Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 01 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thực Tập Sinh Khách Sạn] [Tập 1] [Thế giới này từng giây từng phút] [đều có những cuộc gặp gỡ lãng mạn.] [Ví dụ như bây giờ.] [Tôi đang ở rất gần] [với người đàn ông cao to] [thơm tho quyến rũ này.]

    [Tôi cảm nhận được hơi thở của anh ấy,] [cảm nhận được nhịp tim của anh ấy.] [Dường như cuộc gặp gỡ lãng mạn ấy] [cuối cùng cũng đến lượt tôi trải nghiệm rồi.] [Đáng tiếc.] [Tình yêu] [là một điều kì lạ.] [Tôi là Nhạc Nhiên.]

    [Một cô nàng lạc quan mơ ước làm nhân viên khách sạn.] [Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đến thực tập] [tại khách sạn nghỉ dưỡng cao cấp ZAD.] [Nụ cười thân thiện] [là vũ khí quý giá nhất để tạo cảm giác thân thiện với khách.] [Tinh thần của tôi]

    [đại diện cho chất lượng dịch vụ của khách sạn,] [không được phép qua loa.] [Là một nhân viên khách sạn tương lai,] [luôn luôn phải nghĩ cho khách trước,] [hành động trước khi khách yêu cầu,] [mọi việc phải sớm hơn tất cả mọi người.] [Tiếp sau đây,] [mỗi một bước nhỏ của tôi]

    [đều là một bước lớn trong cuộc đời tôi.] [Trước mặt tôi] [không chỉ là một cánh cửa phòng nho nhỏ] [mà còn là cánh cửa số mệnh của tôi.] Ai cứu tôi với. Cứu tôi với. Tôi không muốn bị ngã xuống đâu. Không được, Nhạc Nhiên.

    Phải vì ước mơ của mình, vì ZAD, vì danh hiệu Chìa Khóa Vàng, phải cố lên, phải xông lên. Xông lên! Chào buổi sáng. Sự lão hóa của con người có 80% là do ánh sáng mặt trời, 20% còn lại mới là lão hóa tự nhiên.

    Tia UV sẽ làm cho da bị đỏ lên, cháy nắng, bị tàn nhang phá hủy collagen và sợi đàn hồi của da nên mới dẫn đến nếp nhăn. Đây chính là lão hóa do ánh sáng mặt trời. Người ta đang nghĩ về tương lai. Cô lại nói chuyện chống nắng với tôi.

    Một cô gái chẳng biết gì về chống nắng thì còn có tương lai gì? Đây là khách sạn nghỉ dưỡng cao cấp đấy. Cô không có ý chí chiến đấu gì sao? Tôi không có ý chí chiến đấu thì phí công trang điểm làm gì? Khách sạn đấy, biết không?

    Quan trọng là phải xem khách thế nào. Chỉ một danh hiệu Chìa Khóa Vàng nho nhỏ, có cho tôi cũng chẳng thèm. Ninh Giai Giai, tôi không cho phép cô chê bai anh ấy. Anh ấy là Chìa Khóa Vàng giỏi nhất trong nước đấy. Tôi nói cho mọi người biết.

    Nếu tôi không nhận được danh hiệu Chìa Khóa Vàng, tôi sẽ… Cô sẽ thế nào? Tôi sẽ… Không nói với mọi người đâu. Chuyện gì thế? Giai Giai, cô không sao chứ? Nhạc Nhiên, Nhạc Nhiên, Nhạc Nhiên. Làm sao? Đó có phải thần tượng của cô không? Chìa Khóa Vàng.

    Thật sự còn đẹp trai hơn trên ảnh nữa. Không lấy được danh hiệu Chìa Khóa Vàng, mình quyết không rời khỏi ZAD. Chào mọi người. Chào mọi người. Tôi là Mia, trợ lý của chủ tịch. Chào mừng các bạn đến với ZAD.

    Đã sẵn sàng bắt đầu cuộc sống thực tập của các bạn chưa? Sẵn sàng rồi ạ. Cố lên. Cố lên. Tôi là Yolanda, quản lý bộ phận buồng phòng. Các cô đều học chuyên ngành quản trị khách sạn tốt nhất. Tin rằng mục tiêu sau này

    Cũng là trở thành một quản lý khách sạn. [Các cô phải bắt đầu từ công việc phục vụ cơ bản nhất.] [Còn về sau này được làm quản lý] [hay vẫn tiếp tục làm phục vụ] [thì còn tùy vào năng lực của các cô.]

    Tủ lạnh trong phòng cho khách thường được chỉnh mấy độ? Bốn độ C. Vì các loại nước giữ ở nhiệt độ này là ngon nhất. Vậy vì sao vừa rồi cô lại mở ti vi? Vì ti vi sẽ sinh ra tĩnh điện, có thể hút bụi trong không khí.

