Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 11 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thực Tập Sinh Khách Sạn] [Tập 11] Đại Hải, anh mau đi lấy rượu. Tôi muốn loại mạnh nhất. Mau đi lấy rượu. Không phải, Tạ tổng, tôi… Được rồi, cậu đừng uống nữa. Không lấy phải không? Tôi sa thải anh.
– Một, hai, ba. – Đây, đây, đây. Tạ tổng. Tiểu Tạ, Tiểu Tạ, đừng để trong lòng, chẳng có gì to tát cả. Đúng vậy đó. Cậu xem Tô San nhà chúng tôi tốt biết mấy. Mẹ, đừng nói linh tinh nữa. Đừng uống nữa. Nào, nào. Đều đã qua rồi.
– Đúng vậy, đã qua rồi, đã qua rồi. – Đừng uống nữa, đừng uống nữa. – Cậu cân nhắc đến Tô San nhà chúng tôi đi. – Cân nhắc. Nào, nào, uống đi. – Tửu lượng của Tiểu Tạ được đó. – Uống rượu. Đừng uống nữa. Được đấy. Rượu này ngon.
Tửu lượng tốt thật. Tôi muốn tặng anh một món quà. Giai Giai, cô mau khuyên họ đi. Đây. – Anh xem này, còn rất hài hước nữa. – Tặng cho anh. Vui thật đó. Chịu chơi thật. Giỏi quá! Tối nay mọi người không say không về. Được. Nào, cạn nhé.
– Tạ tổng, cậu không thể uống nữa. – Tạ tổng, đừng uống nữa. Tạ tổng, Tạ tổng, Tạ tổng. Tiểu Tạ. Đừng động vào tôi, tránh ra hết đi. Tôi muốn biểu diễn đi đường thẳng cho mọi người xem. Tránh ra. Tránh ra. Tạ tổng, Tạ tổng.
– Cẩn thận. – Tạ tổng. Không sao chứ. Sao vậy? Cậu không sao chứ, Tạ tổng? Ấn nhân trung. Mau gọi bác sĩ. – Tạ tổng. – Không sao chứ? Sao vậy? Sao vậy? – Không sao, không sao. – Tạ tổng. Tạ tổng, Tạ tổng.
Tôi làm thế này có quá đáng lắm không? Tôi nghĩ tôi không nên làm vậy. Tôi như vậy rất không tốt. Nhạc Nhiên, cô làm sao vậy? Cái gì làm sao? Mặt của cô. Mặt của tôi. – Sao tôi lại thấy hơi chóng mặt nhỉ. – Nhạc Nhiên, cô sao vậy?
Sao tôi nhìn không rõ thứ gì nữa vậy? Nhạc Nhiên! Nhạc Nhiên! Uống. Uống tiếp nào. Ai cũng không được ngừng. Uống, uống rượu. Nhạc Nhiên! – Nhạc Nhiên! – Nhạc Nhiên! Nhạc Nhiên! Mau. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Từ nay về sau em chính là người con gái của anh.
Anh hy vọng trong mắt em chỉ có anh. Không cho phép em nhìn Tạ Phạn Vũ nữa. Với em, Tạ Phạn Vũ chỉ là một người qua đường. Nhưng anh không giống vậy. Với em, anh chính là chân mệnh thiên tử của em. Nhạc Nhiên! Nhạc Nhiên, tôi không đồng ý. Nhạc Nhiên!
Nhạc Nhiên! Tôi không đồng ý. Tôi không đồng ý. [Phòng y tế] Tôi không đồng ý. Tôi không đồng… Cô lại đây. Lại đây. Lại đây. Ai đánh tôi? – Có phải là cậu đánh tôi không? – Không, không, không. Tạ tổng, anh vu oan cho tôi rồi.
Tôi nào dám đánh anh chứ. Vừa rồi là anh tự đánh mình đó. Sao có thể chứ? Tạ tổng à, anh không biết mình dị ứng với rượu à. Biết chứ nên uống ít đó. Rượu 58 độ mà anh cũng dám uống à. Uống xong là quậy phá. Thật là!
May mà chỉ có hai chúng tôi biết. Nếu không người khác nhìn anh thế nào chứ. Nói đi, điều kiện gì? Tiểu Ngưu. Người nhà tôi cảm thấy biệt thự trên núi có phong cảnh rất đẹp, nhưng không có tiền để ở. Ba ngày. Năm ngày. Thỏa thuận xong.
