Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 22 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thực Tập Sinh Khách Sạn] [Tập 22] Không cần phí lời với loại người đó. Nói nhiều với loại người vô ơn như anh ta cũng vô ích thôi. Nói thật cho anh biết, Lục Hạo. Ông Lý muốn nâng cấp lên biệt thự.
Trong chúng ta cần có một người đứng ra nhường căn phòng đó. Hiện tại rất may mắn là Tô San của chúng ta đã chịu hy sinh. Nhưng vì anh đã chiếm phòng của cô ấy chúng tôi mong anh dọn ra khỏi đó và nhường lại phòng.
Tự Tô San muốn nhường cho tôi. Bây giờ tôi không muốn nữa. Giờ ai có nói gì cũng vô ích thôi người ta đã vào đó ở rồi làm gì có chuyện bắt dọn đi. Bây giờ anh chơi trò lì lợm mà được sao? Anh có tin ba người chúng tôi
Sẽ xử tên cặn bã như anh thành bã ngay hôm nay, ngay bây giờ không hả? Cô dọa ai đấy? Tôi cho anh mười phút để làm thủ tục trả phòng. Nếu anh chậm một phút thôi, anh phải chịu mọi tổn thất và đền bù vì khiến ông Lý không hài lòng.
Tôi là người chịu trách nhiệm của lễ hội suối nước nóng lần này. Tôi nói được làm được. Không tin anh cứ thử xem. Nếu tôi nói không thì sao nào? Không? Vậy thì người xuất hiện ở đây sau đó không phải là anh nữa, mà là Mặc Mặc, người được gọi
Là bạn gái mới hoàn hảo của anh đấy. Không biết một cô gái yểu điệu như vậy, có chịu đựng được sự tra khảo của ba người chúng tôi không. Cho dù cô ta chịu được không biết bố mẹ cô ta có muốn trải nghiệm dịch vụ đặc biệt này
Ngay trong lễ hội suối nước nóng không? Lục Hạo, anh cũng biết tính cách tôi rồi đó. Tôi mà nóng lên đến Tạ tổng tôi còn dám đánh. Hôm nay thực sự rất vui. Sớm biết vậy tôi đã không nhẫn nhịn Lục Hạo đến thế. Nhạc Nhiên, cô được đấy chứ.
Mới quay lại đã dẫm bẹp tên cặn bã, dẹp luôn cô nàng mưu mô kia. Lợi hại thật đấy. Nếu tôi không xả ra sẽ ức chết mất. Đợi chút đã. Alo. [Có muốn xem kịch hay không?] Cháu biết cô chú chưa bao giờ thích cháu. Nhưng đến lúc nguy cấp
Hai người lại đến tìm cháu. Cháu không hề bận tâm điều đó. Vì trong lòng cháu vẫn luôn có Tạ Phạn Vũ. Chỉ cần là vì anh ấy cháu đều sẵn lòng. Cho dù là cứu một khách sạn đã không còn hy vọng gì. Cô Bạch có gì cứ nói thẳng ra.
Những điều có thể làm vì anh ấy cháu đều đã làm. Nhưng anh ấy lại chậm chạp không nhận ra. Cháu cho rằng cháu không cần tiếp tục làm điều đó nữa. Cháu muốn rút vốn đầu tư. Vậy tức là không còn gì để bàn thêm nữa.
Cháu chỉ có một điều kiện duy nhất. Chủ tịch, chú không thể đồng ý với cô ta được. Nếu đã không còn gì để nói, được thôi. Chủ tịch. Tôi tôn trọng quyết định của cô. Sao thế cô Bạch? Không phải cô nói muốn rút vốn đầu tư sao? Tôi đã đồng ý.
Có gì không thỏa đáng sao? Một khi rút vốn đầu tư chú đã nghĩ kĩ hậu quả thế nào chưa? Cô yên tâm. Tôi vẫn chưa già đến mức hồ đồ đâu. Chúng tôi đã có nhà đầu tư mới rồi. Đây là hợp đồng. Khách sạn sẽ không phải đóng cửa.
Không có ai phải ra đi. Nơi này không có cô, tất cả vẫn sẽ hoạt động bình thường. Trước đây cô thuê Thôi Đại Nhẫn hãm hại Nhạc Nhiên, bôi nhọ khách sạn. Lợi dụng Trần A Lai làm loạn cả khách sạn. Mục đích chính là muốn khách sạn sụp đổ.
Sau đó mua lại với giá rẻ. Cô tưởng rằng mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch của cô. Tôi nói cho cô biết kế hoạch rồi cũng sẽ bị phá vỡ. Tôi trở về cũng đã lâu rồi tôi nhận thức rất rõ được điều đó. Tạ Phạn Vũ, anh có ý gì?
