Nhân Viên Nữ và Ông Chủ Độc Địa Tự Luyến | Một Vạn Lần Cứu Anh Tập 13 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Một Nghìn Lần Cứu Anh] [Tập 13: Nhật Kí Cải Tạo Của Ngỗng Bá Vương] Thông qua cuộc điều tra toàn diện kĩ lưỡng của em, ngộ độc có lẽ là thật. Tuy nhiên có một điểm đáng ngờ nho nhỏ
Mà em tìm hiểu được từ chỗ chị y tá. Có một người đàn ông phản ứng cực kì mạnh. Chính là người đàn ông trong bức ảnh mà ban nãy em gửi anh. Cũng khó nói lắm. Có lẽ là bẩm sinh bị dị ứng với muối Nitrit.
Bức ảnh này của em có vấn đề. Tỷ lệ của người đàn ông đó trong bức ảnh còn không bằng hàm răng của em lộ ra khi cười ấy chứ. Thế mới gọi là chụp trộm. Là do em sợ đánh rắn động cỏ. Manh mối này không thể bỏ qua.
Anh không tiện ra mặt. Thời gian thể hiện tài năng của em đến rồi. Anh mau chuyển khoản phí điều tra cho em đi. Em đã hứa với chị y tá sẽ mời chị ấy một bữa ăn thịnh soạn. Anh trả trước kỳ đầu. Phần còn lại
Sẽ căn cứ vào tình hình điều tra. Sao anh có thể như vậy chứ? Nhớ kĩ đó. Sau này bàn chuyện hợp tác phải kí hợp đồng trước. Trong tay em chẳng có một đồng nào rồi, em lấy cái gì… Alo? Giám đốc Bạch?
[Thông báo xử lý sự cố ngộ độc ẩm thực] Việc đăng công văn thông báo của công ty tại sao lại không bàn bạc với tôi? Ai cho phép các anh để phòng chúng tôi gánh tội. Ai cho phép anh sa thải cậu ấy! Anh coi tôi là không khí à?
Tôi không đồng ý. Tôi cũng không đồng ý. Nhưng mà việc này là do công ty quyết định, không phải việc mà hai chúng ta có thể quyết định. Đây là nỗi nhục đối với phòng sản phẩm. Phải, phải. Giám đốc Bạch. Chú ý thái độ ăn nói của anh.
Chúng tôi cũng đâu phải nhân viên của anh. Nào, việc này đã thành ra như vậy rồi. Tôi cảm thấy anh ấy à khoan tức giận vội, hãy nghĩ kĩ xem tất cả mọi chuyện này có phải do anh gây ra không?
Có thể hi sinh một nhân viên mà giải quyết được vấn đề đã không tệ rồi. Công ty cũng thật là trơ tráo, lại để cho một nhân viên thực tập chịu tội thay. Đinh Sa một lòng muốn trở thành nhân viên chính thức sao lại bị sa thải cơ chứ? Lẽ nào
Cứ để Đinh Sa đi như vậy sao? Công ty đã ra công văn thông báo rồi, việc này chỉ e là… Không được. Tôi phải đi tìm cấp trên công ty hỏi cho rõ ràng. Giám đốc Bạch. Đinh Sa cậu ấy… Đúng là không có chút nguyên tắc nào.
Công ty làm như vậy quá mất nguyên tắc rồi. Sao họ có thể để cậu ấy gánh tội chứ. Đinh Sa thật khiến người ta thất vọng tột độ. Không phải do cậu ấy làm tại sao phải thừa nhận. Mất hết nguyên tắc. Cậu ấy chỉ là một nhân viên thực tập,
Có thể làm được gì chứ. Ít nhất thì cậu ta cũng nên bảo vệ tôn nghiêm của bản thân. Bây giờ chỉ vì sự yếu đuối của cậu ta mà cả phòng sản phẩm đều mang tội rồi. Nói vậy mà nghe được à? Đinh Sa đưa ra quyết định như vậy
Chắc chắn có lý do của cậu ấy. Sao Giám đốc Bạch có thể nói cậu ấy như vậy chứ. Phòng sản phẩm là một tập thể, sao có thể bỏ mặc không quan tâm Đinh Sa chứ? Không thể để một mình Đinh Sa gánh tội, muốn gánh thì chúng ta cùng gánh.
