Phim Hành Động Siêu Hay 2022 | Lý Dịch Phong, Tống Dật | Ám Dạ Hành Giả Tập 01 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Ám Dạ Hành Giả] [Tập 1] Vì nguyên nhân Hoa Thành là đất thực dân, từng là nơi sản xuất ma tuý lớn nhất Đông Nam Á. Sau khi trải qua hỗn chiến bang phái trường kỳ, người Nam Á Palla nổi dậy nhanh chóng,
Đã xây dựng một mạng lưới buôn bán ma tuý lớn. Nghe đồn, Palla trong mấy ngày này sẽ giao dịch với Kuntuo trùm ma tuý lớn của Tam giác vàng. Để hoàn toàn gây dựng địa vị của mình ở Hoa Thành. Đồng thời, tổ điều tra kết hợp
Thông qua người nằm vùng bên cạnh Palla, [Năm 2013 – Cảng Tavoy, biên giới Hoa Thành] cũng đã nhận được tin này và đã đồng bộ tin tức này với phía cảnh sát Hoa Thành. Hai bên quyết định hợp tác tóm gọn. Thông qua tổ điều tra kết hợp
Tin tình báo do cảnh sát nằm vùng cung cấp. Tối nay, [Cục Cảnh sát Hoa Thành] Palla sẽ đến Bến tàu Hoa Thành để tiến hành một giao dịch ma tuý. [Palla – Đại ca ở Hoa Thành] Đối tượng giao dịch của Palla là
Trùm ma tuý lớn ẩn núp lâu năm ở Tam giác vàng Kuntuo. [Kuntuo – Trùm ma túy hàng đầu Tam giác vàng] Kuntuo tối nay sẽ mang theo 1000kg heroin số 4 [Cục trưởng A Bố] [Cục trưởng Cục Cảnh sát Hoa Thành] đến thành phố ta. Thứ này ngon đấy.
Cậu xem cậu béo đến mức không ra hình người rồi, giảm cân cho tử tế đi. [Lạc Tường – Thuộc hạ thân tín của Palla] Bắt đầu làm việc, lên xe đi! Mau lên xe làm việc đi. Mau! Chúng ta nhất định phải bắt người phạm tội quả tang, một mẻ hốt gọn.
[Quách Tinh – Tổ trưởng tổ Hành động] Vâng! [Vu Thăng Hải – Thành viên tổ Hành động] Thời Tam Quốc, Tôn Quyền của nước Ngô phái sứ giả tặng một con voi cho Tào Tháo của nước Nguỵ . Tào Tháo nhìn con vật khổng lồ ấy… Anh Tường.
… đã hỏi những người này một vấn đề. Ai trong các ngươi biết quái vật này rốt cuộc nặng bao nhiêu? Đột nhiên có một đứa trẻ chạy ra từ nhóm người. Đứa trẻ lúc đó chỉ có 7 tuổi, tên nó là Tào Xung. Nói với Tào Tháo là:
Phụ thân, con có cách cân ra trọng lượng của con voi này. 160 144 145 Tào Tháo càng hiếu kỳ, liền hỏi Tào Xung: Con có thể có cách gì chứ? Tào Xung thì không nhanh không chậm nói với Tào Tháo: Phụ thân, người đặt con voi lên chiếc thuyền này, sau đó…
Thật ngại quá! Alo. Lạc Tường bên đó đã kiểm hàng xong rồi. Tôi biết rồi. Cảm ơn lòng tin của ông Kuntuo. Lần này chúng ta hợp tác vô cùng vui vẻ. Vậy tôi cáo từ trước đây. [Lương Long – Thuộc hạ thân tín của Palla]
Anh không muốn nghe hết câu chuyện của tôi à? Ông Kuntuo, voi của ông tôi đã cân rồi, đủ cân đủ lạng, không vấn đề gì hết. Lần sau chúng ta nghe câu chuyện này nhé. Đừng vội đi. Tôi lại đổi cho cậu một câu chuyện khác.
