Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 16 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 16: Siêu Năng Lực Mới?] Trong tay tôi có manh mối rồi. Tất cả vẫn nằm trong tầm kiểm soát của tôi. Thắng lợi cuối cùng cũng sẽ quay về trong tay tôi thôi.

    Hy vọng các anh có thể sớm điều tra ra chân tướng. Sao thế? Giám đốc Lý? Không có sự chỉ điểm của tôi, việc đẩy mạnh sản phẩm mới không được thuận lợi à? Cô cũng đừng hy vọng xa vời rằng ý kiến của người khác cho cô

    Đều giống với tôi cho cô, sửa dở thành hay. Việc đưa ra sản phẩm hợp tác thương hiệu nhìn thì có vẻ rất ổn, nhưng lại vô vàn điểm đáng ngờ. Đặc biệt là nghệ sĩ có cấp bậc giống như Loly,

    Tôi mà muốn thuyết phục bà ấy cũng phải tốn không ít công sức. Cái tên Hoả Hỏa kia, không thể nào đâu. Sao anh biết được Hoả Hoả có giúp đỡ? Cô thật sự cho rằng tôi không hề quan tâm đến Phòng Sản phẩm sao?

    Dù sao tôi cũng là người tiền nhiệm của cô. Giám đốc tiền nhiệm. Mạng lưới tình báo của tôi rộng lớn lắm. Nói cho anh biết một chuyện, Loly là mẹ ruột của Hoả Hoả. Cho nên để thuyết phục Loly thì Hoả Hoả thông thạo hơn so với anh.

    Giày bị đạp dơ rồi, ai đạp lên đây không biết? Nhưng mà hôm nay nhìn thấy dáng vẻ làm việc của anh ở cửa tiệm, cảm thấy vô cùng giống một hành trình biến hình ở nơi làm việc. Một ví dụ hoàn hảo cho việc cải tà quy chính.

    Cái gì gọi là cải tà quy chính chứ? Tôi đây là chính chính… Đắc phụ. Phụ phụ… Đắc chính. Chính chính đắc chính. Anh đã bắt đầu thay đổi vì cuộc đời của người khác rồi. Đinh Sa, anh Long, hai lần làm chứng. Điều này có thể liệt vào

    Ba việc đầu tiên mà Ngỗng Bá Vương sẽ không làm. Việc thứ hai chính là xin lỗi. Việc đầu tiên chính là thất bại. Anh cũng đã dũng cảm đối mặt rồi, càng thất bại càng dũng cảm. Chuyện này tôi cũng rất khâm phục anh. Không giống tôi,

    Chỉ là một giám đốc tạm thời. Trước đây mọi người đều bằng lòng nói chuyện với tôi, cũng bằng lòng nói với tôi mọi chuyện. Bây giờ mọi người đều không tìm tôi nói chuyện nữa, cũng không để ý đến tôi. Đối tượng bị ném đá nên là anh mới phải,

    Sao bây giờ lại biến thành tôi rồi? Lẽ nào tôi đã thoái hoá thành Ngỗng Bá Vương phiên bản 1.0 rồi sao? Tiến hoá. Thoái hoá. Tiến hoá đa chủng tộc. Lẽ nào ở nơi làm việc không có tình yêu và hoà bình nữa rồi sao? Thứ gì? Tình yêu và hoà bình.

    Tình yêu và hoà bình? Quản lý nhân tính hoá giữa cấp trên và nhân viên có thể tin tưởng hết mức, phối hợp trọn vẹn. Sẽ không nghi kỵ lẫn nhau, không thù địch, cùng nhau sáng tạo ra tương lai tốt đẹp. Tôi hiểu rồi.

    Cô đến Tam Hạnh không phải vì sáng tạo lợi ích, mà là đến lấy giải Nobel hoà bình. Không phải đâu, tôi chỉ không hy vọng nơi làm việc giống như chiến trường xoắn đến xoắn lui, đấu đi đấu lại. Cô muốn làm bạn bè tâm giao với cấp dưới,

    Trở thành một cấp trên được nhiều người yêu quý. Cũng không phải thế. Nhưng cô có biết không? Con người xúc phạm đến người mà bản thân yêu quý sẽ ít kiêng nể hơn rất nhiều so với việc xúc phạm đến người khiến bản thân sợ hãi. Nhưng mà,

    Oán trời oán đất, vai ác thì có ích. Chức trách của cấp trên là khiến cho đội nhóm có năng lực đấu tranh, dẫn dắt đội nhóm đạt được giá trị và lợi ích. Đơn giản mà nói, chính là dẫn mọi người kiếm tiền, kiếm tiền một cách lâu dài.

    Đây chính là bản chất của các mối quan hệ nơi làm việc. Cô đến để làm việc, không phải đến để kết bạn. Tình hữu nghị chính là một quả trứng đầy màu sắc mà sau khi đôi bên hợp tác cùng có lợi, là dệt hoa trên gấm.

