Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 08 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thực Tập Sinh Khách Sạn] [Tập 8] Tôi lấy một ví dụ nhé. Cũng như trong khách sạn chúng ta, những người bình thường như chúng tôi nào có ai dám kết bạn với anh chứ. Vì các người không xứng. Đúng. Chính vì anh đắt giá.
Tôm hùm Boston. Tạ Phạn Vũ trong giới tôm hùm, hiểu không? Vậy cô có ý kiến gì? Rất đơn giản. Làm món ăn mà người bình thường thích ăn. Cơm nhà? Ăn ở nhà đã đủ lắm rồi. Nếu còn muốn ăn nữa
Thì đến khu du lịch nông thôn xung quanh là được. Tại sao phải đến ZAD? Không, không, không. Không phải cơm nhà, mà là món đặc sản bình dân. Tôi đã quan sát kỹ vấn đề này rồi. Tại sao người bình thường đều không thích
Đến những nơi sang chảnh để dùng bữa? Thứ nhất, mọi người ăn cơm là để thoải mái tinh thần, nhưng đến nhà hàng cao cấp thì họ có sẽ yêu cầu về trang phục. Vốn dĩ chỉ ăn một bữa cơm thôi, anh bắt tôi mặc quần áo, lại bắt tôi trang điểm
Phiền phức thế làm gì? Thứ hai, là vì quá đắt. Khách sạn nghỉ dưỡng như chúng ta có một bộ phận khách hàng là các cô chú trong đoàn du lịch. Tiền phòng ở trong tiền tour luôn, đắt hay không họ cũng chẳng cảm thấy gì.
Nhưng nếu anh muốn họ bỏ ra mấy trăm đồng thậm chí cả nghìn đồng để ăn một bữa cơm, hơn nữa lượng thức ăn chỉ có một chút xíu thế này, tôi nghĩ họ thà nhịn đói cũng không ăn đâu. Cô nói cũng phần nào có lý. Tất nhiên rồi.
Bởi vì dẫu sao sau này tôi cũng sẽ là người giữ danh hiệu Chìa Khóa Vàng. Cho nên tôi đã phân tích tỉ mỉ những việc này hết rồi. Nói nhiều như thế, vậy phải giải quyết thế nào đây? Bây giờ là mùa nào? Mùa hè. Còn gọi là mùa gì?
Mùa uống bia nhậu đồ nướng, tôm hùm đất. Vậy sao? Có cả cách nói này sao? Trời ơi. Tất nhiên rồi. Anh đúng là không lắng nghe tiếng lòng của nhân dân. Cho nên, chúng ta dứt khoát nhân cơ hội này mở một bữa tiệc tôm hùm đất đi.
Thứ đó có phải không được vệ sinh lắm? Vậy phải xem chọn nguyên liệu có tốt không. Sang chảnh như khách sạn chúng ta kết hợp với tôm hùm đất, giống như bên cạnh Tạ Phạn Vũ ghép thêm một Đoàn Kiếm. Mới mẻ kỳ diệu biết bao! Thú vị biết bao!
Ghép với cô cũng y vậy. Làm một sự kiện tôm hùm đất, tổ chức một bữa tiệc với chủ đề cách nấu tôm hùm đất, thời gian là một tuần. Thế nào? Đề nghị của tôi có phải rất phù hợp không? Khách sạn chưa từng làm, không thể mạo hiểm được.
Gọi món ở Mùi Vị Đàn Ông là được chứ gì. Cái gì? Đó là một quán tôm hùm đất tên là Mùi Vị Đàn Ông. Trước kia tôi thường đến đó ăn. Để lúc nào tôi dẫn anh đi là anh biết ngay. Cô thích ăn tôm hùm đất? Tất nhiên rồi.
Chỗ đó điều kiện có ổn không? Sang chảnh. Hưởng thụ. Nhìn ra hồ. Cứ quyết định vậy đi. [Tổng giám đốc chuyên dụng] Đẹp trai. Em là người phụ nữ của tôi. Ôi trời! Cô ăn mặc như vậy à? Sao anh lại ăn mặc thế này?
Anh bạn, anh đi nhầm trường quay rồi hả? Hay là anh định đi tham gia hôn lễ hoàng gia gì đấy? Có vấn đề gì sao? Không có, không có. Boston đúng là Boston. Không có chút thường thức đời sống nào hết. Chúng ta đi thôi. Đi. Tôi đi theo cô.
