Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 15 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 15: Tôi Không Phải Người Chỉ Biết Yêu Đương] Ông chủ, cái cây này bao nhiêu tiền thế? Cô gái đợi chút nhé, tôi ra đó xem thử ngay đây. [Bạch Vô Khuyết: SOS]
Anh ấy đã không nhúc nhích hai tiếng rồi. Cứ nhìn chằm chằm vào một chỗ như thế. Trước kia anh ấy từng có triệu chứng này không? Hình như trước đây từng có một lần. Là sau khi anh ấy không cẩn thận béo lên 1,2 cân, bị người khác chê béo,
Anh ấy không nhúc nhích 24 tiếng. Thế này nhé, tôi ở bên anh ấy một lát. Cậu về phòng trước đi. Đi đi! Giám đốc Bạch, tôi đánh cược là anh sẽ xin lỗi, kiếm được một khoản tiền lớn. Tôi mời anh đi ăn đồ ăn ngon nhé? Giám đốc Bạch,
Sao anh không nói chuyện thế? Tôi muốn rời khỏi Tam Hạnh. Tại sao chứ? Anh không tiếp tục điều tra nữa à? Không điều tra được gì cả. Manh mối bị đứt đoạn rồi. Có lẽ thật sự chỉ là một chuyện ngoài ý muốn. Ngày nào tôi cũng nhẫn nhịn chịu đựng,
Căn bản không có ai cảm kích. Họ còn cảm thấy là tôi đem vận rủi đến cho cửa hàng. Có phải là nhân viên cửa hàng đã nói gì đó khó nghe hay không? Anh đừng để bụng. Tôi thèm để ý đến những gì họ nói chắc? Căn bản không quan tâm.
Chưa bao giờ quan tâm. Anh không quan tâm, nhưng mà sự việc “Ẩm Thực Người Lười” rõ ràng là có rất nhiều điểm đáng ngờ. Là ý niệm cố chấp của tôi đang quấy phá. Một người ưu tú cũng có khả năng thất bại. Tôi phải học cách chấp nhận điều này.
Được thôi. Tôi ủng hộ anh rời khỏi Tam Hạnh. Sao không khuyên nữa? Không khuyên nữa. Bởi vì rời đi thì đơn giản lắm. Ở lại phải đối mặt với sự nghi ngờ của người khác thì đau khổ biết bao. Đặc biệt là đối mặt với sự hiểu lầm của người khác
Còn phải kiên trì với suy nghĩ của bản thân. Còn phải chứng minh với mọi người rằng suy nghĩ của bản thân có giá trị, có ý nghĩa. Đau khổ quá! Cùng lắm thì phủi tay bỏ đi, ném hết những chuyện phiền lòng kia cho Phòng Sản phẩm chúng tôi,
Ném cho cửa hàng. Như thế thì thoải mái biết bao. Hơn nữa, với năng lực của Giám đốc Bạch, rời khỏi Tam Hạnh, các công ty lớn kiểu gì cũng tranh nhau giành lấy anh. Anh sợ gì chứ? Phép khích tướng không có tác dụng đâu. Tôi không khích tướng anh.
Anh nghĩ mà xem. Rời đi sẽ phải đối mặt với cảm giác thất bại và chán nản. Nhưng những cảm giác này cuối cùng cũng sẽ qua đi thôi. Nhưng ở lại thì khác. Không những mỗi ngày đều phải chịu đựng cảm giác thất bại cực lớn, còn phải nghi ngờ bản thân.
Như thế thì đáng sợ lắm. Giám đốc Bạch, nếu tôi là anh, tôi cũng lựa chọn rời đi. Tôi hoàn toàn hiểu được cảm nhận của anh. Cô hiểu gì chứ? Tôi giống cô chắc? Đương nhiên là không giống rồi. Nhưng anh nghĩ mà xem, làm một người bình thường tốt biết bao!
Còn không cần chịu áp lực tâm lý lớn như thế. Cô mới là người bình thường ấy. Tôi là người bình thường. Xin cô đừng nói gì nữa. Nếu anh vì chuyện này mà mắc bệnh tâm lý gì đó, mắc bệnh trầm cảm, rồi đòi tự sát thì đáng sợ lắm!
Mất nhiều hơn được đó. Còn lời gì nữa không? Tôi nói cho cô biết, tôi không có chút vấn đề gì cả. Không có vấn đề. Nhưng anh nằm bò ra đây hai tiếng, tôi cảm thấy tâm lý anh có vấn đề. Làm việc cả ngày trời,
Đau thắt lưng, nằm bò ra một lát thì sao chứ? Hơn nữa, vừa nãy tôi đang thiền mà. Nghiên cứu khoa học chứng minh người thiền mỗi ngày có thể nắm giữ cuộc sống của bản thân tốt hơn. Giám đốc Bạch, anh đừng tự trách mình quá.
Tôi cảm thấy anh nên học tập tôi nhiều hơn. Phải dùng tâm thái bình thản để tiếp nhận những chuyện ngoài ý muốn này. Phải có trái tim bình thường. Vậy nên quyết định anh đưa ra hôm nay, tôi đều sẽ ủng hộ anh vô điều kiện. Sự bắt đầu mới.
[Buổi ra mắt thực phẩm thay thế bữa sáng của Phòng Sản phẩm] Lộ Đa. Để chúc mừng cô lần đầu làm giám đốc của buổi ra mắt sản phẩm, tôi đặc biệt làm một bộ tạo hình hoàn hảo đến đây. Đến muộn một lát, cô sẽ không giận đâu nhỉ? Đẹp quá đi!
