Phim Hành Động Siêu Hay 2022 | Lý Dịch Phong, Tống Dật | Ám Dạ Hành Giả Tập 06 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Trại chăn nuôi Triển Hùng] Đừng gỡ nữa, cô mà gỡ nữa, bố tôi sẽ xé xác tôi mất. Cậu còn muốn đi trộm xe nữa không? Vậy chúng ta buộc phải giải quyết xong hết mọi việc trong một phút đồng hồ này.
Hơn nữa mỗi một bước đều không được phép xảy ra nhầm lẫn, chỉ có luyện tập nhiều lần thì trong thực chiến mới có thể chắc chắn không có sơ hở. Chúng ta thử lại lần nữa đi. [Ám Dạ Hành Giả] [Tập 6] 1468 tấp vào lề. Mời xuất trình giấy tờ.
Chào đồng chí cảnh sát, có chuyện gì sao? Phía sau có chuyện gì vậy? Có chuyện gì đâu. Khi nãy còn bốc khói, bên trong xe chứa thứ gì vậy? Bốc khói? Bên trong xe không có đồ gì, sao lại bốc khói được? Mời anh mở thùng xe để kiểm tra
Bên trong xe có tiếng gì. Được. Lên xe! Gọi tiếp viện! Nghi phạm lái xe trốn thoát! Lập tức dừng xe! Vượt qua đi. Cho này, anh không sao chứ? Tôi đã nói với cảnh sát Liêu rồi, ông ấy sẽ mau tới đây thôi. Chỗ ma túy còn lại ở đâu?
Mấy người có quan hệ gì với bên Trại chăn nuôi Triển Hùng? Anh thử đi. Không sao chứ? Cậu đưa cô ấy đến bệnh viện trước đi, ở đây cứ để tôi xử lý. Được. [Chuyển phát nhanh] Là anh gửi chuyển phát nhanh đến Cục Cảnh sát Hoa Thành phải không?
[Cục Cảnh sát Hoa Thành] Vào đi. Cục phó Sa. Cảnh sát Vu. Đến đây, đến đây, mau ngồi, ngồi đi! Sao rồi? Công việc gần đây vẫn thuận lợi nhỉ? Hai vụ án đánh bom kia đã có kết quả chưa? Vẫn đang trong điều tra. Thật ra,
Tôi đến là muốn nói chuyện với anh về cảnh sát Liêu. Cảnh sát Liêu? Cảnh sát Vu, tôi biết, nhất định là anh đã gặp áp lực. Con người cảnh sát Liêu ấy à, tính cách ông ta có hơi gàn dở một chút, lúc mà đã cố chấp rồi thì
Tôi cũng không cản ông ta nổi. Có điều khi làm việc vẫn rất nghiêm túc. Vả lại, là đồng nghiệp già sắp về hưu rồi, hành vi có hơi mạnh bạo, tôi hy vọng anh có thể hiểu cho, nói cho cùng thì ông ta cũng là cấp trên của anh. Đâu có,
Cảnh sát Liêu rất tốt. Thật ra, tôi vô cùng cảm kích việc anh có thể để tôi ở lại bên cạnh ông ấy. Bởi vì trong khoảng thời gian này, về mặt công việc, tôi đã học được rất nhiều từ ông ấy. Về mặt cuộc sống,
Ông ấy cũng đã cho tôi sự trợ giúp vô cùng lớn. Vậy sao? Đúng vậy. Vậy không phải rất tốt sao? Anh làm tôi hết hồn. Tôi đến đây vì muốn anh giúp tìm hiểu rõ hơn về ông ấy. Bởi vì tôi ở cùng ông ấy lâu như vậy rồi,
Tôi không hề phát hiện ra ông ấy có sở thích gì, thậm chí đến cả ông ấy thích ăn gì tôi cũng không biết. Vậy mới nói tôi làm cấp dưới khá thất bại. Tôi đã hiểu rồi. Thế này đi, việc đó, qua một khoảng thời gian nữa,
Cục trưởng A Bố đi công tác về rồi, sau đó sẽ có một bữa tiệc mừng, mọi người cùng nhau ăn bữa cơm, tìm hiểu thêm về nhau. Thế nào? Vẫn còn việc… Anh đợi một chút. A lô. Là tôi. Được, được, được. Tôi đến ngay đây, anh đợi một chút nhé.
