Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 24 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thực Tập Sinh Khách Sạn] [Tập 24] Tạ Phạn Vũ. Đồ ngốc. Đến giờ vẫn chưa gọi điện. Tạ Phạn Vũ. Nửa đêm nửa hôm anh không ngủ, anh… Tạ… [Nhạc Nhiên] Alo. Alo, Tạ Phạn Vũ. Anh rảnh ha?
Nửa đêm nửa hôm anh gọi cho em từ quầy lễ tân làm gì? Làm gì có chuyện đó. Bộ phận buồng phòng và lễ tân đều không có người. [Ai gọi cho em chứ?] [Em mệt quá rồi đó.] [Ngủ một giấc thật ngon đi.] Được rồi, cúp nhé. Nhưng em… em… Alo.
Alo, Tạ Phạn Vũ. Anh đang ở đâu? Lúc nãy có phải anh lấy đèn pin rọi vào cửa sổ phòng em không? Đâu có. [Đi xung quanh xem thử.] Được rồi, để anh xem. Không có gì hết. Anh chắc chứ? Em đừng nghĩ lung tung. Mau ngủ đi. Gì… gì ấy nhỉ?
Anh… Anh mau đến phòng em. Có chuyện rồi. Anh mau đến phòng em đi. [Được, được, được.] Anh mau lên, mau lên, mau lên. [Được, được, được, đợi đấy.] Em đợi anh nhé. Có phải anh làm không? Anh làm gì chứ? Có phải anh dọa em không? Anh đã đi ngủ rồi.
Lâu lắm rồi không thấy yên tĩnh thế này. Anh chỉ muốn ngủ luôn khỏi tỉnh dậy. Sao anh lại phải dọa em? Vì anh muốn trả thù em, vì em đã sai bảo anh. Anh trẻ con như vậy à? Ừ. Được rồi. Không có chuyện gì thì anh về đây. Đợi chút.
Em sợ. Tối nay anh ngủ lại đây đi. Chuyện này… Chuyện này không ổn lắm đâu. Có gì đâu mà không ổn. Mạnh dạn quá thì phải. Thế này… không hay cho lắm. Anh trai à, trong đầu anh đang nghĩ gì thế? Ý em là anh ngủ ở sô pha,
Em ngủ trên giường. Có giường rộng vậy mà không ngủ, tại sao anh phải ngủ sô pha? Vì anh là người phục vụ em. Nằm gần người anh cần phục vụ, anh nên thấy vinh hạnh chứ. Anh không thấy gì sao? Cảm thấy… Ngủ đi. Ngủ ngon.
Làm anh hết hồn, làm anh hết hồn. Nhạc Nhiên, em làm sao vậy? Mộng du hả? Trước kia em không có tật này mà. Ông Lý lây cho em à? Vậy em đi dạo thêm lúc nữa đi. Mộng du thật à? Mộng du, mộng du. Mộng du phải không? Đừng nghịch.
Đừng nghịch, đừng nghịch, đừng nghịch. – Em đang mộng du đó. – Mộng du. Người ta đang mộng du mà. Anh đi nhanh thế làm gì? Em còn chưa được ngắm nhìn nơi em từng làm việc một cách kỹ càng. Không vội. Em từ từ ngắm. Ngoài miệng nói không vội,
Trong bụng sốt ruột lắm rồi chứ gì? Vậy em chấm điểm phục vụ của anh thế nào? Không hài lòng. Cực kỳ không hài lòng. Không thú vị chút nào hết. Vậy em thấy thế nào mới gọi là thú vị? Chúng ta chơi trốn tìm đi.
Ngay ở nơi chúng ta từng làm việc. Được. Vậy em đặt cược thêm một thứ. Nếu em thắng, em sẽ ở thêm một ngày. Không được. Tại sao chứ? Anh còn có chuyện. Em không phải là chuyện sao? Đúng là em rất lắm chuyện. Được không thế? Em trốn đi.
