Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 02 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 2] [Lần đầu ra quân] Buộc phải làm chứ. Chúng ta làm vụ án lớn, buộc phải làm chút. Chúng ta huy động nhiều người thế này, là đi bắt mấy tên ạ? Một tên còn chưa đủ à? Một tên ạ?
Bắt một tên mà đi hai xe, mười mấy người ạ? Thế cậu bảo đi mấy người? Một chọi một? Anh hùng can đảm? Có phải cậu cho rằng, cảnh sát xử lí vụ án là đi đùa với mạng sống phải không? Không phải. Một chọi một thì hơi khoa trương.
Ba chọi một… chắc được rồi chứ ạ? Cậu mau ngậm miệng lại đi. Không ai bảo cậu câm đâu. Các đồng chí, tôi nói mấy câu này. Nghi phạm hôm nay chúng ta phải bắt, tên là Đinh Đại Dụng. Hắn liên quan đến hai mạng người,
Là tội phạm truy nã hạng A ở trên Bộ. Vốn dĩ vụ này là việc của Đội Cảnh sát Hình sự. Nhưng người cung cấp manh mối rất quen với tôi, nên đã chuyển thông báo đến cho chúng ta. Cũng coi như cho mọi người một cơ hội lập công. Nhớ kĩ nhé.
Trên người kẻ này có hung khí. Nhất định không được manh động, mọi hành động phải nghe chủ huy. Nghe rõ chưa? – Rõ! – Vâng. Trên đường, chúng ta nghe theo anh Trần. Anh, tôi chợp mắt chút nhé. Ai chợp mắt được thì chợp mắt một chút. Xe chạy bao lâu rồi,
Sao vẫn chưa đến nhỉ? Đừng nói nữa, ngủ hết rồi kìa. Tôi nói này, sau cậu nói lắm thế hả? Không thấy mọi người đều đang nghỉ ngơi à? Em đã không nói cả tiếng đồng hồ rồi. Hơn nữa… Đều ngủ hết rồi, cũng phải có người canh gác chứ.
Thế thì canh gác tử tế. Cậu nói linh tinh gì hả? Còn có lí nữa, cậu thật là. Cảnh sát Trần, có phải anh có thành kiến gì với em không? Cậu nhận ra rồi hả? Thôi được, thế tôi nói thêm với cậu vài câu. Sau này nhớ kĩ.
Có việc lao về phía trước, không có việc gì, thì im miệng, ở yên phía sau, biết chưa? Anh đừng có tự chuốc lấy phiền phức, còn lôi cả em vào. Cái gì mà có việc với không có việc? Cảnh sát chẳng phải là để bắt kẻ xấu sao? Bắt.
Cậu không thấy mọi người đều đang nghỉ ngơi à? Cậu ở phía sau lải nhà lải nhải, lẻm bà lẻm bẻm, ảnh hưởng mọi người nghỉ ngơi, lát nữa còn sức đâu mà bắt người nữa? Còn bắt người. Hành động. [Thiết bị ghi hình làm nhiệm vụ đội 2] Ngồi xuống.
[Thiết bị ghi hình làm nhiệm vụ đội 2] [Thiết bị ghi hình làm nhiệm vụ đội 2] Ông ơi, bà ơi. Đinh Đại Dụng con trai các cụ phạm pháp. Anh ta không thể thoát khỏi sự trừng trị của luật pháp được. Nhưng trong luật pháp có quy định,
Chỉ cần anh ta đầu thú, thực sự có thể giảm nhẹ hình phạt. Đây là cơ hội cuối cùng của anh ta. Dương Thụ. Đi thôi, đừng nói nữa. Tôi nói chuyện với cậu chút. Có gì mà cứ phải nói bây giờ? Cậu cứ nghe tôi, đi thôi.
Đi thôi, ra ngoài rồi nói. Thu quân. Đồn phó Cao, có phải tình báo có nhầm lẫn không? Lát nữa rồi nói. Anh, người ở trong nhà đấy. Ở nhà? Ở chỗ nào? Ở ngay trong tủ quần áo đằng sau lưng ông cụ. Cái gì? Ban nãy lúc cậu ta kéo cậu,
Cậu không nhận ra à? Chiếc chăn anh ta nằm còn ấm. Chứng tỏ người chưa rời đi. Cả nhà có ba gian phòng, ngoài cái tủ quần áo ra còn chỗ nào trốn được nữa? Dựa vào điều này đã kết luận anh ta ở trong tủ quần áo? Đương nhiên không phải rồi.
Cậu nghĩ mà xem, cả nhà bao nhiêu chỗ có thể ngồi được, vì sao các cụ già lại phải ngồi trước tủ quần áo? Còn nữa. Cậu không thấy cái ghế đó quá lớn, để trước tủ quần áo rất vướng sao? Được đấy.
Ngày đầu tiên đi làm nhiệm vụ, biểu hiện không tồi. Tên là gì? Lý Đại Vi. Được. Nhớ cậu rồi. Tốt nghiệp trường cảnh sát, chút khả năng quan sát này, cũng không đáng gì, cũng bình thường. Dù sao cũng là học cái này. Tiểu Dương
Là thạc sĩ ngành luật của Đại học Bắc Kinh, những chuyện tạp nham thế này, lần đầu tiên không nhận ra cũng là chuyện thường. Người ta không học cái này. Sau này đi làm nhiệm vụ mấy lần, chút bản lĩnh vặt vãnh này, cũng chẳng đáng là gì.
Đồn phó Cao, thế giờ chúng ta quay về? Anh, tôi nhìn qua một chút, chỉ có mỗi một lối ra này. Anh… dẫn theo hai thanh niên này đợi ở đây, tôi và hội Thất Tử quay lại bắt người. Đồn phó Cao, hay em đi theo anh? Nghe chỉ huy.