    Bị cấp dưới ném đá là một phần công việc của cấp trên. Góc độ nhìn nhận vấn đề của cấp trên và cấp dưới vốn đã không giống nhau. Bây giờ chắc là cô biết rồi chứ? Không biết lắm. Dù sao đi nữa tôi thấy

    Tôi cũng không thích hợp với vị trí tạm thời này cho lắm. Anh cũng nói rồi tôi xử lý không tốt cục diện và tình trạng này. Cô cũng không cần nản lòng như thế. Dù sao thì cô cũng không phải không có ưu điểm gì,

    Cô cũng còn tạo ra được chút ít thành tích. Thứ nhất, trong tình huống không ai biết C+ có vấn đề trong việc cung cấp hàng hoá, cô đã chủ động đứng ra thành công giải quyết vấn đề xuất hàng. Đương nhiên nếu tôi có ở đó

    Chắc chắn sẽ không để C+ tăng giá. Thứ hai, dưới tình huống Phòng Sản phẩm gần như tê liệt, nhờ sự gúp đỡ viện trợ từ bên ngoài đưa ra sản phẩm hợp tác thương hiệu, thúc đẩy tiến độ công việc. Nhưng nếu tôi ở đó,

    Hoàn toàn không có khả năng ngưng trệ. Phòng Sản phẩm sao có thể bị ngưng trệ chứ, đúng không? Thứ ba, cô khác rồi. Cô đã nắm vững được điều bí mật trong thuật công kích của tôi. Bây giờ cô là Lý Lộ Đa có thể nói không rồi.

    Lấy tư cách là người tiền nhiệm… giám đốc tiền nhiệm. Tôi rất vui mừng. Nhưng tôi thấy kiểu năng lực an ủi người khác của anh quả thực không được lắm. Anh còn nhớ cách xây lâu đài không? Bắt anh đi, bắt anh đi. Xin chào. Xin chào.

    Xin hỏi những món này đều có thể ăn thử chứ? Được ạ. Vậy… tôi ăn thử cái này được chứ? Sao anh lại như thế? Cô đừng tránh mà. Cô nhìn xem, chân của cô vừa dài vừa trắng lại đẹp nữa, tôi chụp cho cô rồi cô đăng lên trang cá nhân.

    Bây giờ tôi đang làm việc, anh như thế này sẽ ảnh hưởng đến công việc của tôi. Bán dưa Hami là công việc của cô, vậy cô đút tôi một miếng dưa Hami có được không? Anh… Tôi đã cống hiến rất nhiều doanh số bán hàng cho cô,

    Cô không gửi tặng tôi thứ gì sao? Sao nào? Không bằng lòng phục vụ sao? Vậy tôi sẽ đi khiếu nại cô. Anh… Anh làm gì thế? Bảo vệ anh. Bảo vệ anh không bị xâm phạm. Xâm phạm gì chứ? Hách Điềm, cô quá đáng lắm rồi đấy. Tôi…

    Lại dám liếc mắt đưa tình với khách hàng. Tôi không có. Còn cố nhét đồ ăn vào miệng của khách hàng. Tiệm chúng ta nghiêm cấm mạnh loại hành vi đẩy mạnh tiêu thụ không chính đáng này. Là do anh ta cứ đòi tôi đút anh ta ăn. Đủ rồi!

    Nếu anh cảm thấy bản thân mình bị quấy rối tình dục, bây giờ có thể báo cảnh sát, tôi làm nhân chứng cho anh. Anh bị khùng hả? Ai nói cô ấy quấy rối tôi? Anh không cần ngại, đàn ông có thể quấy rối phụ nữ,

    Phụ nữ cũng có thể quấy rối đàn ông. Dũng cảm báo cảnh sát đi. Sao thế? Sao thế? Sao thế? Xảy ra chuyện gì? Hách Điềm đang thực hiện hành vi quấy rối tình dục với khách hàng. Tôi đang bảo vệ anh ấy. Cô… Hách Điềm, chuyện này là sao? Không có.

    Tôi không sao. Anh ấy chỉ là ôm tôi một chút. Không sao cả. Đúng vậy. Anh quấy rối tình dục cô ấy? Anh bớt vu khống cho tôi đi. Lấy tư cách là người tiêu dùng, tôi đến ăn thử trái cây, sao lại biến thành quấy rối tình dục rồi. Vậy chuyện này…

    Tính chất không giống nhau rồi. Quản lý, tiệm này không cho phép nhân viên tiệm quấy rối khách hàng? Đúng vậy. Cũng không cho phép khách hàng quấy rối nhân viên tiệm? Báo cảnh sát đi. Báo cảnh sát, báo cảnh sát. Đừng báo, đừng báo. Đứng yên, đều đứng yên. Chuyện này… Anh…

    Con mắt nào của anh thấy tôi quấy rối tình dục hả? Đưa chứng cứ ra đây. – Anh là quản lý cửa hàng đúng không? – Tôi… Cô ta là nhân viên cửa hàng của anh, các anh đối xử với Thượng đế như thế này sao? Không phải.

    Lấy không ra chứng cứ tôi tố cáo anh! Tôi… tôi tin chắc chắn là hiểu lầm. Tiệm của chúng tôi xưa nay vẫn luôn làm theo nguyên tắc khách hàng là Thượng đế. Tuyệt đối đừng tức giận. Nào, nào, nào. Ăn miếng trái cây đi, ăn miếng trái cây đi.

    Đừng tức giận. Đặc biệt tươi ngon đấy. Nào, đừng tức giận. Tôi tin chắc là có hiểu lầm, thật đấy. Không có quấy rối tình dục gì ở đây cả. Làm gì có chuyện quấy rối tình dục chứ. Có phải không? Anh xem váy của cô gái đó đi,

    Mông gần như lộ ra ngoài luôn rồi. Rõ ràng là muốn để cho người khác nhìn mà. Chắc không phải cô gái này muốn tống tiền chứ? Bây giờ ngay cả quấy rối tình dục cũng có thể tống tiền được. Nhất định đừng tức giận nhé. Không có, không có.

