Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 01 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 1] [Ngày đầu làm cảnh sát] Tiểu Hân! Mau lên, xe đến rồi. Ông chủ. – Rau đến rồi! – Tôi đây, người anh em. Nào nào nào! Rau hôm nay tươi đấy nhỉ! Ông chủ, cho cái bánh bao.
Cục trưởng ơi, quý trước xếp hạng của chúng tôi chẳng phải đã lên rồi sao? Mức độ hài lòng của người dân cũng tăng rồi mà. 0.4% cũng là tăng mà. Cục trưởng của tôi ơi. Có phải cậu không biết tình trạng khu Bát Lí Hà của chúng tôi thế nào đâu.
[Cục Cảnh Sát] Cần người thì không có. Cục trưởng. Việc này tôi còn đang định nói với cậu đây. Có ai quan tâm kiểu như cậu không? Tổng cộng đến bốn người. Được lắm! Một người là học sinh xuất sắc, “có ô dù” xuống đây, mạ vàng xong cậu lại đòi lại.
Một người khác, là hậu duệ của liệt sĩ, cả phòng từ trên xuống dưới đều phải chăm sóc con bé. Còn lại mỗi hai người. Cậu lại gửi nhờ mất một. Cục trưởng của tôi ơi. Cậu đang phân bổ người, không phải hàng hóa. Còn có hàng đính kèm nữa.
Cậu đừng lừa tôi nhé! Tôi đã tìm hiểu rồi. Cậu ta thi đầu vào xếp hạng bét, hồi ở trường cảnh sát từng bị phạt, lúc tập huấn thì lại bị nhắc tên mấy lần. Nếu không phải tại lực lượng cảnh sát trẻ thiếu hụt,
Cậu có cho cậu ta nhận công tác không? Cục trưởng của tôi ơi. Việc bồi dưỡng nhân tài cũng cần phải có thời gian chứ. Hay là thế này. Cậu xem, Đồn cảnh sát Thập Lý Hà bên cạnh năm nào cũng đứng “top 10”. Đấy là nơi tốt để đào tạo nhân tài.
Hay là chúng ta… trao đổi nhân viên một chút xem. Nâng cao chất lượng bố trí nguồn lực một chút mà. Vẫn không được thì tôi lấy hai đổi một. Cậu đổi cậu sinh viên tốt nghiệp xuất sắc của trường cảnh sát mà phân cho họ ấy, đổi sang cho tôi.
Cục trưởng, coi như cậu nắm thóp tôi rồi. Thôi được! “Hàng đính kèm” này tôi nhận. Chắc chắn chúng tôi sẽ tổ chức một lễ chào mừng nhiệt liệt cho họ rồi. Chín giờ bắt đầu. Cái gì? Cậu cũng đến? Tôi… À không, ý tôi là còn có nửa tiếng nữa.
Được! Vậy chúng ta chín giờ gặp mặt. Chín giờ gặp! Được được! Ôi mẹ ơi! Cậu thế này là… Cậu chơi đột kích với tôi, hay là gây áp lực cho tôi đây? [Vương Thủ Nhất – 54 tuổi] [Đồn trưởng Đồn cảnh sát Bát Lí Hà]
[Sở trường: ba phải; Danh xưng “vua đổi mặt”] Tiểu An. Cô mang tất cả đám cây xanh chuyển lên trên giá. Được. Đại Lưu ơi, Đại Lưu. Cậu đang vẽ lông mày đấy à? Lau cẩn thận, lau cẩn thận vào. Được! Lau sạch hết nhé. Tiểu Lý, bên trong đó cũng lau.
Bên trong cũng lau. Chỗ tay kia vẫn còn, – vẫn còn nết kìa! – Vâng, làm ngay ạ. Đồn trưởng. Đúng đúng! Cậu giúp Tiểu An, chuyển hết đám cây xanh ra nhé. Vâng ạ! Đồn trưởng. Được. Mọi người, mọi người. Chú ý đây. Cục trưởng Tống sắp đến rồi.
Đến tham gia lễ chào mừng nhân viên mới. Không được qua loa đại khái ba lăng nhăng đâu. Các cô cậu phải dọn dẹp chỗ này như vừa mới ra lò vậy. Để những người mới vừa đến đây là yêu chỗ này của chúng ta luôn,
– là không nỡ bỏ đi nữa. Được không? – Đồn trưởng, anh yên tâm. Tôi trông nom ở đây rồi. Thế thì được. Phải rồi, phải rồi. Đại sảnh tiếp đón cảnh sát. Vâng. Tôi đi ngay. Vâng. Vâng. Tân Thành, Tân Thành! Mấy người các cậu đi đâu thế hả? Tan làm rồi!
Đã nằm vùng một ngày một đêm rồi. Không được, không được. Cục trưởng Tống còn nửa tiếng nữa là đến rồi. Cậu ấy muốn tham gia lễ chào mừng của chúng ta. Mấy người các cậu sau khi thay quần áo, tham gia xong lễ chào mừng rồi hãy đi.
Có cần thế không Đồn trưởng? Chúng tôi cả đêm không ngủ rồi. Đương nhiên là cần rồi. Tôi nói cho cậu hay, nếu không phải tôi mang cái mặt già này ra, kì kèo nhõng nhẽo mãi, thì được phân xuống bốn người chắc? Đồn trưởng. Hồi chúng tôi nhận công tác,
Sao không thấy anh tổ chức to thế này? Cậu… Cậu nhắc cái thời nảo thời nào rồi? Cậu nghĩ xem, một phát đến bốn người mới, lịch sử Bát Lí Hà chưa từng có đâu. Có vào đông nữa, thì làm việc rồi cũng vẫn phải dựa vào chúng tôi.
Cậu lại bắt đầu đấy. Lúc thực sự cần đến, cái bụng này của cậu có làm được không hả? Làm được không? Anh xem, Đồn trưởng đã chê chúng ta rồi đấy. Tân Thành. Cậu đừng về vội. Cậu kia… trong mấy người mới đến, cậu cũng chọn xem, chọn lấy đứa học trò.
Học trò á? Anh đừng hành tôi nữa Đồn trưởng ơi. – Hành cậu cái gì chứ? – Tôi nói cho anh biết nhé. – Chuyện đồ đệ tôi không cần. – Không không, cậu mau thay đồ đi. Cậu mau thay đồ đi. Tôi tìm Chí Kiệt còn có việc. Không phải, Đồn trưởng.
Đi mau lên, đi mau lên! Đi đi, đi đi. – Chí Kiệt, sao rồi? – Đồn trưởng ạ. Vẫn đang xem video trộm bỉm ạ. Tôi đã xem suốt đêm rồi. Bỉm mà cũng ăn trộm hả? Việc kiểu gì thế không biết. Được rồi, cậu làm nhanh lên nhé. Vâng ạ.