Ở đâu ra lắm ý kiến thế hả? Vâng. À phải rồi, Đồn phó Cao, Lần này các anh không cần vào từ lối cửa vừa nãy nữa. Em đã mở cửa sổ phòng ngách của anh ta ra rồi, các anh có thể tuồn thẳng vào đường đó. Triều, cẩn thận chút nhé.
Đi đi. Thất Tử, đi! Cậu là thạc sĩ Đại học Bắc Kinh thật hả? Nếu không thì? Cậu cho rằng, tôi dám làm giả trước mặt một nhóm cảnh sát à? Từ hồi đại học tôi đã học Đại học Bắc Kinh, nếu giả bao trả lại. Thế học lực cậu tốt như vậy,
Cậu đến Đồn cảnh sát làm gì? Tôi đã đỗ vào Cục Cảnh sát Thành phố. Kết quả là, vừa đến nhận công tác vài ngày, thì đột nhiên nhận được thông báo, bảo tôi đến Đồn cảnh sát cơ sở rèn luyện một năm. Tôi còn ức thay cậu. Bình thường mà.
Xuống cơ sở tích lũy kinh nghiệm làm việc mà. Đến đâu cũng cần đến. Xem cậu nói kìa, nhìn là ra dáng người làm lãnh đạo. Tôi thì không được. Từ nhỏ đến lớn học hành quá kém. Hai chữ “Bắc Đại” của các cậu, tôi còn chưa từng viết liền bao giờ.
Thế sao cậu thi đỗ trường cảnh sát? Còn tốt nghiệp được nữa. Thì đây chính là bản lĩnh của tôi mà. Không giống cậu. Lần nào tôi cũng bấu được vào vạch đạt yêu cầu để thi qua. Không như các cậu, chỉ biết thi điểm tối đa. Nói chuyện gì thế hả?
Lý Đại Vi. Tôi mua thêm cho cậu ít hướng dương, hãm ấm trà nhé. Mau lên, bên này. Bám theo. Bên này, bên này. Mau mau mau, mau mau mau. Đại Dụng. Con trai tôi. [Thiết bị ghi hình làm nhiệm vụ đội 2] Bên này, bên này. Con trai ơi.
Ông bà ơi, các cụ đừng theo nữa. Bà ơi. Từ từ thôi. Mau lên, mau lên. Đại Dụng. Con trai tôi. Đi về phía trước. Mau lên, mau lên, mau lên. Đi mau, đi mau. Ở ngay phía trước rồi. Mau lên. Đi đi đi. Con trai tôi.
Các người đừng bắt con trai tôi. Con ơi! Lên xe, mau lên. Đừng loạn, đừng loạn, đừng loạn. Tất cả lên xe. Đồn phó Cao, phía trước thiếu hai người. Đồn phó Cao, chúng ta thế này có được không? Có gì mà không được? Lên xe. Dương Thụ, lên xe đi.
Mau lên xe, lên xe. Lên xe. Dương Thụ. Lý Đại Vi, đi đi đi, đi trước đi. Để xe đi trước đi. Đợi chúng tôi ở đầu thôn. Đi. Phiền chết đi mất. Cướp người rồi. Bà ơi, cháu đã bảo đừng theo nữa mà.
Chúng cháu cũng là làm việc theo pháp luật thôi. Cướp người rồi, cướp người rồi. – Làm gì thế hả? – Cướp người rồi. Đi mau, Dương Thụ, đi. Lùi lại, cảnh sát đây. Lùi lại, lùi lại. Lùi lại, chúng tôi bên Đồn cảnh sát đây. Thả người ra. Lùi lại.
Cảnh sát đây, lùi lại. Con trai, tôi muốn con trai tôi. Tôi muốn con trai tôi. Tất cả yên lặng, yên lặng. Lùi lại. – Bà con. – Lùi lại. Theo điều 277 trong Luật hình sự, dùng phương thức bạo lực và uy hiếp, cản trở nhân viên cơ quan nhà nước…
Im miệng. Bà con. Cậu nói những thứ này có tác dụng gì chứ. Ghi hình làm nhiệm vụ. Bà con, nghe tôi nói mấy câu. Đinh Đại Dụng bị tình nghi giết người, là tội phạm truy nã. Tôi mong mọi người hãy bình tĩnh, phối hợp với công việc của chúng tôi.
Con trai tôi không giết người. Con trai tôi không làm. Con trai tôi không giết người. Lụi lại. Cảnh cáo mọi người lần thứ nhất. Lùi lại. Cảnh cáo lần thứ hai. Không giết người. – Bình tĩnh. – Không giết người. Lùi lại. Cảnh cáo lần thứ ba.
– Không giết người. – Lùi lại. Bình tĩnh, lùi lại. – Lùi lại. – Dừng tay. Chủ nhiệm thôn đến rồi. Không giết người. Các ông mau xem xem, giúp chúng tôi với. Tất cả đứng yên. Tất cả đứng yên. Con trai tôi không giết người.
Họ bắt con trai tôi đi mất rồi. Con trai tôi không giết người. Bỏ hết đồ xuống. Cứu con tôi với. – Con trai tôi không giết người. – Họ bắt con trai tôi rồi. Đồn phó Cao. Chuyện vừa rồi, em xin lỗi. Không sao, ngủ đi.