[Mùi Vị Đàn Ông Tôm hùm đất Mùi Vị Đàn Ông] Anh nhanh lên. Chậm thôi. Chính là chỗ này, chính là chỗ này. Đến rồi. Đến rồi. Mùi Vị Đàn Ông? Sang chảnh đâu? Sang chảnh… Nhìn ra hồ đâu? Hồ ở đằng trước. Làm phiền rồi. Đừng đi, đừng đi.
Tôi nói này, sao anh không có chút nhiệt tình không có chút mong đợi nào với món ăn ngon vậy hả? Xin chào, xếp chỗ cho hai người. [Món nướng Đặc sản tôm hùm Món xào đường phố] Năm trăm linh sáu á? Ôi mẹ ơi, nhiều người thế à?
Trước tôi giờ xếp hàng đến số mấy rồi? Một trăm bảy mươi sáu. Phiền anh giúp tôi được không? Cho chúng tôi lên trước một chút. Bao nhiêu người đang xếp hàng kia kìa. Tôi 506… Còn bao lâu nữa? Bây giờ là 176, chúng ta là 506. Biến, biến, biến. 506 trừ 176…
Giá gấp mười, phòng riêng đắt nhất, ngay lập tức. Mời, mời, mời, bên này, nào, nào, nào. Nào, ở phía trong. Nhanh lên. Nào, mời đi phía này. Đi, đi, đi thôi. Nào, nào, nào, rót đầy rượu. Tôi rót xong rồi. Uống đi, oẳn tù tì. Nào.
[Ai thua người ấy uống, nào, nào, nào.] – Mười lăm. – Mười. – Hai mươi. – Hai mươi. Chính là không khí này. [- Được, được, được, tôi thua rồi.] [- Uống, uống, uống.] Xin lỗi. Bộ đồ này của anh chắc đắt lắm. Ăn xong không đau dạ dày đấy chứ?
Đây không phải… đây không phải hiệu quả mà tôi muốn. Vẽ chuyện, anh muốn hiệu quả gì? Cô không hiểu. Tôm hùm đất quý khách gọi đến rồi đây. Mời dùng. Đây. Tôm hùm đất của mình. [Mời dùng.] Cảm ơn ông chủ, cảm ơn ông chủ. Nhìn này. Thơm quá đi mất.
Mau ăn đi. Tôi không đến để ăn. Vậy anh đến đây làm gì? Có thể nói tôi không đến chỉ để ăn. Vậy rốt cuộc anh đến đây làm gì? Tôi… [Em là người con gái của tôi.] Điên rồi, điên rồi. Tôi điên rồi, tôi điên rồi. Đi đâu thế? Tôi…
Anh há miệng ra. Xem ra tối nay cũng là một bữa ngon miệng bất ngờ nhỉ? Ngon miệng bất ngờ, ngon miệng bất ngờ. Không… không phải. Sao lại không phải? Anh có ý gì? Tôi đã ăn tôm rồi. Mùi vị cũng được. Nhưng tôi còn có chuyện quan trọng hơn.
Chuyện gì? Đi. Ơ này. Đang ăn tôm hùm đất ngon lành, tại sao phải đến nơi này? Trong đầu cô toàn là tôm hùm đất. Hôm nay tôi còn có chuyện quan trọng hơn. Còn chuyện gì nữa? Tạ tổng, anh đến rồi. Chuyện anh dặn dò
Tôi đã làm xong giúp anh rồi. Mời đi bên này. Thế nào? Trông có vẻ rất ngon. Hôm nay dẫn cô đến cảm nhận vài món đặc biệt. Nào, nếm thử đi. Anh sao vậy? Có phải dạ dày anh lại khó chịu không? Chắc là tôm hùm đất lúc nãy cay quá.
Xin lỗi, tôi quên mất. Dạ dày anh ăn ngon mặc đẹp quen rồi không thể chịu nổi sự kích thích quá mạnh. Thế này đi, hay là chúng ta đi thôi. Chúng ta đi khám thôi. Có điều mấy món này chưa ăn, hơi lãng phí. Không được.
Bữa ăn này vô cùng quan trọng. Làm sao vậy? Không có gì. À này… Tôi ra đây một lúc sẽ quay lại ngay. Được. Đã đến nước này rồi, mình nhất định làm được. Cố lên! Cô, có đủ ăn không? Đủ ăn, đủ ăn. Tôi sợ lãng phí thôi. Anh không sao chứ?
