Phim Hành Động Siêu Hay 2022 | Lý Dịch Phong, Tống Dật | Ám Dạ Hành Giả Tập 07 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Bố] [Bảy năm trước] Tường Tường, trông có giống cảnh sát không? Đại Thuận này, bây giờ con lái xe quay về ngay, chúng ta cùng trả đồ lại cho Đại Khôi, hắn sẽ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    Con từng tận mắt chứng kiến một cô bé coi bột vôi như ma túy mà hít ngay trước mặt mình. Con cũng từng thấy một người cha, vì chơi ma túy mà ném con của mình từ tầng tám xuống. Bố, chúng ta đều là đồng phạm,

    Cứ như thế này rồi chúng ta sẽ phải xuống địa ngục đấy. [Cảnh sát] Trời đất quỷ thần thiên địa hột vịt lộn ơi! [Dừng] Trông gớm quá đi. Tôi đi xem hàng của mình thì hơn. [Trung tâm cấp cứu Hoa Thành xin nghe]

    Lối ra C3, cao tốc P2, tai nạn xe. [Ám Dạ Hành Giả] [Tập 7] Cảnh sát Mông, đồ anh cần đây. Được, cảm ơn. Cảnh sát Vu. Tôi đã điều tra rõ ràng hết rồi. Lý lịch tư pháp của người tên Lạc Tường mà anh nói hoàn toàn trong sạch,

    [Da vàng – Nam giới] chỉ là trong vụ án này có để lại dấu vân tay. [Người báo cáo] Đây là một vụ tai nạn xe thuộc khu vực quản lý của chúng ta bảy năm trước. Lúc đó tôi đã cảm thấy rằng

    Đây không phải là một vụ tai nạn xe bình thường, mà là một vụ cướp tài sản. Do không đủ chứng cứ, cũng không có nhân chứng trực tiếp, nên cuối cùng chỉ đành để vậy. Nghi phạm này là một trong hai thuộc hạ của Palla,

    Một trong số đó chính là người tên Lạc Tường mà anh nói. Vụ án này kết thúc như thế nào? Chúng tôi thẩm vấn anh ta ba ngày liền, [Lạc Tường – Tai nạn xe tải đâm cây – Kết án] cuối cùng cũng không hỏi ra được gì,

    Chỉ đành phải thả người. Còn người lái xe này ấy mà, anh ta là điểm can thiệp trực tiếp nhất. Nhưng lúc xe cứu thương đến, anh ta đã tắt thở rồi. Anh Vu, anh chắc chắn người tên Lạc Tường này có liên quan đến vụ án mấy hôm trước sao?

    Dấu vân tay sẽ không nói dối. Ban nãy có đồng nghiệp nói với tôi, dù sao thì tên Lạc Tường này đã chết trong vụ Kuntuo năm năm trước rồi. Tôi lại hy vọng hắn chết thật rồi. Dạo này làm gì cũng trắc trở. Đầu tiên là Sampo,

    Rồi lại đến hai tên đắc lực nhất cũng mất tích không rõ. Tao cứ cảm thấy hai chuyện này có những mối liên hệ kỳ lạ. Chúng ta là đối tác làm ăn, cậu sẽ giúp tôi, đúng không? Anh Khôi, tôi giao cả trang trại cho anh rồi,

    Anh còn muốn tôi phải làm sao? Tôi quyết định lần vận chuyển này để cho cậu làm. Tôi… Không được. Tôi không làm được đâu. Anh Khôi, thế này đi. Anh có thể gửi những thứ này ở chỗ tôi đây, tôi sẽ coi như không thấy gì.

    Nhưng anh bảo tôi giúp vận chuyển, nhỡ mà cảnh sát phát hiện thì tất cả sản nghiệp này của tôi đều phải đóng cửa hết, vậy mấy trăm người dưới trướng tôi đều đói cơm cả. Hay là, anh tự nghĩ cách nhanh chóng chuyển đống hàng đấy đi. Trại chăn nuối Triển Hùng.

