Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 07 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thực Tập Sinh Khách Sạn] [Tập 7] Cá rô phi vốn là loài cá nhiệt đới sinh trưởng nhanh, sản lượng cao ăn tạp, ít bệnh tật năng lực sinh sản mạnh. Nghe có vẻ rất tốt. Hình như trông có vẻ cũng không xấu lắm.

    Cô đang lẩm bẩm gì vậy. Cô nói xem có phải tôi già thật rồi không? Tôi nghỉ phép không ra ngoài chơi, lại ở đây ngâm suối nước nóng dưỡng sinh cùng cô. Già thật rồi. Nhưng mà tôi có thể nhân ngày nghỉ này bổ sung nước cho da của tôi.

    Đang nói chuyện với cô đấy, La Phi. Tôi nghe thấy rồi. Tôi đang suy nghĩ. Cô yêu rồi à? Không phải tôi đoán đúng rồi đấy chứ? Tôi… Không phải, không phải. Có một vị khách anh ấy tên là Thi Triển. Cô ở bộ phận lễ tân, cô có ấn tượng gì không?

    Đương nhiên rồi. Nghe nói Thi Triển này rất giàu có. Sao hả? Anh ta thích cô à? Không có. Tôi, tôi… Tôi chỉ cảm thấy anh ấy rất tốt bụng. Nhưng mà tôi nghe nói ngoài việc giàu có, hình như anh ấy còn… Còn gì? Anh ấy còn bị bệnh. Giai Giai,

    Mắng người khác là cô không đúng rồi. Tôi không mắng ai hết. Tôi nói thật mà. Bệnh gì? Anh ấy bị bệnh mất trí nhớ thoáng qua. Hình như là chuyện trước đó 24 tiếng anh ấy đều không nhớ. Mất trí nhớ? [Những điều cần chú ý về an toàn kho lạnh]

    Lạnh quá. Cô mau tìm nguyên liệu đi, chúng ta mau chóng ra ngoài. Được. Đúng rồi. Cô định tặng tôi tượng gốm như thế nào? Cô nói đi. Đến lúc đấy anh sẽ biết. Không cần làm phức tạp quá đâu. Phù hợp với khí chất của tôi là được.

    Anh xem con cá này, lạnh ngắt khí chất nặng mùi chết chóc rất hợp với khí chất của anh. Đến lúc đó lấy hình mẫu của nó làm tượng cho anh vậy. Cô xem miệng con vịt này cứng biết mấy,

    Không có tinh thần, rất phù hợp với khí chất của cô. Tôi làm một cái y hệt tặng cô. Cá chết. – Cứng miệng. – Cá chết. – Cá chết, cá chết. – Cứng miệng, cứng miệng. Cứng miệng, cứng miệng, cứng miệng. Ai cứng miệng? Ai?

    – Cứng miệng. – Cá chết. Con vịt chết nhà cô cứng miệng. – Ai cứng miệng? – Cửa. Chuyện nhỏ, tôi có thẻ. Có phải khi nãy để thẻ trên cửa chưa lấy xuống không? Mở cửa. – Mở cửa. – Chuyện nhỏ… gọi điện thoại. Đúng, anh có điện thoại.

    – Thôi xong. – Sao vậy? Không có tín hiệu. Không có tín hiệu. Làm sao bây giờ? Không phải chứ. Lẽ nào chúng ta sẽ chết cóng ở đây ư. Làm sao bây giờ. Không đâu. Họ vẫn đang đợi chúng ta nấu ăn, vậy nên không thấy chúng ta

    Chắc chắn sẽ tìm chúng ta khắp nơi. Đúng vậy. Làm sao đây? Còn bao lâu nữa mới có thể mở cửa? Anh sao vậy? Không sao chứ. Không sao, không sao. – Làm gì vậy? – Anh không lạnh à, anh mặc… Tôi không sao, không sao.

    Tôi, là đàn ông tôi không sợ lạnh. Thật ư? Vậy tôi không khách sáo nữa. Nào, nhảy cùng tôi. Sao đám người này vẫn chưa phát hiện ra chúng ta nhỉ? Có ai không. Anh sao vậy? Anh sao vậy? Anh sao vậy? Không sao chứ? Anh đừng làm tôi sợ.

