Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 17 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 17 Lời Tỏ Tình Của Băng Catssette] Steve, qua đây, qua đây, qua đây. Anh xem. Sao thế? Người đàn ông hèn hạ mà Ngỗng Bá Vương đáp trả chính là một tên tội phạm nhiều lần phạm tội.
Hắn không chỉ từng quấy rối Hách Điềm mà còn quấy rối các đồng nghiệp nữ khác. Đánh rồi, đánh rồi, đánh rồi, kích thích quá. Mau lại đây, mau lại đây, mọi người. Mau lại đây, mau lại đây. Cô xem, cô xem. Đây là đoạn phim tên hèn hạ quấy rối bị đánh.
Cầm thẻ phóng viên của người khác giả danh lừa lọc đã không phải lần đầu tiên rồi. Buồn nôn quá đi mất. Lượng phát cũng rất cao đấy. [Bắt sống tên đàn ông hèn hạ, nhiều lần uy hiếp, quấy rối nữ nhân viên bán hàng.] Nhiều bình luận vậy à?
Vậy… vậy… vậy có phải chứng tỏ Giám đốc Bạch nổi tiếng rồi không? Nổi tiếng trên mạng, vậy có phải là anh ta nổi danh rồi không? Cô… Sao cô cứ trợn cặp mắt to nhìn tôi thế? Thầy Vu, cà vạt của anh đẹp quá. Anh mua ở đâu thế?
Cô đừng ngắt lời. Sao thế? Nói Giám đốc Bạch sắp nổi tiếng, cô ghen tị à? Tôi vui, tôi vui, tôi vui. – Cô ghen tị à? – Không có, không có. Cà vạt này anh mua ở đâu thế? Đẹp thật đó. Vậy tôi đi, vậy tôi đi.
Chuyện này có chút thú vị đây. Cuối cùng thì Giám đốc Bạch cũng rửa sạch được oan khuất rồi. Kẻ quấy rối rút đơn kiện một cách vô điều kiện, bị cảnh sát tạm giam 15 ngày. Tuy hiện tại vẫn chưa xác định được người tải lên là ai,
Nhưng quả thực đã trợ giúp Tam Hạnh một tay. Loại cặn bã này nên bị trừng phạt. [Tôi lại thấy đây là một cơ hội.] [Chúng ta có thể…] [Chúng ta có thể nhân xu hướng dư luận này] [để tạo một đợt sóng tiếp thị bằng dư luận.]
[Ý tưởng này tôi đã nói với Lý Lộ Đa…] [Không phải,] [tôi đã nói với Giám đốc Lý] [ở Phòng Sản phẩm rồi.] [Quả nhiên là người hợp ý tôi.] [Bây giờ tôi sẽ cho Phòng Quan hệ công chúng hành động.] Em phạm quy, em phạm quy. Con trai, con trai cố lên!
Con là giỏi nhất đấy. Tên nhóc thối. Đó là con trai anh à? Thằng bé cao cao ấy. Cố lên! Đá hay thật đó. Ở đây cũng không có mấy người nhỉ? Anh có thể đặc biệt dành thời gian đến xem nó đá bóng, chắc nó rất vui.