    Vậy thì sau khi chúng ta dọn phòng xong, chỉ cần lau ti vi là có thể khiến cả phòng sạch hơn nữa. Thầy cô trong trường dạy cô vậy à? Do tôi tự học trong các bài viết nước ngoài. Được rồi.

    Tiếp theo, các cô nghe theo sắp xếp của cô Bàng là được. Vâng ạ. Nhờ cô nhé. Được. Nhạc Nhiên. Phòng 8006. Umi, phòng 8005. Hai phòng đó hiện đang trống. Làm vệ sinh cơ bản ở đấy, phải làm xong trong vòng 40 phút. Vâng. Vâng.

    Cô Bàng, cô đang làm gì vậy ạ? Vì là biệt thự, nên ngày nào cũng phải đổi rượu mới. Chai rượu này khách chưa uống hết. Cô đổ ra mang về nhà uống. Làm vậy không ổn đâu ạ. Có gì không ổn chứ. Khách sạn thường mất đồ.

    Bình xịt này, khăn tay này, hay mất lắm. Cháu nói xem có lạ không. Không biết là do ai làm. Gần đây còn nghe nói là có ma nữa. [Sao cửa lại mở nhỉ?] [Sao nói ở đây đang trống mà.] Bàn chải. Bao tay. Bình xịt. Biến thái! Cô làm gì vậy?

    Anh chính là tên biến thái kia! Anh là tên trộm kia, đúng không? Tôi… tôi phải chụp hình lại. – Tôi phải chụp lại bằng chứng phạm tội của anh. – Đừng chụp. Đứng yên. Cô đừng chụp! Anh làm gì vậy? Tên trộm này. Cô đừng chụp.

    Anh đánh tôi phải không? Tên trộm này! Anh làm gì vậy hả, đồ ăn trộm! – Bắt trộm! – Cô làm gì vậy? Bắt trộm! – Bắt trộm! – Hôm nay tôi đẹp trai lắm đúng không? Đứng lại! Cô làm gì vậy? Đứng lại! Còn đứng đấy làm gì? Mau bắt trộm đi!

    Bắt trộm? Bộ phận bảo vệ, bộ phận bảo vệ, bắt trộm. Đừng đuổi theo nữa. Anh đứng lại cho tôi. Tôi không phải ăn trộm. Còn dám chối nữa. Tôi chụp hình anh lại rồi đấy. Nhanh lên. – Chụp lại, chụp lại. – Đứng lại cho tôi. Đừng đuổi theo nữa. Đứng lại.

    [Con dốc.] Chạy đâu hả? Anh… Đừng chạy! Đừng chạy! Biến thái! Khách sạn ZAD đã hoạt động được 20 năm. Chúng tôi là khách sạn nghỉ dưỡng suối nước nóng cao cấp nhất cả nước. Chúng tôi có 456 nhân viên. Từng bảy năm liên tiếp

    Đạt giải vàng trong top mười khách sạn cả nước. ZAD là một khách sạn tồi tệ. Tôi sẽ không bao giờ đến đây nữa. Tôi phải nói với tất cả người hâm mộ của tôi là phải yêu quý bản thân, tránh xa ZAD ra. Khách sạn hoạt động 20 năm

    Mà không tổ chức được lễ cưới tử tế cho một hotgirl mạng nhỏ bé. Thanh niên bây giờ cứ thích phóng đại mọi chuyện. Cô yên tâm. Chuyện này chúng tôi sẽ xử lý ổn thỏa. Mỗi một doanh nghiệp muốn được tôi đầu tư

    Đều cố làm ra vẻ cực kỳ hoàn hảo trước mặt tôi. ZAD đã hai năm không được nhận giải vàng rồi. Năm ngoái còn không nhận được cả giải bạc. Thế nên hôm nay, không phải ông cho tôi cơ hội, mà là tôi cho ông cơ hội. Cô có điều kiện gì?

    Trong vòng một năm, tăng doanh thu lên 40%. Hơn nữa phải đạt giải vàng top mười khách sạn xuất sắc. Nếu làm được, thì số tiền này xem như là tiền đầu tư của tôi. Nếu không làm được thì ZAD sẽ là của tôi. Được. Trong vòng một năm,

    Tôi chắc chắn sẽ không khiến cô uổng phí số tiền này. Tôi có con át chủ bài. Anh tưởng anh chạy được à? Anh có thể so được với tôi sao? Tôi ngã xuống từ nơi cao như thế mà còn không chết. Anh so được với tôi à?

    Anh nói quá đúng. Khách sạn của chúng ta gần đây thường hay mất đồ. Kí túc xá nhân viên nữ thường hay mất đồ lót. Tên này, tên biến thái này, tên lưu manh này vừa rồi không mặc quần áo mà cứ đứng đó chỉ trỏ lung tung.

