưa thấy nói từ này bao giờ.
Chừa chút mặt mũi xem nào! Mẹ, tính con là giống mẹ đấy nhé. Sao vậy? Chị cả của đội thầu. Nữ ma đầu của các công trình đào đắp đất. Tấm lòng rộng lượng như biển cả. Họ đối xử với con rất tốt, là do con không muốn được đặc cách.
Làm cảnh sát mà còn õng ẹo thế kia. Được rồi, mẹ à. Mình không nhắc lại chuyện quá khứ nữa, mẹ ra ăn cơm cùng con được không? Con đói muốn chết rồi đây này, nguyên ngày nay con chưa được ăn cơm. Được không mẹ? Đừng khóc nữa. Nào, xỏ dép vào.
Ăn chậm thôi. Sao con cứ ăn như hổ đói vậy hả? Lại nghẹn bây giờ. Cơm nhà ăn ở đồn các con không ngon hay sao? Không đâu, cũng được lắm. Chỉ là tụi con làm nhiệm vụ không có giờ giấc cố định. Đến giờ ăn mà có việc,
Mình cũng đâu thể nói với người ta là: “Đợi chút, đợi tôi ăn bát cơm đã.” Đúng không nào? Tất nhiên rồi. Vậy, vậy, vậy thì phải đi làm trước. Công việc này cũng vất vả thật. Nào, để mẹ múc ít canh cho. Đúng là khổ thật đấy. Đây ạ.
Con vất vả cả ngày rồi, sao không ăn đi? Con ăn chứ, đang chuẩn bị ăn đây ạ. Mẹ, mẹ ăn nhiều vào. Ăn nhiều vào. Để con gắp hai miếng thịt cho mẹ. Đây ạ. Cũng được đúng không? À này, mẹ. Mẹ cũng biết rồi đấy,
Công việc ở đồn cảnh sát vất vả, lại xa nhà mình quá. Ký túc xá trong đồn thì cũng hết phòng. Cho nên con định thuê một căn ở gần đồn. Bình thường đi làm con sẽ ở đó, được nghỉ thì con lại về nhà. Ơ, mẹ, mẹ lại sao vậy?
Mẹ đừng như vậy. Con, con không thuê nữa được không? Ừ thì Bát Lí Hà xa thật. Hay là ngày mai mẹ gọi lên Cục bảo họ sắp xếp con về gần nhà làm. Ở ngay nhà đây thôi. Mẹ, con xin…con xin mẹ đấy. Đừng gọi. Con không thuê nhà nữa.
Con chịu khó chạy đi chạy lại là được. Tiểu Khiết. Mẹ làm vậy cũng là muốn tốt cho con. Con biết. Con trai à. Mẹ nghĩ rồi, con vừa mới đi làm. Con phải làm thật chăm chỉ, phải tranh việc mà làm. Rồi phải tích cực tham gia mọi việc, biết chưa?
Hơn nữa còn phải hô đâu có đó. Tất nhiên nói đến chuyện hô đâu có đó thì là vậy, nhà mình cách đồn tụi con cũng khá xa thật. Mẹ nghĩ vậy nè, mẹ định thuê một căn nhà ở gần đơn vị tụi con. Mẹ, không cần đâu. Đừng có lãng phí tiền.
Cái gì mà lãng phí chứ? Tiêu tiền cho con trai là lãng phí sao? Mẹ kiếm tiền chẳng phải là để cho con trai mẹ tiêu sao? Chuyện này con không phải lo. Con chỉ việc vui vẻ mà làm việc con thích là được. Thế thì mẹ ổn rồi.
Tiền mẹ sẽ phụ trách kiếm, con không cần phải lo những việc này. Mẹ, tiền mẹ kiếm ra cũng cực khổ mà. Hơn nữa từ nhỏ tới lớn, đều là mình mẹ gánh vác gia đình. Giờ con đã đi làm rồi, con cũng phải gánh vác một phần áp lực gia đình chứ.
Con trai, nào. Đưa mặt lại đây. Anh chàng đẹp trai của mẹ, sao con lại hiểu chuyện như vậy. Sao con lại hiểu chuyện thế cơ chứ. Hiểu chuyện quá đi mất. Được. Chính vì kiếm tiền không dễ, nên lúc tiêu tiền mới phải vui vẻ, phải thoải mái lên.