Vậy anh đếm ngược mười giây nhé. Cầm lấy. Đếm đến mười. Đếm đến mười. Anh không được nhìn em. Một. Hai. Ba. Bốn. Không được nhìn em. Năm. Sáu. Bảy. Tám. Chín. Mười. Nhạc Nhiên. Trốn xong chưa? Anh đi tìm em nhé. Ngốc quá đi. Vậy mà cũng không tìm ra.
Ngột ngạt quá. Còn đau không? Em ra tay nặng quá đấy. Không phải tại anh dọa em trước à? Đáng đời. Đấy là em còn chưa dùng sức đó. Anh thế này làm sao gặp người khác được? Có cách rồi. Làm gì đấy? Anh ngồi xuống.
Bảo đảm có thể để anh ra ngoài gặp người khác. Đợi một chút. Trang điểm à? Anh không trang điểm đâu. Em bảo đảm có thể để anh ra ngoài gặp người khác là được chứ gì. Em đừng nghịch nữa. Anh không trang điểm. Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích.
Gì thế? Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích. Được rồi mà. Đừng nhúc nhích, sẽ nhòe đấy. Còn một chút nữa. Có điện thoại, có điện thoại kìa. Alo. Cái gì? Được, tôi biết rồi. Sao vậy? Mưa to quá, con đường phía trước bị sạt lở nên không đi được nữa.
Không đi được nữa? Tạnh mưa mới đi được. Tránh ra. Vậy em không khách sáo nữa. Đợi một chút. Ai uống phần nấy. Mỗi người một chai. Uống đến khi mưa tạnh. Có dị ứng cũng mặc kệ. Cạn. Cạn. Quá đã. Ăn thêm gì đi. Chi bằng chúng ta nói gì đó đi.
Vào lúc này nói vài câu chúc rượu đi. Như là hướng tới tương lai ấy. Em muốn nói hiện tại. Được. Em bắt đầu trước. Vậy em nói một câu, anh học theo em. Được. Em rất nhớ anh. Anh cũng vậy. Làm lại. Anh phải lồng tình cảm của mình vào.
Anh rất nhớ em. Cay quá đi mất. Đến lượt anh. Đợi chút. Thế này đi, ở đầu mỗi câu chúng ta thêm “anh yêu, em yêu” vào. Em yêu, chúc em mỗi ngày sau này đều vui vẻ. Em không muốn nói tương lai, em muốn nói hiện tại. Em yêu, đừng hận anh.
Anh thật sự xin lỗi xin lỗi vì sự bất lực của mình. Xin lỗi. Đã để em nhìn thấy bộ dạng lúc cùng đường của anh. Không ngầu chút nào. Anh yêu, em không quan tâm. Bộ dạng cùng đường mà anh nói, em không cảm thấy gì cả. Anh yêu,
Hôm nay là ngày em khổ sở nhất. Em yêu. Hôm nay cũng là ngày anh khổ sở nhất. Anh yêu, chúng ta đi rồi, hoa ở ngoài kia chắc sẽ chết héo nhỉ? Trước kia ngày nào chúng ta cũng được nhìn thấy chúng. Có lẽ vậy, em yêu. Anh yêu,
Chúng ta đi tưới hoa nhé. Để cho chúng được sống lâu thêm chút nữa. Được không? ♫Là ai vẫn đứng ở chốn cũ♫ ♫Bi thương ngưng tụ trong không khí♫ ♫Làm bản thân không thở nổi♫ ♫Có lẽ mất đi mọi ký ức♫ ♫Chọn cách lang bạt tứ phương♫
♫Mới là kết cục tốt nhất♫ ♫Người nên nói xin lỗi lại đóng kịch câm♫ ♫Con tim vương vấn đang rối bời♫ ♫Đôi tay muốn ôm lấy em nhưng lại chống cự♫ ♫Phải tiếp tục màn biểu diễn vụng về này♫ ♫Tôi thà làm một vai phụ, ở lại trong thế giới của em♫
♫Rồi sẽ có một người như tôi, để em lại có nơi nương tựa♫ ♫Lời từ biệt cuối cùng quá qua loa♫ ♫Là vì em quá tốt với tôi♫ ♫Tôi thà làm một vai phụ, ở lại trong thế giới của em♫ Hôm nay mưa to chúng ta bị kẹt ở đây.