Ý tôi là tôi đã báo cảnh sát rồi. Tất cả hãy giao cho cảnh sát giải quyết. Tạ Phạn Vũ, anh lại đối xử với em như vậy sao? Em vì anh gạt bỏ niềm kiêu hãnh trở về đây giúp anh vực dậy cả khách sạn. Em yêu anh thật lòng nhưng…
Nhưng anh lại vì con bé Nhạc Nhiên đó mà đối xử với em như vậy. Là cô. Tất cả là tại cô mà ra. Cái tát này là vì cô đã chà đạp lên ước mơ của người khác, phá hỏng tâm huyết của người khác. Cái tát này
Là vì cô làm tổn thương tình cảm của người khác, không tôn trọng hai chữ “chân tình”. Tạ tổng. Tuy cô Bạch đối xử với anh như vậy nhưng đợi đến khi đêm khuya vắng người mới để cô ta ra đi. Anh vẫn suy nghĩ cho cô ta thật. Mia.
Cô nói xem mọi chuyện có phải đều là lỗi của tôi không? Anh có thể kiềm chế bản thân thích Nhạc Nhiên không? Không thể. Vậy sao anh có thể ngăn cản cô Bạch thích anh được chứ. Cô ta chỉ cần một lý do để ra đi.
Nhưng nếu như trong lòng anh vẫn không thể buông bỏ vậy đó là lỗi của anh rồi. Mia. Tôi giao cho cô một nhiệm vụ. Ngoài cô ra không ai làm được chuyện đó. Anh định bảo tôi đi ghép tạng cho người khác sao? Không phải đi ghép, mà là phối hợp.
Có những chuyện tôi không tiện nói ra. Tôi hy vọng có thể nhờ cô truyền đạt đến cô ấy. Nhạc Nhiên, cô không sao chứ? Tôi… Nhạc Nhiên. Anh biết em không muốn nghe anh nói. Anh chỉ có thể dùng cách này để bày tỏ suy nghĩ của anh thôi.
Người đó đã đi rồi không còn ai làm phiền cuộc sống của chúng ta nữa. Nhạc Nhiên, em có biết không? Em chính là thế giới của anh, em không tha thứ cho anh, cả thế giới cũng sẽ không tha thứ cho anh. Cả thế giới không tha thứ cho anh
Anh sẽ phải lang thang đầu đường xó chợ. Lang thang đầu đường xó chợ thì anh sẽ chết rét. Cho nên nếu em không tha thứ cho anh đồng nghĩa với việc bảo anh chết đi. Là anh không đúng khiến em phải rơi nước mắt. Là anh vô tâm vô ý
Khiến em tan nát cõi lòng. Bát nước đổ đi không lấy lại được. Anh sẽ cho em một dòng sông mới. Gương đã vỡ không cách nào lành lại. Anh sẽ dành cho em một vầng sáng mới. Lời xin lỗi chân thành nhất dành cho cô gái tốt bụng nhất là em.
Nhạc Nhiên, cuối cùng cô cũng đứng dậy rồi. Cô mà không đứng dậy tôi sẽ hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ mất. Trợ lý Mia, tôi hiểu cô. Xin lỗi, để cô phải chịu khổ rồi. Cô mau về nghỉ ngơi đi.
Hay là hai người có gì cứ từ từ nói. Tôi chưa nghe thấy gì hết. Nếu cô muốn nói cho mọi người biết cũng được. Tôi không có bí mật. Tạm biệt. Anh bỏ tay ra. Sao chuyện gì anh cũng nói với người khác được thế.
Em chịu nói chuyện với anh rồi sao? Còn lâu. Đừng có mà đắc ý. Chúng ta quang minh chính đại, chúng ta không có bí mật nào. Anh định bù đắp bằng biện pháp này sao? Nhạc Nhiên. Anh xin lỗi. Anh không đùa với em nữa.
Sau này không còn ai có thể chia rẽ chúng ta. Đây là thứ quý giá nhất của anh. Anh muốn tặng nó cho người anh trân trọng nhất. Anh hy vọng em có thể nhận nó. Có đem theo phiếu tha thứ không? Lần trước em…
Lần trước sau khi bị em xé mất anh đã đi nhặt lại. Để đâu rồi? Ở đây. [Phiếu tha thứ] Anh sẽ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào nữa. Vứt nó đi. Vì em tuyên bố nó có hiệu lực rồi. Cảm ơn. Anh… Không sao. Anh tạm giữ nó hộ em
Đến lúc thích hợp thì đưa cho em. Hôm nay chính là lúc thích hợp nhất. Sai rồi. Sau này mỗi ngày đều là lúc thích hợp. Em định sau này mỗi ngày đều sẽ ở bên anh sao? Em đâu có nói vậy, anh không xứng. Làm gì thế?
Bày tỏ tình yêu của anh. Không cần đâu. Vậy anh phải làm thế nào mới xứng đáng đây? Em nói đi. Chuyện gì anh cũng đồng ý với em. Bí mật. Anh đã nói gì sai sao? Không có. Vậy anh đã gây ra tội ác tày trời gì sao? Cũng không có.
Thế em đang làm gì đây? Chuẩn bị cho mình như này lại còn cả cái này nữa. Anh không biết đâu. Lúc nhỏ em đã cùng bố bôn ba khắp nơi, rất mệt, rất mệt. Thế nên mới bước chân đến khách sạn, em liền đi tìm xe đẩy hành lý.
Vậy là em vô cùng thích xe đẩy hành lý. Em rất ngưỡng mộ những thùng hành lý đó. Nhưng em cũng đâu cần tìm một con dốc dài như vậy chứ. Rõ ràng em muốn lấy mạng anh mà. Không phải anh nói sau khi ở bên em anh không còn sợ nữa sao?
