Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 22 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 22: Nếu Có Thể Bắt Đầu Lại] Em đã đồng ý với cậu ấy. Em phải đóng tiền nhà cho cậu ấy. Em mới vừa ký hợp đồng đóng một bộ phim. Em sẽ kiếm được tiền ngay thôi,
Em có thể cho… Lộ Đa. [Phòng Phẫu Thuật] Con gái của tôi đâu? Con gái của tôi sao rồi? Con gái của tôi sao rồi? Nói chuyện đi. Lắc đầu là có ý gì? Lắc đầu là có ý gì chứ? Lắc đầu là có ý gì? Bạch Chân Tướng đâu?
Cái người tên Bạch Chân Tướng đang ở đâu? Họ lắc đầu là có ý gì? Có phải là cậu không? Con bé đang quen với cậu, có đúng không? Cậu và con gái tôi đang ở bên nhau, có đúng không? Trả con gái cho tôi. Trả con gái cho tôi!
Trả con gái lại cho tôi! Trả con gái cho tôi! Trả con gái lại cho tôi. Lộ Đa. Lộ Đa. Lộ Đa. Lộ Đa. Chị không tin. Chắc chắn đây là trò đùa có đúng không? Quay lại đây cho chị. Thực ra chị biết, em cố ý nhường chị rất nhiều lần.
Vì muốn chị vui, nhường chị thắng. Lần này chị nhường em thắng một lần có được không? Không. Sau này chị đều sẽ nhường em thắng, được không? Chị nhất định sẽ giới thiệu cho em một người bạn trai còn tốt hơn cả Mark. Chỉ cần em sống lại.
– Lộ Đa. – Lộ Đa ơi. Lộ Đa đâu? Sao rồi? Anh chăm sóc cô ấy thế nào vậy? Đây là do cô ấy tự mình chọn, cô ấy không muốn để tôi cứu cô ấy. Lời anh nói là tiếng người sao? Tôi còn tác thành để cô ấy cho anh.
Cô gái mà tôi yêu nhất tác thành cho anh. Kết quả thì sao? Tôi còn chìm đắm trong nỗi đau khổ tự mình hy sinh, tự mình cảm động. Chắc không phải là muốn nhảy xuống biển chứ? Tại sao tôi phải nhảy xuống biển? Cô là… Lý Lộ Đa.
Cũng không hẳn hoàn toàn. Là một phần của linh hồn cô ấy. Tôi chính là phần tương đối gian ác của cô ấy. Cô đừng đùa tôi nữa. Lộ Đa… cô ấy đã chết rồi. Tôi nói cho anh nghe. Có một người muốn gặp anh. Lâu quá không gặp.
Có phải cuối cùng cũng ném đi được một Lý Lộ Đa khiến người khác chán ghét rồi không? Được rồi, tôi đùa với anh thôi. Tôi không hề trách anh chút nào cả. Thực ra lúc mới bắt đầu phát hiện bản thân bị trói chặt với anh trong vòng lặp thời gian,
Tôi cảm thấy là ông trời đang nguyền rủa tôi, đang trừng phạt tôi. Nhưng sau đó, sau đó ở bên cạnh anh lâu ngày tôi vô cùng vui vẻ. Anh khiến tôi biết được cách nói không với người khác. Khoảng thời gian ở bên cạnh anh, tôi đã làm rất nhiều việc
Mà bình thường tôi không dám làm, tôi cảm thất rất tuyệt. Điều quan trọng nhất là anh động viên tôi, anh để tôi làm chức giám đốc để tôi hiểu được cảm giác của anh, biết được tại sao anh lại như thế. Nhưng, có một chuyện tôi rất tiếc, chính là
Tôi không thể chính thức nói lời tạm biệt cùng anh. Nhưng điều khiến tôi vui là trong lòng anh vẫn luôn có tôi, lúc nào cũng quan tâm đến tôi. Không được phép khóc. Anh chính là Ngỗng Bá Vương. Ngỗng Bá Vương kiên cường như thế, sao mà khóc được.
