Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 20 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 20: Tôi Không Xứng…] Cậu đến bằng cách nào vậy? Hai chúng ta thế này mà vẫn còn đụng mặt nhau ở tàu điện ngầm được. Đây chính là sự an bài của ông trời đó.

    Lần này tôi nói được làm được. Tôi đã giúp cô giải quyết chuyện thuê nhà rồi. Có thể coi là lấy công chuộc tội không? Cô… Phản ứng này của cô… không đúng lắm. Này, này, này. Cô phải vui sướng đến nỗi ôm tôi mà khóc mới đúng.

    [Bên cho thuê: Loly, người thuê: Lý Lộ Đa] Vẫn còn giận tôi à? Làm gì có, tôi giận dỗi gì cậu đâu. Không phải vấn đề của cậu. Vậy thì liên quan đến tên Ngỗng Bá Vương rồi. Quả nhiên là hắn. Tôi đã bảo cô rồi, mắt ngỗng thì đâu biết thưởng thức.

    Nhưng không có nghĩa mọi người mù hết. Cô xem, lấy ví dụ, thị lực của tôi rất tốt. Từng điểm sáng trên người cô tôi đều nhìn thấy rất rõ. Tởm quá đấy! Lý Lộ Đa. Tôi thật sự rất thích cô. [Nhận lời tôi đi] [mau nhận lời đi.] Nhưng…

    Nhưng bây giờ cô có muốn đồng ý cũng muộn rồi. Vừa nãy tôi chỉ đang hoài niệm quá khứ của mình một chút thôi. Sau cùng thì tôi đã quyết định rằng tôi sẽ không thích cô nữa. Dù bây giờ cô có cầu xin tôi, theo đuổi tôi, yêu đương với tôi.

    Tôi cũng sẽ kiên quyết từ chối cô. Cô ấy, phải làm theo trái tim mình, nhất định phải hạnh phúc đấy nhé. Được rồi. Bảo trọng nhé. Hoả Hoả à. Cảm ơn cậu. Hoả Hoả, cảm ơn cậu. Cậu là chàng trai rạng rỡ nhất mà tôi từng gặp. Lý Lộ Đa.

    Mùa hè của tôi kết thúc từ đây. Đến rồi à? Sao? Lần này mãn nguyện rồi nhé. Vậy con cũng phải nhớ mẹ đồng ý cho thuê nhà với điều kiện hai tháng sau con phải xuất ngoại cùng mẹ. Đến lúc đó nếu con lại chơi xấu, thì con biết rồi đấy.

    Biết rồi ạ. Sẽ không đâu ạ. Đi thôi. Thế cũng có nghĩa là mục đích họ đầu tư vào chúng ta lại không phải là có quan tâm thực sự với ngành này. Được. Cảm ơn. Xin chào, văn phòng Giám đốc Ngải xin nghe. Giám đốc Ngải có ở đấy không?

    Giám đốc Bạch, Giám đốc Ngải vừa đi rồi ạ. Sao lại đi rồi? Giám đốc Ngải cùng Giám đốc Ngao đi gặp người bên công ty tài chính rồi ạ. Vừa đi thì anh gọi đến ạ. Cái tên họ Ngao, anh ra đây cho tôi. Xuống đây!

    Xuống đây, xuống đây, xuống đây! Cái tên họ Ngao! Xuống đây! Xuống đây! Đừng có đi! Xuống đây! Cái tên họ Ngao! Cái tên họ Ngao! Bảo vệ bây giờ cũng thật là. Ai cũng cho vào. Chẳng có trách nhiệm gì cả. Quay về tôi sẽ khiếu nại họ.

    Cái người đi xe mô-tô lần trước cũng là anh sao? Các cậu làm gì thế? [Thẻ thăm thân] Tôi nghi ngờ tên này với tên đã làm hỏng hệ thống phanh xe của tôi lần trước là cùng một người. [Thẻ thăm thân] Phòng 306. Đã có manh mối này

    Thì chúng ta cứ đến thẳng bệnh viện, là điều tra được kẻ đó là ai. Giám đốc Bạch đâu? Không phải cậu nói bị đâm vào bụng một nhát à? Em chỉ nói là có hơi nghiêm trọng tí xíu mà? Với tư cách là một fan couple

    Đã chứng kiến sự phát triển gian nan của tình cảm lứa đôi giữa hai người, thì vào lúc khó khăn nhất em phải đi “rắc chút đường” chứ. Anh vẫn ổn chứ? Không sao, vết xước nhỏ thôi. Giờ không phải thời gian đi làm, cảm phiền cô đừng xuất hiện trước mặt tôi.

