Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 14 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 14: Manh Mối Bị Đứt] [Tam Sinh Hữu Hạnh] [Thuỷ Thiên Giản] Xin chào. À thì… Phiền cô rồi, tôi muốn hỏi một chút, Tổng Giám đốc Hoa có ở đây không? Hai vị có chuyện gì sao?

    Chúng tôi là bạn tốt của Tổng Giám đốc Hoa. Cô ấy ở phòng nào vậy? Thật ngại quá, ở chỗ chúng tôi đây khách nam không được vào. Tôi biết hàng tới rồi. Phải. Đặt ở đó là được. “Nhưng mà” lắm thế làm gì.

    Hiện giờ người lo sốt vó không phải là chúng ta. Được rồi. Mau lên, mau lên. Khẽ thôi. Mau, mau. Chị Đa Đa, hôm nay… Chị Đa Đa. Hôm nay mát xa bằng dầu nhé. Hôm nay mát xa kiểu Trung. Vâng. À phải rồi, chị Đa Đa. Chị nhận được

    Tranh của Loly rồi chứ? Bức tranh Loly ấy à cực kỳ hợp, chị treo ở trong phòng khách rồi. Chuyện này chị phải cảm ơn em. Chị phải mời em một bữa mới được. Không có gì, chuyện nhỏ thôi ạ. Em gái. Loly mà hai người mới nói là hoạ sĩ Loly sao?

    Chị cũng biết chị ấy à? Tôi là fan ruột của chị ấy đấy. Các buổi triển lãm trong nước của chị ấy tôi đều đi. Chỉ là vẫn chưa được gặp ngoài đời. Hình như chị ấy không sống trong nước. Nghệ thuật gia mà. Phải đó. Người đẳng cấp như chị ấy

    Thường thì đều sẽ gọi em tới nhà riêng để mát xa cho chị ấy. Đi đi về về, lâu dần cũng thân thiết. Em có thể giới thiệu để hai người làm quen. Vậy thì tốt quá rồi. Em có tiện kết bạn Wechat không? Được ạ, được ạ.

    Đây, đây. Em quét mã chị nhé. Chị họ Hoa. Đây. Chị là Tổng Giám đốc Hoa đúng không? Cô là? Chồng em làm việc ở Tam Hạnh… Được rồi chứ? thường nói với em về chị. Cuối cùng thì hôm nay cũng được nhìn thấy chị ngoài đời rồi. Đúng thật là

    Khí chất phi phàm, khoai thai hào sảng. Chị kết bạn với em rồi đó. Cảm ơn. Tam Hạnh? Chồng cô là Vu Qua? Michael. Mi… Michael. Anh ấy chỉ là một nhân viên quèn, chắc là chị chưa từng gặp đâu. Nhân viên quèn? Nhân viên quèn mà mua được tranh của Loly sao?

    Huống hồ gì tôi vốn không quen Michael. Tại sao anh ta lại luôn nhắc tới tôi trước mặt cô chứ? Cái đó… À thì sếp Hoa, chúng tôi… Tôi đã nhìn ra rồi. Hai người đã theo tới tận đây rồi. Người của Tam Hạnh đúng không?

    Tôi biết tại sao các người tới tìm tôi. Tôi cũng đang không ngừng theo sát lô hàng ấy đây. Nhưng bên họ không phát hàng, tôi cũng hết cách. Chỉ đành bất lực. Giờ chỉ có thể sốt ruột suông thôi. Tổng Giám đốc Hoa.

    Có phải bên C+ xảy ra vấn đề gì rồi không? Nếu như có thì chị có thể nói ra với chúng tôi, Tam Hạnh chúng tôi sẵn lòng cùng giải quyết. Chỉ là, đối với Tam Hạnh chúng tôi mà nói, lô hàng này vô cùng, vô cùng quan trọng.

    Liên quan tới cả danh tiếng của Tam Hạnh. Chúng tôi cũng có thể tăng giá. Tăng phí giao hàng bên chúng tôi cũng có thể chịu. Chỉ là lô hàng này phải được đưa tới Tam Hạnh với tốc độ nhanh nhất. Đây vốn không phải là chuyện đơn giản

    Như tăng tiền vận chuyển đâu. Nhưng mà nhìn các người cũng rất nỗ lực, lại còn đóng giả phụ nữ. Chị nhìn ra rồi sao? Lại còn nhắc tới Loly. Tốn không ít công sức với tôi đúng không? Thế này đi. Tôi nể tình các người có thành ý như vậy,

    Vậy tôi sẽ nghĩ cách khách xem xem có thể điều hàng từ nơi khác cho các người không? Đi chậm thôi. Xem ra diễn xuất của chúng ta có hơi non. Cô tin lời chị ta nói không? Tôi cảm thấy cuộc điện thoại đó có vấn đề. Tôi biết hàng tới rồi.

    Đặt ở đó là được. Cô nói xem, lô hàng đó có khả năng chính là lô hàng giao cho Tam Hạnh. Chúng ta phải đi xác nhận lại. Cô đợi tôi gỡ cái này ra đã. Cậu đừng gỡ ra, trông đẹp lắm. Đúng, không sai. Lô cam này

    Được giao tới kho hàng của C+ vào thứ hai. Thứ hai? Vậy chẳng phải là sớm đã tới rồi sao? Lô cam này của tôi vận chuyển từ Ốt-xtrây-li-a đã tới sớm hơn dự kiến, nên tôi cũng phát hàng luôn. Nếu nói như vậy

    Lô hàng này sớm đã tới kho hàng của C+ rồi. Vậy tại sao bọn họ lại không phát hàng chứ? Sao anh lại ở đây? Làm tôi giật mình. Tôi tập lái xe một lúc đã. Tập xe? Ở dưới công ty? Giờ đã mấy giờ rồi?