Nhìn này, tôi xóa rồi nhé. Anh có thể nằm một lúc nữa. Đúng lúc có người ở cùng anh. Ai vậy? Anh xem. Ối trời! Đây…đây là ai thế? Là Nhạc Nhiên đó. Anh không nhận ra à. Nhạc Nhiên? Cô ấy dị ứng với linh chi. Tôi tiêm cho cô ấy rồi,
Chắc hẳn hết sưng rồi sẽ không sao nữa. Tôi còn cho cô ấy uống một ít thuốc an thần. Đây là cơ hội tốt đó. Tạ tổng, trong thành phố vẫn còn một ngôi nhà ở khu trường học. Đại ca, cậu có thể lý trí hơn được không?
Tôi sống bao nhiêu năm nay lần đầu tiên gặp phụ huynh nhà người ta, tôi còn… Tôi còn không cẩn thận cắt tóc của người ta. Anh thì tốt rồi, người ta đến rồi mà anh cũng không đi. Cậu hiểu gì chứ? Sao tôi lại không hiểu?
Tuy tôi vẫn chưa đến bước đó nhưng tôi biết đàn ông đi gặp bố mẹ vợ thì phải mang tâm trạng như đi tạ tội ấy. Tôi đâu có cắt tóc của người ta. Nào. Nhưng anh cướp mất con gái nhà người ta.
Anh là người đàn ông phá hoại gia đình người khác. Mau lên. Càng là lúc này anh càng phải lấy ra sự tin tin và chân thành của đàn ông. Chỉ có ba việc anh cần làm, xin lỗi, cúi đầu, quỳ xuống. Ba việc cậu nói
Tôi sẽ chẳng làm cái nào cả. Nào. Bùn loãng không thể trát tường. [Tô San] Phiền thật. Mau lên. Tránh ra. Ai gọi vậy? Không cần cậu lo. Đi nào. Bác sĩ nói bị bệnh nhưng không thể nằm suốt trên giường, phải vận động nhiều. Vận động? Vận động.
Vận động. Vận động. Buổi sớm thức dậy ôm lấy ánh nắng để cơ thể tràn đầy năng lượng tích cực. Khóe miệng hướng xuống, – sẽ không mất phương hướng. – Được rồi. – Tô San! Tô San! – Khóe miệng hướng lên tràn đầy năng lượng. Tô San! Tô San,
Đừng đi. Em nghe anh nói đã. Bố mẹ em khó khăn lắm mới đến được một lần mà anh thế này à. Anh có thể cảm nhận được sự không hài lòng của họ với anh. Nếu như họ thấy dáng vẻ hiện giờ của anh
Thì chỉ càng không yên tâm giao em cho anh. Nhưng chẳng phải anh đã nói đấy sao? Đây là công việc của chúng ta mà. Hơn nữa, nào có ai vừa đi làm đã là lãnh đạo chỉ huy người khác đâu. Không phải em cũng giống anh sao?
Nếu như họ nhìn thấy dáng vẻ em hiện giờ thì chỉ càng thêm trách móc anh. Lục Hạo. Em tin rằng chúng ta về sau nhất định sẽ tốt hơn. Thực ra cái bố mẹ em không muốn nhìn thấy không phải là công việc anh đang làm ra sao,
Mà là ngay cả anh cũng xem thường công việc của mình. Thực ra em cũng không muốn nhìn thấy dáng vẻ hiện giờ của anh. Vậy chúng ta tạm thời đừng gặp nhau nữa. Anh có ý gì? Trước khi công việc của anh khởi sắc chúng ta đừng gặp nhau nữa.
Anh cũng rất ghét con người mình bây giờ. Vậy… Có phải anh không yêu em nữa không? Đương nhiên không phải. Em đừng có chuyện gì cũng hỏi yêu hay không yêu thế? Yêu có làm ra cơm để ăn không? Cho anh chút thời gian được không?
Thời gian thực tập sắp hết rồi. Đợi anh được nhận chính thức vào bộ phận tốt nào đó thì chúng ta lại gặp nhau đi. – Nhưng mà… – Cứ thế đi. Cứ tiếp tục như này chúng ta sẽ càng không vui thôi. Lục Hạo! Lục Hạo!