Em thấy người phạm tội là anh ta, các cụ già vô tội, chúng ta cứ thế đưa anh ta đi, không lo sống chết của các cụ, thì tàn nhẫn quá. Chuyện vừa rồi cậu cũng trải qua rồi. Nếu cậu muốn không tàn nhẫn với họ,
Vậy thì phải tàn nhẫn với người mình rồi. Nếu cán bộ thôn chỗ họ không đến, sẽ xảy ra chuyện lớn thế nào cậu biết không? Xin lỗi, Đồn phó Cao. Tại em thiếu kinh nghiệm quá, không xử lý tốt. Được rồi, quen đi là được. Đừng có chạy.
Chạy một cái là quần tụt đấy. Tôi mặc cho cậu cũng bằng không. Anh bạn. Phỏng vấn anh một chút. Anh cũng to gan phết nhỉ. Lúc phạm tội anh nghĩ gì hả? tưởng cảnh sát không bắt được anh phải không? Đừng nói chuyện.
Rảnh việc nói chuyện vài câu cũng không được ạ? Nói gì mà nói? Thẩm vấn nghi phạm phải ghi hình suốt cả quá trình. Cậu không biết hả? Người này sau khi về, sẽ phải giao cho Đội Cảnh sát Hình sự. Nói chuyện vài câu. Chào buổi sáng. Chào buổi sáng.
Cần tôi giúp không? Không cần, tôi làm sắp xong rồi. Cũng không biết việc vây bắt hôm qua cuối cùng như thế nào. Đúng thế. Thật ngưỡng mộ họ, ngày đầu tiên đến đã được ra ngoài. Tiểu Khiết. Sớm thế à? Thầy, thầy còn sớm hơn.
Tối qua tôi thay Chính trị viên trực ban, cụ ông nhà họ ốm rồi. Có nặng không ạ? Thấy bảo bệnh cũ rồi. Tuổi này, toàn là trên có người già, dưới có trẻ nhỏ. Đồn phó Trình. Tiểu Triệu, cậu cũng đến sớm thế này à.
Không sớm nữa rồi, Đồn phó Trình ạ. Ờm… Em và Hạ Khiết đều rất ngưỡng mộ họ, ngày đầu tiên đến nhận công tác đã được đi phá án. Họ? Sao? Tiểu Khiết? Em cũng ngưỡng mộ hả? Vốn dĩ em cũng đề nghị được đi.
Thế vừa hay, tôi đưa em ra ngoài đi lòng vòng. Có nhiệm vụ ạ? Cũng coi như đúng. Vâng ạ. Thế tôi đi trước nhé. Tiểu Triệu. Đồn trưởng. Tôi giẫm vào cậu rồi hả? Không ạ. Có đau không? Không đau ạ.
Cậu bị cả vết giày to thế này mà còn không đau à? Không đau ạ, Đồn trưởng. Cậu tìm tôi có việc à? Không ạ, à không. Có… có việc ạ. Nào nào nào, vào văn phòng nói chuyện. Nào. Nào nào nào, ngồi đi, ngồi đi. Ngồi đi. Ngồi đi chứ.
Thôi cháu không ngồi nữa đâu Đồn trưởng. Cậu tìm tôi có việc gì thế? Đồn trưởng, cháu muốn hỏi chú một chút. Bốn người mới đến bọn cháu, có phải đều có thầy không ạ? Đúng thế, đây là truyền thống. Thế chú làm thầy cháu được không ạ? Tôi làm thầy cậu á?
Đồn trưởng. Cháu từng nghe không ít sự tích anh hùng về chú. – Cháu rất sùng bái chú. – Được rồi, được rồi. Tôi làm cảnh sát nhân dân dưới cơ sở cả đời, đến công trạng hạng ba còn chưa lập bao giờ, ở đâu ra sự tích anh hùng. Đồn trưởng.
Đến rồi hả? Chính trị viên. Có việc gì? Không có gì. Cao Triều, anh Trần, họ chưa về ạ? Chắc là sắp rồi. Cô vừa từ bệnh viện về hả? Sao rồi? Không có gì? Bốn cụ già, cô vất vả lắm đây. Vẫn chịu được. Thế thì được. Đồn trưởng, thế…
Thế cháu… cháu đi trước đây. Được được được, cứ về đi. Cậu cứ yên tâm. Chuyện thầy dạy, trong đồn sẽ sắp xếp thống nhất. Chúng tôi nhất định sẽ sắp xếp người thích hợp nhất, bồi dưỡng mọi người thành cảnh sát xuất sắc nhất. Vậy… vậy…
Vậy cháu yên tầm rồi Đồn trưởng ạ. Được, yên tâm, yên tâm. Chúng tôi nhất định sẽ sắp xếp cho mỗi người các cậu một người thầy mà. Được không? Thế cháu đi trước nhé. Đi làm việc đi, làm việc đi. Chính trị viên. Em đi đây. Cậu này…
Muốn để anh làm thầy cậu ấy? Cậu này muốn tiến bộ mà. Mục tiêu cũng xa đấy. Cô phải quan tâm nhiều vào. Đương nhiên. Đồn trưởng, Đồn trưởng. Mấy người Đồn phó Cao về rồi. Đến đây. Lại còn phải nói. Mở mắt nhìn một cái là biết,
Chỉ cần phân tích một chút. Anh bảo sao các cụ già lại ngồi đấy? Phải không? Sau này việc này tôi sẽ để ý. Bảo Đội trưởng La thỉnh công cho Đồn chúng ta. Giúp họ bắt người không công làm sao được, phải không? Đồn trưởng. “Hàng đính kèm” đó được đấy nhỉ.