    Anh đừng làm tôi sợ. Anh đừng làm tôi sợ. Không sao, không sao, không sao. Tôi bọc anh lại. Không sao đâu, không sao. Anh đừng, anh đừng xảy ra chuyện. Làm sao đây, làm sao đây. Có chuyện gì vậy? Anh đừng làm tôi sợ. Anh hãy cố chịu. Cứu tôi với.

    Làm sao đây, anh đừng xảy ra chuyện nhé. Tạ Phạn Vũ. Tạ Phạn Vũ. Anh đừng ngủ. Tôi kể anh nghe một chuyện cười. Nghe xong đảm bảo anh sẽ nhiệt huyết sôi trào. Bác sĩ Mã khoa tâm thần khám cho một bệnh nhân. Sau đó bệnh nhân hỏi bác sĩ Mã

    Tại sao tôi cảm thấy mình cứ mãi là một con gà con. Sau đó bác sĩ Mã trả lời anh ta bắt đầu từ khi nào anh cảm thấy mình là một chú gà con? Sau đó… anh đừng ngủ, anh đừng ngủ. Sau đó, sau đó bệnh nhân ấy nói

    Bắt đầu từ khi tôi là một con gà bé xíu. Có phải rất buồn cười không. Có ấm hơn chút nào không? Không buồn cười ư? Anh đừng ngủ, tôi kể cho anh thêm một câu chuyện nữa. Khoan đã. Anh có biết, anh có biết… Anh có biết

    Hổ là gì không? Anh trả lời tôi đi. Tiger. Không đúng. Hổ là Đan Đan. [*Đồng âm với “hổ là Đan Đan”] Nhìn chằm chằm như hổ đói. Buồn cười không? Tôi cảm thấy, lạnh hơn. Vậy sao? Đừng ngủ, đừng ngủ, đừng ngủ. Tôi kể tiếp cho anh, anh đừng ngủ. Đừng ngủ.

    Anh đừng ngủ, đừng ngủ. Đợi một chút. Mở cửa. Có ai không? Anh đừng ngủ, anh đừng ngủ. Đừng bỏ tôi lại một mình. Đừng ngủ, anh tỉnh lại đi. Anh mau tỉnh lại đi. Tôi chưa từng nghĩ rằng tôi sẽ chết ở đây. Không được ngủ. Cứu với. Cứu tôi với.

    Tạ tổng. Tạ tổng. Tạ tổng. Sao rồi? Tạ tổng, Tạ tổng. Bác sĩ Mã. Tạ tổng sao rồi? May mà ở trong kho lạnh không lâu lắm. Chắc là không có vấn đề gì lớn. Bây giờ cần tĩnh dưỡng, hồi phục nhiệt độ và thể lực.

    Mọi người đưa Tạ tổng về nghỉ ngơi trước. Được. Đi, đi thôi. Đi thôi. Anh ấy không sao chứ. Cô chăm sóc cho mình đi đã, chị hai. Anh ấy có người chăm sóc. Cô không sao chứ? Tôi không sao. Pha cho cô ấy một cốc trà gừng táo đỏ,

    Như vậy sẽ ấm người hơn. Được. Ngày mai cô nghỉ một hôm đi. Không sao, không sao. Tôi da dày thịt béo, chuyện nhỏ… Đừng vớ vẩn. Cô phải chăm sóc tốt cho bản thân, biết không? Đừng để mọi người lo lắng cho cô nữa. Vâng.

    Anh lo cho tôi hay mọi người lo cho tôi? Cái gì? Ý tôi là thật ra mọi người không cần lo cho tôi. Tôi bị nhốt cùng Tạ tổng, chắc chắn sẽ có người đến cứu chúng tôi. Cô ở chung với anh ta mới càng khiến người ta lo lắng.

    Cô đang cười ngốc nghếch gì vậy? Tôi có, có cười ư? Thôi xong, hình như mặt tôi đông cứng luôn rồi. Có chuyện gì vậy? Nhạc Nhiên, cô không bị lạnh đến ngu người đấy chứ. Vừa vào đã cảm thấy cô đang cười ngốc nghếch rồi. Không sao.