[Ai bảo cô đi ăn cơm cùng anh ta.] [Phòng y tế] Ai bảo cô giúp anh ta đối phó với tôi. Báo ứng. Đều là báo ứng. Nhạc Nhiên, Nhạc Nhiên. Bác sĩ, bác sĩ. [Chúng tôi đã tan ca rồi.] [Nhạc Nhiên không sao]
[nhưng mà cần một nơi yên tĩnh, thoải mái để nghỉ ngơi,] [phải quan sát chặt chẽ 12 tiếng] [hết sưng là được rồi.] [Quan trọng] [là yên tĩnh, thoải mái,] [quan sát chặt chẽ.] Yên tĩnh, thoải mái? Nơi yên tĩnh thoải mái? Thế này thoải mái hơn chứ. Thế này thì sao?
Cái đó… Gãy xương rồi? Không phải lỗi của tôi đâu, tôi chỉ… Không phải chứ. Làm phiền một chút nhé. Giống nhau. Thời khắc chứng kiến lịch sử đến rồi. [Anh xem con cá này, lạnh ngắt] khí chất nặng mùi chết chóc rất hợp với khí chất của anh.
Đến lúc đó lấy hình mẫu của nó làm tượng cho anh vậy. Này, tôi nhận quà rồi. Làm chứng nhé. Phụ nữ gì vậy. Ngủ mà còn ngáy nữa. Phải tìm một nơi yên tĩnh, thoải mái. Cái đó…ưm… Đầu cô khá cứng, đụng một chút cũng không sao nhỉ.
Phải gọi người lái xe thuê. Khi cô tỉnh dậy thì phải đi tập thể dục cho tôi. Cô nhóc lùn này sao mà nặng vậy chứ. Trời ơi! Không phải tôi nói xấu cô. Nếu như xảy ra nguy hiểm thì không ai ôm nổi cô đâu. Nói gì thế, tên khốn nạn kia.
Cô tỉnh rồi? Mắt của tôi. Mắt tôi bị chọc mù rồi. Cô tỉnh rồi mà còn để tôi ôm cô về? Tôi vừa tỉnh. Vì sao tôi không nhìn thấy gì vậy? Sao tôi không mở mắt được vậy? Rốt cuộc anh đã làm gì, anh chọc mù mắt tôi rồi.
Sao tôi nói chuyện lại như vậy? Tại sao lại như vậy chứ? Sao tôi không thấy gì cả? Đợi đã. Mở to mắt. Nhìn này. Đây là… Đây là ai thế? Không phải là tôi đâu. Không phải là tôi đâu. Chênh lệch giữa người với người sao lại lớn như vậy chứ?
Chuyện gì vậy chứ? Không phải là tôi. Đây là ai vậy? Chuyện gì vậy chứ? Được rồi. Nghỉ ngơi đi. Đây là ai vậy? Hoàn mỹ. Xuất sắc. Dậy ăn gì đi đã. Đừng kéo chăn của tôi. Cô nói gì tôi không nghe rõ. Sao tôi lại thành thế này? Cái gì?
Tôi nói… Tôi nói sao tôi lại thành thế này? Cô dị ứng với linh chi. Di chứng sau dị ứng bác sĩ Mã đã xử lý xong cho cô rồi, còn nói là để cô ngủ một giấc, ngày hôm sau hết sưng là ổn thôi.
Bác sĩ nói cô cần tĩnh dưỡng nên tôi đã mang cô về đây. Lúc nào tôi mới hết sưng Cô có hết sưng hay không thì có liên quan gì à? Không phải cô luôn thế này sao? Anh nói ai luôn như thế này hả? Tên đầu heo này.
Anh mới trông như vậy. Đầu heo. Tôi xấu chết mất. Tôi xấu quá đi. – Được rồi, được rồi. – Tôi không cười nữa, dậy ăn gì đó đi. Tôi không ăn. Cô đã nôn hết ra rồi, cô không đói sao? Tôi không đói. Cô đừng già mồm
Nếu không cô sẽ luôn như này đó. Tôi mệt lắm, tôi không thoải mái, tôi không muốn ăn, chỉ là… Tôi…tôi rất mệt. Cả người tôi như bị đánh một trận ấy. Chính là cảm giác đó. Đây đều là phản ứng sau dị ứng, cô ăn gì đó là ổn rồi.