Em không ổn rồi. Con người không yếu đuối như vậy đâu. Nếu không đã tuyệt chủng từ lâu rồi. Ngủ một giấc sẽ khỏe hơn. Nhưng anh chuốc em say, anh phải chịu trách nhiệm với em. Chẳng phải anh đang phục vụ em sao? Nào. À này, em sợ.
Tối nay anh ở lại đây có được không? Sợ gì? Thì tiếng cười kia đấy. Dù nghĩ thế nào em cũng không nghĩ đó là tiếng cú kêu. Anh nhớ lúc anh còn nhỏ bố từng nói với anh suối nước nóng này được thần linh che chở. Sao em nghe
Thấy giống chuyện ma vậy? Hình như anh muốn làm em hết sợ nên lấy thần tiên thay cho ma quỷ? Làm gì có ma quỷ nào. Bố anh nói chỉ là con người kiêng dè với những thứ tồn tại lâu đời, coi sự kiêng dè này
Là khao khát hướng đến những thứ đẹp đẽ, cho nên trong lòng mới tưởng tượng ra thần linh để có cảm giác an toàn. Vậy chủ tịch đã gặp thần tiên ở suối nước nóng chưa? Trên đời này không có nhiều ma quỷ thần tiên vậy đâu. Được rồi.
Em đừng nghĩ ngợi nữa. Đưa nhiệt kế cho anh. Em thấy hình như bệnh của em hơi nghiêm trọng. Anh xem thử đi. Đau đầu quá. Chóng mặt quá. Ba mươi sáu độ. Sốt cao quá. Xem ra cơn sốt của em cũng là tưởng tượng ra. Tạ Phạn Vũ.
Nếu cơn mưa kéo dài đến ngày mai, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, được không? Không phải chúng ta đã giao hẹn không nhắc đến chuyện này sao? Em đùa thôi. Đó là lời bài hát của Phạm Hiểu Huyên. Vậy sao? Vậy anh có dám đánh cược với em không?
Cược cái gì? Nếu cơn mưa kéo dài đến ngày mai, chúng ta sẽ tiếp tục bên nhau. Anh đã xem dự báo thời tiết rồi. Bắt đầu từ mai hôm nào cũng có mưa. Vậy thì em cược với anh ngày mai trời nắng. Nếu đến mai trời không mưa,
Chúng ta sẽ tiếp tục bên nhau. Anh dám cược không? Được thôi. Được thôi. Em biết dù trời có nắng, anh cũng sẽ không hồi tâm chuyển ý. Xem ra, trời mưa cũng rất tốt. Ít nhất trong giờ phút này nó giữ chân chúng ta lại đây.
Con người vẫn phải đối mặt với hiện thực, phải không? Đi nào. Nhạc Nhiên. Sao chú lại đến đây? Chú đi chậm thôi, đường trơn đấy. Suối nước nóng ngưng chảy rồi à? Rất xin lỗi. Mưa lớn thế này, sao chú lại đến đây? Cô đâu rồi ạ?
Bà ấy lên thiên đường rồi. Chú muốn đến đây lần nữa. Xin lỗi. Chị Nhạc Nhiên. Chị Nhạc Nhiên. Ai vậy nhỉ? Quốc Đống. Sao em lại đến đây? Họ cũng đến kìa. Tạ tổng, Nhạc Nhiên. Mọi người sao đều đến đây vậy? Cẩn thận đấy. Từ từ thôi. Đi. Cẩn thận đấy.
– Mưa lớn thật đấy. – Phải. Ông Hà, bà Hà, hai người cũng đến à? Đúng. Còn cả anh nữa. Đúng. Lần này tôi cai thuốc rồi. Mọi người đều đến cả rồi. Chúng tôi muốn quay lại đây thăm mọi người lần nữa.