Ai? “Hàng đính kèm” đó, đầu óc… được đấy. Thật hả? Xe đến rồi. Kiến Quân, về rồi hả! Đồn trưởng. Kiến Quân à, vất vả rồi. Vất vả rồi, vất vả rồi. Tôi thấy mấy việc bẩn việc nặng nhọc, đều để cậu phải gánh một mình rồi. Vì nhân dân phục vụ mà.
Xuống. Sao cậu… Sao cậu còn bắt một người về nữa thế? Đồn trưởng, đừng vội. Bên kia còn một người nữa. Chuyện gi thế này hả? Một kéo hai à? Trùng hợp gặp trên đường. Hai người này cướp xe máy của một nhóm người, đang lái xe chạy trốn,
Bị tôi dùng xe chặn vào vệ đường. Tôi nghĩ, hai người mà bắt một người về, thì không hợp lí. Thôi đưa tất về cho xong. – Kiến Quân, được đấy. – Đây là ai thế? Tào Kiến Quân đấy. Anh hùng nổi tiếng trong giới cảnh sát.
[Với Kiến Quân, chuyện này chỉ là chuyện vặt.] Thế anh ấy với Đồn phó Cao, ai giỏi hơn? Hỏi vào trọng điểm rồi đấy. Chuyện này, sau này cậu từ từ mà cảm nhận thôi. Tôi xin được thọ giáo. Đồn trưởng. Tôi nói với anh nhé. Anh nhất định đừng có kiêu ngạo.
Tỉ mỉ vào chút. Về hết rồi hả? Mọi người đều vất vả rồi. Tranh thủ thời gian, mau đi nghỉ ngơi, được không? Tôi tuyên bố với mọi người một chút. Chiếc giường này, sau này chúng ta để lại cho tiến sĩ. Đồn trưởng, không phải tiến sĩ ạ.
Tiến sĩ từ nơi khác đến, vẫn chưa thuê được phòng. Đồn trưởng, không cần thế này đâu ạ. Thật sự, thật sự không cần ạ. Sao thế? Sao cậu lại không cần? Cậu thấy cái này… Thế này điều kiện có hơi kém? Hơi đơn sơ?
Không phải ý này ạ, thực sự không phải. Nếu không phải ý này, thì cứ làm thế đi. Bây giờ các thanh niên tranh thủ thời gian nghỉ ngơi. Các đồng chí cũ, lại đây với tôi chút. Tranh thủ, tranh thủ lên giường. Tranh thủ thời gian lên giường.
Giường riêng của Dương Thụ. [Bảy tám chín người quây vào.] [Tôi vừa quay đầu lại,] [- anh Trần đã lao ra. – Anh có biết…] Thế nào hả, Tân Thành? Để tôi, để tôi để tôi. Nào. Người mới chúng ta đều đã gặp rồi. Nào, nói xem ấn tượng thế nào?
Tôi nói vài câu trước. Tôi thấy cậu “hàng đính kèm” này mặc dù hơi hay nói, nhưng đầu óc dùng được đấy, là mầm non có thể bồi dưỡng. Nhưng cái cậu Cục trưởng của chúng ta đưa tới, đích thực là một cậu mọt sách. Được đấy.
Người Cục trưởng đưa đến cậu cũng dám đánh giá bừa. Không nên đánh giá quá nhiều. Đồn phó Cao. Cậu bảo Lý Đại Vi khá hả? Đúng thế, rất rõ ràng, tối qua khi vây bắt là nhận ra rồi. Phải không, anh Trần? Lúc vây bắt,
Anh nhìn vào thấy cậu này rất thoải mái. Nhưng mà, có chuẩn mực tâm lý, mắt nhìn sự việc cũng tốt. Tôi thấy rất ổn. Hơi hấp tấp, hơi non? Đúng đúng đúng. Nếu nói về sự việc trên xe bút sáng qua, có sự cảnh giác và nhạy cảm đó,
Còn hiểu chút đối nhân xử thế, đó quả thực là đáng quý. Tôi cũng đã phê bình cậu ấy, cũng là vì tốt cho cậu ấy. Còn về cậu Dương Thụ, đó đều là những đứa trẻ ngoan, chỉ xem chúng ta dẫn dắt thế nào thôi. Ờ… Đồn trưởng này,
Tôi… tôi xin thêm một việc nữa. Đấy là việc dẫn dắt bọn trẻ tôi không làm được đâu. Đừng đừng. Không phải, không phải. Một là, anh xem, tôi còn trẻ. Hai là, tôi còn có thầy. – Cậu nghe tôi nói, cậu nghe tôi nói đã. – Tôi còn trẻ.
Tôi còn chưa quyết định mà. Còn chưa quyết định ai sẽ dẫn dắt bọn trẻ mà. Chúng ta chỉ thảo luận thôi mà. Chỉ là thảo luận thôi ấy gì? Không phải mở cuộc họp chính thức phải không? Đúng, thảo luận thôi. Thế tôi đi ngủ đây.
Tôi buồn ngủ muốn chết rồi. Suốt đêm không ngủ. Tân Thành, sao anh cũng đi hả? Cô để cậu ta đi đi. Cũng phải, Đồn phó Cao cũng không ở lại, không thể bàn được. Tôi cũng đi đây. Thế cô cũng đi đi. Để nói sau vậy. Chí Kiệt.
Sao cậu còn ở đây hả? Không phải anh gọi tôi đến sao? Tan họp, về ngủ đi. Kẻ tình nghi hôm nay trốn trong tủ quần áo nhà anh ta, bị tôi phát hiện ra ngay. Còn nữa, sau đó khi Đồn phó Cao và mọi người vào,
Cánh cửa sổ cũng là tôi mở đấy. Người anh em, giỏi đấy nhỉ. Tôi tên gì? Lý Đại Vi, biết không? Thật ngưỡng mộ mọi người. Thật muốn đến hiện trường tham gia một chút. Có cơ hội mà. Sao thế? Tưởng đây là giường riêng của cậu ta thật à?