Trẻ con kiểu gì, tam quan không đứng đắn. Muốn sống cuộc sống sung sướng chẳng phải cần dựa vào sự cố gắng của đôi tay mình sao? [Lý Đại Vi – Sinh viên tốt nghiệp xuất sắc trường cảnh sát] [Thi đầu vào hạng bét] [Mọi người thường gọi là “hàng đính kèm”]
Hơn nữa, con tưởng có tiền mà tốt hả? Con tưởng bố vui sướng như con nghĩ hả? Con nhầm rồi. Niềm vui của bố con không tưởng tượng được đâu, con biết chứ! Bà cố dỗ đi. Đứa bé đạp vào người ta rồi. Cố dỗ đi. Đừng bực mình, đừng bực mình.
Còn khóc nữa bà đánh đấy. Tôi bảo, bà nhẹ nhàng với đứa bé thôi. Bà mạnh tay thế làm gì hả? Tôi bảo bà cố dỗ đi, được không? Ồn ào quá đi mất. Ồn chết mất. Bà dỗ nó đi. Thôi thôi. Đừng bực mình, đừng bực mình.
Rốt cục bà có phải bà đứa bé không hả? Đứa bé cứ hờn mãi, mệt hết cả người. Còn khóc nữa bà đánh đấy nhé. Bà có phải bà đứa bé không hả? Không phải bắt cóc đấy chứ? Trông có vẻ không giống con cháu bà ấy.
Trông bà ấy bịt miệng thằng bé kìa. Làm gì có bà nội bà ngoại nào như thế. Đúng đấy, sao bà bịt miệng đứa bé thế hả? Tôi xuống xe. Báo cảnh sát, báo cảnh sát. Bà làm gì thế hả? Tôi xuống xe. Chặn bà ta lại. Mọi người tránh ra chút.
Tránh ra chút, tránh ra chút. Tôi là cảnh sát. Mọi người yên lặng một chút. Để tôi xử lý. – Tôi muốn xuống xe. – Bà ơi, bà ơi! Bà ơi, cháu chính là cảnh sát. Bà đừng hoảng sợ. Bà nói rõ tình hình là được. Tôi xuống xe.
Thế bà có chứng cứ gì, có thể chứng mình quan hệ của bà với đứa trẻ này không? Tôi… Tôi không… Tôi có chứ. Tôi không mang theo. Thế bà mang chứng minh thư không? Tôi không mang. Thế bà xem đứa trẻ khóc quá trời thế này, hay là đói rồi?
Bà cho uống chút sữa đi. Tôi… Tôi có giấy tờ. Tôi có giấy tờ. Không phải, đứa bé khóc quá trời thế này, hay là đói rồi? Bà cho uống chút sữa đi. Tôi không mang sữa, tôi… Tôi xuống xe. Bà ta chắc chắn không phải bà đứa bé đâu.
Bà ta chắc chắn là bắt cóc rồi. Chắc chắn là bắt cóc rồi. – Chắc chắn là giả mạo rồi. – Đừng hô hào nữa. Đừng hô hào nữa, mọi người, để cậu cảnh sát xử lý đi. Bác tài. Đừng cho bà ta chạy mất. Bác mở cửa,
Tôi đưa họ xuống đợi xe cảnh sát vậy. Được. Mọi người trật tự một chút. Để tôi xử lý. Giờ tôi xuống xe, dẫn theo bà ấy, đợi xe cảnh sát đến. Mọi người đi làm bình thường, được không? Đồng chí cảnh sát. Xin cho xem thẻ của cậu một chút.
Tôi là cảnh sát kiến tập, không có thẻ. Không có thẻ? Cảnh sát sao lại không có thẻ chứ? Lừa ai hả? Cậu là đồng phạm chứ gì. Hay cậu là cảnh sát giả hả? Chắc chắn là giả rồi. Tôi thật sự là… Tôi là cảnh sát thật. Đi đi!
Anh đừng quên mang ba cái kia… Vỏ giấy sao vẫn chưa thu dọn đi. Dọn đi mau lên, dọn mau lên. Tiểu Đậu, chùi kĩ chút nhé. Làm mau lên. Chính trị viên, đây là ai thế? Chúng ta lại thuê người ngoài làm thời vụ à?
[Triệu Kế Vĩ – Sinh viên xuất sắc chuyên ngành điều tra hình sự trường cảnh sát] [Cần cù chăm chỉ] [Mọi người thường gọi là…] Làm gì có. Người mới đến, Triệu Kế Vĩ. Cậu thanh niên này được đấy. Chủ động làm việc. Chàng trai, lại đây, lại đây!
Tiểu Triệu, lại đây, lại đây! Giới thiệu với cậu một chút. Vị này, chính là Đồn trưởng Đồn cảnh sát Bát Lí Hà chúng ta, Đồn trưởng Vương Thủ Nhất. Báo cáo Đồn trưởng, cảnh sát kiến tập Triệu Kế Vĩ có mặt. Được! Chào mừng, chào mừng! Nào! Tay… Tay bẩn ạ.
Hừ, cậu không dứt khoát gì cả. – Chào Đồn trưởng. – Chào mừng nhé. Đồn trưởng, xem ai đến đây này. Ai thế này nhỉ? Thành cô gái lớn rồi đấy nhỉ. Đi ngoài đường không dám nhận đấy. Đồn trưởng. Cháu là Hạ Khiết, cảnh sát kiến tập đến nhận công tác.
[Hạ Khiết – Sinh viên tốt nghiệp xuất sắc trường cảnh sát] [Hậu duệ của anh hùng] [Mọi người thường gọi là “động vật cần được bảo vệ đặc biệt”] Chào mừng đồng chí cảnh sát kiến tập Hạ Khiết. Chào mừng, chào mừng. Sáng nay mẹ cháu gọi điện cho chúng ta,
Bảo phải quan tâm cháu tử tế. Cần bà ấy phải gọi điện sao? Bà ấy không gọi điện thoại, chúng ta cũng sẽ quan tâm cháu cẩn thận. Cảm ơn Đồn trưởng. Đồn phó Trình, Chính trị viên. Cảm ơn gì chứ? Mọi người đều là người một nhà.
Sau này, cháu cứ đi theo Đồn phó Trình, Cậu ấy chính là thầy của cháu, được không? Ngày xưa bố em là thầy của tôi. Giờ tôi là thầy của con bé. Cũng coi như là… tiếp nối dòng máu. Cậu đưa con bé lên dạo quanh trước một chút. Vâng, được ạ!