Cứ quyết định vậy đi. Con cứ mặc kệ đi. Chẳng phải con nói rồi đó sao? Mẹ con là chị đại, mẹ con là nữ ma đầu. Con ấy, cứ việc đến ở là được. Mẹ phụ trách, mẹ phụ trách thuê. Được thôi, đợi con được phát lương,
Sẽ chuyển tiền thuê nhà cho mẹ. Con dám? À không, mẹ, con chỉ… Ngậm miệng lại cho mẹ! Ăn cơm! Con ăn thêm bát nữa. Làm gì thế? Để mẹ xới, để mẹ xới cho. Mẹ cứ ngồi đi, mẹ đã cực cả ngày rồi. Không được, con đi làm vất vả.
Con trai, con đã mệt rồi, để mẹ xới. Để mẹ, để mẹ, để mẹ. Những gì tôi muốn nói chỉ có vậy. Tiếp theo xin mời Đồn trưởng ra chỉ thị. Những gì Chính trị viên vừa nói đều là trọng điểm, trọng điểm hàng đầu.
Nhất là việc học tập “kinh nghiệm Phong Kiều”, không được chỉ dừng ở việc nói suông và trên giấy tờ. Phải thể hiện trong công việc cụ thể. Nhất là những Cảnh sát kiến tập mới như các cô các cậu, càng phải học tập nghiêm túc. Rõ chưa? – Rõ ạ! -Rõ ạ!
Lấy vụ khu dân cư Dương Quang ra mà nói, trước khi xử lý vấn đề, nhất định phải làm công tác điều tra cặn kẽ. Nếu không đó chính là kích thích mâu thuẫn chứ không phải hoá giải mâu thuẫn. Phải dùng sự chân thành để cảm động lòng người.
Dùng hành động cảm hoá con người. Dùng sự trong sạch để tạo lòng tin. Nhẫn nại tỉ mỉ làm tốt công tác giáo dục thuyết phục, hoá giải cảm xúc của người đương sự, xóa bỏ hiềm khích. Làm cho việc lớn thành bé, việc bé thành không.
Hoá giải mâu thuẫn từ nền móng. Đồng chí Hạ Khiết mới đến của chúng ta trong vụ việc lần này, đã thực sự làm được việc dùng hành động cảm hoá người. Không hổ danh là hậu duệ anh hùng của chúng ta. Vô cùng anh dũng. Đồn trưởng làm cháu ngại quá,
Việc là mọi người cùng làm cả mà. Thấy chưa, còn khiêm tốn lắm đấy. Nhưng mà, sau này không thể để cháu mạo hiểm lần nữa. Đồn trưởng, sau này những việc mạo hiểm cứ giao cho cháu ạ! Cậu không lên tiếng thì cũng không ai bảo cậu câm đâu! Đúng thật là!
Có người nói tôi quá dung túng cho cư dân khu Dương Quang. Tôi không dung túng được sao? Tôi đã công tác ở đây 30 năm rồi, tôi đã tận mắt chứng kiến họ từ những người nông dân vào thành phố làm thuê. Họ vẫn chưa học được cách
Trở thành những cư dân của thành phố. Vẫn chưa biết được quy tắc sinh tồn của cái thành phố này. Họ không hiểu, nhưng chúng ta hiểu. Đúng không nào? Một trong những chức trách công việc của chúng ta chính là dạy cho những cư dân mới này từng bước trở thành
Cư dân thành phố đạt chuẩn. Tuân thủ quy tắc sinh tồn của thành phố. Được rồi. Bây giờ mọi người đừng vội hùa theo mà vỗ tay, rồi sau này có chuyện lại hồ đồ đấy nhé. Đồn trưởng yên tâm đi ạ. Không có chuyện đó đâu. Không có đâu.
Tôi còn muốn tuyên bố một việc. Đồn chúng ta vẫn luôn có truyền thống truyền kinh nghiệm. Mỗi một người mới đến đều phải nhận một người thầy. Trước kia gọi là đôi bạn cùng tiến, bây giờ gọi là sự kế thừa. Người thầy này không chỉ dạy cho học trò bản lĩnh,
Mà hơn thế nữa còn phải dạy học trò thế nào là vinh dự của người cảnh sát, thế nào là sứ mệnh của người cảnh sát. Tất nhiên, thanh niên bây giờ cũng rất giỏi. Kiến thức toàn diện, tầm nhìn rộng. Khác hoàn toàn với lúc chúng tôi mới vào ngành cảnh sát.