Uổng công Đinh Sa tin tưởng anh ấy như vậy. Cô đi đâu thế? Tìm Đinh Sa. Đi thôi. Đi thôi. [Giám đốc Bạch: Anh nhớ chú ý nghỉ ngơi/ Đinh Sa] [Giám đốc Bạch: Anh nhớ chú ý nghỉ ngơi/ Đinh Sa] Giám đốc Bạch. Em đi trước đây. Đinh Sa.
Mai cậu với Steven cùng đi đến cửa hàng một chuyến. [Sảnh xuất phát] Tôi và chị Trí Anh đi vào trong, các anh đi bên đó. Thầy Vu đi ra bên đó xem thử nhé. Chúng ta chia ra hành động. Được, đi thôi. Phỉ Phỉ. Các cô lên trên xem thử.
Chị Trí Anh. Chúng ta qua bên đó. Được. Cảm ơn. Sao phải chạy trốn? Em chỉ là một nhân viên thử việc vô cùng nhỏ bé, em còn có thể làm gì? Đạo lý rất đơn giản. Việc này có phải do cậu làm không?
Nếu không phải thì hãy đứng ra nói lên sự thật, đấu tranh đến cùng. Đạo lý này em hiểu. Nhưng mà… Không có “nhưng mà” ở đây! Giám đốc Bạch. Anh không cần nói gì nữa. Giám đốc Bạch, anh biết không? Buổi tối hàng ngày vào giờ tan làm
Em đều đi qua một siêu thị trái cây. Siêu thị đó đang bán một loại quýt nhập khẩu rất đắt. Những quả quýt đó phát sáng lấp lánh dưới sự chiếu rọi của ánh đèn, nhìn cực kỳ ngon. Nhưng lần nào em cũng chỉ đứng nhìn, không nỡ mua.
Sáng nào trước khi đi làm em cũng dặn lòng mình, nếu như hôm nay Giám đốc Bạch có thể công nhận mình một lần, em sẽ thưởng cho bản thân một quả quýt để nếm thử. Nhưng thời gian trôi qua lâu như vậy
Em cũng không biết quả quýt đó có mùi vị gì. Hôm nay em phải đi rồi. Em muốn nếm thử quả quýt đó trước khi rời khỏi đây, vì vậy em đã cắn răng mua một chút. Giám đốc Bạch, anh có muốn nếm thử không? Một năm trước
Em cũng một mình đến đây. Lúc đó em thực sự cảm thấy bản thân mình tràn đầy tiềm năng, em quyết tâm phải ở lại thành phố này. Ngày nào cũng dậy sớm chen chúc trên tàu điện ngầm chỉ vì muốn chiếm được một cái ghế để ngủ. Ban đêm về đến nhà
Phát hiện ống dẫn nước bị vỡ tức đến muốn chửi thề. Nhìn thấy nhà hàng trong trung tâm mua sắm lớn nghĩ đi nghĩ lại bèn quyết định về nhà pha bát mì gói thì hơn. Nhưng mà những điều này em không hề cảm thấy có gì khổ sở.
Mỗi ngày nằm trên giường em đều tự nhủ tình cảnh khó nhọc bây giờ chỉ là một trạm trung chuyển trong cuộc đời, ngày mai nhất định sẽ đến được nơi tươi sáng hơn. Em dựa vào việc tự an ủi bản thân phải phấn chấn lên vượt qua một năm đó.
Cho đến khi tới Tam Hạnh, em cho rằng bản thân cuối cùng cũng có được một cơ hội có thể ở lại nơi này, ông trời cuối cùng cũng cho em một con đường. Nhưng hiện thực hết lần này đến lần khác nói với em năng lực của em
Không thể đáp ứng được cho kì vọng của mình. Quýt em có thể cắn răng mua vài cân, nhưng thành phố này em không thể ở lại thêm được nữa. Nơi đây như một giấc mơ mà em từng có, giờ đã tỉnh rồi, hành trình cũng đến điểm dừng rồi,
Em cũng nên trở về sống cho hẳn hoi rồi. Em còn có việc quan trọng hơn phải làm. Ba mẹ em ở quê, em có trách nhiệm chăm sóc họ. Hơn nữa em cũng không tin nhất định phải ở thành phố lớn mới có thành tựu. Dù ở nơi khác
Em cũng có thể làm thật tốt. Giám đốc Bạch. Khi nào rảnh hãy đến quê em, em mời anh bữa cơm. Đinh Sa! Không cần đuổi theo nữa. Đinh Sa! Giám đốc Bạch đến rồi. Đây… không phải… Chuyện lớn như vậy sao anh không bàn bạc với tôi một tiếng?