Việc này, bố tôi không làm được. Anh là một người bố tốt. Rốt cuộc anh muốn nói gì? Rắp tâm bỏ độc là hành vi vi phạm pháp luật vô cùng nghiêm trọng. Anh còn có tiền án. Nói thật, tôi thực sự không muốn nhìn thấy
Một đứa bé đáng yêu như thế này, trong một thời gian dài sau này sẽ mất đi khán giả quan trọng nhất của nó. Những việc anh làm có thực sự tốt cho thằng bé không? Tiền quả thực rất quan trọng nhưng không có bố ở bên cạnh,
Tiền cũng chẳng là gì hết. Anh vì áy náy muốn dùng tiền để bù đắp những lỗi lầm mà mình đã từng phạm phải, nhưng cuối cùng anh chỉ lại phạm thêm một lỗi lầm mới mà thôi. Như vậy có thực sự đáng không? Tôi thừa nhận đều là do tôi làm,
Nhưng đây là việc một mình tôi làm không liên quan đến người khác. Đừng để cậu ấy đá vào cầu môn. Vu Qua đã khai hết rồi. Tôi thấy anh cũng nên đặt dấu chấm hết cho chuyện này rồi. Vu Qua biết chuyện tôi ngồi tù,
Anh ta cũng biết tôi nợ một khoản tiền lớn, ngày nào cũng bị người ta đòi nợ. Cứ như vậy, anh ta tìm đến tôi, anh ta nói với tôi, chỉ cần tôi nghe theo sắp xếp của anh ta, sau khi việc thành công,
Anh ta sẽ cho tôi chi phí mà tôi cần. Sau khi xảy ra chuyện, anh đến cửa hàng, tôi cứ tránh né anh mãi, không ngờ, cửa hàng trưởng lại phân anh vào nhóm của tôi. Vu Qua rất sợ anh phát hiện, bớt phóng túng rất nhiều,
Cũng không dám đến cửa hàng tìm tôi. Cái này là anh ta lấy thân phận của tôi mở một thẻ ở cửa hàng làm móng. Thẻ hội viên với số tiền lớn. Chủ tiệm là bạn thân từ thuở nhỏ của tôi. Chúng tôi đã rửa tiền như vậy đấy.
Anh cứ kiểm tra sẽ biết. Cảm ơn. Bố ơi. Bố ơi. Con trai. Tới đây. Cầu xin anh một việc, đừng nói với nó. Anh bạn nhỏ, đá thực sự rất hay. Chào chú đi. Chào chú. Sau này cháu lớn lên nhất định phải giống như bố cháu,
Là một đấng nam nhi dám làm dám chịu. Có mệt không? Nào. Chị Trí Anh. Này, tại sao cherry bán ra và số lượng đánh giá không khớp với nhau? Lí do thì nhiều lắm. Có bao nhiêu khách mua kỳ lạ thì sẽ có bấy nhiêu khả năng đánh giá thấp.
Nào là không đúng với hình ảnh, giao hàng chậm, thậm chí bản thân dị ứng đều đổ lỗi cho chúng ta. Vậy thì đánh giá thấp và số lượng đánh giá cũng phải đồng nhất chứ. Không phải là có người lén xóa đánh giá thấp đi đấy chứ?
Em đừng nghĩ quá nhiều nữa. Lần trước, sau khi em đề cập đến, thầy Vu đã nói anh ấy sẽ giải quyết chuyện cherry. Em đừng thấy bình thường anh ấy hay lười biếng, vào thời khắc then chốt, anh ấy sẽ không làm hỏng việc đâu. Giám đốc Lý,
Đây là cherry Chile mới lên kệ gần đây, cô xem qua đi. Vâng, cảm ơn anh. Không có việc gì, anh đi làm việc đi. Được. Nếm thử xem. Thế nào? Mùi vị tinh tế, chắc thịt, mọng nước. Cherry 4J tươi ngon nhập khẩu từ Chile. Mùi vị đắng chát, thịt xốp,
Loại này không tươi. Đây chắc chắn không phải hàng chúng ta chọn. Cái này là sản phẩm tôi mang về từ cửa hàng. Không phải chứ? Đây là hàng Vu Qua chọn, nhà cung cấp là C+. Tôi đã kiểm tra ghi chép dòng sản phẩm này mà thầy Vu phụ trách
Sau khi cherry được đưa lên mạng, lượng sản phẩm và số lượng đánh giá hoàn toàn không khớp. Tôi cảm thấy có một phần đánh giá thấp đã bị người ta xóa đi rồi. Cô nghi ngờ giữa Vu Qua và C+ có quan hệ lợi ích ngầm với nhau?
Sự khác biệt giữa hai loại cherry này rõ ràng như vậy, thầy Vu không thể không nhìn ra. Vu Qua bắt đầu phụ trách C+ từ khi nào? Hai năm trước. Trước đó là chị Trí Anh phụ trách, sau đó không biết làm sao mà đến chỗ thầy Vu.
Nếu thực sự có chuỗi lợi ích đen, thời gian của chuỗi này có lẽ không ngắn đâu. Liệu sự việc trúng độc ở buổi họp báo có liên quan đến C+ không? Phá hỏng hợp tác giữa Tam Hạnh và Ưu Điểm, ai là bên được lợi lớn nhất? C+.