Không sao. Đúng rồi, lúc nãy anh muốn nói gì với tôi? Tôi… Nhạc Nhiên. Tôi muốn nói… Em là… Anh… anh làm sao vậy? Tôi… Anh… Tôi… Anh… Tôi… Anh không sao chứ? Anh không sao chứ, Tạ tổng? Đi mau. Đợi tôi với. Người đẹp. Tóc cô rất đẹp.
Nếu lúc chụp ảnh có thể thả xuống vài sợi sẽ đẹp hơn. Không. Cô đừng hiểu lầm. Tôi chỉ muốn giúp cô chỉnh lại tóc, có được không? Quá tuyệt. Tôi có thể giúp cô chụp ảnh không? Được rồi. Rồi, cằm nâng cao một chút. Được rồi. Nào, đổi kiểu khác.
Cười nào, cười nào. Được rồi. Tuyệt! Ánh sáng rất đẹp. Người càng đẹp hơn. Cảm ơn anh. Cũng đẹp lắm. [Giang Thành – Có khách] Xin lỗi bác tài. Hôm nay tôi bị đau bụng. Xin lỗi. Xin lỗi, bác tài, tôi không nhịn nổi. Xin lỗi bác tài. Xin lỗi bác tài.
Tạ tổng, anh không sao chứ? Có cần đưa anh đến phòng y tế không? Ai là Tạ tổng chứ? Tôi là David. David gì hả? Không cần, mau giải quyết ông ấy đi. Được. Bác tài, bao nhiêu tiền? Bốn mươi. Bốn mươi à? Đi hẹn hò à? Sao thế? Sợ rồi à?
Cái đấy thì không. Chỉ nhắc anh một câu. Cái gì? Cấm yêu đương là quy định tự anh đặt ra. Lẽ nào anh quên rồi? Cảm ơn bác tài. Đừng khách sáo. Người lúc nãy là David hả? Không phải. Tối nay tôi mới là David. Tạ… Tạ tổng, anh không sao chứ?
Tôi đưa anh đến phòng y tế. Tôi mua một ít thuốc cho anh nhé. Từ từ thôi, từ từ thôi. Không cần. [Tả Lập Đình – Trị tiêu chảy] Phải uống thật sao? Vào đi. Tạ tổng, đề án tôm hùm đất. Anh làm gì thế?
Đề án tôm hùm đất, tiệc tôm hùm đất gì chứ? Sau này ai dám nhắc tôm hùm đất với tôi, tôi thẳng tay đuổi cổ người đó. Cái anh này có hiểu lý lẽ không vậy? Hôm qua chúng ta đã nói rồi. Đề án tôm hùm đất… Đề án
Tôm hùm đất, hôm qua anh cũng hứa rồi mà. Hơn nữa anh đã ăn rất nhiều. Không ngon. Không ngon chút nào hết. Không xứng với ZAD chúng ta chút nào. Dù nó ngon hay không, không cần biết tôi có được nhận vào hay không,
Nhưng nhất định phải tổ chức bữa tiệc này. Dựa vào đâu? Thối quá. Con người tôi miệng rộng lắm đấy. Nếu không có món gì ngon bịt cái miệng tôi lại, tôi không biết tôi sẽ nói lung ta lung tung, linh ta linh tinh gì ở bên ngoài đâu.
Cô muốn làm gì hả? Tôi muốn được nhận vào. Đó là phần thưởng cạnh tranh công bằng. Cô uy hiếp tôi? Ngày nào anh cũng nhắm vào tôi, mượn việc công làm việc riêng. Tôi học theo anh đó. Cô học theo David thì có. Tạ tổng, anh tìm tôi. Trợ lý Mia.
Chúng ta… chúng ta tổ chức tiệc chia sẻ tôm hùm đất đi. Bộ phận ẩm thực sẽ phụ trách. Nhạc Nhiên làm tổng chỉ huy. Thật sao, Tạ tổng? Thật sự cảm ơn anh. Vậy tôi đi trước đây. Ý anh là tôm hùm đất cay? Phải, tôm hùm đất cay.
Tôi đã ăn thử rồi. Cực kỳ ngon, cực kỳ tuyệt vời, cực kỳ hợp với khí chất trở về với thiên nhiên của ZAD chúng ta. Vậy thì tốt quá! Cô cũng thích tôm hùm đất cay? Ai mà không thích tôm hùm đất cay chứ? Anh phải triển khai ngay lập tức đấy.