Có người thông đồng với Cục Cảnh sát Hoa Thành, muốn hoàn toàn tiêu diệt tôi ngay trong lúc tôi giao dịch. Tôi đã có thể đến nơi hẹn là vì tôi tin cậu. Là người dẫn đầu của thị trường ma tuý Hoa Thành,
Thì sẽ không vô sỉ đến mức hợp tác với cảnh sát. Vậy thì ông sai rồi. Hợp tác với cảnh sát mới là quy tắc của trò chơi. Thế nên nếu ông giết tôi, ông cũng không thoát đâu. Vậy cậu có biết không
Quy tắc của trò chơi này là do tôi lập ra. Cậu lợi dụng cảnh sát tiêu diệt tôi, cậu liền có thể khống chế mọi thứ ở Tam giác vàng rồi. Đừng cho rằng cậu có bạn bên cảnh sát, lẽ nào tôi không có sao? Bây giờ cậu ra ngoài nhìn xem,
Xem bọn họ đã đến hay chưa. Người đâu? Chính là Quách Tinh, đem đi. Anh Tường! Lần này kết thúc định cầu hôn chị dâu à? Hôm nay sau khi kết thúc, tất cả đều là khởi đầu mới. Lại nhét “cẩu lương” vào miệng tôi.
[Triệu Đại Minh Bạch – Thuộc hạ của Palla] Không sao, anh ạ. Người của mình. Triệu Đại Minh Bạch! trước hết đừng nói nữa. Đèn hiệu của nhà kho số 2 là một điểm đánh lén vô cùng tốt. Nhưng có lẽ người của tôi sẽ không đến đúng giờ.
Nếu bên tôi một khi xảy ra vấn đề cậu nhất định phải tùy cơ ứng biến. Biết rồi. Amphetamine có thể khiến cậu giữ tỉnh táo trong lúc đau đớn cực độ. Xong việc nhớ mời em ăn cơm. Tên nhóc thối, lừa cả anh rồi. Cấm nhúc nhích! Giơ tay lên!
Người của mình. Tôi biết cậu là ai. [Lý Thiên Bình – Tổ trưởng tổ Điều tra kết hợp] [Hoa Thành – Năm năm sau] [Trong giao dịch thế kỷ năm năm trước,] [Palla đã chết,] [Kuntuo trốn về Tam giác vàng,] [ma túy bị phân tán đến các nơi.]
[Tổ điều tra kết hợp tổn thất nặng nề,] [rơi vào hoàn cảnh khó khăn.] [Sau đó,] [băng Nam Á nổi dậy] [chiếm cứ thị trường chính của Hoa Thành.] Anh Long. Anh Phúc. Anh Davy. Ít thế? Hai ngày nay quán bar sắp bị kiểm tra, khách hàng đều không dám mua hàng.
Tôi không nghe kể chuyện, tôi chỉ nhìn con số. Qua đây, A Thiên. Anh Long. Hai ngày đủ không? Hai ngày… không vấn đề gì, anh Long. Hai ngày em gom đủ tiền. Tôi là nói, cho cậu thời gian hai ngày thông báo cho đồng nghiệp cảnh sát của cậu.
Vừa nãy ngủ mơ, trong mơ có người nói với tôi bên cạnh có gián điệp . Kết quả vừa mở mắt, thì cậu xuất hiện. Cậu lừa tôi. [Liêu Vĩnh Gia – Tổ trưởng tổ Trọng án Hoa Thành] Ghét nhất là kẻ lừa tôi. Anh cảnh sát, tôi không lừa anh.
Lời tôi nói đều là sự thật. Anh cảnh sát! Anh cảnh sát! Tôi… Tôi nhớ lại rồi. Nhớ lại hết rồi. [Tạ Viễn – Thành viên tổ Trọng án Hoa Thành] Đại ca, anh ra tay nặng thế, suýt nữa đánh tôi tàn phế rồi. Đóng kịch phải đóng đến cùng.
Vậy tuyển hay chưa? Ma túy ở trong quán bar của Lương Long. Vậy được, vậy tôi không bị đánh vô ích. Tạ Viễn! Dám cược dám chịu. Được lắm. Quán bar của Lương Long gần đây luôn khá yên ổn. Không biết tên nhóc này đang làm trò gì.