Trong lòng của tôi, anh là Bạch Chân Tướng hoàn hảo nhất, tốt nhất, giỏi nhất. Lộ Đa. Lộ Đa! Lộ Đa! Tôi đột nhiên nghĩ đến một việc, tôi bắt buộc phải thử xem sao. Nhưng trước đó tôi phải nói tiếng xin lỗi cô lần nữa.
Cũng không biết bây giờ cô có nghe được hay không. Dù sao tôi đến cũng muộn quá rồi. Lúc đầu, tôi không điều tra rõ sự thật mà đã trách tội cô là lỗi của tôi. Là tôi đã làm tổn thương cô. Thực ra tôi vốn không phải
Là một động vật cấp cao có thể nắm được hết mọi thứ trong tầm tay. Tôi chỉ là một cấp trên tự cho mình là đúng mà thôi. Một con Ngỗng Bá Vương. Bây giờ sự thật đều đã rõ ràng, hy vọng cô sớm ngày bình phục.
Bất kể là vòng lặp thời gian cũng được, hay là sự nguyền rủa của người khác dành cho tôi cũng được, đều là tội mà tôi đáng phải nhận. Vốn dĩ tôi nên một mình gánh chịu, Tiểu Thần vô tội. Lộ Đa cũng vậy. Đợi sau khi cô tỉnh dậy,
Nếu có cơ hội, tôi mời cô, Tiểu Thần, Lộ Đa, còn có tất cả các đồng nghiệp của Phòng Sản phẩm, còn có Giám đốc Ngải. Tôi mời mọi người đến nhà tôi ăn cơm lần nữa. Tay nghề nấu ăn của tôi thật sự rất được đấy. Thật đó. Anh gì ơi,
Muộn thế này rồi anh không thể ở đây. Chào buổi tối, cô y tá. Có thể làm phiền cô bảo tôi đi chết không? Anh muốn làm gì? Tiểu Thần, cậu ra đây đi. Được rồi, đừng nghĩ đến việc đánh lén tôi nữa. Không đánh nữa. Tôi đánh không lại cậu.
Tôi cũng không biết phải nói gì với cậu. Dù tôi có nói gì đi nữa, cậu cũng sẽ không tha thứ cho tôi. Xin lỗi. Đừng làm chuyện ngu ngốc nữa. Quay về chăm sóc bên cạnh chị gái đi. Lý Lộ Đa! Sau này lại đưa ra phương án mạo hiểm như này,
Bắt buộc phải được sự đồng ý của giám đốc. Rõ chưa? Nếu có thể, hy vọng mọi thứ có thể bắt đầu lại từ đầu. Bạch Chân Tướng, anh đi chết đi! Bạch Chân Tướng, anh đi chết đi. [Bệnh viện Phúc Khang Hạ Thành] Bác sĩ! Bác sĩ!
Tần Tiểu Tiên của phòng 306 tỉnh rồi. Tại sao bức ảnh này vẫn là hình dáng cũ? Ba mươi bốn. Hai mươi tám. Đây là cái cây vốn có của mình, không phải là của Lộ Đa tặng. Ngày 14 tháng 4? Mình quay về vào thời gian sớm hơn nữa.
Nếu cây hạnh phúc có thể chết đi rồi sống lại, vậy có phải Lộ Đa cũng… vẫn còn sống? Nhắm mắt đi… Giám… Giám đốc Bạch, chào buổi sáng. Xin lỗi, là lỗi của tôi, đã tạo nên tổn thất kinh tế và tổn thất tinh thần cho cậu.
Không, không phải, là do tôi, do tôi. Nhất định tôi sẽ bồi thường gấp đôi cho cậu. Mình đang nằm mơ sao? Đến rồi. Đến rồi. Ngây ra đó làm gì? Đi thôi, đi thôi, đi thôi. Lý Lộ Đa đâu? Chắc là ở phòng họp? Giám đốc Bạch, cà phê đến rồi đây.
Đinh Sa, cậu vẫn ở công ty sao? Giám… Giám đốc Bạch, tôi không hiểu ý của anh. Gì mà tôi vẫn ở công ty chứ? Không có gì cả. Tôi không uống đâu, tôi rất tỉnh táo. Ở phòng họp à? Lộ Đa. Lộ Đa. May quá. À thì, à thì.
