Phim Hành Động Siêu Hay 2022 | Lý Dịch Phong, Tống Dật | Ám Dạ Hành Giả Tập 03 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Làm ngành này của chúng ta, điều kị nhất chính là nói dối. Tháng trước tôi đã lén về quê một chuyến, trên đường trở về, tiện thể đi một chuyến đến cái thôn tên Phú Đông mà cậu nói. Thôn không lớn, người cũng không nhiều,
Tôi đã thăm dò mấy người già. Tôi nghe thấy Lạc Tường từ trong miệng bọn họ, với Lạc Tường tôi quen biết bây giờ hoàn toàn khác nhau. Anh điều tra tôi? Cậu đoán tôi còn tra được gì? ♫Chúc anh sinh nhật vui vẻ!♫ ♫Chúc anh sinh nhật vui vẻ!♫
♫Chúc Tường Tường sinh nhật vui vẻ!♫ ♫Chúc anh sinh nhật vui vẻ, anh Tường!♫ Cảm ơn! Tường Tường. Anh Tường, sinh nhật vui vẻ! Cảm ơn, cảm ơn! Tôi đã chuẩn bị món quà, chính là thợ xăm hình, hoa văn cậu chọn, xử lý tại chỗ, xăm ngay cho cậu.
Nào, nào, nào, thổi nến trước. Ước nguyện trước. Mau! Rồi, thổi nến. [Ám Dạ Hành Giả] [Tập 3] [Hoa Thành] Lúc trẻ, tôi mới bước vào nghề cảnh sát. Việc đầu tiên, chính là cấp trên phái tôi đi nằm vùng. Mục tiêu là ông chủ tiệm rửa xe,
Ông ta bị tình nghi buôn bán ma túy. Tôi theo ông ta hai năm, lau xe, rửa xe, phủ sáp, đánh bóng, cái gì cũng học được rồi. Về cơ bản tôi không rời nửa bước dán mắt vào ông ta, nhưng tôi không phát hiện gì cả.
Sau đó qua một khoảng thời gian, tôi nghĩ có phải tình báo có vấn đề hay không? Tôi xin cấp trên của mình kết thúc nhiệm vụ, và được phê duyệt rất nhanh. Vào đêm tôi rời tiệm rửa xe, tôi nhìn thấy xe cấp trên của mình,
Đậu ở trước cửa tiệm rửa xe. Tôi cảm thấy rất kỳ lạ, luôn cảm thấy có điều gì đó không đúng. Tôi mở cửa xe, thi thể cấp trên tôi đang nằm ở đó, bị cắt cổ, đầu treo ở trên cổ, hung khí chính là cái máy đánh bóng.
Từ đó về sau tôi đã mọc ra bốn con mắt, không giây phút nào không quan sát thành phố này. – Bye bye! – Bye bye! Được rồi. Đi thong thả. Lần sau lại ghé chơi nhé. Anh trai, mua kem hả? Nào, anh trai, cầm chắc kem của anh nhé. Cảm ơn! Vâng!
Có lúc Hoa Thành mà cậu nhìn thấy, khác với Hoa Thành trên thực tế. Đã biết. Thế nào? Hơi dày, bình thường ăn bò Wagyu quen rồi. Dày thì nấu thêm một lúc nữa, nước lẩu không ngon thì thay nước mới, nước sốt không ngon thì lại thêm chút gia vị,
Nước tương không ngon lại đổi cái khác, lẩu chính là có lợi thế này. Mỗi bước đều có thể lựa chọn. Mỗi bước đều có thể làm lại. Thực ra bữa lẩu này là cho cậu thực hành, chúc cậu thuận buồm xuôi gió. Ý gì thế?
Buổi tối hôm qua có một chuyện bất ngờ đã xảy ra, Lương Long cướp quán bar của Sampo. Theo dự đoán của tôi, nhất định Sampo sẽ đi tìm Lương Long tính sổ, đến lúc đó hắn nhìn thấy cậu. Như vậy Lương Long rất dễ từ trong miệng Sampo biết được,
Lạc Tường vẫn còn sống. Đây sẽ là một vấn đề rất lớn cho việc cậu tiếp cận Lương Long. Cho nên tôi vẫn quyết định, thời điểm cậu và Lương Long gặp nhau sẽ sớm hơn dự định. Cậu chuẩn bị xong chưa? Chưa. Thật ra là có hơi bất ngờ,
Nhưng nếu như cậu làm theo sắp xếp của tôi và cảnh sát Vu, tôi cảm thấy không có vấn đề gì. Nhưng mà, sao các anh biết, tên Sampo này sẽ không tìm được Lương Long sớm hơn các anh? Bởi vì tôi là người nấu lẩu. Dọn hàng rồi. Chưa từng gặp anh.