    Đây chính là bằng chứng. Cho nên anh ta chính là tên trộm biến thái kia. Ngồi xuống. Cô nhìn kĩ cho tôi, nhìn cho kĩ vào. Tôi giống trộm chỗ nào? Giống biến thái chỗ nào? Ngồi xuống. Ngồi xuống đi. Anh là tên lưu manh biến thái.

    Không có ghi chép ra vào, không có đăng kí. Tự ý xông vào khách sạn. Còn dám cãi nữa. Tôi là quản lý khách sạn. Tôi lặp lại lần nữa. Tôi cảm thấy quản lý khách sạn chúng ta là ai thì trong lòng chúng ta tự biết.

    Anh ta là tên lừa đảo, anh ta đang nói dối. Tôi đề nghị báo cảnh sát. Người đâu? Ở đây. Trợ lý Mia. Tôi bắt được một tên biến thái. Anh ta đang ở đây. Tên này còn nói dối là quản lý cấp cao của khách sạn.

    Tự ý xông vào khách sạn. Chuyện này rất nghiêm trọng. Phải điều tra đến cùng. Đúng, đúng, đúng. Các anh lôi anh ta đứng lên, để trợ lý Mia nhìn cho kĩ anh ta. Đứng lên, đứng lên. Xin lỗi Tạ tổng. Tôi nói mà.

    Sao anh ta có thể là tên biến thái được. Tạ tổng, cao to đẹp trai, đứng đắn thế này cơ mà. Tạ tổng. Nhạc Nhiên, cô hiểu lầm rồi. Còn anh nữa. Nói nhiều thật. Tôi đau đầu quá. Tạ tổng. Tạ tổng. Tôi ngất rồi. Tôi nhớ mặt cô rồi. Tránh ra.

    Tạ tổng. Tạ tổng. Anh vừa trở về từ Thụy Sĩ, chắc cũng mệt rồi, hay là nghỉ ngơi một lát đi. Không cần. Trước khi về đây, tôi đã xem xong toàn bộ tài liệu về khách sạn rồi. Vấn đề về dụng cụ quét dọn nhờ trợ lý Mia kiểm tra lại.

    Nếu khách sạn còn tiếp tục kinh doanh thế này, thì cùng lắm chỉ hoạt động được thêm nửa năm nữa. Chỉ biết hù dọa người khác. Có phải hù dọa hay không, trong lòng ông rõ nhất. Thất bại là thất bại. Cố gắng gượng không giải quyết được gì cả.

    Ông tưởng năm nay chúng ta tìm thêm vài thực tập sinh để người ngoài cho rằng chúng ta đang hoạt động bình thường là được sao? Khách sạn rơi vào tình trạng như hôm nay, tất cả các người đều có trách nhiệm. Tạ tổng.

    Vấn đề của khách sạn cần lên kế hoạch kĩ lưỡng. Lên kế hoạch kĩ lưỡng. Giờ chúng ta lấy đâu ra thời gian lên kế hoạch kĩ lưỡng? Chẳng lẽ anh muốn mạo hiểm cứ làm không chuẩn bị trước? Trong lòng tôi đã có kế hoạch hoàn hảo nhất rồi.

    Cậu muốn làm thế nào? Vấp ngã ở đâu thì đứng lên ở đó. Đám cưới của James bắt buộc phải nhận. Việc này tôi đã từ chối rồi. Ba ngày sau là tổ chức đám cưới rồi. Thời gian quá gấp gáp, rủi ro quá lớn.

    Vốn dĩ chúng ta còn có thể sống được nửa năm. Nếu như làm hỏng, chúng ta sống không qua nổi một tuần. James ra mắt với tư cách diễn viên, ca sĩ, người mẫu đã được sáu năm rồi. Một bài đăng weibo dễ dàng có hơn chục triệu lượt chia sẻ.

    Vé vào buổi hòa nhạc chỉ hai phút là bán hết. Phim điện ảnh có sự góp mặt của anh ta thì phòng vé sẽ đắt khách. Với sức ảnh hưởng của James, nếu đám cưới của anh ta tổ chức thành công tại khách sạn của chúng ta,

    Vậy thì thành tích quý này chắc chắn có thể tăng. Chủ tịch, đám cưới của James yêu cầu được tổ chức bí mật, không công khai với bên ngoài. Khách sạn của chúng ta vì đảm bảo quyền riêng tư của khách hàng sẽ không tuyên truyền ra bên ngoài.

    Vậy thì vấn đề là sức ảnh hưởng của James đến từ đâu chứ? Tôi… sẽ khiến anh ta công khai. Ngoài ra, đám cưới lần này sẽ cho thực tập sinh tham gia. Ai không được trực tiếp sa thải.