Tôi ra ngoài một chuyến, anh cứ ngồi đây trước nhé. [Cơ mật – Hành động nằm vùng – Chia Yuen] [Cảnh sát Chia Yuen phụ trách tình báo – Người báo cáo: Che] Đúng rồi, khi nãy tôi nói đến đâu rồi? Nếu không phải áp phích tuyên truyền của cậu treo khắp nơi,
Tôi đã nghi ngờ tính chân thực về con người cậu đấy. Hôm tôi kết hôn cậu không đến, gọi điện thoại cho cậu, cậu cũng không bắt máy, tôi còn tưởng cậu quên hai bọn tôi luôn rồi chứ. Đâu có, đâu có. Chúng ta là anh em bao nhiêu năm như vậy,
Thật đó, sao tôi có thể quên được. Nào, nào, nào. Về từ khi nào vậy? Tôi vừa mới về được mấy ngày. Tôi đoán lần này cậu trở về, nhất định sẽ vào cái nơi nguy hiểm nhất kia, Tổ Phòng chống ma túy. Đúng vậy.
Thật ra hiện tại trong tay tôi có một vụ án, tôi muốn nhờ hai cậu giúp đỡ một tay. Tôi đoán là hai vụ án đánh bom kia nhỉ? Tôi cũng nghe nói rồi, hình như có liên quan đến vụ án về lô ma túy. Đúng vậy, đúng vậy, đúng vậy.
Chính xác mà nói thì là có liên quan đến vụ án giao dịch thế kỷ của năm năm trước. Chúng tôi đều đã được điều khỏi Phòng Chống ma túy năm năm rồi, vậy cũng đâu có giúp gì được. Giúp được, giúp được. Cái đó,
Tôi muốn các cậu hồi tưởng lại giúp tôi tất cả các chi tiết trong hiện trường lúc vụ án ấy xảy ra. Các cậu hãy nói hết cho tôi biết tất cả mọi chuyện lớn nhỏ. Hôm ấy, chúng tôi vẫn luôn ở Bến tàu số 4 đợi lệnh,
Cũng không có nhiệm vụ gì, thế nên chẳng làm gì cả. Ngược lại, đồng nghiệp kiểm tra ma túy ở Bến tàu số 2 lập được công lớn. Bến tàu số 4. Vậy các cậu đã phát hiện được gì không? Nhìn thấy Kuntuo vào trong kho hàng,
Sau đó thì không biết vì sao hắn ta lại ngồi thuyền chạy mất. Đúng rồi, lúc ấy cảnh sát Liêu kia đang ở đâu? Lúc Kuntuo chạy trốn, ông ta đang ở cùng với tôi. Vậy cậu xác định thời điểm Kuntuo bỏ trốn thế nào? Chính là lúc tiếng còi tàu vang lên,
Ông ta cũng vừa lên xe tôi. Hình như cậu nhớ lầm rồi. Tôi nhớ lúc ấy có hai chiếc tàu, tổng cộng có hai lần tiếng còi vang lên, thời gian hai tiếng cách nhau khoảng tầm 10 phút. Cảnh sát Liêu lên xe chúng ta vào lúc tiếng còi đầu tiên vang lên.
Vậy sau đó thì sao? Sau đó lúc truy bắt Kuntuo, giữa đường ông ấy lại xuống xe rồi. Ông ấy đi đâu vậy? Đến chỗ hải đăng. Vị trí cảnh sát Liêu xuống xe có thể nhìn thấy hải đăng? Khi ấy đúng lúc hải đăng sáng lên, ông ấy nói nơi đó
Có thể phán đoán được phương hướng chạy trốn của Kuntuo, sau đó lên hệ với cảnh sát biển lân cận xong là đi mất luôn. Vậy lúc cảnh sát Liêu rời đi là vào khoảng mấy giờ? Mấy giờ? Cậu hỏi cái này làm gì? Không có gì.