    Cô chẳng phải cũng chưa đi hay sao? Đang xử lý chuyện của C+ à? Phải. Tôi vẫn đang nghĩ về chuyện này. Ngày mai là phải nộp báo cáo rồi. Chẳng phải là anh không quan tâm tới chuyện này hay sao? Tôi không quan tâm. Tôi tập xe. Tôi nói anh nghe,

    Tôi đã điều tra rồi, lô hàng này sớm đã tới C+ rồi. Nhưng bọn họ cứ giữ khư khư ở trong kho không chịu phát hàng. Sếp Hoa bề ngoài tỏ ra sẵn lòng nhưng lại luôn kéo dài thời gian. Anh nói xem là tại sao chứ?

    Bọn họ giữ hàng ở trong kho chính là muốn gây sức ép cho Tam Hạnh. Có thể là muốn đưa ra điều kiện gì đó cũng nên. Nhưng tôi đã nói với bọn họ rồi mà. Lô hàng này có thể tăng giá.

    Nhưng lúc đó chị ấy cũng không đưa ra điều kiện gì. Vậy có thể là bọn họ muốn xem xem giới hạn của Tam Hạng tới đâu. Đợi tới lúc đó đưa ra điều kiện thì có thể hét giá. Hét giá? Vậy bọn họ còn muốn gì chứ?

    Thứ bọn họ muốn không chỉ là giá tiền của lô hàng, là muốn nâng cao mức định giá của toàn bộ dòng sản phẩm. Vậy phải tốn kém tới nhường nào chứ? Cô nói xem, sản phẩm chiếc xe máy này nhé, định vị chính là sự nhanh gọn và tiện lợi.

    Với kiểu lái xe này của tôi chiếc xe không đáng lấy một đồng. Còn không bằng lái chiếc xe đó của tôi đi giao đồ ăn, ngày ngày bị khách hàng mắng chửi rất phiền. Định vị của lô cam này là sự tươi ngon được hái trực tiếp,

    Một khi qua mất thời gian mùi vị thơm ngon nhất, bên bị tổn thất sẽ là bọn họ. Áp lực của bọn họ cũng đâu nhỏ hơn chúng ta. Tôi hiểu rồi. Bây giờ ai áp lực hơn tôi chứ? Toàn thứ lộn xộn gì đâu không. Tôi tập xe đây. Chậm… chậm…

    Chậm như vậy sao? Tôi biết chậm chứ. Vừa nãy mới nói gì nhỉ? Ý của C+ chính là nếu muốn cho bọn họ phát hàng đúng lúc thì phải đồng ý với bọn họ tăng 10% giá toàn tuyến. Lúc mới đầu bọn họ là muốn tăng 15%.

    Vứt bỏ thể diện để mặc cả với bọn họ. Sau cùng chỉ bớt được 5%. Tôi đã cố hết sức rồi. Đây chính là thừa lúc hoả hoạn để cướp bóc. Còn có một mẩu tin nữa. Nghe nói Lục Đằng cũng âm thầm tiếp cận với C+.

    Không biết là bọn họ có đang muốn giậu đổ bìm leo không nữa? Lục Đằng cũng muốn tranh giành nhà cung cấp với chúng ta sao? Không biết. Cho dù yêu cầu của bên C+ có quá đáng thế nào, với cục diện hiện giờ, chúng ta bắt buộc phải đồng ý.

    Tình hình cấp bách không được giải quyết, cục diện của Tam Hạnh sẽ càng bị động. Chuyện đó… C+ phát hàng rồi, Giám đốc Ngải. C+ đồng ý phát hàng rồi. Sao làm được vậy? Hoàng thượng không gấp, thái giám gấp. Không phải trước đây tôi đã nói với cô rồi hay sao?

    Cứ làm như lúc trước đã định đi. Mời vào. Sếp Hoa, chào cô. Lần trước gặp mặt vội vàng vẫn chưa chính thức chào hỏi chị. Chào chị, tôi là Lý Lộ Đa bên phòng sản phẩm của Tam Hạnh. Nhờ vào sự nhắc nhở của chị chúng tôi đã phát hiện

    Cam đã phát hàng tới kho chìm của C+ rồi. Sao cô biết? Hiện giờ vừa hay là thời gian mùi vị thơm ngon nhất, qua mấy ngày nữa độ tươi sẽ bị giảm đi nhiều. Điều này cũng sẽ vô cùng bất lợi cho bên C+. Tổng Giám đốc Hoa,

    Tôi đã đem tới cho chị một món quà, không biết chị có thích không. Đây là tranh của Loly? Chị qua bên này xem. Lần trước tôi còn tưởng là cô đang nói giỡn, thật không ngờ cô thật sự… sao cô lại… Tôi quen một người bạn

    Có mối quan hệ vô cùng thân thiết với Loly. Cảm thấy khí chất của chị và bức tranh này vô cùng hợp, vậy nên tôi đã nhờ anh ấy nhất định phải xin được. Cảm ơn, cảm ơn. Tổng Giám đốc Hoa, vậy lô hàng này…

    Chúng tôi thật sự rất cần lô hàng này. Kính nhờ Tổng Giám đốc Hoa. Vậy tôi xin cảm ơn Tổng Giám đốc Hoa trước. Nếu như không có vấn đề gì, tôi sẽ bảo bọn họ đi lấy hàng. Ân tình này Tam Hạnh chúng tôi nhất định sẽ không quên đâu. Được, được.

    Cảm ơn Tổng Giám đốc Hoa. Tuyệt quá rồi. Cuối cùng ấy à, tất cả số cam đều đang chạy như bay trên đường để đi tìm chủ nhân rồi. Chúng ta ấy à cũng có thể thở phào rồi. Tốt quá rồi. phòng sản phẩm lại tránh được một kiếp nạn.

    Chỉ hy vọng C+ sau này ấy à đừng có tác quái nữa là được. Lộ Đa. Lần này cô cũng giỏi quá đi. Không chỉ phát hiện ra C+ giở trò ở sau lưng, lại còn giải quyết vấn đề một cách hoàn hảo luôn. Giỏi hơn cả Ngỗng Bá Vương.