A Phúc giới thiệu. Đợi đó. Trước đây có một đất nước, mọi người đều là kẻ trộm. Trời vừa chập tối, người trong mỗi gia đình đều sẽ đi ra ngoài ăn trộm, đồ mất trộm, sẽ luôn tìm bù được ở nhà hàng xóm, cho nên nói vật tư luôn giữ cân bằng.
Cho đến có một ngày, một người trung thực không bao giờ ăn trộm, đến đây định cư. Cho dù mỗi ngày ông ta không làm gì cả, ở trong nhà. Vậy cũng có nghĩa là ngày hôm sau sẽ có một nhà mất khẩu phần ăn. Cho nên nói người trung thực này,
Đã trở thành tội phạm trong miệng mọi người, bị mọi người khinh bỉ. Không có cách nào cả. Mỗi ngày chập tối ông ta sẽ ra ngoài để người ta đến trộm, bởi vì ông ta không ăn trộm, cho nên chưa đến một tuần, nhà chỉ còn lại bốn bức tường.
Nếu anh là người trung thực đó, anh sẽ ăn trộm hay không? Quá phức tạp, nghe không hiểu. Cảnh sát Vu, không phải anh đang thôi miên tôi chứ? Cảnh sát Vu, chúng ta nói về chủ đề chính được không? Quán bar của tôi đã bị người ta nổ,
Tôi mới là người bị hại đó. Anh bắt tôi và cả người của tôi vào đây, như thế này không hợp tình hợp lý. Đây không phải đang nói tình lý với anh sao? Anh xem, xảy ra một vụ nổ lớn như vậy, anh không lựa chọn việc báo cảnh sát,
Có phải sợ chúng tôi tra được gì không? Trong quán bar có giấu ma túy hay là giấu xác? Cảnh sát Vu, không có bằng chứng không được nói lung tung. Tôi kinh doanh đúng quy cách, anh nói như vậy, sau này tôi không cách nào kinh doanh được. Được!
Vậy tôi đổi cách nói khác. Cái này vừa được tìm thấy ở hiện trường vụ án. Cái này được tìm thấy ở hiện trường vụ nổ quán bar một tuần trước. Qua so sánh, thành phần tỉ lệ hai phần thuốc nổ này, gần như là giống nhau.
Cho nên tôi nghi ngờ hai vụ án này, là cùng một người làm ra. Đã có manh mối thì đi tra đi, tìm người đó đi, có liên quan gì đến tôi. Nếu không thì anh thả tôi ra, tôi thay anh đi bắt người đó được không? Đừng sốt ruột, đừng sốt ruột.
Bây giờ chúng ta có 32 tiếng để thu thập chứng cứ. Nếu nói việc này không liên quan đến anh, vậy tốt quá rồi, tôi thả anh đi ngay. Nếu anh có manh mối, có hứng thú tiết lộ một chút với tôi không? Anh Long! Hét cái gì? Anh Long, hàng mất rồi,
Xe cũng mất rồi. Ai làm? Em không biết. Tôn chỉ của chúng ta là gì? Tôn chỉ của chúng ta là… làm tốt… làm tốt một việc là được. Tôi sớm đã nói với cậu, muốn bán ma túy thì lo bán ma túy,
Muốn mở tiệm đồ ngọt thì lo mở tiệm đồ ngọt. Sao cậu cứ nhất định vừa muốn bán ma túy, vừa mở tiệm đồ ngọt, còn kinh doanh tiệm đồ ngọt thành tiệm nổi tiếng trên mạng. Cậu nói cậu không bị theo dõi thì ai bị theo dõi đây?
Anh Long, em sai rồi. Anh Long, anh cho em thêm một cơ hội nữa đi. Em chắc chắn tìm tất cả hàng về. Em chắc chắn tìm tất cả hàng về. Cầu xin anh. Loại trừ hai tính khả thi. Cậu nói bên này ăn bên kia không có khả năng,
Làm ngành này của chúng ta, đều giết người không chớp mắt. Nhưng câụ lại có thể bình an vô sự, đến phòng tắm công cộng tìm tôi. Cậu nói là cảnh sát thì càng không có khả năng. Nếu nói là cảnh sát thì bọn họ sớm đã cầm chứng cứ đến bắt tôi.