Văn kiện cần dùng cho buổi livestream chiều nay, phiền cô chỉnh sửa trau chuốt lại giúp tôi. Trống không mà thầy Vu. Cô chỉnh sửa trau chuốt xong thì đâu còn trống không nữa. Cảm ơn nhé. Một lát nữa còn phải đến C+
Để bàn chuyện cung cấp nguyên liệu thô với bên họ, chuyện đã bàn xong lại thay đổi rồi. Tôi nhức đầu quá luôn. Gì thế? Tôi còn có việc. Ơ hay, thầy Vu. Chuyện đó… Tốt quá rồi. Em vẫn còn sống. Giám đốc Bạch, anh đang quấy rối tình dục tôi đấy.
Tôi làm việc có tốt đi nữa, cũng không mức anh phải ôm tôi như thế. Tôi sẽ tiếp tục cố gắng. Cô đi theo tôi. Vòng lặp? Đúng vậy. Khiến cuộc đời con người có cơ hội quay lại từ lúc bắt đầu. Có thể sửa chữa một số việc sai lầm,
Cũng có thể khiến cho một số việc tốt xảy ra. Có hay không? Có đó. Nếu có thể quay lại từ đầu, chắc chắn tôi sẽ đi mua vé số, trúng giải lớn 100 triệu tệ. Đúng chứ? Đúng chứ? Chính là anh thử nghĩ xem, đem 100 triệu tệ gửi vào ngân hàng,
Mỗi năm lấy lãi 2,5% tiền gửi vào, thì tôi đã có 2 triệu 500 nghìn tệ. Tôi mà có 2 triệu 500 nghìn tệ thì tôi sẽ từ chức ngay lập tức đi du lịch vòng quanh thế giới. Giám đốc Bạch, tôi thấy tôi sẽ không từ chức đâu,
Bây giờ tôi nên lấy sự nghiệp làm trọng, chăm chỉ làm việc. Nhưng mà tại sao anh lại hỏi tôi như thế? Có lẽ cô vẫn chưa hiểu được ý của tôi. Tôi nói cô có từng trải nghiệm qua việc giống như thế? Trải nghiệm? Tôi biết rồi.
Có phải anh cảm thấy vòng lặp thời gian rất tuyệt đúng không? Tuyệt! Có phải cô cũng cảm thấy như thế đúng không? Tôi biết rồi, anh nói chủ đề của sản phẩm được chọn đó tương tự như việc trở lại tuổi 20, có đúng không? Tôi biết rồi,
Bây giờ thị trường thanh niên rộng lớn vô cùng, anh muốn nghiên cứu sản phẩm thực phẩm trị liệu đó, sau đó chiếm lĩnh thị trường thanh niên. Giỏi quá đi mất! Cô có từng trải nghiệm việc rơi xuống lầu? Giám đốc Bạch, có phải tôi nói gì sai rồi phải không?
Hoặc là làm điều gì đó không đúng? Nhưng cũng không đến mức khiến anh bảo tôi nhảy lầu, lấy cái chết tạ tội chứ. [Xem ra Lộ Đa] [thật sự không còn bất kỳ ký ức nào cả.] [Không đúng.] [Đổi cách suy nghĩ khác.]
[Bây giờ bắt đầu lại từ đầu từ giai đoạn xáo bài,] [đã là kết quả tốt nhất] [mà các phương diện tổng hợp suy xét đến.] [Thứ nhất,] [cấp quan trọng của việc Lộ Đa còn sống] [là không việc gì có thể thay thế được.] [Thứ hai,]
[ngay lúc các kí ức này vẫn chưa xảy ra,] [Lộ Đa mới có thể tránh được tử vong.] [Chỉ cần Lộ Đa vẫn còn sống] [thì mình nên thoả mãn rồi.] [Chỉ cần như thế] [Lý Lộ Đa sẽ không chết.] Ngỗng Bá Vương tìm cô nói gì vậy?