    Xin cô tuân thủ nguyên tắc tan làm đúng giờ. Giám đốc Bạch, đây là lần đầu tiên trong đời tôi được nghe thấy anh cho nhân viên tan làm đúng giờ đấy. Có phải nhóm ba thám tử của chúng ta chính thức được thành lập rồi không? Anh không cần cô ta.

    [Thẻ thăm thân] Em cũng không biết anh ấy động não kiểu gì mà nói ra được lời thoại máu chó kiểu “tôi không cần cô ta” này. Có lẽ là để thu hút sự chú ý của chị, không thì là anh xem phim truyền hình tình cảm quá nhiều rồi,

    Rồi nhập tâm vào hình tượng “tổng giám đốc bá đạo” luôn. Không thoát ra được. Chỉ là chị lo cho sự an nguy của anh ấy thôi. Đúng là Giám đốc Bạch hay “lên cơn” lắm. Chị đừng nhìn vào trí thông minh đã phát triển đến mức vô song của anh ấy

    Thật ra trong phương diện yêu đương, chức năng gần như phế luôn. Có khi là do lời tỏ tình đột ngột của chị khiến cho hệ thống tình yêu chưa kịp chớm nở của anh ấy xảy ra rối loạn tính năng. Cho anh ấy chút thời gian,

    Để anh ấy vá lại lỗ hổng hệ thống, anh ấy sẽ chủ động liên lạc với chị. Chị đừng lo cho anh ấy nữa, chăm sóc bản thân mình cho tốt trước đã. Cảm ơn em, Vô Khuyết. Vậy chị đi trước đây. Vâng. [Bệnh viện Hạ Thành Phúc Khang] [Phòng bệnh 306]

    [Bạch Chân Tướng] Alo, Giám đốc Bạch. Tiểu Tiên? Cho con này. Đây là heo mẹ mà con thích nhất. Alo. Chồng à, không phải chứ, sao anh vẫn chưa đến vậy? Đã bao lâu rồi? Anh… Anh đợi một chút. Alo. Xin chào. Vâng, vâng, vâng, tôi biết rồi ạ.

    Việc anh giao, chốc nữa tôi sẽ làm ạ. Vâng, chốc nữa tôi gửi qua cho anh. Vâng, vâng, vâng. Alo. Không phải đâu chồng ơi. Bộ phận Nhân sự chỗ bọn em ra quy định rõ ràng, không được mang con cái đi làm. Lát Giám đốc Bạch đến đây,

    Thể nào anh ấy cũng nói em cho mà xem. Được, được, vậy anh nhanh lên. Rồi, rồi, rồi. Chị Trí Anh, bộ phận thị trường cho gọi chị qua. Vậy cậu trông lũ trẻ giúp tôi một lát trước nhé. Yên tâm, em có cách. Các bạn nhỏ ơi. Chú heo. Ừ,

    Chú là chú heo. Vậy nếu các cháu để mẹ làm việc, ngoan ngoãn không quậy phá thì tất cả món ngon này sẽ là của các cháu. Được không? [Họ tên: Tần Tiểu Tiên, chẩn đoán: Ngộ độc khí gas] Do cô làm lộ bí mật kinh doanh,

    Bây giờ đối phương đã thông báo huỷ hợp tác với chúng ta, làm sao đây? Tiểu Tiên. Sao lại thành ra thế này? Sau khi cô ấy rời công ty, tôi đã liên lạc với cô ấy nhưng cô ấy không hồi âm lại. Ngộ độc khí gas? Hình như là tự sát.

    Cô ấy như vậy được bao lâu rồi? Hai tháng rồi. Khi đó tình hình vô cùng nguy kịch, may là phát hiện rồi đưa đến bệnh viện kịp thời. Hai người là bạn cô ấy? Mau giục em trai cô ấy. Đã ngâm tiền viện phí bao lâu rồi,

    Nếu còn không nộp thì cũng rất khó cho chúng tôi. Em trai? Em trai là người đầu tiên đưa cô ấy đến bệnh viện. Tối nào thằng nhóc ấy cũng đều tới bệnh viện ở bên chị mình. Có thể thấy cậu ấy thực sự quan tâm đến chị mình.