    Không phải tôi vẫn ổn sao. Không đúng, Nhạc Nhiên. Hình như từ nãy đến giờ mặt cô vẫn đỏ ửng kìa. Tôi bị lạnh thôi. – Bị lạnh. – Bị lạnh. Thật đấy. Kho lạnh ấy vừa khô vừa lạnh, da tôi sắp không chịu nổi rồi. Vừa khô vừa lạnh phải không?

    Dùng cái này đi. Cái này không những có khả năng bổ sung nước siêu mạnh, lại còn giống hệt cô. Cô chính là một bé mơ hồ. Cảm ơn Giai Giai. Cô nói xem rốt cuộc cô và Tạ tổng đã làm gì trong kho lạnh trước đi. Đúng vậy.

    Sao tôi lại quên mất là cô vào kho lạnh cùng Tạ tổng nhỉ. Không phải như các cô nghĩ đâu. Tôi vui là vì David rất quan tâm tôi. Cô dám nói cô không có chút cảm giác nào với Tạ tổng không?

    Nếu cô không nói thật tôi sẽ không cho cô mượn đâu. Cứ đợi mặt khô thành sa mạc đi. Không có, không có thật mà. Tôi không tin. Tôi không tin. Không tin, không tin, không tin. Được rồi, được rồi. Đừng ồn ào nữa, để Nhạc Nhiên nghỉ ngơi sớm đi.

    Được rồi, cho cô, cho cô, cho cô. Cảm ơn, vậy tôi sẽ nghỉ ngơi sớm, đắp một miếng mặt nạ thật xinh đẹp. Phu nhân. Cô đi nghỉ ngơi trước đi. Vâng. Tiểu Vũ, đây là trứng bồ câu hầm tổ yến mẹ bảo họ chuẩn bị. Con ăn đi cho nóng.

    Tối qua lạnh cóng rồi phải không? Mẹ, con không muốn ăn gì hết. Mẹ, mẹ làm gì thế? Con… Hỏng rồi, hỏng rồi. Không phải con đã yêu rồi đấy chứ? Cái gì? Sao có thể chứ. Bác sĩ Mã bảo con không sao, con lại không sốt,

    Nhưng ánh mắt lờ đờ, mắt có tơ máu, tinh thần sa sút. Con còn nhớ không, lúc trước khi con yêu thầm con khốn họ Bạch kia, con cũng thế này. Có phải gần đây con thích ai rồi không? Mẹ, mẹ nói linh tinh gì vậy.

    Chỉ là dạo này con hơi mệt thôi. Con người ấy mà, không có được thứ mình muốn thì sẽ thấy mệt. Con trai à. Nói cho mẹ biết. Rốt cuộc là thiên kim nhà nào vậy? Nếu con ngại mở lời mẹ sẽ nói giúp con. Mệt quá đi. Tiểu Vũ. Con mệt quá.

    Tiểu Vũ, nói với mẹ đi. [Mỹ Lệ, nhanh lên.] – [Đến đây, đến đây.] – [Cô cũng nhanh lên.] [Tranh thủ thời gian.] Tạ tổng, anh đang nhìn gì vậy? Tôi đang tìm hà mã nhỏ. Hà mã nhỏ là gì? [Đầu bếp Vu.] [Mấy người Single Dog đó lại giục rồi.]

    – [Mau lên đi.] – Cô làm gì vậy? [Tiểu Lý, bưng cái này ra.] Tôi vừa dọn xong, toàn bộ bị mấy người dân IT đó đập vỡ hết rồi. Cũng không cần rửa nữa. Vỡ hết rồi sao? Đám người đó ăn uống mà như đi đánh trận vậy.

    Anh không biết hiện trường lúc đó đâu. Thê thảm không nỡ nhìn. Tạ tổng. Anh có thể giới thiệu họ đến nhà thương điên không? Bởi vì nếu họ không đi nhà bếp chúng tôi phải đi đó. – [Mau lên đi, thu dọn sạch sẽ vào.] – Tôi biết rồi.

    À, tối qua cô không sao chứ? Anh không sao chứ? Sáng nay lúc tôi đem bữa sáng đến cho anh anh nắm chặt tay tôi mãi không chịu buông. Lúc đó tôi liền nghĩ có phải hôm qua ở kho lạnh lạnh quá nên đầu óc anh có vấn đề không.