    Thật ra không phải là tôi, là… Mail của công ty. [Thông báo về đảm nhận chức vụ của nhân sự] Giám đốc tạm thời? Tôi? Không phải là do… Tôi nghe thấy đấy, tôi nghe thấy đấy. Alo, Hoả Hoả, sao thế? Giám đốc Lý. Sao? Cô đảm nhận chức vụ mới

    Có phải là nên mời tôi một bữa thật thịnh soạn không? Cô lên chức giám đốc cũng có công lao của tôi đấy. Hơn nữa cô nói xem bức tranh đó tôi bắt chước đó có giống không. Sao cậu biết? Sao cậu biết? Ai nói cho cậu thế? Được rồi,

    Chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay đi. Hôm nay làm gì cơ? Tôi đã gọi nhà hàng giao đồ ăn tới rồi. Tới nhà cô ăn lẩu. Nhà tôi? Bây giờ? Phải. Tôi tới rồi. Cô nghe xem. Quách Tiểu Lai đã đói tới mức gào rống đòi ăn rồi.

    Vậy thì bây giờ đợi cô về đấy, nhanh lên chút. Cảm ơn tôi thế nào đây? Tiểu Lai. Cô ạ, cô tới rồi. Tôi tới ăn lẩu đây. Mau lên, mau lên. Mẹ. Sao mẹ lại tới đây? Sao mẹ không thể tới chứ? Lộ Đa à, mẹ không biết

    Cái đầu nhỏ của con nghĩ gì nữa? Con nói xem, con thăng chức thì thăng chức, tìm bạn trai thì tìm chứ có gì đâu. Hai đứa giấu mẹ làm gì chứ? Con nói xem con đã tránh mẹ bao nhiêu ngày rồi? Mẹ, con không có tránh mẹ,

    Con là vì công việc mà. Đây, cô ơi cô ăn thử thịt bò Wagyu này đi ạ. Được, được. Nhập khẩu qua đường hàng không. Chấm với lòng đỏ trứng đã được đánh lên, hoà quyện trong miệng. Nếm thử xem. Được, được, cô sẽ ăn thử. Đồ cháu nhúng

    Nhất định là ngon hơn cô nhúng rồi. Hoả Hoả, không cần đâu, tôi nhúng cho mẹ là được rồi. Sao có thể thô bạo với bạn trai con như vậy chứ? Mẹ, cậu ấy không phải bạn trai của con. Mẹ và chị đã dạy con thế nào? Con gái ấy à

    Phải dịu dàng một chút. Con không thể vì được thăng chứng thành giám đốc thì có thể lên mặt. Không phải đâu mẹ, thật sự cậu ấy không phải bạn trai con. Mẹ biết. Ban đầu chị của con cũng có chút hiểu lầm với hai đứa. Lúc đó mẹ cũng đã dạy con

    Đừng có yêu đương tuỳ tiện. Bây giờ không vậy nữa. Ban nãy mẹ và Hoả Hoả đã nói chuyện qua với nhau rồi. Mẹ đã biết tất cả mọi điều về cậu ấy rồi. Là một cậu con trai không tồi đâu. Mẹ, thật sự cậu ấy không phải bạn trai của con.

    Người làm mẹ đây, còn có thể đại diện cho chị gái con. Bọn mẹ không phản đối gì cả. Con không cần phải lo lắng đâu. Không phải mà mẹ, con đâu có lo lắng, thật sự cậu ấy không phải là bạn trai con. Cô ơi, là thế này ạ.

    Là cháu đơn phương theo đuổi Lộ Đa. Cô ấy còn chưa đồng ý cháu nữa. Nhưng mà cô yên tâm, cháu sẽ không từ bỏ đâu. Con xem thằng bé nói chuyện khéo ghê. Cháu yên tâm đi, cô ủng hộ cháu. Phải rồi, cô ơi, cô còn chưa biết đâu,

    Hoả Hoả được di truyền nguồn gen trội từ mẹ của cậu ấy đấy ạ. Vẽ tranh cực kỳ có thiên phú luôn. Cháu nghe Lộ Đa nói cậu ấy có một căn hộ ở ngoại thành, toàn bộ tranh ở bên trong đều là cậu ấy vẽ, có đúng không? Vậy…

    Mẹ của cháu là? Mẹ của cậu ấy là Loly. Vậy thì giá một bức tranh mắc lắm đấy. Là thế này, cô ạ. Chủ yếu là sở thích thôi ạ. Sở thích là người thầy tuyệt nhất của nhân loại. Chỉ là sở thích lại có thể giỏi như như vậy. Cừ lắm.

    Mẹ… mẹ, đau. Mau, mau ăn đi. Cô ạ, nếu như cô muốn đi bên chỗ cháu cũng được lắm ạ, vô cùng yên tĩnh, hơn nữa cũng rất thoải mái. Được đấy, được đấy. Quan trọng là Lộ Đa cũng rất thích đi.

    Hai đứa, hai đứa đã phát triển nhanh tới vậy rồi cơ à? Đâu có, mẹ, con không có. Chuyện đó… Con đã tới chỗ người ta… công… công việc. Con đi khi nào vậy? Sao mẹ không biết? Quách Tiểu Lai, cậu thôi đi. Cô ăn đi ạ. Được. Không nói. Đừng nói nữa.

    Mẹ, ăn thôi. Vậy tôi có thể đi không? Không thành vấn đề. Tới khi đó chúng ta cùng đi. Được, được đó, Lộ Đa, lần sau cậu nhớ gọi mình đấy. Giám đốc Bạch. Anh Lưu. Sao cậu lại tới đây? Không có gì, tôi vừa mới tan làm. Đi dạo ngang qua đây.

    Còn đem theo nhiều đồ như vậy, Khách sáo quá. Anh chưa ăn đúng không? Vẫn chưa. Vừa đúng lúc. Anh ăn đi, ăn đi. Ừ, ừ. Đây, đây, Giám đốc Bạch, uống một chút, uống một chút. Công việc của anh tốt thật đấy. Ở đây ấy à cũng không bị ai soi mói.

    Không có chuyện gì thì ăn chút đậu phộng, nhắm chút rượu, quan sát camera. Chắc hẳn là anh đã nhìn thấy không ít những chuyện tầm phào của cửa hàng rồi nhỉ? Chuyện tầm phào? Chẳng có chuyện tầm phào gì cả. Tôi thấy chuyện tầm phào nhất là Giám đốc Bạch tới đây.

