Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 16 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thực Tập Sinh Khách Sạn] [Tập 16] Hẳn là anh rất rõ chuyện mất điện lần trước không hề đơn giản như bề ngoài. Trần A Lai từng nói với tôi một người phụ nữ gọi điện cho anh ta và sai khiến anh ta làm vậy.

    Lẽ nào anh chưa từng nghi ngờ tôi ư? Mất điện rồi. Trợ lý Mia, báo cho bộ phận kỹ thuật lập tức đến phòng điều khiển điện. Chắc là phòng điều khiển điện cũng có chuyện rồi. Phòng điều khiển điện có chuyện? Nhìn vẻ mặt anh

    Chắc hẳn đã từng nghi ngờ tôi. Trước kia khi khách sạn bị hack và tung clip bóc phốt tôi đã nghi ngờ phải có kẻ đứng sau sai khiến Thôi Đại Nhẫn. Sớm muộn tôi cũng sẽ tìm ra người đó. Anh vẫn tự tin như thế. Biết tại sao không? Tại sao?

    Tuy một người đàn ông mà nói ra những lời thế này có hơi kì kì. Vì anh đó. Anh là Chìa Khóa Vàng, khách sạn có thể duy trì đến ngày hôm nay có một nửa công lao của anh. Trước kia họ luôn thấy tôi tùy hứng, làm càn

    Đó là vì tôi biết đã có Định Hải Thần Châm là anh ở đây. Cho dù tôi có lật trời đi nữa anh đều có thể dẹp yên. Nói thật, tôi rất thích con người anh. Anh hiểu rõ khách sạn, chín chắn chững chạc, được mọi người yêu mến.

    Vì có anh ở đây nên tôi mới không lo ngại gì. Nói thật, từ trong thâm tâm tôi rất hâm mộ anh. Vậy nên anh không trách tôi? Tôi không hẹp hòi như anh nghĩ đâu. Cho dù chuyện này có dính dáng tới anh tôi cũng không tin đây là ý của anh.

    Lúc khách sạn mất điện sự sốt ruột lo lắng của anh với khách sạn là thật. Nhưng anh nên hiểu rõ tôi đã không còn giá trị gì ở đây nữa rồi. Tôi đã đến giới hạn của tôi rồi. Anh có thể nhận ra điểm này

    Chứng tỏ anh vẫn luôn duy trì sự sáng suốt. Đây là chỗ tôi phải khen ngợi anh. Nào. Nói thật, hôm nay tôi phải nhìn anh với cặp mắt khác đấy. Trước kia tôi luôn cho rằng anh làm bất kì chuyện gì đều là vì điểm xuất phát cao.

    Tôi vẫn luôn vô cùng phiền muộn, tôi đã có tất cả sự nghiệp, có Chìa Khóa Vàng vạn năng có thể gặp mà không thể cầu, nhưng tôi lại không mở được cửa nhà mình. Mãi đến giờ tôi mới biết là lỗi của tôi. Tôi quá hẹp hòi.

    Sự sáng suốt của tôi thực sự tới quá muộn so với anh. Anh xuất sắc hơn tôi, nỗ lực hơn tôi tôi chẳng qua chỉ là một người có khả năng thực hiện khá mạnh mà thôi. Anh mới là chủ nhân thật sự của ZAD. ZAD đã cho tôi quá nhiều thứ rồi.

    Tôi không thể quá tham lam. Bây giờ là lúc nên bước ra khỏi vòng tròn thoải mái này tìm một môi trường mới. Chưa biết chừng sau này có cơ hội chúng ta có thể phân cao thấp. Anh muốn nói đến sự nghiệp hay tình yêu? Cả hai.

    Tình yêu anh không có cửa đâu, tôi thắng chắc rồi. Việc đó chưa biết được. Nghĩ kĩ chưa? Nghĩ kĩ rồi. Nhưng anh yên tâm, sau khi kết thúc việc chuẩn bị cho lễ hội suối nước nóng tôi mới đi. Ly này, tôi thay mặt chính tôi, cảm ơn. Cạn ly.

    [Gà Om Vàng] Alo. Sớm quá rồi đấy. Xin hỏi, có muốn phòng nhìn ra biển không? Không cần. [Điện thoại của tổng giám đốc mà em cũng dám cúp hả?] [Tìm em có việc gì không hả tổng giám đốc?] [Dậy thôi, heo lười.]