Khi nãy ôm cô, chúng tôi đều nhìn thấy cả rồi. Quấy rối tình dục cô, có phải không? Loại người này… Tuy Ngỗng Bá Vương bình thường hay có những động tác kỳ quái, nhưng cảnh ngày hôm nay quả thực có chút không hiểu được.
Có phải là vì sắp mở lễ công bố, áp lực của Giám đốc Bạch rất lớn, cho nên đã khởi động chế độ phóng đãng buông thả. Sao có thể? Còn lâu Giám đốc Bạch mới có áp lực lớn. Thầy Vu, đừng chơi nữa. Anh thấy thế nào? Nếu để tôi nói,
Cậu không cần quan tâm anh ta vì cái gì mà làm việc đó, điều các cậu nên quan tâm là anh ta đã làm việc gì. Lộ Đa ấy à, nên thuận theo tình thế nắm lấy Giám đốc Bạch. Như thế cũng xem như trừ hại cho dân đó.
Mọi người thử nghĩ xem, nếu về sau chỗ này của chúng ta không có Ngỗng Bá Vương, vậy thì cuộc sống của chúng ta phải ra sao. Vu Qua. Bản phát ngôn buổi chiều đâu? Trước khi đưa cho tôi kiểm tra lại một lần nữa đi.
Kiểm tra xem bộ chữ ở chữ thứ bảy, hàng thứ ba, đoạn tự nhiên thứ hai, sắp xếp có chính xác không? Đoạn cuối là nguyên nhân mọi người ở Tam Hạnh cùng nhau cố gắng, một câu sai điển hình. Thi đại học thường hỏi câu này, chú ý một chút.
Được, được, được. Không sao cả, không gấp, vẫn còn thời gian. Lâm Trí Anh. Cô đang xem trang web các sản phẩm mẹ và bé sao? Xin lỗi. Tranh thủ đi mua đi. Trước khi lễ công bố bắt đầu, nhất định cần phải đến nơi diễn ra gấp. Cảm ơn Giám đốc Bạch,
Tôi sẽ không làm chậm trễ lễ công bố đâu. Khổng Phỉ Phỉ, khu vực ăn thử cần phải thêm vào chú thích nguồn dị ứng. Vâng ạ, Giám đốc Bạch. Lý Lộ Đa. Logo của Ẩm Thực Người Lười phải kiểm tra lại, không được xảy ra sơ suất. [Lộ Đa.] Lộ Đa!
[Lộ Đa!] [Hoặc là trước giờ không có gì dự báo tương lai.] [Những hình ảnh này] [không phải là tương lai,] [mà là quá khứ.] [Những chuyện xảy ra] [bắt đầu từ ngày 14 tháng 4] [đến ngày 2 tháng 6 Lộ Đa rơi xuống lầu,] [mình đều đã trải qua.]
[Từ những kí ức này] [có khả năng mình đã từ ngày 2 tháng 6] [quay lại ngày 14 tháng 4 vô số lần.] [Cũng có thể nói,] [nếu tiếp tục phát triển như thế này,] [ngày 2 tháng 6] [Lộ Đa rơi từ sân thượng xuống]
[rất có thể sẽ thành hiện thực một lần nữa.] [Tại sao lần này] [mình lại mang theo kí ức] [về lại ngày 14 tháng 4?] Alô, xin chào. Giám đốc Bạch, đây là Phòng Bảo vệ, chúng tôi đã gửi qua cho anh đoạn video mà anh muốn tìm rồi. Được, cảm ơn anh.
[Thư mới – Camera giám sát ( tập tin đính kèm)] Tôi tính ra cũng nhìn rõ được sở thích lớn nhất của Ngỗng Bá Vương chính là sa thải nhân viên. Chúng ta đây hả, chắc chắn đều nằm trong danh sách đen của anh ấy,
Chờ đợi từng người một bị xử lý đi. Xin lỗi nhé. Ngỗng Bá Vương đuổi việc Tiểu Tiên rồi lại sa thải ai nữa đây? Hoàng đế sao? Chỉ điểm giang sơn. Cô nói ai là Hoàng đế? Còn có ai ở đây? Đó, đó, đó, ở trong đó đó. Phải không?