    Vốn dĩ không hề có quấy rối tình dục. Không có chuyện quấy rối tình dục. Các cậu cũng đừng nhìn nữa. Về làm việc đi. Không có chuyện gì rồi, phải không? Bạch Chân Tướng, đừng có kiếm chuyện không đâu nhé. Cái gì mà trở thành quấy rối tình dục luôn rồi,

    Chuyện này có lớn lao gì đâu. Anh trai này, là khách hàng chính, khách hàng chính lâu năm. Tôi tin tưởng anh ấy, anh mau xin lỗi anh ấy đi. Chuyện gì gọi là chuyện lớn, chuyện gì gọi là chuyện nhỏ, anh làm sao phân định được?

    Quấy rối tình dục chính là quấy rối tình dục. Không phân biệt nặng nhẹ. Anh đã quấy rối cô ấy, có thể sẽ tạo nên tổn thương tâm lý nghiêm trọng cho cô ấy. Bây giờ nói khách hàng là Thượng đế, đây chỉ là một tấm màn che thôi.

    Chẳng phải là vì lo lắng việc làm ăn của chính mình bị ảnh hưởng sao? Mọi người cũng như thế. Rõ ràng trong lòng mình rất rõ ràng việc Hách Điềm bị quấy rối tình dục. Để giữ chân vị khách hàng xấu tính này, các cô cậu lại vờ như không thấy,

    Khiến cho Hách Điềm bấm bụng chịu đựng, giả vờ như không có việc gì. Còn có những người vây xem các anh, không giúp đỡ thì thôi đi, còn nói mấy lời nhảm nhí. Suy diễn ý nghĩa của người khác một cách ác ý.

    Thái độ ngầm đồng ý và nhân nhượng tránh phiền hà này của các anh biến tướng giúp đỡ cho hành vi bẩn thỉu của anh ta. Các anh đều là những kẻ đồng lõa, chính vì các anh nên người bị hại ngay cả dũng khí phản kháng cũng không có.

    Nếu tất cả những người bị hại đều giữ im lặng vậy thì người tiếp theo bị quấy rối tình dục, có khả năng chính là người nhà của anh, bạn bè của anh, cũng có thể là chính bản thân anh. Nói hay lắm. Nói xong chưa? Tôi có thể đi rồi chứ.

    Mời anh, mời anh. Điện thoại. Xoá ảnh trong điện thoại đi. Anh là ai? Không… chuyện này… Anh tránh ra cho tôi, anh tránh ra cho tôi. Anh ơi, tôi không sao cả. Các anh đợi đấy cho tôi. Tôi không sao, tôi không sao. Anh trai ơi, lần sau lại đến nhé.

    Bạch Chân Tướng, anh muốn làm gì hả? Chê việc nhỏ quá hả? Còn cái gì mà quấy rối tình dục nữa chứ. Vốn dĩ tiệm của chúng ta kinh doanh đã không tốt. Anh muốn phá hư cái tiệm này có đúng không? Anh đợi đó cho tôi. Đợi đấy. [Tam Sinh Hữu Hạnh]

    Chỉ nói đùa một chút thôi cũng không đến mức ầm ĩ như vậy chứ? Việc làm ăn chịu ảnh hưởng, tiền thưởng tháng sau lại đi tong rồi. Mỗi lần ông anh trai đó đến đều mua một đống đồ, cũng xem như là khách VIP của cửa hàng rồi.

    Làm việc ở tiệm mà ăn mặc đẹp quá thì rất dễ gây rắc rối. Đối đầu với khách hàng có lợi ích gì chứ? Cho dù anh ta thật sự quấy rối Hách Điềm thì sao chứ, sờ một chút cũng có mất miếng thịt nào đâu. Cô vẫn ổn chứ?

    Cô đừng để ý đến lời ong tiếng ve của những người đó. Cô không quản được suy nghĩ của người khác đâu. Bọn họ nghĩ thế nào cũng không quan trọng, điều quan trọng là bản thân cô nghĩ thế nào. Tôi… Khi nãy, khi nãy hắn ta quấy rối cô,

    Tại sao cô không đứng ra chỉ trích anh ta? Vừa nãy tôi rất bối rối, cũng rất sợ hãi, cho nên tôi không dám nói. Loại người đó chính là đang lợi dụng tâm lý sợ hãi của cô, mới dám tùy tiện làm bậy.

    Có phải anh cũng cảm thấy tôi rất vô dụng không? Cũng… cũng không đến mức đó. Lúc nhỏ, tôi đã gặp qua tình huống này một lần rồi, nhưng mọi người đều quay ngược lại chỉ trích tôi. Cho nên lần này tôi nghĩ có phải chỉ cần nhịn một chút

    Thì có thể xem như chuyện này chưa từng xảy ra. Hình như có một số người sẽ nghĩ như vậy. Lùi một bước biển rộng trời cao, nhịn một lúc sóng yên biển lặng, đúng không? Cô nhịn cơn giận ngày hôm nay, cô cảm thấy trong lòng mình sóng yên biển lặng sao?

    Người phải chịu trừng phạt là hắn ta, không phải cô. Cô nên dũng cảm một chút. Người có thể bảo vệ an toàn cho cô trên thế giới này chỉ có chính cô. Vậy tôi đi làm việc trước đây. Nhịn một lúc sóng yên biển lặng, đây là lời nói xằng gì vậy.

    Sao lại có người nghĩ như thế thật chứ? Tôi vừa nghe nhân viên tiệm nói, cậu vì giúp đỡ đồng nghiệp nên đã đuổi một tên háo sắc đi mất. Không có, không có. Làm tốt lắm! Nào. Uống một hộp đi. Anh Long được đấy. Sao anh biết tôi thích uống thứ này?