Người thầy cũng có thể học tập từ học trò. Thanh niên các cô các cậu đều có lý tưởng hoài bão riêng của mình. Nhưng đồn cảnh sát thì có sự phân công của đồn. Ví dụ như hình sự điều tra, khu vực, an ninh, hộ tịch.
Những công việc này đều cần có người học, người làm. Các cô, các cậu cần phải biết bây giờ phân cho mọi người người thầy theo lĩnh vực này, không thể là cả đời chỉ làm mỗi công việc này thôi. Rõ chưa nào? Rõ ạ. Về mảng an ninh,
Trình Hạo dẫn Hạ Khiết. Mọi người đều biết cả rồi đúng không? Tào Kiến Quân dẫn Dương Thụ, đây là cặp đôi ngôi sao đấy nhá. Kiến Quân ở đồn chúng ta lập công liên tiếp. Còn Dương Thụ thì là người tài, là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm của đồn.
Cho một tràng pháo tay nào. Đồn trưởng. Người ta là người tài của Đại học Bắc Kinh, tôi dẫn ổn không? Lại còn khiêm tốn nữa cơ đấy! Khiêm tốn quá rồi đấy, anh Kiến Quân. Tất nhiên là cậu dẫn được rồi! Dương Thụ, thể hiện tí với thầy cậu đi nào.
Thưa thầy! Em nhất định sẽ học hành nghiêm túc ạ! Thoải mái đi, không cần phải khách sáo. Đồn trưởng lên tiếng. Học hỏi lẫn nhau ấy mà. Khu vực. Chí Kiệt, Trương Chí Kiệt dẫn Triệu Kế Vĩ. Khu vực ạ? Chí Kiệt thì tôi không cần phải giới thiệu nữa rồi,
Cậu ấy là người toàn năng của đồn chúng ta. Người tài toàn năng. Triệu Kế Vĩ, theo thầy học cho đàng hoàng nhé. Đồn trưởng, còn tôi thì sao ạ? Cậu thì sót thế nào được, đúng là! Lý Đại Vi. Phân cho cậu người có năng lực nhất, kinh nghiệm phong phú nhất,
Cảnh sát Trần Tân Thành. Tốt, tốt, tốt. Đợi đã, đợi đã, đợi đã. Đồn trưởng, không phải chứ? Sao lại không phải? Tôi làm gì có cái bản lĩnh đó chứ? Thầy ơi, em thấy thầy được đấy ạ! Nói cậu được là được, không được cũng phải được. Được rồi, tan họp.
Đừng, đừng, đừng, Đồn trưởng! Đồn trưởng! Tiểu Minh! Đồn trưởng! Đi làm nhiệm vụ anh dẫn đi nhá! Có ngon thì anh dạy đi! Không không không, tôi không làm được đâu. Cái này là dùi cui. Dương Thụ! Đi làm nhiệm vụ! Thầy ơi, tình hình thế nào?
Thầy ơi, mình không đi làm nhiệm vụ à? Không đi. Còn phải xem đoạn video giám sát dài hơn 500 tiếng đồng hồ đấy. Cho nên bây giờ tôi rất mong cậu có thể giúp tôi. Tiểu Khiết, nào, theo tôi lên trên. Đồn trưởng. Má ơi! Cậu ngồi đây làm cái gì thế?
Tìm tôi à? Cậu có việc gì thì vào phòng nói, cái lưng này của tôi, không ngồi xổm được. Đi thôi, đi thôi. Anh rảnh thì đi khám đi. Tiểu Khiết, sau này em cứ làm việc ở đây. để sau mang đồ của em lên đây là được. Cảm ơn thầy ạ.
Khách sáo gì chứ! Thầy ơi, những cảnh sát mới khác cũng đều có phòng làm việc à? Tất nhiên là không rồi. Đừng nói là phòng làm việc, bây giờ đến cái bàn cũng chẳng có nữa là. Vậy thì em vẫn nên giống mọi người thôi ạ. Em là con gái,
Đi so với bọn họ làm gì. Thầy ơi, cảm ơn ý tốt của thầy. Nhưng nếu mọi người đều là cảnh sát như nhau, thì còn phân biệt con gái hay không làm gì. Em vẫn nên xuống dưới thì hơn ạ. Tiểu Khiết! Giống tính thầy thật đấy! Cậu ngồi đi, ngồi đi.