Được yêu thích vậy sao? Tất nhiên rồi. Tạ tổng, anh tìm tôi chỉ có chuyện này à? Đúng rồi. Về quy định cấm yêu đương trong khách sạn, cô thấy thế nào? Chuyện này thì cá nhân tôi tất nhiên vẫn cho rằng yêu đương trong khách sạn thì tốt hơn.
Tình hình khách sạn chúng ta anh cũng biết mà. Phần lớn nhân viên đều từ nơi khác đến. Hơn nữa khách sạn cũng ít tiếp xúc với bên ngoài. Rất nhiều nhân viên đều từ chức vì chuyện này. Nếu khách sạn cho phép hẹn hò, có thể giữ được cả đôi.
Vậy thế này đi, cô giúp tôi làm một bản điều tra yêu đương trong nội bộ khách sạn, mọi người bắt buộc phải làm. Vâng. Tôi khổ quá mà Cưng ơi. Em không biết em đẹp đến thế nào đâu. Mau. Mau xem thử đi. Những thứ đẹp đẽ
Thì phải xứng với người đẹp. Nào. Hai cái túi xách này nếu là em thì sẽ chọn cái nào? Cái, cái này đi. Thật tinh mắt. Tôi chỉ là nhân viên phục vụ khách sạn thôi. Cưng, tôi không cho phép em tự coi thường mình. Hãy tin tôi.
Với kinh nghiệm bao nhiêu năm làm tạo mẫu cho người nổi tiếng của tôi, gương mặt của em thật sự rất cao cấp. Bây giờ lại phối thêm chiếc túi xách này tuyệt đối không hề kém cạnh bất kì ngôi sao nổi tiếng nào.
Nếu như mặc thêm những bộ đồ tôi sưu tầm chắc chắn sẽ khiến bao kẻ chết mê chết mệt. Được rồi, chính là động tác này. Giữ nguyên. Một bức. Tiếp nào. Được rồi. Gợi cảm hơn nữa, gợi cảm hơn nữa. Mắt nhìn qua đây một chút, nhìn qua đây.
Rồi, đổi động tác đi. Được rồi. Nào, nào, nào, lại nhìn vào đây, đúng rồi. Đẹp, tuyệt đẹp. Đổi tiếp đi. Được rồi, tốt lắm. Xương quai xanh đẹp lắm, đẹp lắm. [Tôm hùm đất] [Tiệc tôm hùm đất đầu tiên của ZAD] [Tổng giám đốc ZAD – Nhiệt liệt đề cử]
To vậy hả? Được đó. Xin chào, xin mời dùng. [Tiệc tôm hùm đất đầu tiên của ZAD] Món tôm hùm đất này được yêu thích quá. Sao lại là được yêu thích quá phải là cực kì được yêu thích. Nói thật chứ cũng nhờ món tôm hùm đất này
Mà cả những món ăn khác khách hàng cũng muốn nếm thử một lượt. Ngay cả lượng tiêu thụ bia cũng tăng vọt. Tôi thấy bia dự trữ trong kho sắp không đủ rồi. Vẫn là Tạ tổng có ánh mắt tinh tường đưa ra ý kiến tuyệt vời. Ôi mẹ ơi.
Cô xem mặt cô đi, sắp nứt nẻ như đồng ruộng rồi đó. Này, đắp cái này lên đi. Tôi sắp mệt chết rồi đây, mệt chết mất. Cô cho tôi thở cái đã. Tiệc tôm hùm đất mệt quá. Nhạc Nhiên. Đây không phải ý của cô chứ? Đúng vậy.
Chẳng phải vì tôi muốn được nhận vào sớm hay sao. Tôi muốn sớm thực hiện được ước mơ danh hiệu Chìa Khóa Vàng. Vậy nên, ông trời ơi ngài nhất định phải phù hộ cho tiệc tôm hùm đất thành công mỹ mãn đó.