Cho dù không có chứng cứ, cũng sẽ không đào từ trong miệng cậu, cho nên chỉ còn lại một tính khả thi. Anh Long. Anh Long, anh nghi ngờ em. Anh Long, em không có. Em, em… em thật sự không có. Em… Hôm qua tôi mới cướp hàng từ chỗ Sampo,
Hôm nay cậu nói với tôi mất rồi. Anh Long, em… em bị người ta cướp. Em cũng… em cũng không biết là chuyện gì? Anh Long, em… Xin anh hãy tin em. Xin anh, anh Long, anh hãy tin em đi. Tôi tin cậu. Nào, ăn quả chanh. Ăn đi. Vâng, em ăn.
Tôi tin cậu là người của Sampo. Hắn ở trong khách sạn này. Tìm hắn ra. Người đi lên rồi. Đi thôi. Anh Tường, quả nhiên anh còn sống. Đây không phải đường đi phòng tắm công cộng, chẳng lẽ bọn họ không phải đi gặp Lương Long? Mặc kệ. Đi theo.
Anh Tường, mời xuống xe. Có phải hàng của hắn ở chỗ anh không? Ai làm? Nói thật, tôi không muốn đi theo cái tên điên Lương Long đó nữa. Hắn chỉ vì một chút nghi ngờ, mà có thể giết chết A Thiên. Sau khi chết thi thể còn bị chế thành thuốc nổ,
Kết quả bị nổ đến ngay cả một sợi tóc cũng không còn. Còn có tên này, theo tôi mới chưa được ba tháng, lo bán kem, chuyện gì xảy ra cũng không biết, bị Lương Long đánh chết tươi rồi chôn ở chỗ này. Sau này hắn hút ma túy đến phê thuốc,
Người chết tiếp theo có thể là tôi, anh Tường. Còn có bây giờ hắn muốn đấu với băng Nam Á, hắn cho rằng hắn là ai? Lương Long năm năm trước sao? Bây giờ hắn đã không phải rồi. Hắn không có gì cả, hắn chỉ biết phô trương thanh thế.
Ma túy bán được còn không đủ để hắn hút, thuộc hạ sớm đã không bằng lòng với hắn. Dựa vào cái gì tôi phải bán mạng cho hắn? A Phúc, cậu bình tĩnh chút đi. Hàng ở đâu? Cậu vây đánh sau lưng, tôi đi cứu người trước. Đợi đã, đợi đã. Đợi?
Cậu ấy chết rồi, thời gian một năm của tôi đều đã uổng phí. Nhỡ may Lương Long bố trí, hai chúng ta đi qua cậu ấy sẽ bại lộ. Cho nên nói chúng ta phải tin tưởng cậu ấy. Chắc chắn cậu ấy sẽ qua cửa ải khó khăn này. A Phúc,
Nếu cậu giết tôi, không có tiền cũng không có hàng, Lương Long sẽ không bỏ qua cho cậu. Anh Tường, anh biết tôi tính thế nào không? Tôi muốn nhân cơ hội lần này, phủi sạch quan hệ với hắn. Tôi sẽ biến mất mãi mãi.
Cậu cho rằng cậu thật sự biến mất được sao? Bây giờ quay đầu vẫn còn kịp. Nghe tôi. Anh Tường, anh đã chết vào năm năm trước rồi. Cậu có bị thương không? Sao lại thành ra như vậy? Không phải anh nói phải bảo vệ tôi sao? Cậu bình tĩnh trước được không?
Chỗ này là Hoa Thành, trước đó tôi đã từng nói với cậu, có một số việc chúng ta đều không có cách nào. Anh bỏ trò đó giùm tôi đi. Tôi nói với anh, tôi không làm. Cậu bình tĩnh trước, được không? Tôi bình tĩnh thế nào được?