    Kiểu hưng thịnh giả tạo bằng cách kiếm đủ số người thế này tôi không cần. Chào mọi người, tôi là Tạ Phạn Vũ, phó tổng giám đốc của khách sạn. Tôi thay mặt cho quản lý các bộ phận của ZAD hoan nghênh các bạn đã lựa chọn ZAD

    Là điểm đến đầu tiên khi bước chân vào ngành khách sạn. Bắt đầu từ hôm nay, chế độ thực tập của ZAD chúng ta đổi thành chế độ luân phiên giữa các bộ phận. Thời hạn luân phiên là một tuần. Quản lý của các bộ phận sẽ chấm điểm.

    Số điểm không đạt yêu cầu sẽ trực tiếp bị sa thải. Đây là quy tắc chấm điểm cụ thể. Trên đó viết rõ quy định về trừ điểm và cộng điểm. [Quy tắc chấm điểm] Xảy ra bất cứ vấn đề gì cũng đều có khả năng bị trừ điểm. Ngược lại,

    Nếu các bạn thể hiện xuất sắc cũng có khả năng được cộng điểm. Số điểm khởi đầu của tất cả các bạn là 12 điểm. Số điểm cộng cao nhất cũng là 12 điểm. Một khi bị trừ hết điểm sẽ lập tức bị loại. Đương nhiên,

    Số điểm mà các bạn có được ở bộ phận này sẽ tự động chuyển sang bộ phận tiếp theo. Chỉ cần không phải thí sinh 0 điểm thì các bạn đều có cơ hội lật ngược tình thế. Để các bạn hiểu rõ hơn về quy tắc,

    Tôi lấy cho các bạn một ví dụ. Điền Lệ Lệ. Có. Trong giờ làm việc ngủ ở buồng khách bị trừ 12 điểm. Lập tức sa thải. 12 điểm. Mời bạn lập tức rời khỏi khách sạn. Nghiêm đến thế sao. Tôi bắt đầu căng thẳng rồi này. Sau đây,

    Trợ lý Mia sẽ tuyên bố với các bạn sắp xếp của đợt luân phiên thứ nhất. Đoàn Kiếm, bộ phận lễ tân. Lục Hạo, bộ phận lễ tân. Lý Na, bộ phận lễ tân. Bộ phận lễ tân. Tiền Tiền, bộ phận buồng phòng. Nghiêm Đông, bộ phận ẩm thực.

    Trương Lộ, bộ phận marketing. Cậu có chính kiến một chút đi có được không hả? Lục Hạo đi đâu cậu đi đó à? Lục Hạo chính là chính kiến của tôi. Đúng là trẻ con. Im lặng! Tô San, bộ phận lễ tân. La Phi, bộ phận ẩm thực.

    Ninh Giai Giai, bộ phận suối nước nóng. Nhạc Nhiên, bộ phận buồng phòng. Bộ phận buồng phòng. Hình như không phải bộ phận của giám đốc David. Không sao, bộ phận buồng phòng cũng là phục vụ.

    Chỉ cần tôi qua được giai đoạn luân phiên, tôi vẫn còn cơ hội đến bộ phận lễ tân. [Nhiệm vụ – 1] [Thông tin cơ bản: James] [Nghề nghiệp: Diễn viên, ca sĩ, người mẫu Thời gian ra mắt: 6 năm – Cao: 1.62m – Nặng: 59kg]

    Các bạn đang nhìn thấy ngôi sao hàng đầu, James. Chúng ta sắp chuẩn bị cho anh ấy một đám cưới hoàn hảo. Mời im lặng! Thời gian tổ chức đám cưới là ba ngày sau.

    – Anh ấy sắp kết hôn rồi. – Các bạn sẽ ký một bản cam kết giữ bí mật. Nếu ai dám tiết lộ bất kỳ thông tin gì thì phải lập tức rời khỏi. Tôi sẽ giám sát mọi công việc lớn nhỏ của các bạn.

    Chỉ khi ở trong điều kiện cực kỳ khó khăn [Thông tin cơ bản] mới tạo ra được nghệ thuật cao nhất. Các bạn cũng có thể khiến đám cưới này trở thành một tác phẩm nghệ thuật bằng sự cố gắng của bản thân. Đương nhiên,

    Nếu ai dám cản trở việc tổ chức đám cưới này, tôi sẽ lập tức sa thải người đó. Giám đốc David. Giám đốc David. Anh không sao chứ? Không sao. Đưa tôi xem danh sách. Được. Tạ tổng đột nhiên quay trở lại nhưng vị trí tổng giám đốc chỉ có một.

    Chúng tôi đều cho rằng vị trí đó là của anh. Bây giờ cũng có khả năng sẽ là của tôi mà. Cạnh tranh công bằng. Hơn nữa, công việc là trên hết. Có làm tổng giám đốc hay không không quan trọng. Tôi đi đây. Cô làm gì thế? Ở đâu nhỉ?

