Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 20 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thực Tập Sinh Khách Sạn] [Tập 20] Chúng ta thật sự không có duyên phận. Chẳng phải anh vẫn đang tìm đây sao? Anh bỏ cuộc đi. Em yên tâm. Dù có lật tung cả khách sạn lên anh cũng nhất định phải tìm ra nó.

    Em nói anh bỏ cuộc đi, anh không hiểu sao? ♫Là ai vẫn đứng ở chốn cũ♫ Em hãy tin anh. ♫Bi thương ngưng tụ trong không khí♫ Dù có phải lật tung cả khách sạn lên ♫Làm bản thân không thở nổi♫ anh cũng nhất định sẽ tìm được.

    ♫Có lẽ mất đi mọi ký ức♫ ♫Chọn cách lang bạt tứ phương♫ ♫Mới là kết cục tốt nhất♫ ♫Người nên nói xin lỗi lại đóng kịch câm♫ ♫Con tim vương vấn đang rối bời♫ ♫Đôi tay muốn ôm lấy em nhưng lại chống cự♫ ♫Phải tiếp tục màn biểu diễn vụng về này♫

    ♫Trong thế giới của em, tôi không còn quan trọng nữa♫ ♫Quay lưng cất bước, quên đi mọi tốt đẹp em từng trao♫ ♫Cho dù lau khô nước mắt, đẩy em ra xa cũng được♫ ♫Tôi thà làm một vai phụ, ở lại trong thế giới của em♫

    ♫Rồi sẽ có một người như tôi, để em lại có nơi nương tựa♫ ♫Lời từ biệt cuối cùng quá qua loa♫ ♫Là vì em quá tốt với tôi♫ Thưa cô chú, cháu có một món quà nhỏ muốn tặng cho cô chú. Mấy hôm nay cháu đã làm cho cô chú một video.

    Cháu đã tự cắt ghép, thành một đoạn phim nhỏ. Mong cô chú thích nó. Ban đầu cháu định tặng cho cô chú vào hôm qua. Nhưng hôm qua mưa to quá nên cháu không mang tặng cô chú được. Nhưng bây giờ tặng cũng chưa muộn. Cô chú hãy xem đi ạ.

    Chúc cô chú ngày lễ kỷ niệm kết hôn vui vẻ. Đây. Ừ. Cà phê của cô chú đây ạ. Bỗng nhiên tôi nhớ ra một chuyện. Cô Bạch. Tôi đang định tìm cô đây. Có chuyện gì thế ạ? Cái này, chiếc nhẫn cô đưa cho tôi không phải là của tôi.

    Tôi không thể nhận được. Tôi nhớ ra nhẫn của tôi ở đâu rồi. Tôi đúng là cứ quên quên nhớ nhớ mà. Ông này, mau xem trong túi áo của ông đi. Tôi với ông nhà tôi rất thích chơi trò tìm kho báu. Tôi giấu chiếc nhẫn của tôi

    Vào trong túi áo của ông ấy, đợi khi nào ông ấy tìm được, thì sẽ đeo lại cho tôi lần nữa. Cuối cùng tôi lại quên mất. Thì ra là vậy. Đều tại tôi. Cô tìm thấy ở đâu vậy? Cháu đã thuê người làm lại một chiếc giống hệt.

    Tốn nhiều tiền lắm nhỉ. Tiền bạc không quan trọng ạ. Quan trọng nhất là không thể để khách hàng đánh mất thứ quý giá nhất ở khách sạn của chúng tôi được. Thứ quý giá nhất thì không thể thay thế, cũng không thể làm lại giống hệt. Chú ơi,

    Bỗng nhiên chú hoạt ngôn quá. Thích hợp mới là quan trọng nhất. Cô à, cô thấy có đúng không? Đương nhiên rồi ạ. Cháu chỉ không quen khi thấy chú bỗng hoạt ngôn như thế. Cô à, đây là thư cảm ơn của chúng tôi. Cảm ơn cô

    Đã quan tâm chúng tôi trong thời gian qua. Cháu cảm ơn chú. Cháu cảm ơn cô. [Thư cảm ơn] Tạ tổng. Có gì mà kinh ngạc. Tôi vẫn chưa nhìn thấy cơ bụng tám múi của Tạ tổng. Tôi đi trước đây. Có chuyện gì? Chuyện là… Chủ tịch tìm anh có việc.

    Thuốc cảm đâu rồi? Đây không phải đồ của mình. [Kim bài miễn tử] Bóng dưới đèn. Thì ra là ở đây. [Kim bài miễn tử] [Phiếu tha thứ: Nhạc Nhiên đại nhân sẽ tha thứ vô điều kiện một lần.] [Phiếu tha thứ.] [Có phiếu này,]

    [sẽ được Nhạc Nhiên đại nhân tha thứ vô điều kiện một lần.] [Phiếu hòa giải.] [Phiếu hòa giải: Nhạc Nhiên đại nhân miễn hình phạt chia tay một lần – Ôm ấp] [Có phiếu này,] [sẽ được Nhạc Nhiên đại nhân miễn hình phạt chia tay một lần.]