Xin lỗi nhé, Lộ Đa. Hôm qua bạn tôi thất tình, uống hơi nhiều, tôi đi thăm sóc cậu ấy. Tôi mua đồ ăn sáng cho mọi người này. Chào buổi sáng. Chào buổi sáng, thầy Vu. Xin lỗi nhé. À thì… Hôm nay khi đưa vợ đi làm,
Vợ tôi quên không mang túi xách, vậy nên lại quẹo về lấy túi xách. Thầy Vu, tuân thủ đúng 24 quy tắc làm chồng tốt đó. Cô đấy, bình thường không đọc báo đọc sách gì cả. Có mấy quy tắc không phù hợp với giá trị quan bị bỏ hết rồi.
Bây giờ chỉ còn 17 18 quy tắc thôi. Như vậy cũng ưu tú rồi. Nào, bắt đầu thôi. Còn chị Trí Anh nữa. Đúng, đúng, đúng. Lộ Đa, xin lỗi nhé. Hôm qua đứa bé thứ hai nhà chị bị sốt, quấy khóc cả đêm, đến sáng mới hạ sốt.
Xin lỗi nhé, đến muộn mất. Không sao. Nếu mọi người đều đến đủ rồi, cùng xem cái này đi. Với sản phẩm lần này, công ty đã nhấn mạnh nhất định phải có ý tưởng mới, sáng tạo mới. Để quần chúng phá vỡ hình tượng cố hữu trước đây
Về ẩm thực người lười. Bỏ cái cũ tạo ra cái mới. Để Tam Hạnh thu được thiện cảm. Sản phẩm được chọn lần này chủ yếu tập trung vào dòng thực phẩm thay thế bữa chính không chất phụ gia. Mọi người có ý tưởng gì không?
Slide kia của tôi đã gửi cho cô rồi đó. [Tuyển tập trà bánh dưỡng sinh kiểu Tây – Lựa chọn sản phẩm Phòng Sản phẩm] Phỉ Phỉ, lần trước cô đã nộp slide này rồi. Đến sửa cũng không sửa nữa. Lần trước chưa dùng đến, dùng lại thôi mà. Đúng không?
Rất phù hợp. [Mì nưa] Chị Trí Anh, đây là của chị đúng không? Lục Đằng đã từng cho ra mắt sản phẩm này rồi. Vậy sao? Chị không để ý tới. Hình mờ của Lục Đằng vẫn còn kìa. Thầy Vu, anh có ý tưởng gì không? Có, có, có chứ.
Cái… cái này rất tốt đó. Tôi cảm thấy cái này được đấy. Đây là… Đây là kẹo nổ. Sao kẹo nổ có thể làm thực phẩm thay thế bữa chính được? Sao kẹo nổ lại không thể làm thực phẩm thay thế bữa chính chứ? Cô nhìn nhé. Cô mở…
Cô mở rộng mạch suy nghĩ ra một chút. Chúng ta có thể thêm một vài thành phần khống chế cảm giác thèm ăn hoàn toàn từ thiên nhiên. Đúng không? Sau đó chúng ta đóng gói cho đẹp, tuyên truyền quảng cáo. Thắng vì đánh bất ngờ mà.
Không thể ra lá bài an toàn mãi được, đúng không? Lộ Đa, về điều này thì cô phải nghe tôi. Dù sao về phương diện chọn sản phẩm, tôi đã làm rất nhiều năm rồi, đúng không? Cô phải tin tưởng tôi. Nếu tôi đã chọn nó
Thì tôi có lý do để chọn nó. Còn về việc lý do là gì, cô không cần hỏi nhiều. Tôi cũng không cần nói nhiều với cô. Tôi biết cô muốn nói gì. Lộ Đa của chúng ta vừa mới lên làm giám đốc tạm thời, đúng không?
Áp lực tâm lý vô cùng lớn đó. Không sao cả. Cô ấy à, cứ phụ trách làm tốt việc mà cô có thể làm. Việc mà cô không làm được, giao cho chúng tôi làm là được rồi. Cứ từ từ bình tĩnh. Steve, vậy phương án của anh đâu?
Giám đốc Lý, cô ra đây với tôi một lát. Mọi người suy nghĩ kỹ trước đi. Nghĩ gì chứ? Chẳng phải đã nói xong rồi sao? Giám đốc Lý, tôi phải nói với cô một chút. Phòng Sản phẩm các cô bắt buộc phải tham gia hoạt động của Phòng Thị trường
Vào cuối tuần. Bởi vì trước đây “Ẩm Thực Người Lười” khiến chúng ta mất đi rất nhiều khách hàng. Vậy nên Phòng Sản phẩm các cô không có bất cứ lý do gì để từ chối cả. Nhưng mà… Không có nhưng gì hết. Chuyện này cứ chốt như thế đi.
Cô quay về nói với bọn họ một chút. Nếu không hoàn thành được nhiệm vụ, mỗi người đều phải chịu trách nhiệm. Chuyện này… Được rồi, Giám đốc Lý. Tất cả những gì tôi làm bây giờ đều vì cứu vãn thương hiệu của Tam Hạnh.
Bây giờ kế hoạch “Ẩm Thực Người Lười” đã dừng lại rồi. Vậy nên, những phương án về sản phẩm mới bắt buộc phải thu hút được sự quan tâm. Các cô không có sản phẩm tốt, để Phòng Thị trường bọn tôi cùng cạp đất ăn với các cô à?
Nhưng bây giờ chúng tôi vẫn chưa đưa ra được phương án. Nhưng chúng tôi sẽ mau chóng nộp lên. Bây giờ đã là lúc nào rồi? Các cô vẫn chưa đưa ra được. Giám đốc Lý, bây giờ cô là giám đốc tạm thời. Chắc cô cũng phân biệt được nặng nhẹ đúng không?