    Ninh Giai Giai, cô làm gì đó? Khoan đã. Cái này tôi vừa mới dọn xong đó. Tôi tìm mặt nạ của tôi. Các cô có thấy mặt nạ của tôi không? – XiaomiHu phải không? – Đúng, đúng, đúng, chính là XiaomiHu đó.

    Tôi bị gió quật, nắng cháy cả ngày, mặt khô hết rồi. Tôi phải nhanh chóng bổ sung nước mới được. Cô bình tĩnh trước đã. Bình tĩnh, hít thở sâu. Tôi tìm giúp cô được không? Hít thở sâu, hít thở sâu. Một ngày không đắp mặt nạ

    Tôi giống như cá voi con bị mắc cạn trên bãi cát vậy. Chẳng phải ở đây đó sao? Giờ mới có cảm giác được quay lại với biển cả êm dịu. Cảm ơn cô nhé. Không có gì. Đúng rồi, đây là búp bê XiaomiHu mà tôi thích nhất.

    Tặng cho cô đó. Cảm ơn bạn thân yêu. Giai Giai, cô xem giúp tôi với. Đây là gì? Tiếng Tây Ban Nha sao? – Sao xem chẳng hiểu gì cả. – Tôi xem nào, tôi xem nào. Không được giặt ướt, không được giặt khô. Chiếc áo đắt như vậy

    Không lẽ là loại mặc một lần? Cô thì hiểu gì chứ. Bình thường người mua nổi chiếc áo thế này đều không quan tâm có mặc lại lần thứ hai hay không. Nhưng cái mác này của nó hình như là có thể giặt khô, cũng có thể giặt ướt mà nhỉ?

    Không đâu, không đâu. Bỏ đi, dù sao tôi cũng không thích màu này lắm. Không thèm nữa. Thế giới của người có tiền quả nhiên rất khác biệt. La Phi, James mất khi còn trẻ hay sao mà cô bày đồ nghề như thế này? Thần tượng kết hôn khi còn trẻ

    Cũng giống như mất sớm vậy. Tôi cần theo đuổi thần tượng một cách lý trí kiểu người hâm mộ hiền hòa ấy. Nhưng, cho dù anh ấy đã có bến đỗ của mình, tôi cũng sẽ vì anh ấy mà giữ gìn cả đời. Các cô có phát hiện không?

    Chỗ nào có Tạ tổng thì nhiệt độ sẽ hạ xuống mấy độ. Ôi mẹ ơi. Phải nói là đó là người hung ác dữ tợn cứ xuất hiện là mang theo khí chất chết chóc. Vừa nhìn đã biết không phải người lương thiện. Người thừa kế đều như vậy. Người thừa kế?

    Đúng vậy. Các cô nghĩ xem, chủ tịch họ gì? Anh ta họ gì? Còn không rõ ràng sao? Chủ tịch họ gì? Tạ đó. Chủ tịch họ Tạ. Người mới đến là Tạ tổng. Vậy họ là… Đây là một miếng thịt mỡ béo bở đó.

    Sau này cả khách sạn đều là của anh ấy. Cô đang nghĩ gì thế hả? Tạ tổng là con của chủ tịch? Nhạc Nhiên sao thế? Cô hóa đá rồi sao? Tạ tổng là con trai của chủ tịch. Biến thái! Tôi nhớ cô rồi. Tránh ra. Khiêm tốn một chút.

    Khoa trương như vậy làm gì. Đám cưới phải bảo mật một cách nghiêm ngặt, tuyệt đối không được để lộ bất cứ tin tức gì. Yên tâm đi. Vợ sắp cưới của anh đã được sắp xếp ổn thỏa rồi. Trước khi tổ chức đám cưới của hai người

    Sẽ không ai biết được. Đúng rồi, còn một điểm quan trọng nhất. Trong đám cưới phải sử dụng bánh cưới kinh điển của khách sạn các người. Năm đó bố mẹ tôi đã tổ chức đám cưới tại đây. Chiếc bánh cưới đó là chiếc bánh ngon nhất tôi từng ăn.

    Tình yêu của họ cũng là mối tình đẹp nhất mà tôi từng thấy. Nếu không cũng không sinh được một người con ưu tú như tôi. Đúng là một chiếc bánh cưới vô cùng ý nghĩa. Anh James, tôi có một thắc mắc. Anh tham gia đám cưới của bố mẹ mình,

    Vậy lúc họ kết hôn anh đã ra đời rồi à? Là bố tôi và mẹ kế của tôi. Mẹ ruột của tôi mất sớm. Mấy người không tìm hiểu trước hay sao? Tôi đến đây là vì chiếc bánh cưới. Các người phải làm cho tôi một chiếc giống hệt vậy.

    Ngày mai tôi phải nếm được. Sai một li cũng không được. Nếu không tôi sẽ hủy bỏ đám cưới ở đây. Anh yên tâm chúng tôi nhất định sẽ làm được. Tạ tổng. Làm gì đó? Tôi đến là để xin lỗi anh về việc trước đó.