    Cậu thật sự thấy mình là một doanh nhân thành đạt, bọn họ không có cậu thì không sống nổi nữa à? Những năm này, mấy anh em dưới trướng cậu, chẳng phải đều là do tôi nuôi hết sao? Chỉ trông chờ vào việc kinh doanh thịt lợn tươi sống,

    Thì ở Hoa Thành này, có là ai đi nữa cũng khó mà tồn tại được nhỉ. Bọn họ không cần sự bố thí của anh. Nhìn thấy cậu như vậy tôi lại nhớ đến thằng con ngu ngốc của cậu. Việc này lại thật sự phải do cậu làm đấy. Dù sao

    Cũng không phải là lần đầu tiên cậu làm nữa. Dựa theo tình báo mà cậu và cảnh sát Tô nhận được trên xe đông lạnh, tôi đã cũng với vài đồng nghiệp đã cùng đến chợ nông sản của Lâm Triển Hùng để tìm hiểu. Gần đây Đại Khôi

    Quả thực có tiếp xúc gần với Lâm Triển Hàng. Tôi nghi rằng hắn sẽ tiếp tục hợp tác với Lâm Triển Hàng dùng cách vận chuyển thịt lợn, rồi chuyển chỗ ma túy trong tay hắn ra ngoài. Đây. Cái này là hôm qua chúng tôi chụp được ở gần khu chợ nông sản.

    Cái tên Lâm Triển Hùng này là người như thế nào? Trông mặt có vẻ hiền. Tên này rất lạ. Hắn không phải tội phạm ma túy, nhưng hắn có mối liên hệ sâu sắc với tội phạm ma túy. Cho nên lần này hắn có tham gia vào chuyện của Đại Khôi,

    Thì tôi cũng không thấy bất ngờ chút nào. Nhiều năm trước, con trai hắn gặp cướp trên đường vận chuyển ma túy, bị cướp đánh chết. Nhưng cậu có biết tên cướp đánh chết cậu ta là ai không? Ai? Lạc Tường. Anh đùa đấy à? Không hề. Nhưng cậu cứ yên tâm,

    Vì vụ này đã được kết luận là tai nạn ngoài ý muốn rồi, cho nên sẽ không ảnh hưởng đến sự an toàn của cậu đâu. Dọa tôi hết hồn. Thông qua nhiệm vụ của Liêu Vĩnh Gia, tôi đã tìm thấy một cách suy nghĩ mới.

    Có lẽ chúng ta có thể thay đổi góc nhìn khác để giải quyết bí ẩn năm đó. Bây giờ cậu có thể khẳng định chiếc xe này chính là chiếc xe mà năm đó cậu thấy ở gần tháp đèn đường không? Tôi chắc chắn. Thật sự không ngờ,

    Tìm nó năm năm mà không thấy, thế mà nó lại ở chỗ tên Lâm Triển Hùng đó. Tôi vẫn luôn cảm thấy chuyện này có liên quan rất nhiều đến tên Lâm Triển Hùng. Có thể tìm thấy được rất nhiều manh mối từ trên người hắn và Đại Khôi. Bạn nhỏ ơi.

    Chị dừng lại đó. Chị muốn hỏi một chút. Bạn nhỏ này, Trần Mạch… Người đó là bố của em. Anh ấy có con gái ư? Đúng thế, đúng thế. Chính là âm thanh này. Quen thuộc quá. Nào, cho em này. Uống từ từ thôi nhé.

    Nói đi nào, còn có yêu cầu gì nữa? Chị sẽ đáp ứng hết. Ăn cũng ăn rồi, uống cũng uống rồi. Còn yêu cầu gì nữa thì cũng hơi quá đáng. Chị nói đi, chị còn muốn hỏi gì? A Hỷ, Trần Mạch thực sự là bố em sao? Đúng thế.

    Bố tên là Trần Mạch, em tên là Trần A Hỷ. Em đã gọi như vậy bao nhiêu năm rồi. Vậy chị còn hai cơ hội hỏi nữa nha. A Hỷ, mẹ em tên là gì? Em không có mẹ. Thế… Thế bố em ở nhà có từng nhắc đến mẹ không?