    Cho nên sau này anh nên tránh xa nhà bếp chúng tôi, vậy mới đảm bảo được tính mạng của anh. Được, tôi biết rồi. Đợi đã. Đây là thuốc Tô San cho tôi, chuyên chữa bệnh dạ dày đấy. Nghe nói hiệu quả lắm. Con người tôi ăn gì cũng thấy ngon,

    Dù sao cũng chẳng dùng đến nên cho anh đấy. Anh đừng nghĩ nhiều nhé. Tôi đang… nịnh bợ anh đấy. Hy vọng anh sớm ngày chuyển tôi đến bộ phận lễ tân. [Lo việc của mình đi.] Tôi đi làm việc đây. [Ra món rồi này.] [Tỉnh táo lên.]

    [Mau đi đưa thức ăn đi.] Hà mã nhỏ, cứng miệng thật. Bếp trưởng, phải làm sao đây? Mau nghĩ cách đi chứ. Cứ ăn thế này thì xảy ra án mạng mất. Tôi thì có cách gì? Đây là tiệc buffet đâu thể cấm họ ăn được.

    Không phải cô có nhiều kế lắm sao, mau nghĩ cách đi. Chí ít phải dời sự chú ý của họ đi chứ. Tôi? Để tôi nghĩ, để tôi nghĩ. Trai IT. Trai IT. Dời sự chú ý. Dời sự chú ý. Tôi nghĩ ra rồi. Chuyện gì vậy? Chuyện gì vậy?

    – Đó không phải là mấy người Nhạc Nhiên sao? – Phải đấy. Gu của cậu kìa. Xem kìa, xem kìa. Họ đang làm gì vậy? Tạ tổng. Họ làm vậy để thu hút sự chú ý của đám trai IT này. Nhảy đẹp quá. – Thưa anh. – Thưa anh.

    – Thưa anh. – Thưa anh. Thưa anh. Thưa anh. Hai chúng ta năm đó nghèo rớt mùng tơi, một điếu thuốc cũng phải chia đôi. Dù vậy vẫn hăng hái với đời. Tôi nhớ khoản tiền đầu tiên chúng ta kiếm được lúc đó là một khoản rất lớn.

    Ăn bữa buffet 39 tệ, ăn đến độ cả hai ói ra máu. Hôm nay lại sống rồi. Người chịu trách nhiệm cho việc này là tôi. Là tôi không nghe cậu khuyên. Muốn ăn phát phì luôn. Môi trường lúc đó không tốt, vấn đề chủ yếu là ở tôi. Tôi

    Chuyên quyền độc đoán quá, không kề vai tác chiến với cậu. Ơ kìa, cậu đã thảm hại lắm rồi. Cậu vì công ty cô bạn gái 12 năm cũng đi theo người khác. Cậu thì hay lắm sao? Cậu thảm hơn tôi. Cậu có được gặp bố mình lần cuối không?

    Vốn dĩ cứ nghĩ hai chúng ta vì công ty mà đánh đổi nhiều như thế rồi sẽ nở mày nở mặt. Không cẩn thận lại nghèo xơ xác. May mà không có lỗi với các anh em đã đi theo chúng ta. Một bữa tiệc giải thể vui vẻ

    Cuối cùng lại thành ra thế này. Bây giờ thì tôi đã hiểu rồi. Hóa ra họ không mở công ty tâm thần gì đó, mà là công ty cận kề phá sản. Hai ông chủ vì muốn chiêu đãi những người đã cùng họ cố gắng bao năm nay

    Nên đã tích góp hơn một triệu tệ, muốn cho họ tận hưởng một bữa rồi mỗi người một phương. Nghe mà bi tráng quá. Rốt cuộc cô muốn nói gì? Tôi muốn nói lúc đầu nghèo rách túi cũng có thể xây dựng sự nghiệp. Bây giờ vẫn là những người đó

    Nhưng họ thà tiêu hết hơn một triệu tệ cũng không có dũng khí làm lại từ đầu. Lập nghiệp không đơn giản như cô nghĩ đâu. Đúng là tôi chưa từng lập nghiệp, nên tôi không thể nghĩ được phức tạp như vậy. Họ chọn bỏ cuộc nhanh quá. Sao xứng đáng với

    Sự cố gắng và đánh đổi bao năm qua chứ? Đúng không? Chúng ta không nên suy nghĩ điều này, điều chúng ta cần suy nghĩ là làm sao để họ tiêu hết tiền ở khách sạn mà không chết. Không được. Tôi nhất định phải nghĩ cách khiến họ vực lại tự tin.