Tôi bình tĩnh thế nào được? Tôi suýt nữa chết ở đây, tôi nói lại lần nữa, tôi không làm. Cảnh sát Vu. Cậu nghĩ cách, tìm người đến xử lý chỗ này. Nguyên nhân vụ nổ, cảnh sát đang dốc toàn lực điều tra, ngoài ra, ở hiện trường vụ án,
Cảnh sát còn tìm thấy [Bồi thường 400 nghìn baht cho người tử vong do vắc xin] thi thể một người đàn ông Malaysia bị bắn chết. Ai có thể nói cho tôi, sao A Phúc lại chết ở chỗ đó? Sampo. Nhất định là Sampo. Tôi nổ quán bar của hắn,
Hắn cướp hàng của tôi. Tôi chôn một cái xác ở đó, hằn liền giết một người ở đó. Ăn miếng trả miếng, nợ máu trả máu, điều này thật giống phong cách làm việc của băng Nam Á. Tại sao? Tại sao lại chết ở chỗ đó? Tại sao lại chết ở chỗ đó?
[Short life forum] Cô chủ nhà. Không được cử động. Cô có đáng sợ như thế sao? Bố đã nói, nhìn thấy cô là phải tránh đường. Yên tâm! Bố cháu đã trả đủ tiền thuê nhà còn thiếu rồi, hơn nữa ông ấy còn trả thêm tiền,
Nói để cô chăm sóc tốt cho cháu. Nhưng mà chúng ta phải thỏa thuận trước, cô tính phí theo giờ, báo thức này vừa kêu là cô sẽ đi về liền. Cô chủ nhà, khoảng thời gian này cháu đều ở bệnh viện, bố cháu cũng đi rồi. Tiền thuê nhà tháng này,
Cô có thể không thu được không? Này không được, nhà đã cho mọi người thuê rồi, ở hay không là việc của mọi người. Sao cô vừa nói đến tiền, thì giống như biến thành một người khác vậy. Vậy thì cháu không biết nỗi khổ của việc không có tiền đó.
Vừa nghe đã biết là người có câu chuyện. Nếu cô muốn tìm một người tâm sự, cháu có thể nghe cô nói. Cháu thật sự muốn biết sao? Cô là cô dâu vùng biên giới, vận số tốt, thì sẽ được bán vào trong thành phố sinh một đám trẻ con,
Cuộc đời này sẽ trôi qua như vậy. Vận số không tốt, sẽ bị bán vào trong tay tội phạm ma túy ở Tam giác vàng. Bọn chúng sẽ ép chúng ta nuốt ma túy, giúp bọn chúng vận chuyển ma túy ở vùng biên giới.
Nói không chừng ngày nào đó chết ở trên đường. Vậy cô thuộc về vận số tốt, hay là vận số không tốt? Trước giờ cô không tin vận số gì cả, cho nên giữa đường cô đã chạy rồi. Lúc tài xế đi lấy nước, cô nhảy từ trên xe xuống,
Lăn xuống từ vách núi, hôn mê rất nhiều ngày, sau đi tỉnh lại, đi bộ trong rừng cây hơn một tháng. Vậy cô không đói hả? Đói không chịu được nữa thì ăn rễ cây, nhai lá cây. Cho nên cháu cảm thấy tiền quan trọng với cô không?
Cô kể cho cháu nghe câu chuyện buồn như vậy, cháu còn có thể cười được. Sau này có phải có một người, là ông cụ bán lá chè, ông ấy cứu cô đúng không? Sao cháu biết? Câu chuyện cô vừa kể, [Short life forum] quyển sách đó cũng có.
Hơn nữa hôm qua chú Lục, đã kể cho cháu nghe một lần rồi. Chú Lục lại là ai thế? Kể có sống động như cô không? [Quán trà WE&ME] Đi đường cẩn thận nhé. Đứng lại! Tiền đâu? Tiền đi đâu rồi? Để tôi. Đi! Đừng, đừng, đừng! Đi, đi, đi! Đi nhanh!
Cậu tỉnh rồi, nghỉ thêm lát nữa đi. Ai làm? Đây là đâu thế? Đây là phòng tắm công cộng của Lương Long. Tôi sẽ sắp xếp cậu gặp hắn vào ngày mai. Tôi biết chuyện xảy ra mấy ngày này, sẽ gây ra phiền nhiễu nhất định về tâm lý cho cậu.