    [Phiếu mệnh lệnh: Có thể ra lệnh cho Nhạc Nhiên đại nhân một lần.] [Phiếu mệnh lệnh.] [Có phiếu này,] [có thể ra lệnh cho Nhạc Nhiên đại nhân một lần.] Khách hàng nói bị mất nhẫn, không tìm lại được. Cô ta liền làm một chiếc nhẫn giống hệt

    Tặng cho khách. Mày có thể nghĩ được đến thế không hả? Nhạc Nhiên, tao cho mày biết, có đánh chết thì mày cũng không nghĩ ra được đâu. Bạch Linh Lung người ta vừa thông minh vừa tài giỏi. Mày có thể là đối thủ của người ta sao?

    Vậy thì mày bỏ cuộc đi. Mày trả lại tự do cho Tạ Phạn Vũ đi được không? Cô Bạch người ta vừa xinh đẹp có ngoại hình, lại giàu có. Nếu tao là đàn ông, thì tao cũng sẽ thích cô ta thôi. Còn mày đúng là đồ ngốc.

    Mày thì có gì chứ? Không tìm được quà, lại còn để mất duyên phận nữa. Mày muốn thứ gì thì không có thứ ấy. Mày chỉ là đứa tay trắng thôi. Tạ Phạn Vũ không thích tự do. Tạ Phạn Vũ chỉ thích em thôi. Sao anh lại ở đây.

    Làm em giật cả mình. Tha lỗi cho anh đi. Anh xin thề sau này dù có xảy ra chuyện gì, ở bất cứ nơi đâu, anh cũng sẽ không để mất em nữa. Em đứng lại. [Phiếu tha thứ: Nhạc Nhiên đại nhân sẽ tha thứ vô điều kiện một lần.]

    Phiếu tha thứ. Anh tìm ra quà của em trước rồi sao? Quyền định đoạt cuối cùng của phiếu này thuộc về Nhạc Nhiên. Vậy nên em muốn làm gì thì làm. Vậy cũng được hả? Nhạc Nhiên. Anh tìm thấy quà rồi.

    Điều đó chứng tỏ duyên phận của chúng ta không thể cắt đứt được. Em không thể bỏ rơi anh được đâu. Sao tay anh nóng thế? Anh bị sốt à? Anh bị sốt rồi. Hôm qua anh tìm suốt đêm, nên bị ngấm mưa cả đêm. Em cũng tìm cả đêm.

    Nhưng em vẫn không tìm thấy. Anh đưa em đi tìm. Em không muốn. Thứ đó thực sự rất quý giá. Em đi xem trước đã. Xem xong rồi quyết định sau. Vậy em nể tình anh đang bị sốt, em thấy anh đáng thương, nên mới miễn cưỡng đi tìm với anh.

    Cảm ơn Nhạc Nhiên đại nhân. Anh uống thuốc chưa? Anh không cần uống thuốc. Em chính là thuốc của anh mà. Vậy không được. Em không muốn bị ốm đâu. Anh đừng có lây cho em. Anh cứ muốn lây cho em đấy. Em không muốn bị anh lây ốm đâu.

    Em tìm ở đây rồi, không thấy gì cả. Hai chúng ta, một người thì phức tạp hóa vấn đề, một người thì đơn giản hóa vấn đề. Em xem đây là gì? Gì vậy? Tuy chiếc nhẫn này trông hơi cổ, nhưng nó là một vật rất quan trọng với anh,

    Không phải dùng tiền là có thể mua được. Anh mong, em sẽ thích nó. Đây… Nhẫn đâu rồi? Anh, rõ ràng anh đã để ở đây mà. Sao lại mất rồi? Mất rồi? Thứ quý giá như vậy mà anh lại để bừa bãi ở đây à?

    Anh chỉ muốn khiến em bất ngờ thôi mà. Anh nghĩ đây là nơi chúng ta gặp nhau lần đầu, em đã đẩy anh xuống. Vậy nên nhất định em sẽ đến tìm ở đây ngay. Em đã tìm ở đây rồi, nhưng em không ngờ anh lại để nó ở sau tảng đá đó.

    Có khi nào bị khách… Trong “bản đồ kho báu” có đánh dấu địa điểm này không? Không. Nhưng anh cũng không thể chắc chắn liệu họ có đi qua đây không, có phải không? Để anh đến phòng camera giám sát xem thử. Vậy em sẽ tìm tiếp ở đây. Được. Nhạc Nhiên.

    Sao cô lại ở đây? Tôi đang tìm cô đây. Tìm tôi có chuyện gì? Nửa ngày rồi không thấy cô đâu cả, còn nhiều chuyện chưa được xử lý lắm. Không phải cô ở bộ phận lễ tân sao? Cô xử lý là được rồi. Cô đang tìm gì thế?

    Tôi giúp cô tìm nhé. Không cần đâu. Là đồ cá nhân của tôi thôi. Tôi tự tìm được rồi. Cô đang tìm chiếc nhẫn giấu ở đây hả? Ở chỗ cô à? Khi chơi trò tìm kho báu, tôi đã tìm được nó ở đây. Nhưng mà

    Trong bản đồ địa điểm giấu kho báu của chúng tôi không hề có chỗ này. Hơn nữa cũng không có món đồ nào đắt tiền như vậy. Đương nhiên rồi, đây không phải là đồ của khách sạn. Đây là đồ của Phạn Vũ. Cô biết sao? Tôi cũng thấy lạ.