    Lấy tôi ra để làm trò đùa hả? Anh đúng thật là. Nào, nào, uống chút đi, uống chút đi. Anh làm vậy là không được. Bên đó có rượu Mao Đài, anh lại cho tôi uống loại này. Cái đó chắc đắt lắm à? Phải. Là bạn tặng. Bạn tặng à,

    Mối quan hệ bạn bè tốt đấy. Có việc nhờ vả anh à? Giám đốc Bạch. Rốt cuộc cậu tới đây tìm tôi là có chuyện gì à? Không có gì. Kết bạn thôi. Mình nói này, cái tên Khương Hoả Hoả thật sự rất được đấy. Cho dù là gọi xe

    Cũng khăng khăng đưa cô về tận nhà. Chàng trai này mình chấm cậu ta. Hôm nay cậu rửa bát. Đợi đã, đợi đã. Hôm nay mình có chút việc, à thì… chúng ta đổi đi. Mình ra ngoài có chút việc đây. Lý Lộ Đa, rau là mình rửa,

    Bát cậu cũng để mình rửa à? Cậu… cậu đi đâu đấy? Không nói cho cậu đâu. Chơi mình à? Đi rửa bát. Tiểu Bạch, nhất định là có người đã ở trong kho thay đổi đi sản phẩm mà buổi họp báo dùng. Sau đó còn động tay vào camera quan sát.

    Nhân viên quản lý của nhà kho đó đáng nghi lắm. Nhất định là anh ta có liên quan tới chuyện này. Tôi gọi điện thoại anh lại không bắt máy. Tiểu Bạch lại nói anh không có ở nhà. Vậy chỉ có thể là ở chỗ này.

    Chuyện của C+ giải quyết xong xuôi rồi à? Nhờ có sự chỉ điểm của anh nên đã giải quyết xong rồi. Nếu như không giải quyết được chuyện này vậy thì tôi nhìn nhầm anh rồi. Có ý gì hả? Là một giám đốc đại lý bài kiểm tra ở cấp độ này

    Vẫn có thể giải quyết được. Anh đừng nói chuyện làm giám đốc nữa. Tôi còn nghĩ sẽ là anh Vu hoặc là chị Trí Anh. Lúc anh ấy đọc tên tôi tôi cũng rất bất ngờ. Cô bất ngờ gì chứ? Chỉ cần tôi không phải là giám đốc phòng sản phẩm,

    Những người còn lại chẳng có ai vượt trội, cũng đều như nhau cả. Anh đừng tỏ vẻ nữa đi. Tôi đến phòng sản phẩm sớm hơn anh kìa. Cô đừng tỏ vẻ. Đây mới bắt đầu thôi. Anh lao tâm khổ tứ vì người khác chi bằng nghĩ cho chính mình xem

    Có thể lấy được chứng cứ ở cửa hàng không? Sao cô biết tôi không tìm thấy chứng cứ? Tìm được chứng cứ rồi? Mời tôi ăn cơm. Được. Anh muốn ăn gì? Đi. Tôi là giám đốc, tôi có tiền. Vậy cô chọn chỗ đi. Vậy thì tới tiệm ramen nhé.

    Đây không phải là Giám đốc Bạch, một kỳ tài trong ngành, đi đứng uy phong nói năng mỉa mai châm biếm đó sao? Sao lại tự tay giao đồ ăn tới cho chúng tôi vậy? Thật là khiến người khác trố mắt mà. Nói gì thế hả? Giám đốc Bạch.

    Thật sự là cậu à? Nếu như không phải tận mắt trông thấy, tôi đây… có phải không? Các bạn đồng nghiệp, mọi người dám tin… sao Giám đốc Bạch lại có thể làm chuyện vất vả như vậy? Có phải là vất vả quá rồi không? Mọi người phải học tập đi.

    Chú ý thái độ, cẩn thận bị đánh giá kém. Thái độ của anh ta cũng bình thường thôi. Xin chào, đồ của quý khách. Cậu xem. Cậu… cậu xem này. Anh xem. Xin lỗi. Thật xin lỗi, tôi lau cho anh. Để tôi, để tôi, để tôi. Giám đốc Bạch. Giám đốc Bạch.

    Giám đốc Bạch cậu xem, sao có thể để cậu lau giày cho tôi được? Cậu đừng… Sao cậu còn… Đây, đây, uống cốc cà phê. Được rồi, được rồi, được rồi mà. Thật là xin lỗi. Tay của tôi hễ run là lại… Không sao, không sao. Là chúng tôi sai trước.

    Hay là cậu uống một ngụm đi. Theo quy định thì chúng tôi không thể uống đồ của khách. Anh uống đi nhé. Tốt, tốt lắm. Không ngờ Giám đốc Bạch lại tuân thủ quy định như vậy. Giám đốc Triệu. Uống cốc cô ca nhé. Tay bị run, không chú ý. Ý gì hả?

    Học tôi chứ gì? Cậu tên gì? Trương Long. Cậu đợi đấy. Ngày mai tôi sẽ khiến cậu biến mất! Tôi sẽ khiến cả đời này cậu chỉ có thể làm những việc thấp kém! Giấy đâu? Giấy! Giấy! Đưa tôi giấy! Giấy! Giấy đâu! Giao xong đồ rồi. Về thôi.

    Giấy! Nhìn cái gì! Giấy! Không được chạy! Cậu quay lại cho tôi! Đi, đi, đi! Lấy cho tôi, lấy cho tôi… giấy! Các cô các cậu nhìn gì hả! Nhìn cái gì! Hóng hớt chứ gì! Giấy đâu! Con người tôi cũng không có ý gì khác,

    Chỉ là tôi không nhịn được người khác đánh giá thấp chúng ta. Nếu anh thật sự bị đuổi việc thì phải làm sao? Không sao. Vẫn còn đơn kìa. Không nhìn thấy nước bẩn như vậy, có đúng không? Tôi nói cậu nghe, nếu như nước sau còn bẩn như này

    Thì cậu uống sạch nó cho tôi. Đi thay nước. Đi! Giám đốc Bạch. Đây là… Bạch Chân Tướng à, Bạch Chân Tướng. Cậu chết đi cho tôi! Xin chào, đồ của quý khách. Cậu xem xem. Cậu… Cậu xem xem. Xin lỗi. Thật xin lỗi, Tôi lau cho anh.