    Con trai tôi mới thích uống thứ này. Có thể hỏi tuổi tác của con anh không? Tám tuổi. Uống đi, không sao cả. Cậu coi, cậu khách sáo gì chứ. Hoả Hoả, cậu đã giặt cái áo ghi lê ca-rô vàng lần trước chưa? Nếu chưa giặt tôi giặt giúp cậu.

    Đương nhiên là chưa giặt rồi, tôi thật sự đã sưu tầm lại. Khương Hoả Hoả, cậu học thói hư rồi. Làm kỉ niệm, làm kỉ niệm. Cho cô xem thử, tác phẩm gần đây của tôi. Tác phẩm mới hả? Vẽ trong bao lâu? Không lâu lắm. Linh cảm đến rồi thì vẽ thôi.

    Nào, xem thử xem. Cậu giỏi thật đấy! Bức tranh này thật sự rất tuyệt đấy. Tôi đặt tên cho bức tranh này là “Sao Băng”. “Sao Băng”? Nhìn thấy bức tranh này thì tôi liền nghĩ đến nằm trên bãi cỏ, chỉ cần ngẩng đầu lên

    Thì có thể nhìn thấy các vì sao trải đầy khắp bầu trời. Giảm bớt cả một nửa áp lực. Thực ra, tôi… tôi chưa từng đi làm, nhưng tôi biết trong cuộc sống của con người không chỉ có công việc. Cô ở trước mặt tôi cũng thế, vui vẻ là chính.

    Quên đi những thứ vụn vặt trong cuộc sống. Quên đi công việc, quên đi Bạch Chân Tướng. Cậu… Tôi thấy một nửa lời cậu nói là đúng. Trong cuộc sống không thể chỉ có mỗi công việc, cũng nên giải phóng áp lực của bản thân,

    Nhưng công việc cũng sẽ khiến chúng ta vui vẻ. Đối với tôi mà nói, Bạch Chân Tướng cũng là một phần vui vẻ trong lòng tôi. Nhưng bức tranh này có thể giúp tôi giải phóng đi một nửa áp lực. Có sao băng thật kìa. Mau, mau, mau ước đi, ước đi.

    Lúc này cầu nguyện là linh nhất đó. Hy vọng sự thật sớm được điều tra rõ ràng, Giám đốc Bạch có thể về lại công ty sớm một chút. Tôi ước xong rồi. Cô ước điều gì thế? Ước là… Chúc cậu thêm phúc lại thêm vui.

    Tôi hát tới hát lui bụng tôi đói luôn rồi, chủ yếu do công việc này của tôi áp lực lớn quá. Như thế này đi, tôi mời cậu ăn cơm. Tôi lãnh lương rồi. Hơn nữa, để thưởng cho cậu vì bức tranh này cậu vẽ thật sự rất đẹp,

    Rất có cảm giác nghệ thuật. Đi nào. Người anh em, nhanh nào, nhanh nào! Tôi nói cho cậu biết sau này bớt lo chuyện bao đồng đi. Báo cáo kiểm nghiệm thương tích của tôi ra rồi. Tôi phải báo cảnh sát! Tôi phải kiện các anh. Tôi muốn các anh phải bồi thường!

    Chuyện này, chuyện này… Anh trai à, chuyện này… Vết thương thành ra thế này rồi á? Thế này mà là gãy nát xương sao? Tôi sẽ bảo cậu ta xin lỗi anh ngay lập tức. Xin lỗi gì chứ? Bây giờ là lúc xin lỗi sao? Tôi muốn các anh bồi thường! Bồi thường,

    Chắc chắn sẽ bồi thường. Mấy khoản phí của anh như tiền viện phí, phí chậm trễ công việc, phí giao thông tôi bồi thường gấp đôi cho anh, được chứ? Bồi thường gì chứ? Tôi xin lỗi cái gì? Anh quấy rối người khác, tôi xin lỗi gì chứ?

    Anh bị thương gì, đưa tôi xem thử báo cáo kiểm nghiệm thương tích đi. Dù sao cũng là bị thương rồi. Đúng vậy, dù sao cũng chính là bị thương. Bạch Chân Tướng, anh mau chóng xin lỗi cho tôi, được không hả?

    Lần trước xin lỗi Giám đốc Triệu cũng không sao còn gì. Bây giờ cậu giả vờ với tôi làm gì, mau xin lỗi đi, mau! Có một số lỗi có thể xin lỗi, nhưng có một số lỗi có chết cũng không thể xin lỗi. Ơ hay, cái anh này…

    Người phải xin lỗi cũng không phải là Giám đốc Bạch, mà là hắn ta. Quản lý, mỗi lần anh ta đến tiệm chi tiêu mua sắm đều lấy danh nghĩa mua sắm mà tiến hành quấy rối tôi. Còn chặn đường tôi về nhà nữa.

    Dẫn đến việc mỗi lần tan làm về nhà tôi đều rất sợ hãi. Bây giờ tôi không muốn tiếp tục nhẫn nhịn nữa. Tôi cần phải đứng ra, anh ta đang quấy rối tình dục tôi. Tại sao ngày hôm qua không nói? Bởi vì tôi sợ. Tôi sợ anh. Tôi sợ anh ta.

    Tôi sợ ánh mắt của tất cả những người xung quanh. Nhưng tôi thấy rằng người phạm sai lầm nên bị trừng phạt. Ngày hôm qua Giám đốc Bạch đứng ra bảo vệ tôi, hôm nay tôi cũng có trách nhiệm đứng ra bảo vệ ý tốt của anh ấy. Đúng đó.