    Là tôi có mắt không tròng bắt nhầm anh. Mong anh đại nhân độ lượng không chấp tiểu nhân, xin đừng ghi thù với tôi. Ghi thù? Cô còn chưa có tư cách để tôi nhớ đến cô. Theo tôi thấy tính cách lỗ mãng này của cô hoàn toàn không thích hợp

    Làm việc trong ngành khách sạn. Cô có tin không? Rất nhanh thôi cô sẽ bị sa thải. Anh cho tôi thêm một cơ hội nữa đi. Bất kể làm gì tôi cũng bằng lòng. Làm gì cũng bằng lòng? Chào buổi sáng! Trong một buổi sáng tươi đẹp như thế này

    Không biết các bạn gái của tôi đã thức dậy chưa nhỉ? Đây là bạn trai của bạn đang lên sóng đánh thức bạn. Hy vọng các bạn cũng như tôi là một người yêu cuộc sống, yêu vận động. Công việc ngày hôm nay đến đây là hết. Yêu các bạn! Bắn tim!

    Tôi đang livestream đó. Khách sạn các người sắp đóng cửa hay là có ý kiến với tôi hả? Nhân viên phục vụ các người đều là hàng bán sỉ hay sao? Không phải, không phải. Xin lỗi, xin lỗi anh James. Thật sự là tôi không biết bơi.

    Nếu anh thấy không hài lòng, tôi làm lại một lần. Không cần nữa. Mau đi lấy sữa đến đây cho tôi. Thật là. Đàn ông mà sống cầu kỳ thế không biết. Các người đang đùa cợt tôi đó sao? Đây là bánh cưới của 18 năm trước,

    Chứ không phải là thứ ở thời kỳ đồ đá mà không tìm ra được. Tôi coi trọng chiếc bánh cưới như vậy, các người nghĩ tôi sẽ không nhớ được mùi vị hay sao? Các người lại dám lấy chiếc bánh dởm này ra để đùa cợt tôi.

    Các người thật sự khiến tôi quá thất vọng. Tôi phải hủy hợp tác với các người. Anh James. Anh James. Thợ làm bánh của chúng tôi đã mất rất nhiều thời gian mới làm ra được. Rất xin lỗi vì không đáp ứng được yêu cầu của anh.

    Xin anh hãy cho chúng tôi một cơ hội nữa. Cơ hội trước giờ chỉ có một lần. Anh tưởng rằng tôi có được ngày hôm nay là nhờ vào rất nhiều cơ hội sao? Còn các anh như này không phải là lãng phí cơ hội mà là không có năng lực.

    Phải, anh nói rất đúng. Nhưng nếu như anh hủy bỏ lần hợp tác này thì anh sẽ không bao giờ tìm được những kí ức đẹp đẽ đó nữa. Anh đến đây chẳng phải để hồi tưởng lại những điều tốt đẹp đó sao? Nếu các anh vẫn không thành công

    Thì phải sao đây? Tôi sẽ từ chức. Anh là Chìa Khóa Vàng anh chịu từ chức sao? Ý nghĩa của Chìa Khóa Vàng là cam kết với khách hàng phải hoàn thành được sứ mệnh. Nếu đến điều đó tôi cũng không làm được, tôi không xứng đáng sở hữu danh xưng đó.

    Bất cứ ai cũng có thể thay tôi làm Chìa Khóa Vàng. Nhưng ZAD chỉ có một mà thôi. Được. Tôi cho các anh thêm một cơ hội nữa. Một lần duy nhất. Cám ơn anh. Khách hàng 18 năm trước có ai phản hồi lại không? Sau khi tìm được danh sách

    Chúng tôi đã gọi điện cho từng người. Nhưng câu trả lời nhận được đều nói không có ấn tượng gì với hương vị của bánh kem. Đã tìm được người thợ bánh ngọt đó chưa? Tôi đã đi thăm hỏi rồi, đóng cửa không gặp. Lần tới trước khi để James ăn thử

    Không được phép có bất kì sai sót nào nữa. Vâng. Tạ tổng. Anh có cách gì sao? Câu hỏi này nên là tôi hỏi anh mới đúng chứ. Với tư cách là Chìa Khóa Vàng anh phải là người đầu tiên đưa ra phương án giải quyết mới đúng.

    Theo như tình hình hiện tại tôi cảm thấy chúng ta nên tiếp thu ý kiến của mọi người. Tôi không cần “anh cảm thấy” mà tôi cần “tôi cảm thấy”. Tôi thấy anh nên mau chóng tìm ra người thợ bánh ngọt đó. Nếu không anh sẽ phải ra đi. Được.