Cô khoan hãy nóng vội. Không phải vì tôi lo cho sức khỏe của cô sao? Hơn nữa sự việc cấp bách như vậy, tình hình lúc đó bắt buộc phải cho đối phương một lời giải thích, tôi cũng chỉ là dùng kế hoãn binh thôi. Vào đi.
Tôi không thể chấp nhận việc công ty mà mình làm việc lại là công ty dựa vào nói dối và hi sinh nhân viên để giải quyết vấn đề. Bạch Chân Tướng. Cậu còn mặt mũi để nói à? Cậu cho rằng việc này cậu không có trách nhiệm sao?
Bây giờ cậu nên cảm thấy may mắn vì người đi không phải cậu mà là người khác. Tôi quả thực có trách nhiệm. Tôi cũng có thể rời đi. Thái độ của cậu là sao? Được thôi. Cậu muốn đi chứ gì? Tiểu Ngải, cô nghe thấy rồi đấy.
Tự cậu ta nói đấy nhé. Vậy thì cậu cũng giống như Đinh Sa cuốn gói đi luôn đi. Giám đốc Ngao! Cô vẫn còn bảo vệ cậu ta đúng không? Bạch Chân Tướng. Cậu cũng hống hách quá nhỉ? Bạch Chân Tướng. Tôi không quan tâm cậu giỏi giang đến đâu,
Cũng chẳng quan tâm cậu có ai chống lưng. Việc ngày hôm nay cậu bắt buộc phải chịu trách nhiệm. Ngỗng Bá Vương bị điều xuống cửa hàng rồi, việc này là thật sao? Mail đã được gửi trong thông báo nhóm rồi, chắc cả công ty đều biết hết rồi.
Với tính cách của Ngỗng Bá Vương sao anh ấy có thể đồng ý chứ? Chắc là anh ấy không đánh Giám đốc Ngao đâu nhỉ? Anh ấy cũng có năng lực đó đấy. Sao mọi người lại tụ tập một chỗ vậy? Sao thế? Lộ Đa. Em có biết
Chuyện của Giám đốc Bạch không? Giám đốc Bạch anh ấy sắp rời khỏi đây rồi. Em thấy đấy Đinh Sa đi rồi Giám đốc Bạch giờ cũng không còn ở đây, cảm giác phòng sản phẩm chúng ta sắp tan rã rồi. Thật sự phải đến cửa hàng sao?
Phòng sản phẩm xảy ra vấn đề, tôi phải chịu trách nhiệm. Kết quả hại Đinh Sa gánh thay. Tôi rất áy náy. Ban nãy xin lỗi anh nhé, vì đã nói vậy trước mặt mọi người. Cô nói gì tôi rồi sao? Nói anh biết rõ có thể rũ áo ra đi
Tìm một công việc khác, sao phải chấp nhận trừng phạt của công ty. Đây rõ ràng là Giám đốc Ngao đang ép anh phải đi. Việc này cô không hiểu đâu. Tôi chủ động từ chức sẽ phải bồi thường rất nhiều tiền. Vì tiền sao? Tôi không tin.
Chỉ có ở lại Tam Hạnh mới có cơ hội điều tra ra chân tướng. Tôi cho cô biết nhé việc này chưa xong đâu. Cái tên của Bạch Chân Tướng tôi không phải chỉ để gọi cho vui. Có phải muốn chết không thế?
Tôi bảo các cô cậu phải hô mấy lần khẩu hiệu? Ba lần đó! Lại chỉ hô một lần đúng không? Có đôi lúc tôi thật sự cũng hết nói nổi các cô cậu. Nếu không muốn làm nữa thì đi chết luôn đi. Đừng có ở đây làm mất thời gian của tôi.
Nụ cười và cảm xúc đâu cả rồi? Chẳng có gì cả. Có đôi lúc tôi cũng phục… Giám đốc Bạch. Cuối cùng anh cũng tới rồi. Nào, nào. Mau lại đây. Giám đốc Bạch. Anh còn nhớ tôi không? Có chút ấn tượng. Giám đốc Bạch. Góc độ này, cảm giác chạm này,
Có phải anh đã thấy quen thuộc hơn rồi không? Giám đốc Bạch. Khi đó anh bảo tôi đợi anh giúp tôi gọi xe cứu thương, tôi đợi đến mười giờ rưỡi anh vẫn chưa tới. Nhưng cũng không sao, tôi không trách anh. Hôm nay anh đến đây rồi
Chính là sự hồi đáp lớn nhất dành cho tôi. Nào. Tôi giới thiệu với mọi người một chút nhé, Đây chính là Giám đốc phòng sản phẩm danh tiếng lẫy lừng của tập đoàn chúng ta, Bạch Chân Tướng. Giám đốc Bạch. Tiếng vỗ tay đâu? Nụ cười đâu?