Trong lời khai nói hôm nay sẽ có hàng mới tới. Nhân vật mục tiêu vẫn chưa đúng chỗ. Tổ Một, các cậu tiếp tục duy trì khoảng cách. Rõ! Tổ Hai, các cậu tiếp tục chờ đợi, đợi lệnh của tôi. Rõ! Tổ Ba, các cậu tiếp tục ẩn náu,
Có sự việc gì báo cáo kịp thời cho tôi. Rõ! Cược thêm một ván. Cược cái gì? Anh xem nhé, quán bar này có hai lối ra. Lát nữa người của chúng ta vào bằng cửa chính, anh nghĩ bọn chúng sẽ chạy ra từ bên nào? Cửa chính hay là… cửa sau?
Cảm ơn cậu nhé! Đây không phải cậu cược tiền với tôi, mà là tặng tiền cho tôi. Anh mau chọn một cái. Vậy chắc chắn là cửa chính rồi. Cửa chính là đường lớn. Cửa sau là đường nhỏ. Nếu là tôi, tôi sẽ đi cửa sau. Cửa chính gần quán bar nhất,
Ma túy ở trong hầm chứa rượu, ra từ cửa sau chỉ là một đường nhỏ. Nếu cậu là tội phạm ma túy, cậu sẽ chạy ra từ phía sau, thi chạy với một đám cảnh sát sao? Tôi chắc chắn chọn cửa chính. Vừa đi ra, bắn một phát súng,
Hòa lẫn vào nhóm người. Tổ trưởng Liêu, có biến. Đi! A Thiên. Chạy mau! Cảnh sát Liêu. Dám cược dám chịu. Đi đâu thế? Phố ẩm thực. Một quán bar ở thành phố ta vừa xảy ra sự cố nổ cùng nơi. Sự cố đã dẫn đến ba người thiệt mạng,
Bốn người bị thương, hai cảnh sát hi sinh trong sự cố. Nguyên nhân vụ nổ, cảnh sát đang điều tra thêm. A Hỷ, đã nói với con bao nhiêu lần rồi? Vẽ tranh xong phải tự thu dọn đồ dùng. A Hỷ, đang nói với con đó.
Mục tiêu đã xuất hiện, mau qua đây! Mục tiêu gì? Mau lên! Qua đây là được. Chính là cô ấy. Người đó con đã để ý cô ấy rất lâu rồi. Có vấn đề gì sao? Y tá trưởng phòng Nội khoa số 2, 30 tuổi, cung Cự Giải, kiệm lời.
Quan trọng nhất là cô ấy vẫn chưa có bạn trai. Con muốn làm gì? Bố không phải hỏi con khỏi bệnh rồi muốn làm gì nhất sao? Làm gì? Con muốn nhất là bố tìm cho con một người mẹ. Nếu mà thấy phù hợp, thì bố ở lại đây.
Nếu không có gì ngoài ý muốn, tối nay cô ấy sẽ trực ban để tiêm cho con. Đến lúc đó, bố tự nắm lấy cơ hội nhé. Tiêm, tiêm, bố quất mông con trước, quất mông con trước. Đã nói bao nhiêu lần rồi, đi thu dọn đồ dùng đi. Được rồi. Đi đi.
A Hỷ ngoan thật, có đau không? Hỏi con đau hay không kìa. Tiêm không đau, tức mà đau lòng. Mai tiêm thêm một mũi là cháu có thể ra viện rồi. Được ra viện rồi. Ra viện là chúng ta hết cơ hội đấy. Nghỉ ngơi sớm đi. Có việc gì nhớ ấn chuông.
Cảm ơn y tá trưởng. Trần Mạch, sao bố ngốc thế hả? Bố không biết mở miệng hỏi số điện thoại sao? Người ta không phải nói rồi sao, có chuyện gì thì ấn chuông. Ấn chuông là chuyện giữa con và cô ấy, số điện thoại là chuyện giữa bố và cô ấy.
Được rồi, tiêm xong rồi thì con ngủ đi. Ngoan. Ngủ đi nhé. Bố, đau quá! Được rồi, đừng giả vờ, người ta đi rồi. Đau! A Hỷ! – A Hỷ! – Đau quá! Y tá! Đau quá! Bác sĩ Trương, con gái tôi sao rồi? Tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng.