Không ăn hả? Không ăn thì tôi đi đây. Đợi đã, đợi đã. Có thể mang cơm lên đây không? Người phụ nữ này, cô như vậy rồi mà vẫn còn lôi thôi. Buồn nôn quá đi. Anh nói ai lôi thôi thế? Đúng là đồ óc heo.
Anh nói tôi xấu còn nói tôi lôi thôi. [Kí túc xá nhân viên] Tô San, cô không sao chứ? Không sao, tôi rất ổn. Thực sự không sao chứ? Thực sự không sao. Hay là mang lên. Không có lần sau. Đợi đã, đợi đã. Giờ tôi ăn có được không?
Giờ cô giống người rồi đấy. Cô mà đến muộn một chút nữa là tôi đổ rồi đó. Cảm ơn. Không thích ăn à? Giờ cô ăn thứ này là tốt nhất đó. Ít nhất cũng không dị ứng. Tôi vẫn chưa nói gì mà anh nói nhiều vậy làm gì?
Tôi chỉ muốn nói là mấy món này trông rất ngon, rất tuyệt. Ăn đi. Ngon không? Chỉ đến thế thôi. Vậy bỏ đi. Đừng ăn nữa. Tôi ăn, tôi ăn. Tôi ăn hết. Ngon lắm. Cô ăn ít thôi. Tôi…tôi ăn cũng không nhiều mà. Cô vẫn là người bệnh. Cô…
Cảm giác giờ cô nói chuyện khá bình thường đó. Vậy sao? Mặt cũng đỡ hơn rồi. Vậy sao? Thật à. Hình như đỡ hơn rồi. Lẽ nào cơm của anh cứu tôi. Nghĩ nhiều rồi. Chắc chắn thuốc đã phát huy tác dụng.
Tối nay cô ngủ một giấc thật ngon thì ngày mai sẽ ổn thôi. Đừng, đừng, đừng. Thế này đi. Tôi giúp anh làm gì đó. Tôi giúp anh rửa bát. Không cần. Bộ dụng cụ ăn này rất đắt, cô không đền nổi đâu. Ngồi xuống. Vậy tôi giúp anh đổ rác.
Phân loại rác cô cũng không hiểu. Được rồi. Cô giúp tôi để gia vị vào tủ lạnh là được rồi. Được thôi. Ăn giỏi thật. Đây là… Nhà anh trước kia từng giấu xác à? Chết rồi. Bị cô phát hiện rồi. Người tiếp theo sẽ là cô.
Chẳng trách anh mang tôi về đây. Thế mà cô cũng tin. Có ngốc không vậy? Vậy…vậy… Vậy đây là gì? Đây… Chỉ là một ngày nọ có một con gián đột nhiên bay đến, tôi sợ quá nên nhảy vào đây. Con gián? Con gián đó to lắm. To như thế này này.
Còn biết bay nữa. Đáng sợ lắm. Anh… Nhà anh có gián còn nói tôi lôi thôi. Con gián nhà anh ở đâu? Hay là tôi giúp anh giết nó nhé. Phụ nữ gì vậy? Đến gián cũng không sợ. Thế này đi. Tôi giúp anh rửa bát. Cô không biết làm đâu.
Anh cũng xem thường tôi quá đấy. Dù sao tôi cũng học chuyên ngành quản trị khách sạn đó. Tôi còn hay giúp bố tôi làm những việc này. Nào. Giúp bố cô? Đúng vậy. Tôi vừa tỉnh dậy nhìn thấy nhà anh có rất nhiều rượu. Sau này anh uống ít thôi,
Nếu không rất dễ xảy ra chuyện đó. Giống bố tôi ấy. Năm tôi năm tuổi có một lần bố tôi uống quá nhiều vào phòng khách sạn liền ngã xuống, thế là tôi giật mình tỉnh dậy. Sau đó tôi thấy ông ấy sùi bọt mép làm tôi sợ chết khiếp.