Ban đầu chúng ta bắt đầu tìm Ưu Điểm hợp tác chính là muốn đổi C+ vì vấn đề an toàn của sản phẩm. Vậy những chuyện này kết nối với nhau… Gây ra vấn đề an toàn của thực phẩm, đẩy Ưu Điểm ra,
Tiện thể mượn gió bẻ măng, nâng giá nhập hàng lên cao, không có nội ứng ngoại hợp, rất khó làm được suôn sẻ như vậy. Ngoài ra, chuyện thu thập thông tin ưu đãi, số lẻ sau dấu thập phân, lúc đó anh nói với tôi trong công ty có nội gián,
Vậy nên những chuyện này… Đây là một suy đoán hợp lý nhưng vẫn chưa có chứng cứ xác thực. Tôi báo cáo những việc này với công ty trước, chứng cứ hiện có có lẽ đã đủ để cảnh sát lập án rồi. Đợi đến khi cảnh sát vào cuộc,
Sự thật sẽ rất nhanh chóng rõ ràng thôi. Quả nhiên nơi nào có tôi là có sự thật. Anh còn nhớ Tiểu Tiên không? Tiểu Tiên mà gửi nhầm hợp đồng làm hỏng việc hợp tác giữa chúng ta và Ưu Điểm, chính là cô gái
Mà anh mắng cho phải khóc nghỉ việc ấy. Anh không sao chứ? Tôi không sao. Nói tiếp đi. Cô ấy gửi nhầm hợp đồng, phá hỏng lần hợp tác đầu tiên của chúng ta và Ưu Điểm. Lúc đó cô ấy vô cùng khẳng định, nói rằng bản thân cô ấy không làm nhầm.
Xâu chuỗi những việc này lại với nhau, anh có cảm thấy phản ứng của cô ấy có lẽ là thật không? Chúng ta đã đổ oan cho cô ấy. Việc này cũng qua đi rất lâu rồi, rất khó tìm được chứng cứ. Cứ giải quyết việc trước mắt đi đã.
Anh không sao chứ? Có muốn uống chút nước không? Không sao, không sao. Đại công thần rửa sạch oan khuất cho anh trai em đến rồi. Giám đốc Bạch, sao anh còn có thể để người ta đấm lưng cho anh chứ? Anh nên cảm ơn chị Lộ Đa mới phải. Ý gì vậy?
Anh còn không biết à? Đoạn phim anh đáp trả tên hèn hạ đó đều là do chị Lộ Đa vất vả thu thập, biên tập lại, đưa lên mạng cho anh đấy. Tất cả bình luận cũng đều là chị Lộ Đa từng cái, từng cái một, dẫn dắt mọi người gửi.
Vì vậy toàn bộ tình thế mới được đảo ngược như vậy. Giám đốc Bạch, không phải anh cho rằng tin tức tìm kiếm hàng đầu là cứ thế mà lên được đấy chứ? Giám đốc Bạch, cho anh một cơ hội dùng năng lực thiên tài của anh khen người khác một lần.
Lý Lộ Đa. Cô được đấy. Hết rồi à? Không phải, khen người khác có khó vậy không? Nói lời ngon tiếng ngọt là sở trường của em, lẽ nào không tạo cho anh chút gần mực thì đen, gần đường thì ngọt à? Cô rất là được. Hết rồi à?
Không phải, Giám đốc Bạch. Giám đốc Bạch. Sự việc Vu Qua và C+ liên đới rất rộng, phải xử lí thận trọng. Hai người có suy nghĩ gì không? Sự việc này vô cùng nghiêm trọng, tôi cho rằng nhất định phải xử lí nghiêm túc.
Trong tay chúng tôi đã có được chứng cứ xác thực, tôi đề nghị báo cảnh sát luôn. Tôi đề nghị không báo cảnh sát. Cục diện công ty bây giờ vừa mới được xoa dịu. Nếu làm lớn chuyện, nhất định hại nhiều hơn lợi, rất có thể sẽ khiến người tiêu dùng
Một lần nữa có ác cảm với Tam Hạnh. Tôi cảm thấy chúng ta xử lí nội bộ thì hơn. Gọi Vu Qua đến, tìm hiểu tình hình rồi tính tiếp. Nóng quá, nóng. Không phải cô đói rồi à? Cô mau ăn đi. [Tập Đoàn Tam Hạnh] Bà xã.