Nhưng mà chức năng thận của con gái anh tiếp tục suy kiệt, bệnh tình sẽ chuyển biến xấu hơn nữa. Nếu không kịp thời tiến hành phẫu thuật cấy ghép, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi. Chuyện lần trước tôi nói với anh trong điện thoại, anh cân nhắc thế nào rồi?
Anh Trần, anh cần tin tưởng phán đoán của bác sĩ chúng tôi. Bệnh của con gái anh đúng là không thể làm chậm trễ nữa. Được. Bác sĩ Trương, lập tức làm phẫu thuật, tôi đi lấy tiền. [Trương Hân Dao – Bán bảo hiểm – Chủ nhà] Được lắm, Trần Mạch!
Thì ra giấu tiền ở những chỗ này. Đưa đây! Đưa đây! Đưa đây! Anh… Mau giao ra đây! Trần Mạch, anh đứng lại cho tôi! Trần Mạch, anh cút về đây cho tôi! Trần Mạch, anh cút về đây cho tôi! Trần Mạch! Không đủ tiền, vẫn phải kiếm thêm. [Ngân hàng] Yata! Yata!
Tôi không tin! Nhường đường! Nhường đường! Đều theo tôi! Anh có bệnh à? Nào! Nào! Nào! Đây là bài gì? Đánh bài không ổn thì đi đi. Cược hết. Đến nhìn cũng không dám nhìn tôi, anh chắc chắn không có bài tốt. Thế này, tôi theo. Cược hết. Cảm ơn nhé!
Anh giả heo ăn thịt hổ à? Sắp gom đủ tiền rồi. Được lắm! Được! Mừng thật. Người anh em! Bên đó có kẻ gian lận. Có người nói anh gian lận. Ở đây có người gian lận này! Không phải, đây không phải của tôi. Làm gì thế? Gian lận, cút đi cho tao.
Chính là cậu ta. Tổ trưởng Liêu, tư liệu mà anh cần. Trần Mạch này là một tài xế taxi, có một con gái mắc bệnh thận đang ở bệnh viện đợi cấy ghép thận. Tên phá gia chi tử, động cơ này bị mòn ghê lắm, phải trừ 10.000. Không lừa cậu đâu,
Bị mòn ghê lắm. Anh bạn à, thùng bảo hiểm của cậu giống như đồ giả, lắp vào vừa đụng là rơi ra. Còn có kính này nhé, tìm thứ rẻ như thế lắc cũng không lắc được. Được rồi! Được rồi! Anh nói bao nhiêu tiền đi. Nể tình chúng ta là bạn,
Tôi trả cậu 450.000 nhé. Ít thế á? Cậu còn chê ít à? Năm ngoái bảo cậu bán thì cậu không bán, năm ngoái có thể trả 650.000 đấy. Tôi còn nể tình bạn bè đấy. Được rồi, đưa tiền đi. Không phải đưa tiền, đây là mua bán chính thống,
Cậu phải xem hợp đồng trước đã. Xem hợp đồng xong thì ký tên, tôi liền đưa tiền cho cậu. Ông chủ Dương! Hôm qua đã hẹn rồi… Phải! Phải! Phải! … anh sửa xong thì gọi cho tôi. Không vấn đề gì! Không vấn đề gì! Nhớ viết hóa đơn nhé. Viết hóa đơn?
Phải. Hôm qua gọi điện thoại không nói viết… viết hóa đơn đâu. Vậy tôi làm sao yêu cầu công ty bảo hiểm thanh… thanh… thanh toán được? Tôi biết anh cần thanh toán, nhưng mà giá tiền anh nói không phải giá tiền để viết hóa đơn. Tôi không cần biết.
Anh nhất định phải viết hóa đơn cho tôi. Ông chủ Dương, anh phải biết chúng tôi làm ăn nhỏ không dễ dàng gì. Nếu viết hóa đơn cho anh tôi sẽ phải bù tiền đó. Tôi cũng không dễ dàng gì. Tôi không cần biết. Nào! Nào! Nào! Tôi không cần biết.