Không phải anh đang xây dựng tâm lý cho tôi chứ? Vậy bây giờ tôi cho cậu hai sự lựa chọn. Một là cậu tiếp tục kế hoạch này, hai là cậu có thể lập tức xuống xe, xem như chưa từng xảy ra chuyện gì cả. Nhưng mà thật sự có thể
Xem như chưa từng xảy ra chuyện gì không? Sampo cũng từng thấy cậu, cậu lại cướp lượng hàng đó của Lương Long. A Phúc chết trước mặt cậu, Lương Long sẽ không ghi nhớ ư? Hoặc là lúc cậu gặp hắn lần tới, cậu nói với hắn,
Thật ra tôi là Lạc Tường anh em của anh, bảo hắn tha cho cậu và con gái cậu. Anh nói như thế, căn bản tôi không có sự lựa chọn. Đúng vậy. Cho nên chi bằng chúng ta nói về kế hoạch ngày mai đi. Tin tức mới nhất,
Anh đoán chúng tôi tìm thấy gì trong quán bar các anh? Nhận ra không? Không nhận ra. Anh không nhận ra hàng của Kuntuo ở Tam giác vàng sao? Không đúng nhỉ. Đồ vật thế này, chắc chỗ anh còn có 100 kg nhỉ. 100kg hàng của Kuntuo gì chứ? Chưa từng thấy. Được!
Vậy những cái này thì sao? Nếu tôi là anh, thì sẽ không giấu nhiều tiền như vậy ở trong quán bar. Nếu tôi có nhiều tiền như vậy thì tốt rồi, đáng tiếc là không phải của tôi. Phải không? Tôi tra rồi, 768.000, vất vả gom góp lại,
Nói không cần thì không cần rồi. Tôi tin những cái này, chắc chắn là tiền xương máu của anh và các anh em, đã liều mạng bán từng gam một kiếm được. Nói đến anh em, đồng nghiệp của tôi đang nói chuyện với bọn họ.
Theo hiểu biết của tôi với đồng nghiệp mình, không cần nhiều thời gian bọn họ sẽ bán anh đi. Anh rất hiểu những người anh em của tôi à. Vậy đi nhìn xem. Nhân thời gian này chúng ta nói chút chuyện ngoài lề. Cảnh sát Vu muốn nói gì thế?
Tối hôm quán bar nổ anh từng gặp hắn, hắn nói gì với anh? Anh Khôi, đã có tin tức, Sampo ở Cục Cảnh sát, còn đang thẩm vấn. Sao bị cảnh sát theo dõi rồi? Hôm kia hình như hắn đã gặp một người. Ai? Lạc Tường.
[Đại Khôi, tên đầu sỏ băng Nam Á] Hắn lại trở về rồi. Bây giờ tôi đã hiểu tất cả, Lạc Tường chính là gián điệp phía cảnh sát các anh. Sao anh lại đưa ra kết luận như vậy? Tôi vừa gặp hắn xong tôi liền bị bắt,
Hắn chính là người các anh phái đến thăm dò tôi. Vậy anh ta thăm dò ra gì rồi? Tôi không làm gì cả. Thăm dò gì chứ? Thăm dò vòng à. Cảnh sát Vu. Ở Cục Cảnh sát chúng tôi, có một quy tắc bất thành văn, chỉ có người chịu phối hợp,
Mới được ăn hamburger. Tôi muốn đi vệ sinh, được không? Tôi quen một luật sư rất giỏi, chuyên biện hộ cho tội phạm tử hình. Nếu như anh có nhu cầu, tôi có thể trao đổi với anh ta, có lẽ có thể giảm cho anh đến tù chung thân.
Đừng giở trò với tôi, anh không trốn được đâu. Mười lăm, hai mươi. Tô Thanh Trúc, chị Tô. Quả nhiên là chị. Thứ lỗi vì không đón tiếp chu đáo. Xem ra chị Tô không phải đến đây đánh bóng. Gần đây việc kinh doanh quán trà không tốt? Rất tốt.
Nhưng người của anh đánh người cộng tác của tôi. Thằng ngốc đó tự nuốt tiền. Câm miệng. Chị Tô nói tiếp. Tôi cho anh hai sự lựa chọn, một là tôi dẫn người đi, hai là kêu hắn nuốt những thứ này. Sau đó đảm bảo với tôi,
Không gây phiền phức người của tôi nữa. Quá đáng rồi. Người các anh bắt nạt người cộng tác của tôi hết lần này đến lần khác. Tôi chỉ là muốn một lời giải thích. Bây giờ băng Nam Á, đều không quy củ như vậy sao? Chị Tô chưa từng nghe nói sao?