Anh đừng nói nhiều nữa. Tranh thủ thời gian đi nào. Chỗ này vắng người, nhanh lên. Em muốn trải nghiệm cảm giác bay lượn trên mặt đất. Sẵn sàng chưa? Sẵn sàng rồi. Một, hai, ba. Đi. Bám chắc đấy. Sở thích lạ thường này của em đúng là muốn lấy mạng anh mà.
Anh có thể tránh khỏi con dốc, nhưng cả đời này anh và em sẽ luôn bên nhau. Ôi mẹ ơi. Vui quá, vui quá đi. Cảm giác như được bay vậy. Em hỏi anh nhé. Sao anh lại bị chứng sợ sườn dốc vậy? Là bởi vì… vì Bạch Linh Lung. Ngày chia tay
Anh vốn có ý định cầu hôn với cô ấy. Anh cùng cô ấy đến nơi cao nhất của khu trượt tuyết ở Thụy Sĩ. Khi anh lấy chiếc nhẫn ra cô ấy nhận được một cuộc điện thoại bảo cô ấy đến ký thỏa thuận mua lại.
Đó là dự án cô ấy đã theo cả năm trời. Cô ấy nhận được điện thoại, không nghĩ ngợi gì liền quay người bước đi. Đứng trước sự nghiệp của cô ấy, mọi thứ đều phải nhường đường. Kể cả anh. [Thực ra tình cảm của bọn anh] [vẫn chưa đến mức đó.]
[Cầu hôn chỉ vì anh muốn chứng minh] [anh rất quan trọng với cô ấy.] [Không ngờ lại bị hạ gục ngay tại chỗ.] [Con tim anh như đã hóa tro tàn,] [muốn từ từ trượt xuống.] Nhưng anh đã bước hụt, cả người ngã nhào xuống. Tốc độ càng lúc càng nhanh,
Nhanh như rơi xuống từ nơi thẳng đứng. Như là nhảy lầu vậy. Anh không kiểm soát được mình. Càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh. Tốc độ quá nhanh. Phản ứng của anh là nhắm mắt lại chỉ chờ thân xác vỡ tan thành từng mảnh.
Người ta thường nói con người khi đứng trước cái chết đều sẽ hồi tưởng lại cuộc đời mình. Nhưng trước mắt anh chỉ là một khoảng không trắng xóa. Anh tưởng rằng… anh tưởng rằng mình đã chết. Phải rất lâu sau, anh mới tỉnh lại.
Khi anh vùng vẫy để cố leo lên, anh mới thấy anh không thể cử động được. Cơ thể anh không chịu nổi nên ngất đi. Đến khi anh tỉnh lại lần nữa, anh đã nằm trong bệnh viện rồi. Bác sỹ nói hai chân anh bị thương, lại chịu giá rét quá lâu,
Sẽ phải cắt bỏ. Sau đó bố anh tìm được một tiến sỹ ngành y nổi tiếng nhất mới có thể giữ lại đôi chân cho anh. Kể từ lúc đó, anh vô cùng sợ những chỗ dốc. Anh tưởng rằng nỗi sợ hãi đó sẽ theo anh cả đời này.
Cho đến khi em xuất hiện. Sau khi em xuất hiện chỉ cần có em ở bên cạnh anh có thể vượt qua được nỗi sợ đi xuống con dốc. Nhạc Nhiên. Cảm ơn em đã xuất hiện. Em có một ý tưởng này. Là gì vậy? Anh có muốn thử trải nghiệm
Cảm giác bay lượn trên mặt đất không? Được thôi. Nào, nào, nào. Ngồi đi, ngồi đi. Anh tin tưởng em chứ? Anh tin em. Anh quay lại đây. Anh đã đưa em bay lượn trên không bao la, vậy thì em sẽ đưa anh du ngoạn biển lớn. Xuất phát nào.
Con tàu của chúng ta đang vươn ra biển. Bên trái có một chú cá heo đang theo sát chúng ta. Bên phải có một chú cá voi đang nổi trên mặt nước. ♫Chân trời của cầu vồng♫ Cẩn thận. Phía trước có một con sóng lớn đang ào đến.
♫Khoảnh khắc tay nắm tay♫ ♫Muốn mở lời nhưng lại không có dấu chấm♫ ♫Dựa sát vào nhau♫ ♫Nụ cười ngọt ngào đến vậy♫ ♫Cất giấu thế giới trong ngón tay♫ ♫Nhớ đến từng hình bóng, từng hình bóng của anh♫ ♫Em giả bộ vờ như không thấy anh♫
♫Nhưng lại mong chờ, giây sau đó anh sẽ bất ngờ xuất hiện♫ Thế nào? Lại lần nữa đi. Được. Ngồi chắc nhé. [Bộ phận buồng phòng] Tuyệt quá. [Bộ phận ẩm thực] [Bộ phận lễ tân] Tuyệt quá, tuyệt quá. [Bảng điểm]
Lễ hội suối nước nóng lần này đã thành công tốt đẹp. Mỗi người đều có sự đóng góp trong đó. Tuy xảy ra vài sai sót nhỏ nhưng có thể bỏ qua không tính. Xem như động viên mọi người lần sau hãy làm hoàn hảo hơn.