    Để tôi, để tôi, để tôi. Giám đốc Bạch. Giám đốc Bạch, cậu xem. Sao có thể để cậu lau giày cho tôi được? Cậu đừng… Sao cậu còn… Nào, nào, nào. Uống cốc cà phê. Được rồi, được rồi. Cậu, cậu xem. Tôi… tôi vốn là định mời cậu uống cà phê.

    Thật không ngờ tới hễ run là lại… Cậu xem chuyện này… Không sao. Là chúng tôi sai trước. Theo như quy định chúng tôi cũng không thể uống đồ của khách hàng. Anh uống đi nhé. Lẽ nào Bạch Chân Tướng đặc biệt dùng vòng lặp thời gian để quay trở lại,

    Lại bị xỉ nhục thêm lần nữa. Không ngờ là Giám đốc Bạch vẫn tuân thủ quy định như vậy. Mời anh uống cô ca. Giám đốc Bạch, anh điên rồi sao! Ấy đừng, đừng. Không cần thiết phải va chạm trực diện với loại người làm công việc thấp kém này.

    Mọi người hiểu lầm rồi. Mới nãy Giám đốc Triệu nói mình run tay tôi nghi ngờ anh ấy bị già yếu sớm, bị mắc bệnh Parkinson. Muốn kiểm tra phản xạ của anh ấy. Anh xem anh ấy không né được, quả nhiên… Ai già yếu sớm, ai già yếu sớm?

    Tôi già yếu sớm? Tôi bị Parkinson? Mọi người đều nhìn thấy. Ban nãy là cậu… cậu cầm lấy cô ca rồi lắc lắc vào tôi như vậy. Tôi già yếu sớm, tôi bị Parkinson? Bệnh tình rất nghiêm trọng, hơn nữa còn gây nên trở ngại hết sức nghiêm trọng tới mặt nhận thức.

    Coi công việc của nhân viên giao đồ ăn là công việc thấp kém. Chỉ cần làm việc thì đều là thần thánh cả. Không phân cao thấp. Gọi đồ ăn mà còn khơi lên cả cảm giác tự cho mình hơn người. Cảm thấy bản thân cao cao tại thượng.

    Có phải anh bị tự ti không? Cậu mới làm nhân viên giao đồ ăn có mấy ngày mà đã vội vàng nói đỡ cho kẻ hạ đẳng như vậy rồi chứ gì? Thế giới này chỉ có một loại người hạ đẳng, đó chính là kẻ xem người khác là người hạ đẳng.

    Cậu nói ai là người hạ đẳng? Cậu nói tôi là… tôi là người hạ đẳng? Tôi là người hạ đẳng? Lớn giọng như vậy như làm gì hả? Tôi nào có nói đâu. Tôi đâu có nói, anh làm chứng đấy nhé. Không sao, không sao.

    Số điện thoại của lãnh đạo bộ phận đồ ăn là bao nhiêu? Gọi điện cho bọn họ! Ngày mai tôi sẽ cho cậu biến mất luôn! Giấy đâu? Giấy, giấy, giấy. Lấy giấy cho tôi! Hóng hớt cái gì? Anh Long, anh đi trước đi. Vậy tôi xuống dưới trước.

    Lần này tôi dùng vòng lặp thời gian, là bởi vì… Là bởi vì sao? Anh quên chúng ta không thể đơn phương khởi động vòng lặp thời gian à? Phải. Thì là do nóng tính mà. Anh là vì sợ anh Long bị cho nghỉ việc,

    Vậy nên mới chủ động hất cô ca vào Triệu Kiêu, sợ anh ấy bị mất việc có đúng không? Giám đốc Bạch cao cao tại thượng của chúng ta cũng bắt đầu biết nghĩ cho người khác rồi. Anh không sợ có tác dụng phụ sao? Chắc không đâu.

    Đây là tôi thay trời hành đạo, chắc sẽ không có tác dụng phụ đâu. À thì… Giám đốc Ngao, không phải là tôi ném anh đâu. Thật ngại quá, thật ngại quá. Không sao chứ? Cái cậu Bạch Chân Tướng này cũng thật là. Để cậu ta tới cửa hàng

    Đã là nể tình lắm rồi. Cậu ta còn bày ra chuyện như thế này. Cái đó… Giám đốc Ngao, tôi ấy à, tôi suy nghĩ vô cùng thông suốt. Tôi biết thừa là cậu ấy nghĩ rằng bây giờ cậu ấy là nhân viên giao đồ, cậu ấy không bằng tôi,

    Vậy nên mới cố ý làm như vậy, đúng chứ? Thật ra theo như tôi thấy ấy à, cậu ấy trước nay đều không bằng anh. Nhân tài mà Tam Hạnh thật sự cần là người thiết thực giống như anh. Đương nhiên rồi, số liệu của bộ phận Marketing

    Đã nói lên được toàn bộ thực lực của anh. Không giống như một số người toàn thích ra vẻ phô trương ra vẻ mình là người có tài… phô trương ra vẻ mình là người có tài. Phải. Nhưng mà loại người này cho dù có giữ lại ở cửa hàng,

    Thì cũng gây tổn hại cho Tam Hạnh. Anh nói xem. Phải thiết thực. Xin lỗi. Bắt buộc phải xin lỗi. Bắt buộc phải xin lỗi. Cửa hàng trưởng bớt giận. Anh Long, anh thư giãn chút. Điểm này cách nghĩ của tôi và cửa hàng trưởng giống nhau. Bọn họ sỉ nhục chúng ta,

    Bọn họ buộc phải xin lỗi chúng ta. Cậu tỉnh táo chút đi, tôi bảo cậu xin lỗi, xin lỗi ngay trước mặt mọi người. Tôi xin lỗi? Bọn họ mắng chửi khó nghe như vậy tôi là thuộc phòng vệ chính đáng. Tôi xin lỗi gì chứ?