Ăn gì thế? Alo. Phòng Bảo vệ phải không? Anh có phát hiện video khi nãy anh gửi cho tôi thiếu mất một tiếng đồng hồ không? Thiếu mất một tiếng đồng hồ ư? Chuyện này không thể nào, chuyện này… Thiếu một tiếng đồng hồ thật này. Giám đốc Bạch, tôi…
Tôi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, việc này… đúng lý thì không thể được. Xảy ra sự cố rồi sao? Không sao, anh đừng căng thẳng. Camera giám sát của công ty chúng ta chẳng phải có lưu dữ liệu trên đám mây sao, anh phục hồi lại giúp tôi là được.
Vâng ạ, Giám đốc Bạch. Tôi sẽ ngay lập tức đi điều tra rõ ràng. Được, cảm ơn, vất vả rồi. [Nếu thật sự thời gian lặp lại] [bắt đầu từ việc Tiểu Tiên hôn mê,] [ngăn cản việc cô ấy hôn mê là chuyện không thể,] [nhưng có thể bắt được hung thủ,]
[trả lại sự trong sạch cho cô ấy sớm hơn là chuyện có thể làm.] Xin chào. Giám đốc Bạch, tài liệu đã được khôi phục rồi. Nguyên nhân cụ thể chúng tôi vẫn đang tiếp tục điều tra. Rất xin lỗi. Được rồi, cảm ơn nhé. Tiểu Tiên, xin lỗi.
Giám đốc Bạch đối xử với cô không tốt, nếu vì chuyện này mà mất đi việc làm, vậy thì hãy đổi một công việc khác tốt hơn. Vu Qua. Lộ Đa. Hai người có thời gian rảnh không? Sửa lỗi sai cho câu thôi. Khoan hãy sửa. Theo tôi đến một nơi. Đi thôi.
[Bệnh viện Phúc Khang Hạ Thành] Lát nữa còn có lễ công bố mà. Giám đốc Bạch, anh mang chúng tôi đến bệnh viện làm gì vậy? Dẫn hai người đến thăm một người. Thăm ai thế? Tiểu Tiên. Anh nói ai? Tiểu Tiên… Bạch Chân Tướng, anh còn có mặt mũi đến đây sao?
Chị tôi nếu không phải vì anh, cũng sẽ không tự sát. Cậu làm gì thế? Cậu buông tay ra. Tần Tiểu Thần. Cậu bình tĩnh lại đi, cậu nhất định không được kích động. Sao chị biết tôi là ai? Tránh ra! Nếu chị tôi không tỉnh lại được, anh chính là hung thủ.
Tốt nhất anh nên cầu nguyện cho chị tôi có thể tỉnh lại, nếu không tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu. Không thấy bệnh nhân phòng 306 đâu cả. Phòng 306. Chị. Không sao chứ? Không sao. Chị ơi. Chúng ta đi tìm xem sao. Chúng ta qua bên đó đi. Được.
[Tần Tiểu Tiên] Anh đừng qua đây! [Tần Tiểu Tiên không đến sao?] [Bản hợp đồng này vốn dĩ phải gửi cho công ty Ưu Điểm,] [sao cô lại gửi đến cho công ty khác?] [Bảo cô đi lấy văn kiện,] [cô lại đi đến toà nhà bên cạnh đến hơn 20 phút.]
[Vì cô đã làm lộ bí mật kinh doanh,] [bây giờ đối tác đã thông báo huỷ bỏ việc hợp tác.] [Phải làm sao đây?] [Nơi này của chúng tôi không cần cô,] [cô bị sa thải rồi.] Tiểu Tiên! Cô đừng xúc động. Bỏ kéo xuống đi. Tại sao?