    Tình cảm chị em rất tốt. Vậy cô biết nguyên nhân cô ấy tự sát không? Hình như là do gặp khó khăn trong công việc, sau đó bệnh trầm cảm bùng phát. Nguyên nhân cụ thể… hai người là bạn cô ấy chắc phải rõ hơn chứ.

    Trước đây tôi từng nghe Tiểu Tiên nói qua, bố mẹ cô ấy đột ngột qua đời sớm nên cô ấy là do một tay ông bà nuôi lớn. Nhưng chưa bao giờ nghe cô ấy nhắc đến chuyện của em trai mình. Trước đây khi cô ấy ở công ty, cũng tiêu dè sẻn,

    Trước đây đồng nghiệp bọn tôi còn trêu, trêu cô ấy keo kiệt. Hoá ra cô ấy để dành cho em trai mình. Là em trai cô ấy. Nên anh cho rằng, em trai cô ấy nghĩ anh hại chị gái cậu ta. Ngỗng Bá Vương trong miệng của các cô

    Quá đáng đến vậy sao? Quá đáng, tương đối quá đáng. Là một trong những ông chủ tồi nhất. Nhưng Ngỗng Bá Vương của hiện tại, mọi người đều tin anh ấy, nguyện ý làm việc cùng anh ấy. Giám đốc Bạch, anh đừng nghĩ nhiều.

    Chúng ta chưa điều tra rõ chuyện này của Tiểu Tiên, không biết chân tướng thực hư ra làm sao. Giờ đây anh đừng tự trách móc bản thân quá mức. Nước bao nhiêu tiền ạ? Hai đồng. Vâng. Cô còn lộ liễu hơn. Cuối tuần, sao Vu Qua lại đến cung thiếu nhi?

    Chúng ta cứ xông vào một cách trắng trợn thế này, cũng không phải lắm nhỉ? Vậy làm sao đây? Thế này! Cô đi tìm một đứa nhóc. Cô diễn vai mẹ nó, tôi diễn vai bố nó. Có đánh chết tôi cũng không làm mẹ đâu. Nên cô mới không nhận được phim đấy.

    Ngại quá. Không sao. Đi mau, đi mau. Tiểu Tiên, cậu phải mau tỉnh lại. Tỉnh lại rồi, cậu nói cho bọn mình rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Sao cậu lại ra nông nỗi này. [Bạch Chân Tướng đi chết đi!] [Bạch Chân Tướng đi chết đi] [Bạch Chân Tướng đi chết đi!]

    Tối đi ăn cơm, muốn ăn cái gì? Lý Lộ Đa. Tiểu Tiên, cậu mang giúp mình cốc cà phê với. Cái loại không đường ấy. Cảm ơn. Vâng. Tiểu Tiên, cô không cần qua đây, tôi gửi mail cho cô rồi. In giúp tôi bản cáo bạch kia. Thầy Vu… Vâng. Tiểu Tiên,

    Cái đó… lúc cô đi mua cà phê thì mua hộ tôi cốc sữa nóng. Cảm ơn cô nhé. Vâng. [Kế hoạch tiếp thị] Tần Tiểu Tiên. Cô phụ trách mặt hàng trái cam được bao lâu rồi? Một tháng ạ. Tần Tiểu Tiên chưa đến à? Giám đốc Bạch, một… một tháng rồi ạ.

    Tôi phụ trách mặt hàng trái cam được một tháng rồi ạ. Giọng nói của cô thân thiện với môi trường thật đấy. Hay là chúng ta nhắn tin. Giám đốc Bạch. Bảo cô cầm tài liệu này đi đến tòa nhà bên cạnh, mà mất tận hai mươi phút. Thang máy hỏng rồi ạ.