Tạm thời đừng nhắc đến tôm hùm đất nữa, Cái tờ điều tra yêu đương giữa nhân viên các cô đã nhận được chưa? Nhận được rồi. Tôi muốn viết ủng hộ lắm nhưng cứ cảm thấy chuyện này có vấn đề. Tôi cũng thấy thế. Tạ tổng,
Sao anh ta có thể là người dân chủ như vậy được? Chuyện này chắc chắn có vấn đề. Nhạc Nhiên, cô nghĩ thế nào? Tôi có thể nghĩ thế nào được chứ? Đương nhiên là không ủng hộ rồi. Người sáng suốt như Tạ tổng quyết định anh ấy đưa ra
Chắc chắn là cái bẫy rồi. Thế có phải là không được yêu đương rồi đúng không? La Phi, ý cô là sao đấy? Có phải cô có mục tiêu mới nào không? Đâu có. Không có á? Nếu không có thì sao cô phải để ý cái này làm gì?
Giai Giai cô đừng nói linh tinh. Có phải là tên mắc chứng mất trí nhớ 24 tiếng kia không? – Gì cơ? – Gì cơ? Đừng nói linh tinh. Mất trí nhớ 24 tiếng gì? La Phi, cô có tín hiệu hả? Không có, không có, không có.
Mất trí nhớ 24 tiếng hả? Chính là cái anh tên Thi Triển đó. – Gọi điện thoại luôn rồi đấy. – Thi Triển? Thi Triển? Cô thích anh ta thật sao? Anh ta có thể nhớ được cô không? Có thể nhớ được 24 tiếng. Qua 24 tiếng
Anh ấy sẽ làm quen với tôi lại từ đầu. Sao cô phải khổ thế? Tuy anh ấy chỉ có thể nhớ được tôi 24 tiếng nhưng điều thần kỳ là lần nào anh ấy cũng có thể thích tôi. Hơn nữa cho dù tôi có thay đổi thế nào
Anh ấy cũng vẫn thích tôi. Như vậy, tôi có thể có một tình yêu chỉ kéo dài 24 tiếng với anh ấy. Không nói với các cô nữa. Tôi phải đi gọi điện đây. Thật là lãng mạn quá đi. Cô vui là được rồi. Cấm nhúc nhích. La Phi.
Hôm nay em là cảnh sát à? Tốt quá, quả nhiên anh vẫn nhớ em. Thực ra, nói thật vừa rồi suýt chút nữa là anh không nhớ ra, nhưng chỉ cần em cười một cái tên của em lập tức xuất hiện trong đầu của anh. La Phi. Trừ cái này ra
Trên khăn mặt, trên quần áo của anh đều được thêu tên của em. Hàng ngày mở mắt ra, anh đều nghĩ lẽ nào đây là tên mình ư? nhưng mỗi ngày chỉ cần em vừa xuất hiện là anh biết đây là em. Anh có thể nhớ được em thật tốt. Anh nhớ
Anh thích em. Tạ tổng, các nhân viên đã điền xong phiếu điều tra. Chuyện này chẳng chân thực chút nào. Những cặp đôi mà tôi biết không chỉ có vài đôi này. Cũng đành chịu thôi. Đây là nhân viên của chúng ta tự chọn. Cô ra ngoài đi.
Tôi đã chuẩn bị sẵn rồi. Tiệc chia sẻ tôm hùm đất trước mắt được hưởng ứng rất tốt. Mọi người vất vả rồi. Kiên trì thêm vài ngày nữa [Cuộc họp tổng kết bữa tiệc tôm hùm đất đầu tiên của ZAD] chúng ta sẽ làm một cái kết thật đẹp.
Ngoài ra, còn có một chuyện nữa. Tờ phiếu điều tra hôm trước phát đã có kết quả rồi. Số người ủng hộ việc yêu đương chiếm trên 80%. Khách sạn không phải là nơi độc tài vậy nên tôi quyết định hủy bỏ quy định cấm yêu đương trong khách sạn. Không đúng,
Theo tôi được biết phần lớn là bỏ phiếu phản đối mà. Sao có thể chiếm trên 80% được? Sếp nói 80 thì là 80 cô lo nhiều như vậy làm gì? Chắc chắn có vấn đề. Sao cô vui thế? Mọi người trật tự nào.
Tuy rằng bây giờ có thể yêu đương ở khách sạn nhưng tôi vẫn mong là mọi người sẽ đặt công việc lên đầu. Nếu xuất hiện bất kỳ sai sót nào tôi sẽ không nể mặt đâu. Nhạc Nhiên. Giám đốc David. Đề án tôm hùm đất rất tốt.
Tối nay có rảnh không? Có ạ. Tôi mời cô ăn cơm để chúc mừng cô nhé. Vâng ạ. Không gặp không về. Vâng ạ, hẹn tối gặp. Khiếu nại của khách hàng gần đây đã giảm xuống rõ rệt, các cô làm tốt lắm. Có thể yêu thật rồi.
