Phim Hành Động Siêu Hay 2022 | Lý Dịch Phong, Tống Dật | Ám Dạ Hành Giả Tập 04 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Mấy người này quá cẩn thận rồi thì phải. Rõ ràng gọi điện thoại là có thể giải quyết được mà cứ phải dùng bồ câu truyền tin. Như thế không phải là càng dễ bị cảnh sát nắm thóp sao? Mấy giờ? 4 giờ chiều mai.
Chợ nông sản của Lâm Triển Hùng. Xin chào! Đi thôi. [Ám Dạ Hành Giả] [Tập 4] 37, 38, 39, 40. Đau, đau quá! Cầm lấy. Anh đánh đi. Đánh đi. Nói đi. Tình hình ở bên trong bây giờ thế nào? Gián điệp đã bị lộ. Vì sao lại lộ?
Lúc thẩm tra Sampo ngày hôm nay, hắn đã bỏ trốn, trốn vào nhà tắm của Lương Long. Hắn biết Trần Mạch là gián điệp. Vì sao Lương Long lại tin hắn? Cô biết Lương Long là người như thế nào? Trong mắt Lương Long, Lạc Tường là anh em của hắn.
Trong mắt Lương Long, ai có hàng thì người đấy là anh em. Thế vì sao các anh lại thấy chết mà không cứu? Nếu đi vào như thế này, thì vừa hay lại chứng minh sự hoài nghi của Sampo là có lý.
Kế hoạch gián điệp mà chúng tôi đã chuẩn bị lâu nay sẽ đổ sông đổ bể. Kế hoạch của các anh là gì? Anh lo rằng mình sẽ bị cậu họ của mình Đại Khôi diệt khẩu nên muốn lánh nạn ở chỗ của tôi. Tôi đồng ý.
Bởi vì Lạc Tường nên anh đã bị cảnh sát theo dõi. Tôi cũng đã để anh trút giận lên người cậu ta. Rốt cục anh có thể nói cho tôi biết lô hàng đó đang ở đâu không? Tôi biết anh Lương Long là một người coi trọng tình nghĩa.
Nhưng bây giờ lô hàng đó chính là mạng sống của tôi. Nếu tôi nói cho anh biết thì chẳng phải tôi sẽ mất đi giá trị của mình sao? Nếu anh cứ giấu trong bụng, nhất quyết không nói thì đối với tôi anh càng không có giá trị.
Thế thì anh phải thể hiện thành ý của mình. Được! Anh nói đi! Giết hắn. Nếu tôi giết hắn thì anh sẽ hợp tác với tôi chứ? Lương Long. Tôi đang ở trên địa bàn của anh. Anh có gì phải sợ? Anh giết hắn đi, rồi chúng ta đi lấy hàng về.
Anh tin hắn mà lại không tin tôi. Tất nhiên tôi tin cậu không phải là gián điệp. Nhưng chứng cứ đâu? Thế chứng cứ của hắn đâu? Hắn biết tôi có 100kg hàng. Cảnh sát cũng biết điều này. Chẳng nhẽ điều đó là không đủ để chứng minh hắn là gián điệp sao?
Nghĩ mà xem. Người anh em. Xin lỗi! Đối với tôi lô hàng thật sự rất quan trọng. Đợi đã! Tôi… Anh nói đi. 5 năm nay, rốt cuộc anh đã đi đâu? Thực ra tôi… Anh nói đi. Cô đừng đánh nữa. Tôi nhìn cũng thấy đau lòng.
Hay là cô dùng biện pháp trực tiếp hơn đi. Một cô gái như cô đến, đến phòng tắm công cộng để làm gì? Tôi chính là muốn đến để xem, xem xem thứ tình cảm anh em mà anh vẫn nói rốt cuộc yếu đuối đến mức nào?