Tôi cho các cô cậu biết, các cô các cậu đừng vì Giám đốc Bạch thấy chết không cứu cửa hàng trưởng kính yêu của các cô cậu mà có ý đối nghịch với Giám đốc Bạch. Tuyệt đối không được. Chuỗi sản phẩm “Ẩm Thực Người Lười” nổi tiếng của công ty chúng ta
Đều do Giám đốc Bạch một tay dẫn dắt cả đội nghiên cứu và phát triển ra đấy. Nhưng! Cũng gây ra tổn thất và xung đột Không thể cứu vãn cho công ty. Việc này ấy mà cá nhân tôi cho rằng vẫn chưa có kết luận. Giám đốc Bạch khiêm tốn quá.
Công lao của anh thì vẫn là của anh. Thực ra chúng tôi đều phải cảm ơn anh. Nếu không nhờ có anh sao chúng tôi có thể nhàn rỗi như vậy, đúng không? Lượng khách hàng tháng tuột dốc không phanh. Lát nữa đến văn phòng tôi sau buổi gặp mặt nhé.
Có điều tôi vẫn nghe được một tin tức, công ty muốn sa thải Giám đốc Bạch. Nhưng Giám đốc Bạch của chúng ta vì quá yêu quý công ty nhất quyết không rời khỏi, nói rằng chức vụ nào cũng chấp nhận được. Tinh thần không biết xấu hổ như vậy
Chính là tinh thần phục vụ khách hàng mà tôi luôn nhấn mạnh với các cô cậu. Vỗ tay. Tiết tấu vỗ tay này khó nắm bắt đến thế sao? Giám đốc Bạch, hôm nay cuối cùng anh cũng đến vậy nhất định phải gánh vác trọng trách. Hôm nay tới đây
Chủ yếu là cảm nhận một chút về văn hóa của cửa hàng chúng ta, phải ôm lấy mảnh đất thân yêu của cửa hàng chúng ta. Tôi hiểu. Các bạn… Không phải bảo anh phát biểu mà là nghĩa đen ấy. Ôm lấy mặt đất. Nào. Giám đốc Bạch lần đầu tới
Không quen với tư thế này đúng không? Đúng, đúng, ôm lấy đất. Đừng chống, đừng chống tay. Ôm. Ôm một cách thân thiết. Cảm nhận hơi thở đó. Ôm mạnh vào. Cần cảm nhận thật tỉ mỉ chút hồi đáp mà mảnh đất này gửi đến anh. [Tam Sinh Hữu Hạnh] [Bạch Chân Tướng.]
[Mày đến để điều tra.] [Những thứ này chỉ là khúc dạo đầu thôi,] [coi như là trải nghiệm cuộc sống,] [không có gì to tát cả.] [Danh sách nhân viên Tam Sinh Hữu Hạnh] Sao không đi chết quách đi. Chết quách đi! Tôi chỉ bảo anh giúp tôi chăm sóc một chậu hoa.
Anh chăm sóc nó sắp chết luôn rồi. Sao anh không đi chết đi. Nếu nó đã chết rồi vậy anh cũng chết chung với nó luôn đi. Toi rồi, lần này gặp phải thiên địch rồi. Cửa hàng trưởng của các anh thích rủa người ta chết như vậy sao?
Đúng vậy, anh ta luôn mắng chửi người ta. Cậu quen rồi thì cũng ổn thôi. Nói chuyện à? Đâu có, đâu có. Không làm việc à? không, không. Nhanh cái tay lên! Khách chờ sốt ruột rồi đấy. Khó khăn lắm mới có một đơn hàng. Chờ đã.
Tôi thấy hai người ban nãy không phải nói chuyện rất say sưa sao, sau này anh kèm anh ta. Được chứ? Làm quen với chỗ này. Được chứ. Giao đi, mau đi đi. Được, được rồi. Tôi biết rồi, đừng nói nữa. Chúng tôi lập tức đi. Không cho người ta nói à?