    [Chuyện này thì không cần gọi điện cho em đâu.] [Chuyện gì anh cũng muốn gọi điện cho em hết.] Ôi trời ơi. Lời sến sẩm gì thế này. Sến quá. Vì lễ hội suối nước nóng mùa hè, quyết tâm, cố lên. Sao cô dậy sớm thế? Vì lễ hội suối nước nóng

    Bên bộ phận Marketing phải viết một vài bản thảo tôi đi xem giúp họ một chút. Cô đừng tốn công nữa. Là sao? Nghe nói chủ tịch vừa bảo dừng hoạt động lần này lại. Lúc nào? Thì mới vừa nãy. Gì cơ? Chủ tịch.

    Sao bố nói dừng là dừng ngay được thế? Như vậy là thiếu tôn trọng công việc của bọn con. Chúng con đã phải đắn đo và nghiên cứu rất lâu, con có lòng tin có thể làm tốt lễ hội suối nước nóng này.

    Bố cũng đã suy nghĩ và cân nhắc rất lâu. Vậy xin bố hãy nói cho con biết kết quả sau khi bố đã suy nghĩ đi. Rốt cuộc vì sao lại không tổ chức lễ hội suối nước nóng nữa? Suối nước nóng sắp hết nước rồi.

    Con đã mời chuyên gia đến khảo sát rồi, không hề có chuyện đó. Cùng lắm là lượng nước ít hơn trước thôi, sao bố không tin con chứ? Chuyên gia? Chuyên gia có hiểu về suối nước nóng hơn bố không? Bố ở chung sớm chiều

    Với suối nước nóng này hơn 20 năm rồi, còn hiểu nó hơn cả mẹ con đó. Bố nói nó sắp cạn thì nghĩa là nó sắp cạn. Sao bố không chịu tin vào khoa học? Thế tại sao con lại không chịu tin ông bố già này? Được, con tin bố.

    Giờ suối nước nóng sắp cạn vậy chúng ta phải làm gì? Lẽ nào chúng ta không làm gì cả ư? Có phải từ giờ nên bắt đầu tiết kiệm nước đóng cửa khách sạn ư? Bố, con biết suối nước nóng là huyết mạch của ZAD

    Nhưng chúng ta không thể cứ để nó chặn họng được. Chẳng lẽ sau này bố định cứ lo lắng đề phòng mãi sao? Cho dù suối nước nóng sắp cạn con cũng có lòng tin trước khi nó cạn sẽ khiến ZAD trở thành một khách sạn

    Không có suối nước nóng vẫn có thể đứng vững được. Xin bố hãy tin con. Con còn có việc con đi trước đây. Sao em lại đến đây? Em đang tìm anh đây. Nghe nói lễ hội suối nước nóng bị chủ tịch cho ngừng rồi, đúng không?

    Không sao, đã giải quyết xong rồi. Thật ư? Không nhìn xem anh là ai. Làm em sợ chết khiếp. Làm gì đấy? Mượn em để tăng thêm lượng vận động của anh. Gì cơ? Anh làm gì đấy? Lỡ bị người ta nhìn thấy thì sao? Bỏ em xuống đi, bỏ em xuống đi.

    Tra kĩ lại chỗ này. Chỗ này à? Nhớ kĩ thao tác này. Được. Được. Cầm hành lý cẩn thận nhé. Chào quý khách, chào mừng đến với ZAD. Chào mừng đến với ZAD. Xem giúp tôi, phòng đã đặt trước rồi. Phòng 6452. Vâng ạ, xin hãy đợi một lát.

    Không gian cũng được đó nhỉ? Xin lỗi quý khách. Không có đơn đặt phòng của hai người. Tôi đã đặt phòng rồi mà. Đừng vội, để tôi kiểm tra lại xem. Được. Sao thế? Chuyện gì vậy? Anh không biết. Xin lỗi ông Hà,

    Trong này quả thực không có đơn đặt phòng của ông. Ở đây ạ. Đây là phòng biệt thự tốt nhất khách sạn chúng tôi. Có bể tắm nước nóng riêng, có thể ngắm cảnh núi non. Chúng tôi chỉ muốn phòng 6452. Phòng 6452 chỉ là phòng bình thường,

    Còn biệt thự này có bố trí mọi mặt và giá trị cao hơn rất nhiều. Chúng tôi có thể miễn phí nâng hạng phòng cho quý khách. Chúng tôi vốn đã ở biệt thự rồi, chúng tôi tới đây không phải vì biệt thự. Biệt thự mà chúng tôi ở

    Rộng hơn 2000 mét vuông còn tốt hơn chỗ này nhiều. Chúng tôi có thể tặng quý khách ba bữa ăn kèm, còn cả dịch vụ spa đặc biệt của đảo Bali nữa. Ông bà xem. Những thứ cô nói chúng tôi đều không cần. Chúng tôi chỉ cần phòng 6452.