Anh đi làm vội thế, không mang cả điện thoại. Lát nữa người khác lại nói anh sợ vợ. Cảm ơn, cảm ơn. Chào chị. Cái này… Sáng nay tôi đi vệ sinh, để quên điện thoại trong nhà vệ sinh. Đang ăn cơm, cất đi, cất đi.
Thôi, em phải quay về làm việc đây. Mọi người ăn tiếp đi nhé. Chào chị. Tạm biệt. Không cần anh tiễn em à? Không cần. Thầy Vu, chị dâu chăm sóc bản thân tốt đấy. Nói tiếng người đấy hả? Cái gì gọi là chăm sóc tốt đấy? Đó là nền tốt.
Thầy Vu, túi xách đó được đấy, bỏ ra nhiều tiền lắm phải không? Giả đấy. Tôi mua cho cô ấy hàng nhái cao cấp, đừng để cô ấy biết nhé. Không thể nào. Cái túi đó, cảm giác rất thật, vừa nhìn đường may…
Cách xa hơn mười mét tôi cũng nhận ra được túi giả. Túi đó sao có thể là giả được? Tôi nói anh biết thế nào là túi giả, cái túi tôi khoác mới là túi giả thực sự. Cái đó của anh mà là giả, anh cho tôi mười cái đi.
Nếu cô cũng nhìn không ra, chứng tỏ tôi tìm cửa hiệu được đấy chứ, đúng không? Đừng nói mười cái, một trăm cái tôi cũng mua cho cô. Cái túi đó, cả thế giới cũng chẳng có đến 100 chiếc, anh phùng má giả làm mập hả?
Tôi không cần phùng, tôi vốn rất mập rồi. Tôi có thể đánh cho cô mập hơn chút đấy. Thầy Vu. Giám đốc Ngải gọi anh đến văn phòng của chị ấy. Có nói là việc gì không? Không có, chỉ là bảo anh qua đó bây giờ. Được, tôi đi ngay.
Ăn bữa cơm, lãnh đạo cũng gọi. Vậy tôi đi trước nhé. Phỉ Phỉ, cô vừa nói túi xách hàng hiếm gì cơ? Chính nó, cái túi mà vợ thầy Vu xách đấy. Phiên bản giới hạn, da hiếm. Cái này không phải nói cô có thể xem được dễ dàng đâu.
Cô buộc phải tiêu dùng tích lũy, chứ đừng nói là mua. Lộ Đa, thầy Vu bị gọi đi gấp như vậy, liệu có phải xảy ra chuyện gì không? Không biết được. Đúng rồi, Phỉ Phỉ. Cái túi đó thực sự rất khó mua à? Đúng thế.
Cái đó, trừ phi cô có nguồn lực bên trong, hoặc cô là hội viên có tiêu dùng tích lũy, nếu không, họ chẳng cho cô xem đâu. Được rồi, làm việc chăm chỉ đi. Không làm việc, lấy đâu ra tiền mua túi. Tôi kéo cô ấy đi làm việc trước đây. Đi nhé.
A lô, thám tử Bạch, đến lượt cậu ra tay rồi. Không phải là anh trai em phải lòng người khác, cần em bám theo điều tra đấy chứ? Không phải. Tôi muốn hỏi cậu có quen nhân viên chăm sóc khách hàng ở quầy hàng xa xỉ không? Nhân viên chăm sóc khách hàng?
Không quen, nhưng một câu nói của chị Lộ Đa, không quen thì bây giờ quen cũng kịp. Cảm ơn cậu nhé, Vô Khuyết. Được, vậy có gì nói sau nhé. Anh là… Chào anh Bạch. Tôi ở bộ phận quản lí bảo trì. Sao thế?
Hộ tầng dưới phản ánh trần nhà bị rò nước, cần đến nhà anh xem qua một chút. Rò nước? Vậy anh vào đi. Đường ống nước đều ở kia. Vâng. Phiền anh nhanh lên chút nhé, sửa xong, tôi còn vội ra ngoài. Lệ Lệ, lần trước, lúc chúng mình ăn cơm,
Có phải em nói em có một cô bạn thân là nhân viên chăm sóc khách hàng không? Em gửi Wechat của cô ấy cho anh là xong thôi mà. Anh Bạch, tôi kiểm tra xong rồi, trong nhà vệ sinh cũng không có vấn đề gì. Vậy tôi đi trước đây. Được.