Tôi ngồi cái gì mà ngồi chứ, Đồn trưởng. Chúng ta đã nói trước rồi mà, anh cũng đã đồng ý rồi. Anh…sao anh vẫn giày vò tôi vậy chứ? Tôi hứa với cậu cái gì nào? Tôi giày vò cậu gì rồi nào? Ơ kìa, Đồn trưởng. Anh đừng có như vậy chứ!
Tôi đừng có thế nào nào? Được, được, được. Hôm nay tôi nhắc lại với anh lần nữa. Tên Lý Đại Vi đó tôi không dẫn được. Sao anh lại dẫn không được? Tôi, tôi già rồi, không lo mấy việc đó được nữa đâu. Trần Tân Thành, cậu có việc gì thì cứ nói,
Làm gì mà mắng người vậy? Cậu xưng già trước mặt tôi, không phải là đang mắng tôi à? Tôi nói cho cậu nghe này, tuổi tác thì nói lên được điều gì nào? Thứ tuổi tác nói lên được là kinh nghiệm. Vậy tôi có kinh nghiệm tôi dẫn người khác được không?
Anh để cậu ta tìm người thầy khác đi. Tóm lại là tôi không dẫn đâu. Tôi vừa mới tuyên bố ở dưới lầu xong, giờ cậu bảo tôi… Cậu bảo cái chức Đồn trưởng này phải làm kiểu gì bây giờ? Đúng thật là! Tân Thành.
Tên nhóc Lý Đại vi này, tôi để ý rồi. Hấp tấp thì có hơi hấp tấp thật, nhưng ưu điểm vẫn rất nổi bật. Có thể bồi dưỡng được. Cho nên, tôi giao nó cho cậu là để nó điềm tĩnh hơn. Tôi nói với cậu nhá,
Nếu mà giao cho người khác tôi còn không yên tâm đấy, chỉ có giao cho cậu, cậu theo cậu ta sát sao thì mới được. Sao anh dám chắc chắn là tôi có thể theo sát cậu ta được? Bản thân tôi còn một đống việc đau đầu đây này. Đúng không nào?
Đồn trưởng, tôi bảo này… Tân Thành. Nào, nào, nào, cậu ngồi đi, cậu ngồi đi đã. Cậu ngồi xuống cho tôi. Chỗ đau của cậu ở đâu, tôi biết. Kể từ lần chịu thiệt thòi năm ấy, tâm thái của cậu đã thay đổi rồi. Thực ra chuyện là như thế nào,
Mọi người đều biết cả. Chuyện này đã qua lâu rồi, thì cứ để nó qua đi. Những người tầm tuổi như chúng ta mà còn tốn thời gian tâm sức vào cuốn lịch cũ ấy, thì làm sao được. Đúng không nào? Cậu yên tâm, tôi sẽ không để cậu
Như những người tầm tuổi giống Cao Triều, đâu đâu cũng xông pha. Cậu chỉ cần làm tốt công việc của mình, giúp tôi dẫn dắt học trò cho tốt là được. Được không nào? Được thôi. À này. Loại cao dán này dùng tốt lắm, anh lấy mà dán lên lưng.
Hai bên hông, mỗi bên dán một miếng. Ấy không, cái lưng này của tôi không ổn, tôi phải massage mới được. Miếng cao dán này cậu để lại mà dán cổ đi. Anh cũng lắm chuyện thật đấy, đúng là! Dùng hay không thì tùy! Cậu bao nhiêu tuổi đầu rồi
Mà tính cách vẫn như trẻ con thế kia. Nhất định phải dán mắt vào kẻ tình nghi, rõ chưa? Chốc nữa các anh thay quần áo của mình vào. Đi đi. Đồn phó Cao. Đây ạ. Đây là tổng kết công tác của nhóm Tiểu Tôn. Viết không ổn chút nào.
Phải cụ thể hơn nữa. – Hai ngày sau nộp. – Được, được. – Được, được. – Nhắc nhở mọi người nhé. Tôi biết, tôi biết, tôi biết rồi. Được rồi, mọi người đi trước đi. Anh Từ, nào nào nào. Thôn Tiểu Tân, báo là trong nhà có trộm. Được, nhanh chân lên.