    Tôi phải trèo từ tầng một. Vậy vất vả cho cô rồi. Tôi thông báo với khách hàng thang máy đã hỏng. Giám đốc Bạch. Sao cái việc cỏn con thế này mà mình cũng làm không xong? Mình vô dụng thật. Nhất định mọi người đều ghét mình. Sao mình không thể làm ngơ

    Ánh mắt của mọi người chứ? Hợp đồng này lẽ ra phải được gửi đến Ưu Điểm, sao cô lại gửi cho công ty khác? Ưu điểm là đối tác phải khó khăn lắm chúng ta mới thương thảo được. Do cô làm lộ bí mật kinh doanh,

    Giờ đối phương thông báo huỷ hợp tác với chúng ta. Làm sao đây? Giám đốc Bạch, tôi không gửi nhầm mà. Tôi không gửi nhầm. Ý cô là nó có chủ kiến, không muốn đi Ưu Điểm, là ý này phải không? Tôi không có gửi nhầm thật.

    Ngày nào cô cũng thậm thà thậm thụt làm cái gì vậy? Việc đơn giản thế này mà cũng không làm được sao? Ở đây chúng tôi không cần cô. Cô bị đuổi việc rồi. Chị Tiểu Tiên, khóc đến nỗi mắt sưng húp lên rồi. Cảm ơn. Chị cũng đừng buồn quá,

    Thật ra mọi người ai cũng từng bị Giám đốc Bạch mắng. Đặc biệt là em. Nên đến giờ em vẫn chưa được lên chính thức. Em nghĩ, có lẽ do mình làm sai. Nên chị Tiểu Tiên, chị đừng khóc nữa, chị Tiểu Tiên. Em tin chị, em tin chị không gửi nhầm.

    Giám đốc Bạch nói không sai đâu. Chị là cái đứa có cái việc cỏn con mà làm cũng không xong. Ban đầu chị còn chắc nịch rằng mình không làm sai, nhưng giờ đây, chị cũng nghi ngờ bản thân, chị gửi nhầm thật rồi.

    Nhưng chị không dám đối mặt với sai lầm của bản thân, mà cứ trốn tránh, tìm cớ. Chị vô dụng thật mà. Đừng khóc nữa, chị Tiểu Tiên. Alo, chị, sinh nhật vui vẻ. Hôm nay chị có mua chiếc bánh gato nhỏ cho mình không? Chị. Chị… sao chị không nói gì?

    Chị đang ở bên ngoài à? Hay hôm nay tăng ca? Tiểu Thần… Có phải chị vô cùng kém cỏi, chả được cái tích sự gì, vô cùng không xứng đáng sống trên thế giới này không? Chị, chị đang nói gì vậy?

    Có phải cái tên Ngỗng Bá Vương kia lại bắt nạt chị không? Cần em về không? Không có gì. Em không cần lo cho chị, em học hành cho tốt, không cần về, chị có thể làm được. Chị, chị đừng nghĩ ngợi lung tung. Có đứa nào bắt nạt chị,

    Em nhất định sẽ không tha cho nó đâu. Giám đốc Bạch tên là Bạch Chân Tướng, nhưng lại không hề điều tra ra chân tướng. Để Tiểu Thần có thể học xong đại học, tôi dốc sức làm việc, cố gắng đến mức không thể cố gắng được nữa.

    Có Bạch Chân Tướng ở đó, ai cũng sợ làm sai. Đặc biệt là tôi. Tôi sợ anh ta. Tôi kiểm tra đi kiểm tra lại, làm sao tôi có thể sai sót trong việc này? Sao tôi cố gắng thế này, mà vẫn phải gánh đòn thay? Sao không ai chịu tin tôi?

    Hay là tôi làm sai thật rồi? Bây giờ ngay cả bản thân tôi cũng không có cách nào tin tưởng chính mình nữa. Có lẽ như Bạch Chân Tướng đã nói, thế giới này chẳng hề cần tôi. Vậy tôi cũng chẳng cần thế giới này nữa. Tạm biệt. Dương Dương, nóng không con?

    Tí nữa chúng ta tìm nơi nào mát mẻ. Dương Dương, tí nữa bố nói chút chuyện với chú kia. Con chơi một mình, được không? Phải chú ý an toàn, được không? Dương Dương, chú ý an toàn. Con gái dễ thương quá. Có chuyện gì, nói đi.

    Không phải lúc trước đã nói thế này sao? Sau khi việc thành công thì chuyển tôi sang C+ làm bên ban quản lý. Nhưng bây giờ ngay cả Giám đốc Hoa tôi còn không thấy bóng dáng, anh cũng cố tình trốn tôi. Sao nào? Muốn lật lọng không nhận người nữa à?