Lát nữa Cục trưởng Tống muốn tham gia lễ chào mừng nhân viên mới. – Được không? – Được ạ! Lên đi! Đi đi! Báo cáo Đồn phó Trình. Tôi là cảnh sát kiến tập Triệu Kế Vĩ. Học… học điều tra hình sự. Được được, chào cậu! Cậu thanh niên được đấy.
Thật đấy! Thật đấy! Cố gắng làm việc nhé. Tiểu Khiết, chú dẫn cháu đi dạo quanh trước nhé. Hay là cháu cũng cùng quét dọn sân nhé. Bảo cháu đi lên thì cháu đi lên đi. Mau đi đi. Đi đi, đi đi! Đi xem trước. Được rồi. Mau làm đi.
Làm đi, làm đi. Mọi người làm việc của mình mau mau lên nhé. Còn hai người nữa, sao giờ này còn chưa đến không biết! Nào, bên này. Đồn cảnh sát Bát Lí Hà. Mọi người làm gì thế? Làm gì thế hả? Đồn trưởng. Làm gì thế?
Thì… thì sắp xếp bục chủ tịch ạ. Bục chủ tịch cái gì chứ? Chỉ là một lễ chào mừng đơn giản thôi. Không ai phát biểu cả. Đừng có làm kiểu chủ nghĩa hình thức. Còn lấy cả loa ra nữa. Về đi, về đi, về đi! Vâng vâng. Đi đi!
Tân Thành, đi đâu đấy? Bến xe buýt Bát Lí Hà nghi ngờ có kẻ bắt cóc. Bắt cóc? Giờ cao điểm sáng có kẻ bắt cóc? Người dân báo lên 110. Tôi đi xem tình hình trước đã. Thôi được. Có thể… xử lí tại chỗ thì xử lí tại chỗ.
Có thể không đưa về thì đừng đưa về nhé. – Được không? – Được, tôi biết rồi. Được rồi, đi đi. Chuyện gì không biết. Ngày đầu tiên đi làm đã vô tổ chức vô kỉ luật rồi. Đã bảo tôi là cảnh sát rồi mà anh không tin. Mau cho xe chạy đi,
Người ta đi làm muộn rồi đây này. Xong rồi, xong rồi. Đồng chí cảnh sát. Nhất định phải tóm kẻ bắt cóc đó lại đấy. Cậu chính là Lý Đại Vi? Anh, anh biết em ạ? Ai là anh cậu hả? Lý Đại Vi, cảnh sát kiến tập Đồn cảnh sát Bát Lí Hà
Xin có mặt. Anh nói xem, em có duyên với đồn chúng ta quá ấy nhỉ. Ngày đầu tiên đi làm, đã được ngồi xe cảnh sát đi rồi. Cậu thấy mình rất giỏi, phải không? Vâng ạ. Ngày đầu tiên đã bắt được kẻ tình nghi. Cũng được mà ạ.
Sao không nhiệt tình lắm nhỉ. Chào anh, em là Lý Đại Vi. Chào cậu, chào cậu. Chính trị viên. Sao thế? À ờ… Cô mau giúp tôi tìm xem. Tìm gì ạ? Cục trưởng sắp đến rồi. Vẫn còn hai người mới chưa có mặt. Thế… thế này phải làm sao?
Hai người nào? Đi đâu tìm bây giờ? Cô… Cô… Phải rồi, phải rồi. Trên sổ tay đến nhận công tác của cục chúng ta, chắc chắn có thông tin liên lạc của họ. Gọi điện cho họ. Đúng rồi, đúng rồi. Một người tên Lý Đại Vi, một người tên Dương Thụ nhé.
Biết rồi ạ. Đồn trưởng. Đồn trưởng. Đi bên này. Sao, sao thế? Cậu nói đi. Thằng bé nhà họ Từ sắp phải thả rồi mà. Đồn phó Trình sợ người nhà họ Kiều lại đến phá đám, hai bên lại gặp nhau. Vậy cứ giữ lại đã.
Đợi sau khi lễ chào mừng kết thúc, rồi cho cậu ta… Đợi Cục trưởng đi đã rồi nói tiếp. Vâng ạ. Đợi đã. Chúng ta cũng không thể suốt ngày trốn tránh được. Trước sau gì cũng phải đối mặt mà. Tránh được mồng một, tránh sao được ngày rằm. Phải không nào?
Hai bên bọn họ chắc chắn phải gặp lần nữa, hòa giải trước mặt nhau. Tiểu Đinh. Đi thả người ra. Sau khi xảy ra chuyện, chúng ta lại hòa giải. Hiểu chưa? Hiểu rồi ạ, thưa Đồn trưởng. Đồn trưởng, Đồn trưởng. Cục trưởng Tống đến rồi ạ. Đồn trưởng.
Sao, sao rồi, sao rồi hả? Tìm thấy chưa? Trong thông báo đó không có phương thức liên lạc cá nhân. Đồn trưởng, làm sao giờ ạ? Xe của Cục đến rồi ạ. Đúng vậy. Làm… làm sao mà… hai người kia chưa đến nhỉ? Đến rồi, đến rồi! Nào, ra đón. Cục trưởng Tống.
Xuống xe trước đã. Xuống xe đi. Cục trưởng Tống, Cục trưởng Tống. Cục trưởng Tống. Chào mừng về nhà! Tôi tiện đường, đưa Dương Thụ đến cho các anh đây. Thạc sĩ ngành luật của Đại học Bắc Kinh. [Dương Thụ – Sinh viên xuất sắc ngành luật, Đại học Bắc Kinh]
[Thủ khoa thi công chức] [Mọi người thường gọi là “tiểu tiến sĩ”] Cục chúng ta khó khăn lắm mới giật được cậu ấy đấy. Đồn trưởng Vương, đừng bảo tôi không quan tâm Bát Lí Hà nữa nhé. Nhân tài tôi giao cho anh đấy. Đại học Bắc Kinh à.
Cậu không quan tâm Bát Lí Hà thì ai quan tâm hả? Cậu xuất thân từ Bát Lí Hà mà. Tiến sĩ. Chào mừng cậu. Chào mừng cậu đến Đồn cảnh sát Bát Lí Hà. Cháu chào Đồn trường. Không phải tiến sĩ, là thạc sĩ ạ. Cho dù là tiến sĩ hay thạc sĩ,
Thì cũng đều là “sĩ” cả, đều là nhân tài. Cậu xem xem, tướng mạo tuấn tú thật đấy. À phải rồi, Cục trưởng. Người đến đủ rồi, bắt đầu thôi. Không phải, tôi thấy là… hay là đợi thêm chút nữa đi. Sao thế? Vẫn còn thiếu một người. Ai thế? Chính là…
Món “hàng đính kèm” mà cậu cho đấy. “Hàng đính kèm”. Ơ! Thế phải làm sao? Đợi, hay là bắt đầu? Thế tôi bắt đầu nhé. Đồn trưởng. Đi đi. Tôi đi đã nhé. Sao thế hả? Đưa người về rồi. Có lẽ là hiểu lầm rồi. Cái gì? Anh xem xem.