Còn nữa, nhà cung cấp mới đã móc nối với bên hậu cần chưa? Nếu nhà cung cấp không có được trải nghiệm tốt, bị Lục Đằng nẫng tay trên, thì ai sẽ chịu trách nhiệm này? Chắc cô cũng biết đúng không? Lúc trước, cô bảo tôi giục khoản tiền kia,
Cuối tuần chắc chắn là không đến kịp đâu, cô tự nghĩ cách đi nhé. Chuyện gì vậy? Bạch Chân Tướng. Hôm nay lại không đến. Công ty quy định, bỏ làm vô cớ ba ngày, sa thải không lý do. Tạm biệt nhé, Giám đốc Bạch của tôi. Lý Lộ Đa,
Ngoài việc biết nói “nhưng” thì cô còn biết nói gì nữa không? Những gì Ngỗng Bá Vương dạy cô, cô quên hết rồi đúng không? Đến từ chối cô cũng không biết, sao có thể làm tốt một giám đốc tạm thời được? Nào, nào, nào!
Mọi người đặt công việc trong tay xuống đã. Tôi có một việc phải tuyên bố. Căn cứ vào doanh thu mỗi ngày một xuống dốc của cửa hàng chúng ta, vậy nên tôi quyết định tăng thêm một vị trí nhân viên tiếp thị bán hàng ăn thử. Tôi? Hách Điềm,
Nhiệm vụ thần thánh này sẽ giao cho cô đó. Sau này cửa hàng của chúng ta phát triển thế nào dựa cả vào lần này cô có “ngọt” hay không đó. Sau này, cô đừng mặt chiếc quần đồng phục này nữa. Chúng ta có thể đổi qua một chiếc quần ngắn.
Sau đó, đeo một cái tạp dề, hơi bó sát người một chút, để lộ ra ưu thế về dáng người của cô. Đây chính là “kinh tế sức chú ý” mà tôi vẫn luôn nhấn mạnh với mọi người. Đã hiểu chưa? Không phải chứ, ông chủ. Chúng ta
Bán hoa quả, cũng không phải… Công ty và cửa hàng của chúng ta đã tới giây phút sống chết tồn vong rồi. Chỉ có một nhúm người nhỏ như thế thôi, không có cái nhìn đại cục, không có tinh thần cống hiến vô tư.
Nếu tôi có dáng người như cô thì tôi đã tự làm rồi, tôi cần gì phải dùng cô chứ? Tôi… Hơn nữa, nếu cô không làm thì đi ngay cho tôi. Có một đống người muốn làm công việc này của cô đó. [Tam Sinh Hữu Hạnh] Thế này đi.
Nếu vị khách vào cửa tiếp theo có mắt một mí, mình sẽ tiếp tục ở lại đây làm việc. Nếu là mắt hai mí, xin lỗi, không phải tại tôi. Chuyện này cứ quyết định thế đi. Tiếp tục làm việc. Giám đốc Bạch, cơn gió nào thổi anh đến đây vậy?
Đến từ chức đúng không? Anh gửi tin nhắn WeChat cho tôi là được rồi, còn làm phiền anh đích thân chạy đến đây. Tôi tuyên bố nhé… Tôi quay lại làm việc. Làm việc? Trong thời gian tôi nghỉ làm, bổ sung đơn xin nghỉ ốm.
Nên trừ bao nhiêu lương thì anh cứ trừ. Làm ở đây sao? Ở chỗ này. Đi… đi làm việc đi. Kỳ lạ quá đi! Người này cầm tinh sầu riêng à? [Khu trưng bày sản phẩm mới] [Ra mắt sản phẩm mới] Chỗ này đều là chỉ tiêu cần phân phát
Mà Phòng Sản phẩm các cô bắt buộc phải hoàn thành trong hôm nay. Bắt buộc phải hoàn thành trước khi hoạt động kết thúc. Đúng rồi. Đây là do Giám đốc Triệu của chúng tôi căn dặn. Alo, Steve. Sao các anh vẫn chưa đến?
Nếu như thế thì một mình tôi không làm hết được đâu. [Lộ Đa,] [bên tài vụ vẫn chưa đối chiếu sổ sách xong.] [Không biết là lúc nào mới có thể kết thúc.] Thầy Vu, bên anh làm đến đâu rồi? [Bên tôi đang xử lý việc] [lựa chọn sản phẩm với C+.]
[Hôm nay không qua đó được đâu.] Mọi người nhanh lên nhé, cảm ơn! Lộ Đa! Lát nữa tôi có hẹn làm móng, khó hẹn lắm luôn. Cô nhìn xem, gãy cả rồi này. Tôi đi làm trước đã nhé. Thật sự gãy rồi. Nhưng nếu cô đi,
Thì không thể hoàn thành nhiệm vụ này đâu. Tôi tin tưởng cô. Tuyệt đối có thể. Cầu xin đó. Báo cáo của cô làm tệ như thế, cô đưa tôi à? Nóng chết đi được! Chúng ta đi ăn chút gì đó đi. Bên ngoài rất nóng đúng không?
Anh cũng không dễ dàng gì đúng không? Tôi vẫn ổn. Sao chỉ có một mình cô thế? Sếp không có nhân viên à? Những người khác đều bị tôi… sắp xếp đi làm… nhiệm vụ khác rồi. Cô có làm được không đó, Lý Lộ Đa? Có cần tôi
Truyền thụ một ít kinh nghiệm làm giám đốc của tôi cho cô không? Anh mau đi giao hàng của anh đi. Tôi không cần anh lo lắng, tôi rất ổn. Vậy cô cố lên nhé. Anh cũng cố lên. Lái chiếc xe ốc sên của anh cho cẩn thận. Tôi không sao. Đồ ngốc!
Mỏi chân rồi à? Sao anh lại đến đây? Đúng vậy, bận cả ngày trời. Mệt quá đi! Thấy cô bận nên qua đây giúp cô còn gì. Cũng làm gần xong rồi. Đều làm gần xong rồi. Gần xong vẫn là chưa xong. Vẫn phải sắp xếp lại giúp cô một chút.