Anh có ý đồ gì xấu được cơ chứ? Anh là chính nhân quân tử đấy. Vào đi. Giám đốc Bạch. Giám đốc Ngao cũng ở đây à? Ngồi đi. Vâng. Cảm ơn. Chuyện… chuyện gì vậy? Vu Qua, cherry lần này anh có tự nếm thử không? Tôi… Vâng, C+ đó đã đổi
Một kênh nhập hàng, nhưng mà tôi đã tìm hiểu rồi, nói là chắc chắn mùi vị còn tốt hơn trước. Tốt hơn? Lượng tiêu thụ trước đây gấp ba lần bây giờ, tỉ lệ đánh giá tốt cũng gấp năm lần hiện tại. Tốt hơn? Nó là thế này, cái này…
Người tiêu dùng ấy mà, họ… khẩu vị cũng luôn thay đổi mà. Gần đây hình như thị hiếu ăn cherry này hơi có chút lắng xuống rồi. Chính cái nguồn hàng này giá cả thực ra đắt hơn trước rất nhiều. Tôi tốn bao công sức mới đàm phán được giá lúc trước.
Vậy kết quả như thế này, cũng không ai ngờ được, đúng không? Cái này, anh có biết là gì không? Một lần có thể nạp 50 nghìn tệ, bảy ngày trả lại tiền không có lí do, anh còn có thể lấy 10 nghìn tệ chiết khấu. Trương Long của cửa hàng đó,
Anh thân không? Giám đốc Bạch, đúng là coi thường anh rồi. Tôi nhận. Tôi chờ công ty xử lí tôi. Vu Qua, đừng đi vội. Chúng ta nói chuyện cho rõ ràng đã. Việc này, nếu như nói rõ ràng thì chán lắm. Anh điều tra giỏi như vậy, anh tự điều tra đi.
Chưa biết chừng anh cứ điều tra có thể điều tra ra gì đó… Vu Qua. Anh ngồi xuống cho tôi. Tôi đã nói thường ngày không thể nuông chiều những người này mà. Ai nấy hoàn toàn chẳng ra thể thống gì hết. Vu Qua. Anh là một nhân viên lâu năm,
Mà anh lại thông đồng với C+ để ăn chiết khấu, còn gây ra bao nhiêu chuyện như vậy. Hôm nay anh nói rõ ràng chuyện này ra, là ai cho chiết khấu? Có phải Giám đốc Hoa bên C+ không? Anh cảm thấy anh có thể che giấu được hay sao?
Các người được đấy. Trước hết là làm loạn ở buổi họp báo, sau đó lại trì hoãn gửi hàng. Gây ra bao nhiêu chuyện như vậy, một mũi tên trúng hai đích, mưu kế rất sâu đấy. Giám đốc Ngải, sự việc đã rất rõ ràng rồi, xử lí thế nào,
Cô xem mà làm. Vu Qua, anh giao thẻ nhân viên ra trước đã, đợi công ty xử lí. Được. [Số Lạ:Tùy Cơ Ứng Biến, Đừng Nói Lung Tung] Anh đang suy nghĩ chuyện của Vu Qua à? Tôi đã điều tra được một chứng cứ. Anh xem. Vợ của Vu Qua.
Nhưng trọng điểm là túi xách trong góc, Phỉ Phỉ nói với tôi cái túi này giá rất đắt, chỉ có khách hàng hội viên mới mua được. Vì vậy tôi và Tiểu Bạch đã đến quầy chuyên doanh một chuyến. Nhân viên chăm sóc khách hàng nói,
Túi này, cả thành phố chỉ có hai cái, một cái được minh tinh mua rồi, cái còn lại được mua ba ngày trước khi buổi họp báo xảy ra chuyện. Anh đoán xem, là ai mua? Giám đốc Hoa. Sao anh biết? Chuyển khoản thẳng quá lộ liễu, biết anh ta yêu vợ,
Dùng túi xách phiên bản giới hạn để mua chuộc lòng người. Đây được coi là chứng cứ rất then chốt. Cô vất vả rồi. [Hợp Đồng Liên Danh Tam Hạnh] Con không định cho mẹ lời giải thích à? Quý bà Loly thân yêu, sao mẹ lại phát hiện ra trước
Bất ngờ mà con chuẩn bị cho mẹ vậy? Bất ngờ? Trời ạ. Con định điên đến khi nào, có thể cho mẹ một mốc thời gian không? Không phải mẹ bảo con học tập mẹ ạ? Mẹ xem, đây chính là kết quả con học tập mẹ.