    Cô… sao hôm qua cô không nói? Chắc chắn cậu ta hoặc anh ta đã sai khiến cô hắt nước bẩn vào người khách hàng. Không có ai sai khiến tôi cả, là tự bản thân tôi muốn đứng ra. Cô! Được rồi, được rồi. Anh trai, tôi nói anh nghe.

    Thật ra tôi đã tạm ngưng công việc của hai người bọn họ rồi, để họ tự kiểm điểm lỗi lầm của mình một cách nghiêm túc. Nhất định sẽ trả lại công bằng cho anh. Thương lượng gì mà thương lượng chứ? Tôi nhất định phải có được bồi thường tương ứng.

    Nếu không các anh cứ đợi lệnh triệu tập của toà án đi. Đừng, đừng mà, anh trai à. Các anh vẫn chưa biết là tôi làm gì đúng không? Tôi chính là phóng viên nổi tiếng đấy. Cứ chờ đấy. Anh trai, anh trai à. Anh trai. Anh trai, xin dừng bước, anh trai.

    Tôi nghe nói Ngỗng Bá Vương đã bị quấy rối tình dục đấy. Làm gì có, là nhân viên nữ của cửa hàng bị khách nam quấy rối tình dục. Ngỗng Bá Vương ra tay bênh vực kẻ yếu, đã công kích người khách nam đó. Thế này mới giống phong cách của anh ta.

    Bây giờ vẫn chưa biết có phải là quấy rối tình dục hay không, bọn họ mỗi người mỗi ý. Theo tôi thấy, nếu nhân viên nữ này đã thực sự bị quấy rối tình dục thì Ngỗng Bá Vương làm rất đúng. Anh nói có đúng không? Mọi người nói xem, chuyện ẩm thực

    Còn chưa hoàn toàn lắng xuống, Tiểu Bạch lại làm một màn anh hùng cứu mỹ nhân. Cứ cho là muốn làm anh hùng cũng phải xem thời cơ chứ, đúng không nào? Vừa nãy tôi nghe nói Giám Đốc Ngao đã rất tức giận, cho rằng việc này

    Hoàn toàn là Giám đốc Bạch gây chuyện thị phi, đã đình chỉ công tác anh ta rồi, chuẩn bị đuổi việc anh ta đấy. Tôi hoàn toàn tin tưởng anh trong chuyện này, nếu anh bị công ty đuổi việc thì tôi cũng không làm nữa. Tôi hoàn toàn không quan tâm.

    Rõ ràng Hách Điềm là người bị hại, dựa vào đâu mà phải chịu phạt? Bây giờ tôi đi tìm cửa hàng trưởng. Tôi thấy anh ta rồi. Từ chức cũng được. Bớt việc cho công ty rồi. Tôi… Tôi thu dọn đồ đạc xong sẽ đi. Cô phải hiểu là

    Thực ra công ty không muốn để cô đi, nhưng cô cũng biết tình hình hiện tại của công ty thực ra không tốt lắm. Cô đi như thế này quả thực tốt cho tất cả mọi người. Thật ra, cá nhân tôi cũng hài lòng với công việc của cô lắm,

    Nhưng cô cứ nhất quyết đòi đi thì tôi cũng hết cách rồi. Chúng ta… Cửa hàng trưởng. Hách… Hách Điềm. Mặt cô sao thế? Không… không sao. Cái tên đó lại uy hiếp cô nữa? Không có. Giám đốc Bạch, cảm ơn những gì anh đã nói với tôi.

    Tôi sẽ luôn ghi nhớ chúng. [Lộ Đa,] [tôi có việc gấp cần tìm cô.] [Đi đâu thế?] Xin lỗi, tôi đến trễ rồi. Cô nhìn vết thương trên mặt cô ấy đi. Anh nghi ngờ người đàn ông quấy rối tình dục kia đã đánh cô ấy? Cô ấy không dám nói sự thật,

    Sợ bị trả thù nên kêu tôi đến để cùng đưa cô ấy về, đúng không? Không đơn giản như vậy đâu. Tôi phải biết lý do thực sự khiến cô ấy từ chức. Cô là phụ nữ, cô dễ trao đổi với cô ấy. Anh làm gì thế? Buông em ra. Đi.

    Buông em ra. Em đã đồng ý với anh là sẽ từ chức rồi. Anh thực sự đừng nên đã sai lại thêm sai nữa. Khi nào thì đến lượt cô dạy tôi làm việc? Người này nhìn có vẻ quen mắt nhỉ. Cô đi cùng với tôi! Ai thế?

    Anh buông em ra! Buông em ra! Làm gì thế hả? Lại gặp nhau rồi. Đừng đuổi theo nữa. Anh ấy… anh ấy là bạn trai tôi. Uống chút nước trước đã. Bạn cùng phòng tôi đến phim trường quay phim rồi. Cô có thể ở chỗ tôi vài ngày trước đã,

    Tôi sợ cô về thì anh ta lại đánh cô. Tôi vẫn nên quay về thì hơn, không làm phiền hai người nữa. Cô là muốn về nhà hay là về với cuộc sống rối rắm của cô? Tôi… Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì giữa hai người

    Nhưng nếu đây là cuộc sống mà cô muốn thì chúng tôi không có quyền can thiệp vào. Tôi tiễn cô. Đưa tôi xem thử nào. Đều là do anh ta đánh cả sao? Anh ấy vẫn luôn không biết chuyện tôi bị quấy rối tình dục. Không biết tại sao

    Hôm qua lại biết rồi, anh ấy liền nói tôi gạt anh ấy, bảo tôi không biết xấu hổ. Anh ấy còn chọn những nơi sẽ lộ ra ngoài để đánh, bảo là để lại sẹo thì sẽ không còn xinh đẹp nữa, sẽ không có ai quấy rối tôi nữa.