    Đâu thể nói thế. Phía công ty bên kia, tôi vẫn cố gắng giúp anh. Nếu tôi không cố gắng hết sức để ngăn cản, thì cái tên Bạch Chân Tướng kia đã báo cảnh sát từ lâu rồi. Báo cảnh sát? Được. Anh cho cậu ấy báo.

    Anh nghĩ nếu cậu ấy báo cảnh sát, anh có thể giống người không liên can như hôm nay, ở đây chơi cùng con gái sao? Chúng ta ngồi trên cùng một con thuyền, tôi mà rơi xuống nước, tôi sẽ để anh bình yên vô sự sao? Anh cũng đừng giục tôi.

    Đợi trận gió này qua đi. tôi sẽ nghĩ cách giúp anh giải chỗ Giám đốc Hoa bên kia. Đừng có dùng kế hoãn binh với tôi. Không cho anh biết tay thì anh nghĩ tôi là đồ ngu, dễ bị lừa thật. Đằng sau nguồn vốn của công ty… Anh có ý gì?

    Tôi cứ tưởng sự cố “Ẩm Thực Người Lười” chỉ là cạnh tranh ác ý giữa các doanh nghiệp. Cho đến khi tôi phát hiện ra cái này. Yên tâm, một khi hợp đồng đã được ký, Giám đốc Ngải không thể kiểm soát chuyện này được nữa rồi.

    Giám đốc Ngao, xã hội cai trị bởi luật pháp mà anh lạm quyền thế này, không được văn minh cho lắm. Mà những đoạn ghi âm thế này tôi có nhiều lắm, tôi không ngại chia sẻ một chút với những đồng nghiệp cũ đâu. Chia sẻ một chút?

    Anh nghĩ sau khi anh phát tán ra ngoài, sẽ có kết cục thế nào? Sẽ khiến tội của anh nặng thêm một bậc không? Không sao hết, cùng lắm là toang cùng nhau. Vu Qua. Anh phải cho tôi chút thời gian. Bao lâu? Thế này đi. Anh cho tôi một tuần,

    Tôi hứa với anh. Dù chuyện C+ không được, tôi cũng sẽ tìm cho anh một chức ở ban quản lý trong công ty khác. Đương nhiên, số tiền tôi hứa với anh, sẽ chuyển đến tài khoản của anh không thiếu một xu. Anh là một người thông minh.

    Tôi nghĩ anh biết phải chọn thế nào, đúng không? Được. Tôi đợi anh một tuần. Thật sự mong Bạch Chân Tướng sẽ chết dưới niềm thù hận của tất cả mọi người. Mỗi ngày chết một lần là hay nhất. Đây cũng chỉ là tâm trạng tôi trải qua

    Trước mặt anh ta từng ngày. Dưới sự thù hận của tất cả mọi người, chết một lần. Dòng thời gian của vòng lặp thời gian của chúng ta bắt đầu từ ngày 14 tháng 4. Ngày Tiểu Tiên bị ngộ độc khí gas rất gần với lúc đó.

    Cô ấy lại viết vào trong nhật kí những lời như vậy. Có khi nào vòng lặp thời gian có liên quan đến lời nguyền rủa này không? Không thể. Trùng hợp mà thôi. Nếu Tiểu Tiên nguyền rủa tôi thật, cô ấy nhắm vào tôi là được rồi.

    Cô ấy không có thù hận với cô, sao lại lôi cô vào? Nếu thật sự như vậy thì sao? Nào, ngồi vào. Đi thôi. Giám đốc Ngao, lâu rồi không gặp. Dương Dương. Giám đốc Ngao. Lâu rồi không gặp. Trả tiền sớm, mọi người cũng không gặp phiền phức.

    Trả, tôi nhất định sẽ trả tiền. Cho một cái hẹn. Cơ hội cuối rồi. Bằng không, anh biết hậu quả thế nào mà. Người anh em, chúng ta thương lượng một chút. Giờ anh có ép chết tôi thì tôi cũng không có tiền. Thế này, trước thứ sáu.