Tôi biết thứ anh muốn là gì. Cho dù anh có giết Lạc Tường, thì anh cũng sẽ không có được thứ mà mình muốn. Người này vẫn chưa nói cho anh biết đúng không? Có biết vì sao không? Bởi vì anh ta căn bản không biết gì hết.
Cô gái này là thế nào? Anh đã từng đi tìm Lương Long? Không. Hoàn cảnh của Lương Long hiện giờ thì anh cũng biết. E rằng hắn nuốt không xuôi 100kg hàng này. 100kg. Hàng của Kuntuo. Không đúng. Những lời nói này có gì không đúng. Suỵt!
Anh ta nhờ tôi nhắc nhở anh rắng những kẻ hợp tác với cảnh sát đều không có kết cục tốt đẹp. Anh ta thật sự đã nói thế sao? Tất nhiên. Heroin số 4. [Heroin số 4 – Loại thượng hạng – Anh có hứng thú với nó không] Loại thượng hạng.
Anh có hứng thú với nó không? Không có hứng thú. Tôi chỉ có hứng thú với tiền. Còn nữa, tôi đã gặp Đại Khôi. Không đúng. Đây là những lời mà tôi nói khi ở trong đồn cảnh sát. Những lời đã nói ở trong đồn cảnh sát phải không? Khó trách,
Đến cả cậu họ của anh đều muốn giết anh. Hóa ra anh mới là gián điệp. Tao phải giết mày! Sao tôi có thể là gián điệp được chứ? Nếu tôi là gián điệp, tôi chạy đến địa bàn của anh trốn để làm gì? Anh cứ nghĩ mà xem. Có lí.
Tôi cho anh một cơ hội để chứng minh mình không phải là gián điệp. Nói cho tôi biết hàng đang ở đâu. Tôi nói thì anh có thể đảm bảo không giết tôi không? Bây giờ mỗi người nói một kiểu, tôi thật sự không biết phải tin ai. Một câu thôi.
Ai nói cho tôi biết lô hàng đó đang ở đâu thì người đó có thể sống sót ra ngoài. Trên con đường mà anh đã gặp tôi, đi 500 mét về phía đông, có một khu rừng, tiếp tục đi 200m về phía nam, có một cây cầu. Hầm cầu thứ ba.
Đi lấy hàng đi. ♫ Cho tôi một ly rượu♫ ♫ Có được hay không ♫ ♫ Uống vào trong miệng♫ ♫ Ngày ngày ♫ Chơi tôi à? Ý anh là gì? Không có à. Đợi đã! Đợi đã! Ba người các anh diễn trò trước mặt tôi,
Chính là để moi ra địa chỉ của tôi, nuốt hàng của tôi. Lương Long! Hàng của tôi đâu? Người anh em, thật sự khiến tôi đau lòng muốn chết. Anh nói xem, tôi sao lại nỡ tay giết anh chứ? Có phải không? Lại đây. Tôi đưa anh đi chữa thương.
Giữ trạng thái tỉnh táo nhé. Em dâu, quán trà vẫn mở cửa chứ? Vẫn mở cửa. Chúng ta đi ăn cơm cùng nhau nhé. Chào đón sự quay lại của cậu. Chậm thôi, chậm thôi. Lại đây. Phục vụ. Gọi món. Món này, mòn này. Cám ơn.
Tất cả đều là những món mà em thích. Nhiều như vậy ăn có hết không? Đừng có lãng phí. Không sao. Chủ nhà hàng là bạn của bố anh. Dù sao thì cuối tháng đều sẽ tìm bố anh thanh toán. Thống nhất thu tiền một lần.
Anh thường xuyên nhắc đến bố anh khi nói chuyện với em. Bao giờ mới đưa tôi đi gặp ông ấy? Điều đó không quan trọng. Quan trọng là em đi gặp ông ấy với thân phận gì? Đương nhiên với thân phận là bạn gái của anh rồi. Nhỏ bé. Tầm nhìn hạn hẹp.