Bao nhiêu tuổi rồi? Thầy ơi, ngay ngày đầu đã báo với thầy rồi ạ. Tôi hỏi cậu bao nhiêu tuổi rồi? 22 tuổi ạ. Họ gì tên gì? Thầy, thầy đang thẩm vấn tội phạm đấy à? Hồi đó sao lại học trường cảnh sát? Mẹ em bảo em học ạ. Mẹ cậu? Này,
Gia đình quản không được, tìm chỗ để quản cậu đấy à? Vâng, là như vậy đấy ạ. Còn vâng nữa. Này, mẹ cậu xem trường cảnh sát là chỗ nào vậy? Nhà trẻ à? Thầy này, xem thầy nói kìa, cứ y chóc lời mẹ em nói ấy.
Thầy ơi, thầy thích uống kỷ tử à? Mẹ em có một mớ kỷ tử tốt lắm, để lúc về em lấy mang tới cho thầy. Không cần nhé. Thầy, thầy không thích em đúng không? Không muốn dẫn em đúng không? Thầy yên tâm, em chắc chắn sẽ biểu hiện thật tốt.
Đảm bảo không để thầy bận lòng. Thật không? Thật ạ, em cam đoan sau này nhất định sẽ nghe lời thầy ạ. Việc lớn việc nhỏ, cỡ lớn cỡ nhỏ, đều báo cáo với thầy hết. Tôi… Cậu xem cái miệng này của cậu kìa, tôi…
Thôi được rồi, thôi được rồi, cậu cũng đừng nói nữa. Cậu thấy gì không? Xem có cái bàn trống nào, cậu thích đi đâu thì đi, đừng có ở chỗ tôi. Em lấy cho thầy… Lấy cái gì mà lấy hả? Cậu để đấy cho tôi. Cậu cứ để đấy!
Tôi bảo cậu đừng có theo tôi nữa được không? Cho tôi ké chút chỗ nào. Đây không phải tôi, đây là chỗ của Dương Thụ. Như nhau cả thôi. Tôi dùng có mỗi cái ngăn bàn. Chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Phải nhớ cho kỹ đấy nhá. Trong trường hợp có dao,
Phải bỏ dao trước rồi mới chế phục bọn họ. Nhất định phải bảo vệ quần chúng xung quanh thật tốt. Đồng chí cảnh sát, đồng chí cảnh sát! Tránh ra, tránh ra, bên này! Tránh đường, tránh đường. Đừng đánh nữa, buông ra! Thả tôi ra! Còng tay lại. Đừng để hắn ra ngoài.
Trong trường hợp này, nhất định phải chế phục hắn trong xe. Đừng nhúc nhích! A lô, xin chào. Đồn cảnh sát Bát Lí Hà xin nghe. Tiểu Khiết, hôm nay em đi theo để học, quan sát là được. Đây là cảnh sát Đồn Bát Lí Hà,
Anh bị tình nghi liên quan đến việc buôn bán, sử dụng chất cấm. Đừng đánh tôi. Làm gì vậy? Đừng đánh tôi! Quay phim à? Dương Thụ, ăn nhanh lên. Đồn cảnh sát Bát Lí Hà xin nghe. Làm nhiệm vụ! A lô, xin chào. Đồn cảnh sát Bát Lí Hà xin nghe.
Thầy ơi! Thầy ơi! Thầy ơi! Cảnh sát đây, mở cửa ra. Cảnh sát làm nhiệm vụ, đề nghị hợp tác. Đứng yên, không được nhúc nhích. Không nhất thiết phải đạp cửa. Cảnh sát làm nhiệm vụ! Chứng minh thư! Dương Thụ! Trên này, trên này! Anh nói ai chày cối hả?
Đừng nhúc nhích! Này thì động tay động chân này! Đại Vi! A lô, xin chào. Đồn cảnh sát Bát Lí Hà xin nghe. Hạ Khiết, em đợi ở đây. Hai cậu vào theo tôi. Đừng có manh động đấy. Yên lặng cả nào, cảnh sát làm nhiệm vụ! Đề nghị hợp tác!
Xin xuất trình giấy tờ tùy thân. Lý Đại Vi! Lý Đại Vi! Làm nhiệm vụ! Kế Vĩ, Kế Vĩ! Không đủ nhân lực, cậu đi theo xem camera đi. Nhanh lên. Anh Tào. Tránh ra. Làm gì vậy? Thầy ơi, em chặn được hắn ta rồi.
Đối mặt với kẻ tình nghi phải mạnh, nhanh, chuẩn. Đừng do dự. Kế Vĩ. Đừng đánh nữa. Dừng tay! Dừng tay, đừng đánh nữa! Tiểu Khiết. Thất Tử, giữ lấy hắn. Tiểu Khiết! Yên nào! Làm gì vậy hả? Định đánh cảnh sát à? Sao cô lại vào ký túc xá nam vậy?