Đúng vậy, không ngờ luôn á. Anh xem thử đây là báo cáo công tác tuần này. ♫Em vẽ anh thành đóa hoa♫ ♫Một đóa hoa chưa nở rộ♫ Có chuyện gì mà vui thế? Là một nhân viên của khách sạn
Có thể chú ý tới hình tượng của bản thân hơn được không? Vâng, Tạ tổng, tôi biết rồi ạ. Cô vẫn chưa trả lời tôi đó. Có chuyện gì? Là… là buổi tối có người mời tôi ăn cơm. Sao cô biết
Tôi muốn dẫn cô đi tham gia hoạt động ăn thử? Tuy rằng tôi rất khó xử, nhưng bộ phận ẩm thực chỉ có mình cô là nhàn nhất cũng ăn siêu nhất. Tôi đành miễn cưỡng chấp nhận vậy. Tan ca thì tới tìm tôi. Không được đến muộn đâu đấy.
Nhưng tối nay tôi với giám… giám đốc David có hẹn rồi. [Xin lỗi,] [tối nay tôi và Tạ tổng ra ngoài có việc,] [chúng ta hẹn ngày khác ăn cơm nhé?] Tạ tổng hành động nhanh thật đấy. Quá tam ba bận, mình tin lần này mình chắc chắn thành công.
Alo, tất cả đã chuẩn bị ổn thỏa hết chưa? Đã chuẩn bị ổn thỏa hết rồi thưa Tạ tổng. Nguyên liệu tươi mới cả chứ? Tươi. Lần này không được có bất kì sai lầm nào đâu đấy. Tạ tổng, anh cứ yên tâm. OK. Tả Lập Đình.
[*Tạ và tả đều phát âm là “xie”] Sao đều là “xie” hết vậy. Hai anh chị muốn gọi gì ạ? Muốn ăn gì? Để tôi xem nào, vậy thì lấy combo tình yêu này đi. Mời. Không phải tham gia hoạt động ăn thử à? Sao lại tới nơi này?
Ngã ở đâu thì phải đứng dậy ở đó. Hôm nay tôi sẽ dẫn cô đi cảm nhận sự khác biệt. Bầu không khí hôm nay sao cứ là lạ thế nào ấy. Có gì mà lạ? Chẳng phải rất bình thường sao? Đến nhà hàng cũng để ăn cơm mà.
Không phải chúng ta tới để ăn thử sao? Nhưng mà nhìn những người này không giống như là tới ăn thử, mà giống như là đang hẹn hò ấy. Tạ tổng, có phải chúng ta có nhầm lẫn gì không? Không nhầm. Buổi hôm nay là dành riêng cho các cặp đôi.
Vậy, vậy sao chúng ta lại tới? Tạ tổng, combo tình yêu chứ ạ? Combo tình yêu, cảm ơn. Vâng ạ. Không, không, không, không cần combo tình yêu. Combo bình thường là được rồi. Chúng tôi không phải người yêu, món có thể giao hàng cũng được,
Gói đem về cũng được, đều được cả. Cảm ơn. Vậy combo tình yêu hay combo bình thường ạ? Nghe cô ấy đi. Combo bình thường, cảm ơn. Vâng ạ. Tạ tổng, hôm nay trông anh cứ là lạ. Sao chúng ta lại phải tới đây ăn thử?
Nơi này hoàn toàn khác với phong cách của khách sạn chúng ta. Sao cô lúc nào cũng như vậy? Cũng nên nâng cao bản thân một chút đi chứ. Nâng cao? Nâng cao cái gì? Thói quen sống, thẩm mỹ. Nhưng tôi chỉ là người bình thường thôi
Tôi không cần nâng cao. Chào anh, anh tìm ai thế? Cho một ly soda, đừng tới làm phiền tôi. Có thể coi như tôi không tồn tại được không? Nếu anh đang theo dõi bạn gái anh và người bạn có mối quan hệ mập mờ với cô ấy,
Thì tôi khuyên anh nên ngồi bên kia. Bên kia không chỉ có thể nhìn rõ mà nghe cũng rõ nữa. Cô cứ thử xem sao, nếu không được chúng ta đổi. Được, tôi sẽ cố. Mời dùng ạ. Ăn đi. Tôi cảm thấy nếu ăn hết combo bình thường
Tôi sẽ không để ý việc gọi thêm combo tình yêu đâu. Tôi ăn đây. Tạ tổng. Anh nói là có chuyện dẫn tôi tới nơi này thế rốt cuộc là làm gì vậy? Đừng hỏi. Cô sẽ biết ngay thôi. Đến lúc đó cô phải mở thật to mắt
Tập trung tinh thần nhìn kỹ vào cho tôi. Lẽ nào ý anh là anh làm mấy trò cũ rích kiểu bao cả quảng trường này cho tôi đấy à? Tôi lạc hậu vậy hả? Mau. Gì đó, làm gì mà bí mật thế? Lát nữa cô sẽ biết.