    Chuyện này không trách Bạch Chân Tướng được. Chuyện… Lại bắt đầu rồi chứ gì? Kẻ xướng người hoạ. Liên kết lại chọc tức tôi chứ gì? Có phải trước đây tôi đã từng nói có thêm một đánh giá kém hoặc một khiếu nại nữa

    Thì sẽ huỷ bỏ toàn bộ tiền thưởng của đội giao đồ ăn. Lần này thì hay rồi. Khiếu nại lên tổng bộ luôn. Các người không muốn làm nữa chứ gì? Cửa hàng trưởng, anh lại vậy rồi. Nếu thật sự phải chịu trách nhiệm thì tôi sẽ chịu,

    Không liên quan gì tới bọn họ. Giám đốc Bạch, tôi nhắc nhở anh lần nữa nhé. Tôi nó có liên quan thì là có liên quan. Bởi vì ở cửa hàng này tôi là cửa hàng trưởng. Quy định là do tôi đặt ra. Anh ấy là cửa hàng trưởng,

    Anh ấy chính là Hoàng đế lộng quyền. Tôi nghe thấy rồi đấy nhé, nói tôi là Hoàng đế thổ địa chứ gì? Vậy thì tôi hạ thánh chỉ, anh, nếu như anh không xin lỗi, vậy thì toàn đội giao hàng cuốn gói. Liên quan gì tới chúng tôi chứ? Phải đấy.

    Liên quan tới chúng tôi sao? Có liên quan gì tới chúng tôi chứ? Cửa hàng trưởng, anh ép tôi. Tôi nào dám ép anh chứ. Thực ra Giám đốc Bạch à, anh còn có một con đường khác nữa, chính là chủ động thôi việc, tôi sẽ duyệt ngay lập tức.

    Anh phủi đít rời đi. Trẫm thay ngươi đi xin lỗi. Giám đốc Bạch có khí phách. Giám đốc Bạch. Mẹ tôi bị bệnh. Tôi cần công việc này. Anh nghĩ cách xem sao đi. Cả vợ và con đều dựa vào đồng lương này của tôi, giờ anh không để chúng tôi làm nữa,

    Cả nhà chúng tôi hít khí trời mà sống à? Các cậu đừng trách tôi vô tình, nếu trách thì phải trách người ta kìa. Tôi đã nói với các cậu từ trước anh ta vô tình thế nào. Người ta cao cao tại thượng thì làm sao quan tâm đến

    Sự sống chết của bầy kiến chúng ta chứ? Tới lúc đó đến văn phòng. mau chóng lĩnh tiền rồi đi đi. Được. Xin lỗi. Giám đốc Bạch, anh phải đi xin lỗi Giám đốc Triệu, không phải là bọn họ đi xin lỗi anh. Tôi hiểu rồi, tôi tới công ty để xin lỗi.

    Sao vẫn còn để sầu riêng ở đây thế hả? Anh nghe gì chưa? Ngỗng Bá Vương phải xin lỗi Triệu Kiêu. Không thể nào. Với tính cách của Ngỗng Bá Vương sao anh ấy có thể xin lỗi người khác được, đặc biệt là Triệu Kiêu. Tôi nói cô nghe ấy à,

    Đây chắc chắn là Triệu Kiêu phao tin đồn để vớt vát thể diện. Tin sốt dẻo, tin sốt dẻo. Tới lúc buôn chuyện à? Nghe các anh em ở cửa hàng nói à thì vào 10h sáng mai Bạch Chân Tướng sẽ tới chỗ chúng ta, trực tiếp nói xin lỗi Triệu Kiêu.

    Không thể nào. Anh giỡn à? Tôi nói anh nghe lúc Đinh Sa từ chức tôi còn không tức giận tới vậy, dựa vào đâu mà phải xin lỗi Triệu Kiêu chứ? Anh nói xem tính cách của Giám đốc Bạch tự luyến như vậy sợ là lòng tự tôn không chịu nổi đâu.

    Đại trượng phu này ấy à, anh ấy duỗi thì được ắt co được. Anh nói xem Hàn Tín còn có thể nhịn nhục được mà, đúng chứ? Vậy ai còn có thể chịu được nỗi hận bị cướp vợ chứ? Xã hội rất đơn giản, thứ phức tạp là con người kìa.

    Đối với anh ấy mà nói, nó là một chuyện tốt. Chuyện tốt? Chuyện này rõ ràng là lỗi của Triệu Kiêu, dựa vào cái gì mà Bạch Chân Tướng phải xin lỗi? Lẽ nào nhân viên giao đồ ăn thì buộc phải xin lỗi giám đốc sao? Lộ Đa. Bây giờ cô định

    Nói giúp Giám đốc Bạch sao đây? Cô thật sự không tính toán thù cũ với anh ấy à? Lẽ nào cô quên chuyện ngày trước anh ấy đuổi việc nhân viên mà không nể nang gì, còn bắt cô cho toàn bộ nhân viên của công ty viết thư xin lỗi. Vậy.

    Chuyện này còn không phải là Triệu Kiêu hôm đó quá đáng quá hay sao. À thì… mọi người đã phát hiện ra không? Kể từ sau khi Lộ Đa của chúng ta lên làm giám đốc, càng ngày càng đồng cảm với Giám đốc Bạch cũ của chúng ta,

    Còn nảy sinh cả sự thấu cảm rồi. Có hơi sai sai đấy nhé. Tôi… Thì là tôi tuỳ việc mà xét. Tuỳ việc mà xét. Giám đốc Lý. Gần đây bảo vệ có hơi quá đấy nhé. Cô mà không đính chính lại tôi sẽ coi là thật đấy. Cô ấy ngại rồi.