– Chúng tôi cũng vậy. – Chúng tôi cũng vậy. Bà xã, em nói đi. Chúng tôi muốn đặt tiệc đầy tháng. Chúc mừng, chúc mừng. Cảm ơn, cảm ơn. Chúc mừng, chúc mừng. Là thế này, hiện tại khách sạn chúng tôi đã đóng cửa rồi. Bây giờ không còn ai nữa,
Chỉ còn lại hai chúng tôi. Ơ… Có chuyện gì vậy? Sao lại xảy ra chuyện này? Nếu mọi người đã tụ họp ở đây, chi bằng chúng ta cùng ăn bữa cơm đoàn viên nhé. Mọi người là khách quý của khách sạn chúng tôi. Mọi người đến
Không lý gì chúng tôi lại không tiếp đón. Phải không, Tạ tổng? Được. Vậy để tôi trổ tài cho mọi người xem. Vậy thì cảm ơn nhé. Tạ tổng. – Tạ tổng. – Tạ tổng. Tạ tổng. Tạ tổng. Sao mọi người lại về đây? Vì mưa lớn, chuyến bay bị hủy rồi.
Mọi người đều không nỡ rời khách sạn nên cùng nhất trí, quay về đây. Đường về đây không phải bị tắc sao? Sửa xong rồi. Mọi người đều quay lại rồi. Đều quay lại rồi. Cảm ơn mọi người. Được rồi, mọi người vào vị trí, bắt đầu làm việc. Cố lên.
Làm việc đi. Tạ tổng, để tôi. A Huy, A Ban, mau lên, nhanh nhẹn một chút. Vâng. Mau lên, lấy cái kia lại đây. Chuẩn bị hết đi. – Vâng ạ. – Đến rồi đây. Mang đồ ăn qua đây. Vâng. Vâng ạ, vâng ạ.
Không thành vấn đề, không thành vấn đề. Phòng gia đình phải không? Vâng, có ngay. Chào mừng quý khách. Xin cảm ơn. Vâng, không thành vấn đề. Đợi một chút, đợi một chút, tôi lấy phòng cho chị ngay. Nhạc Nhiên, chúng tôi về rồi. Để chúng tôi giúp cô.
Mọi người về rồi. Chúng tôi giúp cô, đừng sốt ruột. Chào mọi người. Có thể sang bên này đăng ký phòng. Mọi người có thể xếp hàng bên này. Xin chào, xin hỏi chị cần phòng gì? Chào mừng quý khách. Vâng, để tôi đăng ký cho quý khách. Vâng, xin đợi một lát.
Giai Giai. – Ông Lý. – Ông Lý Ông Lý, ông quay lại rồi à? Tôi gặp nhóm của Đoàn Kiếm ở sân bay, vừa hay chúng tôi cùng chuyến bay nên cùng quay lại đây luôn. – Vậy sao? – Sao thế? Không hoan nghênh tôi à?
Hoan nghênh, hoan nghênh chứ. Chào mừng ông lại đến với ZAD. Ông vẫn ở phòng lúc trước chứ? Cô thu xếp đi. Vâng, xin đợi một lát. Các cô nhất định phải miễn phí cho tôi. Vậy mới đúng với câu nói trên thế giới chỉ có bữa trưa miễn phí
Mới là đắt nhất. Chào mừng ông Lý quay lại với chúng tôi. Vất vả rồi. Cho tôi một phòng tiêu chuẩn. Xin chào, mọi người qua bên này đăng ký. Chào mừng đến với khách sạn ZAD. Chúc quý khách vui vẻ. Vâng, không thành vấn đề, không thành vấn đề.
[Sao trời lại mưa nữa?] Giữ lại làm kỷ niệm đi. Em không cần. Anh giấu nó thêm lần nữa, em lại tìm nó lần nữa, được không? Được thôi. Nếu mưa tạnh, em tìm được nó, chúng ta sẽ ở bên nhau, không xa nhau nữa, được không?
Đừng chơi những trò vô nghĩa này nữa. Trẻ con. Anh chơi cùng em thêm lần cuối này thôi, được không? Được, anh hứa với em, nếu em có thể tìm ra chứng tỏ duyên phận của chúng ta cũng như suối nước nóng, có thể sẽ có kỳ tích. Sao anh biết
Kỳ tích sẽ không xảy ra? Bản hợp đồng mua bán này đã được luật sư của hai bên xác nhận rồi. Mời ông xem lại. Nếu không có vấn đề thì có thể ký tên. [Nếu mưa tạnh, em tìm được nó,] [chúng ta sẽ ở bên nhau,] [không xa nhau nữa, được không?]