    Ví dụ như mẹ trông như nào, nhà mẹ ở đâu, mẹ… Có không? Đây đều là một câu hỏi nhé. Bố em nói nụ cười của mẹ rất ngọt ngào, nhưng bình thường mẹ không hay cười. Vậy thì câu hỏi tiếp theo nào. A Hỷ, em có thấy bố dạo này

    Kỳ lạ chỗ nào không? A Hỷ, đưa ra đây. Cái này là do chị ấy mua cho con. Cô là ai? Tôi… Tôi là… Sức khỏe của bé A Hỷ không giống với những đứa trẻ khác. Cô cho nó uống Coca,

    Hàm lượng phốt pho sẽ ngay lập tức vượt mức tiêu chuẩn. Cô làm như vậy không phải là tốt cho nó, mà là hại nó. Cô không biết nó vứa mới phẫu thuật sao? Tôi không biết. Xin lỗi, vô cùng xin lỗi. Tôi… tôi thật sự không biết

    Cô bé mới phẫu thuật xong. Xin lỗi nhé. Rốt cuộc cô là ai? Tôi… tôi là một người bạn của bố cô bé. Hôm nay tôi đến thăm cô bé. Tôi thấy mọi người có vẻ có chuyện cần nói, tôi đi trước nhé. Tạm biệt, A Hỷ.

    Cô làm cá mà con thích ăn nhất đây. Hôm nay con ăn thử xem có ngon không nhé? Con ăn rồi ạ. Đây là món cá mà con thích nhất mà. Con không ăn thử sao? Ban nãy chị kia mua đồ ăn cho con rồi ạ.

    Tôi đã gọi mấy đứa đánh đấm được nhất rồi. Đến lúc đó tôi sẽ bảo Davy đi cùng với anh. Anh đừng thấy cậu ta trắng trẻo mà nhầm, cậu ta mà cục lên thì còn dữ hơn anh em mình năm đó. Cường tráng phết nhỉ. Đồ đã chuẩn bị đủ rồi.

    Đến lúc đó chúng ta đem hết cái ổ của Lâm Triển Hàng đi. Chỉ cần chúng ta lấy được lô hàng đó, sau này ở chợ Hoa Thành, quyền quyết định là ở chúng ta. Thích cái nào, tự mình chọn. Súng này lâu không dùng, rỉ sét hết rồi.

    Chẳng qua là đối phó với mấy tên mổ lợn thôi, quá đủ dùng. Nếu súng đã rỉ sét rồi, thì thu súng lại đi. Thu lại thì dùng cái gì? Anh Long, gặp phiền phức rồi. Có một vấn đề nhỏ, tôi nói xong đi ngay.

    Xin hỏi ở đây ai là người phụ trách? Tôi! Là tôi. Ngại quá, là anh ta mới đúng. Có chuyện gì? Là thế này, có người gọi điện thoại cho chúng tôi, nói sau khi tắm rửa ở chỗ mọi người xong, thì có hơi bị dị ứng.

    Cho nên tôi được Phòng Bảo vệ Tài nguyên chỉ định đến đây kiểm tra chất lượng nước. Dị ứng não hay gì? Ở bên đó. Tôi kiểm tra rồi, hàm lượng Amoniac có hơi cao một chút, nhưng đây là hiện tượng bình thường, không sao cả.

    Các nhà tắm khác cũng như vậy. Trừ cái hàm lượng Amoniac cao này ra còn có vấn đề gì khác không? Chỉ số vi khuẩn cũng không đạt tiêu chuẩn lắm. Khuẩn gì? Số gì? Anh nói to lên xem nào. Cái chỉ số vi khuẩn không đạt tiêu chuẩn mà anh nói

    Cụ thể thì vấn đề là ở đâu? Chủ yếu là vấn đề máy lọc. Cái này tôi mới mua đấy, xin hỏi có vấn đề gì không? Hay là thế này đi, anh kiểm tra lại lần nữa, nếu thật sự có vấn đề, chúng tôi sẽ thay ngay. Được.

    Vậy tôi dùng cách khác kiểm tra lại lần nữa. Thế nào rồi? Chính bởi vì mọi người dùng máy lọc mới, làm cho độ kiềm trong nước cao hơn, từ đó ảnh hưởng đến hiệu quả khử trùng của chất khử trùng có chứa Clo.