Tôi cứ cảm thấy vụ án năm xưa có rất nhiều điểm đáng ngờ, tôi cần phải sắp xếp lại nó một lần nữa. Mấy cậu xem đi, nếu như lấy tàu chở hàng của Kuntuo làm điểm mốc thì các cậu nên truy bắt Kuntuo từ con đường này,
Mà cảnh sát Liêu nên xuống xe từ vị trí này. Vị trí của hải đăng là ở đâu? Ở đây. [Bỏ hết chuyện đang làm đi,] [qua đây gặp tôi.] Tôi sẽ qua ngay. Nghĩ cách đưa hai chiếc xe đi, tránh cho người của Đại Khôi với Lương Long nghi ngờ chúng ta.
Hai mạng người, không báo cáo lại với cục là coi như chẳng có chuyện gì xảy ra sao? Trong một nơi như Hoa Thành này, chết mất hai tên tội phạm ma túy có là gì đâu chứ. Nếu như người chết không phải là tội phạm ma túy,
Ông sẽ báo cáo lên sao? Thật ra, có chuyện tôi muốn thẳng thắn với ông, thì ra ông sớm đã nghi ngờ chính là tôi đã giết chết tên cảnh sát nằm vùng kia. Nếu như tôi tôi nộp báo cáo điều tra của cậu lên cấp trên,
Bọn họ chỉ cần điều tra một chút, tôi nghĩ cuối cùng nhất định sẽ nghi ngờ đến cậu, vậy nên tôi đã điều chỉnh qua rồi. Nếu tôi đã là tổ trưởng tổ hành động, tôi nhất định có thể chứng minh được quỹ đạo hành động của cậu.
Vậy tại sao ông lại muốn giúp tôi? Cậu là một cảnh sát tốt, tôi không muốn phá hủy tương lai cậu vì chuyện như vậy. Đổi lại là tôi, tôi cũng sẽ làm thế. Nhưng nếu như cấp trên truy cứu đến, ông sẽ phải chịu trách nhiệm vì vi phạm luật cảnh sát.
Tội phạm ma túy đều không chú ý luật lệ dựa vào cái gì mà bắt tôi phải chú ý. Luật lệ là vật chết, người là vật sống. Tôi cứu anh, là xuất phát từ thói quen và bản năng. Tôi đi mua nước cho cô. Từ lúc em mắc căn bệnh này,
Đã hai năm rồi em chưa nếm mùi vị của coca đâu đấy. Sao lại không có tiếng “xì” thế? Đây là gì vậy? Coca đó. Đây đâu phải coca, rõ ràng đây là một là một chai siro pha với nước. Khi nãy em đã nói, đã hai năm rồi em chưa uống coca,
Sao em biết được coca có vị như thế nào chứ? Lúc bố em không ở đây, em cũng đã lén uống coca rồi, nhưng chai coca này đến cả bọt khí cũng không có, giả quá đi mất! Thế này chẳng phải có rồi sao? Nhưng mà có lắc thế nào đi nữa
Nó vẫn là một chai siro pha nước thôi. Được rồi, chị thừa nhận, đây là coca chị tự chế ra. Nhưng em nhìn cái chai này, lúc em mới nhìn thấy nó, cảm xúc mong đợi và vui sướng đó có phải là cảm nhận chân thật nhất không?
Vậy thì, chỉ cần em không uống nó, thì cảm xúc mong đợi và vui sướng đó sẽ vẫn mãi duy trì. Vậy nên, rốt cuộc nó có phải coca hay không còn quan trọng sao? Ngon quá đi mất! Sao lại ngon vậy cơ chứ? Em xem, chị bây giờ
Có giống như đã uống coca thật không? Vậy thì từ bây giờ, nó là thật rồi. Vậy thì em sẽ coi như nó là thật. Sao anh đi mua nước mà lại chạy qua đây vậy? [Cậu mau chóng trở về đi.] [Phiếu giảm giá] Xếp hàng ngay ngắn vào. Cẩn thận.
Tìm tôi à? Tới đây, tới đây, tới đây. Ngồi đi, ngồi, ngồi. Ký cái này đi. Cái gì? Bắt đầu từ hôm nay, cậu được coi là chính thức nhập hội rồi, để bồi thường cho cậu, tôi đã chuyển nhượng nhà tắm này lại cho cậu vô điều kiện.
Ra tay hoành tráng như vậy ư? Không cần thiết đâu. Có cần thiết. Cậu là anh em của tôi, tôi không cho cậu thì cho ai đây? Vả lại, nhà tắm này vốn dĩ là Palla để lại cho cậu, tôi chỉ là tạm thời giữ thay cậu thôi.