    Sao phòng 6452 hot thế nhỉ? Đáng lẽ số phòng của nó không có tám, hơn nữa vị trí còn ở trong góc. Em biết không? Phòng 6452 còn có một cái tên khác. Phòng 6452 còn có tên ấy hả? Đúng vậy. Baby room. Baby room? Có phải kì diệu lắm không?

    Căn phòng này là một truyền kỳ của khách sạn chúng ta. Rất lâu về trước nó chỉ là một căn phòng bình thường. [Vì vị trí không đẹp] [bị rất nhiều khách hàng chê bai.] [Rồi đến một ngày] [một cặp vợ chồng đến.]

    [Cặp vợ chồng này cũng giống như bao cặp vợ chồng trung niên khác] [gặp phải đủ loại vấn đề.] [Công việc,] [tiền nhà, phát tướng.] [Nhưng tất cả mọi chuyện] [cũng không đáng sợ bằng một việc.] [Đó chính là…] Rụng tóc. Con cái.

    Họ đã kết hôn rất lâu mà vẫn chưa có con. Vì chuyện này mà họ đã cố gắng rất nhiều thụ tinh nhân tạo, điều chỉnh chế độ ăn, châm cứu… [Nhưng những phương pháp này] [không có bất kì hiệu quả gì.] [Quan trọng hơn]

    [họ không tìm ra bất cứ nguyên nhân nào.] [Vì chuyện này] người vợ ngày ngày lo nghĩ, [người chồng lo lắng đến trụi cả tóc.] [Cuối cùng, họ đành phải bỏ cuộc.] [Lấy tiền làm thụ tinh ống nghiệm] [tới đặt căn phòng này.] Không ngờ… Mang thai rồi? Không những mang thai

    Mà thần kì hơn nữa là về sau mấy cặp vợ chồng khác vào ở trong phòng này cũng đều có con. Từ đó trở đi căn phòng này có một cái tên riêng. Baby room. Có tiền cũng không đặt được. Ghê thế cơ à? Thực ra cũng không có gì thần kỳ cả.

    Chủ yếu là vì khách sạn chúng ta có nguồn nước và đồ ăn khá tốt cho sức khỏe, hơn nữa môi trường cũng tốt. Sau khi mọi người đến đây có thể dễ dàng thoát khỏi áp lực, thả lỏng tâm tình. Trong điều kiện như vậy,

    Việc mang thai sẽ trở nên dễ dàng hơn. Đi thôi. Ai? Ai muốn giành phòng của tôi? Không ai giành phòng của ông cả. Chúng tôi đến đây là muốn tới hỏi thăm và bàn bạc với ông. Còn bàn bạc gì nữa? Tôi nói cho cô cậu biết,

    Tôi trả giá gấp mười lần, đấu giá mười mấy lần mới ở tiếp được. Tôi sẽ không đi đâu. Đấu giá? Đúng vậy. Nghĩa là hai ông bà đấu giá qua bên “cò” mới đặt phòng, đúng không? Có vấn đề gì không? Ba điều. Đầu tiên, tiền tôi đã trả rồi,

    Đăng kí thông tin cá nhân đúng theo các bước, đây chính là phòng của tôi. Thứ hai, có người không vào ở được thì là vấn đề của họ, là vấn đề của hệ thống, không phải vấn đề của tôi. Thứ ba, tôi nhắc lại lần nữa

    Tôi ra giá cao có được phòng đúng luật nếu vì chuyện này mà bắt tôi trả phòng thì các người cứ đi tìm bọn “cò” ấy chứ đừng tìm chúng tôi. Đừng hòng tranh được với tôi. Xin ông đừng nóng. Như tôi vừa nói