Tại sao tôi vẫn còn sống trên thế giới này? Tại sao ngay cả chết tôi cũng làm không được? Quả nhiên tôi thất bại giống như anh nói. Không phải như cô nghĩ đâu. Anh đừng qua đây. Người thật sự thất bại chính là tôi. Từ trước đến nay
Tôi đều là một cấp trên thất bại. Tự cho mình là đúng, không quan tâm đến cảm nhận của người khác, luôn cảm thấy bản thân mình đúng. Là tôi trách lầm cô. Cô không hề sai. Hôm nay, tôi trịnh trọng nghiêm túc xin lỗi cô. Cô biết không? Khoảng thời gian này
Tôi đã trải qua rất nhiều việc. Tôi rất cảm ơn cô, Tiểu Tiên. Tôi cảm ơn tất cả mọi người các cô, mọi người đã dạy cho tôi rất nhiều đạo lý. Mọi người khiến tôi biết được không nên cứ mãi nhìn chằm chằm vào khuyết điểm của người khác.
Mỗi một người đều có điểm toả sáng riêng. Mọi người còn khiến tôi biết được, có lúc tình cảm giữa người với người quan trọng hơn rất nhiều so với quy định cứng nhắc trong công việc. Anh không cần nói nhiều như thế đâu! Vốn dĩ thế giới này không cần đến tôi.
Tôi không hề quan trọng chút nào cả. Thế giới này đương nhiên cần đến cô, tất cả chúng tôi đều quan tâm đến cô. Đặc biệt sự tồn tại của cô vô cùng quan trọng đối với một người. Bởi vì cô chính là chị gái duy nhất
Của cậu ấy trên thế giới này. Mỗi một người đều không hoàn hảo, nhưng điều đó không thể hiện rằng thế giới này không cần cô. Không nên chỉ vì vài câu nói nhảm nhí đó của Ngỗng Bá Vương mà từ bỏ tất cả mọi thứ.
Cô phải vĩnh viễn tin vào bản thân mình, tin vào em trai cô. Tiểu Tiên. Xin lỗi. Chị. Chị ơi. Tiểu Thần. Chị ơi, chị đừng bỏ lại em một mình. Chị sẽ không bỏ em lại một mình nữa. Đã tiêm cho cô ấy một lượng nhỏ thuốc an thần,
Cô ấy có thể nghỉ ngơi thoải mái rồi. Tiểu Tiên có thể tỉnh lại cũng xem như kì tích. Bây giờ cần phải quan sát tỉ mỉ, nhưng giờ đã có thể nói chúc mừng nhé. Cảm ơn bác sĩ. Cảm ơn bác sĩ. Xin lỗi. Tôi có trách nhiệm không thể né tránh,
Tôi đã mang đến cho Tiểu Tiên rất nhiều áp lực tâm lý không cần thiết lúc cô ấy còn ở công ty. Nhưng cô ấy luôn nói rằng nghĩ đến đứa em trai đang cố gắng học tập, nghĩ đến cuộc sống tương lai tốt đẹp của em trai,
Cô ấy cảm thấy tất cả mọi thứ đều xứng đáng. Dù sao đi nữa tôi cũng chỉ quan tâm đến sự bình an của chị tôi. Nếu chị ấy có bất cứ vấn đề gì, tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ cho anh. Giám đốc Bạch,
Hôm nay anh rất khác với mọi ngày. Vậy sao? Sao cô biết chuyện của Tiểu Tiên? Tôi chưa hề nói gì với cô mà. Tôi cũng không biết tại sao lại buột miệng nói như thế. Tôi không biết người đó tên Tiểu Thần. Cậu buông tay ra đi, Tần Tiểu Thần.
Cậu bình tĩnh lại đi, tuyệt đối không được xúc động. Tiếp theo chúng ta đi đâu đây? Chúng ta đến địa điểm tổ chức lễ công bố đi. Đi nào. Chồng ơi, những gì anh nói trong điện thoại đều là thật sao? Vậy… Tiền tích góp trong nhà em đều mang đến rồi.
Có phải em mang đến áp lực rất lớn cho anh đúng không? Có… Có phải em mua túi xách nhiều quá rồi không? Sau này em không mua túi xách nữa, được không? Chỉ cần anh bình yên thôi. Em có thể bán hết những cái túi này,
Những cái túi ở nhà em cũng không cần nữa, em chỉ cần anh bình yên khoẻ mạnh thôi, được chứ? Vợ à, cảm ơn em. Em đợi anh. Anh vào đó xin lỗi. Em đi cùng với anh. Sau này chúng ta làm gì cũng phải làm cùng nhau.