Tôi chậm rãi nói với anh, đừng sốt ruột được không nào? Anh xem anh ra cả mồ hôi rồi này. Tôi không cần biết! Đừng nôn nóng. Nhường nhịn thêm một chút nhé. Chính phủ muốn phát triển ngành du lịch, nhưng mà ông Tôn, ông là dân di cư
Đầu tiên cần hiểu tình hình ở đây. Vâng! Ông Tôn, không phải tôi hù dọa ông đâu, loại chuyện đổ máu như vậy rất hay xảy ra ở nơi ma túy tràn lan như Hoa Thành. Ở đây ông có thể không nhà không xe,
Nhưng nói thật, ông không thể không có bảo hiểm. Tôi thì… Alo? Alo? Chẳng trách không chốt được đơn, thì ra là sao chổi nhà anh đang ảnh hưởng tôi phát triển. Cô Trương, tình cờ thế, đến ăn cơm à? Ngồi đi. Tiền nhà. Không có. Đã mấy tháng rồi? Cô Trương,
Cô trước hết đừng nôn nóng, tôi có thể giới thiệu cho cô một mối làm ăn. Làm ăn gì cơ? Tôi muốn mua bảo hiểm. Cô có thể dạy tôi làm thế nào để lấy được mức bồi thường cao nhất không? Rốt cuộc anh muốn làm gì? Tôi cần tiền. Cô xem…
Chiếc xe đó của tôi được không? Chiếc xe rách đó á? Lái đến đáy biển cũng không đáng mấy tiền. thêm vận đen của anh còn tạm. Sao tôi không nghĩ đến nhỉ? Không tồi. Biết giở trò trên phanh xe. Có điều theo tôi biết cậu làm vậy
Là để lốp xe mau hỏng. Nhìn thế nào cũng là tai nạn xe do người tạo ra. Cho dù tôi không ngăn cản, để cậu lừa bảo hiểm, lúc anh ta thẩm tra xong rồi gửi tiền qua cho cậu, tôi sợ… con gái cậu… Ông là ai chứ? Cậu là Trần Mạch,
Là một con bạc. Vì 200.000, cậu đến mạng cũng không cần nữa. Không phải, ông là ai chứ? Nếu tôi nói với cậu tôi có thể cứu con gái cậu, cậu đồng ý cược với tôi một ván chứ? Tôi thấy ông cũng không giống
Người có thể lấy ra 200.000 trong chốc lát nhỉ? Được. Tôi cược. Đừng vui mừng quá sớm. Cậu thắng mới là của cậu. Cược cái gì? Cược cậu là một người khác, không phải Trần Mạch. Vậy tôi là ai? Lạc Tường. Cậu không cần nghĩ quá nhiều,
Thực ra không phức tạp như thế. Chỉ cần cậu làm trợ thủ đắc lực của Lương Long. Kế hoạch này tên là Kế hoạch đêm đen. Tìm cậu làm gián điệp là việc làm của cá nhân tôi. Xin lỗi nhé. Chuyện này tôi đúng là không giúp được ông. Cậu sợ chết à?
Một phút trước không phải đã chết một lần rồi sao? Tôi biết chuyện của con gái cậu. Cậu không muốn vui vẻ nhìn cô bé trưởng thành sao? Bây giờ cậu do dự thêm một phút, là cậu bỏ lỡ một phút cơ hội sinh tồn của cô bé. Cậu cảm thấy
Cô bé còn có thể đợi được lần thay thận sau à? Nhưng những tội phạm ma túy đó đúng là dọa người quá. Nếu bọn chúng biết con gái tôi, chắc chắn con bé đến mạng cũng không còn. Điểm này cậu không cần lo lắng.
Chúng tôi sẽ có một kế hoạch rất hoàn chỉnh để bảo vệ gián điệp của chúng tôi, còn có người nhà bọn họ. Ông dựa vào đâu bảo đảm ông có thể bảo vệ bọn họ chứ? Hoa Thành này có nhiều tội phạm ma túy như thế, căn bản không bắt hết được.
Xin lỗi nhé, ông đừng làm khó tôi nữa. Không làm gián điệp cũng phạm tội à? Vi phạm luật bảo hiểm, ngụy tạo hiện trường, phá hoại tài sản công. [Cục Cảnh sát] Cảnh sát của chúng ta đi tuần hai vòng, lập tức sắp phải quay lại.