Anh thấy em còn có một thân phận quan trọng hơn. Công ty của nhà anh sắp lên thị trường rồi. Em sẽ dùng thân phận ngang hàng với ông ấy, đối tác kinh doanh. Đến lúc đó thì không phải là em đi gặp ông ấy mà là ông ấy đến thăm em.
Sao em lại biến thành đối tác kinh doanh? Em vẫn giữ tờ giấy mà anh đưa cho em trước đây chứ? Đó là đều là tư sản có giá trị hơn một nghìn vạn. Em phải giữ cho cẩn thận. Hôm nay anh sẽ tiếp tục cho em 1000 cổ phiếu. Cầm lấy.
A Thái. Anh lại muốn em đưa tiền cho anh đúng không? Không phải. Lần này là bao nhiêu? Không nhiều. Hai mươi vạn. Hai mươi vạn? Em làm gì có nhiều tiền như thế? A Thái. Chúng ta quen nhau được 5 năm rồi. Tổng cộng anh lấy bao nhiêu tiền của em rồi?
Để trả khoản vay mua phòng của tháng sau, em đã cần tiền đến mức phải đi làm bảo mẫu cho con gái của khách trọ của mình. Thật sự không có tiền. Anh có. Em có công việc đàng hoàng, thu nhập hợp pháp. Chỉ cần em muốn giúp anh
Thì cũng không phải là không có cách. Ý anh là gì? Quẹt thẻ. Rút tiền mặt. Không sao. Không sao. [Bảo hiểm Hợp Thái] Đúng là hương vị này. Chỉ trách tôi quá bận, không có thời gian để đến quán của em dâu. Hai vợ chồng cậu,
5 năm không gặp mà không có gì để nói với nhau à? A Tường, lần này cậu quay lại là phải đối xử tử tế với em dâu đấy nhé. Tôi nghe nói em dâu mở quán trà này là vì cậu. Cậu có biết món ăn nổi tiếng nhất
Của quán trà này là gì không? Chính là vằn thắn nhân tôm. Bởi vì cậu thích ăn, nên cô ấy mất mấy tháng để học làm món này ở quán vỉa hè mà chúng ta thường ăn. Còn nói là sợ lúc cậu về thì không tìm được đường.
Ngày nào cũng mở đến ba giờ sáng, vừa đóng cửa là lại bắt đầu làm vằn thắn. Tôi đã từng giúp cậu khuyên cô ấy, tôi đã nói đừng làm nữa. Lạc Tường đã chết rồi. Phải nhìn về phía trước để sống tiếp.
Cậu có biết cô ấy trả lời tôi như thế nào không? Bạn trai cháu thích món vằn thắn mà ông làm. Trước đây anh ấy thường đưa cháu đến. Cháu muốn học để tự làm cho anh ấy ăn. Cậu thế mà lại quay lại thật. Những việc làm này của cô ấy,
Tôi đều giúp cậu in lại trong mắt, đọng lại trong tim. Còn anh thì sao? Anh đã làm gì? Gặp thần giết thần, gặp phật giết phật! Chỉ là để đợi cậu quay lại thì có thể có một nơi yên tĩnh để uống một bát canh vằn thắn. Ý anh là
Anh đã biết tôi sẽ quay lại từ lâu rồi? Thật ra tôi càng muốn biết 5 năm nay cậu đã đi đâu? Em dâu, cô không muốn biết 5 năm nay cậu ta đã đi đâu sao? [Ghi chú nhập ngục] Anh nói đi. 5 năm nay, sao anh không đến gặp em?
[Ghi chú nhập ngục – Trại giam Xiêm Thành] Chúng tôi đã giúp cậu làm giả một thân phận ở Xiêm Thành. Đây là tài liệu. Vì lí do thời gian gấp rút, nên chúng tôi không thể đưa cậu đến tận trạm giam để chứng minh thân phận của cậu.