Rốt cuộc ai mới là cửa hàng trưởng! Cậu! Mau đem chỗ sầu riêng này đi cho tôi. Mau lên! Mọi người nghe rõ đây. Dạo gần đây công ty xảy ra chuyện cửa hàng bị ảnh hưởng. Thời gian này mọi người tập trung tinh thần đừng phạm sai lầm. Rõ! Rõ!
Còn có vấn đề gì không? Chắc là không. Vậy mau tận dụng thời gian đừng quá giờ, đừng làm hỏng việc. Được. Xuất phát nào. Anh Long. Phanh xe này ở… Phanh tay. Đúng. Ở đây. Đúng, phanh tay. Tôi lái ô tô quen rồi. Là cái này, đúng không? Cái này cơ!
Đúng rồi, là cái này. Cậu có biết không vậy? Biết. Biết, biết là được. Chậm thôi. Được. Lái chậm một chút thôi mà. Ơ hay. Sao cậu giao lâu vậy? Giao trễ biết bao lâu. Xin lỗi, khiến anh chờ lâu rồi. Anh nhận trước đi. Anh mua nhiều đồ quá.
Khi đi trên đường ấy, tôi muốn gọi điện báo với anh một tiếng. Chỗ anh ở chẳng có chút tín hiệu nào, không gọi được. Cậu có ý gì? Cậu là một nhân viên giao hàng còn bận tâm việc chỗ tôi có tín hiệu hay không,
Có phải cậu chê tôi ở nơi hẻo lánh không? Đúng là hẻo lánh. Cậu coi đi cậu giống hệt như bạn gái tôi. Có phải cậu chê nhà tôi nhỏ không? Không phải nhìn rất tinh tế à? Tinh tế? Đây mà gọi là tinh tế à? Có thể coi là tinh tế sao?
Tôi nhìn có giống người tinh tế không? Tôi có tiền để tinh tế không? Xin lỗi anh trai. Không thể nhìn kĩ. Nhìn kĩ đúng là không ổn. Cậu coi tôi biết ngay cậu giống hệt bạn gái tôi, chê nghèo yêu giàu. Các người chê tôi ở nơi hẻo lánh,
Chê nhà tôi nhỏ, chê nhà tôi bị rỉ nước, còn chê chỗ tôi không có thang máy, đi giày cao gót mỏi chân. Tôi nói cho cậu biết loại người chê nghèo yêu giàu như cậu. Chia tay! Đánh giá xấu! Thật sao? Thật. Cái gì, cái gì thật? Gì thế?
Mọi người biết không? Ngỗng Bá Vương đang đi giao hàng. Sao cơ? Giao hàng? Cả đời này tôi không thể tượng tượng được Ngỗng Bá Vương sẽ ngồi xe điện đi giao hàng. Tôi… Tôi luôn cho rằng anh ấy vi phục xuất tuần. Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh
Sau khi anh ấy dẫn dắt đám anh em ở cửa hàng làm nên thành tích, sẽ trở lại đứng trước mặt tôi nói: “Tôi chính là dùng thực lực để chứng minh với các người, dù ở đâu tôi cũng làm tốt hơn các người, các người đang ngồi ở đây
Đều là rác rưởi”. Kết quả giờ anh ấy… Không đúng. Sau khi Giám đốc Bạch rời khỏi phòng sản phẩm không ngờ lại thê thảm như vậy. Đúng là khiến người ta không dám tin luôn. Hay là anh ấy lại làm ra việc gì kì lạ
Đắc tội những người ở cửa hàng nhỉ? Không được rồi, các vị. Tôi, tôi không khống chế được sự tò mò. Tôi đi xem thử. Tôi cũng đi. Vừa hay đang giờ ăn trưa, tất cả cùng đi. Tôi cũng đi nữa. Đi thôi. Đi thôi, xem thử nào. Đi ăn à?
Đi ăn một bữa cơm trưa hay là xem trò cười của Ngỗng Bá Vương, chọn một trong hai. [Sao họ biết nhanh như vậy nhỉ?] Đánh giá xấu, khiếu nại, bồi thường. Hạn mức đánh giá xấu trong một tháng của cửa hàng chúng ta bị một mình Giám đốc Bạch anh
Phá vỡ trong một ngày rồi. Anh đúng là nhân tài đó. Ngày đầu giao hàng, còn chưa thạo việc gặp chút lỗi kĩ thuật, hơi chậm một chút. Giám đốc Bạch, anh tuyệt đối đừng khiêm tốn. Đây không phải chậm một chút.