    Tôi nghĩ mọi người nên tạm dừng kinh doanh một thời gian để chỉnh đốn lại. Cái này thì cứ để ở đây đi. Vâng, vâng. Là do anh tố cáo à? Sao anh lại làm hỏng việc kinh doanh của chúng ta thế? Đợi lát nữa cậu sẽ biết thôi.

    Tôi muốn biết ngay bây giờ. [Thông báo niêm phong] Cơ bản thì đều đạt tiêu chuẩn, chỉ trừ việc Amoniac có hơi cao một chút. Nhưng đây đều là hiện tượng bình thường. Vậy có thể cọi là không phải vấn đề từ phía chúng tôi đúng không?

    Là do các phương diện khác của khách hàng mà thành. Có thể nào là do trùng hợp không, vì trước đó cũng từng xuất hiện tình huống tương tự. Lần này có rất nhiều khách hàng đều phát sinh tình huống như vậy, tôi cho rằng đây không phải là tình cờ.

    Nghe nói các anh còn có một trang trại chưa đăng kí đúng không? Đừng có ngắc ngứ thế. Có thì là có, không có thì bảo không có. Thì đúng là có một cái, vừa mới xây xong, còn chưa đưa vào sửa dụng nữa.

    Tài liệu đang được Bộ Tài nguyên và Bảo vệ môi trường xét duyệt. Vậy phiền anh đưa chúng tôi đi xem qua một chút. Được. Đi thôi. Được. Chỗ ông chưa mở cửa mà điện chạy nhiều phết nhỉ? Điện hả? Hình như cái này không liên quan gì

    Đến vệ sinh thực phẩm nhỉ? Đúng là không liên quan gì. Thế ông căng thẳng thế làm gì? Trời nóng quá. Cậu xem, đổ hết cả mồ hôi ra rồi. Trong này là gì thế? Trong này à? Thức ăn gia súc. Đưa tôi đi xem nào. Kiểm tra xong rồi.

    Tất cả đều đạt tiêu chuẩn. Cảm ơn ông đã hợp tác. Nên làm mà, nên làm mà. Chúng ta có thể đi rồi. Làm phiền rồi. Nên làm mà, nên làm mà. Đi thôi. Vâng, các cậu đi nhé. Cảm ơn ông đã hợp tác. Chào nhé. Anh Hùng,

    Sao tôi cứ thấy hai người này khả nghi thế nào ấy. Sao anh lại cản tôi? Trong đó rõ ràng là có vấn đề mà? Vừa nãy tôi kiểm tra được có heroin trong thành phần nước. Ngon. Làm gì đấy? Làm chuyện lớn chứ gì? Đừng nghĩ nhiều nữa.

    Mau xếp đồ lên xe đi. Tôi cố gắng mang chúng đi càng sớm càng tốt. Anh Hùng, hay chúng ta suy nghĩ lại một chút? Tôi đã hứa với mọi người rồi mà, đây sẽ là lần cuối giúp Đại Khôi. Làm xong chuyện này sẽ rạch rõ ranh giới với họ.

    Đi thôi. Làm như thế chỉ tổ làm lớn chuyện thôi. Thế theo anh phải làm như nào? Đợi. Đợi may mắn à? Đợi Đại Khôi. Chí có bọn chúng tự mình hành động trước, chúng ta mới có cơ hội. Được. Thử cái này đi. Cái gì vậy? Nem cá. Tôi thấy

    Anh không ăn cá một thời gian dài rồi. Gần đây chỉ cần ngửi thấy mùi tanh của cá là lại nhớ đến chuyện hôm đó. Đừng tự trách mình quá, anh đã rất cố gắng thử cứu cậu ta rồi. Ăn thử cái nem cá này đi. Ăn với nước chấm.

    Không có mùi tanh của cá. Ngon phết đấy. Nào. Chị nghe nói em thích ăn cá đúng không? Cho nên hôm nay chị làm nhiều món cá lắm này, em ăn thử đi. Mỗi món thử một miếng nhé, xem mình thích ăn cái nào. Nhưng bố em có dạy là

    Không được mỗi món chỉ ăn có một miếng, cũng không được chỉ liên túc ăn có một món. Không sao đâu, em thích ăn món nào thì cứ ăn món đó, ăn không hết chị đem về nhà ăn, sẽ không lãng phí đâu. Ăn thử đi.