    Chúng tôi tới đây là để hỏi thăm bàn bạc với ông sẽ không bắt ông phải trả phòng. Rất xin lỗi đã làm ảnh hưởng đến tâm trạng của ông. Tôi thay mặt khách sạn tặng ông một phiếu ưu đãi giảm 20%, lúc ông trả phòng

    Sẽ tự động giảm phí cho ông. Chúng tôi cũng hy vọng có thể bù lại phần nào tổn thất của ông. Xin lỗi đã làm phiền. Mong ông có một kỳ nghỉ vui vẻ. Tạm biệt. Đi thôi. Chắc họ không nghĩ rằng

    Chúng ta cũng vì cái chuyện kia nên mới đến đó chứ? Thích nghĩ thế nào thì nghĩ. Nhưng anh chưa nói cho em biết phòng này là anh đấu giá mới có. Em không cần phải biết [Bé gái bất ngờ phát bệnh cấp tính, chuyến tàu phải tạm dừng]

    [Tôi cũng không rõ.] [Cô yên tâm, tôi rất thích chăm trẻ] [Vậy ư?] Đương nhiên anh không dám để em biết rồi. Người háo thắng như anh khó chịu nhất là khi người ta tranh đồ của mình, càng tranh thì anh càng hăng. Em đoán, phòng này,

    Người khác có thể phải trả giá gấp năm lần để đặt được nó. Nhưng anh thì chắc chắn sẽ trả giá gấp mười lần. Bởi vì anh muốn cho người ta biết ai cũng không tranh được của anh. Em đoán đúng chứ? Đủ rồi. Người cuồng sạch sẽ như em

    Rốt cuộc có chịu thôi đi không hả? Lùi lại, lùi lại. Anh vượt qua vạch rồi đó, biết chưa? Em cảnh cáo anh sau này không được bước qua vạch này, còn nữa, cũng không được chạm vào đồ của em. Xin lỗi, không thể giúp ông bà đặt được phòng 6452.

    Tôi xin lỗi ông bà vì vấn đề trục trặc của hệ thống chúng tôi. Em biết ngay anh sẽ chẳng đưa ra được ý kiến hay ho gì mà. Em thấy á chúng ta về đi thôi sống những ngày tháng nhạt nhẽo cũng không sao.

    Không phải anh đang muốn làm em vui sao? Anh xem em bây giờ còn vui nổi nữa không? Đúng là chẳng hiểu em gì cả. Nếu đã như thế thì thôi vậy. Mấy người đi đi. Thật sự rất xin lỗi. Ông có thể yêu cầu chúng tôi bồi thường.

    Chỉ cần nằm trong khả năng của chúng tôi. Không cần. Mấy người bồi thường cái gì? Sắp xếp cho chúng tôi tới đây mấy người thấy được không? Bỏ đi, bỏ đi. Em biết ngay sẽ chẳng có bất ngờ gì cả mà. Đúng là thừa hơi tốn sức.

    Trần Khiết, để ý khách hàng có bất cứ yêu cầu gì thì hãy cố gắng đáp ứng. Vâng. Được rồi, đi làm việc đi. Đi đi. Anh làm gì đấy? Ban ngày ban mặt. Bị người ta nhìn thấy thì sao? Có phải em block anh không?

    Nói cái gì đấy, em nào có. Vậy gọi điện em không nghe, nhắn tin không trả lời là làm sao? Không phải em đang bận làm việc à? Đường đường tổng giám đốc như anh cũng nào có bận như vậy? Em làm gì mà bận?

    Em là người phụ trách lễ hội suối nước nóng mùa hè lần này nên em nhiều việc lắm. Đưa điện thoại đây. Tại sao? Anh chắc chắn là em block anh rồi. Em không mà. Không đưa anh giận đấy. Anh làm gì đấy? Em không block anh thật mà.

    Vậy em cho anh xem đi. Muốn xem thật hả? Được thôi. Gà Om Vàng? Gà Om Vàng là sao? Đây là phương pháp phản điều tra của em. Nếu em dùng 10086 thì tầm thường quá. Nếu đổi thành điện thoại quấy rối mọi người sẽ nghĩ là anh. Chi bằng chặn luôn anh.