Bình quân mỗi đơn hàng của anh bị chậm tận 32 phút, anh cầm tinh con rùa à? Giám đốc Bạch cũng là lần đầu giao hàng, anh nên cho anh ấy thời gian thích ứng trước đúng không? Tôi nói chuyện với anh à? Anh nói đỡ gì ở đây.
Tôi còn chưa nói anh đâu. Không phải anh rất biết dẫn dắt sao? Đây là người mà anh dẫn dắt đấy à? Tôi cho anh biết nếu không muốn làm nữa mau cút đi chết cho khuất mắt tôi, đừng ảnh hưởng tới thành tích của cửa hàng. Chết đi, chết đi!
Tôi nói cho các người biết về sau không được để sầu riêng ở đó. Đây là nơi tôi chuyên dành để giáo huấn các người. Việc này là trách nhiệm của mình tôi, không liên quan đến anh Long. Giám đốc Bạch nói có lý. Việc này chắc chắn không thể
Có liên quan đến một mình anh ta, mà có liên quan đến tất cả các người. Từ giờ trở đi trong vòng ba ngày bất kể người nào phải nhận một đơn đánh giá xấu và khiếu nại thì tiền thưởng của đội giao hàng đều sẽ bị hủy bỏ. Giám đốc Bạch,
Anh thấy cách xử lý của tôi thế nào? Việc này là việc của riêng mình tôi không liên quan đến tất cả bọn họ. Phạt tiền thì mình tôi chịu là được rồi. Giám đốc Bạch anh nói vậy là không đúng rồi. Team chúng ta là một tập thể, là một chỉnh thể.
Anh cũng ôm ấp văn hóa của chúng ta một cách mạnh mẽ rồi. Một người làm sai tập thể chịu phạt. Đây là quy định của cửa hàng. Hơn nữa quy định này còn bao gồm việc bất kì người nào phải nhận đánh giá xấu hoặc khiếu nại
Thì phải vừa nhảy thể dục vừa đọc to và học thuộc khẩu hiệu trong quy định của cửa hàng. Bắt đầu đi. Nào! Tất cả tập hợp nào. Cùng Giám đốc Bạch thực hiện. Nghe khẩu lệnh của tôi. Chú ý cảm xúc. Một, hai, ba, bước. Khách hàng là thượng đế
Tam Sinh Hữu Hạnh! Cảm xúc. Cười hở tám cái răng Tam sinh tam thế hữu hạnh! Cúi đầu khom lưng Tam Sinh Hữu Hạnh. Chốt đơn là vua Tam Sinh Hữu Hạnh. Trời ạ. Ai có thể ngờ được chứ? Khách hàng là thượng đế Tam Sinh Hữu Hạnh!
Người đang làm trời đang nhìn, nhân quả báo ứng không chừa một ai. Cúi đầu khom lưng Tam Sinh Hữu Hạnh! Ngỗng Bá Vương biến thành Ngỗng Ngốc Nghếch rồi. Chúng ta cùng với Giám đốc Bạch làm lại lần nữa nào. Tôi xem anh lúc nào thì có thể học thuộc động tác.
Làm lại lần nữa, bước! Khách hàng là thượng đế Tam Sinh Hữu Hạnh! Tên cửa hàng trưởng này đúng là cậy quyền bắt nạt người ta. Chúng ta đi thôi. Chờ chút. Em nói xem người quen đi lãnh đạo người khác như Giám đốc Bạch đây lần đầu đi giao hàng
Mắc chút lỗi lầm cũng là chuyện thường đúng không. Nhưng nói thật thì đến giờ tôi vẫn không thể hiểu được Ngỗng Bá Vương sao có thể thực sự đồng ý đến cửa hàng chứ. Anh ấy làm như vậy chắc chắn có dụng ý của anh ấy. Dụng ý gì?
Dụng ý của anh ấy sao tôi biết được chứ? Cách nghĩ của anh ấy vẫn luôn kì lạ khó đoán. Đi thôi, đừng xem nữa. Xin lỗi. Cậu không sao chứ? Không sao. Có chuyện gì vậy? Quý khách không bị đụng trúng chứ? Tôi không sao. Có vấn đề gì với anh vậy?
Đi không có mắt à? Giám đốc Bạch. Tôi phát hiện anh đúng là việc gì cũng làm không nên hồn. Anh bảo tôi phải nói anh thế nào đây. Xem anh va vào khách đây này. Phải không? Ban nãy “ầm” một cái. Thật đấy. Tôi đã nghe thấy hết rồi.