Không phải mẹ giỏi hợp tác vượt biên giới ạ? Thương mại điện tử thực phẩm. Loại hình hợp tác này, mẹ chưa từng thử đúng không? Mẹ xem, con giúp mẹ tăng danh tiếng, có thể tăng thu nhập quảng cáo, tăng lượng quảng cáo, một công đôi việc.
Lời giải thích này, mẹ hài lòng chứ? Đủ rồi. Đừng nói mấy chuyện không đâu vào đâu này với mẹ. Mấy lời này, mẹ thạo hơn con. Sản phẩm của Tam Hạnh, người phụ trách dự án này chính là Lý Lộ Đa khắp người toàn hàng giả
Mà con đưa về nhà, đúng không? Đúng thế. Mẹ xem, tiện thể còn giúp bạn con. Con có phải là một kỳ tài thương mại không? Bạn? Con trai của mẹ, yêu đương là mù quáng, mẹ biết. Được rồi. Con lén sao chép tranh của mẹ, trộm con dấu của mẹ,
Thậm chí bán đồ giả. Những việc này, thực ra trong mẹ có một chút mừng thầm, dù điều này nói một cách khác đi là sự công nhận và tôn trọng con dành cho mẹ. Nhưng trộm đồ cũng phải có mức độ, vì một cô gái như vậy, cô ta không xứng.
Không xứng. Xứng hay không là do con quyết định, chứ không phải mẹ quyết định. Con thích ai, ở bên ai, cũng là do con quyết định, không phải mẹ. Con còn mười tiếng đồng hồ thu dọn hành lí, vé máy bay rời đi ngày mai mẹ đã mua cho con rồi.
Con rời đi với mẹ, việc này mẹ coi như chưa từng xảy ra. Con sẽ không rời đi với mẹ đâu. Chẳng phải mẹ chỉ muốn thông qua việc kiểm soát con để thỏa mãn ham muốn kiểm soát của mẹ thôi sao? Con không còn là đứa trẻ lên ba nữa rồi. Phải,
Hồi lên ba, con thực sự rất muốn ở bên mẹ. Hồi đó sao mẹ không biết đưa con theo? Trong chuyện này chắc chắn còn có liên quan lợi ích khác. Vẫn nên giao cho cơ quan tư pháp xử lí. Ý của Giám đốc Ngao thì sao? Tôi thấy
Đúng là phải giao cho cơ quan tư pháp xử lí, nhưng bây giờ không phải lúc. Bây giờ quan trọng nhất là chúng ta để công ty phục hồi lại đã, chúng ta tránh đi, một khi chuyện này lọt ra giới truyền thông bắt gió bắt bóng,
Cộng thêm nguy cơ an toàn thực phẩm trước đó, lại có thêm dư luận gì đó, tôi lo việc huy động vốn của chúng ta sẽ xảy ra vấn đề. Nhưng bây giờ việc này hoàn toàn chưa điều tra rõ. Việc điều tra này, vẫn phải điều tra rõ ràng,
Nhưng chúng ta có thể làm từ từ mà. Không cần sốt ruột. Giám đốc Ngải, tình hình bây giờ bên nào nặng, bên nào nhẹ, trong lòng cô chắc vô cùng rõ ràng nhỉ? Được, việc này, chúng ta sẽ bàn bạc kỹ sau. Chuyện bạn trai của Hách Điềm cũng giải quyết rồi,
Sự việc an toàn thực phẩm cũng rõ ràng rồi, trận này, chúng ta đánh đẹp lắm. Không hề đẹp. Vướng mắc lợi ích trong chuyện này, hoàn toàn chưa được điều tra rõ, Vu Qua đã bị đuổi luôn rồi. Cách thức xử lí dẹp chuyện cho yên thân này của công ty