Bên kia có giường. Nếu cậu muốn không tàn nhẫn với họ, vậy thì phải tàn nhẫn với người mình rồi. Nếu cán bộ thôn chỗ họ không đến, sẽ xảy ra chuyện lớn thế nào cậu biết không? Hôm nay sẽ đưa em đi mấy chỗ xung quanh làm quen với tình hình trước.
Chỗ này thay đổi cũng rất nhiều. Chính ở nơi này, năm đó tôi và bố em phát hiện ra kẻ tình nghi đó. Chính tại quảng trường này. Bố em hơi tôi mười mấy tuổi. Nhưng ông ấy mà chạy thì tôi không thể đuổi kịp. Kẻ tình nghi đó cao lớn thô kệch,
To cao hơn cả hai chúng tôi. Thế mà bố em vồ nghiêng một cái, đã vồ ngã hắn rồi. Cướp. Cướp! Hắn cướp túi của tôi. Cướp. Có chuyện gì thế? [Cướp.] [Cướp.] Dừng xe. Có chuyện gì thế? Có người cướp túi của tôi. Lên xe. Đi! Ngay phía trước kìa.
Này, cô gái, cô đợi ở đây, trông xe nhé. Hạ Khiết. Đừng lại đây. Đừng lại đây. Ra sau tôi. Thầy. Nghe lệnh. Nghe thấy chưa? Nhận nhầm người rồi. Chúng ta đi thôi. Sao không bắt hắn? Trong tay hắn có dao. Đi thôi. Chỉ vì hắn có dao nên không bắt sao?
Hắn nhảy qua hàng rào phía sau, là một con ngõ bán đồ ăn vặt, người đông xe cộ nhiều, làm bị thương mình, làm bị thương người khác, đều không phải việc hay. Hạ Khiết, nhớ lấy lời tôi. Một khi phát hiện trong tay nghi phạm có hung khí,
Không được lỗ mãng xông lên. Còn nữa, nhất định không được dồn nghi phạm vào đường cùng, nếu không hắn không còn đường thoát, chắc chắn sẽ đổi mạng với em. Nhớ kĩ đấy. Mọi người có đuổi được không? Trong túi cô có tiền không? Giờ ra đường ai còn mang tiền nữa.
Nhưng điện thoại ở trong túi. Điện thoại bao nhiêu tiền? Hơn năm nghìn. Chúng tôi là người của Đồn cảnh sát Bát Lí Hà. Hạ Khiết, cho cô ấy điền đơn trình báo, để lại thông tin liên lạc. Ghi lại số điện thoại. Chiếc túi đó của cô hiệu gì? Prada.
Là thật hả? Nói thật. Điều này có liên quan đến việc định tội sau này. Hàng nhái. Xem ra nhái cũng ổn đấy. Tên cướp chắc chắn tưởng là thật rồi. – A lô. – Họ tên. Đồn trưởng, anh nói đi. – Vâng, tôi biết rồi. – Số điện thoại bao nhiêu?
Hạ Khiết, xử lý xong mau chóng về Đồn, có nhiệm vụ. Còn thầy? Tôi có nhiệm vụ khác. Chú ý an toàn, tôi đi trước đây. Chú cảnh sát, thế còn túi tôi thì sao? Tìm thấy sẽ báo cho cô. Các nhóm chú ý, các nhóm chú ý.
Sau khi chúng ta đến hiện trường, nhất định phải làm được đánh không đánh trả, chửi không chửi lại. Nhất định phải đặt việc khuyên can lên hàng đầu. Nhất định phải đặt việc khuyên can lên hàng đầu. Nhận được xin trả lời. Nhóm một đã nhận. Nhóm hai đã nhận.
Nhóm ba đã nhận. Được. Theo tôi ấy à, chỉ có chút việc vặt thế này, chúng ta cũng đã phản ánh lên trên mấy lần rồi, mà không chịu giải quyết. Lần này chúng ta dứt khoát không quản nữa. Cùng lắm chẳng cần xếp hạng quý sau nữa.
Cứ để họ làm ầm lên đến chính quyền thành phố. Nói không chừng, làm ầm lên thế lại giải quyết được vấn đề. Cậu không muốn mặc bộ đồ trên người này nữa hả? Bớt nói linh tinh đi. Giao mèo của các người ra đây. Giao cái gì mà giao?
Mèo của chúng tôi có ăn gà của các người đâu. Chính là mèo của các người. Con trai tôi nhìn thấy tận mắt. Cô đừng có mang trẻ con ra nói nhé. Trong sân này bao nhiêu là mèo, dựa vào đâu mà là mèo của chúng tôi?
Tôi nói cho cô biết, chính là của các người ấy. Đúng. Láo toét. Ông bảo ai láo toét hả? Có gì nói chuyện tử tế. Chính là mèo của các người. Mèo bên chỗ chúng tôi ở nhà yên lành, chưa ra ngoài bao giờ. Đâu như các người,
Mèo nhà nuôi mà chạy khắp nơi. – Chẳng khác gì mèo hoang. – Ông nói gì thế hả? Có nhà các ông là mèo hoang ấy. Đừng động thủ. Đừng động thủ. Tập hợp! Đều bước, chạy! Lại đây, lại đây, lại đây. Tách mọi người ra trước. Chí Kiệt, Chí Kiệt, mau lên.