Không sao, thực sự không sao. Thực ra cũng là do tôi đi đường không cẩn thận, không nhìn thấy thôi. Thật là cảm động. Anh nhìn xem khách hàng của chúng ta lương thiện biết bao. Cậu ấy đã bị va phải như vậy mà vẫn nói giúp cho anh. Quý khách,
Đừng cảm thấy gánh nặng gì cả bởi vì quý khách chính là thượng đế. Nếu cậu không nói ra thì có một số vấn đề loại người này cả đời cũng không ngộ ra được. Thật sự không sao. Thực ra thì anh ấy làm việc cũng rất vất vả đó. Không vất vả.
Chăm chỉ như vậy. Không sao. Giám đốc Bạch. Anh đừng cho rằng khách hàng nói không sao thì việc này thực sự không có trách nhiệm của anh. Thể xác của khách hàng đúng là không bị tổn thất gì, nhưng còn về tinh thần thì đã phải chịu sự kinh hãi rồi đó.
Vậy sau này việc này đồn ra ngoài một truyền mười, mười truyền một trăm, tất cả mọi người đều cho rằng họ không nhận được dịch vụ tốt ở cửa hàng chúng ta phải chịu sự kinh hãi, vậy thì nguồn khách hàng của chúng ta không phải sẽ đứt đoạn sao?
Tôi cho anh biết hành vi này của anh là đang đẩy Tam Hạnh vào bờ vực từ từ sụp đổ. Quý khách, có phải quý khách muốn khiếu nại anh ta không? Tôi sẽ xử lý ngay. Không cần đâu. Thanh toán ở đâu vậy? Cái này chúng tôi không bán riêng.
Nào, mời quý khách qua bên này. Chúng tôi có chương trình mua ba tặng một, mua năm tặng hai. Quý khách xem có nhu cầu nào không? Tôi chỉ cần cái này chỉ mua cái này. Phải, phải. Bên này còn có bánh trung thu. Không cần đâu. Có thể xem thử kem.
Lộ Đa. Sao cậu lại đến đây? Không ở nhà vẽ tranh lại đến đây làm gì chứ? Tôi giống như nam phụ trong phim Hàn theo đuổi nhiệt tình không biết từ bỏ vậy. Phải rồi, sao cậu biết tôi vẫn ở công ty thế? Cô không biết có thứ gọi là
Chức năng đếm bước chân trên Wechat sao? Tôi có thể thông qua nó phán đoán xem cô thức dậy rồi hay là đã đến công ty rồi đó. Đi thôi. Tôi đưa cô đi ăn. Tôi không có tâm trạng ăn. Ừm, cảm ơn cậu nhé. Cậu lái Harley-Davidson
Nhớ chú ý an toàn nhé. Tất cả chỗ hàng này trước khi cửa hàng mở cửa vào ngày mai phải đánh dấu xong. Giám đốc Bạch, anh hãy tăng ca chút nhé. Việc này quá quan trọng với cửa hàng chúng ta. Có đôi lúc ấy à tôi lại nghĩ
Nếu không có anh thì tôi phải làm sao đây. Tôi tin tưởng vào năng lực của Giám đốc Bạch việc gì anh cũng có thể làm tốt. Nếu có vấn đề gì anh cứ hỏi nhân viên quản lý tuyệt đối đừng gọi điện cho tôi. Cố lên. Đắc tội ai
Cũng đừng đắc tội hoàng đế lộng quyền chứ? Vậy thì sẽ mệt chết đó. Có phản ứng không? Không có. Trên đời này không cần nhân viên như anh. Bạch Chân Tướng. Một ngày có 7 đơn hàng thì có 6 cái bị đánh giá xấu,
Còn một cái khiếu nại anh căn bản không giao đến nơi. Sao anh không đi chết đi! Không sao chứ? Không sao. Còn nói bản thân không sao. Vừa về đã thấy anh ấy nằm trên sô pha bất tỉnh nhân sự, có gọi thế nào cũng không phản ứng.
May mà anh vẫn còn hô hấp, vẫn còn nhịp tim nếu không thì em đã gọi thẳng cho 120 (số cấp cứu) gọi xe cứu thương đến rồi. Anh có thể chăm sóc tốt cho mình được không vậy? Chị Lộ Đa. Hai người nói chuyện đi. Thật sự không sao chứ? không sao.
Có chút hơi mệt mỏi. Thực ra thì ở nơi làm việc việc nhân viên bị sếp mắng là điều rất bình thường, chỉ là bây giờ đổi vị trí cho nhau đúng không? Anh cứ coi như là trải nghiệm cuộc sống trải nghiệm vai diễn. Sao cô biết tôi bị mắng vậy?