Anh thích xem trình diễn ánh sáng à? Hay là anh còn tiết mục khác? Tôi rất thích một vài tiết mục đặc biệt. Nhạc Nhiên, anh thích em. Em có bằng lòng hẹn hò với anh không? Cùng nhau bước xuống từng bậc thang. Phạn Vũ, không ngờ anh lại thích em như vậy.
Em cảm động lắm. Thực ra, em vẫn luôn yêu thầm anh. Em bằng lòng một trăm lần bằng lòng một ngàn lần. Vậy thì chúng ta hãy hạnh phúc bên nhau nhé. Xem kìa. Tạ tổng. Tạ tổng. Tạ tổng, Tạ tổng. Xin lỗi, xin lỗi, ngại quá.
Tạ tổng, anh không sao chứ? Vừa rồi anh cười gì đấy? Đáng sợ lắm, sởn hết cả tóc gáy. À… cô nhìn kìa, nhìn bên kia xem. Thế nào? Ở đây có nhìn rõ không? Nếu chúng ta phát quảng cáo của ZAD lên đó cô thấy thế nào? Nhìn kỹ đi. Nhạc Nhiên.
Nhìn cho kỹ, đừng chớp mắt. Hình như có ai đang gọi tôi. Hãy nhìn bên đó đi, bên đó kìa. Tôi bảo cô hãy nhìn bên đó, nhìn đi. Tôi thấy rồi. Không phải chỉ là cái màn hình thôi à? Cứ nhìn mãi sẽ nở hoa được à? Nhạc Nhiên. David.
Trùng hợp thế, hai người cũng ở đây à? Sao anh cũng ở đây? Trùng hợp tôi đang có chút chuyện ở gần đây. Nhạc Nhiên, mau nhìn màn hình đi. Tôi đã nhìn rồi mà. Nhạc Nhiên. David, anh sao thế? Hình như tôi hơi tức ngực. Tự nhiên khó chịu quá.
Ngực á? Khó chịu… Sao thế này? Nhạc Nhiên, mau nhìn bên kia đi. [Em là người con gái của anh] Nhìn cái gì chứ, anh mau xem David kìa. Nhạc Nhiên. David, anh sao thế? Anh không sao chứ? Cô mau đưa tôi đến bệnh viện đi.
Nhạc Nhiên, đưa tôi đến bệnh viện với. Anh kéo tôi làm gì? Cô nhìn bên đó kìa. Nhạc Nhiên, Nhạc Nhiên, đưa tôi đến bệnh viện. – Nhạc Nhiên. – David. Bỏ tôi ra. Hai anh làm gì đấy? Tôi tức ngực quá.
Tôi không ổn rồi, mau đưa tôi đến bệnh viện đi. [Em là người con gái của anh] Nhạc Nhiên, hãy nhìn lên màn hình đi. Đưa tôi đến bệnh viện với. Được rồi, được rồi. Nhạc Nhiên, mau, Nhạc Nhiên. Rốt cuộc là nhìn gì chứ? Anh muốn tôi xem cái gì?
Nhạc Nhiên. Nhìn chỗ nào? Nhìn cái gì? Có cái gì đâu? Nhạc Nhiên, đưa tôi đến bệnh viện. Hình như ngực tôi hết đau rồi. Đẹp quá. Ai bắn pháo hoa đó, lãng mạn quá. Đang có ai cầu hôn à? Này thì đau ngực này. Hai anh làm gì đấy?
Đánh đi, đánh đi. Hai anh đang làm gì đấy? Đừng đánh nữa. Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa. Này thì đau ngực này, đau hả? Mau đứng dậy đi, đừng đánh nữa. David, đợi lát nữa đi qua trạm tàu điện ngầm anh lên tàu điện ngầm mà về đi.