Nếu không phải nhân viên phục vụ đến kịp thời thì nói không chừng sau tối đó tôi không gặp được bố tôi nữa ấy. Tránh ra nào. Nhạc Nhiên, đừng sợ. Bố em sẽ ổn thôi. Em sợ. Đừng sợ. Em phải tin chị. Lát nữa bố em sẽ tỉnh lại thôi.
– [Giờ tôi vẫn nhớ giọng nói của chị Tiểu Kiều.] – Bố không sao rồi. Giọng của chị ấy ấm áp như thiên sứ vậy. Chị ấy khiến tôi cảm thấy thực ra trong cuộc sống cũng có phép thuật. Con người có thể thay đổi rất nhiều điều bằng lòng tốt của mình.
Vì thế cô mới muốn làm ngành này? Vì thế cô mới muốn làm một Chìa Khóa Vàng? Vì thế cô mới thích một Chìa Khóa Vàng? Cái này không cần anh lo. Được. Bỏ qua điều này. Cô thấy David tốt chỗ nào? Cái đó… Cái này để lau dầu mỡ à?
Tôi bóp một chút. Đặc lắm, cô lấy ít thôi. Vậy phải làm sao? Cô nhìn đi lại phá hỏng không khí. Cái gì mà gọi là tôi phá hỏng. Hôm đó ăn cơm, anh còn thả… thả khí độc đó. Anh đắc ý cái gì? Đó còn không phải vì cô à. Thật là!
Ở cùng cô chẳng có gì tốt đẹp cả. Cái gì mà vì tôi. Ai ở cùng anh? Ai mới đen đủi vậy hả? Loại người như anh nên ở trên trời làm ngôi sao cô đơn đi. Cô ăn linh chi cũng sưng thành đầu heo được mà còn nói tôi.
Cô trở về lòng đất của cô đi. Điện thoại của tôi đâu? Giờ cô về không được đâu. Sáng mai… tôi đưa cô về. Nhưng mà tôi… Bye bye. Cảm ơn anh. David. Nhạc Nhiên. Hôm qua anh đến phòng y tế tìm em, em để quên điện thoại này. Em không sao.
Không sao thì tốt. Sau này anh sẽ để em bên mình không rời một bước. Cho dù anh có buộc em ở bên mình, nhưng anh là người không phải thần. Không phải tất cả mọi chuyện anh đều kiểm soát được. Nhạc Nhiên, sao đột nhiên em lại nói như vậy? David,
Cảm ơn tất cả những gì anh làm cho em. Nhưng mà em thực sự nghĩ chúng ta không hợp. Có phải em tức giận rồi không? Cuộc hẹn ngày hôm qua đúng là chưa được em cho phép mà còn khiến em không thoải mái, em còn bị dị ứng nữa.
Nhưng mà, Nhạc Nhiên, anh thực sự muốn dành mọi thứ tốt nhất của anh cho em. David, em không tức giận. Em biết anh rất tốt với em, nhưng mà em không xứng với nó. Lý do khiến em dị ứng có lẽ không chỉ là thức ăn mà còn cái khác nữa.
Thế nào? Thư cảm ơn viết tay của Tô tổng EVO hiếm có biết bao. Một khách quý không nói lên điều gì. Chìa Khóa Vàng hàng đầu và con át chủ bài danh tiếng tranh giành tình nhân ở nơi đông người. Lần đầu tiên mới thấy chuyện này. Chủ tịch Tạ,
Tôi có dự cảm rất nhanh thôi sẽ có chuyện lớn xảy ra. [Khách sạn nghỉ dưỡng suối nước nóng ZAD Bảng nguyện vọng vị trí chính thức] Giai Giai, sao cô cố chấp như vậy? Từ lúc nào mà sự nghiệp trở nên quan trọng như vậy?
Bộ phận suối nước nóng có gì không tốt chứ? Bộ phận suối nước nóng rất hợp với cô mà. Cô xem hơi nước có thể ngăn lỗ chân lông to ra. – Cô so… – Anh có thôi đi không? Anh thích bộ phận suối nước nóng thì tự đi đi.
Giai Giai, cô đừng giận nữa. – Tô San. – Tôi đang giúp cô mà. Cô muốn đến bộ phận kinh doanh à? Cô chắc chắn chứ? Chắc chắn. Không phải chứ, Lục Hạo đã đối xử với cô như vậy rồi cô còn theo anh ta à.