    Thế nên, qua sự cân nhắc kĩ lưỡng của một thiên tài, em cảm thấy ngụy trang thành người giao đồ ăn sẽ tốt hơn. Đổi lại. Em không đổi. Đổi lại. Đổi lại gì chứ? Bạn trai. Lộ liễu quá. Vậy… Người yêu tri kỷ. Anh trai, anh cũng sắp 50 tuổi rồi.

    Còn tri kỷ gì nữa. Anh mặc kệ, em đổi lại cho anh. Đổi thì đổi. Tạ Phù Phù là cái gì? Chính là xì hơi phù phù đó. Em muốn thế nào đây? Anh cố ý đúng không? Sao nào?

    Sao lúc đầu em không biết là anh lại đeo bám đến như vậy. Em mà biết anh đeo bám như này em sẽ… Em sẽ làm gì? Em lại càng dính chặt anh hơn nữa. Đó chẳng phải là Tạ tổng sao? Thẳng lưng lên nào. Làm gì thế?

    Nhạc Nhiên thê thảm rồi. Sao lại đụng trúng Tạ tổng thế này. Đứng thẳng lên cho tôi. Nhỏ tiếng thôi. Chào hai người. Chào Tạ tổng. Xin lỗi Tạ tổng, tôi biết rồi. Tư thế rất quan trọng. Xin lỗi em. Vừa nãy anh không cố ý đâu.

    Ra tay hơi mạnh rồi đúng không? Có phải đập sướng lắm đúng không? Đập sướng lắm có đúng không? Đập sướng lắm có đúng không? Con gái đều như vậy sao? Kẻ nào? Là kẻ nào? Tiểu Nhạc Nhạc, anh biết anh sai rồi. Đừng bám theo em.

    Anh giỏi nhất, anh tuyệt vời nhất. Anh không sai chút nào. Anh thực sự không cố ý mà. – Em đợi anh với. – Không sao, em chẳng bận tâm đâu. Em không bận tâm chút nào. Nhạc Nhiên. Cô đến đúng lúc lắm.

    Đem những thứ đồ này đến phòng họp giúp tôi. Vừa nãy quản lý tìm tôi tôi đi xem có chuyện gì đã. Cảm ơn cô nhé. Vâng, không vấn đề gì. Sao việc của ai em cũng giúp thế? Để anh. Chuyên nghiệp chứ? Rất chuyên nghiệp.

    Chiều nay sẽ tổ chức sự kiện nào sao? Sao cần nhiều nước đến vậy. Công ty trò chơi họp nên cần đến. Công ty trò chơi? Em từng chơi trò này rồi. Thì ra được phát triển bởi công ty này. Em đừng nhảy nữa có được không?

    Nhảy như con bạch tuộc đang bỏ trốn vậy. Người anh em, anh nói gì thế? Em từng đứng ở vị trí trung tâm của nhóm ZAD Girls có biết chưa? Anh xem, em theo kịp nhịp điệu hết đấy. Em đâu phải là kẻ có tiếng không có miếng.

    Anh cười em đúng không? Anh nhảy đi, anh nhảy đi xem nào. Anh không nhảy. Nào, nhảy đi. Ngại lắm. Không được, không được, ngại lắm. Không có gì phải ngại. Nào, quay vòng. Lắc mông. Như này, như này. [Lối thoát hiểm] Sau đó rung chân. Nhạc Nhiên.

    Lần sau gặp phải Trần A Lai thì phải đối phó với anh ta bằng chiêu này. Đã học được chưa? Học được rồi. Xin lỗi, làm phiền rồi. Em không sao chứ, không sao chứ? Có bị trông thấy không? Hình như là thấy rồi. Mà hình như cũng chưa thấy.

    Em không sao chứ, anh mạnh tay quá rồi sao? Vậy anh tưởng sao nào? Cũng đáng đời em thôi. Anh muốn công khai, em lại không để anh công khai. Trách em sao? Anh nhảy động tác đó 20 lần cho em. Các bạn chú ý. [Bộ phận lễ tân]

    Sắp đến lễ hội suối nước nóng rồi. Điện thoại tư vấn và đặt phòng qua mạng cũng ngày một nhiều hơn. Các khách hàng sẽ lần lượt đến nhận phòng. Tôi hy vọng mọi người hãy xốc lại tinh thần thể hiện những gì tốt nhất của ZAD. Cố lên!