Cô nghỉ ngơi trước đi, Giám đốc Lý. Ăn ngon miệng thế à? Tôi còn có thể ăn được một bát nữa. Ăn hai bát rồi à? Không, tôi có thể ăn được ba bát. Nếu theo những gì cô nói, vậy thì tôi phải làm ba công việc rồi.
[Triệu Kiêu: Phương án sản phẩm đâu? Hiệu suất thấp! Người đâu? Không đáng tin cậy.] Lại là cái tên Giám đốc Triệu này. Giám đốc Triệu, anh còn mặt mũi mà nói à. Anh đẩy hết công việc của các phòng khác sang Phòng Sản phẩm đang bận tối mắt tối mũi.
Còn trách chúng tôi không biết nặng nhẹ. Nhiệm vụ hàng đầu của Phòng Sản phẩm là gì? Là bỏ cái cũ tạo ra cái mới chứ không phải chạy việc vặt cho Phòng Thị trường các anh. Chắc các anh biết rõ. Hoạt động trực tiếp hôm nay
Là sân nhà của Phòng Thị trường các anh. Chúng tôi chỉ đến để giúp đỡ thôi, các anh đâu hết rồi? Ở đâu chứ? Ném hết cho Phòng Sản phẩm chúng tôi. Anh tưởng tôi là thiên tài quái vật ba đầu sáu tay như Ngỗng Bá Vương sao?
Quả nhiên là Lý Lộ Đa mà tôi đánh giá cao. Có thể sánh được với lần trước công kích mẹ tôi đó. Tôi không có gửi đi. Tôi chỉ giải tỏa chút thôi. Có phải là sau khi làm giám đốc có áp lực rất lớn không? Cô nói với tôi đi.
Nói với anh thì có tác dụng gì chứ? Bây giờ tôi phải nghĩ ra một phương án độc đáo mới lạ. Cô nói như thế là không đúng rồi. Tại sao nói với tôi lại vô ích chứ? Cô đừng quên rằng
Lúc trước là ai giúp chị xử lý được Tổng Giám đốc Hoa. Tôi nhớ chứ, tôi nhớ chứ. Tôi còn nhớ hôm đó anh vô cùng xinh đẹp. Trước khi tôi nghĩ ra được phương án thì không phải là một người bình thường mà là một con ma lang thang. Thực ra,
Bán đồ không thể chỉ quan tâm đến bản thân sản phẩm, chiêu trò đóng gói cũng rất quan trọng. Tôi nói cô nghe nhé. Mẹ tôi là một đại sư bán hàng đó. Tôi tận mắt nhìn thấy bà ấy bán một chiếc ghế với giá trên trời. Vậy nên
Các cô phải đổi một cách nghĩ khác. Đổi một cách nghĩ khác? Ông trời ơi! Ban cho con linh cảm đi. Hợp tác thương hiệu cũng không tồi đâu. Kiểu như Van Gogh á? Chúng tôi không có dự toán đó đâu. Van Gogh trong lịch sử đúng là không có khả năng,
Nhưng Van Gogh trong hiện thực vẫn ở ngay trước mắt đó. Người tôi nói là mẹ tôi. Gần đây mẹ tôi có một dự án rất hot. Chiết xuất sắc tố của bảy loại thực vật tự nhiên vẽ bảy khối vuông. Bây giờ rất được chào đón trên thị trường đó.
Hơn nữa còn nâng cao độ nổi tiếng của bà ấy lên rất nhiều. Cô hiểu ý tôi chứ? Nhưng chẳng phải quan hệ giữa anh và mẹ anh như nước với lửa sao? Hơn nữa bà ấy cũng không thích tôi mà. Như này có được không? Cứ giao cho tôi là được.
Tin tôi đi. Ông chủ, cho hai bát mì nữa. Nếu theo lời cô nói, thì tôi phải làm bốn công việc rồi. Cẩn thận, cẩn thận. Tỉnh rồi à? À thì… xin lỗi nhé. Vừa rồi trên đường tôi ngủ thiếp đi mất. Không sao. À thì…
Tôi để nước bọt dính lên áo anh rồi. Thế này đi, anh cởi ra tôi giặt khô cho anh, rồi tôi sẽ đưa… Không cần. Tôi phải mang cái áo này về cất đi. Khương Hỏa Hỏa! Tôi đi trước đây. Trời ơi! Lý Lộ Đa! Trùng hợp quá!
Giám đốc Bạch, sao anh lại tới đây? Tôi xử lý chút chuyện công việc thôi. Nhà số hai đường Thái Ma đúng không? [Đường Thái Ma] Làm giám đốc có vui không? Được rồi, cô cũng không cần nói nữa. Tôi biết hết rồi. Làm giám đốc
Không phải là một mình làm hết tất cả mọi việc, mà phải khơi gợi tính tích cực của tất cả cấp dưới. Dùng thuật nhẫn nhịn đó của cô thì không làm được giám đốc đâu. Phải dùng bí quyết riêng của tôi. Cái gì thế? Thuật công kích. Thuật… thuật công kích?
Chưa từng nghe thấy đúng không? Chưa từng nghe thấy là đúng rồi. Trưa mai đến cửa hàng tìm tôi, tôi dạy cô, được không? Được. Được, cô làm việc đi, tôi cũng rất bận đó. Số năm, số năm ở đâu nhỉ? Cô nhớ lại xem.
Lần công kích người khác mà cô ấn tượng sâu sắc nhất là vào lúc nào? Mỗi lần công kích anh. Ngoài cái này ra. Ngoài cái này ra thì tôi không hay công kích người khác lắm. Nhưng chỉ có lúc công kích anh tôi mới không hề do dự. Rất tốt.