Lần này bộ phận lễ tân đã thể hiện rất tốt, lại thêm những ý kiến mới lạ của Nhạc Nhiên, bộ phận lễ tân được cộng hai điểm. Cộng hai điểm kìa. Tốt quá. Rất cảm ơn mọi người luôn học hỏi luôn tự kiểm điểm và luôn tiến bộ.
Tôi thay mặt khách sạn cảm ơn sự cố gắng của mọi người. Tạ tổng, chúng tôi xin ghi nhận lời cảm ơn của anh. Hành động thực tế đi nào. Đúng đó. Đúng đó, đúng đó. Tháng này mỗi người được thêm 1000 tiền thưởng. Đừng vui mừng quá sớm.
Đừng quên là bên cạnh chúng ta vẫn còn một quả bom nổ chậm. Là gì thế? Người đánh giá giải vàng. Giải vàng cực kỳ quan trọng với chúng ta. Mỗi vị khách bên cạnh các bạn đều có khả năng là người đánh giá giải vàng.
Cộng thêm lượng khách rất lớn trong lễ hội suối nước nóng lần này, khiến cuộc điều tra lần này của chúng ta càng thêm khó khăn. Chúng ta đã liên tiếp hai năm không giành được giải vàng. Nếu như năm nay vẫn không lấy được sẽ bị tụt hạng,
Đó sẽ là tổn thất mang tính hủy diệt đối với chúng ta. Nghiêm trọng đến vậy sao? Vậy chúng ta phải cố gắng nhiều hơn nữa. Mọi người cố lên! Cố lên, cố lên. Cố lên, cố lên. Cố lên, cố lên, cố lên. Cố lên, cố lên, cố lên.
Cố lên, cố lên, cố lên. Tôi không chịu nổi nữa rốt cuộc ai là người đánh giá đây. Ngày nào tôi cũng phỏng đoán mỗi vị khách trước mặt mình giống như Sherlock Holmes. Trả phòng. Vâng, xin đợi một lát. Ngón áp út trên tay trái người đàn ông này
Có vết hằn đeo nhẫn rất rõ ràng. Chứng tỏ anh ta bình thường có đeo nhẫn cưới. Nhưng hiện tại… Còn người phụ nữ này. Bộ móng sáng lấp lánh đến vậy kiểu dáng này, màu sắc này, viên pha lê này tôi đoán không có 2000 tệ
Thì không thể làm được như thế. Người phụ nữ sở hữu bộ móng này sẽ không làm việc nội trợ vì anh ta. Hơn nữa, bộ móng này mới được làm hôm qua. Nói không chừng cô ấy cố ý chuẩn bị cho cuộc hẹn hôm nay.
Vậy nên mối quan hệ của họ có lẽ là… Anh Trương, chị Trương. Xin đợi một lát. Phòng xong ngay đây ạ. Có thể nhanh lên không, tôi đang vội. Vâng, thật xin lỗi. Cô Bàng, đã kiểm tra phòng chưa? [Được rồi, L8.] Vâng, rõ rồi. Đã xong rồi, thưa anh.
Mong anh lần sau lại tới. Đi thôi. L8, L là viết tắt của thứ bậc. Cũng là chữ cái đầu tiên của từ “loạn”. L8 thể hiện rằng phòng đó loạn cấp tám. Cao nhất là cấp mười. Thông thường khi vợ chồng đến ở khách sạn
Sẽ ý thức duy trì thói quen vệ sinh khi ở nhà. Thông thường sẽ không vượt quá L4. Họ sẽ mang theo một số đồ dùng thiết yếu hàng ngày của họ, ví dụ khăn mặt gì đó. Nhưng nếu không phải vợ chồng thì lại khác.
Vượt quá L8 cũng bình thường thôi. Tại sao vậy? Vì thời gian của họ gấp gáp. Sẽ không có người đánh giá nào dẫn theo người tình đi làm. Giai Giai, tôi còn thảm hại hơn cô. Đôi mắt trong veo của tôi ngày nào cũng chăm chăm nhìn khách hàng,
Tôi nhìn đến muốn lên lẹo luôn rồi. Anh à. Anh à. Anh à. Anh à. Anh à, anh có thấy dịch vụ của chúng tôi có vấn đề gì không ạ? Nhiệt độ nước không thích hợp chúng tôi sẽ điều chỉnh cho anh. Anh à, nếu anh cần giúp gì
Nhất định phải nói với tôi nhé. Tôi sẽ làm hết sức giúp anh. Không có gì, không có gì. Thật ngại quá. Tôi không nhịn được, tiểu ra mất rồi. Nhưng mà nước này của các cậu tốt đấy, rất lợi cho việc đi tiểu. Cảm ơn anh, cảm ơn anh. Xin lỗi nhé.
Tạm biệt. Nước tốt đấy. Đừng để bị nhiễm lạnh nhé. Khi nào người đánh giá mới xuất hiện chứ? Lúc nào cũng có cảm giác đang trực chiến. Lúc rảnh rỗi các cô thấy khó chịu, lúc bận rộn các cô vẫn thấy khó chịu. Các cô phải chú ý tâm trạng của mình.