Anh, em là cảnh sát kiến tập Lý Đại Vi. Ai là anh cậu hả? Gọi linh tinh gì thế hả? Đây là Đồn trưởng. Xuống đây. Làm gì thế này hả? Tân Thành, mau lên, cậu đưa người này – đến phòng hòa giải đi. – Vâng. Tham gia lễ chào mừng luôn nhé.
Mau lên! Báo cáo Đồn trưởng, tôi là cảnh sát kiến tập Lý Đại Vi. Cậu chính là Lý Đại Vi hả? Cậu còn biết đến à? Thì trên đường cháu… Đồn trưởng, vụ án này cháu tham gia rồi, cháu có cần theo xem sao không? Cậu im ngay cho tôi.
Việc gì thì cũng đợi đến khi tham gia xong lễ chào mừng rồi nói. Cục trưởng Tống bên Phân cục đã đến rồi, tham gia lễ chào mừng người mới các cậu đấy. Cậu biểu hiện tốt vào cho tôi. Cục trưởng, cậu xem người mới này được thật đấy.
Cậu xem, trên đường đến nhận công tác, cậu ấy phát hiện một kẻ tình nghi. Cậu thấy chưa? Nhân tài đấy. Cục trưởng. Vào hàng đi. Chúng ta bắt đầu thôi. Được. Tất cả mọi người. Nghiêm! Dóng hàng bên phải! Nhìn trước! Báo cáo Cục trưởng,
Đồn cảnh sát Bát Lí Hà có mặt đầy đủ. Chờ chỉ thị của Cục trưởng. Lý Đại Vi. Triệu Kế Vĩ. Dương Thụ. Hạ Khiết. Tiểu Khiết. Lúc bố em xảy ra chuyện, em cũng mới cao bằng này nhỉ. Còn là tôi đích thân đón em từ trường đến bệnh viện.
Chớp mắt đã mười năm rồi. Nào! Các đồng chí có một số người sau này mới tới, có thể không biết rõ. Hạ Khiết, là con gái của Hạ Tuấn Hùng, Đồn trưởng trước đây của Đồn cảnh sát Bát Lí Hà. Mười năm trước, tôi vẫn là một cảnh sát bình thường
Ở Đồn cảnh sát này. Trong quá trình thực hiện nhiệm vụ của một lần ra quân, một tên lưu manh cầm dao lao về phía tôi. Tôi không kịp tránh, nhưng đồng chí Hạ Tuấn Hùng lao về phía trước, đỡ nhát dao này thay tôi. Tôi đã sống.
Nhưng đồng chí Hạ Tuấn Hùng… Cục trưởng. Hôm nay là ngày vui của chúng ta, chúng ta không nhắc chuyện này nữa nhé. Cục trưởng Tống. Đảm bảo với đồng chí, Đồn cảnh sát Bát Lí Hà chúng tôi từ trên xuống dưới
Chắc chắn đều sẽ bảo vệ cẩn thận đồng chí Hạ Khiết. Để đồng chí ấy trưởng thành lớn mạnh ở nơi Đồn trưởng cũ đã từng chiến đấu. Có câu này của anh là tôi yên tâm rồi. Về đội đi. Các đồng chí. Hãy nhiệt liệt vỗ tay
Mời đồng chí Cục trưởng Tống phát biểu. Thực ra, tôi cũng không có gì để nói nhiều cả. Lực lượng cảnh sát trẻ thiếu hụt, vẫn luôn là vấn đề đau đầu của Cục chúng ta. Đồn trưởng Vương. Có! Trước đây anh là thầy của tôi, bây giờ anh là Đồn trưởng.
Bốn thanh niên này, tôi giao cho anh đấy. Nhất định phải bồi dưỡng họ cho tốt. Được. Cứ giao cho tôi đi. Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ. Vậy tiếp theo, sẽ nói vào trọng tâm. Xếp hạng quý hai chuẩn bị có kết quả rồi. Đồn của các đồng chí,
Mức độ hài lòng của người dân trong quý hai không thấp đâu. 93,4% Trong 164 Đồn cảnh sát toàn thành phố, các đồng chí xếp hạng 144. Tôi biết Đồn Bát Lí Hà của các đồng chí nhất định… có cả trăm lí do đang đợi tôi.
Cái gì mà… thành phần nhân viên phức tạp, hoạt động kinh tế xã hội sôi động, rồi lại gì nữa, khu vực chuyển đổi nội ngoại thành. Còn gật đầu à. Mức độ hài lòng của người dân không chấp nhận lời giải thích. Không tăng chính là không tăng.
Có một việc không cần tôi nói các đồng chí cũng hiểu. Đồng chí Vương Thủ Nhất, vị Đồn trưởng già của các đồng chí, năm nay đã 54 tuổi rồi, sang năm là phải về tuyến hai rồi. Các đồng chí nhẫn tâm để ông ấy mang thành tích đội sổ
Cứ thế lui về hả? Ai thế? Chuyện gì thế này hả? Việc này cậu biết mà. Chính là chuyện nhà họ Kiều đó. Thì con gái nhà họ Kiều với con trai nhà họ Từ yêu nhau mà. Sau khi hai người tan vỡ, thì… thì phải chia tay.
Xong rồi cô con gái nhà họ Kiều cứ suốt ngày đòi tự sát, tự sát, tự sát. Cậu con trai kia lúc đầu tưởng là thật, sau thấy việc cô gái tự sát là giả, nên đã đề nghị chia tay cô gái. Nào ngờ,
Cô con gái nhà họ Kiều lại tự sát thật. Nhà họ Kiều không chịu, cứ nằng nặc bắt kẻ giết người phải đền mạng. Phải rồi, chuyện này chẳng phải tôi có hỏi ý kiến cậu rồi mà. Cậu bảo cần giam thì giam. Thế là tôi giam. Nhưng mà… Không phê duyệt cho.