Cậu mau chóng đưa hai Chủ nhiệm của Lý Gia Thôn với Lưu Gia Thôn ra đây cho tôi. Hai cái lão này, cứ xảy ra chuyện là họ lại trốn mất. Tôi nói cho cậu nghe, cho dù là cậu mời, hay là bắt, cũng phải lôi ra cho tôi.
Có hoàn thành được không? Không vấn đề gì. Đi đi. Vâng. [Đừng làm loạn nữa, đừng làm loạn nữa.] [Mẹ] Được rồi, được rồi, được rồi, được rồi. Lùi lại. Đừng cãi nhau nữa. Đừng cãi nhau nữa, lùi lại. Đừng cãi nhau nữa. Đừng cãi nhau nữa, lùi lại. Đừng cãi nhau nữa.
Được rồi, được rồi, các vị. Tình hình này tôi đều biết. Các vị, trước đây là hàng xóm thôn bên cạnh, bây giờ là láng giềng ở cùng một khu dân cư. Có vấn đề gì có thể bàn bạc giải quyết. Có nhất thiết phải dùng cách thức cực đoan như này không?
Có gì thì nói chuyện tử tế, được không? Không có gì phải nói với bọn họ cả. Chúng tôi cũng không có gì để nói với họ cả. Đừng cãi nhau. Ờ, tình hình tôi đã hiểu rồi. Ai mất gà? Tôi. Gà của tôi, còn đang đẻ trứng. Chị mất mấy con?
Mất một con. Được. Ờ… Tân Thành. Tân Thành. Đến đây, đến đây, Đồn trưởng. Nào nào nào, nào nào nào. Gà cũng đến rồi đây. Chị, chị mất một con phải không? Tôi tặng chị bốn con. Có trống có mái, được không? Tặng chị hết. Thật hả? Thật. Được không?
Cảm ơn Đồn trưởng. Cảm ơn Đồn trưởng. Cảm ơn, cảm ơn. Anh xem bộ dạng bà ta kìa. Được rồi, được rồi, được rồi. Giải tán hết đi. Cảm ơn gì mà cảm ơn. Đây không phải vấn đề con gà. Đúng thế, đây hoàn toàn không phải vấn đề con gà.
Ông định mang vài con gà ra, là giải quyết được vấn đề này hả? Làm sao thế được. Ông ta coi người của Lý Gia Trang chúng ta là đồ ngốc à? [Đúng đấy.] Cậu còn định làm gì hả? Lý Gia Trang các người ức hiếp người quá đáng.
Đã nói rõ khu Đông thuộc về họ, khu Tây thuộc về chúng tôi. Cứ vài ba hôm lại chạy sang chỗ chúng tôi gây chuyện. Lùi về sau chút. Chúng tôi hôm qua mất cái này, hôm nay mất cái kia, ai mà biết sau này mất cái gì. Bớt nói vài câu đi.
Gà của các người tự mình không trông cẩn thận, liên quan gì đến chúng tôi hả? Đều bớt nói vài câu đi. – Đúng đấy. [-Các người đã ăn cắp còn la làng.] [Chúng tôi còn muốn tính sổ với các người,] mấy hôm trước trẻ con bên các người
Chạy sang địa bàn chúng tôi đi tiểu đây này. Đúng đấy. Tất cả trật tự. Tất cả trật tự. Chủ nhiệm thôn đến rồi. Chủ nhiệm thôn đến rồi, đừng cãi nhau nữa. Chủ nhiệm thôn đến rồi. Mau lên, mau lên, Chủ nhiệm thôn. Nhà tôi còn có việc. Mau mau mau.
Hai ông ơi, cuối cùng tôi cũng đợi được hai ông đến rồi. Đi đi đi. Nào nào nào, nào nào nào. Nhà tôi có việc thật. Có việc. Việc của tôi quan trọng hơn việc nhà ông nhiều. Ông đừng nói nữa, đừng nói nữa. Còn có người bệnh đấy. Cái gì, cái gì?
Ông nhìn xem. Tình hình này ông không quản à? Bên tôi đang gấp muốn chết. Để tôi xử lý xong đã được không? Không được. Xử lý xong ở đây trước đã. Đi. Cho dù nói thế nào, hai ông cũng là cán bộ, cũng là Chủ nhiệm mà.
Đồn trưởng Vương, cậu nói xem. Tôi mà còn tính là Chủ nhiệm gì nữa? Ở đây toàn ở nhà cao tầng rồi, làm gì còn thôn nữa. Còn đâu ra Chủ nhiệm như tôi chứ. Đúng thế. Đã mấy năm nay tôi không lo việc rồi. Cậu cứ nhất định phải bắt tôi đến.
Tôi đang ở nhà xem “Vương bài đối vương bài”. Cậu thế này có phải mất việc không? Chỗ này rối như canh hẹ rồi, ông còn xem đối đối cái gì nữa hả? Không thể nói được, thật là. Đồn trưởng Vương. Tôi… Cậu bảo để tôi quản,
Mà một không chức, hai không quyền, ba không tiền, quản kiểu gì? Hơn nữa, hai thôn vốn dĩ đã có mâu thuẫn, cậu cứ nhất định phải đặt khu Đông với khu Tây vào một chỗ, thế không xảy ra chuyện mới lạ. Việc này dễ xử lí mà.
Giữa khu Đông với khu Tây xây bức tường là xong mà. Cậu nói linh tinh cái gì thế hả? Thế phải tìm Sở Quy hoạch phê duyệt. Đều bớt nói vài câu đi. Cậu cảnh sát kia nói đúng, xây tường. Ý kiến này không tồi. Ý kiến hay, ý kiến hay.