    Có lẽ là nhờ sự chỉ dẫn bí ẩn nào đó. Chẳng lẽ đây chính là duyên phận sao? Tôi biết chiếc nhẫn này. Đó là nhẫn của mẹ Phạn Vũ. Trước kia, anh ấy từng tặng cho tôi, nhưng tôi không lấy. Thứ quý giá thế này, nếu để khách hàng tìm thấy

    Thì có lẽ không thể tìm về được nữa rồi. Vậy nên, tôi mới tạm thời giữ hộ anh ấy. Quên mất, tôi còn chưa trả lại cho anh ấy. Chắc là anh ấy giấu ở đây để chờ cô tìm thấy nhỉ? Rõ ràng cô biết anh ấy để ở đây

    Còn cố ý lấy đi. Trò tìm kho báu gì đó là trò chơi ngày xưa tôi và Phạn Vũ hay chơi. Đương nhiên là tôi biết. Tôi không cần chiếc nhẫn này nữa. Nó đã bị cô làm bẩn rồi. Vậy trước kia Phạn Vũ cũng là của tôi, vậy cô còn cần không?

    [Phòng giám sát] Tạ – Phạn – Vũ. Tạ tổng không được khỏe, nên vừa rời đi rồi. Xin lỗi. [Phòng y tế] Ba mươi chín độ. Con sắp bị nướng chín rồi. Bố còn ngửi thấy mùi thịt nướng nữa. Sao bố lại đến đây? Bố không khỏe ở đâu à? Không.

    Bố đến tìm con đấy. Tìm con làm gì? Người đánh giá giải vàng sắp đến rồi. Đây là chuyện lớn với khách sạn chúng ta đấy. Nhưng mà, con đã thế này rồi thì cứ nghỉ ngơi trước đi. Mai nói tiếp. Bố đi trước đây. Con nghỉ ngơi đi.

    Con làm gì vậy? Con… Kim tiêm, kim tiêm, kim tiêm. Kim tiêm, kim tiêm. [Chẩn đoán ban đầu: 1. Sỏi tiết niệu – 2. Khoang chậu có dịch.] Cái này… Sao bố không đến bệnh viện? Có chuyện gì đâu chứ. Bảo bác sĩ Mã đến tiêm thuốc là được rồi.

    Đến bệnh viện làm gì? Con đúng là chuyện bé xé ra to, đúng là… Đàn ông mà không đi tiểu được là chuyện lớn đó. Nói nhỏ thôi. Để con đưa bố đến bệnh viện. Ngồi xuống, ngồi xuống, ngồi xuống. Con làm cái gì vậy hả? Đúng là…

    Nào, ngồi xuống, ngồi xuống. Giờ con thế này mà cũng đòi đưa bố đến bệnh viện à? Con sẽ ngất giữa đường mất. Bố còn phải chăm ngược lại con ấy chứ. Bình tĩnh đi. Con xem con kìa. Không sao. Bố lớn tuổi rồi. Sau này,

    Chắc chắn không thể tránh khỏi bệnh tật. Khách sạn sớm muộn gì cũng sẽ giao lại cho con. Bố hi vọng mình còn sống được đến lúc nhìn thấy con thành công hơn nữa, và gánh vác được ZAD. Sao cô lại ở đây? Em đã đợi anh ở đây rất lâu rồi.

    Tôi còn có việc, đi trước đây. Em cũng có việc tìm anh. Sao chiếc nhẫn này lại ở chỗ cô? Chiếc nhẫn này không phải là anh tặng cho em sao? Đó là trước kia. Trước kia tôi thấy nó rất đắt tiền, nên hẳn là rất hợp với cô.

    Giờ tôi không chỉ thấy nó đắt tiền mà còn vô cùng quan trọng. Nhưng nó lại không còn hợp với cô nữa. Nó hợp với Nhạc Nhiên. Lúc đi nhớ tắt đèn. Nhạc Nhiên. Anh đã quyết định rồi. Anh nói đi. Anh muốn công khai tình cảm của chúng ta. Tại sao?

    Vì em là của anh, anh là của em. Không ai thay đổi được điều đó. Vậy thì tại sao chúng ta không công khai? Em không đồng ý. Tại sao? Vì em cảm thấy anh không thuộc về em, vì em cảm thấy em không hiểu anh. Lại có chuyện gì vậy?

    Như chiếc nhẫn này vậy. Anh từng tặng nó cho người khác, giờ lại tặng nó cho em. Có lẽ sau này sẽ còn có người khác nữa. Từ đầu đến cuối, nó đều không thuộc về em. Nhạc Nhiên, bà anh tặng cho mẹ anh chiếc nhẫn này.