Thế không phê duyệt thì tôi sao giam giữ được. Tôi chỉ có thể thả người thôi. Thế là anh để họ gây chuyện như thế hả? Tôi không cho họ gây chuyện thì biết làm sao? Giam thì tôi không được giam. Tôi khuyên giải cũng vô ích. Nhất là người nhà họ Kiều,
Ngày nào cũng lên mạng tố cáo, bảo người của Đồn cảnh sát chúng tôi cái gì mà… thiên vị, coi thường luật pháp, xem mạng người như cỏ rác. Từ thứ hai đến thứ sáu, gọi điện cho chúng tôi cháy cả máy. Người nhà họ Kiều, chính vì họ tố cáo,
Tố cáo, tố cáo, nên mức độ hài lòng của chúng tôi bị trừ hai điểm. Nếu mà có hai điểm này, chúng tôi nhất định vào “top 100” của thành phố rồi. Đồn trưởng. Đồn trưởng. Đồn trưởng. Lần này đánh nhau thật rồi. Xem ra lát nữa sẽ đập đồ đấy.
Đánh nhau rồi mà cậu vui mừng thế à. Ngậm miệng lại. Cậu ta… Cậu ta có khuôn mặt cười. Cái gì nhỉ, Đồn phó Trình. Cậu tiếp đón Cục trưởng một chút. Những người khác cần làm gì thì đi làm đi. Tiểu Đinh, đi theo tôi.
Cục trưởng Tống, vậy vào văn phòng ngồi một lúc, uống chút nước đã. Con gái tôi rõ ràng là… bị con trai bà hại chết. Tránh ra, tránh ra. Nếu không phải con trai bà thấy chết không cứu… Được rồi, được rồi! Anh bình tĩnh chút đi. Bình tĩnh.
Làm gì thế? Làm gì thế hả? Đừng quay nữa, đừng quay nữa. Mau đi gọi người đi. Đi gọi người đi. Đừng đánh nữa. Tránh ra. Đừng đánh nữa. Ngồi xuống. Đừng đánh nữa. Ngồi xuống. Giải tán đi, giải tán đi. Đừng quay nữa, đừng quay nữa.
Nghe tôi nói, nghe tôi nói đây. Im đi! Nghe tôi nói, nghe tôi nói đây. Con gái nhà anh mất, chúng tôi cũng thông cảm. Nhưng mà, Từ Tử Minh, hành vi của cậu ta không vi phạm pháp luật, không cấu thành phạm tội.
Phê bình giáo dục chúng tôi cũng đã làm rồi. Bồi thường kinh tế các vị cũng không cần. Thế anh còn muốn cảnh sát chúng tôi làm gì nữa? Sao anh vẫn còn gây sự thế này? Cái gì mà luật với không luật? Nó thấy chết không cứu,
Nó chính là kẻ giết người. Chỉ cần nó còn sống ngày nào, tôi sẽ cho nó sống ngày đó không được yên ổn. Tôi nói cho anh biết nhé. Từ Tử Minh, cậu ta thấy chết không cứu, cậu ta không cấu thành phạm tội, không cấu thành phạm pháp.
Nhưng anh hành hung người khác, cố ý gây thương tích, anh còn cản trở việc công, anh mà còn thế này nữa, tôi sẽ xử lý anh. Con gái tao chết rồi, tao đánh chết mày. Đừng động thủ. Dừng tay. Anh làm gì thế hả? Bình tĩnh lại chút đi.
Không ra thể thống gì cả. Bình tĩnh chút. Bắt giam tất cho tôi. Khống chế lấy. Bình tĩnh chút. Bình tĩnh, bình tĩnh. Cục trưởng, Cục trưởng. Đừng bắt giam, đừng bắt giam. Chúng tôi hòa giải được. Anh làm Đồn trưởng kiểu này đấy hả? Tôi còn biết làm như nào nữa?
Cậu xem việc thế này… Ông có lí của ông, bà có lí của bà, những gì chúng tôi cần làm đều đã làm cả rồi. Cục trưởng. Cậu ở trên Cục lâu quá, quên mất tình hình dân cư ở Bát Lí Hà rồi. Thầy ạ! Tôi vẫn còn gọi anh một tiếng “thầy”,
Trong lòng anh tính toán gì tôi biết thừa. Tôi tính toán gì chứ. Chẳng lẽ cậu trách tôi không… không ngăn cản họ, để họ làm bừa à? Không phải, việc như này ấy mà, Cục trưởng của tôi ơi, cậu không phải không biết. Bây giờ là thời đại nào rồi?
Bây giờ là thời đại mạng di động. Ai cũng là một kênh truyền thông. Khi cảnh sát chúng ta đi làm nhiệm vụ, ai cũng cầm cái điện thoại, ba trăm sáu mươi độ không góc chết, giám sát khống chế như thế. Chỉ cần bất cẩn là gây dư luận ngay. Phải không?
Cậu xem nhà này đi. Một người, chết rồi. Người còn lại thì sao? Gọi bằng từ gì ấy nhỉ? “Bị ném chết”. “Bị xã hội ném đá đến chết”. Chết rồi. Chúng tôi mà dùng vũ lực, thì thì… thì bất cẩn một chút, là trên mạng có sóng to gió lớn rồi.
Thầy ạ. Anh có cần phải vòng vo tam quốc với tôi như thế không? Tôi… Anh bày ra cảnh này cho tôi xem, là ý gì hả? Là định nói cho tôi biết, mức độ hài lòng của người dân của các anh chính là vì cái này mới thấp thế này hả?
Hay là vì gì? Muốn nói cho tôi biết, công việc của các anh khó khăn đến mức nào? Lực lượng cảnh sát thiếu hụt đến mức nào? Vì sao chứ? Cục trưởng ơi. Tôi bày ra trò này với cậu làm gì? Vừa đúng lúc việc này xảy ra ở đây.
Cái gì mà đúng lúc xảy ra ở đây? Thằng nhóc đó có phải anh vừa thả ra không hả? Không phải, không phải, tôi… Anh mà thả muộn một chút, hoặc là lúc anh thả, cho cậu ta đi cửa sau, thì tôi có gặp phải vụ này không? Cậu không biết chứ…
Chuyện này, chuyện này cũng trách tôi, trách tôi. Hôm nay tôi chỉ lo mỗi việc chào đón người mới, quên mất cả chuyện của cậu ta. Anh thôi đi! Tôi còn không hiểu anh chắc? Khổ nhục kế chẳng phải luôn là sở trường của anh sao. Cái gì, cái gì mà…
Cái gì mà khổ nhục kế chứ? Cậu còn cho tôi diễn vai gì nữa thế hả? Được rồi. Anh muốn nói gì thì nói. Bốn người mới tôi đã giao cho anh rồi. Sau này đừng có lấy cớ gì mà lực lượng cảnh sát thiếu hụt, để làm lá chắn nữa, được không?