Nếu như hàng ngày mọi người đối xử với khách hàng bằng thái độ như đối với người đánh giá, thì khách sạn chúng ta còn sợ không lấy được giải vàng hay sao? Chẳng cần cô nói, Nhạc Nhiên có dáng dấp của một Chìa Khóa Vàng rồi đấy. Vậy sao?
Không biết còn tưởng rằng giám đốc David trở lại rồi. Được đó. Đó là đương nhiên. Thần tượng thế nào thì người hâm mộ thế đó. Đúng vậy. Ngày mai em nói với mọi người chúng ta không tìm người đánh giá giải vàng nữa. Tại sao? Anh nghĩ kỹ rồi.
Công việc của chúng ta chính là phục vụ khách hàng cho tốt, khiến họ thấy thoải mái. Cho dù là đến khách sạn ở hay tham quan, chúng ta đều phải phục vụ với thái độ tốt nhất. Người đánh giá khách sạn đến hay không cũng thế,
Việc này vốn không quan trọng. Quan trọng nhất chính là mỗi một vị khách đều là người đánh giá của khách sạn chúng ta. Đánh giá của họ với chúng ta, yêu cầu với chúng ta, chúng ta đều phải cố hết sức đáp ứng cho họ. Nếu làm được như vậy
Sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ lấy được giải vàng. Sao lại nhìn anh bằng ánh mắt đó? Em cảm thấy anh rất đáng yêu. Yêu anh chết mất. Sến súa. Người chị em này của em có muốn đắp một miếng mặt nạ XiaomiHu dưỡng ẩm siêu cấp không?
Anh đừng tạo áp lực công việc lớn như vậy anh cần phải thả lỏng. Ai là người chị em của em? Không, không, không. Anh không phải người chị em của em, anh là bạn trai nhỏ của em. Được thôi, lát nữa để em phục vụ anh, đắp mặt nạ cho anh.
Tại sao đột nhiên cảm thấy có chút chút hồi hộp nhỉ? Nào, nào, nào. Hai đứa nhìn xem. Chỗ này thế nào? Chỗ này đẹp quá, thật sự rất đẹp đó chủ tịch. Hai đứa đoán xem, chỗ này để làm gì? Nơi Bạch Xà tu luyện. Anh nghiêm túc đi.
Cháu đoán chỗ này là nơi hẹn hò lần đầu tiên của chủ tịch và phu nhân. Đoán lại đi. Nơi đặt khách sạn mới. Quê nhà của chủ tịch. Đây chính là nơi an nghỉ của chú. Bố, bố đang nói gì vậy? Đây là sổ đỏ,
Con và mẹ con mỗi người một sổ. Đã thanh toán đầy đủ, con đưa cái lớn hơn cho mẹ con. Túi xách của bà ấy nhiều, không có chỗ để. Bố, bố đang nói gì vậy? Còn có cái này. Đây là kho bạc nhỏ của bố.
Mới tích góp được hai năm, chẳng được bao nhiêu tiền. Vốn dĩ, có cái nào mẹ con tìm được cái đó, chỉ có cái này trụ được lâu nhất. Coi như bao lì xì bố tặng các con khi hai đứa kết hôn. Bố. Mấy cái này là hóa đơn của mẹ con,
Thôi không đưa con nhé. Chìa khóa két sắt để giấy tờ nhà đất của khách sạn. Từ nay, khách sạn sẽ giao cho con. Bố, bố nói những lời này làm gì? Suối nước nóng ngày càng kém đi. Mỗi ngày bố đều phải nói chuyện với nó.
Nó và bố đã ở bên nhau rất lâu rồi. Sức khỏe của bố cũng không ổn rồi. Chắc chắn không chịu được bao lâu nữa. Sau này hãy đem tro cốt của bố rải ở chỗ này đi. Bố. Bố có nguyện vọng gì thì cứ nói ra, nói với con này,
Con giúp bố thực hiện. Nếu thật sự không được thì chúng ta đến bệnh viện, vẫn còn nhiều thời gian mà. Bố vốn muốn giao một khách sạn đàng hoàng cho con, giúp con lập nghiệp. Nhưng bây giờ sợ rằng không làm được. Cho nên nguyện vọng cuối cùng của bố
Chính là muốn thấy con tổ chức hôn lễ ở khách sạn. Ít nhất con lập gia đình rồi, bố cũng yên lòng nhắm mắt. Bố, bố đừng nói như vậy mà. Con… Sao vậy? Nguyện vọng cuối đời này của bố cũng không thể đáp ứng cho bố được à? Việc này…
Việc này còn phải xem ý của Nhạc Nhiên. Dù sao đây cũng coi như cầu hôn trá hình, cầu hôn thì phải nghiêm túc một chút. Bố lại chọn ở mộ của bố. Việc này… thật sự không thích hợp. Nơi phong thủy tốt sẽ làm chứng cho hai con,
Lập lời thề trang trọng nhất. Cho dù bố không còn nữa cũng có thể mỉm cười dưới suối vàng mà. Nhạc Nhiên, cháu có bằng lòng không? Cháu, cháu theo anh ấy. Thế là phải rồi, con trai. Con có hy vọng rồi. Bố, việc này không thể vội vàng được.