    Còn nói số tiền mà tôi kiếm được cả năm còn không bằng số tiền anh ấy kiếm được trong một buổi chiều, nên bắt tôi từ chức. Anh ta đúng là tên tồi tệ mà. Nếu cô cũng đã cảm thấy uất ức sao phải chịu đựng lâu như vậy? Tôi không hiểu. Vì…

    Tôi và anh ấy đã ở bên nhau nhiều năm rồi. Dù có bên nhau nhiều năm thì anh ta cũng không thể đánh cô thế này. Nhưng mà tôi rất yêu anh ấy. Có thể chỉ vì công việc của anh ấy không như ý, áp lực quá lớn thôi.

    Vậy cô có biết cô nên đi báo cảnh sát không? Không thể như thế này được. Cứ cứ mãi nghĩ cho anh ta, anh ta lại đối xử với cô như vậy. Hình thức hoạt động của cô là lợi nhuận âm à? Khi nãy cô nói

    Số tiền anh ta kiếm được một buổi chiều nhiều hơn cô kiếm được trong một năm, là chỉ buổi chiều ra mắt sản phẩm mới hôm đó sao? Đó là do anh ấy… là anh ấy tự chủ động muốn làm, căn bản không phải vì tôi. Anh ấy chỉ vì tiền thôi.

    Anh ấy còn uy hiếp tôi, bảo tôi ngày hôm sau không cần đến làm việc. Còn nói với tôi nếu không nghe lời anh ấy, anh ấy sẽ… Không sao đâu. Nếu bây giờ cô không muốn nói thì đợi cô nghỉ ngơi khoẻ rồi nói với chúng tôi cũng được.

    Hai người không biết anh ấy đáng sợ thế nào đâu. Vì kiếm tiền mà anh ấy có thể uống thuốc độc. Lúc đầu, tôi còn tưởng anh ấy thật sự trúng độc, tôi rất lo lắng cho anh ấy. Kết quả, khi tôi đến bệnh viện anh ấy còn khoe khoang với tôi

    Khả năng diễn xuất của anh ấy đã gạt được tất cả mọi người. Hơn nữa, còn nhờ đó mà kiếm được số tiền lớn. Tôi đã vô cùng kháng cự, anh ấy còn uy hiếp tôi, bảo nếu tôi nói cho người khác thì tôi xong đời rồi. Nếu tôi im miệng lại

    Anh ấy sẽ đưa tôi cao chạy xa bay. Tôi không muốn như thế. Triệu chứng điển hình của Hội chứng Stockholm. Đây là bệnh, phải trị. Cô… Nhà vệ sinh của cô ở đâu? Đi thẳng, rẽ phải, ra cửa. Được, cảm ơn. Không phải cô sợ anh ta đánh cô

    Hay trả thù cô đúng không? Cô là sợ cô làm như thế này, anh ta sẽ không thích cô nữa. Cô biết người này đối xử hoàn toàn tệ bạc với cô, nhưng chỉ cần anh ta đồng ý ở bên cô thì cô cũng chấp nhận bản thân chịu đựng mọi uất ức

    Để nghe theo anh ta, để duy trì mối quan hệ này đúng không? Tôi… Tôi cũng không biết nữa. Thật ra, cô và tôi rất giống nhau. Thật ra, tôi cũng không biết biểu đạt cảm xúc của bản thân như thế nào. Tôi cũng rất mong

    Người khác có thể chú ý đến tôi một chút, quan tâm tôi một chút, nên tôi sẽ lờ đi cảm nhận của bản thân mình mà hùa theo người khác, để họ có thể thích tôi hơn một chút. Nhưng một ngày, tôi gặp được một người

    Có tính cách hoàn toàn khác với tôi. Con người này độc miệng, thích khoe khoang, tự luyến. Hơn nữa toàn nói những đạo lý không đâu, có lúc tôi hận không thể bảo anh ấy đi… Nhưng, chính là người này đã dạy cho tôi phải biểu đạt bản thân trước như thế nào,

    Trước tiên phải yêu chính bản thân mình, như vậy thì một người con gái mới trở nên tự lập, độc lập, tự tin. Như thế cô ấy mới đủ mạnh mẽ để bảo vệ chính mình. Cảm ơn cô. Hách Điềm, cô có biết ngày mai anh ta sẽ gặp ai ở đâu không?

    Từ trước đến giờ, anh ấy không cho tôi hỏi nhiều về chuyện của anh ấy. Cô cứ ngủ ở đây đi. Tôi… tôi biết anh muốn nói gì. Anh muốn nói cách sử dụng không gian trong phòng này của tôi rất tệ, kết hợp màu sắc không đẹp.

    Hơn nữa chất lượng cuộc sống không được cao. Quan trọng nhất là chỗ này của tôi quần áo vứt lung tung. Giao Phòng Sản phẩm vào tay người như tôi, sớm muộn cũng tan tành, đúng không? Đối với thẩm mỹ trong phòng của cô tôi không có chút kỳ vọng nào cả.

    Căn phòng này của cô dù có là một đống đổ nát vừa bị đánh bom thì tôi cũng không ngạc nhiên đâu. Đây là tranh cô vẽ lúc nhỏ? Tranh tôi đã vẽ lúc nhỏ đấy. Căn nhà trong mơ của tôi. Nhưng tôi đã thuê được rồi, sẽ thành hiện thực nhanh thôi.