Được! Trước khi về hưu, nhất định phải kéo mức độ hài lòng của người dân lên. Đúng, kéo lên! Lần sau, cố gắng vào “top 100”. Bao nhiêu? “Top 100” á? Tất tần tật có tầm một trăm Đồn cảnh sát, Hoài bão lớn của anh là vào “top 100” hả thầy ơi?
Nếu anh không định tiến bộ, thì tôi mang bốn người này về. Đừng đừng đừng. Nhất… nhất định đừng mang của tôi đi mất. Tôi cố gắng, được chưa? Tôi nhất định sẽ cố gắng. Anh đừng chỉ biết cố gắng ngoài miệng thế.
Anh có thể phát huy tinh thần Phong Kiều một chút được không? Hoàn thiện cơ chế làm việc, tăng cường học tập bồi dưỡng, tinh thần Phong Kiều đi vào từng chút từng ít một, đi vào trong công tác. Được không hả thầy? Được được được.
Cục trưởng, cậu cứ hoàn toàn yên tâm đi. Tôi đi đây, anh thật là. Phải rồi, phải rồi. Cục trưởng, Cục trưởng. Sao thế? Cái cậu sinh viên xuất sắc của Đại học Bắc Kinh mà cậu đưa đến ấy, rốt cục là thân thế như nào? Cậu cho tôi biết ngọn ngành đi.
Không phải đã nói rồi sao? Tiện đường. Tiện đường thật hả? Được, cậu chú ý sức khỏe nhé. Được. Đồn trưởng, Đồn trưởng. Sao thế, sao thế hả? Xác nhận rồi, xác nhận rồi. Bà cụ không phải bắt cóc. Thế chẳng phải việc tốt sao? Mau thả bà cụ ra. Không được ạ.
Con trai bà cụ lại kéo đến kiếm chuyện rồi. Người anh em, nghe nói người hôm nay cậu tóm được là bắt cóc hả? Chưa đi làm đã lập công rồi. Bây giờ, vẫn còn là nghi phạm, vẫn chưa điều tra ra. Cậu kể cho tôi nghe chút được không?
Không có gì to tát cả. Chỉ là trên xe buýt, gặp một kẻ bắt cóc, bị tôi nhận ra. Tôi tiện thể bắt về thôi. Người anh em, cậu giỏi đấy. [Nghiêm chỉnh chấp pháp. Chấp pháp vì dân] Nghiêm chỉnh chấp pháp. Câu này nói đúng. Loại người này là phải bắt.
Bắt sớm còn hơn bắt muộn. Bắt rồi thì đã sao? Mâu thuẫn căn bản vẫn không được hóa giải. Thế cũng không thể ba phải được. Cảnh sát là đáng đời bị bắt nạt à? Ba phải chẳng có gì là sai cả. Cảnh sát vốn dĩ là phải hóa giải mâu thuẫn,
Chứ không phải kích động mâu thuẫn. Thế bây giờ thì sao? Có phải mâu thuẫn cũng đã kích động rồi, người cũng bắt rồi? Chẳng trách xếp hạng 144. Theo tôi, trình độ này phải hạng bét ấy. Làm gì thế? Cậu nói chuyện rất có trình độ đấy.
Hay là cậu lên ngồi vào cái ghế Đồn trưởng của tôi này. Đồn trưởng. Ý cháu là… Xếp hạng bét rồi chúng ta mới có thể quyết tâm đến cùng, mới có thể trở thành động lực tiến bộ của chúng ta. Tôi còn chưa mắng thằng nhóc thối nhà cậu đấy.
Ngày đầu tiên đi làm đã đến muộn. Bắt một kẻ bắt cóc, còn bị người ta tóm vì tưởng cậu là bắt cóc thật. Lại còn bắt sai người nữa. Bắt sai người ấy ạ? Bà già đó là bà nội thật ạ? Không thể nào.
Người nhà người ta tìm đến tận cửa rồi. Tìm cậu tính sổ đấy. Cậu đi đi, sang phòng hòa giải đi. Đi xin lỗi người ta đi. Còn tưởng mình giỏi giang lắm. Chuyện này là sao? Vâng vâng vâng. Chúng tôi đều hiểu. Đồn trưởng. Cậu tiếp tục đi, tiếp tục đi.
Thật xin lỗi. Anh Thẩm, anh xem, tình hình chúng tôi cũng đã rõ cả. Quả thực là một sự hiểu lầm. Anh xem, còn khiến bác đây sợ hãi, thực sự xin lỗi. Nhưng mà, nhận được tin báo cảnh sát của người dân, thì chúng tôi
Bắt buộc phải làm việc theo đúng quy trình. Hiểu lầm? Các anh dựa vào đâu mà hiểu lầm hả? Người già bế trẻ con đầy đường, các anh không nghi ngờ, chỉ nghi ngờ mẹ tôi. Căn cứ để các anh nghi ngờ mẹ tôi là gì?
Chỉ vì bà ăn mặc rách rưới phải không? Không không. Cảnh sát các anh bắt người dựa vào vẻ bề ngoài hả? Anh Thẩm. Anh xem, anh nói vậy là nói lời bực tức rồi. Cảnh sát chúng tôi xử lý vụ án, trước giờ chưa từng
Căn cứ vào cách ăn mặc, và tướng mạo của đương sự để đưa ra phán đoán cả. Điểm này anh có thể yên tâm. Thế đứa bé gào khóc nghĩa là bị bắt cóc à? Trẻ con khóc lóc đầy đường phố, thế đầy đường toàn bắt cóc hả? Vị này. Anh này.
Trước tiên tôi xin lỗi anh. Thực sự là hiểu lầm. Nhưng tình hình lúc đó thực sự dễ khiến người ta hiểu lầm. Anh nói xem, con anh khóc lóc trên xe buýt, bà cụ không những không dỗ dành, mà ngược lại còn dọa nạt đứa trẻ.
Thế nào là dọa nạt đứa trẻ hả? Anh bớt giận, anh ngồi xuống đi. Đừng dọa cháu nó. Đừng làm ồn nữa. Dọa cháu nó rồi. Đừng làm ồn nữa. – Đúng. – Đừng làm ồn nữa. Mẹ tôi không biết nói tiếng phổ thông, ăn nói vụng về một chút.
Bà ấy nói chuyện là như thế đấy. Chẳng lẽ không nhẹ nhàng là dọa nạt đứa bé à? Vâng vâng, tôi hiểu điều anh nói. Nhưng mà… Lúc đó tôi cũng không có ý gì khác cả. Tôi chỉ muốn xác nhận lại với bà cụ một chút,
Về danh dính và quan hệ của bà với đứa trẻ. Kết quả, mẹ anh một là không mang chứng minh thư, cũng không mang bất cứ thứ gì có thể chứng minh quan hệ với đứa trẻ. Thậm chí đến… Cậu đừng có cả vú lấp miệng em nữa.