    Mẹ anh muốn anh tặng nó cho người anh yêu thương nhất. Người anh yêu thương nhất sẽ tiếp tục truyền nó cho đời sau. Ý em không phải vậy. Bạch Linh Lung lại nói gì với em, có phải không? Phải. Cô ta giống như

    Một cái xương cá mắc kẹt giữa anh và em vậy. Bị hóc mà không lấy ra được, cũng không nuốt trôi được. Nhạc Nhiên, em nghe anh nói. Anh biết Bạch Linh Lung khiến em không vui. Anh sẽ nhanh chóng giải quyết chuyện này. Nhưng tình cảm giữa chúng ta

    Thực sự không liên quan gì đến Bạch Linh Lung. Em có biết tại sao anh giấu chiếc nhẫn này dưới cây cầu đó không? Là vì sau khi gặp em, anh phát hiện mình không còn sợ hãi gì cả. Em có biết tại sao anh dám nói thẳng với em

    Về chứng sợ sườn dốc của mình không? Ngày trước anh luôn giấu giếm chuyện này, sợ có người biết được. Nhưng anh phát hiện, từ khi có em, chỉ cần có em ở bên anh, anh có thể vượt qua nỗi sợ ấy. Chỉ cần em ở bên anh

    Là anh có thể đi xuống dốc. Em còn nhớ cây cầu nơi lần đầu chúng ta gặp mặt không? Em còn nhớ anh đã đuổi theo em chạy xuống dốc không? Không lần nào là ngẫu nhiên cả. Tất cả đều nhờ em.

    Anh không ngờ mình có thể chữa khỏi chứng bệnh này. Không phải chữa bệnh, mà là vì anh yêu em. Anh có thể hỏi em một chuyện được không? Em có yêu anh không? Em yêu anh, nhưng… Không có nhưng.

    [Phiếu mệnh lệnh: Có thể ra lệnh cho Nhạc Nhiên đại nhân một lần.] Phiếu mệnh lệnh. Anh yêu cầu Nhạc Nhiên công khai tình cảm của chúng ta trên trang cá nhân. Anh quên rồi à? Em có quyền hủy phiếu này bất cứ khi nào mà.

    Em đừng có bắt nạt anh nữa được không? Nếu không phải anh lo em bị áp lực thì anh đã không thèm hỏi ý kiến của em mà sớm công khai trên trang cá nhân luôn rồi. Sánh đôi bên nhau trước sự chứng kiến của mọi người, như vậy không tốt sao?

    Nhưng… Em còn do dự gì nữa? Em thích một người… thì em sẽ nấc cụt. Vậy thì cứ nấc cụt. Nấc cụt ra vị hành, vị tỏi. Thế nào cũng được. Thật sao? Sao vậy? Có phải tư thế không đúng không? Hoặc là phương hướng không đúng. Hình như anh hơi đói.

    Anh đói hả? Em còn đang nghĩ âm thanh đó ở đâu ra vậy chứ? Buồn cười quá. Có lẽ anh cần một người đẹp cùng ăn tối với anh. Thật sao? Vậy em đành miễn cưỡng đồng ý vậy. Mời em. Khoan đã. Anh còn đang ốm mà.

    Em đi lấy áo khoác cho anh. Được. Ăn xong chúng ta lại thử lần nữa. Được. Sao lại không nấc cụt nhỉ? Xin lỗi, tôi đến muộn. Không sao đâu cô Bạch. Cô có muộn thêm chút nữa chúng tôi cũng không để ý đâu. Bông tai của tôi đâu rồi? Đâu rồi nhỉ?

    Hay là tôi tìm giúp cô nhé. Không cần tìm đâu. Cô đi trang điểm lại đi. Tôi thấy son của cô sắp phai hết rồi đấy. Thấy bảo màu này lì lắm mà, sao lại phai mất rồi. Cho cô một lon coca này. Cô có chuyện buồn hay vướng mắc gì

    Thì cứ nói ra đi. Cô thế này trông đáng sợ lắm đấy. Sao thế? Sao thế? Tôi đang nghĩ phải nói với cô thế nào. Tôi có một người bạn. Cô ấy và bạn trai yêu nhau chưa lâu thì bạn gái cũ của anh ta xuất hiện. Bạn gái cũ?

    Hơn nữa có lẽ giữa hai người đã xảy ra chuyện gì đó không thể nói ra được. Cô nghĩ vậy thì phải làm sao? Khoan, khoan, khoan, khoan, khoan đã. Để tôi suy nghĩ đã nào. Là bạn trai của bạn cô à? Có bằng chứng gì không? Theo lời bạn tôi,

    Cô ấy tìm thấy một chiếc bông tai của bạn gái cũ anh ta trong tủ quần áo của anh ấy. Chuyện này khó nói lắm. Cô bạn gái cũ đó là người thế nào? Bình thường, nhạt nhẽo, không có ưu điểm gì. Vậy bạn của cô thì sao?

    Xinh đẹp, thông minh, tài giỏi. Chuyện này ấy mà, thông thường nếu có một chuyện mất mặt xảy ra với chính bản thân mình, họ sẽ nói kiểu “tôi có một người bạn”. Không, không, không. Không phải đang nói tôi đâu, không phải tôi, không phải tôi. Tôi biết.

    Vì mấy ưu điểm của bạn cô ấy, cô chả có cái nào cả. Nhưng mà, cô bạn này của cô không ổn rồi. Tại sao? Chắc chắn người bạn trai đó đã đi quá giới hạn rồi. Vừa rồi cô có nghe tôi nói gì không?