[Phòng làm việc của Cục phó Sa] Vì ngay cả tiền xăng cũng không trả được nữa. Thật à? Vào đi! Chỗ tôi có người đến, không nói chuyện với cậu nữa. Cảnh sát Vu. [Vu Thăng Hải – Thành viên tổ Hành động] Chào Cục phó Sa! Chào mừng cậu! Cậu biết không,
Hôm nay gì tôi cũng không làm, là vì đợi cậu. Nào, nào, ngồi đi! Đợi một lát nhé. Nhẹ chút! Nhẹ chút nhé! Đừng làm hỏng đấy! Được! [Cục phó Sa – Cục phó Cục Cảnh sát Hoa Thành] Tôi nói với cậu, thứ đó rất đắt đấy! Làm việc thế đấy.
Cảnh sát Vu, cậu biết vì sao điều cậu trở về không? Chính phủ chuẩn bị cải tạo Hoa Thành thành một thành phố du lịch, tăng nhanh phát triển kinh tế. Vậy thành phố du lịch cần nhất là gì? An toàn, phục vụ và ổn định. Tuy nhiên,
Thực ra Hoa Thành cũng chịu ảnh hưởng của Tam giác vàng. Muốn kiến tạo một môi trường xã hội tốt đẹp, thay đổi ấn tượng của dân chúng về Hoa Thành rất khó. Cho nên lúc này có người đề nghị với tôi nói Hoa Thành cần một “tấm danh thiếp”. Nào!
Uống cà phê. Mà cậu chính là “tấm danh thiếp” này. Tôi nói với cậu nhé, cậu xem, cậu là người phát ngôn hình tượng của cảnh sát, lại là tiên phong chống ma túy. Tôi tin có sự tồn tại của cậu, nhất định sẽ đạt được hiệu quả
Làm những phần tử phạm tội, đặc biệt là những tội phạm ma túy đó kinh hãi. Đồng thời, cũng sẽ có tác dụng nêu gương đối với các đồng nghiệp cảnh sát. Cho nên tôi liền xin cấp trên điều cậu trở về. Nhất định sẽ không phụ sự tín nhiệm của anh.
Nào, uống chút cà phê đi. Cậu có biết là ai đề nghị với tôi không? Người này ấy à, nói chung hai người còn rất quen thuộc. Năm năm trước, hai người các cậu cùng phá án, chính là vụ Kuntuo đó. Cảnh sát Liêu, Liêu Vĩnh Gia? Đúng vậy.
Hơn nữa lần này anh ấy cũng là cấp trên của cậu. Cục phó Sa, tôi muốn xin chuyển tổ. Tôi không thể làm việc dưới quyền anh ta. Sao thế? Anh ta là tên điên. Cảnh sát Vu, lời này cậu nói hơi quá đáng đấy. Cảnh sát Liêu là người
Làm việc có hơi cấp tiến, tính tình hơi cổ quái. Nhưng cậu nghĩ mà xem, ở Hoa Thành nếu không làm việc liều mạng đâu ra công trạng chứ? Phải không nào? Cho nên cậu cứ tin tôi, theo anh ấy tiếng thơm của cậu sẽ càng vang dội.
[Vu Thăng Hải] [Poster tuyên truyền chống cờ bạc, mại dâm] Tổ trưởng Liêu, văn kiện của anh. Đã xác định thời gian tử vong của A Thiên chưa? Pháp y nói thời gian tử vong là hai ngày trước vụ nổ xảy ra. Một là hiện trường gây án không phải ở quán bar.
Tổ trưởng Liêu, có phát hiện mới. Cảnh sát Liêu, Vu Thăng Hải trình diện. Trước hết tìm ra tất cả các góc chết CCTV, phải kiểm tra trọng điểm. Xin lỗi. Tôi vốn nên đến từ hôm qua. Cậu trước tiên đừng tra nữa. Đi khoa Giám định
Lấy báo cáo bom về cho tôi. Vâng. Sao thế? Hôm qua lúc tôi đến gặp phải người trả thù, trúng một phát súng. Là tôi sợ ảnh hưởng công việc, cho nên hôm nay mới đến xin từ chức. Tổ trưởng Liêu! Người hôm qua anh dẫn về nói muốn gặp anh. Người nào?
Người lừa bảo hiểm.