Cậu tạm thời đừng nói gì. Đừng làm ồn nữa. Cậu xem, làm mẹ tôi sợ thế này. Mẹ tôi vốn dĩ sức khỏe đã không tốt, dễ lo sợ. Đại Thăng. Cảnh sát cũng là có ý tốt. Ý tốt cái gì? Thế gặp phải bắt cóc, đều không thèm đếm xỉa,
Đều không quản, đều không để ý đến, thế sau này con gặp phải bắt cóc thật, thì phải làm sao? Chỉ nghĩ thôi em cũng thấy bủn rủn cả chân tay rồi. Đại Vi, mau lên. Lý Đại Vi, mau cảm ơn sự thông cảm của quần chúng nhân dân đi.
Tốt quá rồi, cảm ơn, cảm ơn! Cảm ơn đã thông cảm. Về nhà, về nhà đi! Thế này… Thế này… – Về nhà. – Thế này… Thế này là xong hả? Lại chẳng xong rồi à. Đã nói với anh là đừng có để mẹ đưa con ra ngoài rồi. Từ từ thôi.
Vốn dĩ là vấn đề của anh. Thật đúng là. Nào nào nào! – Đồ đạc cầm đủ nhé, đừng để sót. – Cảm ơn, cầm cẩn thận nhé! – Từ từ thôi, từ từ thôi. – Bên này. Cảm ơn nhiều, cảm ơn nhiều! Đại Vi, Đại Vi. Được được được. Nào, tiễn đi.
Đồn trưởng. Đi làm nhiệm vụ hả? – Đồn trưởng. – Đồn trưởng. Giải quyết rồi. Cười gì mà cười? Cậu còn dám cười à? Bảo cậu đi an ủi người nhà, an ủi người nhà, mà cậu đi kích động mâu thuẫn hả? May mà cậu gặp được một người nhà
Thấu tình đạt lí, không kiện cậu đấy. Ngày đầu tiên cậu đi làm, đã không làm rạng rỡ cho Đồn, chỉ được cái gây sự. Nhưng mà, Đồn trưởng, chẳng phải đã giải quyết rồi sao ạ? Cái gì giải quyết xong rồi? Lý Đại Vi, còn chưa chính thức giới thiệu mà.
Tôi là Chính trị viên, Diệp Vi. Chào Chính trị viên, tôi là cảnh sát kiến tập Lý Đại Vi. [Đại Vi này,] [sau này đường vẫn còn dài.] [Những thứ cậu phải học rất nhiều đấy.] [Vâng vâng vâng!] Dương Thụ này, tôi nói với cậu nhé.
Điều kiện trong Đồn chúng ta tương đối đơn sơ. Ờ, cậu mà có nhu cầu gì, thì cứ… thì cứ nói với chúng tôi, được không? Đồn trưởng của chúng ta có phải học Xuyên Kịch không thế? Đổi mặt nhanh thật đấy. Phải rồi, tôi quên giới thiệu một chút.
Đây là Chính trị viên, Diệp Vi. Chào Chính trị viên. Có nhu cầu gì, cứ nói với chúng tôi nhé. Đồn trưởng, Chính trị viên, thực ra mọi người không cần khách sáo thế này đâu. Đừng lo cho cháu. Thế làm sao được.
Sao lại nói thế, đương nhiên phải quan tâm cậu rồi. Đúng thế, nhất định sẽ chăm sóc tốt. Đồn trưởng. Lượng camera theo dõi chỗ tôi thực sự quá lớn, liệu có thể tìm ai đó giúp tôi cùng xem được không? Này… đã dọn vệ sinh xong hết rồi à?
Báo cáo, đã dọn dẹp xong. Bây giờ có một nhiệm vụ vô cùng gian khổ, các cậu ai đồng ý đi? Tôi đồng ý. Được, thế thì cậu đi. Ờ, giới thiệu chút nhé. Sĩ quan cảnh sát lâu năm, Trương Chí Kiệt, đảm nhiệm công tác của khu dân cư. Cậu thì…
Cứ đi theo đồng chí Chí Kiệt, đi kiểm tra camera giám sát. Người dân trong khu dân cư phản ánh suốt ngày mất bỉm, yêu cầu chúng ta điều tra kĩ càng, cậu biết không? Chí Kiệt đã thu thập năm trăm giờ camera giám sát, cậu đi cùng cậu ấy, tìm xem sao.
Xem camera tìm bỉm ạ? Này cậu, cậu cười gì hả? Cậu đi đi. Vâng, nào nào, đi theo tôi. Tiểu Triệu, qua bên này. Nào, bên này, đi nào. Đồn trưởng. Tân Thành, cậu lại sao đây? Cậu lại sao đây? Cậu lại sao đây? Vừa rồi nói với anh đấy. Đồn trưởng.
Cao Triều, không phải hôm nay cậu nghỉ à? – Sao lại đến rồi? – Đúng rồi. Tôi vừa đến nhà, thì chẳng phải có thông tin sao? Quay lại tập hợp nhân lực đây. Tên tội phạm giết người đó? Người cung cấp đầu mối nói rồi. Vừa về, đang ở nhà. Được.
Mang thêm vài người nữa. – Cậu kia… – Đồn trưởng, cháu đi được không? Đây… người mới đến đây hả? Đúng thế, người mới đến. Tôi giới thiệu với mọi người một chút. Cao Triều. Đồn phó phụ trách điều tra hình sự của chúng ta.
Chào Đồn phó Cao, tôi là cảnh sát kiến tập Lý Đại Vi. Chào Đồn phó Cao, tôi là cảnh sát kiến tập Hạ Khiết. Chào Đồn phó Cao, tôi là cảnh sát kiến tập Dương Thụ. Người trẻ tuổi, cậu ấy thích sự mới mẻ.
Anh xem người ta chủ động xin ra trận rồi. Vậy thì… Đồn trưởng, tôi đưa cậu ấy đi rèn luyện chút nhé. Cậu ta… Thế cho cậu lấy công chuộc tội. Tân Thành, Tân Thành, Tân Thành. Này, cậu đưa theo mấy người.