    Cô xem, để tôi phân tích cho cô. Cô bạn gái cũ kia bình thường, nhạt nhẽo. Còn cô bạn gái hiện tại thì cái gì cũng tốt, phải không? Vậy người bạn trai đó là người thế nào? Anh ta là một tổng tài bá đạo đấy,

    Lúc nào cũng dịu dàng với bạn của tôi. Vậy thì đúng rồi. Cô có biết tại sao không? Vì anh ta là một tên cặn bã. Cô có biết làm thế nào để nhận ra mấy tên cặn bã không? Để tôi dạy cô. Cô hãy đặt một ngón tay

    Dưới mũi của anh ta. Chỉ cần anh ta hít thở thì anh ta chính là một tên cặn bã. Tôi sẽ phụ đạo thêm cho cô. Loại cặn bã đầu tiên, không chủ động, không chịu trách nhiệm, không từ chối. Đây là loại cặn bã nguyên thủy điển hình.

    Loại thứ hai đối xử với ai cũng tốt, là loại cặn bã kiểu điều hòa trung tâm. Họ rất giỏi ngụy trang bằng hình ảnh người đàn ông ấm áp. Loại cặn bã thứ ba là loại mới nhất mà chúng ta vừa phát hiện ra,

    Cũng chính là loại cô vừa nói đến. Loại cặn bã này thì rất giỏi che giấu, sức tấn công cũng rất mãnh liệt, mang dòng máu tổng tài bá đạo. Nhưng bên trong dòng máu ấy, có một chất độc thần kinh khiến anh ta không thể gần nữ sắc,

    Chỉ dịu dàng với người mình yêu, khiến anh ta bị tê liệt. Vậy không phải những người đó nên thích người xinh đẹp, xuất sắc sao? Cô xem, có người con gái nào mà anh ta chưa từng gặp chứ, đúng không?

    Không phải thiên kim thì cũng là người nổi tiếng. Vậy nên những cô gái thuộc tầng lớp thấp như cô ta sẽ càng mới lạ, càng hấp dẫn với anh ta. Như cô nói thì bạn của cô hoàn hảo như vậy

    Mà bạn trai cô ấy lại là một tên cặn bã bá đạo. Vậy chắc chắn cô ấy sẽ thua cô bạn gái cũ bình thường nhạt nhẽo kia rồi. Những cặp có thể ở bên nhau đến cuối cùng luôn là những cặp trông có vẻ không tương xứng. Phải rồi.

    Cô bạn gái cũ đó là tình đầu của anh ta à? Vậy thì càng thảm. Cô biết tại sao không? Vì loài sinh vật gọi là tình đầu ấy, mãi mãi là kẻ thù tự nhiên của người yêu hiện tại. Không thể đấu lại được. Khó quá. Không đấu lại được.

    Cô sao thế? Không phải đó là chuyện của bạn cô sao? Cô buồn như thế làm gì? Tôi uống coca say mất rồi. Không đấu lại được. [Ký túc xá nhân viên] [Đúng là điên mất.] [Mau ra khỏi đầu tao ngay.] Nóng quá. Nào, anh lau cho em. Mệt không?

    Nhạc Nhiên, cô nhìn gì vậy? Nhạc Nhiên, nhìn gì vậy? Mình cô đã ăn ba bát cháo rồi. Giai Giai, cô ăn quẩy đi. Tôi thấy anh giống quẩy hơn. (*Quẩy: Ý nói người gian xảo) Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Em nghe anh giải thích. Đêm hôm đó cô ta uống say quá

    Nên đến nhà anh. Anh đuổi cô ta đi nhưng cô ta không nghe. Cuối cùng anh đành phải ra ngoài. Chuyện anh nói là sự thật. [Đơn từ chức] Từ chức? Chúng ta đã kết thúc rồi. Em có từ chức thì cũng không thể giải quyết chuyện giữa chúng ta.

    Nhưng bây giờ đây là chuyện duy nhất em muốn làm. Anh không cho em từ chức. Anh chỉ có chút bản lĩnh này thôi phải không? Anh nghĩ như vậy sẽ giữ được em à? Anh sẽ không phê duyệt cho em từ chức. Không cần anh phê duyệt. Phạn Vũ.

    Sao anh lại ở đây? Em đang tìm anh đây. Cô đến đúng lúc lắm. Ba mặt một lời giải thích rõ ràng đi. Đêm hôm đó cô đến nhà tôi… Nhạc Nhiên. Phạn Vũ. Cô cố ý phải không? Em… Em không hề nói gì cả. Không nói gì sao?

    Vậy tại sao bông tai của cô lại ở trong nhà tôi? Lúc đó, có lẽ là em để quên mất. Cô đừng tưởng làm vậy thì có thể thay đổi điều gì. Cô làm thế chỉ khiến tôi càng thêm ghét cô thôi. Nhạc Nhiên. Đồ cặn bã.