    Tôi chẳng có gì phải ngại cả. Cam đi rồi. Xấu hổ kìa. Cam tinh. Cô ấy dỗi rồi. Giám đốc Bạch. Có phải là anh đang chơi một ván cờ lớn không? Có ý gì? Thì là đào một cái hố, sau đó để người khác nhảy xuống. Thì là

    Anh thật sự muốn xin lỗi Triệu Kiêu à? Phải. Bạch Chân Tướng anh xin lỗi Triệu Kiêu? Không phải chứ? Anh có thể cúi đầu trước vòng lặp thời gian, sao có thể cúi đầu trước loại người đó chứ? Nhìn những người giao hàng này tôi lại nhớ tới Đinh Sa.

    Chuyện của Đinh Sa khiến tôi rất tự trách mình. Là tôi không điều tra mọi chuyện rõ ràng mà làm liên luỵ tới cậu ấy. Tôi không muốn lại làm liên luỵ tới người khác nữa. Nhưng mà chuyện của Đinh Sa cũng không thể hoàn toàn trách anh được,

    Vả lại hiện giờ anh cũng bị điều tới cửa hàng, vẫn đang tiếp tục điều tra. Chỉ cần tôi xin lỗi, tất cả mọi người đều có thể ở lại. Tôi có thể nhịn. Đây là thời điểm hoàn hảo để luyện tập nhẫn thuật. Bước thứ ba của nhẫn thuật là gì,

    Giá trị của sự nhẫn nại. Con người tôi vẫn rất có giá trị đấy. Vậy có cần tôi truyền thụ cho anh một chút kinh nghiệm xin lỗi không? Dù gì thì người bắt bẻ như anh mà tôi còn làm hài lòng được. Lời xin lỗi của tôi là chuyên nghiệp đấy.

    Lần xin lỗi này không như lần xin lỗi kia. Xin đừng có nói vơ vào. Hiện giờ cả công ty đều đang đánh cược cược cô sẽ bỏ chạy lúc lâm trận. Vậy cô cược tôi nhất định sẽ xin lỗi thành công. thì có thể kiếm được bộn tiền. Được, tôi tin anh.

    Hai hộp này là thưởng cho anh học được hai chiêu trước của nhẫn thuật. Nếu như lần này anh xin lỗi thành công, hộp này cũng tặng anh nốt. Ba hộp. Cảm ơn. Cố lên. Vào đi, vào đi. Đều ngồi xuống cả đi. Đi. Bắt đầu thôi. Được. Trong ngày đau khổ này

    Xin chào mừng các bạn đồng nghiệp dù bận trăm công nghìn việc vẫn tới buổi lễ xin lỗi của Giám đốc Triệu Kiêu. Không phải chứ, ý cậu… ý cậu là gì hả? Có tắt đi cho tôi không hả? Không. Cậu mở nhạc này là có ý gì thế hả?

    Đây là… đây là buổi lễ xin lỗi hay buổi lễ truy điệu hả? Nếu như cậu dùng thái độ này để xin lỗi tôi cả ngày tôi cũng không để ý đâu mà. Nào. Xin lỗi nhé, là báo thức, báo thức. Xin lỗi. Vậy tôi chính thức bắt đầu. Thư xin lỗi.

    Giám đốc Triệu và các bạn đồng nghiệp, tôi là Bạch Chân Tướng. Hôm nay đặc biệt mở buổi họp để gửi lời xin lỗi tới Giám đốc Triệu Kiêu. Hôm qua, trong quá trình giao đồ ăn, Bạch Chân Tướng tôi đã có hành vi không đúng mực với Giám đốc Triệu Kiêu.

    Bởi vì lý do của cá nhân của mình, trong lúc tâm trạng nhất thời mất kiểm soát mà mất đi lý trí. Hành động như vậy là không đúng. Tôi không chỉ dùng lời nói để phản pháo anh ấy, mà còn hạ thấp đi nhân phẩm và nhân cách của anh ấy.

    Thậm chí trong lúc đầu óc hỗn loạn tôi đã mở một lon cô ca để công kích anh ấy. Tôi phải nghiêm túc kiểm điểm lại xem tại sao tôi lại có thể làm ra hành động tồi tệ như vậy. Từ sau khi ấy tôi vẫn luôn tìm kiếm nguyên nhân.

    Nếu như lời xin lỗi hôm nay vẫn chưa làm Giám đốc Triệu hài lòng thì tôi có thể gọt táo cho Giám đốc Triệu. Giám đốc Bạch biết bản thân mình xấu xa là được. Sớm biết sẽ giống như hôm nay thì hà cớ gì ban đầu lại làm như thế?

    Ra ngoài xã hội ấy à, sớm muộn cũng phải trả. Vậy tạm thời tôi sẽ xem xét thái độ của cậu. Triệu Kiêu tôi đây độ lượng nên sẽ tha thứ cho cậu trước. Sau này ấy à, chăm chỉ mà đi giao đồ ăn.

    Cuộc sống ấy à, vẫn cứ phải chọn con đường đứng đắn mà đi. Đã biết chưa? Xin ghi nhớ cẩn thận lời căn dặn của Giám đốc Triệu. Lát nữa mấy người cản tôi lại nhé. Tôi sắp không nhịn được mà muốn đánh cho tên khốn đó một trận rồi.

    Giám đốc Triệu bảo trọng. Còn không đi à? [Thư xin lỗi: Triệu Kiêu – Tên khốn – Ngứa đòn] Có trách nhiệm. Giám đốc Bạch đúng là có trách nhiệm. Từ lúc cái tên Bạch Chân Tướng này tới cửa hàng của chúng ta ấy à,

    Chúng ta cứ vậy mà gặp xui xẻo theo. Cửa hàng trưởng đã thể hiện rõ là nhắm vào anh ta, muốn để anh ta tự cuốn gói vậy mà cứ ở lì đó không chịu đi. Còn khiến cho tất cả chúng ta bị liên luỵ theo anh ta. Chưa biết gì sao?

    Anh ta vì bởi vì không muốn đền bù tổn thất cho công ty nên mới ở lì không đi. Cầm lấy đồng lương cao chót vót nhưng lại hại chúng ta đến tiền thưởng cũng không còn. Hàng ngày đi làm điểm danh, sớm một phút, muộn một phút cũng đều không được.