    Mấy ngày nay điện thoại gọi đến không ngừng. Tỷ lệ đặt phòng của chúng ta đã đạt đến 80%. Phía bộ phận kinh doanh cũng có một số khách hàng cũ đặt với số lượng lớn. Họ muốn nhân dịp lễ hội suối nước nóng tổ chức team building gì đó.

    Bộ phận Marketing cũng có vài ý tưởng rất hay, nhưng theo tình hình trước mắt có thể dừng hoạt động quảng cáo trước lễ hội rồi. Hơn nữa bộ phận ẩm thực cũng làm rất tốt. Họ đã xử lý hết những nguyên liệu còn tồn đọng.

    Chuẩn bị chọn mua những nguyên liệu mới. Hiện tại bộ phận thu mua đang trao đổi về vấn đề đó. Em bây giờ càng ngày càng ra dáng đấy. Dáng vẻ của một nhân viên khách sạn chuyên nghiệp. Thật vậy sao? Dáng vẻ của một Chìa Khóa Vàng.

    Cảm ơn anh đã khen. Giờ anh có thể yên tâm rồi. Yên tâm. Hôm nay là ngày cuối cùng anh ở lại ZAD. Anh đã nói chuyện với Tạ tổng rồi. Em là người thứ hai biết chuyện. Anh không muốn để người khác biết

    Hiện giờ là thời điểm quan trọng nhất của lễ hội suối nước nóng đừng để mọi người bị phân tán tư tưởng vì chuyện của anh. Vậy anh có nghĩ đến những việc sau khi từ chức chưa? Anh có tính toán cả rồi. Em cũng biết

    Anh là người đi một bước tính ba bước rồi mà. Trong những quyết định bốc đồng trong đời có màn cầu hôn điên rồ lần trước cũng đã đủ lắm rồi. Hai người giống nhau thật đấy. Em và Tạ tổng rất giống nhau quan tâm đến dự định sau này của anh,

    Nhiều hơn cả lý do từ chức. Thực ra, nếu em là anh em cũng sẽ lựa chọn từ chức. Làm việc tận tụy ở một nơi trong mười năm nhưng lại bị người khác ngồi lên vị trí mà mình mong đợi bao lâu.

    Em thấy cho dù là bất kỳ ai đi nữa cũng không cách nào tận tâm tận lực vất vả khổ sở làm việc ở đó như trước nữa. Hơn nữa, em cảm thấy anh đã làm rất tốt rồi. Anh đã làm rất tuyệt rồi. Thật sao? Tất nhiên rồi. Cảm ơn em.

    Nếu thời gian có thể quay ngược lại anh thực sự hy vọng có thể quay lại như trước đây. Khi em bằng lòng ở bên anh. Nếu được làm lại một lần nữa, nhất định kết cục sẽ không như vậy. So với một người hiểu em vị trí tổng giám đốc

    Có đáng là gì chứ. Tặng cho em. Anh không biết nên tặng em thứ gì chỉ là hàng làm theo mẫu thôi. Nhưng anh tin rồi sẽ có một ngày em sẽ lấy được Chìa Khóa Vàng thực sự. Cố lên! Cậu thực sự không định chào từ biệt mọi người sao?

    Ai cũng đang bận bịu, nên không làm phiền mọi người nữa. Quả nhiên vẫn là phong cách trước đây của cậu. Chủ tịch Tạ. Có câu này tôi không biết có nên hỏi hay không? Cậu là người sắp đi rồi còn gì mà không dám nói ra nữa nào.

    Có lẽ Tạ Phạn Vũ không biết cô Bạch chính là người đầu tư của khách sạn. Thực ra mối quan hệ giữa Phạn Vũ và cô Bạch tôi cũng có biết ít nhiều. Đáng lẽ đó là việc giữa hai cha con ông. Tôi không nên nhiều lời. Nhưng tôi vẫn cảm thấy

    Phạn Vũ vẫn nên biết thì tốt hơn. Hơn nữa con người cô Bạch ông cũng nên chú ý nhiều hơn. Mục đích cô ta đầu tư vào khách sạn không hề đơn giản. Tôi hiểu lời nhắc nhở của cậu. Tôi sẽ suy nghĩ, cảm ơn cậu. Vậy tôi đi đây.