    [Bên đó thiếu gì thì cứ nói với anh.] [Anh sẽ tìm người cung cấp cho em.] Còn nữa, trời nóng, phải uống nhiều nước vào. Nhưng nhất định không được uống nước trong tủ lạnh đấy. Thế không khác gì việc nhúng thẳng một cái bàn là đang nóng vào trong nước đâu,

    Em biết chưa? [Được rồi, biết rồi, biết rồi.] [Anh yên tâm đi.] [Em đi suối nước nóng đây, bye bye.] [Không nói chuyện với anh nữa.] Cậu tìm tôi làm gì? Gần đây có một vị khách họ Lý, ngày nào cũng đến khách sạn của chúng ta chi tiêu rất mạnh tay.

    Anh nhìn này, ông ta đòi ở phòng cao cấp nhất, ăn toàn hải sản nhập khẩu, đến đồ uống cũng toàn là vang đỏ lâu năm. Số tiền ông ta tiêu tốn [Đổi ngoại tệ] đã gấp mười mấy lần tiền cọc rồi. Ông ta đúng là chi tiêu mạnh tay

    Hơn những khách hàng khác. Có lẽ tâm trạng người ta không tốt, nên mới đến đây tiêu tiền. Có khi chuyện này không đơn giản vậy đâu. Xem này, xem này. [Thứ mười, thứ mười.] [Tôi đã quỵt tiền mười khách sạn rồi.] [Tôi phá kỷ lục rồi.]

    Đám người này có vấn đề về tinh thần, chuyên đi theo nhóm đến các khách sạn lớn tiêu xài hoang phí một cách điên cuồng, sau đó nhân lúc không ai để ý thì chạy mất. Hơn nữa anh xem này. Vali cũng cùng một loại. Nhạt nhẽo vô vị

    Giống hệt những kẻ vào siêu thị để bóp vụn mỳ gói. Chẳng lẽ, ông ta cũng là… Mấy tên bị bắt đều có vali giống thế cả. Nhưng mà, cũng không biết, không chắc chắn. Ông Lý, ông định đi đâu vậy? Tử tương an chi? (Ông đi đâu vậy?)

    Kiêu viết, ngã tương đông tỉ. (Chim kiêu nói, ta đi về phía Đông) Cưu viết, hà cố? (Tu hú hỏi, tại sao?) Kiêu viết, (Chim kiêu nói,) hương nhân giai ác ngã. (người cùng quê đều ghét ta.)

    Cưu viết, tử năng canh minh khả hĩ. (Tu hú nói, vậy ông càng có thể cất lên tiếng hót.) Ông ta đang đọc vớ vẩn gì vậy? Cổ văn, “Kiêu phùng cưu” (Chim kiêu gặp tu hú). Pha trò gì vậy, buồn cười lắm à?

    Ông Lý, ông muốn rời khỏi khách sạn sao? Tôi ngồi trước máy tính ngày và đêm bắt đầu đảo ngược. Tôi sống trong cửa sổ, như thể không bao giờ già đi. Tôi không cần cài đặt, nhưng thỉnh thoảng lại bị trĩ. Đây lại là cái gì vậy?

    Lời bài hát của Hotdog và Trương Chấn Nhạc. Bài “Rời Đi”. “Rời Đi”? Anh được đấy, đúng là kho nhạc Trung Quốc. Ông Lý, nếu ông muốn rời khỏi khách sạn, vậy xin hỏi ông muốn dạo chơi xung quanh hay trả phòng? Nếu ông muốn đi dạo,

    Tôi có thể sắp xếp cho ông một chiếc xe. Nhưng nếu ông muốn trả phòng, vậy làm phiền ông thanh toán trước đã. Cái gì? Ngộ Không, con muốn… Nếu con muốn thì nói với vi sư. Không có lí nào con muốn, con nói với vi sư

    Mà vi sư lại không cho con, con nói với vi sư rằng con không muốn, mà vi sư vẫn muốn cho con, có phải không? Tôi biết cái này, là Tây Du Ký. Ông Lý này hay thật đấy. Ông ta là công cụ tìm kiếm à.

    Ông Lý, xin hãy trả lời trực tiếp câu hỏi của tôi. Đây là đâu vậy? Ông Lý. Đây là đâu? Chắc chắn người này có vấn đề. Ông Lý. Ông Lý. Đây là đâu? Ông Lý. Ông Lý. Ông Lý. Khi ông ta đến, tôi thấy tay ông ta cầm rất nhiều thẻ vàng,

    Thậm chí còn có cả thẻ đen quyền lực nữa. Có thẻ đen thì cũng không thể muốn làm gì thì làm được. Người này thực sự rất kì lạ. Sao tôi lại thấy trông ông ta quen thế nhỉ? Hai ngày nay

    Vừa đúng thời gian cao điểm của lễ hội suối nước nóng chúng ta. Vậy nên tôi nghĩ chắc chắn ông ta muốn nhân cơ hội này trốn đi. Nhưng cuối cùng lại bị chúng ta phát hiện. Vậy nên mới không trả lời trực tiếp, che che giấu giấu.

    Phải không, Giai Giai? Cứ điều tra thật kĩ xem. Không ổn thì báo cảnh sát. Vẫn chưa tra rõ ngọn ngành mà, anh đi làm việc đi. Ở đây có tôi xử lý là được. Có phải anh chán sống rồi không vậy? Sao lại ở cùng một tên cặn bã chứ? Cặn bã…

    Tôi… Tôi… Cặn bã… Anh… Đứng lại cho tôi. Nhạc Nhiên, em nghe anh nói. Hôm nay anh thực sự… Em nghe anh nói có được không? Nhạc Nhiên. Em để anh nói hết đã, rồi sau đó hẵng quyết định có tha thứ cho anh không.