Mặc kệ tôi. Đây chính là cảnh sát sao? Tôi không phải là đang gặp ác mộng đó chứ! Cảnh sát nhân dân là vậy đấy. Toàn làm mấy việc vặt vãnh. Quen rồi thì ổn thôi. Tôi thấy có mà phải làm quen với việc bị thầy mắng trước ấy.
Tôi thấy thầy cậu thực ra cũng khá là tốt đó. Đúng vậy. Ông ấy chắc chắn thích người như cậu. Vừa ngoan, học lực lại cao. Vấn đề là ông ấy không thích tôi. Dương Thụ này, tôi thấy thầy cậu cực tốt luôn. Tôi mà hợp tác với ông ấy,
Đảm bảo ăn ý lắm luôn. Không như bây giờ, tôi làm gì cũng phải ra sức lấy lòng thầy mình trước. Mà cậu nói xem, trời nóng thế này mà ông ấy mặc áo dài tay làm gì? Ông ấy không nóng à? Thầy tôi thì giỏi thực sự,
Cực kỳ giống một cảnh sát. Cực kỳ giống một cảnh sát? Ông ấy là cảnh sát còn gì? Hạ Khiết, tôi thấy cô là được nhất đấy. Sao tôi lại được nhất? Tôi nghe nói Đồn trưởng Trình trước kia là học trò của bố cô.
Ông ta chắc chắn sẽ đối xử với cô rất tốt. Đúng thế, không chỉ riêng ông ấy, nguyên cái đồn này đều đối với tôi rất tốt. Anh ganh tị à? Ganh tị? Càng như vậy, tôi càng phải làm ra thành tích gì đấy,
Để chứng minh rằng Hạ Khiết tôi cũng có thể làm một cảnh sát tốt. Không phụ lòng mọi người. Cô cũng đừng cho mình áp lực lớn thế. Có gì mà áp lực cơ chứ. Đối với Hạ Khiết mà nói, có lẽ sẽ không dễ như thế. Có sâu xa đến thế không?
Có. Trông thì tất cả mọi người trong đồn đều tốt với cô ấy, bảo vệ cô ấy. Nhưng bảo bọc tốt quá lại chính là cái lồng chụp. Cậu cũng đừng có mà xem thường Hạ Khiết, người ta tốt nghiệp trường cảnh sát ra đấy. Không cần phải bảo vệ đâu.
Anh đủ rồi đấy. Hai anh lấy tôi ra làm đề tài đấy à? Ba người đói không? Có vẻ là không đói nhỉ. Được rồi, tan làm thôi. Ngày mai xem tiếp. Đi thôi. Thầy, thầy về trước đi ạ. Em muốn xem hết camera đã. Cậu đừng có nóng vội. Thầy.
Em muốn làm nhiệm vụ. Mang đủ đồ chưa? Đủ rồi. Kiến Quân, lại làm nhiệm vụ à? Cửa hàng đường phía Nam nói có người bị trộm. Nhìn gì vậy? Thầy. Nào. Cái này cho cậu. Sau này bất kể là đi làm nhiệm vụ hay công việc thường ngày,
Dùng sổ ghi chép lại, đừng có dùng mấy tờ giấy trắng qua loa nữa. Thầy ơi, cuốn sổ to như vậy, cầm bất tiện lắm, cũng đâu cần thiết phải thế. Sao lại không cần thiết? Cậu đừng tưởng rằng chỉ dựa vào não thì có thể nhớ được hết từng việc một.
Thanh niên các cậu có phải rất thích dùng điện thoại để lưu lại mọi thứ không? Thế thì tôi nói cho cậu biết nhé, điện thoại vào những lúc quan trọng cũng sẽ làm hỏng việc. Trí nhớ tốt chẳng bằng chăm ghi chép.
Điều này sau này cậu sẽ từ từ được trải nghiệm thôi. Đúng rồi, cậu còn phải chuẩn bị một cuốn sổ ghi chép riêng cho họp hành. Nội dung có thể cẩu thả, có thể đến bản thân cậu cũng không nhìn rõ cậu đang viết những gì.