Chủ tịch, chúng tôi có thể vào không? Vào đi. Đi. Chỉ cần ký tên thôi. Sắp xong rồi. Mọi người ngồi xuống đi. Cầu vồng. – Cầu vồng. – Mau nhìn đi, cầu vồng kìa. Chủ tịch Tạ. Đẹp thật đấy. Đi, chúng ta ra ngoài xem.
– Đi, đi đi đi. – Được. – Đi. – Đi. Đi. Chủ tịch Tạ, chủ tịch Tạ. Còn hợp đồng này. Suối nước nóng. Suối nước nóng phun nước rồi. Suối nước nóng phun nước rồi. Mọi người mau đến đây xem. Suối nước nóng phun nước rồi. Mau đến đây.
Mọi người mau đến xem. Suối nước nóng phun nước rồi. Mau đến xem, mau xem đi. Suối nước nóng phun nước rồi. Nào nào nào, mau lại đây. Cô xem. Phun nước thật rồi. Phun nước rồi. Cẩn thận. Tốt quá rồi! Phun nước rồi. Có nước rồi. Tốt quá.
Suối nước nóng được cứu rồi. Cô xem, nhiều nước quá. Được cứu rồi. Tốt quá. Thật sự quá tốt. Cuối cùng cũng được cứu rồi. Chủ tịch, ông xem. Nước trong chưa này. Chủ tịch, suối nước nóng được cứu rồi. Khách sạn được cứu rồi. Tốt quá. Nước trong quá kìa.
Tốt quá rồi. Vui quá đi mất. Suối nước nóng phun… Tôi vui hơn cả trúng số nữa. Lần này thì ổn rồi. – Tốt quá. – Tốt quá. Tốt quá. Cuối cùng cũng phun nước rồi. Cuối cùng cũng phun nước rồi. Ông xem, nước trong quá.
Cuối cùng thì khách sạn cũng được cứu. Phải đấy. Cô xem. Chúng ta lại có suối nước nóng rồi. Phải, đẹp quá đi. Tuyệt quá. Nước trong thật, ông xem. Mọi người xem, thứ gì vậy? Tốt quá. Nhạc Nhiên làm gì vậy? Nhạc Nhiên, cô lấy cái gì thế? Em tìm được rồi.
Anh có giữ lời không? Ngốc ạ. ♫Chuyện tình đôi ta tựa như một cơn mưa♫ ♫Đứng ở ngã rẽ đợi trời hửng nắng♫ ♫Tay dắt tay, nhìn sâu vào mắt anh♫ ♫Cái ôm trong khoảnh khắc này sẽ trở thành mãi mãi♫ ♫Chuyện tình đôi ta tựa như một cảnh đẹp♫
Tạ Phạn Vũ anh nguyện làm Chìa Khóa Vàng cho em cả đời. Em có bằng lòng không? ♫Đến khi gặp lại tình yêu, cuối cùng em mới vững tin♫ ♫Yêu anh là quyết định đẹp đẽ nhất trong đời em♫ Em bằng lòng. ♫Chuyện tình đôi ta tựa như một cơn mưa♫
♫Đứng ở ngã rẽ đợi trời hửng nắng♫ ♫Tay dắt tay, nhìn sâu vào mắt anh♫ ♫Cái ôm trong khoảnh khắc này sẽ trở thành mãi mãi♫ Hôn đi, hôn đi, hôn đi. ♫Chuyện tình đôi ta tựa như bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp♫ – Hôn đi. – Hôn đi.
♫Quãng đường ta đi qua có mật ngọt cũng có bụi gai♫ Tôi đến đây. Tôi đến đây, tôi đến đây. – Hôn đi. – Hôn đi. ♫Đến khi gặp lại tình yêu, cuối cùng em mới vững tin♫ – Hôn đi. – Hôn đi.