    Em không thể phán anh tội tử hình ngay được. Em cho anh một cơ hội giải thích đi. Em không muốn nghe anh nói. Anh đừng nói chuyện với em. Không phải, em nghe anh nói đã. Mong trời cao chứng giám, lòng thành của con

    Khiến sắt đá cũng phải nở hoa. Ban phước cho con, ban phước cho con, ban phước cho con. Ban phước cho con, ban phước cho con, ban phước cho con. Sự trong sạch của con. Chuẩn bị, bắt đầu. Nhạc Nhiên. Cô mau xem đi. Gì vậy?

    Sao bỗng nhiên lại biến thành như vậy? Chuyện gì vậy? Không phải đang xem phim sao? Chuyện gì vậy? Sao lại cho chúng tôi xem camera giám sát. Cố lên. Đoàn Kiếm, làm gì vậy hả? Còn không mau tắt đi. Nhạc Nhiên, Nhạc Nhiên, cứu tôi. Anh biết em giận anh.

    Nhưng mọi chuyện không như em nghĩ đâu. Mọi chuyện thực ra là như thế này. Bạch Linh Lung đến tìm anh. Sau đó anh rời đi. Giữa anh và cô ta hoàn toàn không xảy ra chuyện gì cả. Tạ.. Tạ tổng, tôi… Nghe anh nói. Cô ta đến tìm anh,

    Lúc đó cô ta uống say sau đó ngủ trong nhà anh. Nhưng quan trọng nhất là, trước đó anh đã rời đi rồi. Anh đến văn phòng, trong camera giám sát có bằng chứng. Trước giờ anh không ngờ rằng,

    Lại có một ngày anh phải dùng camera giám sát với chính bản thân. Có những lúc thực sự cần công nghệ hiện đại để xác minh mọi chuyện, điều đó cho thấy việc anh nâng cấp trang thiết bị của khách sạn là không có gì sai.

    Có phải Tạ tổng bị điên rồi không? Đúng là điên rồi. Mia, tôi sẽ tăng lương cho cô. Cảm ơn Tạ tổng. Nhạc Nhiên. Em nghe anh nói. Giờ anh muốn nói với em. Dù bầu trời sụp đổ hay mặt biển khô cạn, bất kể chuyện gì, bất kể điều gì

    Cũng không thể ngăn anh trao cho em tình cảm chân thành. Sao anh không dám nhìn thẳng vào con gái nhà người ta mà nói vậy. Chắc chắn anh đã làm chuyện gì có lỗi với người ta rồi.

    Vậy nên anh mới lấy cậu này ra làm thiết bị truyền tin chứ gì? Tạ Phạn Vũ. Anh, anh chắc chắn đã làm ra chuyện gì đó đáng xấu hổ rồi, đúng không? Anh… anh chưa từng nghĩ rào cản ngăn cách giữa hai chúng ta

    Lại là một sự hiểu lầm như thế này. Phản ứng của em khiến anh cảm thấy vô cùng tồi tệ, vô cùng hổ thẹn. Nhưng cách em phản ứng cũng nói cho anh biết một điều, anh rất quan trọng với em. Bất kể thế nào, cũng là vì lỗi của anh.

    Anh xin hứa từ nay về sau, anh sẽ luôn cẩn thận, nhất định không để em phải chịu ấm ức nữa, không khiến cho em phải tức giận nữa. Không phải, Tạ tổng à. Có hơi… hơi quá rồi. Anh, anh… Đoàn Kiếm, anh không có việc gì làm à? Đứng dậy.

    Không phải. Đây… Nhạc Nhiên. Sao cô còn chưa nhận ra hả? Những lời anh ấy vừa nói là nói cho cô nghe đấy. Đúng vậy. Đúng, nói cho cô nghe đấy. Nhạc Nhiên, cô hãy nghe tiếng hô của mọi người đi.

    Đoàn Kiếm, cho tôi nói thêm một câu nữa thôi. Nhạc Nhiên, anh xin em… xin em hãy tha thứ cho anh. Sau này anh sẽ không để em phải chịu ấm ức nữa. Hôn đi. Hôn đi. Người ta xấu hổ rồi kìa. Hôn đi. Hôn đi. Hôn đi. Hôn đi.

    Nhạc Nhiên. Em tha thứ cho anh rồi phải không? Đúng vậy, đúng vậy. Em… em nói cho anh biết. Đừng có mà nói chuyện với em. Em tha thứ cho anh rồi phải không? Tha thứ cho tôi rồi hả? Tha thứ cho tôi rồi hả? Tha thứ rồi, tha thứ rồi. Tăng lương.