    Xem thử ở đây có món chua ngọt này, còn có cái này, còn có món hấp này, có cả món rán này. Xem em thích ăn món nào. A Hỷ này, lúc em ở nhà có để ý thấy bố thích ăn loại cá như thế nào không? Bố không thích ăn cá.

    Bố không ăn cá à? Sao bố lại không ăn cá thế? Bố không thích mùi cá tanh, nhưng bố thích cái này, hơn nữa còn thích ăn cùng nước chấm. Ăn nhiều vào nhé. Dấu vân tay của nghi phạm năm đó đã được phát hiện trên chiếc điện thoại này.

    Vậy tại sao gia đình của nạn nhân không nhận vật chứng về? Dù sao đây cũng là vụ án chưa đủ chứng cứ, gia đình nạn nhân vẫn hy vọng chúng ta có nhiều chứng cứ hơn để có thể sớm bắt được tên hung thủ. Đến tận bây giờ bố của nạn nhân

    Vẫn còn thỉnh thoảng đến tìm tôi, cho nên cái này vẫn luôn để chỗ tôi. Đúng rồi, mua hộ tôi cốc trà sữa nhé, tôi xem có còn manh mối quan trọng nào nữa không. Được, vậy anh cứ xem đi nhé. [Địa điểm – Ngày thu thập – Vụ án số]

    Cảnh sát Vu. Điều tra rồi, không có manh mối nào quan trọng cả. Có lẽ là do tôi phán đoán sai. Xin lỗi nhé, để anh lãng phí thời gian mấy ngày. Đừng khách sáo thế. Vậy tôi sẽ đem vật chứng trả về phòng chứng cứ. Cảnh sát Vu, phá được án rồi,

    Đừng quên mới tôi bữa cơm nhé. Được. Chứng cứ của sát thủ ở trong điện thoại của con trai ông. [Sở Cảnh sát Hoa Thành] [Sở Cảnh sát Hoa Thành – Đơn ký nhận vật chứng: Chìa khóa, điện thoại di động – Ký tên: Lâm Triển Hùng] Đồ ông cần đây.

    Chỉ có nhiêu đây thôi sao? Đúng vậy. Chính là hắn. A lô, cảnh sát Liêu. Tôi muốn nhờ anh giúp một việc. Cảnh sát Liêu, lâu rồi không gặp. Nhờ anh tìm giúp tôi bản báo cáo về tai nạn xe của Lâm Đại Thuận bảy năm trước. Anh đăng ký vào sổ nhé.

    [Vu Thăng Hải – Hồ sơ Lâm Đại Thuận] Sáng nay Vu Thăng Hải có đến à? Đúng thế, cũng đến để điều tra vụ này. Cậu ấy có nói gì không? Cậu ấy chỉ kiểm tra dấu vân tay người gây chuyện, bảo là trong tay đang có vụ án

    Có liên quan đến nghi phạm năm đó. Tay cô thế nào rồi? Vết thương nhỏ thôi, khỏi lâu rồi. Hôm nay tôi đến thăm A Hỷ. Thứ cô muốn đều ở trong này. Tôi đã thêm một chút manh mối ở phía sau. Thật sự là do Lạc Tường làm sao?

    Theo cách nói của phía cảnh sát, thì bảo là một vụ tai nạn. Nhưng người sáng suốt chỉ cần xem qua là sẽ biết chuyện này có liên quan đến ma túy. Hung thủ thật sự vẫn còn trốn ở phía sau. Là ai? [Quán trà WE&ME] [Tạm đóng cửa]

    Thời gian ở cùng anh không lâu, không biết khẩu vị của anh thế nào. Anh biết không, có người không thích ăn cá. Tôi biết chứ. Nhưng tôi không kén ăn, cho gì ăn nấy thôi. Thử canh cá đi. Nào. Lâu lắm rồi tôi không ăn cá,

    Bình thường không mua nổi mà ăn. Không mua nổi. Không mua nổi cá luôn à? Cảnh sát Liêu không nói với cô sao? Thực ra tôi có một cô con gái. Con bé tên A Hỷ, từ nhỏ đến giờ con bé luôn ốm yếu, Năm ngoái còn xảy ra tai nạn,

    Phải làm phẫu thuật ghép thận. Cô biết không, ghép thận rất đắt. Nếu hôm nay A Hỷ nhìn thấy nhiều cá như vậy, chắc chắn con bé sẽ rất vui. A Hỷ rất thích ăn cá. Hồi trước con bé lo tôi lái xe mệt quá cứ nhường cá cho tôi ăn.