    Nếu trai IT thích nhất là nhóm nhạc nữ và trò chơi, vậy thì trò chơi nhất định có hiệu quả. Anh làm gì vậy? Trò chơi? [Công ty TNHH công nghệ Single Dog Vs Khách sạn nghỉ dưỡng suối nước nóng ZAD] Tôi sẽ giải thích luật chơi hôm nay. Rất đơn giản.

    Đó là chiến đấu trong rừng vô cùng kinh điển của CS. Trước khi bắt đầu trận đấu bên thủ ZAD sẽ vào rừng trước. Sau khi bắt đầu, bên tấn công, công ty Single Dog sẽ vào rừng sau. Trong thời gian quy định

    Bên nào giết địch nhiều hơn sẽ thắng. Về đội. Mọi người đã sẵn sàng chưa? Sẵn sàng rồi. Cuộc chiến bắt đầu. [Bị thương chí mạng,] [xin đợi cứu viện.] [Bạn đã tử vong.] Chiến thuật của anh tuyệt thật. Xuất sắc. Tạ tổng, anh đừng sợ. Tôi yểm hộ cho anh.

    Không thấy mình. Không thấy mình, không thấy mình. Không thấy mình, không thấy mình. Tôi vừa nghe thấy thông báo phe giám đốc David giết được người đầu tiên rồi. Câm miệng. Tôi… Tôi mặc kệ đấy. Tôi muốn đi tìm giám đốc David. Có giỏi thì bắn đi.

    Có tin là tôi sẽ nổ súng không? Không tin đấy, có giỏi thì… Ba, hai, một. [Bị thương chí mạng, xin đợi cứu viện.] [Bạn đã tử vong.] Phối hợp hoàn hảo. Đi thôi, chúng ta đi tìm David. Vừa nãy nói không đi còn gì. Nói nhiều thế làm gì?

    Tôi bảo vệ anh. Đại ca, cho em đường sống đi. Tắt bộ đàm đi. Nói, cứ điểm của các cậu ở đâu? Tôi sẽ không bán đứng tổ chức đâu. Mấy cậu năm bè bảy mảng thế này, yếu chết đi được. Tổ chức cái gì chứ?

    Vậy tôi cũng sẽ không nói cho các người. Giỏi thì nổ súng đi. Đợi đã. Chúng ta dùng cậu ta làm mồi nhử. [Bị thương chí mạng, xin đợi cứu viện.] [Bạn đã tử vong.] Mẹ nó. Ông chủ. Ông chủ, chúng ta lại chết một người nữa rồi.

    Không thể hy sinh thêm nữa. Tôi đã nói gì nào. Khi nãy nghe lời tôi không đi đường đó thì cậu ấy sẽ không hy sinh đâu. Tôi cũng có lỗi. Tôi không bàn với cậu. Thế này, tiếp theo nghe cậu hết. Nghe cậu. Tôi nói là nghe cậu, cậu làm chủ.

    Cậu làm chủ. Ơ, tôi đã nói là cậu làm chủ cậu đừng đối đầu với tôi nữa được không? Câm miệng. Cái tính nóng như lửa này. Đủ rồi, đủ rồi. – Đừng tranh cãi nữa. – Buông ra trước đi. Các anh đừng tranh cãi nữa.

    Thế này quân ta chết hết đấy. Hỏa lực mạnh quá, giám đốc David cẩn thận. Hỏa lực của họ mạnh quá. Không sao, tôi đã nói sẽ bảo vệ cô mà. Đoàn Kiếm. Đoàn Kiếm. Đoàn Kiếm! Cậu ném mìn lần nữa được không? Đánh chết đôi đó đi.

    Tạ tổng, tôi là La Phi. Đoàn Kiếm đâu? Không biết. Chắc là đi tìm Ninh Giai Giai rồi. Bà nó. Ai cũng có đôi có cặp. Người đâu? Đi đâu hết rồi? Sao không có ai vậy? Cứu tôi với! Cứu tôi với! Đứng im. Có gào rách họng cũng vô dụng thôi.