Con có kế hoạch riêng của mình. Con… Con… Con chính là quá cứng nhắc. Thật là… Mọi người bình tĩnh lại đã. Chúng tôi nhất định sẽ giải quyết. Mọi người bình tĩnh lại. Xin mọi người hãy bình tĩnh lại được không? Chúng tôi nhất định sẽ tìm cách. Chủ tịch, Tạ tổng,
Sao hai người không nghe điện thoại thế? Xảy ra chuyện gì vậy? Suối nước nóng không ổn rồi. Trả lại tiền đây. Nước của các người có vấn đề. Suối nước nóng. Bố. Suối nước nóng. Suối nước nóng của bố. Đầu tiên có khách nghe thấy tiếng động lạ,
Sau đó lượng nước chảy ra đột nhiên ít đi. Có phải nồi hơi có vấn đề không? Nồi hơi hoạt động bình thường, chỉ là đột nhiên không lấy nước được nữa. Tôi đã gọi người ở đội khảo sát đến kiểm tra rồi. Nghiêm trọng nhất không phải chuyện này.
Sau khi có một vị khách nổi mẩn, mọi người đều nói suối nước nóng… Tránh ra, tránh ra. Ngứa quá. Lại thêm một người nữa. Bây giờ tất cả khách hàng đều rất hoảng sợ, không ai dám xuống bể tắm nữa. Đi nhanh lên. Anh bình tĩnh đã.
Nghe tôi từ từ giải thích. Nghe tôi từ từ giải thích. Nghe tôi từ từ giải thích. Đừng kích động. Ông Lý. Đừng đánh nữa. Sao anh lại tới đây? Đừng kích động, đừng kích động. Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa. Tạ tổng, mau đi xem thử. Không sao chứ? Không sao.
Để cậu ấy cho tôi. Mau đi xử lý đi. Mọi người bình tĩnh lại đã. Xin hãy bình tĩnh lại. Bình tĩnh lại nào. Chủ tịch Tạ. Thế nào? Từ nước đến nồi hơi và đường ống, chúng tôi đã tiến hành kiểm tra toàn diện. Nước chắc chắn không có độc.
Nhưng nước suối ngừng chảy là điều chắc chắn. Ngừng chảy? Chủ tịch Tạ. Chủ tịch Tạ. Chủ tịch Tạ, ông sao vậy? Chủ tịch Tạ, chủ tịch Tạ. Chủ tịch Tạ, chủ tịch Tạ. [Cấp cứu] Ông nên nghỉ ngơi nhiều vào. Bác sĩ, nếu tôi không thuốc nào cứu được
Thì tôi chọn từ bỏ điều trị. Bố. Đừng nên phí tiền của lên người bố làm gì. Ông nghỉ ngơi cho tốt nhé. Dần dần sẽ khỏe lại thôi. Chủ tịch. Chú là người tốt sẽ được trời giúp. Đợi chú xuất viện, sức khỏe tốt rồi,
Suối nước nóng nhất định sẽ có nước chảy tiếp. Chú phải có lòng tin. Có lúc lòng tin không thay đổi được thực tế. Chú cứ yên tâm, chắc chắn không có vấn đề gì đâu. Chủ tịch, chủ tịch. Chủ tịch. Ma tổng, Ma tổng. Nào, nào. Sức khỏe đỡ hơn chưa?
Mời ngồi. Chú là… Người đầu tư sau khi Bạch Linh Lung đi. Chào chú, chào chú, mời chú ngồi, mời ngồi. Ma tổng, nào, mời ngồi, mời ngồi. Khá hơn chưa? Tôi không sao. Không sao thì tôi yên tâm rồi. Vậy đúng lúc chúng ta có thể bàn việc chính.
Chủ tịch à, có lẽ chúng tôi phải rút vốn thôi. Nhạc Nhiên. Cháu ra ngoài trước đi. Hai người cứ trò chuyện ạ. Về cơ bản sức khỏe của bố anh vẫn rất tốt. Ngất xỉu là do tâm trạng nhất thời quá kích động. Tuổi tác đã cao
Có hiện tượng như vậy là tương đối bình thường, anh cũng đừng quá lo lắng. Vậy, ông ấy… Anh muốn nói đến vấn đề tiết niệu sao? Đúng vậy. Đây cũng là điều tôi muốn nhấn mạnh với anh. Thực ra, chức năng các cơ quan này của ông ấy đều bình thường.
Vấn đề là ở tâm trạng của ông ấy. Nói cách khác, ông ấy vì mắc bệnh tâm lý mới dẫn đến phản ứng sinh lý. Có người rõ ràng có phản ứng với ánh sáng, nhưng mà anh ta lại nói mình mù rồi,
Cũng có người nói mình mắc bệnh ung thư, bệnh động kinh, tất cả đều là nguyên nhân này. Hình như tôi đã biết nguyên nhân gây bệnh của ông ấy ở đâu rồi. Tôi khuyên ông ấy nên đi điều trị tâm lý hoặc tâm thần.