Cô tưởng tượng chút nhé. Khi cô công kích tôi, là cảm xúc gì thôi thúc cô? Phê! Lửa giận cháy bừng bừng. Phẫn nộ? Phải nhớ lại cảm giác phẫn nộ đó, tưởng tượng bản thân thành một con bò đực phẫn nộ. Nhìn cái gì cũng là màu đỏ.
Anh đá tôi làm gì? Tôi phản xạ đầu gối thôi. Anh đá tôi, chân anh không sao chứ? Cô… cô đang làm gì vậy? Vừa nãy cô tự dưng bị đá một cái đó. Không đau à? Tôi không đau. Anh chỉ chạm nhẹ vào tôi một cái thôi mà.
Tôi chỉ hỏi thăm chân anh chút thôi. Lời giải thích kia của tôi nghe là biết là nói bậy bạ mà. Cô không lo cho bản thân ngược lại còn lo cho người khác à? Chuyện này… Nhưng anh chỉ chạm vào tôi một cái thôi mà,
Đây cũng không phải chuyện gì quá đáng, đúng không? Khả năng đồng cảm này là rất tốt, nhưng mà nơi làm việc cũng như chiến trường. Phải dữ dằn vào. Có thù tất báo. Dữ dằn, có thù tất báo. Cô hiểu ý tôi chứ? Sao anh lại đá tôi? Dữ hơn chút đi!
Sao anh lại đá tôi? Anh bị điên à? Anh không có mắt à? Anh bị điên đúng không? Được rồi, tạm chấp nhận được. Phải có một đôi mắt giỏi phát hiện lỗi lầm. Ví dụ, hôm nay cô ra ngoài có phải là không soi gương không? Màu vàng phối với màu trắng,
Xấu chết đi được! Tôi soi gương rồi mà. Tôi cảm thấy rất đẹp mà. Màu vàng phối với màu trắng, trẻ trung tươi sáng biết bao. Mắt anh có vấn đề à? Màu vàng có thể phối với màu trắng, cũng có thể không phối với màu trắng.
Nhưng cái gì gọi là xoi mói? Phải phát tán tư duy của cô. Nhìn nhận bất cứ sự vật gì cũng phải từ nhiều góc độ. Tìm một góc độ mà người bình thường không thể dễ dàng nghĩ đến đi nhìn nhận vấn đề. Cô sẽ trở nên khác biệt.
Cuối cùng tôi cũng biết logic trong nội tâm thiên tài là kiếm chuyện không đâu rồi. Nhìn thấy ở kia có một người không? Đây đã khá rõ ràng rồi. Mau chóng tìm ra ba khuyết điểm của cô ấy. Tóc không gọn gàng cho lắm, sau đó quần thì hơi ngắn.
Tôi cảm thấy là do cô ấy không có thời gian ăn mặc. Dáng người hơi gầy quá. Chỉ nhìn riêng hình dáng chân thì rất đẹp, tỷ lệ cũng rất tốt. Là một cô gái đẹp. Cô không dám bày tỏ suy nghĩ thật sự của bản thân
Là vì cô sợ người khác tức giận, sợ đắc tội người khác, sợ bản thân trở nên không được yêu thích. Vậy nên cô miễn cưỡng bản thân trở nên thấu hiểu đạo lý, thấu hiểu lòng người. Giống như là chuyện gì cũng có thể thấu hiểu được vậy. Bản chất của cô
Không phải cô không thể phát hiện được vấn đề, mà là cô nhút nhát. Tôi cảm thấy chuyện này không liên quan gì đến việc nhút nhát cả. Cô cần được huấn luyện đặc biệt. Đi theo tôi. Cái này nửa cân bao nhiêu tiền? Năm tệ. Bốn tệ. Ba tệ.
Vậy quả bí ngòi này thì sao? Cái này ba tệ rưỡi nửa cân. Vậy 0,35 tệ lấy năm cân thì sao? Từ bỏ mọi suy nghĩ phòng thủ. Tôi muốn nhìn thấy lực tấn công của cô. Ánh mắt của cô. Ánh mắt của cô phải có sát khí. Tốt lắm! Dùng sức!
Đẹp lắm! Chú ý bước chân. Đừng dừng lại! Tiếp tục! [Thành Loan Duyệt] Gương kia ngự ở trên tường, mày hãy nói với ta. Ai là người phụ nữ đẹp nhất trên thế giới? Là Lý Lộ Đa tôi sao? Cô đang do dự gì thế?
Cô quan tâm nó có phải hay không làm gì. Phải tự tin một chút. Chuyện này không thể tự tin được. Thôi bỏ đi. Trực tiếp tiến vào giai đoạn chiến đấu thực tế đi. Bây giờ tiến vào giai đoạn chiến đấu thực tế luôn á? Các vị,
Gần đây khi tôi làm hoạch định, càng làm càng cảm thấy loại kẹo nổ này thật sự khả thi. Thầy Vu… Chúng ta hãy làm nó thành viên thuốc nhỏ thay thế bữa chính dùng trước bữa ăn. Tôi nghĩ xong cả khẩu hiệu rồi. Bùng nổ hương vị.
Bùng nổ dạ dày của bạn. Mọi người xem thử đi. Thầy Vu… Cô đợi tôi nói xong đã. Anh nghe tôi nói xong đã, tôi là giám đốc. Tôi đã xem qua phương án kẹo nổ rồi. Đầu tiên, nó không phải thực phẩm thay thế bữa chính,
Không thể xếp vào loạt sản phẩm lần này của chúng ta, vậy nên tôi không khuyến khích thông qua. Hơn nữa, đây không phải là thắng vì bất ngờ. Đây là không hiểu ra sao cả, không hề có logic. Đây là sự vô trách nhiệm đối với quần chúng.