Nhưng tiêu đề và ngày tháng nhất định phải ghi rõ ràng. Mấy thứ này bình thường không có ích gì, nhưng đến lúc cần thì chết người thật đấy. [Sổ tay cảnh sát] Có nó thì sẽ giữ được mạng. Cái này… Làm gì đến nỗi vậy hả thầy? Thầy bịp cậu làm gì?
Nghĩ gì vậy? Vâng ạ. Đi thôi, tôi đưa cậu ra ngoài lượn một vòng. Thật à thầy? Sổ tay! Thầy! Chào buổi sáng, cảnh sát Trương! Chào buổi sáng! Cảnh sát Trương! Chào buổi sáng! Thầy! Nào, nào, nào. Dọn xe à? Đúng vậy, đúng vậy.
Anh vẫn hơi lấn chiếm lề đường rồi đấy. Tôi dọn ngay đây. Chốc nữa, chốc nữa nhé, tôi gọi điện thoại cái đã. Được. Cảnh sát Trương đến rồi à? Lần trước cũng may nhờ có anh giúp. Rảnh thì ghé nhà chơi nhé. Được. Cảnh sát Trương đến rồi đấy à?
Chào buổi sáng. Lại phiền anh rồi. Đâu có, đâu có. Được, vậy anh làm việc nhé. Cảnh sát Trương. Bác đang nấu nước đấy à? Ừ, tôi nấu chút nước. Bác phải cẩn thận lửa đấy nhé. Được, cậu yên tâm đi. Vậy chốc nữa tôi nấu xong sẽ dập nó ngay.
Đúng thế, đúng thế. Rồi chỗ này chốc nữa cũng phải dọn dẹp đấy ạ. Được, được rồi, vất vả rồi. Thầy, khu này thầy quen hết đấy à? Cảnh sát khu vực chúng ta, một trong những công việc quan trọng nhất đó là kết bạn. Kết bạn? Để em ghi lại.
Đúng vậy, bạn nhiều người quen nhiều, thì sau này khi đội hình sự điều tra bao gồm các ban ngành các cấp liên quan đến tìm chúng ta, chúng ta mới báo cáo rõ ràng được. Rõ chưa? Cậu đừng thấy công việc thường ngày ở khu dân cư
Đều là những chuyện vặt vãnh. Nhưng trọng điểm chính là ở những chuyện vặt thường ngày này đấy. Rõ chưa? Tiểu Hoàng. Thầy, em ghi chép xong rồi. Chú cảnh sát ơi! Sao vậy bạn nhỏ? Chú giúp chúng cháu với. Chú cảnh sát ơi, chú mau nhìn đi. Sao thế? Sao thế?
Đây là con mèo hoang ở dưới toà nhà chúng cháu, nó đã kêu cả ngày trời rồi. Bụng to thế này, có lẽ là sắp sinh em bé rồi. Chú cứu nó đi. Cô bé, chuyện này không thuộc phạm vi phụ trách của cảnh sát.
Em vẫn nên đưa nó đến bệnh viện thú y đi thì hơn. Anh bảo vệ ơi, nhưng bố mẹ không cho em chơi với mèo hoang, nói là chúng rất bẩn. Nên không cho em tiền để đưa chúng đến bệnh viện thú y. Đến cả chiếc lồng này
Cũng là em lấy tiền tiêu vặt mua cho nó đấy. Không dám nói với bố mẹ. Cô giáo nói gặp khó khăn thì phải tìm đến chú cảnh sát. Đúng vậy, tìm chú cảnh sát. Thầy ơi, đỡ đẻ cho mèo không thuộc phạm vi quản lý của cảnh sát nhỉ? Được.
Vậy chú sẽ đưa nó đến bệnh viện. Tốt quá đi. Vậy chú ơi, đợi mèo sinh em bé xong, chú lại đưa nó về nhé. Bình thường lúc bọn cháu rảnh đều sẽ lấy thức ăn đến cho nó. Được, vậy đợi nó khoẻ rồi chú sẽ đem nó về đây.
Tiểu Hoàng, mau trở về nhé! Đi thôi. Thầy, chuyện này có được tính là kết bạn như thầy nói không? Tất nhiên rồi. Trẻ con cũng là bạn mà. Đi thôi. Ý của Lý Đại Vi là hai bọn tôi xử luôn bọn chúng. Cái gì? Vậy cậu cản cậu ta lại đi chứ!
Không kịp nữa rồi. Cảnh sát đây, đứng lại! Cảnh sát đây. Đứng lại! Không được chạy, cảnh sát đây. Đứng lại! Lý Đại Vi đâu?