Hậu họa khôn lường. Tôi vẫn phải tìm Giám đốc Ngải nói rõ ràng. Có điều tôi nghe nói Giám đốc Ngải đã hủy hợp đồng với C+ rồi, hơn nữa công ty cũng bảo lưu quyền truy cứu trách nhiệm. Anh… so với việc lo lắng mấy chuyện này,
Chi bằng anh lo lắng cho bản thân đi. Anh đã sẵn sàng bị tôi lãnh đạo chưa? Tôi là Quyền Giám đốc đấy. Tôi sẵn sàng rồi, hi vọng cô cố lến, lãnh đạo tôi cho tốt. Anh không sao chứ? Sao lại ho rồi? Tôi nghĩ tới việc sắp bị cô lãnh đạo,
Bây giờ tôi thực sự vô cùng xúc động. Có thông báo điều động nhân sự của công ty rồi. Bạch Chân Tướng tiếp tục đảm nhận chức Giám đốc Phòng Sản phẩm, Lộ Đa đảm nhận chức Phó Giám đốc. Biết tin Ngỗng Bá Vương sắp quay về, không biết tại sao
Trong lòng có cảm giác an tâm khó hiểu. Đây có lẽ chính là trách nhiệm. Tuy Giám đốc Bạch quay về, nhưng không ngờ thầy Vu thực sự bị đuổi việc. [Thông Báo Đuổi Việc] [Giám đốc Bạch.] [Đinh Sa.] [Lâu rồi không gặp.] [Bây giờ,] [sự việc đã được điều tra rõ ràng.]
[Tôi đã xin với công ty,] [cậu có thể dùng tư cách nhân viên chính thức] [quay lại Phòng Sản phẩm của Tam Hạnh.] [Đinh Sa.] [Giám đốc Bạch,] [thật ra sau khi quay về, em phát hiện] [quê nhà kiến thiết rất tốt.] [Sau khi em về, bố mẹ em cũng rất mừng.]
[Đúng rồi,] [em còn nhận nuôi một con chó nhỏ nữa đấy.] [Em đặt tên cho nó là Nhóc Quậy.] [Ngoài ra,] [em và bạn bè làm một vườn cây ăn trái nhỏ,] [nhập vào một giống quýt ngon hơn, ngọt hơn.] [May nhờ có những kiến thức]
[lựa chọn hàng mà em học được ở Phòng Sản phẩm.] [Ý này của cậu là] [cậu không định quay về nữa à?] [Giám đốc Bạch,] [tuy em không thể cùng mọi người] [kề vai chiến đấu nữa,] [nhưng quãng thời gian đó,] [em sẽ mãi mãi không quên,]
[là mọi người đã khiến em trở thành người tốt hơn.] [Em muốn cảm ơn anh, Giám đốc Bạch] [đã gọi cú điện thoại này cho em.] [Đợi lô quýt này của em chín,] [em sẽ gửi tới đó cho mọi người, mỗi người một thùng.] [Giám đốc Bạch,] [quýt này của em,]
[anh ăn rồi chắc chắn sẽ khen không ngớt lời.] [Được.] [Nếu quýt của cậu chất lượng đủ tốt,] [cậu vẫn có thể quay về Tam Hạnh,] [có điều,] [không phải với tư cách cấp dưới,] [mà là với tư cách đối tác hợp tác.] [Tam Hạnh,] [mãi mãi chào đón cậu.] [Giám đốc Bạch,]
[cảm ơn anh.] Anh có biết lúc đó Lộ Đa… Cậu đừng nói nữa, không được nói. Được, được, được, mình không nói nữa. – Mình không nói nữa. – Hay là… Để em kể một chuyện xấu của anh trai em nhé. Em kể đi. Anh không tin anh có chuyện xấu.
Hàng đêm, khi anh trai em ngủ… Thôi, được rồi. Vẫn chưa kể mà. Cạn li. Chán thật. Nào, cạn li. Đợi chút, đợi chút. Giám đốc Bạch, cốc anh cầm này hình như là cốc của Lộ Đa thì phải. Trên này còn có dấu môi của cô ấy đấy. Đây gọi là gì?