Tôi biết anh muốn nói gì, anh nghe tôi nói đã. Nếu công ty đã chọn tôi làm giám đốc tạm thời, thì chính là tin tưởng năng lực của tôi. Tôi nói có vấn đề thì nó thật sự có vấn đề. Bây giờ anh chỉ cần
Làm tốt việc giám đốc giao cho anh là được. Chuyện giám đốc cần lo nghĩ, anh không cần lo nghĩ quá mức. Vậy nên phương án kẹo nổ này không thông qua. Vậy… vậy tôi hỏi Giám đốc tạm thời Lý một chút.
Cô có phương án cụ thể gì có thể đưa ra đây không? Chúng ta có thể đổi một cách nghĩ mới. Cách nghĩ mới ư? Nào, mọi người nhìn lên máy chiếu đi. Đây là tác phẩm mới của nghệ sĩ đương đại Loly, “Vẻ Đẹp Của Tự Nhiên”.
Bà Loly đã dùng sắc tố thực vật tự nhiên sáng tạo nên bảy khối vuông. Cái rất hot trên mạng ấy. Cô xem qua chưa? Tôi xem qua rồi. Là một kiệt tác nữa để chống lại thành phố hóa. Tôi hy vọng sản phẩm của chúng ta
Có thể hợp tác thương hiệu với tác phẩm của bà ấy, [Kế hoạch sản phẩm thay thế bữa chính hợp tác thương hiệu với Loly] có thể tạo ra hiệu ứng tốt hơn. Cho dù cô có thể hợp tác thương hiệu với Ngọc Hoàng Đại Đế,
Thì bây giờ cô cũng không chốt được sản phẩm được chọn. Đúng là không chốt được sản phẩm được chọn. Nhưng mọi người nhìn đi. Dùng bảy loại màu tự nhiên tương ứng với bảy loại thực phẩm tự nhiên. Ví dụ nhé. Màu đỏ là đậu đỏ. Màu trắng là ý dĩ.
Màu xanh là đậu xanh. Màu tím là khoai lang tím. Sau đó chúng ta có thể dùng kỹ thuật người lười của bản thân làm nó thành một chiếc bao bì tiện mang theo bên người. Tiện cho người đi làm, học sinh mang theo. Sau đó còn có thể làm thành
Một tuyển tập từ thứ hai đến chủ nhật. Trở thành một tuyển tập sản phẩm vô cùng thú vị. Quan trọng nhất là hợp tác với tác phẩm của Loly có thể sinh ra hiệu quả và lợi ích của sản phẩm, đem lại lợi nhuận lớn hơn. Nếu đã nói xong rồi,
Hy vọng mọi người có thể mau chóng nộp phương án. Được. Ra dáng phết đó. Xin chào. Vừa nãy đi tìm Lý Lộ Đa của Phòng Sản phẩm các cô, cô ấy không ở đó. Phiền cô chuyển cái này cho cô ấy giúp tôi. – Cảm ơn. – Được.
Tôi sẽ chuyển cho cô ấy. Xin chào, Bạch Chân Tướng có ở đây không? Chắc là anh ấy đi giao hàng rồi. Cảm ơn. Đừng khách sáo. Trên tay tôi có bản ghi âm có thể chứng minh sự việc ngộ độc thực phẩm tại buổi ra mắt hôm đó
Là do các anh một tay lên kế hoạch. Nếu không muốn bị vạch trần… Giám đốc Bạch, em đã gửi vị trí cho anh rồi đó. Người đàn ông bị ngộ độc kia quả nhiên có vấn đề. May mà em không bỏ cuộc, lại điều tra một lượt. Được, anh biết rồi.
Đến ngay đây. Được. Còn muốn gì được nữa? Tôi diễn kịch đến mười điểm, thì anh phải đưa gấp ba lần tiền chứ. Ai đó? Cách phối màu của cái thùng rác này đúng là nghệ thuật quá đi mất. Đúng là thành phố lớn có khác. Vậy nên phát hiện của em là
Ba cái thùng rác này bỏ độc tại nơi diễn ra buổi ra mắt à? Làm em giật hết cả mình. Hai người đó vừa mới đi xong. Nhưng mà, họ tuyệt đối không thể thoát khỏi mắt thần của thám tử tài ba Bạch Vô Khuyết đâu. Em quay cái gì thế này?
Em biết là quay không tốt lắm. Nhưng mà, thám tử tài ba có thể phát hiện được những chi tiết mà người bình thường không phát hiện được. Phán đoán theo bức ảnh này. Đầu tiên, anh ta là một người đàn ông. Tóc màu đen, chứng tỏ chính là người Trung Quốc.
So với người đàn ông ngộ độc, chiều cao khoảng một mét tám. Dáng người cường tráng. Hơn nữa nói chuyện không có khẩu âm. Điều quan trọng hơn chính là sự tồn tại của anh ta đã chứng minh được… Đằng sau nhất định có điều mờ ám. Không sai.
Mặc dù ảnh bị mờ, nhưng có điều mờ ám là thật. [Thực phẩm thay thế bữa chính hợp tác thương hiệu “Vẻ Đẹp Của Tự Nhiên”] Thực phẩm thay thế bữa chính hợp tác thương hiệu “Vẻ Đẹp Của Tự Nhiên”. Vừa rồi chính là phương án hợp tác thương hiệu với Loly.
Và chúng tôi cũng đã được ủy quyền. Nếu công ty có thể thông qua, tôi sẽ dùng hết sức để khai thác dự án này. Hy vọng mọi người có thể phối hợp. Tôi đã từng xem triển lãm của bà ấy mấy lần.
Độ nổi tiếng của bà ấy ở trong và ngoài nước rất cao. Dùng danh tiếng của bà ấy để giành lại thiện cảm của thị trường là một sáng kiến rất tốt. Giám đốc Lý, cô cứ làm thoải mái đi. Công ty sẽ hết sức phối hợp với cô.