    Tôi không biết làm thế nào, chỉ đành ra vẻ không thích ăn, như thế thì có thể để con bé ăn nhiều cá hơn. Vậy anh đưa con bé đến chỗ tôi, tôi làm cho con bé ăn. Hay thế này đi, cô dạy tôi cách làm,

    Khi về tôi làm cho con bé ăn. Mẹ cô bé thì sao? Không chăm sóc cô bé cùng anh sao? Con bé không có mẹ. Mẹ A Hỷ đã rời chúng tôi mà đi từ khi con bé còn rất nhỏ. Có lẽ là đi tìm cuộc sống hạnh phúc của chính cô ấy.

    Vậy anh không đi tìm cô ấy sao? Tìm cô ấy làm gì? Mỗi người đều có cuộc sống của mình, cố ấy không muốn gặp chúng tôi, chắc chắn là có lý do của cô ấy. Cuộc sống mà, cứ phải nhìn về phía trước, đúng không? Hai người cứ quấn lấy nhau

    Cũng là một gánh nặng. Tôi đi xem Triệu Đại Minh Bạch chút nhé. Có phải cậu nghi ngờ Trần Mạch chính là Lạc Tường nằm vùng năm đó không? Đúng, từng nghi ngờ. Lúc trước cậu ta làm lái xe tắc xi có để tóc dài. Trông rất khác Lạc Tường.

    Gần đây tôi thấy cậu ta mặc đồ của Lạc Tường, xăm hình của Lạc Tường, đột nhiên có cảm giác hình như có thứ gì đó sống lại trên người cậu ta. Còn nữa, lúc cậu ta gặp nguy hiểm luôn có thể giải quyết dễ dàng.

    Những thứ mà chúng ta dạy cậu ta, cậu ta có thể thông suốt, hòa hợp rất nhanh. Nói thật, tôi chưa từng thấy ai học cái gì nhanh như vậy bao giờ. Liệu đây có phải là hiệu ứng tâm lý của cậu không?

    Tôi điều tra về cậu ta cả một năm, nhìn trước nhìn sau gì cũng chỉ cảm thấy là một tài xế bình thường thôi, chỉ là cậu ta quả thật có chút khôn vặt. Không phải đâu, dấu vân tay. Hai người hoàn toàn khác nhau

    Làm sao lại có dấu vân tay giống nhau được chứ? Sáng nay cậu đến cơ quan lưu trữ để điều tra cậu ta à? Xin lỗi, đáng lẽ ra chuyện này phải báo cáo lại với anh. Tôi có thể hiểu được. Tôi biết Lạc Tường

    Vẫn luôn là một vết sẹo trong lòng cậu. Nhưng lẽ nào anh thật sự không cảm thấy… Tại sao cậu ta phải dùng cách này để quay lại chứ? Vậy liệu cậu có từng nghĩ dấu vân tay trong tai nạn xe bảy năm trước có khả năng là của Trần Mạch không?

    Trước khi tôi bắt đầu kế hoạch đêm đen, tôi đã đổi dấu vân tay của Lạc Tường từ lâu rồi, đổi thành dấu vân tay của Trần Mạch. Vốn tôi làm như vậy là để đề phòng có người điều tra. Tôi không ngờ lại khiến cậu hiểu lầm. Lên xe nói đi.