Cô đó, đầu óc chỉ toàn yêu đương này không cứu được nữa rồi. Nếu như cô có thể bán được một phiếu suối nước nóng thì tôi sẽ phục cô. Nếu như tôi bán được thật thì sao? Tôi sẽ… Tôi sẽ để mặt mộc một tháng.
Tô San, cô không bán được thì tôi giúp cô. Cố lên! Liên quan gì đến anh. Cố lên. Đầu bếp Vu quả thực đối xử với tôi quá tốt, chỉ tiếc tôi là kẻ phản bội. Cô được yêu thích quá. Chỉ tiếc đó là địa bàn yêu thích của La Phi. La Phi?
Đúng đó. Trước kia không thấy bộ phận ẩm thực thú vị, sau khi thực tập học làm bánh kem, tôi đột nhiên lại có hứng thú. Chắc chắn là ánh mắt của đầu bếp Vu không tốt. Hơn nữa, tôi có thể ở lại hay không còn không biết nữa.
Chẳng phải vẫn chưa công bố số điểm cuối cùng sao? Tôi nghĩ chắc không có vấn đề gì. Cô chắc chắn không sao. Thế này đi. Trước khi xác định chúng ta tụ tập đi. – Được đó, được đó. – Dù sao trước kia có quá nhiều người bị loại.
Thời gian trôi qua trong chớp mắt chúng ta vẫn có thể kiên trì, đúng là không dễ dàng gì. – Được đó, được đó, được đó. – Được đó, được đó, được đó. Tuyệt quá rồi. Hay là gọi cả David đi. Hai người trừ lúc chụp ảnh chung ra
Thì bình thường chẳng giống một đôi gì hết. Tôi nghĩ không cần gọi anh ấy đâu. Hai người cãi nhau à? Đến lúc đó tôi sẽ tuyên bố. Tôi đi trước đây. Mọi người có cảm thấy cô ấy nói cái từ “tuyên bố” rất kỳ quái không?
Sau khi David hẹn hò với cô ấy cảm giác cả con người đều thay đổi rồi. Có khi nào là kìm nén để bùng phát không? Lẽ nào muốn tuyên bố kết hôn? Mới mấy ngày mà đã kết hôn rồi.
Không phải. Từ lúc họ quen biết đến khi ở bên nhau cũng chỉ có vài ngày. Kết hôn chớp nhoáng không được sao? Cô nghĩ, nghĩ kỹ đi. La Phi. La Phi. Em sao vậy? Không sao. Chỉ là đột nhiên em thấy đau lòng, buồn bã, bất lực,
Tim như bị dao cắt vậy. Là điều gì khiến em đột nhiên thấy đau lòng, buồn bã, bất lực, tim như bị dao cắt vậy? Em vừa nhìn thấy một chú mèo nó chuẩn bị từ cây này nhảy tới cây khác, rồi nó trượt chân một cái và ngã xuống đất.
Đúng là khiến người khác đau lòng, buồn bã, bất lực, tim như bị dao cắt. Một người đa sầu đa cảm như em anh còn thích không? Xem ra hôm nay em theo phong cách Quỳnh Dao à. Anh bắt được rồi. Anh đến đây để nói với em rằng. La Phi,
Cho dù em thế nào thì anh vẫn thích em. Em… Thế này bất ngờ quá. Thi Triển, thực ra anh có thể nhớ em thì em đã thấy rất thỏa mãn rồi. Thực ra anh đến tìm em là muốn nói với em chuyện này. Chuyện gì vậy? Là anh
Sắp phải rời khỏi khách sạn rồi. Anh sắp ra nước ngoài điều dưỡng. Tuy rằng chuyện này người trong nhà đã lên kế hoạch lâu rồi, nhưng anh cũng vừa mới biết. Anh muốn đến đây để tạm biệt em, bởi vì anh chỉ nhớ được em. Chuyện này đúng là khiến người khác
Đau lòng, buồn bã, bất lực, tim như bị dao cắt vậy. Chớp mắt ba tháng ở ZAD của các bạn đã trôi qua rồi. Hôm nay là ngày công bố danh sách vị trí chính thức.
[Khách sạn nghỉ dưỡng suối nước nóng ZAD] [Cuộc họp xác nhận vị trí chính thức của thực tập sinh khóa 2019] Danh sách này được bộ phận nhân sự quyết định dựa trên biểu hiện trong thời gian thực tập và nguyện vọng của các bạn. Quyết định rồi thì không thể thay đổi.