Phương án này đúng là được đó. Cảm ơn Giám đốc Ngải, Giám đốc Ngao. Chúc mừng nhé. Chúc mừng Giám đốc Lý nhé. Hợp tác thương hiệu với Loly, về phần tiêu tiền đúng là lành nghề, nhưng tôi cảm thấy về phần kiếm tiền chúng ta cũng đừng
Làm hỏng vào lúc quan trọng, đúng không? Lượng tiêu thụ của loạt “Rau Quả Vô Địch” hợp tác với C+ vẫn đang giảm xuống. Đánh giá tốt không tăng lên đã đành. Quan trọng là tỷ lệ đánh giá kém quá nhiều rồi. Tôi cho cô xem
Những khách hàng đánh giá kém đã nói những gì nhé. Nói cái gì mà không ngon như trước đây nữa. Sau đó thì, trái cây không to bằng ngày trước nữa, cũng không tươi bằng ngày trước. Phần nghiêm trọng chủ yếu nằm ở mảng hoa quả nhập khẩu với giá cao.
Giống như là cherry, măng cụt, dứa. Không phải chứ, Phòng Sản phẩm các cô kiểm soát chất lượng kiểu gì vậy? Chúng tôi đang liên lạc với bên C+ rồi, nhất định sẽ giải quyết một cách nhanh nhất. Một cách nhanh nhất? Chúng tôi đã lập tức nói chuyện đánh giá kém
Cho các cô rồi đúng không? Tại sao Phòng Sản phẩm các cô làm việc cứ dây dưa, kéo dài như thế? Bây giờ đã đến mức không xử lý hết khách hàng đánh giá kém rồi. Đúng là việc nghiên cứu phát triển sản phẩm mới rất quan trọng. Nhưng chúng ta không thể
Vứt con Át chủ bài đi được, đúng không? Đúng là trước đây từng giúp Phòng Sản phẩm các cô làm một số dự án nhỏ về quảng bá sản phẩm mới. Nhưng các cô đến chỉ tiêu cơ bản nhất cũng không đạt tới, tôi thật sự không biết
Công ty cần Phòng Sản phẩm này để làm gì. Nhưng Phòng Sản phẩm của các cô cũng làm rất tốt rồi. Đã làm được đến mức đi làm chính là đi nghỉ dưỡng rồi. Thực ra, tôi cảm thấy có công ty đại chúng đã làm rất tốt. Có một số phòng,
Tôi cảm thấy chỉ mở một cái căn bản là không đủ. Bởi vì phòng này có lúc gen của nó đã không tốt rồi, cô biết không? Giám đốc Triệu, gần đây anh có đi kiểm tra sức khỏe không? Công ty bận như thế,
Tôi làm gì có thời gian đi kiểm tra sức khỏe chứ, đúng không? Tôi cảm thấy anh phải dành thời gian đi bệnh viện khám sức khỏe tổng quát. Đặc biệt là Khoa Thần kinh. Anh phải đi khám ở Khoa Não xem. Tôi cảm thấy triệu chứng này của anh
Vô cùng giống chứng hoang tưởng bị hại. Cô nói ai đó? Nếu anh không mắc chứng hoang tưởng bị hại, tại sao lại coi Phòng Sản phẩm chúng tôi là kẻ thù giả tưởng, không có chuyện gì cũng chĩa mũi nhọn vào Phòng Sản phẩm chúng tôi? Còn nữa,
Dự án nhỏ như quảng bá sản phẩm mới, anh nhất định phải giao cho Phòng Sản phẩm chúng tôi giúp. Không phải là anh nên sắp xếp tốt công việc của phòng mình sao? Như này mới có lợi cho sự phát triển của công ty. Nếu như
Điều này xuất phát từ phản ứng bệnh lý, tôi cảm thấy đồng nghiệp của Phòng Sản phẩm chúng tôi vẫn có thể hiểu được. Dù sao thì bệnh nhân khó mà tự khống chế được. Sao hình như tôi lại nhìn thấy bóng dáng của Giám đốc Bạch nhỉ? Giám đốc Lý,
Phương án sản phẩm mới lần này làm rất tốt đó. Vấn đề của “Rau Quả Vô Địch”, tôi phải nhìn thấy phương án giải quyết thiết thực trong tuần này. Mọi người còn vấn đề gì không? Không có vấn đề thì tan họp. Giám đốc Triệu,
Nhớ hẹn trước để khám sức khỏe nhé. Giám đốc Bạch, anh không công kích nổi Bạch Chân Tướng đã đành. Bây giờ đến Lý Lộ Đa anh cũng không công kích được à? Im miệng! Tôi thế này gọi là công kích à?
Tôi đây gọi là đại nhân không chấp tiểu nhân, đúng không? Đừng để đến lúc đó lại nói tôi bắt nạt con gái. Phòng Sản phẩm này đúng là kỳ quái. Ai mà ngồi lên vị trí giám đốc, thì sẽ “Bạch” hóa giống như là bị Bạch Chân Tướng nhập vào người vậy.
Sớm muộn rồi cũng sẽ cút giống như Bạch Chân Tướng thôi. Cút được bao xa thì cút. Thầy Vu, loạt sản phẩm “Vô Địch” lần này rốt cuộc đã xảy ra vấn đề gì, chúng ta phải mau chóng giải quyết. Bắt buộc phải đưa ra một phương án trong tuần này,
Cho phía trên một lời giải thích. Vậy… vậy… Cô phải cho tôi chút thời gian để tôi chuẩn bị chứ. Cô đột nhiên hỏi như thế, ngộ nhỡ mà không có… Không có ngộ nhỡ, chỉ có nhất định. Steve, Phỉ Phỉ.