Bên Xiêm Thành có một trạm giam, trong đó có một trưởng cai ngục, anh ta sẽ đứng ra làm chứng là trong 5 năm mà cậu rời khỏi Hoa Thành thì có 4 năm là cậu ở trong trại giam. Anh nói xem, cái tên Lương Long này, hắn sẽ tin chứ?
Trước tiên thì chính bản thân cậu phải tin đã. Đây là tất cả những bức ảnh của trại giam. Hãy nhớ cho kĩ. Thực ra 5 năm nay anh chẳng đi đâu cả. Anh vẫn luôn ở Hoa Thành. Anh đã làm tài xế taxi trong 5 năm.
Vì để tránh gây ra phiền phức, anh đã đặt cho mình một cái tên giả là Trần Mạch. Sao anh ta lại không nói như những gì mà chúng ta đã thương lượng từ trước? Thế vì sao cậu không quay lại tìm tôi? Tôi đã nói rồi. Chưa đến lúc.
Sau này khi chưa có được sự đồng ý của tôi, cậu không được phép chết. Anh sợ tôi đến tìm anh đòi mạng à? Hay là chúng ta nói chuyện hàng đi. Thực ra tôi khá là tức giận. Cậu quay về thì không lập tức đi gặp tôi, mà lại đi gặp Sampo.
Có thể để tôi ăn xong bát vằn thắn này một cách đàng hoàng không? Được. Cậu ăn đi. Ăn từ từ thôi. A Tường, câu hỏi cuối cùng. Lô hàng 100kg đó ở trong tay cậu có đúng không? Vậy tôi không làm phiền cậu và em dâu ôn lại chuyện cũ nữa.
Sáng mai tôi sẽ đến gặp cậu. Cậu có biết là giết Sampo rồi thì từ nay về sau tôi sẽ luôn bị A Tường dắt mũi. Do Sampo rút súng bắn anh trước. Đôi khi người cầm súng nhắm vào cậu, không nhất định là kẻ địch của cậu. Tên nhóc này,
Suốt ngày làm khó tôi. Vậy bây giờ chúng ta đi đâu kiếm 100kg ma túy để Lương Long đến kiểm hàng? Hàng thì tôi có. Tôi có thể cung cấp cho hắn ta. Nhưng cậu phải giữ bí mật cho tôi. Anh kiếm đâu ra ma túy? Lần này về, ở lại bao lâu?
Người đã đi rồi còn diễn à? Có thể nói được rồi. Bây giờ chỉ có hai chúng ta. Bọn họ đi hết rồi. Lạc Tường 5 năm nay tại sao anh không đến gặp em? Cảnh sát Tô. Chẳng lẽ cô thật sự cho rằng tôi là Cảnh sát Lạc sao?
Vừa xong tôi đã nói rồi. 5 năm nay tôi vẫn luôn ở Hoa Thành. Anh không nói thật với em có phải là là vì anh đang chấp hành nhiệm vụ gì hay không? Tôi đang chấp hành một kế hoạch tên là Ám Dạ gì gì ấy.
Em đang hỏi nhiệm vụ của chính anh. Nhiệm vụ của tôi, thực ra chính là kiếm tiền. Anh thật sự cho rằng em sẽ tin rằng anh là một tài xế sao? Tôi… Tôi thật sự là một tài xế. Cô nhìn đi. [Văn kiện thông tin tài xế taxi]
[Văn kiện thông tin tài xế taxi] Cho nên, vừa xong anh không trả lời theo sự sắp đặt của Cảnh sát Liêu. Trong tình huống kiểu như vừa rồi, tôi chỉ có thể nói thật. Kết cục là tôi đã thắng cược. Vậy ngộ nhỡ anh thua thì sao? Anh sẽ mất mạng đấy.