    Như anh đã nói, càng ở trong hoàn cảnh khó khăn càng phải tạo nên nghệ thuật. Tôi sẽ không phải ra đi, yên tâm đi. Đáng mong chờ đấy. Thật sự xin lỗi anh. Chỗ này không được phép hút thuốc. Chỗ các anh rộng lớn như vậy

    Tôi cũng đâu có làm ảnh hưởng đến ai. Thực sự xin lỗi, khách sạn đã có quy định rõ ràng chỗ này không được phép hút thuốc. Trần Khiết. Cô có trông thấy David đâu không? Cô xem, bên đó kìa. Cám ơn! Tôi đi làm việc đã.

    Nếu quả thực anh cần hút có thể đi thêm mấy bước ra ngoài cửa. Chỗ đó có khu hút thuốc riêng. Chỗ các anh cũng không có gạt tàn anh nhìn xem tôi… Anh hãy đưa tôi. Để tôi dập giúp anh. Phiền anh vậy. Xin lỗi nhé,

    Anh xem vừa nãy tôi nóng vội quá không cẩn thận đặt đầu thuốc vào chỗ đó. Không sao. Cám ơn đã phối hợp. Không sao, việc nên làm thôi. Tôi có thể chửi mấy câu bậy bạ được không? Không được. Thôi được, vậy chẳng còn gì để nói nữa.

    Thực ra từ trước đây rất lâu tôi cũng giống như cô. Sau khi học xong ngành quản trị khách sạn, cho rằng bất kì vấn đề nào cũng có thể mỉm cười giải quyết. Chuyện vặt vãnh thôi mà. Nhưng thực tế lại không phải như vậy.

    Tất cả mọi chuyện không phải chỉ vặt vãnh như vậy. Nhưng anh là Chìa Khóa Vàng mà. Tôi nghe bọn họ nói cô rất muốn được trở thành một Chìa Khóa Vàng. Vì khách sạn đối với tôi mà nói cũng giống như nhà vậy. Bố tôi là một người bán đệm

    Vào nam ra bắc, mang tôi đến ở không ít khách sạn. Tôi rất có tình cảm với khách sạn. Thế nên, tôi luôn mong muốn được vào làm trong khách sạn. Vậy còn mẹ cô? Mẹ tôi đã mất từ năm tôi lên bốn tuổi. Xin lỗi, tôi không nên hỏi câu đó.

    Không sao, không sao. Không sao đâu. Muốn trở thành một Chìa Khóa Vàng đầu tiên cô phải trở thành quản lý của bộ phận lễ tân. Sau đó còn phải đối mặt với nhiều bài kiểm tra nghiêm ngặt khác nhau. Tôi hy vọng khi cô được nhận chính thức,

    Có thể đến làm tại bộ phận lễ tân. Tôi nhất định sẽ cố gắng. Đúng rồi. Hôm nay cô tìm tôi có việc gì sao? Anh có thể cho tôi số liên lạc của người thợ bánh kem 18 năm trước không? Cô xin số của ông ấy làm gì?

    [Nhà văn hoá thôn Nghênh Phong] Số 52, số 52 thôn Dương. [Nhà văn hoá thôn Nghênh Phong] Rốt cuộc là ở đâu đây? Chào anh. Tôi muốn hỏi thăm một chút. Xin hỏi anh có quen Chu Kim Tuyền không? Ai cơ? Chu Kim Tuyền. Không quen.

    Vậy… vậy anh có biết địa chỉ này không? Tên nát rượu sao, chỗ này đây. Tên nát rượu. Tên nát rượu. Xin chào. Xin hỏi ông… ông Chu Kim Tuyền có ở đây không? Xin chào, ông Chu Kim Tuyền có ở đây không? Tên nát rượu, dậy uống rượu nào. Rượu.

    Rượu ở đâu? Chú Chu, chú muốn uống rượu không? Muốn chứ. Nếu chú muốn uống thì phải giúp tôi một việc. Cô đưa rượu cho tôi, cô nói đi. Chú hãy nghe tôi nói trước đã. Chú có còn nhớ ZAD không? 18 năm trước chú từng làm một chiếc bánh cưới ở đó.

    Chúng tôi muốn nhờ chú làm lại một chiếc nữa. Chẳng phải mấy ngày trước đã có người đến đây rồi sao? Nào, cô đưa rượu cho tôi. Cô đi, đi đi. Tôi không quan hệ gì với các cô. Nhưng, nhưng… nhưng mà chú Chu à.

    Quả thực chúng tôi đang gặp phải một rắc rối lớn. Nên mới muốn đến đây nhờ vả chú làm lại một chiếc cho chúng tôi. Tôi nói cô nghe này, tên họ Tạ đó khi chưa có gì cả, là tôi, là tôi đã ủng hộ anh ta mở khách sạn.

    Mở xong khách sạn rồi anh ta lại đuổi tôi ra ngoài. Cô đừng có nghe ông ta nói nhảm. Rõ ràng là tự ông uống rượu trong khách sạn suýt chút nữa đốt cháy cả khách sạn. Nên anh ta mới đuổi ông đi. Ông nói linh tinh gì thế?