– Cậu đi cùng Đồn phó Cao đi. – Đồn trưởng, đừng đường, Đồn trưởng. Anh Thành chắc vừa tan ca đêm. Thôi đi vậy. Đồn trưởng, thân thủ tôi thế này, đi chẳng phải làm loạn thêm sao? Hơn nữa hai hôm nay tôi sái cả cổ rồi. Đừng đừng đừng. Không phải, này,
Lý Đại Vi, cậu có được đi không, cậu cứ xem cảnh sát Trần có đồng ý đưa cậu đi cùng không? Cảnh sát Trần, thân thủ em tốt mà. Em còn biết đấm bóp nữa. Đồn trưởng, cháu cũng muốn đi. Cháu… Đồn trưởng, cháu đi được không ạ?
Sinh viên Đại học là bảo bối trên Cục, không thể cho ra tiền tuyến được. Cậu bớt gây phiền phức cho tôi đi. Nhiệm vụ lần này, vẫn hơi nguy hiểm. Thế nên, mấy cô cậu đừng đi nữa. Đồn trưởng, chính vì nguy hiểm,
Cháu mới càng nên đi theo để mở mang tầm mắt. Cháu đến để rèn luyện, không phải đến để mạ vàng. Đồn trưởng, cháu cũng không sợ nguy hiểm. Hai người có tấm lòng này, rất tốt, rất tốt. Được! Dương Thụ, cậu đi. Đồn phó Cao.
Nào nào, giới thiệu với cậu một chút. Dương Thụ, sinh viên Đại học Bắc Kinh, tiến sĩ. Đó là bảo bối của Cục ta đấy. Cậu biết chứ? Chỗ nguy hiểm để cậu ấy đứng ra sau, bảo vệ cậu ấy cẩn thận. Được được. Yên tâm, yên tâm.
Đồn trưởng yên tâm, có cháu mà. Cháu sẽ bảo vệ bảo bối. Tôi có thể tự bảo vệ mình. Đồn trưởng, thế còn cháu ạ? Cháu… Cháu, cháu… Vậy… thế này đi. Tôi đưa hai người họ đi lấy trang bị. Được được được. Thất Tử, các cậu thay thường phục đi. Đi đi.
Đồn trưởng, thực ra Hạ Khiết… Cậu có đi không? Cậu mà không đi, thì thôi vậy, ở lại đây. Đi đi đi, đi ạ. Cậu nói lắm thế không biết. Chú ý an toàn nhé. Đồn trưởng. Sao thế? Chú cũng cho cháu đi đi. Tiểu Khiết, cháu thì đừng đi nữa, được không?
Đồn trưởng, cháu cũng là cảnh sát. Cháu là một cô gái. Thế chú cũng không thể cứ có nguy hiểm là bảo cháu nấp đằng sau chứ? Chú… Thế chú bảo… [Mẹ] Cháu xem này, Tiểu Khiết. Sau này, cơ hội bắt tội phạm còn rất nhiều, phải không nào?
Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm, cháu đừng làm mẹ cháu lo lắng. Lát nữa về sớm nghỉ ngơi đi. Đi đi, đi đi. Đồn trưởng. Cậu định dọa chết tôi à? Có phải anh định để tôi dẫn dắt “hàng đính kèm” đó phải không? Cậu nghĩ nhiều rồi.
Tôi nghĩ nhiều cái gì chứ? Chắc chắn là anh lừa tôi. Tôi lừa cậu… Tôi lừa nổi cậu không? Được được rồi. Cậu đừng nghĩ nữa, đừng nghĩ nữa. Cậu mau đi, mau đi làm việc của cậu đi, mau lên. Thế tôi lần trước… Cậu mau đi đi. Đi đi.
Mau đi đi, mau đi đi. Chăm sóc người mới cẩn thận nhé. Biết rồi, biết rồi. Hai người nhớ nhé, bất luận thế nào, cũng phải giữ cẩn thận camera làm nhiệm vụ và còng tay của các cậu. Nhất là khi bắt người số lượng lớn,
Nhất định phải giữ chắc trang bị vũ khí của mình. Đừng nói đến các vũ khí khác, chỉ một cái còng tay con con thôi mà mất, mặc dù không đắt, nhưng đều có mã hiệu, đánh mất là rắc rối đó, biết chưa? Rõ ạ. Nào, tránh ra chút.
Anh trước đi, anh trước đi. Đều có cả rồi. Có hết cả chưa? Còn nữa, tại hiện trường vây bắt, phải tuyệt đối nghe mệnh lệnh, nghe lời chỉ huy. Luôn luôn cảnh giác, chú ý an toàn. Tôi chỉ nhấn mạnh một lần, tất cả nhớ kĩ cho tôi.
Chú ý an toàn, nhớ đấy. Vâng. Lời của Đồn phó Cao các cậu nhất định phải ghi nhớ trong lòng. An toàn đặt lên hàng đầu. Nhớ chưa? Nhớ rồi ạ. Nhớ rồi ạ. Kí tên, ở đây. A lô, mẹ ạ. Có việc gì không? Con đang đi làm. Tiểu Khiết.
Vương Thủ Nhất và mọi người có đặc biệt quan tâm con không? Mẹ, ngày hôm nay mẹ gọi điện cho bao nhiêu người rồi? Sao thế? Có ai nói gì rồi sao? Không ai nói gì cả, cũng không cần nói gì, kẻ ngốc cũng nhìn ra được.
Tiểu Khiết, con nói chuyện với mẹ kiểu gì thế? Mẹ, sau này mẹ có thể đừng gọi điện đến Đồn nữa được không? Mới đi làm buổi đầu tiên, mọi người đều đã cảm thấy con không giống ai rồi. Không giống ai? Không giống ai không tốt sao?
Chính là để họ đặc biệt chăm sóc con. Mẹ! Được rồi! Tiểu Khiết, hôm nay con về sớm chút đi. Mẹ muốn ăn hải sản. Con về mang vài con bào ngư tươi về. Con sẽ cố. Cái gì mà cố với không cố? Họ mà dám bắt con tăng ca,
Mẹ sẽ gọi điện cho Vương Thủ Nhất. Thôi, cứ thế đi. Mẹ, sao me… Kẻ tình nghi chúng ta phải bắt hôm nay tên là Đinh Đại Dụng. Hắn ta có liên quan đến hai mạng người, là tội phạm truy nã hạng A ở trên Bộ. Nhất định không được manh động,
Mọi hành động phải nghe chủ huy. Hành động. [Thiết bị ghi hình làm nhiệm vụ đội 2] Ngồi xuống. Mau lên, mau lên, mau lên. Đi mau, đi mau. Ở ngay phía trước rồi. Mau lên. Cướp người rồi, cướp người rồi. Lùi lại, cảnh sát đây!
– Lùi lại, lùi lại. – Thả người ra trước đã. Lùi lại, chúng tôi bên Đồn cảnh sát đây. Thả người ra. Cảnh sát đây, lùi lại. Cảnh sát đây!