Chỉ có 12 người được ở lại đến cuối cùng. Chúc mừng những người được ở lại. Bởi vì ZAD là nơi bắt đầu sự nghiệp khách sạn trong cuộc đời bạn. Cũng chúc mừng các bạn không thể ở lại, bởi vì các bạn sẽ tìm thấy
Nơi bắt đầu cao hơn, tốt hơn ZAD. Được rồi. Những người được tôi gọi tên hy vọng các bạn đã chuẩn bị sẵn sàng. Ninh Giai Giai, bộ phận lễ tân. Tôi ở bộ phận lễ tân. Tô San, bộ phận kinh doanh. La Phi, bộ phận ẩm thực. Lục Hạo,
Bộ phận suối nước nóng. Đoàn Kiếm, bộ phận suối nước nóng. Nhạc Nhiên, bộ phận buồng phòng. Trương Ninh, bộ phận ẩm thực. Trương Lộ, bộ phận Marketing. Lý Na, bộ phận lễ tân. Vương Mộng, bộ phận Marketing. Thẩm Nghiêm, bộ phận Marketing. Trương Gia, bộ phận lễ tân.
Chúc mừng các bạn trở thành nhân viên chính thức của ZAD. Bắt đầu từ hôm nay khoác lên bộ đồng phục mới tinh thì các bạn chính là hy vọng mới của ZAD. Các bạn đi làm việc trước đi. – Chúng tôi đi trước nhé. – Được.
Bộ đồng phục này đẹp quá. Tôi nói này, về sau tôi không còn là hố đen thời trang gì nữa. Từ nay về sau, tôi chính là chàng trai dưỡng sinh YSL của bộ phận suối nước nóng. Quyết định không thể thay đổi.
Bộ phận kinh doanh cũng là bộ phận át chủ bài. Em đến đó làm đi. Không được cùng bộ phận với anh thì em đến bộ phận át chủ bài làm cái gì. Anh bị bệnh à? Không cảm thấy đang khó chịu sao? Còn chàng trai dưỡng sinh nữa chứ.
Tôi thấy anh sắp chết rồi ấy. Giai Giai! Không phải em không muốn thấy anh sao? Thế này chẳng phải càng tốt sao? Cưng à, muốn đổi bộ phận không? Cùng bộ phận với Lục Hạo ấy. Được sao? Có được hay không thì thử là biết thôi Lấy hết dũng khí nào.
Đồng phục mới này có đẹp không? Đồng phục mới đẹp đấy, nhưng mà cậu mặc thì không đẹp lắm. Phải nhìn khí chất chứ. Nhìn, nhìn khí chất. Các anh hài lòng với bộ phận được điều đến không? Không hài lòng. Tạo mối quan hệ tốt với Nhạc Nhiên.
Biết vì sao không? Cô ấy và David sắp kết hôn rồi. Cái gì? Kết hôn với David? Sắp tuyên bố rồi. Các anh không biết sao? Không biết. Trời ơi! Lúc đó anh muốn đổi bộ phận còn không dễ như trở bàn tay sao. Đẹp trai không? Đẹp trai, đẹp trai.
Đẹp trai chứ. Vị trí đã sắp xếp xong rồi, các cô phải nghe theo phân công. Nhưng chúng tôi có chí hướng của mình và đã viết trên bảng nguyện vọng rồi. Chúng tôi nghĩ khách sạn sẽ tôn trọng nguyện vọng của chúng tôi. Tô San, cô có yêu cầu gì?
Tôi thấy bộ phận suối nước nóng thích hợp với tôi hơn. Lý do? Da tôi quá khô. Nếu như cô vì bạn trai mình, thì tôi có thể nói rõ với cô tôi sẽ không đồng ý thay đổi vị trí như thế. Khách sạn cho phép hai người yêu đương
Nhưng không thể để yêu đương lên trên công việc. Nhạc Nhiên, nếu như vấn đề và lý do của cô giống vậy thì xin lỗi. Hiện giờ tôi rất bận, các cô có thể ra ngoài được rồi. Tôi đến bộ phận lễ tân không phải vì yêu đương,
Đó là sở trường của tôi. Và tôi muốn đem năng lực của mình phát huy ở nơi cần tôi. Vậy cô càng phải đến bộ phận buồng phòng, bộ phận buồng phòng mới là nơi phù hợp với cô nhất. Thực ra tôi luôn quan sát, quan sát từng người các cô.