    Ông có nhìn thấy không? Trong lúc mơ màng tự ông đã nói như vậy đấy. Không phải, chỉ là châm đốm lửa nhỏ thôi mà có chuyện gì được chứ. Cái tên họ Tạ đó quả thực không phải con người. Ngoài mặt thì xưng anh, xưng em với tôi,

    Khi đã ác lên thì không cần biết ai thân ai quen. Tôi nói cô nghe, cả đời này tôi sẽ không bao giờ giúp anh ta nữa đâu. Không giúp. Không giúp. Nhưng chú Chu à, khách sạn đâu phải chỉ có mỗi mình chủ tịch.

    Những nhân viên hàng ngày chăm chỉ làm việc, mang đến cho khách hàng những kí ức đẹp đẽ, họ vô tội mà. Những khách hàng muốn đến với khách sạn để lại những kí ức đẹp đẽ lại càng vô tội. Chú không thể vơ đũa cả nắm như vậy.

    Cô gái à, ông ấy sẽ không quay về đâu. Khách sạn đó khiến ông ấy không thể làm đầu bếp được nữa. Ông ấy mà về đó làm gì còn mặt mũi nào nữa. Tại sao vậy? Ngày nào ông ta cũng uống rượu uống đến nội tạng thối hoắc rồi.

    Lưỡi không nếm được mùi vị gì nữa. Không nếm được. Ông ta xem như hỏng rồi. Chú Chu. Kẻ nào? Kẻ nào trói tôi? Kẻ nào? Kẻ nào? Chú Chu, chú tỉnh rồi sao? Cô thả… thả tôi ra. Không được. Tôi nghe hàng xóm của chú nói

    Chú vì uống rượu mà nội tạng đã thối hoắc cả rồi. Hơn nữa còn mất đi vị giác. Vậy nên tôi quyết định phải cứu chú. Không, không. Thả tôi ra, thả tôi ra. Đừng sốt ruột. Cái này là gói quà suối nước nóng làm đẹp của khách sạn chúng tôi.

    Nên tôi quyết định cho chú thử một lần. – Thử, thử cái gì chứ. – Chắc chắn sẽ vô cùng hiệu quả. Tôi nói cô nghe, muốn khử mùi nhất định phải dùng rượu. Dùng rượu có biết chưa? Bỏ thêm mấy lát gừng tươi hai cây hành lá

    Lá nguyệt quế, hồi hương, cây hồi, hoa tiêu gì đó nữa. Có vậy mới nấu được hương vị mong muốn. Tôi nói cho cô biết tôi là một đầu bếp. Cô đừng hòng lừa tôi. Đừng hòng lừa tôi. Nói đúng lắm, đợi tôi. Cô quay lại, quay lại ngay.

    Vậy tôi không khách sáo với chú nữa. Hoa tiêu, hồi hương, lá nguyệt quế. Tôi biết chú thích uống rượu, thế nên sẽ lấy độc trị độc. Để lại cho tôi một ít, để lại cho tôi với. Hết rồi. Tên nát rượu. Tên nát rượu. Được rồi. Tên nát rượu.

    Các em làm gì thế? Đừng chạy. Thơm quá. Đợi tôi nhé. Thơm quá đi. Đứng lại. Thơm quá, thơm quá. Thơm quá. Mau chạy thôi. Không được chạy. Đứng lại cho chị. Không bắt được đâu. Mấy đứa phá phách này, đừng có chạy. Toi rồi. Toi rồi, toi rồi.

    Chú ấy đi đâu rồi? Chú Chu, chú Chu. Chú chu : chu sư phụ Chú… Chú… Cô đã rửa đi những vết bẩn của tôi loại bỏ mùi hôi của tôi, giúp tôi lấy lại mùi vị ngọt bùi đắng cay. Chiêu này của cô rất tuyệt vời. Chỉ có điều, chú Chu à.

    Đúng là không còn hôi nữa rồi. Cám ơn cô giúp vị giác của tôi trở lại, có hy vọng hơn vào cuộc sống. Chú Chu, chú khách sáo rồi. Tôi cũng chỉ làm liều thôi mà. Nhưng vừa nãy tôi thấy tuy chú còn mơ màng

    Nhưng vẫn không quên bản thân là một đầu bếp. Chứng tỏ rằng chú thực sự có tình cảm với khách sạn. Chú Chu. Khách sạn cần có chú. Cân đẩu vân, đi nào. Mọi người nhanh tay lên nào. Tranh thủ thời gian. Lấy thêm ít sữa tươi. Dạ vâng.

    – Bánh kem nhỏ đã làm xong chưa? – Được rồi, được rồi. Thiếu đường, thiếu đường cho thêm đường. Dạ. Tạ tổng, giám đốc David. Hai người cảm thấy có ổn không?