Cậu tỏ vẻ thông minh cái gì thế hả? Không nói cũng không ai bảo cậu câm đâu. Còn cả cậu nữa. Bà con. Mọi người nghe thấy chưa? Cậu cảnh sát kia nói rồi nhé. Để chúng ta xây tường. Chúng ta tìm chính quyền, xây tường thôi.
Mọi người, chúng ta nghe theo cảnh sát. Cậu ấy bảo chúng ta đi tìm Sở Quy hoạch. Đi, đi tìm Sở Quy hoạch. Chặn lại, chặn lại đi. Mọi người bình tĩnh đã, bình tĩnh đã. Chặn phía trước lại cho tôi. Không ai được ra khỏi khu dân cư. Xây tường.
Chặn lại, chặn lại. A lô, thầy ạ. Thầy ở đâu thế? Bên này sắp kéo lên chính quyền thành phố rồi. Trưởng ban của Sở Quy hoạch đến rồi. Trưởng ban của Sở Quy hoạch đến rồi. Không đi được đâu. Tôi không đi được thật. Anh đi cùng tôi. Anh thật là.
Tôi không được đâu. Cái anh này. Tôi phát hiện ra sao anh lại… sao nói với anh mãi không hiểu nhỉ. Anh xem, đến cũng đến rồi. Tôi không đi được thật. Không sao, không sao. Anh an ủi mọi người chút cũng được. Nào nào nào.
Đừng đừng đừng, đừng kích động, đừng kích động. Bà con, bà con. Đừng kích động, đừng kích động nhé. Đừng kích động nhé. Ờ… Lãnh đạo Sở Quy hoạch cũng lo nỗi lo của mọi người. Thế nên Trưởng ban Từ đích thân đến gặp mặt mọi người.
Mọi người có vấn đề gì, thì nói với Trưởng ban Từ. Nghe Trưởng ban Từ nói vài câu trước đã. Bà con, tôi là người của Sở Quy hoạch. Tôi họ Từ. Mọi người cứ gọi tôi là anh Từ là được. Muốn anh Từ gì thì anh Từ, giải quyết vấn đề đi.
Có giải quyết được vấn đề không hả? Đừng làm ồn, đừng làm ồn. Nghe Trưởng ban Từ nói đã. Hôm nay, tôi báo với mọi người… Đừng lải nhải nữa, giải quyết vấn đề đi. Có đảm bảo giải quyết được vấn đề không? Nói vài câu, nói vài câu.
Mau giải quyết vấn đề đi. Giải quyết vấn đề, mau lên. Anh mau giải quyết vấn đề đi. Không phải anh đến để giải quyết vấn đề à? Đừng làm ồn nữa, đừng làm ồn. Tôi giải quyết vấn đề gì mà giải quyết vấn đề?
Tôi chỉ là Trưởng ban, tôi giải quyết được vấn đề gì? Tôi nói cho các vị biết. Ai đồng ý giải quyết vấn đề cho các vị, thì đi mà tìm người đó. Không liên quan gì đến tôi. Trưởng ban Từ. Anh phải giải quyết vấn đề cho chúng tôi.
Anh là Trưởng ban sao có thể như thế được hả? Chẳng phải lừa chúng tôi sao? Đến làm gì hả? Tất cả đừng kích động, bình tĩnh chút. Giữ bình tĩnh. Em, em đừng lán chị. Chúng tôi đi giải quyết vấn đề. Tránh ra chút. Cô bé kia cứ chặn lại.
Buông cô ấy ra, lùi lại. Có gì cứ xông vào tôi đây này. Lùi lại. Tôi không nhắm vào anh. Anh để tôi qua đó là xong chuyện. Đừng làm ồn nữa, lùi lại. Tất cả bình tĩnh, giữ bình tĩnh. Cứu mạng, chết người rồi. Sao thế? Xảy ra chuyện gì rồi?
Chết người rồi. Sắp chết người rồi. Cứu với, chết người rồi. Nhị Bảo. Tránh ra, tránh ra. Kéo anh ta ra, kéo ra. Tránh ra chút, tránh ra chút. Lùi lại, lùi lại. Cháu bé, cháu bé. Không sao. Thầy. Không sao đâu. Đừng động đậy, đừng động đậy.
Nhất định không được động đậy. Đúng rồi, đừng khóc. Không sao. Người nhà đâu? Người nhà. Tên là gì? Tên gì hả? Nhị Bảo. Nhị Bảo, Nhị Bảo. Nhị Bảo, đừng sợ nhé, đừng sợ. Đừng động đậy, đừng động đậy. Ngồi yên đó đừng động đậy. Ở đó đừng động đậy. Ngồi xuống.
Kiến Quân, Kiến Quân, Kiến Quân. Chí Kiệt, Chí Kiệt. Đồn trưởng. Hai cậu đi tìm dây thừng đi, tìm thang đi. Của Lý Gia Thôn. Cái gì mà Lý Gia Thôn, Lưu Gia Thôn, – Cứu người đi. – Tôi biết. Chúng tôi đang, chúng tôi đang nghĩ cách. Đang, đang tìm cách.
Đừng khóc nữa. Bình tĩnh, khống chế cảm xúc nhé. Cô phải tin cảnh sát chúng tôi. Cảnh sát chúng tôi nhất định sẽ cứu cậu bé lên. Được không? Nhường đường, nhường đường chút. Dây thừng đến rồi. Còn thang nữa. Nhường đường, nhường đường. Chí Kiệt, Chí Kiệt, không được.
Để tôi, để tôi. Cậu không xuống được. Tôi được mà. Cậu đổi cho thanh niên nào đó xuống đi. Đồn trưởng, để cháu đi. Cháu từng học cấp cứu, hơn nữa cháu cũng gầy. Cháu con gái con đứa, cháu từng học cấp cứu cũng không được. Đồn trưởng, để cháu xuống cho.