Bậy giờ cậu đã trở về rồi, vật về với chủ. Nhận lấy đi. Nào. Bắt đầu từ hôm nay, cậu chính là người phụ trách nhà tắm này rồi. Nói trước nhé, sau này cậu phải có trách nhiệm với mấy anh em chúng tôi đấy. Còn nữa, cũng phải có trách nhiệm
Đối với đám người đang cầm tiền chen chúc nhau ngoài kia đấy. Đám người xép hàng ngoài kia, không phải đến đến tắm đâu nhỉ? Quả nhiên là anh em tốt của tôi, không giấu được cậu. Tôi đã mở một đợt khuyến mãi lớn, giảm giá 50% cho heroin, mua một tặng một,
Nộp tiền trước lấy hàng sau. Bây giờ áp lực đến chỗ cậu rồi, nếu như cậu không có năng lực cướp được chỗ hàng của Đại Khôi kia, xảy ra chuyện đám người này chỉ biết tìm cậu thôi. Người anh em, cậu có thể làm được. Chẳng phải cậu nói với tôi là
Cậu đã bám theo cả ngày, tra được Đại Khôi có đợt hàng sắp chuyển đi ở trong thị trường giao dịch của Lâm Cảnh Hùng à? Tin tức về các nền tảng cho vay trên mạng cậu cũng xem qua không ít nhỉ? Một đám người lôi biểu ngữ diễu hành thị uy.
Người phụ trách bị người đầu tư đánh cho sứt đầu mẻ trán. Đám người bên ngoài kia còn độc ác hơn, nếu như bọn họ nghiện ma túy rồi, thì chuyện gì cũng dám làm, tôi mới nghĩ thôi đã thấy sợ. Lương Long, quả nhiên chúng ta là anh em tốt.
Cứ cảm nhận cho kỹ đi, tôi ra ngoài trước. Cảnh sát Vu, cậu vừa đến Hoa Thành là có vụ án quan trọng chiếu cố chúng tôi rồi. Không phải vụ án lớn gì, chỉ là một vụ án cướp giật bình thường thôi. Vụ án bình thường?
Vụ án bình thường mà cậu lại tìm chúng tôi? Nói đi, muốn tôi giúp cậu như nào? Chiếc xe tải đông lạnh này được tìm thấy vào buổi chiều hôm nay. Lúc tôi đến, trên xe đã không còn hàng hóa gì nữa. Căn cứ vào manh mối ở hiện trường,
Chắc hẳn đây là một vụ cướp, nhưng chủ xe và kẻ cướp đều đã biến mất rồi. Cậu nói xem, kẻ cướp biến mất là lẽ đương nhiên rồi, chủ xe bỏ xe của mình lại không thèm quan tâm thì lại vô cùng kỳ lạ.
Vậy nên tôi nghi ngờ đồ trên xe vận chuyển chính là ma túy. Ý của cậu là muốn chúng tôi giúp cậu tìm chủ xe? Không, sau khi tra xét, thật ra đã có manh mối về tên cướp rồi. Bây giờ việc cần các cậu làm chính là
Lấy dấu vân tay trên chiếc xe này, sau đó tìm dấu vân tay của hắn ta trong cở sở dữ liệu ở bộ phận các cậu, rồi cho tôi kết quả so sánh. Đúng rồi, bố! Hôm nay con nhận được cái này. Thư mời đảm nhiệm chức vụ
Của Công ty Công nghệ kỹ thuật số Malaysia. Không tệ, công ty đại chúng, chức vụ gì vậy? Giám đốc phân tích dữ liệu. Đãi ngộ thế nào? Vẫn chưa nói rõ, có điều con đã hỏi bạn con rồi, chức vị này của con thuộc ban quản lý,
Mỗi năm đều được chia cổ tức. Con nghĩ thế nào? Bố, bao nhiêu năm nay con đều đi học ở xa, khó khăn lắm mới tốt nghiệp, mà cũng chẳng hay về nhà, lần này con muốn ở lại cạnh bố. Muốn ở lại? Ở lại Hoa Thành?