    Cứu tôi với! Giai Giai, cô đừng sợ. Tôi đến cứu cô đây. Chuyện gì vậy? Bây giờ đến lượt tôi giết anh. Hôm nay công ty chúng tôi thua thảm quá. Tôi không thể để công ty xấu hổ được. Chúng tôi có hai người. Anh đầu hàng đi.

    Tôi không cần mô hình nữa. Tôi muốn so thắng thua với cậu. Mô hình? Mô hình. Mô hình là sao? Giai Giai, sao cô lại hỏi tôi? Tôi không biết. Anh à mô hình là sao vậy? Là thế này. Cậu ấy hứa sẽ cho tôi một mô hình,

    Bảo tôi giúp cậu ấy diễn một vở kịch. Cậu ấy muốn anh hùng cứu mỹ nhân. – Không phải đâu Giai Giai. – Anh ta điên rồi, điên rồi. Đoàn Kiếm! Anh là đồ vô liêm sỉ. [Bị thương chí mạng,] [xin đợi cứu viện.] Còn cả anh nữa.

    Anh cũng là đồ vô liêm sỉ. [Bị thương chí mạng,] [xin đợi cứu viện.] Giai Giai. [Bạn đã tử vong.] [Bị thương chí mạng.] David, anh tuyệt quá đi. Anh đúng là tay súng thần. Tạ Phạn Vũ, anh đang làm gì thế? Tại sao anh lại chĩa súng vào David?

    Cô mù đấy à? – Sao tôi có thể chĩa súng vào David được. – Nhạc Nhiên, bây giờ không được phân tâm. Chúng ta phải nghĩ cách làm thế nào để phá vòng vây ra ngoài. Hiểu không? Phá vòng vây bằng cách nào đây. Giờ đây quân ta không đồng lòng.

    Phá vòng vây thế nào đây? Trò này còn chơi tiếp được sao? Sau lưng cũng không thể giao lại cho đồng đội. Tạ tổng. Anh đừng cho rằng giám đốc David đang chơi trội. Chiến thắng thuộc về tất cả chúng ta. Sao nào, cô muốn cãi lệnh sao?

    Tôi là thủ lĩnh đấy. Mấy người định phản bội tôi sao? Thà rằng để David làm thủ lĩnh còn hơn. – Tôi… – Làm gì thế? David thích hợp làm thủ lĩnh hơn anh. Làm gì thế? Nhạc Nhiên, đừng nói nữa. Làm gì thế? Làm gì thế? Nhìn đi.

    Sao bọn họ không đánh tiếp nữa? Cãi nhau, tranh chấp nội bộ. Vậy còn đợi gì nữa. Chuẩn bị. Hiểu chưa? Xông lên. Được. Đến rồi kìa. [Bị thương chí mạng,] [xin đợi cứu viện.] Làm thế nào đây? Họ đều trúng đạn cả rồi.

    Tôi đã nói rồi mà. Không được để xảy ra tranh chấp nội bộ. Hiện giờ tình thế đang rất bất lợi cho chúng ta. Như vậy đi. Tôi dẫn Nhạc Nhiên phá vòng vây. David, anh yểm hộ. Đi! Không được, tôi muốn đi theo David.

    Tôi và Phạn Vũ tấn công từ hai bên. Cô tìm cơ hội chạy ra ngoài, chỉ cần cô sống chúng ta sẽ có cơ hội thắng. Không, tôi không thể bỏ anh lại, David. Tôi đến đây. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên, cô tỉnh lại đi. Nhạc Nhiên, cô tỉnh lại đi. Nhạc Nhiên.

    Nhạc Nhiên. Tôi không ổn rồi. Anh nhất định phải dẫn dắt mọi người xông lên. ZAD không được thua. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Đúng là điên thật rồi. Đội của chúng ta còn ai bình thường không vậy? Ảnh đế, ảnh hậu à? Nhạc Nhiên. Sao cô có thể như vậy chứ?