Không được. Hạ Khiết, em không được. Đồn trưởng, cứ để tôi. Cậu xem cậu to con thế này, cậu xuống chẳng phải rắc rối thêm à. Thang đến rồi. Thế này không được, không được. Đáy giếng sâu quá. Không sao, không sao, không sao. Đừng để rơi xuống va vào đứa bé.
Đồn trưởng, tôi xuống, tôi xuống. Không được, không được, Chính trị viên. Eo cô còn có vết thương cũ, không thể xuống được. Không sao đâu. Sao cháu buộc vào rồi hả, Hạ Khiết. Mạng người quan trọng. Không kịp nữa đâu Đồn trưởng. Thôi được. Chú ý an toàn. Vâng. Buộc chắc vào.
Được rồi. Nào nào nào, kéo chắc dây thừng vào. Kéo dây thừng. Tân Thành, Tân Thành, các cậu tránh ra chút. Hạ Khiết phải xuống rồi. Nhị Bảo, chị gái xuống cứu cháu rồi. Nghe lời, nghe lời, đừng động đậy. Cứ thế nhé, đừng động đậy, đừng động đậy.
Nào nào nào, từ từ thôi, từ từ thôi. Thả ra chút. Thả thêm chút nữa, thả nữa. Hạ Khiết. Cẩn thận nhé Hạ Khiết. Dùng sức đi, dùng sức đi. – Ôm được chưa? – Lùi về sau chút. Dây thừng chắt một chút. Kéo chắc, kéo chắc, kéo chắc. Kéo căng, kéo căng.
Được chưa? Xuống chút nữa. Xuống thêm chút nữa. Được, dây thừng của tôi giữ chắc nhé. Được. Xuống nữa. Thả, thả nữa, thả. Được, dây thừng giữ chắc cho tôi nhé. Được. Đừng khóc, chị đến rồi đây. Nào, cho tôi thêm sợi dây thừng nữa. Nhả ra chút nữa, nhả từ từ thôi.
Thêm một sợi dây thừng nữa. Còn dây thừng không? Thêm sợi dây thừng nữa. Được được được, được. Đến rồi, đến rồi, đến rồi. Thêm hai người nữa. Nhả, nhả xuống. Không bị thương chứ? Em có đau ở đâu không? – Chịu khó một chút nhé. – Mẹ ơi!
– Chị cứu em ra ngay thôi. – Mẹ ơi! Đợi chút, đợi chút. Chưa buộc xong. Được chưa? Mẹ ơi! Mẹ ơi! – Xong ngay đây. – Mẹ ơi! Mẹ ơi! Không phải lo. Mẹ ơi! Nào, kéo sợi của em bé lên đi. Kéo, kéo. Từ từ thôi, từ từ thôi. Một, hai…
Không sao đâu. Chúng ta lên tìm mẹ nhé. Không sao. Kéo kéo kéo. Được, kéo, kéo. Cẩn thận, nhẹ thôi, nhẹ thôi. Cẩn thận. Lên chưa? Hoan hô. Tránh đường, tránh đường. Cẩn thận. Nào nào nào. Nào nào nào, mau lên. Hạ Khiết, mau lên đây. Được. Nào, kéo chắc. Nào, Hạ Khiết.
Đây. Nào, kéo. Nào nào nào. Nào, từ từ thôi. Hoan hô! Cảm ơn, cảm ơn! Cảm ơn. Thế nào? Cảm ơn. Được đấy Hạ Khiết. Thân thủ được đấy. Chuyện nhỏ mà. Trên mặt có một ít. Cháu xem, con gái con đứa, làm bẩn thỉu thế này, vất vả rồi. Đồn trưởng.
Có những việc có thể phải cần đến nữ giới làm. Có lợi thế ạ. Nào, tự lau mặt chút đi. Cảm ơn Đồn trưởng Vương. Cũng cảm ơn các cảnh sát Đồn cảnh sát Bát Lí Hà chúng ta. Đúng đấy, đúng đấy. Cảm ơn! Cảm ơn, cảm ơn. Ông đừng cảm ơn tôi.
Tôi vẫn phải làm công tác cho các vị. Tôi thực sự mong là hai thôn các vị sống hòa thuận ở khu dân cư Dương Quang này. Phải phải phải. Công tác này… làm dễ thế sao, cậu nói xem? Chủ nhiệm Lý. Con người ông sao lại cố chấp thế nhỉ.
Đúng đúng đúng. Ông Lý. Các đồng chí ở Đồn cảnh sát đã cứu đứa bé lên cho chúng ta rồi. Ông mà còn thế này, ông thật không nể mặt tí nào. Tôi… Tôi không thể… Đồn trưởng Vương, thế này đi. Hai chúng tôi làm công tác, được không? Được.
Chúng tôi làm công tác. Tôi cũng làm, tôi cũng làm. Thế là đúng rồi mà. Mọi người vỗ tay cảm ơn. Cảm ơn, cảm ơn. Được. Được. Mẹ, sao mẹ lại gọi điện cho lãnh đạo của con thế? Mẹ mà không gọi điện, thì làm sao mẹ biết được
Con ở ngoài chịu khổ như thế. Con về ngay. Chúng ta không làm nữa. Chúng ta không làm ở Đồn cảnh sát Bát Lí Hà nữa. Giờ mẹ sẽ gọi điện cho Cục trưởng. Mặt trời lặn phía núi Tây, ráng chiều bay. Chiến sĩ bắn bia canh doanh trại.
Cảnh sát kiến tập Lý Đại vi xin có mặt. Ăn cơm.