Chỗ băng Nam Á ở chính là quy củ. Đừng cho rằng chị là con gái, tôi không dám mạo phạm. Chuyện gì vậy? Có phải đứt cầu dao rồi không? Bây giờ đã không phải thời nhiều người hợp lại rồi, nhưng nếu các anh kiên quyết muốn làm như vậy,
Tôi cũng sẽ bồi tiếp. Chị Tô, giúp tôi chuyển lời nhắn đến Lạc Tường, hễ là người hợp tác với cảnh sát, cuộc sống đều không được bình yên. Lạc Tường? Xem ra chị Tô không biết, xem như tôi chưa nói. Nói rõ ràng ra. Tối hôm qua,
Hắn và Lương Long đã đập phá địa bàn của thuộc hạ tôi, nghe rõ rồi? Cậu, cháu gặp rắc rối rồi. Sao giờ hai người mới đến? Anh Khôi kêu tôi hỏi anh, anh đã nói với cảnh sát những gì? Chưa nói gì cả. Hàng anh Khôi đưa cho anh thì sao?
Giấu ở chỗ cũ đó. Hai người nhiều vấn về vậy sao? Khoan đã, tôi… tôi để quên đồ. Đợi tôi. Anh Long. Không phải tôi từng nói với cậu rất nhiều lần, đừng cho tôi hút nhiều như vậy. Vâng, anh Long. Vậy sao cậu còn bảo tôi hút nhiều như vậy?
Bây giờ tôi xuất hiện ảo giác rồi. Người anh em, thật xin lỗi. Gần đây áp lực khá lớn, hút hơi nhiều. Như vậy đi, lát nữa tôi thắp cho cậu thêm vài nén nhang, cậu ở dưới âm phủ sống cho tốt. Anh Long, đã tỉnh chưa? Thật sự còn sống.
Cậu sẽ không phải quay lại tìm tôi trả thù đó chứ? Tôi đã nói rất nhiều lần trước mộ cậu, lúc đó tôi cũng khó giữ nổi thân mình. Tôi quay về để giúp anh vùng lên. Rất giống đó, nhưng người trên tấm hình này không phải Lạc Tường. Alo, vợ à.
Anh vẫn ổn. Được không, anh Long? Không được. Người tiếp theo. Alo, vợ à. Ăn cơm chưa? Anh vẫn ổn. Gần đây tình thế hơi căng, qua vài ngày anh sẽ trở về. Cảm xúc, có thể thêm chút cảm xúc không? Người tiếp theo. Vợ, vợ à, ăn, ăn cơm chưa?
Được rồi, được rồi! Cậu vất vả rồi. Không có ai học được giống vậy sao? Đây cũng không phải là cách, đã qua mấy ngày rồi, tin tức bên ngoài liên tục kéo đến, không giấu được bao lâu. Cậu qua đây, qua đây. Cậu nói lại lời thoại bọn họ vừa mới nói.
Tôi sao? Alo, vợ à. Ăn cơm chưa? Bên ngoài tin đồn căng, anh trốn tiếp thêm một thời gian mới trở về. Giống hay không? Giống hay không? Như vậy có giống giọng A Tường chút nào không? Thật sự rất giống. Ủng hộ cậu, gọi điện thoại. Trên đường đến
Em gần như đã nghe hắn nói, giọng của hắn và A Tường giống nhau hơn nữa, em cũng có thể nghe ra. Em dâu, thật ra anh cũng không muốn giấu em, chủ yếu là sợ em không chịu nổi cú sốc, [Tô Thanh Trúc, cảnh sát nằm vùng trước kia]
Suy cho cùng A Tường là người đàn ông của em. Anh nói. Kuntuo nhất thời thay đổi địa điểm giao dịch, bọn anh cũng không chút chuẩn bị, lúc đó A Tường đang kiểm hàng, ai biết cảnh sát xông đến. Cậu ấy ở trên bờ, anh trên thuyền,
Anh căn bản không cứu được cậu ấy. Ai giết? Còn đang điều tra. Thi thể đâu? Còn chưa tìm thấy. Em dâu, tuy A Tường không còn nữa, sau này chỉ cần em có chuyện gì cần giúp, cứ việc nói ra, có thể giúp anh nhất định giúp. Anh tính thế này,
Bây giờ bên ngoài tin đồn căng, đợi qua giai đoạn này, anh sẽ thế chỗ Palla, đến lúc đó anh sẽ triệu tập anh em nổi dậy một lần nữa. A Tường anh tính cậu ấy một phần, kiếm được tiền, quy về tài khoản em.