    Cô bỏ lại một mình tôi thì phải sao đây? Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên, cô mau sống lại đi. Nhạc Nhiên. Người chiến thắng trong trận chiến CS trong rừng lần này là… công ty TNHH công nghệ Single Dog. Thắng rồi, thắng rồi. Được rồi, bên thắng nói gì đi. Đi đi, đi.

    Nào nào, lại đây. Tôi sẽ nói vài câu vậy. Hôm nay giành chiến thắng trong trận đấu này tôi vô cùng xúc động. Tôi nhớ… tôi và Lilton gây dựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng thành lập nên công ty này, từ con số không đến kiếm được một thùng vàng.

    Cho đến ngày hôm nay có biết bao anh em đã sát cánh bên chúng tôi cùng nhau cố gắng. Tôi vô cùng biết ơn. Cám ơn mọi người. Thực ra chúng tôi lập nên đội ngũ này là muốn nói tạm biệt với mọi người. Là có ý gì? Định làm gì thế này?

    Tạm biệt là sao? Tạm biệt là sao? Cũng một thời gian dài có lẽ mọi người đã nhận ra. Đúng. Công ty sắp phá sản rồi. Phá sản sao? Nhưng mọi người đừng lo lắng. Lương, tiền thôi việc tôi đã chuẩn bị đủ cho mọi người rồi.

    Sẽ không để mọi người ra đi thiệt thòi đâu. Ông chủ, tôi không muốn đi. Tôi vẫn muốn đi theo các anh. Chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu. Đúng đó, đúng đó, chúng tôi không đi. – Chúng tôi không đi. – Đừng làm ồn nữa.

    – Chúng tôi có thể đi theo các anh. – Đúng đó, không đi. Tôi sợ liên lụy đến mọi người. Giải tán đi. Chúng tôi đã nghĩ cả rồi. Cho dù công ty sập tiệm thật đi nữa chúng tôi vẫn bằng lòng đi theo hai anh

    Tiếp tục phấn đấu một lần nữa. – Đúng đó, đúng đó. – Chúng tôi sẵn lòng đi theo các anh. – Chúng tôi sẵn lòng. – Chúng tôi không đi. Đừng đùa nữa. Công ty không còn tiền để trả lương cho các anh. Ai đòi lương của anh chứ?

    Chúng tôi phục vụ không đòi hỏi. Lo bữa ăn là được rồi. Thời buổi này có ai không trải qua những ngày tháng vất vả chứ. Chúng tôi còn trẻ chúng tôi không bận tâm. Đúng. Đúng, chúng tôi không bận tâm. – Không bận tâm. – Làm lại từ đầu.

    Cùng lắm là làm lại từ đầu. – Mọi người cùng sát cánh bên nhau. – Mọi người cùng sát cánh bên nhau. Đúng đó, chúng ta cùng sát cánh. Cùng lắm là bắt đầu lại từ đầu, cố lên.

    – Cùng lắm là bắt đầu lại từ đầu, cố lên. – Đi theo các anh, cố lên. Đúng, chúng ta nhất định làm được. Không từ bỏ. – Chúng ta nhất định sẽ làm được. – Chúng ta cùng nhau cố gắng. Để anh đợi lâu rồi.

    Mới xử lý xong phần việc còn lại. Lần này vừa duy trì hình tượng của khách sạn lại giữ được lợi nhuận. Làm tốt lắm. Đàn ông làm việc cần phải có năng lực. Sao nào, có chuyện gì sao? Có chuyện này tôi muốn hỏi anh. Anh thích Nhạc Nhiên đúng không?

    Đúng thế, đúng là tôi thích Nhạc Nhiên. Anh cũng thành thực đấy chứ. Thích Nhạc Nhiên thì đã sao nào. Tôi lại muốn hỏi anh có phải anh cũng có ý với cô ấy không? Phải. Tôi muốn cạnh tranh công bằng với anh. Được lắm. Tạ tổng.

    Cậu định làm tôi đứng tim đấy à? Chỉ có mình anh thôi sao? Ai bảo anh lấy thứ đó ra, để người ta ném phi tiêu. Anh tưởng rằng tôi không biết sao? Tạ tổng. Hôm nay cậu muốn đến tư vấn chuyện gì? Tôi muốn hỏi anh,

    Muốn có được một người phụ nữ, tôi cần phải làm những gì? Cậu chỉ cần tìm một nơi thích hợp nói với cô ấy em là người phụ nữ của anh. Thế là đủ rồi. Không lừa tôi chứ? Sao tôi dám lừa cậu làm gì? Đợi đã nào.