Bởi vì loại tổn thương về chức năng sinh lý của người mắc bệnh tâm lý nghiêm trọng hơn so với người chỉ mắc bệnh sinh lý nhiều. Nếu như không chữa trị kịp thời, e rằng hậu quả khó mà tưởng tượng. Nếu bố anh cứ tiếp tục tình trạng này
Rất có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Cảm ơn bác sĩ. Đến rồi, đến rồi, đến rồi. Em đừng vội, từ từ nói. Người, người, người đầu tư đến rồi. – Anh mau đi với em, – Được. Mau, mau, mau. Cho tôi thêm một tháng nữa. Nửa tháng nữa.
Chỉ cần cho chúng tôi thêm nửa tháng nữa chắc chắn chúng tôi sẽ có cách. Tôi cũng rất muốn giúp ông, chủ tịch. Suối nước nóng này đã cạn thì không cách nào chảy lại được đâu. Số tiền này của tôi đâu phải tự nhiên mà có,
Tôi cũng cần chịu trách nhiệm trước hội đồng quản trị của chúng tôi mà. Bây giờ tôi rút vốn, các ông có thể phải gánh món nợ lớn, hoặc chỉ có thể đem khách sạn thế chấp ngân hàng. Người của ngân hàng ông cũng biết đấy, bọn họ chỉ nhận tiền.
ZAD có thể sẽ bị dẹp, chẳng còn lại gì nữa. Không thể dẹp. Không ai được dẹp khách sạn của tôi. Nếu như tôi bán khách sạn cho ông thì sao? Khách sạn là tính mạng của ông. Chẳng phải ông nói thà để nó chôn vùi dưới đất
Cũng không thể để nó bị thay tên đổi họ à? Tôi nghĩ kỹ rồi. Tôi sẽ tìm cách giữ lại khách sạn. Nhưng nếu thật sự không cầm cự được nữa, tôi sẽ bán khách sạn cho ông. Ông phải kinh doanh cho tốt.
Nó có thuộc về tôi hay không, không còn quan trọng nữa, chỉ cần nó vẫn tồn tại là được. Nếu ông bằng lòng thì đây chính là lựa chọn tốt nhất. Ông vẫn còn sáng suốt đấy. Vậy ông mang nó đi đi. Một phần năm thỏa thuận khi trước,
Không vấn đề gì chứ? Ông nói cái gì? Khách sạn của các ông cũng chỉ kinh doanh mỗi suối nước nóng. Bây giờ ngay cả nước cũng cạn rồi, đương nhiên không thể bán với giá cũ. Ông chỉ chờ đến ngày này thôi phải không? Ông đang đục nước bèo cò đấy.
Ông để lại khách sạn cho tôi dù sao cũng ra đi nguyên vẹn. Lấy ít tiền phát cho nhân viên coi như tiền lương, chẳng phải rất tốt sao? Chủ tịch. Chủ tịch. Bố. Ông ra ngoài cho tôi. Ở đây chúng tôi không hoan nghênh ông. Ông đi đi.
Đây là cơ hội cuối cùng của ông đấy. Ông cứ suy nghĩ kỹ đi. Đi đi. Chủ tịch. Cùng đường rồi. Tạ tổng, sau khi cô Bạch rút vốn tiền vi phạm hợp đồng chúng ta phải bồi thường cho các bên tổng cộng là 76 triệu. Anh xem đi.
Đây là ba bất động sản dưới tên tôi. Tôi còn hai chiếc xe. Nếu như không đủ, chỗ còn lại tôi sẽ nghĩ cách khác. Tạ tổng, việc này… Khách hàng đã bỏ đi 3/4 rồi, có giữ thế nào cũng không được. Nhưng chúng ta phải lấy lại tinh thần,
Không thể ủ rũ cúi đầu. Bởi vì khách sạn vẫn chưa đóng cửa, chúng ta vẫn phải có hy vọng, đúng không? Nhạc Nhiên. Nếu như anh chưa từng xuất hiện em sẽ ở bên ai? Sao anh lại hỏi như vậy? Ý anh là, nếu như anh chưa từng xuất hiện
Ai sẽ là bạn trai của em? Em không biết nữa. Chắc là không có ai đâu. A Huy, A Ban, chẳng phải đối xử với em rất tốt sao? Có sao? Sao em không thấy vậy? Có gì ngon đều để lại cho em. Đó là vì bọn họ biết em rất tham ăn.
Vậy em sẽ thích bọn họ chứ? Anh sao vậy? Hỏi những câu khó hiểu như vậy. Vậy David thì sao? Nếu như không có anh em sẽ ở bên anh ta chứ? Sao anh lại giống chủ tịch thế, cứ như đang dặn dò việc sau này vậy.
Anh chỉ hỏi xem thế nào thôi. Em nói rõ với anh nhé. Ngoài anh ra em chẳng chọn ai cả. Có phải anh vì chuyện bên hồ còn chưa có kết quả, cho nên anh đang ép em đồng ý lời cầu hôn của anh phải không? Nếu anh là em
Anh sẽ để lại cho mình một đường lui. Em không phải loại người như vậy. Em chỉ thích nhắm mắt tiến về phía trước tuyệt đối không để lại đường lui cho mình. Có phải anh có đường lui không? Không có. Anh chỉ đùa thôi.