Nếu là Cảnh sát Lạc thì anh ấy sẽ làm thế nào? Cảnh sát Tô, nếu không còn chuyện gì khác thì tôi đi đây. Tôi còn phải quay về báo cáo công tác với Cảnh sát Liêu. Không phải anh nói mình có 100 cách để ngăn cản Sampo đi gặp Lương Long sao?
Bây giờ anh định giải thích thế nào? Lên xe đã rồi nói. Vừa xong cậu biểu hiện không tồi, có thể tính là một gián điệp hợp lệ. Thế thì có tác dụng gì? Anh phải giúp tôi nghĩ cách hoàn thiện lời nói dối. Vậy cậu có kế hoạch gì không?
Tôi có thể có kế hoạch gì? Cảnh sát Liêu, tôi chỉ là một gián điệp. Vừa xong anh cũng nghe được rồi đấy. Bây giờ tôi cần 100kg ma túy. Như vậy tôi mới có thể đưa Lương Long đi kiểm hàng, kiểm hàng xong hắn sẽ tin tôi.
Chúng ta mới có thể tiếp tục tiến hành kế hoạch này. Sao cậu biết tôi có nhiều hàng như thế? Tôi có biết đâu. Tôi cũng chẳng lo được nhiều như thế. Dù sao thì anh cũng phải đi kiếm hàng giúp tôi. Việc này cậu không cần phải lo nữa.
Cậu về nhà đi. Tôi có thể về nhà rồi sao? Đúng thế. Nhưng cậu phải đến nhà Tô Thanh Trúc. Từ ngày hôm nay, cậu sẽ ở chỗ của cô ấy. Điều này… Điều này không ổn lắm thì phải? Có gì không ổn à? Có vấn đề gì không?
Không có vấn đề gì. Chỉ là tôi thấy tôi và cô ta mới quen nhau, hai người ở chung không ổn lắm. Trong mắt Lương Long, hai người các cậu là một đôi. Dù sao thì sau này trong cuộc sống có chi tiết gì
Thì cậu cứ hỏi cô ấy. Cô ấy sẽ dạy cậu. Lúc tôi vắng mặt, cậu phải làm theo mệnh lệnh của cô ấy. Đã hiểu chưa? Sao anh lại đến đây? Vừa xong em đi vội quá nên để quên đồ rồi. Anh đến để mang đồ cho em.
Cám ơn. Anh có thể ra về. Anh có chuyện muốn hỏi em. Nếu một chiếc xe chở hàng được mua vào năm 2009 có tổng cộng 27 lần phạm luật, anh ta không giải quyết một lần nào cả. Chiếc xe này vừa chưa đăng ký ở Sở quản lí xe
Vừa chưa tiến hành kiểm tra hàng năm, chỉ mua một lần bảo hiểm, nhưng sau đó lại không gia hạn bảo hiểm. Đối với chiếc xe này mà nói, cơ cấu bảo hiểm chuyên nghiệp như bọn em sẽ nhận định như thế nào? Đây khả năng là một chiếc xe vô chủ.
Anh cũng nghĩ như vậy. Anh lại đang có ý đồ xấu gì đúng không? Vừa hay! Trùng hợp thay! Anh có thể kiếm được hợp đồng bảo hiểm của chiếc xe này. Em có thể thông qua hệ thống bảo hiểm tra ra vị trí chính xác của chiếc xa này không?
Đến lúc đó anh có tìm được quan hệ để bán chiếc xe này. Chúng ta sẽ chia đôi số tiền kiếm được. Nơi này so với cái nhà an toàn đó thì đúng là dễ chịu hơn nhiều. Sau này tôi thật sự sẽ ở lại đây à? Cảnh sát Tô,
Tôi ngủ ở đâu? Cảnh sát Tô. Ngủ ở đây. Không ổn lắm. Chúng ta mới quen nhau mà cô đã muốn ngủ với tôi à? Lấy chiếc vợt muỗi này làm ranh giới, anh mà dám động vào người tôi, tôi sẽ giết anh. Nhưng mà tôi ngủ nghiến răng. Không sao. Mộng du.