    Cô bị thương rồi, đừng tham gia vào hành động hôm nay nữa. Đây là ý của anh hay là ý của cảnh sát Liêu? Là ý của tôi. Ký lên đây. Đây là gì? [Thỏa thuận gián điệp] Thỏa thuận gián điệp. Anh có thể là gián điệp của cảnh sát Liêu,

    Tại sao không thể là gián điệp của tôi? Ý cô là tôi kiêm hai việc một lúc? Đây không phải nhận việc riêng sao? Dù sao nội dung công việc cũng không khác gì nhau mấy. Cảnh sát Liêu sẽ không nói hết với tôi nội dung công việc của mọi người.

    Chỉ có thể dựa vào anh thôi. Tôi từng cứu mạng anh đấy nhé. Anh nói là muốn báo đáp tôi, bây giờ có cơ hội rồi đấy. Lập ba điều quy ước trước nhé. Thứ nhất, việc tôi muốn nhờ anh giúp chỉ cần sức anh có thể làm được,

    Anh bắt buộc phải giúp tôi. Thứ hai, việc mà tôi làm anh không được nói cho bất kỳ ai biết, kể cả cảnh sát Liêu. Thứ ba… Tôi chưa nghĩ ra. Để khi nào nghĩ ra rồi nói với anh sau. Cảnh sát Tô, có phải cô

    Vẫn còn muốn báo thù cho cảnh sát Lạc không? Thêm một điều nữa, không nên hỏi thì đừng hỏi. Thế thì tôi được gì chứ? Rồi sẽ có một ngày anh sẽ muốn thoát khỏi vũng lầy. Đến lúc đó tôi sẽ dốc toàn lực giúp anh,

    Để anh và A Hỷ được sống như người bình thường. Con cô thì sao, cảnh sát Tô? Đến lúc nào cô mới thoát thân được? Số điện thoại của anh. [Tạo liên hệ mới] [Tạo liên hệ mới – Trần Mạch] Như vậy nghĩa là

    Số ma túy đó chắc chắn được giấu ở chỗ Lâm Triển Hùng, hơn nữa rất có khả năng sẽ chuyển đi trong đêm nay. Tôi đã nhìn thấy rất nhiều xe đông lạnh, vận chuyển đi chỉ là chuyện sớm muộn thôi.

    Cảnh sát Liêu có tham gia đợt hành động tối nay không? Có. Chúng tôi chia hai đường. Cảnh sát Liêu chủ yếu phụ trách theo đuôi Đại Khôi, sẵn sàng vây bắt. Còn anh thì sao? Nhiệm vụ của tôi thì đơn giản thôi,

    Tôi chỉ cần theo dõi Lâm Triển Hùng là được. Đại ca, đã chuẩn bị xong hết rồi. Đi thôi. Phương tiện mục tiêu đang tiếp cận, sẵn sàng chặn lại. Xin chào, mời xuống xe tiếp nhận kiểm tra. Xuống xe tiếp nhận kiểm tra. Không có. Cảnh sát Liêu, trong xe không có.

    Chờ lệnh. Tôi cứ bảo sao dạo này hay có chuyện, ra là do cảnh sát Liêu để mắt đến rồi. Cậu Trần, xin chào. Đến một mình à? Sao đồng nghiệp của cậu không đến thế? Cậu đến là tốt rồi. Sao ông biết tôi sẽ đến? Bởi vì người giống như cậu đây,

    Sẽ không dễ gì bỏ qua cho chúng tôi đâu. Thực ra đáng lẽ tôi nên nhận ra cậu sớm hơn một chút. Bảy năm trước, cậu nhăm nhe ma túy của băng Nam Á, giả mạo cảnh sát, cướp xe hàng của chúng tôi, còn giết con trai tôi là Đại Thuận.

    Hôm nay cậu lại giở mánh cũ à? Lại nhăm nhe bọn tôi rồi? Tôi nói không sai chứ, Lạc Tường? Sao cậu lại đến đây? Đến giúp anh chứ sao? Ở đây không có chuyện của cậu, đi trước đi. Tường Tường, cậu lương thiện quá rồi. Ở cái nơi như Hoa Thành này,

    Chỉ cần là người có liên quan đến ma túy, thì đều không tránh khỏi thứ này. Thứ có thể giải quyết bằng vũ lực, thì cố gắng đừng dùng đến não, được không? Tôi ra ngoài xem đã.