    Cô gái đó là ai vậy? Cái đó anh đừng có hỏi. Quy định cũ. Ngành khách sạn trong nước, có một hiện tượng rất thú vị. Đó chính là có người sẵn sàng bỏ ba ngàn tệ ở khách sạn. Nhưng lại rất ít người quan tâm đến nhà hàng ở đó.

    Đây là số liệu tiêu thụ của các nhà hàng cao cấp ở những thành phố tuyến đầu trong nước. Ngoài ra còn có Thái Lan và Singapore. Bao gồm các kiểu nhà hàng mở cả ngày, nhà hàng Á nhà hàng Âu đặc sắc, quán bar, quán rượu, vân vân.

    Mọi người có thể thấy rất rõ sự khác biệt trong đó. Cái gì thế này? Cô hiểu không? Chắc chắn là không có gì tốt đẹp rồi. Môi trường ở đương nhiên rất quan trọng ẩm thực mới là linh hồn của khách sạn. Còn không phải sao.

    Trong thời gian đầu thành lập ZAD bộ phận ẩm thực chính là vị trí nổi bật nhất trong ngành. Rất nhiều người vì muốn thưởng thức món ăn nên mới đến ở khách sạn. Điều đó chứng tỏ ẩm thực cũng giống như suối nước nóng

    Đều là thế mạnh của ZAD chúng ta. – Đúng thế. – Đúng thế. Nhưng đó là trước đây. Ở đây còn có doanh thu từ phòng nghỉ và từ nhà hàng trong một năm trở lại đây. Báo cáo doanh thu này có thể chứng minh nhà hàng của ZAD chúng ta

    Đã không còn là linh hồn mà đang bị lơ là. Bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ theo sát bộ phận ẩm thực. Nếu các người còn muốn ở lại bộ phận ẩm thực không muốn mang cái bụng đói về nhà thì hãy lấy lại tinh thần cho tôi.

    Cuối cùng cũng nói toẹt ra rồi. Nhằm nâng cao sức ảnh hưởng của bộ phận ẩm thực ZAD chúng ta, sắp tới chúng tôi dự định tổ chức một hoạt động tuyên truyền. Mỗi người các bạn có thể đề xuất phương án giúp cải thiện bộ phận ẩm thực.

    Nếu được áp dụng thì sẽ có cơ hội thăng chức. Thực tập sinh có thể được nhận thẳng. Đó là biện pháp khích lệ. Mong mọi người cùng cố gắng. Ngoài ra, tôi cần có một trợ lý. Ai đồng ý nào? Tôi. Đừng là tôi, đừng là tôi. Nếu không ai đồng ý

    Người thứ năm bên này. Người thứ năm là ai? Ai thế? Một, hai, Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. May mắn thật đấy. Một, hai, ba, bốn, năm. Thì ra đây mới là mục đích thực sự của anh. [Cậu chỉ cần tìm một nơi thích hợp]

    [nói với cô ấy, em là người phụ nữ của anh.] [Thế là đủ rồi.] Đây cũng đâu phải nơi thích hợp. Cô đã tính xong chưa? Tôi còn lịch trình khác nữa. Trước đây anh có nói nếu như đề xuất được phương án

    Thực tập sinh có thể được nhận thẳng, đúng không? Đúng thế. Tôi có một ý tưởng, tôi có thể nói được không? Không được. Anh để tôi nói đi mà. Tôi bảo cô đến tính toán cô nghĩ linh tinh đi đâu thế? Tôi nghĩ đến cái này.

    Món ăn anh mới thêm vào không khả thi chút nào. Tôm hùm Boston, nấm Truffles trắng, trứng cá muối hoàng gia, đều là những thứ có giá thấp nhất cả nước. Có gì mà không khả thi chứ? Đó là do anh nghĩ như vậy.

    Nhưng người bình thường sẽ không gọi nổi món đó. Tôi lấy một ví dụ nhé. Cũng như trong khách sạn chúng ta, những người bình thường như chúng tôi nào có ai dám kết bạn với anh chứ. Vì các người không xứng.