    Tôi chắc chắn sẽ trả tiền các anh trước thứ sáu, được không? Tôi vẫn còn thuốc lá trên xe… Được rồi. Nhớ đấy, thứ sáu. Cái người Giám đốc Ngao này thảm quá. Vu Qua nhận chỉ thị từ Giám đốc Ngao. Vậy giám đốc Ngao lừa chúng ta rồi.

    Vụ việc nguồn vốn là do một tay Giám đốc Ngao gây ra. Thật khó để không nghĩ ngợi nhiều về nó. Vậy chúng ta đi báo cho Giám đốc Ngải. Vẫn còn một số bằng chứng cụ thể. Trong tay Vu Qua có bằng chứng.

    Vậy anh đã nghĩ ra phải làm thế nào rồi. Vậy, chuyện Tiểu Tiên gửi nhầm hợp đồng kia, anh thấy thế nào? Có khả năng Tiểu Tiên gửi nhầm thật. Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng là kẻ khác. Nhưng với tính cách của Tiểu Tiên, nếu không đi kiểm tra,

    Sẽ không phản bác lại trước mặt anh. Mà tôi thấy trong nhật ký có viết, Đinh Sa đã đến an ủi cô ấy. Bình thường nếu an ủi người khác sẽ nói những câu chắc nịch như em biết chị không sai sao? Có lẽ Đinh Sa cũng biết thứ gì đó.

    Chị Lộ Đa. Sao chị lại tự nhiên gọi điện vậy? Alo, Đinh Sa. Nghe nói chị được thăng chức lên phó Giám đốc rồi. Chúc mừng, chúc mừng. Chúc chị sớm đánh bại được Giám đốc Bạch. Đinh Sa, cái kia… Tôi có chuyện muốn hỏi cậu. Chị nói đi, chuyện gì ạ?

    Cậu còn nhớ Tiểu Tiên không? chính là Tiểu Tiên gửi nhầm hợp đồng của Ưu Điểm ấy. Chị Tiểu Tiên! Em nhớ chứ. Lúc đó em nhớ là tâm trạng của chị ấy rất tệ nên em còn đến an ủi chị ấy. Lúc đó chị ấy… Cậu biết gì về chuyện kia?

    Alo, Đinh Sa, cậu nghe được không? Được, được, được ạ. Em… em chẳng nhớ gì hết. Chị Lộ Đa, chị cũng biết… Em… rời công ty lâu vậy rồi, ở nhà chăm sóc vườn cây ăn quả. Tiểu Tiên. Cô ấy tự sát rồi. Cái gì? Tuy phát hiện kịp thời

    Nhưng bây giờ vẫn rơi vào hôn mê. Nếu cậu biết chuyện gì, cậu nhất định phải nó cho tôi. Bởi vì có lẽ điều này rất quan trọng với Tiểu Tiên. Thể nào em không liên lạc được cho chị ấy. Chị Lộ Đa. Xin lỗi. Em thật sự chẳng nhớ gì cả.

    Nhất định Đinh Sa biết gì đó. Nếu có một ngày tôi tự nhiên gọi cho cô, tôi nghi ngờ mèo nhà hàng xóm tôi bị bảo vệ của tiểu khu câu trộm rồi. Cô có biết việc này không? Cô sẽ có phản ứng gì?

    Mèo nhà hàng xóm anh thì sao tôi biết được. Mọi người cũng sẽ có phản ứng tương tự. Nếu Đinh Sa thực sự không hề biết gì cả, cậu ấy sẽ cảm thấy rất khó hiểu. Khó hiểu tại sao tôi lại hỏi cậu ấy. Nhưng cậu ấy lại không. Nhất định Đinh Sa

    Biết gì đó. Đinh Sa. Alo, chị Lộ Đa. Có phải tình trạng hiện giờ của chị Tiểu Tiên tệ lắm không? Không loại trừ khả năng xấu nhất. Cái hôm chị Tiểu Tiên đi gửi hợp đồng, em thấy thầy Vu đến bưu cục, mà cố tình tránh mặt đồng nghiệp nữa.