    So với căn nhà với cảnh biển lạnh như băng của anh không biết là tốt hơn bao nhiêu đấy. Cô không lạnh như băng đó là vì giờ phút này cô đang ôm một con ngỗng. Sao thế? Tôi và anh ấy có một ứng dụng hẹn hò cặp đôi,

    Anh ấy vẫn luôn dùng cái này để theo dõi tôi. Nhưng tôi thấy chúng ta có thể dùng cái này… Theo dõi ngược lại anh ta. Có lẽ, có lẽ là ở đây nhỉ. Tìm thử xem. Ở đâu chứ? [Loan Duyệt] Có người đi qua rồi kìa.

    Anh ơi, làm sao để đến toà C? Hỏi đường thôi. Anh ơi, mua đoá hoa tặng bạn gái đi. Hoa có vấn đề không nhỉ? Không mua, mau đi chỗ khác đi. Bán hoa thôi. Chẳng lẽ không đến nữa sao? Dù sao giao dịch trực tiếp

    Không an toàn như giao dịch qua mạng. Nhưng giao dịch trực tiếp khó để lại dấu vết. Tam Hạnh? Ở đây mà đặt hàng gì chứ? Anh Long? Theo định vị thì chính là ở đây. Anh. Anh. Điện thoại của Hách Điềm. Còn chạy nữa không? Những video này là bằng chứng.

    Hơn nữa còn có chứng nhận chẩn đoán của bệnh viện. Bọn tôi còn tìm được, anh nghĩ cảnh sát không thể tìm được sao? Cảnh sát Đặng, tôi là Tiểu Bạch. Nói cho anh chuyện này nhé. Được, được, được rồi. Đừng gọi nữa. Nói đi. Các anh muốn tôi làm gì?

    Thương nhân bất lương! Vu cáo đánh người! Đền tiền! Nơi công cộng đừng có ồn ào lớn tiếng. Thương nhân bất lương! Vu cáo đánh người! Đền tiền! Đền tiền! Vu cáo đánh người! Đền tiền! Trước đây không gọi cảnh sát nên anh lên mặt phải không? Còn dẫn người đến làm loạn.

    Anh muốn làm gì? Chuyện gì thế? Có chuyện gì thế? Đúng là tức muốn chết. Anh ở đây làm gì hả? Anh hại công ty còn chưa đủ hả? Mau tránh ra, đừng có lộn xộn ở đây. Anh trai, anh trai à. Đặt mấy tấm băng rôn này xuống trước được không?

    Đền tiền, nhất định sẽ đền. Đừng hòng động vào những tấm băng rôn này. Nhất định sẽ cho anh một con số vừa ý mà, được không? Trước tiên, chúng ta… Ảnh… ảnh hưởng không tốt. Anh bớt nói nhảm đi. Mời anh uống nước trước. Giám đốc Ngao, Giám đốc Ngải.

    Đã hết cách kiểm soát tình hình rồi. Từ sau khi tên Bạch Chân Tướng này đến cửa hàng, không có ngày nào là sống yên ổn cả. Tỷ lệ đánh giá kém của chúng ta tăng vọt. Không chỉ như vậy, lần này thật sự quá đáng lắm rồi.

    Lại còn đánh nhau với khách hàng, làm tôi cũng bị khách hàng đánh luôn này. Tôi chịu uất ức một chút cũng không tính là gì, nhưng chuyện này liên quan đến danh dự của công ty chúng ta đấy. Hơn nữa, theo như tôi điều tra,

    Người đó còn là một phóng viên nổi tiếng. Phải không? Chuyện này có phải thật hay không vẫn chưa có quyết định cuối cùng. Theo như tôi thấy, thật ra là Bạch Chân Tướng xúi Hách Điềm nói. Trước khi anh ta đến chẳng có chuyện gì cả,

    Sao anh ta đến thì lại xảy ra quấy rối tình dục chứ? Mọi người suy nghĩ xem. Chuyện là, Giám đốc Ngải, là… tôi, tôi cảm thấy bây giờ chân tướng việc này có thế nào đã không quan trọng nữa rồi. Quan trọng là

    Danh dự và hình tượng của Tam Hạnh chúng ta. Tuyệt đối không thể để chuyện này lan truyền ra ngoài nữa. Nếu truyền ra ngoài, đối với với Tam Hạnh chúng ta mà nói chính là tai hoạ ngập đầu đấy. Tam Hạnh chúng ta tuyệt đối không thể bị cuốn vào

    Bất cứ vòng xoáy dư luận nào nữa. Giám đốc Ngao, ý của anh thế nào? Nếu thật sự tồn tại chuyện quấy rối tình dục, hơn nữa người bị quấy rối là nhân viên phục vụ cấp thấp, vậy thì chuyện này tôi cho rằng Bạch Chân Tướng đã làm đúng. Nhưng xuất phát

    Từ góc độ công ty, từ góc độ lý trí, cá nhân tôi đồng ý với cách nói của Giám đốc Triệu. Chuyện này không thể tiếp tục ầm ĩ nữa, không được để công ty phải nhận bất cứ tổn thất nào, rất không có lợi cho công ty.

    Trước mắt cứ thế này đi, cứ tiếp xúc với đối phương trước đã, xem xem anh ta có yêu cầu gì. Vâng, vâng, vâng. Cần thoả mãn thì thoả mãn, cần chi tiền thì chi tiền. Dàn xếp ổn thoả trước. À, Giám đốc Ngải, tôi còn có một đề nghị nhỏ.