Đây cũng xem như là có lời giải thích với A Tường. Nổi dậy? Anh lấy cái gì trở lại để nổi dậy? Kuntuo đã bỏ lại một câu thế này trước khi đi, chỉ cần ai chiếm thị trường Hoa Thành, hắn sẽ quay về hợp tác với người đó. Năm năm rồi,
Tôi đã sớm từ bỏ. Trên tấm hình là ai? Người này tên là Trần Mạch, là gián điệp của tôi. Tôi tính sắp xếp cài cậu ấy vào bên cạnh Lương Long, nhân tiện tôi thu nhập tài liệu của Kuntuo. Cậu ấy đúng là một người được chọn vô cùng hoàn hảo.
Cô có muốn hợp tác với tôi không? Tôi đã không làm cảnh sát nhiều năm rồi, không biết còn có thể làm được gì? Giữa Trần Mạch và Lạc Tường vẫn có một khoảng cách, cô đúng lúc chính là người lấp đầy khoảng trống đó. Dẫu sao trên thế giới này,
Cô là người hiểu Lạc Tường nhất. Tôi suy nghĩ đã. Ừm! Sampo chạy rồi. Xin lỗi, tôi không làm tròn bổn phận. Tìm thấy Sampo chưa? Tôi bị đánh ngất xỉu, sau khi tỉnh lại luôn tìm hắn, Sau đó dựa vào định vị điện thoại cuối cùng của Sampo,
Từ chỗ camera giám sát của Bộ Giao thông vận tải. Từ chỗ lão Tam tôi biết được, Sampo nắm giữ nguồn hàng của Kuntuo. Tôi không biết những hàng này, hắn làm ra từ đâu? Tôi chỉ biết phản ứng thị trường rất tốt, chắn chắn sẽ bán điên cuồng. Cậu nghĩ xem,
Địa bàn của Sampo hắn gần bên ai? Tôi. Cho nên Sampo tôi nhận định hắn rồi. Khoảng thời gian này tôi sẽ tập kết nhân lực, vật lực, tài lực của tôi. Dùng thời gian một năm nữa mở rộng về phía Bắc, lại chiếm đường vận chuyển của Đại Khôi.
Vậy năm tiếp theo đó tôi có thể… Như vậy tốn quá nhiều thời gian rồi. Vậy cậu muốn nhanh bao nhiêu? Năm năm? Năm tháng. Cậu cảm thấy có khả năng không? Bây giờ chính phủ đang ra sức thúc đẩy ngành du lịch. Phát triển ngành du lịch quan trọng nhất là gì?
Là yên ổn. Muốn yên ổn, nhất định phải kiểm soát tỷ lệ tội phạm. Kiểm soát được tỷ lệ tội phạm, kinh doanh ma túy sẽ bị ảnh hưởng. Chúng ta phải làm chính là vững chắc, chỉ có chúng ta vững chắc rồi, đối thủ cạnh tranh của chúng ta mới loạn.
Anh có biết vì sao, năm năm sau tôi mới đến tìm anh không? Bởi vì bây giờ là thời cơ tốt nhất, cũng là cơ hội tốt chúng ta lập ra kế hoạch lớn. Cho nên cậu cướp hàng của tôi. Có phải anh hút ma túy đến ngu người rồi không?
Anh không nhìn ra được ai là kẻ phản bội sao? Cậu nói đồ cúng tế? Vậy A Phúc thì sao? Cậu biết rõ hắn trưởng thành cùng tôi, đi theo tôi mười hai năm. Hắn chính là trụ cột trung thành nhất trong băng đảng, cậu nhẫn tâm như vậy nổ tung hắn.
Nói thật, tôi không muốn đi theo cái tên điên Lương Long đó nữa. Hắn bởi vì một chút nghi ngờ, lại có thể giết chết A Thiên. Sau khi chết thi thể còn bị làm thành thuốc nổ, kết quả bị nổ đến ngay cả một sợi tóc cũng không còn.
Còn có tên này, theo tôi mới chưa được ba tháng, lo bán kem, chuyện gì xảy ra cũng không biết, bị Lương Long đánh chết tươi chôn ở chỗ này. Sau này hắn hút ma túy đến phê thuốc, người chết tiếp theo có thể là tôi. Giết tốt lắm, năm năm không gặp,
Hôm nay cậu tặng tôi hai món quà lớn, anh em tốt. Nhưng tôi cũng nhận được một món quà lớn khác, có người nói với tôi, cậu là gián điệp.