    Nhạc Nhiên. Mau lên, mau lên, đuổi theo đi. Tạ tổng. Cậu cần gì phải nhiều lời chứ? Có tiền là được rồi, mau đi thôi. Đúng là điên rồi. Em bảo rồi, em không muốn nói chuyện với anh. Cô Bạch. Nếu cô muốn tìm người thưởng thức nụ cười của cô

    Vậy thì cô có thể tìm người khác. Tôi còn có việc, đi trước đây. Đừng vội thế chứ. Lúc này nên tận hưởng mới đúng chứ nhỉ. Không phải cô vừa được người ta công khai thổ lộ tình cảm sao? Giờ trong lòng cô,

    Chắc chắn đang thấy vui lắm, ngọt ngào lắm, muốn tìm nơi nào chỉ có một mình để thể hiện sự vui vẻ trong lòng, nằm ôm gối, lăn qua lăn lại vài vòng, nhỉ? Giống hệt như năm đó, khi anh ấy và tôi còn ở bên nhau vậy. Anh ấy

    Cực kỳ kiêu ngạo, hoàn toàn không có hứng thú với bất kì cô gái nào cả. Vậy nên khi anh ấy tỏ tình với tôi, tôi cũng thấy phấn khích lắm. Nhưng bất chấp mọi thứ để tỏ tình trước mặt bao nhiêu người giống như ngày hôm nay,

    Anh ấy chưa bao giờ làm với tôi cả. Cô Bạch, tôi không quan tâm chuyện trước kia của hai người. Nhưng bây giờ dù anh ấy làm bất kì điều gì cô cũng không có quyền quản lý nữa, không phải sao? Đương nhiên tôi không chen vào được.

    Cô và anh ấy không phải người ở cùng một thế giới, cô nên bỏ cuộc đi. Cô nói cái gì? Tôi nói cô bỏ cuộc đi. Cô thừa nhận rồi. Vì để anh ấy quay lại với cô, nên hết lần này đến lần khác cô nhắm vào tôi.

    Nếu cô đã biết như vậy thì tại sao vẫn bám lấy anh ấy không chịu đi? Cô Bạch, tôi thừa nhận rất nhiều mặt cô giỏi hơn tôi, xuất chúng hơn tôi. Nhưng tôi cũng không phải là kẻ dễ bắt nạt. Tôi chỉ nói lời thật lòng thôi,

    Ban đầu tôi còn định giữ thể diện cho cô, nhưng cô vẫn cứ bám lấy anh ấy đến tận hôm nay. Sớm muộn gì Tạ Phạn Vũ cũng sẽ về với tôi thôi. Cô đừng phí công vô ích. Nếu cô thực sự có lòng tin như vậy

    Thì bây giờ cô đã không nói ra những lời này. Nếu anh ấy thực sự còn yêu cô còn nhớ đến cô, cô cũng không phải hao tâm tổn trí sắp đặt những chuyện này. Thực ra ngay lần đầu gặp Tạ Phạn Vũ, tôi đã biết anh ấy là của tôi. Anh ấy

    Không giỏi thể hiện. Dù anh ấy có thích ai thì cũng sẽ tìm một dịp thích hợp rồi mới nói ra. Vậy nên, tôi đã sử dụng vài phương pháp khiến anh ấy phải tỏ tình với tôi. Ngay cả tôi, cũng phải tốn bao nhiêu công sức.

    Một kẻ hoàn toàn không có ưu điểm nào như cô mà lại có thể khiến anh ấy làm chuyện điên rồ như vậy sao? Có quỷ mới tin. Nói đi. Rốt cuộc cô đã dùng bao nhiêu thủ đoạn mới khiến anh ấy làm vậy với cô?

    Loại người như cô, tôi đã gặp nhiều rồi. Ham trèo cao đến phát điên rồi phải không? Bạch Linh Lung. Cô đừng lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Ngày trước tôi còn thấy cô rất cao quý, không ngờ cô lại nông cạn như vậy.

    Trong đầu cô nghĩ toàn chuyện gì vậy? Cô tưởng cô còn đang sống ở thời cổ đại hả? Ngày nào cũng diễn vở cung đấu sao? Cô tưởng trong đầu phụ nữ bây giờ chỉ toàn đàn ông thôi hả? Cô học đến mức quay về thời tiền sử luôn à? Nhạc Nhiên,

    Tôi đang cho cô bậc thang để tự leo xuống đấy. Tôi chẳng đứng trên bậc thang nào cả. Còn cô giờ đang đứng trên nắp cống, không chui lên cũng không chui xuống nổi đấy. Chắc khó chịu muốn chết được ấy nhỉ? Thứ không phải của cô

    Thì tốt nhất cô nên sớm từ bỏ đi. Ngại quá, tôi thực sự không bỏ được. Được. Giờ tôi đang cho cô cơ hội, nhưng cô không cần, phải không? Cảm ơn cô vì đã cho tôi cơ hội nhé. Cô vẫn nên giữ lại mua vé số đi.

    Chỉ vì một kẻ mà khiến cho cả khách sạn sụp đổ, đừng trách tôi không nhắc nhở cô đấy. Chúng ta nói chuyện tình cảm thì chỉ nói về tình cảm thôi, cô đừng có lôi mấy chuyện “khiến cả khách sạn sụp đổ” vào đây. Đúng là thiếu thực tế.

    Cô xem đi. Đây là thỏa thuận của tôi với chủ tịch của các người.