Ngày nào cũng sống du thủ du thực đến hết đời? Con vẫn đang làm việc, chỉ là tạm thời chưa kiếm được bao nhiêu tiền thôi. Chức vụ hiện giờ này của con khá tốt, ít nhất mỗi tháng đều có thu nhập bình thường. A Thái, là thế này,
Bố hy vọng con hãy xông pha bên ngoài nhiều hơn, học thêm chút bản lĩnh. Con muốn chứng minh bản thân thông qua năng lực của chính mình. Thế này chẳng phải đã chứng minh được rồi sao? Bố nói xem, đến hồ sơ con còn chẳng gửi,
Đây thư mời của ai cho con chứ? Bố thông đồng với bọn họ gửi thư mời cho con, đúng không? Năng lực của con thế nào con tự biết, tuy rằng con có chút kinh nghiệm, nhưng cũng không đến mức giành được nổi một chức vị như này.
Lần này lại tiêu tốn bao nhiêu tiền rồi? Có phải bố móc hầu bao trả lương cho con không? Con trai, con nghĩ nhiều rồi. Bố đừng lừa con nữa, bố làm nhiều việc như vậy chẳng phải là vì muốn con đi sao?
Bố cảm thấy con ở cạnh bố là thêm phiền toái, nhiều năm như vậy rồi bố có từng nhìn thẳng vào con không? Bố chỉ cảm thấy con là một đứa vô dụng mà thôi. Nếu như năm ấy người chết là con,
Có phải bố sẽ không còn nhiều chuyện phiền phức như vậy nữa? Con thì biết cái gì? Con biết! Trong lòng bố, anh ấy làm gì cũng là đúng, làm gì cũng là tốt, cả đời này con chẳng thể so được với anh ấy. Có điều bố yên tâm, nhất định con sẽ…
Câm miệng! Cút ra ngoài! Vé máy bay. Anh không đi cùng sao? Cho dù có bắt được Palla với Kuntuo nhưng sự việc vẫn chưa kết thúc được, có rất nhiều công việc phía sau tôi vẫn cần phải hoàn thành. Cô thì sao, có dự định gì?
Không làm cảnh sát nữa thật sao? Tôi thích được uống trà như bây giờ, có lẽ sẽ mở một tiệm trà. Mở tiệm trà được đấy, có cơ hội sẽ đến uống trà ở chỗ cô. Được thôi, phải trả tiền đấy.
Giữa hai chúng ta mà nói chuyện tiền bạc thì ảnh hưởng tình cảm lắm. Lần này, sau khi kết thúc nhiệm vụ, giữa hai chúng ta cũng chẳng còn tình cảm gì nữa rồi. Về rồi à? Lại đây, tôi thay thuốc giúp cô. Lạc Tường. Anh nói gì đi! Về rồi à?
♫ Hồi tưởng tình tiết, giọt nước mắt đang rơi ♫ ♫ Chưa có phần tiếp theo đã ngã ngũ ♫ ♫ Nhìn về bóng lưng tình yêu đang tách rời ♫ ♫ Bị tách bỏ đến tận phần đáy ♫ ♫ Trộm viết tiêu đề để thay đổi trình tự ♫
Cuối cùng anh cũng thừa nhận rồi. ♫ Làm lời bạt cho sự tích tụ của hận thù ♫ Lần này là cánh tay, ♫ Tôi và bản thân là kẻ thù của chính nhau ♫ lần sau thì ở đâu nữa? ♫ Cơn đau đối đầu với cơn đau ♫
Rời khỏi Hoa Thành đi. Đừng tham gia bất kỳ vụ hành động nào nữa. ♫ Kẻ nghiện thay đổi là chỉ anh ♫ ♫ Người hay nói suông là anh ♫ Rốt cuộc anh là Trần Mạch, ♫ Hoài nghi rồi lại hoài nghi ♫ hay là Lạc Tường?
♫ Bị lừa gạt mà chẳng hay biết ♫ ♫ Cây bút đang nắm chặt ấy ♫ Cô hy vọng tôi là ai, tôi chính là người đó. Tất cả đều đã qua rồi, cô nên buông xuống rồi. Năm năm rồi, Lạc Tường chỉ muốn nói với tôi những điều này sao?
Năm năm rồi, cô nên lật qua trang mới rồi. Được. Cảnh sát Vu, có kết quả so sánh cậu muốn rồi. [Cậu nói đi.] Kết quả so sánh dấu vân tay hoàn toàn trùng khớp. Tôi biết rồi.