Tôi phát hiện ngay từ đầu cô đã phù hợp với bộ phận buồng phòng, chỉ là cô không biết mà thôi. Tôi phù hợp với bộ phận buồng phòng? Sao anh biết vậy? Cẩn thận, chăm chỉ. Bộ phận buồng phòng là nơi không cho phép sai sót.
Cô ở đó rất có tiềm năng phát triển. Tôi còn không biết thì sao anh biết? Tôi nhìn nhận vấn đề rất khách quan. Nếu như anh nhìn vấn đề khách quan thì chắc anh biết để đến bộ phận lễ tân mà tôi cố gắng như thế nào.
Tôi đến vì lấy Chìa Khóa Vàng đó. – Tôi làm nhiều như vậy… – Nhạc Nhiên. Vì Chìa Khóa Vàng thì cô càng phải hiểu rõ từng góc của khách sạn, đi sâu tìm hiểu từng khâu của khách sạn, như vậy mới làm tốt công việc lễ tân.
Vì vậy bộ phận buồng phòng mới là trạm đầu tiên trên con đường lấy Chìa Khóa Vàng của cô. Nhưng mà Tạ tổng, tôi bày tỏ sự chân thành của tôi cho anh nhé. Anh cho tôi một cơ hội đi. – Không được. – Tôi nhất định.
Tôi đổi cho cô thì người khác phải làm sao? Tô San phải làm sao? Nếu ai cũng muốn đổi vị trí thì tôi đều phải đồng ý sao? Các cô có thể nghĩ cho đại cục không? Khách sạn mở ra cho các cô sao?
Đừng chỉ nghĩ khách sạn có thể làm gì cho mình. Các cô phải nghĩ rằng mình làm được gì cho khách sạn. Tạ tổng, anh suy nghĩ thêm đi. Nói một đằng làm một nẻo. Về sau tôi quản lý khách sạn như thế nào.
Được rồi, các cô đã làm tốn nhiều thời gian của tôi rồi, ra ngoài đi. Tạ tổng, – trước kia tôi… – Đi thôi. Tôi muốn làm Chìa Khóa Vàng sao mà khó như vậy chứ? Cái tên Tạ Phạn Vũ kia, một mình anh ta đóng vai
Hàng trăm con yêu quái rồi đấy. Hai chúng ta thảm quá đi. Thảm quá đi. Nhạc Nhiên, xảy ra chuyện gì thế. Hai người vẫn đang buồn à. Tôi có thể nghĩ cách giúp hai người. Không cần đâu, cảm ơn anh. Nhạc Nhiên nói đúng. Vấn đề giữa tôi và Lục Hạo
Không phải thay đổi bộ phận là có thể giải quyết. Hai người nói chuyện đi. Anh có thể giúp em. Không sao. Chúng ta hãy làm theo quy định của khách sạn đi. Em cam tâm sao? Nhạc Nhiên. Em không cần phải vì tránh anh mà làm khó mình, hiểu không?
Em không có. Chân lý của Chìa Khóa Vàng là làm hài lòng mọi yêu cầu của khách hàng. Em nghĩ chỉ cần em có thể làm được điều này thì cho dù đến bất cứ bộ phận nào em cũng có thể làm được Chìa Khóa Vàng. Anh đã làm sai điều gì,
Thì em có thể nói với anh. Không có. David, anh rất tốt. Nhưng anh không cần phải đối xử như vậy với em. Chúng ta cứ làm đồng nghiệp đi. Ngay cả bạn cũng không được sao? Sau khi em thay đổi bộ phận
Thì cơ hội chúng ta làm việc chung sẽ ít đi. Anh là Chìa Khóa Vàng, anh nên đem giá trị của anh cống hiến cho khách sạn và khách hàng, anh không cần phải lãng phí ở chỗ em. Và anh là thần tượng của bọn em. Anh không phải làm như vậy.
Đừng khiến mình phải ấm ức. Ý em là gì? Em chưa từng thích anh sao?