Giờ là lúc nào rồi mà anh còn đùa được. Chúng ta đến bộ phận suối nước nóng đi. Xem Đoàn Kiếm bị thương thế nào. Được. Nào. Tôi sẽ nhẹ nhàng, sẽ nhẹ nhàng. Cô thổi giúp tôi. Vừa thổi vừa bôi. Đám người này hung hãn quá. Đánh anh ra nông nỗi này.
Đùa đấy à, tại hạ Diệp Vấn của phái Vịnh Xuân. Nếu tôi mà ra tay thì mới tệ đó. Bọn họ sẽ vào thẳng phòng chăm sóc biệt. Được rồi, được rồi, được rồi. Diệp Vấn không dùng võ con rùa này của anh đâu. Tôi không muốn chấp nhặt với họ thôi.
Với tư cách là người của khách sạn phải luôn ghi nhớ đạo đức nghề nghiệp. Bằng không sao tôi có thể bị đám nhãi nhép kia đánh méo mặt chứ. Méo mặt rồi sao? Tôi cảm thấy bây giờ anh dễ nhìn hơn trước đây nhiều. Tôi bôi thêm thuốc cho anh nhé.
Thật à? Tôi đi làm việc đây. Không sao đâu, ở lại đi. Quầy lễ tân tạm thời không cần nhiều người như vậy. Sao anh bị thương nặng thế? Nam tử hán đại trượng phu, vết thương nhỏ này có đáng gì. Vậy bên suối nước nóng có tin tức gì không?
Tạ tổng, bây giờ khách hàng đều đi cả rồi, vật tư làm thế nào đây? Đồ đạc gì? Rất nhiều đấy. Sau lễ hội suối nước nóng, phòng đều đặt kín nên bộ phận suối nước nóng bổ sung rất nhiều vật tư, như là các loại hương đốt, tinh dầu.
Không chỉ bộ phận suối nước nóng bộ phận buồng phòng, bộ phận ẩm thực cũng vậy. Nhưng bây giờ khách hàng đều đi cả rồi, vật tư không trả lại được. Hơn nữa nhóm khách tiếp theo cũng không biết khi nào sẽ tới. Việc này có khó gì.
Nếu đã là vật tư cho người dùng nếu khách không dùng nữa thì nội bộ nhân viên chúng ta sẽ dùng thôi. Nhân lúc này còn đang rảnh rỗi phải chiêu đãi mọi người một phen. Trước đây luôn bảo mọi người phải cố gắng làm việc, trước giờ chưa có cơ hội
Để mọi người thật sự trở thành chủ nhân của khách sạn. Vừa hay giờ đang rảnh mọi người cứ thả lỏng hưởng thụ đi. Phục vụ những khách hàng chưa bỏ đi thật tốt trong ca làm việc cuối cùng. Mười lăm, mười lăm, hết rồi. Mười lăm, mười lăm, mười.
Mười lăm, mười lăm, mười lăm, hai mươi. Nào, uống, uống, uống đi. Giỏi như vậy à. Đoàn Kiếm giỏi thật đấy. Anh ấy sao? Thật vui. Còn ai nữa? Còn ai nữa? Để xem khả năng của cậu đến đâu. Đại Hải ra tay rồi, Đại Hải ra tay rồi.
Đại Hải, Đại Hải, tung hoành khắp nơi. Nào, nào, nào. Đại Hải, Đại Hải, Đại Hải. Mười lăm, mười lăm, hết rồi. Hết rồi. Mười lăm, mười lăm, mười lăm, hai mươi. Đại Hải, Đại Hải, Đại Hải. Đại Hải, Đại Hải, Đại Hải. Mười lăm, mười lăm, hai mươi, mười lăm.
Giỏi quá, uống đi. Được, được, được. Tôi uống, tôi uống, tôi uống. Đúng đó. Có ổn không đấy? Đại Hải đúng là Đại Hải. Nào có chuyện thắng suốt chứ? Đến rồi, đến rồi. Món cuối, tôm hấp. Đủ rồi. Nào, tôi nói trước nhé. Hôm nay mọi người được ăn ngon thế này,
Uống cũng nhiều rồi, vậy chúng ta cảm ơn Tạ tổng đi. Mọi người cùng nâng ly chúc mừng nào. – Nào, nào, nào. – Nào, nào, nào. Cảm ơn sếp. Cảm ơn, cảm ơn sếp. Nếu không có Tạ tổng tôi làm gì có cơ hội ăn cơm ở phòng này.
Xin mời anh một ly. Cảm ơn mọi người. Nào, mời Tạ tổng. Cảm ơn Tạ tổng. Anh uống ít thôi, anh dị ứng rượu mà. Không sao. Làm gì vậy? Tình cảm quá, ngọt ngào quá. Được rồi, được rồi. Được rồi, được rồi.
Hay là tôi pha đồ uống không cồn cho mọi người nhé. Tạ tổng đang ở đây mà chúng ta không thể phục vụ chậm trễ được, đúng không? Vậy thì không được, dù sao đi nữa cũng phải uống hết ly này chứ. Tôi uống. Tôi uống, tôi uống. Nào, nào, nào.
Một đám người ra vẻ cái gì thế?