Về vấn đề đóng gói sản phẩm hợp tác thương hiệu “Vẻ Đẹp Của Tự Nhiên” lần này, đưa ra bao bì mới và đưa ra khái niệm mới, tôi cần hai người đưa ra mấy phương án dự phòng để chọn trong tuần này. Sau đó tuần sau sẽ họp theo thường lệ.
Tuần này ư? Mấy cái? Cuối tuần này tôi có việc khác rồi. Việc cá nhân và công việc là hai chuyện khác nhau. Cô tự xem mà sắp xếp. Không phải chứ. Trong tay chúng tôi còn có công việc khác mà. Trong tay mọi người đều có công việc khác.
Nếu có yêu cầu gì có thể nói với tôi, chúng ta cùng nhau giải quyết. Chị Trí Anh, lần này chúng ta phụ trách kết nối phương án về sản phẩm mới. Sau đó, tôi cần một quy trình sản xuất. Tôi tuyên bố với mọi người một chuyện này nữa.
Thầy Vu, đừng nghịch bộ bài nữa. Thời gian đi làm, tan làm và thời gian xin nghỉ đều phải chấp hành theo chế độ của công ty. Đừng cười nữa. Nếu có vấn đề gì thì nhanh chóng giải quyết công việc trong tay đi. À thì, thầy Vu. Nhớ cạo râu đi nhé.
Điều chỉnh lại hình ảnh của bản thân đi. Alo, Tổng Giám đốc Hoa. Tôi là Lý Lộ Đa. Lần trước đã từng gặp chị. Cô ấy… thế mà còn hỏi chúng ta có vấn đề gì không. Với thái độ này của cô ấy, chúng ta có vấn đề
Cũng chỉ có thể là không thành vấn đề thôi. Nghe nói hôm nay cô ấy còn công kích cả Triệu Kiêu đó. Gần đây đúng là cạn lời luôn. Lộ Đa ấm áp đáng yêu trước đây đi đâu mất rồi? Sao bây giờ lại trở nên lạnh lùng xa cách thế?
Có thể là do cô ấy chịu áp lực lớn quá, quá căng thẳng rồi. Dù sao cũng là lần đầu tiên làm lãnh đạo. Cái thứ như quyền lực này đúng là dễ khiến người ta tự cao tự đại. Cô nói xem, trước đây Lộ Đa là một cô gái tốt biết bao.
Giờ đây vừa mới lên làm giám đốc tạm thời, bây giờ liền… Còn tưởng là Lộ Đa lên làm giám đốc có thể nhẹ nhàng một chút. Bây giờ đến chấm công cũng quản. Mệt quá đi! Làm việc đi. Râu của tôi, Ngỗng Bá Vương cũng không nói gì mà. Làm tôi
Có hơi nhớ Ngỗng Bá Vương đó. Về loại thì là loại mới của tháng một năm nay. Lắp đặt trong nhà cũng không dễ hỏng như thế. Alo, Tiểu Bạch. [Giám đốc Bạch,] [em tìm khắp nơi cũng không tìm thấy bóng dáng người đàn ông bị ngộ độc.]
[Không phải là trước đó đánh rắn động cỏ nên người chạy mất rồi chứ?] [Tiểu Bạch em cũng sắp phơi nắng thành Tiểu Hắc rồi.] Đừng nóng vội. Chắc chắn hai người họ sẽ còn tiếp xúc với nhau. Nhẫn nại một chút. [Phương án đồng loạt nhận được đánh giá tốt,]
[anh có thể bắt đầu] [tưởng tượng đến quà cảm ơn rồi đó.] Tối nay nhà chị có việc, không thể tăng ca được. Chị chuẩn bị xin nghỉ với Lộ Đa. Em nói xem, cô ấy sẽ không công kích cả chị chứ? Cái này cũng không dễ nói. Sáng nay
Cô ấy mới công kích em xong. Gần đây luôn cảm thấy xa cách với Lộ Đa hơn rất nhiều. Áp lực của chúng ta cũng lớn hơn, đúng không? Gần đây cô ấy giống như ăn phải thuốc nổ vậy. Chắc là do làm giám đốc, bị ảnh hưởng. Áp lực lớn.
Chị nhận được địa chỉ nhà hàng cho bố mẹ và con em gửi chị rồi đúng không? Em gửi ở đâu vậy? Em gửi vào nhóm mới lập ấy. Chị không thấy à? Chị lại đọc nhóm cũ. Lúc về chị xem thử. Nhà hàng cho bố mẹ và con đó tốt lắm.
Đến lúc đó bạn em mở, giảm giá cho chị nhé. Chị thấy không tồi đâu. Đợi qua đợt này hết bận, chị chuẩn bị đưa con đi. Cảm ơn em nhé. – Không có gì. – Đi thôi. Giám đốc Bạch, có điểm này tôi rất không hiểu. [Tam Sinh Hữu Hạnh]
Tại sao mỗi lần tôi nói chuyện với anh, anh đều xỏ tay vào cái túi này thế? Rốt cuộc ai mới là chủ cửa hàng? Bây giờ tôi có chút không hiểu nổi, thật đó. Tôi cảm thấy anh còn có khí thế hơn tôi đó. Hơn nữa anh là người đi giao hàng,
Tại sao đồng hồ của anh còn đắt hơn của tôi? Tôi thật sự không hiểu nổi. Bắt đầu từ hôm nay, khi tôi nói chuyện, rút tay ra! Rút ra! Vậy đây… đúng, rút cái tay này ra! Được. Còn đồng hồ, đừng đeo nữa nhé. [Bạch Chân Tướng, đi chết đi!] [Gara xe]
[Bạch Chân Tướng.] [Công ty] [Người không nên sống trên thế giới này nhất] [chính là anh.] [Tôi đã thiết kế điểm cuối cho anh rồi.] [Điểm cuối] [Công ty]