Hôn một cách gián tiếp. Cô đừng nói lung tung. Tôi không cẩn thận cầm nhầm thôi. Cầm nhầm à? Lộ Đa, mình thấy màu son môi này của cậu rất hợp với Giám đốc Bạch đấy. Quách Tiểu Lai. Chị Lộ Đa, sao mặt chị đỏ thế? Rượu này có nặng mấy đâu,
Không thể là có nguyên nhân gì khác đấy chứ? Có thể là nguyên nhân gì? Em biết có một cách khiến mặt chị nhanh chóng trở lại như cũ. Hai chúng ta cũng chỉ là quan hệ xem bói thôi. Anh thế này… Thị phạm thôi mà. Anh.
– Vừa rồi cô học được chưa? – Tôi học được rồi. Xin chào, xin chào mọi người. Hôm nay là ngày cuối cùng của chương trình 520, đặc biệt ra mắt chương trình trò chơi miễn phí. Ở đây có một thanh bánh quy que, mọi người có thể tùy chọn hai người,
Bắt đầu ăn từ hai đầu, độ dài cuối cùng còn lại càng gần sát 5,2 centimet, chiết khấu cho hóa đơn càng lớn. Nếu vừa hay là 5,2 centimet, thì hóa đơn được miễn phí. Sách lược tiếp thị này rất lỗi thời. Tôi mời, không cần miễn phí. Em thấy rất tốt mà,
Chắc chắn không thể để anh trai em thanh toán được. Hôm nay là ngày chúc mừng anh, vậy thì chắc chắn phải để bọn em thanh toán, nhưng bọn em lại không có tiền. Vậy phải làm sao? Em thấy trò chơi này đến vừa đúng lúc. Chúng tôi cần miễn phí,
Rất cần thiết đấy. Thật ra quan trọng không phải là miễn phí, Giám đốc Bạch. Quan trọng là trò chơi này, chúng ta phải làm sôi động bầu không khí này. Đúng. Đừng nói là 5,2 centimet. Tôi thấy nếu để tôi… Tiểu Lai, Tiểu Lai, tôi…
Tôi thấy Lộ Đa phù hợp hơn tôi. Trò chơi này… Chẳng phải cậu rất lợi hại à? Mình… mình… Chơi đi, chị Lộ Đa. Tôi… Tôi không chơi. Tiểu Lai, vậy cô chơi đi. Tôi không được đâu, Lộ Đa. Cô… cô… cô dũng cảm chút đi. Lộ… Anh, hết cách rồi.
Hôm nay là ngày anh phục chức, vậy thì hãy để anh hoàn thành. Chọn một thanh đi. Trò chơi mà, làm sôi động bầu không khí chút đi, Giám đốc Bạch. Đừng nhìn em. Em không chơi với anh đâu. Hai chúng ta không thân đâu. Chắc được rồi nhỉ?
Ngắn thêm chút nữa, ngắn thêm chút nữa. Người ta nói phải 5,2. 5,2 Ngắn thêm chút nữa, ngắn thêm chút nữa, ngắn thêm chút nữa. Đủ rồi. Chán thật, vẫn còn dài thế này mà. Đủ rồi, đủ rồi, đủ rồi. Nhà vệ sinh ở bên dưới. Đi, đi, đi, mặc kệ họ đi.
Không phải, không phải. – Sáu nghìn tệ tiền xem bói… – Điện thoại của tôi còn đó. khi nào anh trả lại tôi? Bói cũng có chuẩn đâu. Tôi cũng chưa lấy chìa khóa. Tiền đó tôi vay của Lộ Đa đấy. Sau này tôi xem bói miễn phí cho cô cả đời.
Hai người đó đi vệ sinh sao vẫn chưa quay lại nhỉ? Đáng ghét. Vẫn không đủ à? Thế này thì sao? Giám đốc Bạch, anh còn nhớ lời tôi nói với Hách Điềm không? Thật ra, trước đây tôi cảm thấy vòng lặp thời gian là sự trừng phạt ông trời dành cho tôi,
Nhưng thật ra câu nói hôm đó, tôi chỉ nói một nửa. Điều tôi muốn nói là thời gian ràng buộc bên anh khiến tôi rất vui. Tôi cũng rất vui. Lộ Đa. Tôi muốn nói với cô, thật ra thì… Cái gì? Mất tiếng rồi à?