Đi tàu điện ngầm không tiện. Chúng ta có xe sao lại phải đi tàu điện ngầm? Cô không biết là David thích đi tàu điện ngầm à? Tôi không thích đi tàu điện ngầm. Tạ tổng, có phải anh có chuyện gì quan trọng bị chúng tôi làm lỡ mất rồi không?
Hay là thế này đi, anh cứ thả tôi và David xuống ở đằng trước, tôi với David gọi taxi. Không sao. Thôi, để tôi đưa hai người về. Nhưng mà vừa rồi hai anh làm cái gì đấy? Kỳ lạ lắm đó. Cô đi mà hỏi anh ta.
Anh ta lén la lén lút đi theo chúng ta làm gì? Vừa nhận được tin có vài vị khách ăn tôm hùm đất ở khách sạn chúng ta bị dị ứng. Gì cơ? Sao lại như vậy? Bộ phận ẩm thực làm ăn kiểu gì thế? Mau đưa khách đi kiểm tra đi.
Bây giờ khách không muốn kiểm tra gì hết. Việc này chắc chắn có vấn đề. Thế này đi, sau khi trở về anh đi gặp khách hàng tìm hiểu rõ ngọn nguồn, tôi đi hỏi ý kiến của bác sĩ Mã. Được. Nghe tôi nói đã, nghe tôi nói đã.
Chuyện gì cũng có cách giải quyết. Sao thế? Có chuyện gì? Tạ tổng, cuối cùng các anh cũng đến rồi. Đây, đây… Anh chính là tổng giám đốc hả? Chào mọi người. Tôi là Tạ Phạn Vũ, phó tổng giám đốc của ZAD. Có vấn đề gì thì cứ nói với tôi.
Anh nhìn mặt chúng tôi mà còn chưa biết hả? Đúng vậy, đúng vậy. Bị dị ứng rồi, xem này. Ăn tôm hùm đất của mấy người đó. Tôi có thể thu xếp cho quý khách đến bệnh viện kiểm tra. Đi bệnh viện cũng được,
Nhưng các anh phải có lời giải thích thỏa đáng cho chúng tôi. Đúng vậy, đúng vậy. Một khi đến bệnh viện thì không chỉ đơn giản là bồi thường tiền thuốc men thôi đâu. Đúng vậy. Các chị đây xinh đẹp như vậy lần trước đến ăn tôm hùm đất
Tôi đã cực kì chú ý. Nhưng trong phần thông tin các món kiêng ăn các chị để lại cho chúng tôi hình như không có dị ứng tôm. Chúng tôi vẫn lưu giữ đơn. Anh Huy, tìm giúp em xem. Được. Thông tin gì? Đơn gì? Là sao?
Chắc cô ta không nhớ tôi viết gì đâu nhỉ? Lưu lại lúc nào đấy? Đây. Các chị hãy xem đi. Vào ngày 11 chị Kỳ Kỳ đã gọi một phần tôm hùm đất xào tỏi, nhưng lúc đó không báo lại bất kì thông tin bị dị ứng nào. Vào ngày 13
Đến cùng với các chị đây, cũng không để lại bất cứ thông tin dị ứng nào. Thế nên là… Thế nên cái gì mà thế nên? Mấy người định chối bỏ trách nhiệm đó à? Đúng, các người định chối bỏ trách nhiệm à? Ý của nhân viên chúng tôi là
Quý khách không hề bị dị ứng với tôm hùm đất, không liên quan gì tới chúng tôi cả. Sao lại không dị ứng? Anh dựa vào cái gì mà nói vậy? Chúng tôi không dị ứng với tôm hùm đất nhưng bây giờ chúng tôi thành ra thế này
Các người phải chịu trách nhiệm, phải bồi thường. Đúng, các người phải bồi thường. Đúng, phải có trách nhiệm. Các khách hàng khác không hề có hiện tượng dị ứng này, nên cứ đến bệnh viện kiểm tra trước đi đã. Bây giờ chúng tôi xảy ra vấn đề
Các người phải có trách nhiệm bồi thường. – Đúng, đúng. – Đúng vậy, phải chịu trách nhiệm. Nếu không tôi sẽ bóc phốt các người. Chính vì ăn tôm hùm đất ở đây. Làm gì đấy? Không được chụp, không được quay. Đừng chụp. Mấy cô làm gì đấy?
Cướp điện thoại của tôi làm gì?