♫Yêu anh là quyết định đẹp đẽ nhất trong đời em♫ Bố, sức khỏe bố thế nào rồi? Không vấn đề gì. Đương nhiên là không vấn đề. Chỉ cần tâm trạng của bố tốt, giữ thái độ lạc quan, mọi chuyện sẽ thuận lợi cả thôi. Mấy hôm nay bố sợ con lo,
Không dám nói với con bố vẫn luôn ở trong khách sạn. Bố nghĩ đến khách sạn từ không đến có, từ nhỏ đến lớn, nghĩ đến chỗ nào vui là bố sung sướng cười mấy tiếng thật lớn. Đúng là thoải mái không gì bằng.
Thì ra mấy hôm nay bố là người cười mấy tiếng kỳ quái kia? Nếu bố không cười kỳ quái sao có thể tác thành cho chuyện tốt của con? Nhóc con. Con đừng có được hời còn khoe mẽ. Nói bố không sáng suốt,
Bố thấy con mới là đứa vô tích sự đấy. Còn đợi Nhạc Nhiên níu kéo con. Con là đàn ông. Con là khung trời của phụ nữ. Con sụp đổ? Không quan trọng. Con xem, con làm Nhạc Nhiên thành thế kia rồi? Tôi có một đề nghị. Mời ông nói.
Tôi muốn đầu tư. Đây là di nguyện của bà nhà tôi. Chú à, chúng cháu xin nhận tấm lòng của chú. Nhưng chuyện đầu tư không phải là con số nhỏ đâu ạ. Tôi có… Vài trăm, một triệu thật sự không đủ cho khách sạn chúng cháu vận hành.
Hai trăm triệu. Bây giờ có thể bàn chuyện luôn không? Đưa số tài khoản cho tôi. Được, được. Chủ tịch. Ông Lý có chuyện muốn nói với chú. Thật sự xin lỗi. Vốn dĩ định tháng sau mới báo kết quả cho mọi người, có điều bây giờ e là không kịp rồi.
Tôi chính là người đánh giá cho khách sạn lần này. Tôi tên là William. Chính là ông ấy. Thì ra chính là ông ấy. Thì ra là ông Lý. Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt. Tuy vẫn chưa có kết quả cuối cùng
Nhưng bây giờ nhân lúc mọi người đều có mặt, tôi muốn tiết lộ trước với mọi người. Khách sạn mọi người đã được đánh giá là khách sạn đạt giải vàng. – Tốt quá rồi. – Tốt quá rồi. Tốt quá rồi. Có điều
Mọi người cũng không cần quá ngạc nhiên. Tôi thấy mọi người thể hiện chẳng có gì để chê cả. Đặc biệt là tay nghề mát xa của Tạ tổng. Có điều thật đáng tiếc, nghe nói mọi người đã tuyên bố đóng cửa rồi.
Nếu không, tôi vẫn có thể hủy kỳ nghỉ của mình ở chỗ mọi người thêm một thời gian. Ông Lý, thế này nhé, ông muốn ở lại bao lâu cũng được. Tại sao? Chúng tôi đã có nhà đầu tư mới. Chú đây muốn đầu tư 200 triệu. Hai trăm triệu à? Nhiều thế.
Tốt quá, tốt quá. Chúc mừng, chúc mừng Tạ tổng. Tốt quá, tốt quá. Có điều lần này tôi không miễn phí cho ông nữa đâu. Trả tiền chứ. – Chủ tịch. – Tôi nhất định sẽ trả. Còn bán khách sạn không ạ? Vô cùng xin lỗi. Xin lỗi, xin lỗi.
Kể từ giờ, khách sạn chúng tôi chính thức kinh doanh, chào mừng ông đến đây. Hoan nghênh quý khách. [Một năm sau] Ai vậy? Chào mọi người. Tôi là Chìa Khóa Vàng của khách sạn, Nhạc Nhiên. Chào mừng các bạn đến với ZAD,
Các bạn đã sẵn sàng để bắt đầu cuộc sống thực tập sinh chưa? Sẵn sàng rồi ạ. Vậy thì cố lên nhé. Cố lên.