    Nhưng đây vốn không phải là lý do để nghi ngờ thầy Vu. Nhưng ngày hôm đó chị Tiểu Tiên… [Tập đoàn Tam Hạnh] Chị Tiểu Tiên. Em tiễn chị nhé. Em cầm giúp chị. Cảm ơn. Thật ra, mấy hôm trước, tôi ở một góc khu nghỉ ngơi của công ty

    Một mình nghe nhạc. Thì thấy hình như thầy Vu và Giám đốc Ngao đang nói gì đó. Lúc bọn họ phát hiện ra tôi thì vô cùng bồn chồn, cứ gặng hỏi tôi có phải đã nghe được gì rồi không. Thật ra lúc đó tôi đang đeo tai nghe,

    Có nghe được cái gì đâu. Nhưng mà biểu cảm của bọn họ đáng sợ lắm. Lúc đó tôi cũng hơi sợ. Cậu nói, có khi nào việc này liên quan đến chuyện hợp đồng của tôi không? Vậy tôi… Chị Tiểu Tiên. Chị đừng nghĩ nhiều nữa. Dù có gì đó thật,

    Thì cũng không phải là chuyện mà mấy nhân viên tép riu như chúng ta có thể làm được. Cứ sống tốt thôi. Em tin sau này sẽ tốt đẹp. Cảm ơn. Đinh Sa, tôi biết rồi. Mấy hôm nữa tôi sẽ liên lạc lại với cậu. Xem ra chuyện này

    Có liên quan đến Vu Qua. Chưa điều tra mà đã đưa ra quyết định, đuổi việc cô ấy ngay lập tức. Người khiến cô ấy tự sát là tôi. Anh khoan nghĩ như vậy đã. Theo tình hình hiện tại thì cuộc đàm phán đã đạt được hiệu quả tốt nhất.

    Thậm chí còn tốt tự hơn dự liệu một chút. Kết hợp ưu điểm của đối phương thì có thể sao chép mô hình kinh doanh của Tam Hạnh, mà còn mở rộng gấp đôi. Tôi thấy thế là ổn lắm rồi. Lợi nhuận không phải thứ quan trọng nhất. Lần hợp tác này,

    Chủ yếu tôi muốn cho Tam Hạnh một cơ hội để thở. Tiểu Ngải, tôi biết đúng là lợi ích không phải thứ quan trọng nhất. Tôi muốn nói là… Không phải lần này là thời điểm nhạy cảm sao? Tôi nghe điện thoại đã. Giám đốc Hoa. Vu Qua. Giám đốc Ngao. Tiểu Tiên.

    Đinh Sa. Quan hệ của các nhân vật trong toàn bộ sự kiện. đều ở đây rồi. Chắc chắn Vu Qua và Giám đốc Ngao lo ngại Tiểu Tiên đã nghe được bí mật giữa hai người họ, nên mới cố tình gửi nhầm hợp đồng, đổ tội cho Tiểu Tiên. [Đổ tội]

    Mà còn phá rối chuyện hợp tác giữa công ty và Ưu Điểm, một mũi trúng hai đích. Nhưng cái lần đầu độc, đánh tráo hàng kém chất lượng thành chất lượng cũng là do Giám đốc Ngao sai Vu Qua làm. Vậy bọn họ không sợ

    Làm vậy sẽ tổn hại đến danh tiếng Tam Hạnh sao? Bởi vì hắn ta nợ một khoản tiền lớn, nên… [Món nợ khổng lồ] Hắn muốn thông đồng với bên đầu tư. Quấy nhiễu nhịp độ của nội bộ Tam Hạnh, từ đó ăn chặn một khoản tiền công lớn.

    Ngoài mặt lại lợi dụng mối quan hệ chuỗi giá trị giữa Vu Qua và C+ để che mắt. Danh tiếng của Tam Hạnh bị tổn hại, phía đầu tư có thể thu mua Tam Hạnh với giá thấp hơn. Càng đúng ý của Giám đốc Ngao.

    Lời cần nói mấy người đều đã nói rồi, làm cho Holmes em đây cảm thấy mình thật gà. Sherlock Holmes. Bạch Vô Khuyết. Được, vậy giờ cho anh một cơ hội. Nhiệm vụ cấp bách của chúng ta là… Ngăn Giám đốc Ngải ký kết. Chào Giám đốc Ngao. Alo.

    Không phải tôi đã nói với anh rồi sao? Đừng giục nữa. Tôi cảnh cáo anh nhé, con gái tôi không liên quan gì đến chuyện này. Đây là giới hạn của tôi. Được rồi, tôi biết rồi. Alo. Tôi… đi. Đi ngay. Dọn sạch chuyện này nhé.