    Đi đường bình an. Đi thôi. Vâng! [Giám đốc David tốt nhất] [Chìa Khóa Vàng giỏi nhất] [Cảm ơn mọi thứ anh đã cống hiến] [Chúng tôi và ZAD] [sẽ không bao giờ quên anh, David] [Lối vào khách sạn] [Chúng tôi mãi mãi yêu anh!] Đưa đây. Thật là…

    Yêu anh ta, ai yêu anh ta chứ? Anh ghét anh ta còn không kịp nữa kìa. Cứ nghĩ đến em và anh ta từng… anh lại thấy sục sôi khắp người. Tạ Phạn Vũ. Anh ấy đã đi rồi [Chúng tôi mãi mãi yêu anh!] anh đừng trẻ con thế có được không?

    Anh chín chắn lên chút đi nào. Hơn nữa là, khi đó em muốn giơ tấm biển này anh đã không đồng ý mà. Anh đồng ý được sao? Em không nhìn xem trên tấm biển đó viết những gì. Thế thì đã sao nào? Em thấy em đưa ra ý tưởng đó

    Giám đốc David nhất định sẽ rất cảm động. Hơn nữa anh đã thể hiện vô cùng tốt. Anh rất đáng được khen ngợi. Alo! Alo Tạ tổng, buồng phòng có ma. Anh mau đến xem đi. Có ma? Đúng! Xin chào, chào mừng đến với ZAD.

    Xin hỏi tôi có thể giúp gì được cho cô? Tôi đã đặt một phòng chuẩn bị ở đây lâu dài. Xin hỏi, cô đặt phòng bằng tên nào? Bạch Linh Lung. Vâng, xin đợi một lát. Đúng rồi. Tạ Phạn Vũ, Tạ tổng của các cô có ở đây không?

    Chuyện gì thế này? Có người vào phòng chúng tôi. Khách sạn các cô có chịu trách nhiệm không hả? Còn là khách sạn năm sao nữa chứ. Ai còn dám vào đây ở nữa? Tạ tổng. Tạ tổng, Tạ tổng. Đồ đạc trong phòng khách bị đánh dấu bằng vết son môi.

    Nhưng thực sự không phải chúng tôi làm. Vậy là chúng tôi gây sự vô cớ sao? Được, mau lên. Rất xin lỗi ông Đỗ, bà Đỗ. Tôi nhất định sẽ nhanh chóng cho ông bà một câu trả lời thỏa đáng. Còn thỏa đáng gì nữa.

    Bất cứ ai cũng có thể vào làm loạn trong phòng ở của khách sạn các cậu sao? Tôi sẽ cố gắng điều tra chuyện này sớm nhất có thể. Đồng thời cử người bảo vệ cho ông bà. Có bất cứ vấn đề nào có thể liên lạc với lễ tân khách sạn.

    Tôi chắc chắn những ký hiệu đó xuất hiện sau khi chúng tôi ra ngoài. Nếu camera của các cậu ghi nhận không có ai vào phòng chúng tôi, vậy thì chỉ có hai khả năng. Thứ nhất, có người đột nhập qua cửa sổ. Nhưng cửa sổ không hề hư hại, được đóng chặt.

    Vậy thì chỉ có khả năng thứ hai, là khách sạn các cậu có ma. Hoàn toàn không có khả năng đó. Ông Đỗ, bà Đỗ. Nếu hai người vẫn không an tâm chúng tôi sẽ tiến hành rà soát cả tầng lầu này một lần nữa.

    Căn phòng này do tự tay tôi dọn dẹp vệ sinh bỗng nhiên xuất hiện bao nhiêu ký hiệu đó, cô nói tôi nghe xem như này không phải bị ma ám thì là gì? Nhưng tại sao ma quỷ lại làm ký hiệu hình chữ Z này.

    Cô có từng xem một bộ phim cũ của Pháp tên là Zorro chưa? Tên phi tặc sau mỗi lần gây án sẽ để lại ký hiệu như vậy. Zorro, chẳng phải là một hiệp sĩ sao? Sao lại biến thành phi tặc rồi? Ông Đỗ, bà Đỗ. Tôi xin đảm bảo với hai người

    Bất kể kẻ đó là Zorro hay là Zarro, tôi nhất định sẽ tìm bằng được hắn ta và cho ông bà một câu trả lời. Tôi thật sự nghĩ mãi không ra tại sao lại có chuyện như vậy xảy ra ở đây. Thật là quá đáng sợ.