Tôi không để bụng. Thế thì khổ cho cô quá. Không khổ. Đây là công việc của tôi. Cảnh sát Tô, cô nói xem nếu chúng ta cứ tiếp tục diễn thế này, nhỡ cô động lòng thì sao? Chơi một ván đi. Gõ tên. Gõ tên. Hết rồi à? Cảnh sát Tô,
Có vẻ cô chơi cũng không giỏi lắm nhỉ. Trò chơi này, tôi đã chơi 1975 lần. Bây giờ tôi nhắm mắt, chỉ nghe thôi cũng có thể phá đảo. Sắp phá đảo rồi. Không chơi tiếp à. Tôi không muốn phá đảo. Bởi vì chỉ có như thế này
Tôi mới được nhìn thấy tên của anh ấy mỗi ngày. Được. [Lạc Tường] [Sản phẩm tốt nhất] [Sản phẩm tốt nhất] [Lộ tuyến dừng xe Hoa Thành – Xiêm Thành] Bác tài xế! Bác tài xế! Bác tài xế!
Dù có tiết kiệm thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể không ăn sáng. Bữa sáng. Đi theo em làm gì? Anh đã xem hóa đơn của em rồi. Đã ba tháng rồi em không có thành tích trong công việc. Sắp tới em còn phải trả khoảng vay mua nhà,
Lại còn phải đóng bảo hiểm. Hai ngày nay còn phải đi ngân hàng rút tiền. Anh biết gần đây em thiếu tiền. Cho nên với tư cách là bạn trai, anh có quyền giúp đỡ em vượt qua cửa ải khó khăn. Không cần anh phải quan tâm đến em.
Em nói xem, chiếc xe đó đã để không một năm. Điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là trong mắt chủ xe nó là một món đồ không có giá trị. Có người giàu quá nên của cải bỏ không, có người nghèo đến mức sắp chết đói.
Cùng lắm thì đợi chúng ta ăn no, tìm được chủ xe, rồi bồi thường gấp đôi. Nhưng chuyện này là phạm pháp. Thế nên chúng ta không thể bán chiếc xe nguyên vẹn. Chúng ta có thể tháo linh kiện rồi chia ra bán. Vừa hay anh có một người bạn.
Anh ta đang thu mua linh kiện xe hơi. Giá cả anh đã hỏi xong rồi. Chỉ đợi thông tin bên em thôi. [WE&ME – Trà sữa] Thả tôi xuống. Buông tay ra! Buông tay ra! Buông tay ra! Triệu Minh, buông tay ra. Anh không phải là anh Tường của cậu.
Anh ta bị bệnh à? Cậu muốn nói gì? Ai cơ? Cậu đi làm việc của mình đi. Cậu ấy là một cậu em của Lạc Tường. Trong vụ án 5 năm trước, não bộ bị tổn thương, nên biến thành bộ dạng như bây giờ. Tôi đã nhận cậu ấy
Vào quán trà làm việc vặt. Tường Tường. Đứng thẳng lên. Chào đi. Chào anh Tường. Lương Long, anh muốn làm gì? Cậu ấy à, vừa mới về, tôi phải làm nghi thức cho các anh em xem. Tôi ấy à, không phải không tin cậu. Chỉ là cậu quay về quá đột ngột.
Thông cảm cho tôi nhé. Đợi tôi quay lại. Qua nửa tiếng rồi. Bọn họ sắp đến rồi. Cậu đã sắp xếp xong ma túy chưa? Sắp xếp xong rồi. Đến rồi. Người anh em, tôi rất mong đợi! Đợi tôi ở đây. [Đếm ngược] Đi xem một chút. Đếm ngược [Đếm ngược]
Quả nhiên là anh em tốt. Không khiến tôi thất vọng một chút nào. Mùi gì thế nhỉ?