    Anh nói đi. Đó là tôi cảm thấy tên Bạch Chân Tướng này, thật sự không thể giữ lại được. Tôi đề nghị ngay bây giờ, lập tức đuổi việc anh ta. Nếu không chúng ta có làm nhiều chuyện đi nữa, chỉ cần anh ta còn ở đây

    Anh ta cũng sẽ huỷ hoại công ty. Đã bị hủy rồi. Tiểu Ngải à, tôi thấy đã đến lúc cân nhắc về việc này rồi. Có những lúc phải quyết đoán. Cứ gọi cậu ấy vào đây trước đã. Đã lâu không đến nơi này rồi.

    Giám đốc Ngải chỉ là tạm thời đình chỉ anh. Anh đã làm rất tốt rồi. Đình chỉ hay không, không quan trọng. Có ở Tam Hạnh hay không cũng không quan trọng. Chỉ cần chân tướng được điều tra rõ ràng, câu được con cá lớn, thì tôi là người chiến thắng.

    Người cười đến cuối cùng, thì cười mới đẹp được. Quả nhiên Ngỗng Bá Vương thay đổi rồi. Tôi không nói gì cả. Tôi hỏi làm sao để đối phó với người đàn ông trúng độc và anh Long? Hành vi của người đàn ông trúng độc bị nghi là doạ nạt tống tiền,

    Cố ý gây thương tích, thuộc về phạm tội toàn diện không góc chết. Nhân chứng vật chứng đều có đủ, đối phó với loại lưu manh vặt mềm nắn rắn buông này đúng là quá dễ dàng rồi. Còn mục đích dài hạn của chúng ta

    Là khoan hãy để anh Long phát giác ra. Cứ mặc cho người đàn ông trúng độc làm theo ý mình, để anh ta tiếp tục nâng cao giá tiền, tăng đến khi anh Long không thể nào chấp nhận được nữa, thì anh Long sẽ làm gì?

    Anh Long sẽ tìm cấp trên của anh ấy. Cá lớn. Cậu đang làm gì thế? Mình muốn đăng tải những đoạn video đã qua chỉnh sửa này lên mạng. Như vậy bọn họ sẽ tiêu đời. [Trợ lý mã số video, đăng tải trạng thái]

    [Người đàn ông hèn hạ này không chỉ uy hiếp] [nhân viên bị quấy rối tình dục,] [còn khiến cho đối phương bị thương.] [Kẻ quấy rối đã phạm tội nguỵ tạo chứng nhận thương tích,] [doạ nạt tống tiền các công ty có lương tâm.] [Nhân viên ưu tú như vậy]

    [mà lại bị công ty đình chỉ.] [Anh Long đã xuất phát.] Không được rồi. Tính cảnh giác của anh Long quá cao. Nghĩ cách khác thôi nào. Bọn con muốn bóng bay, muốn bóng bay. Nóng quá đi mất. Không sao chứ? Không sao. Doạ tôi sợ chết khiếp. Cậu đền tiền đi chứ.

    Ông ơi, ông ơi. Ông ơi, ông không sao chứ? Chiếc xe moto đó nhắm vào tôi mà đến. Đáng sợ quá! Ông ơi. Đừng ngơ ra đó, gọi xe cứu thương đi. Tôi thấy tình hình này kêu xe cứu thương cũng không kịp cứu người rồi. Vậy chỉ còn một cách thôi.

    Bạch Chân Tướng. Ba phút sau, anh Long sẽ đi qua bên đó. Đưa ông lão đó đến nơi an toàn trước đi. Ông ơi, ông cùng cháu sang bên này một chút được không? Không sao chứ? Không sao. Cậu đền tiền đi chứ. Lần này anh nhìn rõ biển số xe chưa?

    Nhìn không rõ. Biển số xe đã bị che lại rồi. Bạch Chân Tướng. Trùng hợp thật. Ra ngoài đi dạo một chút ấy mà. Xem quần áo ấy à. Anh xem. Hết cách rồi. Bạch Chân Tướng. Sự xuất hiện của người đàn ông lái xe moto đó

    Có khi nào là tác dụng phụ của vòng lặp thời gian không? Không thể nào. Anh ta xuất hiện trước khi chúng ta sử dụng vòng lặp thời gian. Vậy có khi nào là kẻ thù của anh không? Sao tôi lại có kẻ thù được chứ? Thật ra,

    Đây cũng không phải là lần đầu tiên. Trước đây cũng có vài lần có những khung cảnh rất kỳ quái xuất hiện trong đầu tôi. Cũng không biết là mơ hay là tưởng tượng. Vậy sao anh không nói? Không sao chứ? Thám tử tài ba Bạch Vô Khuyết đã đến.

    Trải qua chuyện này, em thấy em lại có thể phát triển nghiệp vụ mới rồi. Nói đi nào. Lần này muốn em làm gì? Năm phút nữa là anh Long tới đây, em cùng Lộ Đa đi theo anh ấy, anh đi gặp người chạy moto đó thử xem. Chụp, chụp đi!

    Một người đàn ông sao lại đến tiệm làm móng? Có khi nào cấp trên của anh ta là một chị gái xinh đẹp không? Nếu thực sự như vậy, em phải dùng mỹ nam kế để hoàn thành trọng trách hàng đầu. Anh là ai? Ông chủ Vu,

    Ở đây có vẻ thoải mái nhỉ. Chuyện mà anh sắp xếp cho tôi đều đã ổn thoả cả rồi. Vậy thì tốt. Thầy Vu?