    Mất kiểm soát cô có hiểu không? Mất kiểm soát. Nếu để chuyện này truyền ra bên ngoài, tôi xem còn ai dám vào ở khách sạn này nữa. Những phòng khác không hề xuất hiện chuyện này. Có phải bọn họ đắc tội với ai rồi không?

    Hay là chúng ta báo cảnh sát đi. Không được. Khi chưa điều tra rõ chuyện này thì không thể báo cảnh sát được. Nhưng thật kỳ lạ quá đi. Không có chút manh mối nào. Có lẽ nào có liên quan đến lời đồn đó của khách sạn? Anh có từng nghe chưa?

    Sao thế? Anh biết chuyện gì đúng không? Chuyện này trước khi được làm sáng tỏ chúng ta không được làm ầm lên. Nhất định phải kín kẽ. Nếu đúng là anh biết, thì nói với em đi. Nói nhỏ cho em nghe. Em thực sự muốn nghe sao? Thôi vậy.

    Anh nói chuyện nửa vời, có khác gì đi vệ sinh mà chỉ đi nửa chừng rồi ngưng đâu. Anh sợ em sẽ gặp ác mộng. Thực sự rất đáng sợ. Em không sợ. Anh nói đi. Không sợ thật chứ? Anh yêu em. Anh… Tạ tổng. Tạ tổng.

    Tôi thực sự chưa nhìn thấy gì hết. Chưa nhìn thấy gì hết. Anh giữ cái mạng này lại cho tôi. Nói đi, có chuyện gì? Tôi thực sự chưa nhìn thấy gì hết. Chưa nhìn thấy gì hết. Tôi bảo cậu nói chuyện mà. Bà Hà nói

    Có người trốn trong biệt thự của bà ấy. Hiện giờ bà ấy không dám bước vào. Thông báo người của bộ phận bảo vệ cùng tôi đến đó. Đợi tôi với. Hay lắm. Bà xã vạn tuế! Bà xã vạn tuế! Vạn tuế, vạn tuế! Tôi biết ông đã cố gắng hết sức rồi.

    Vì muốn gây bất ngờ cho bà ấy tôi mới nhảy bài đó. Tôi đã chuẩn bị suốt nửa tháng nay. Có những lúc chiều ý phụ nữ, lấy lòng phụ nữ còn khó hơn cả lên mặt trăng. Bà ấy nói với tôi ở bên tôi không có những cảm xúc mãnh liệt.

    Nói không thấy được cầu vồng trên con người tôi. Loại cầu vồng nào vậy? Bà ấy nói tôi là người vô vị. Trước đây ông là người thế nào? Cũng như bây giờ thôi. Là bà ấy quá kén chọn, chán ngán rồi. Tôi nghĩ đủ mọi cách khiến bà ấy vui lòng

    Nhưng đó không phải con người tôi. Vậy hai người có từng trao đổi không? Chúng tôi từng nói muốn có một đứa con. Hy vọng bắt đầu cuộc sống mới. Nhưng mãi vẫn không có kết quả. Thế nên chúng tôi mới đến đây. Vậy hai người nên đến bệnh viện mới phải.

    Tôi không có vấn đề gì, chúng tôi không ai có vấn đề. Vậy có lẽ là do áp lực quá lớn. Tôi nhớ có một kỳ thi tôi gặp áp lực quá lớn. Sau đó cổ họng sưng lên còn mọc những nốt loét gì đó. Vô cùng khó chịu. Chuyện này

    Chỉ đành nhờ vào cậu thôi, làm ơn đi. Sao cơ? Chuyện sinh con đó. Chỉ có cậu mới giúp được tôi. Ông Hà. Xin… xin lỗi. Ông đùa gì thế? Tôi là người đã có bạn gái rồi. Chúng tôi đã đặt phòng 6452, không phải nói trăm phát trăm trúng sao?

    Nghe nói rất nhiều người đã đạt được ước nguyện rồi. Chuyện này cậu không được trốn tránh. Cậu nhất định phải nghĩ cách giải quyết cho tôi. Khi nào chúng tôi vào đó ở được? Làm tôi sợ hết hồn. Tôi nhất định sẽ giúp ông đạt được tâm nguyện. Hãy tin tôi.

    Làm gì thế? Người đàn ông đó chính là người tranh phòng, không chịu nhường cho chúng ta đó. Vậy sao? Nhưng người phụ nữ đó hình như không phải vợ ông ta.