    Một cửa hàng trưởng đã khiến chúng ta chịu đủ rồi, bây giờ còn phải hoảng hồn vì anh ta. Thật đúng là bực mình. Còn không phải sao, anh ta nghĩ rằng anh ta đi xin lỗi thì sao chứ? Chẳng nhẽ chúng ta phải cảm kích anh ta.

    Còn tự coi mình là đấng cứu thế. Phải đấy. Mình tới để điều tra manh mối, không được để bụng mấy lời nói vô căn cứ này. Đi thôi. Được, tôi đi ngay đây. Người đẹp trai nhất thế giới là ai? [Danh sách công nhân viên của Tam Sinh Hữu Hạnh] [Lưu Niên]

    Sao thế giới này lại có người không biết xấu hổ như vậy thế? Cậu đang làm gì thế? Anh Long. Hôm… hôm nay tôi tới công ty, lén lén nghỉ một hôm, tránh cho cửa hàng trưởng lấy tôi ra làm đề tài nói chuyện. Sao thế?

    Cậu vẫn muốn tranh thưởng chuyên cần với cửa hàng trưởng à? Anh ấy được thưởng liên tục 12 tháng đấy. Cậu đừng lựa nhầm đối thủ. Tôi nói cậu nghe, tuy rằng con người anh ta chẳng ra làm sao cả, nhưng vì tiền chuyện gì anh ta cũng làm ra được.

    Không thể nào. Cửa hàng trưởng. Ngày 12 không tới. Sao có thể toàn chuyên cần được. Ngày 12? Phải. Tôi nhớ hôm đó anh ấy bảo anh ấy xin nghỉ nên không tới. Nhưng buổi tối hôm đó tôi lại nhìn thấy anh ấy ở trong cửa hàng. Anh ấy lén lén lút lút.

    Anh ấy nói không tới rồi đột nhiên lại tới. Cậu cũng đừng cố moi móc nữa, tập trung làm việc. Nhất định là cửa hàng trưởng cố ý nguỵ tạo chứng cứ không có mặt tại hiện trường. Hôm đó lén lút về lại cửa hàng, Sau đó lại động tay vào trong kho.

    Chẳng trách anh ấy lại muốn đuổi việc cậu tới vậy. Nhất định là chột dạ sợ bị anh phát hiện… Bị che đi rồi? Chiếc camera giám sát của kho chúng ta bị che đi? Video đó có thể chứng minh sự trong sạch của cửa hàng chúng ta.

    Giờ cậu nói với tôi là bị che đi. Tôi tin cậu, liệu công ty có tin tôi không? Rốt cuộc là có chuyện gì? Nói! Cửa hàng trưởng, quả thật chiếc camera giám sát đó, quả thật nó là do tôi làm. Nhưng… nhưng… nhưng anh cho tôi cả nghìn cái gan

    Tôi cũng không dám gây ra chuyện như ngộ độc thực phẩm đâu. Cửa hàng trưởng, anh nghe tôi nói. Hôm đó tôi có hơi thèm, uống vài hớp rượu. Tôi cũng không biết là tại sao đầu óc quay cuồng hết cả. Ấn ấn mấy nút làm xoá mất luôn cái video đó.

    Cửa hàng trưởng. Tôi còn có bố mẹ già và con thơ, tôi không thể mất việc được, cũng không dám để mất đâu cửa hàng trưởng à. Uống đi. Sao cậu không uống chết luôn đi. Không còn video nữa, chúng ta đều xong đời. Cửa hàng trưởng.

    Cửa hàng trưởng, tôi cầu xin anh, anh giúp tôi đi có được không? Cửa hàng trưởng. Chuyện… chuyện này chẳng phải đều đã qua rồi hay sao? Thế này đi. Chuyện này tôi sẽ giữ kín trong bụng, Ai hỏi cũng không được nói, được chứ? Được, được, được, tôi biết rồi.

    Tôi biết rồi. Sau này còn uống rượu nữa thì cậu cũng đừng làm việc nữa. Vâng, tôi biết rồi. Xem ra không phải là cửa hàng trưởng làm. Về rồi à, sếp Bạch. Sao hôm nay nhìn có vẻ mệt mỏi vậy? Không mệt. Năng lượng tràn đầy.

    Mọi việc vẫn nằm trong tầm tay. Phải rồi sếp Bạch, chuyện anh bảo bổn trinh thám giúp anh điều tra, Em đã đi điều tra thêm một vòng nữa rồi. Căn cứ theo suy đoán của em ấy à,… Có manh mối gì? người đàn ông này hoặc là quá lập dị, hoặc là,

    Anh ta cũng là vì để thu hút sự chú ý của cô y tá nên mới cố ý biểu hiện ra nghiêm trọng như vậy. Em chẳng tra triệt để được gì cả. Trước mắt quả thực không có quá nhiều chuyển biến. Những người này cũng lục tục xuất viện cả rồi.

    Em ấy à, vẫn sẽ tiếp tục bám theo. Có điều manh mối này dự là sắp ngóm rồi. Xong rồi. Đứt hết manh mối rồi. Không sao đâu anh. Em đã tính cho anh cả rồi. Chuyện này ắt hẳn có nguyên do. Chuyện gì rồi cũng sẽ có kết quả.

    Chân tướng của chuyện này đang đợi anh ở nơi nào đó không xa. Đợi chút. Đây là cái gì? Đây là phương thức mới nhất em học được trên mạng, duy trì nước cho cây. Nói không chừng còn có thể cứu vãn được. Xong rồi. Mọi đầu mối đều bị đứt rồi.

    Xong đời rồi. Anh là cây hạnh phúc đều không cứu nổi nữa rồi. Đã điều tra ra sự thật chưa? Kẻ thất bại nực cười. Sao xứng với tên Bạch Chân Tướng đây? Trong sạch ở đâu? Chân tướng ở đâu? Cậu còn tìm chân tướng. Lấy đâu ra chân tướng chứ.

    Chỉ là cậu không chịu chấp nhận sai sót của bản thân. Đinh Sa không thể không về quê. Anh đã huỷ hoại đi ước mơ của một người trẻ.