Tốc độ ngồi lê đôi mách nơi làm việc cũng ngang ngửa với siêu xe. Một giây trước mới xảy ra một giây sau đã được đăng trong nhóm chat Wechat bùng nổ rồi. Tôi gặp phải một thiên địch. Thiên địch như thế nào? Câu cửa miệng của anh ta là “Đi chết đi”.
Sao anh không đi chết đi? Có chết hay không thì bảo. Chết đi. Cô cười gì? Không cười gì cả. Tôi chỉ cảm thấy đây là trò chơi chuyên dành để chống lại anh. Không hề gì. Không làm khó được tôi. Thiên địch cũng có thể công phá được.
Tôi nên làm gì đây? Nhịn. Ngoại trừ nhịn thì không còn cách nào khác. Việc nhẫn nhịn ấy mà tôi có nhiều kinh nghiệm nhất. Trước đây tôi từng làm việc với một cấp trên vô cùng vô cùng khắt khe. Tôi có thể truyền thụ cho anh. Ai vậy?
Không thể quá đáng hơn cái này được. Đương nhiên là anh chứ ai. Tiêu chuẩn của anh còn cao hơn cả đỉnh Everest. Thách thức cực hạn. Cô nhẫn nhịn tôi là điều nên làm. Tiêu chuẩn của tôi cô quả thực khó theo kịp. Nghe anh nói như vậy
Tôi cũng thấy yên tâm rồi. Anh vẫn là Ngỗng Bá Vương mà tôi quen biết. Bước đầu tiên của nhẫn thuật chính là tìm kiếm niềm vui trong nỗi… Không vui nổi. Như vậy thì anh có thể vui rồi đó. Phòng sản phẩm giờ sao rồi? Sau đó Giám đốc Ngao…
Thôi anh đừng nhắc đến Giám đốc Ngao nữa. Anh nên ngủ một giấc thật ngon trước, nghỉ ngơi cho tốt. Nào. Qua đây. Nhanh lên, nhanh đi tắm đi. Đi nào. Anh không cần tiễn tôi xuống đây đâu. Khóa cửa dạo này không ăn lắm sợ cô không ra được. Tôi đi đây.
Đi đi. Điều cô muốn hỏi sao mãi chưa hỏi được thế? Lý Lộ Đa. Cô cũng nhát gan quá đi. Tôi, tôi muốn hỏi gì? Không phải cô muốn hỏi đêm hôm đó Bạch Chân Tướng hẹn cô ra muốn nói gì sao? Bây giờ hỏi không phải lúc.
Hơn nữa tôi chỉ lo cho an nguy của anh ấy, đáp án là gì không quan trọng. Đáp án là gì không quan trọng? Đồ nhát gan, Lý Lộ Đa. Nhát gan chết đi được. Sao cơ? Hôm nay lại không gửi được hàng sao? Anh giỡn mặt với tôi à?
Không phải đã thỏa thuận hôm nay sẽ giao hàng sao? Sản phẩm của chúng tôi đã xong xuôi công việc trước bán hàng rồi. Bây giờ anh nói với tôi không giao được hàng đây không phải là khiến chúng tôi cho khách hàng leo cây sao?
Chúng tôi biết ăn nói thế nào với khách hàng đây? Tôi mặc kê tôi đã nói đến thế rồi các anh thích gửi hay không thì tùy, ai cũng đừng mong yên ổn, thôi thì chết chung đi. Chuyện gì vậy? C+ đến giờ vẫn chưa giao hàng.
Chúng ta đã tiến hành công việc trước bán hàng cho lô cam Navel châu Úc đã sắp đến kì hạn cuối cùng phải giao hàng rồi. Thầy Vu đang tức giận lắm kia kìa. C+ vẫn chưa giao hàng? Trước đây do vụ việc “ẩm thực người lười”
Mà đã có rất nhiều khách hàng hủy đơn hàng. Những khách hàng chưa hủy đơn này nếu ta còn không thể giao hàng cho họ nữa sẽ càng rắc rối hơn. Công ty đã không thể chịu đựng được thêm bất cứ sóng gió nào nữa. Ơ hay, C+ này bị làm sao vậy?
Phòng sản phẩm chúng ta vốn đã thấp thỏm không yên rồi bây giờ lại hỏng việc nữa, đây không phải là thêm dầu vào lửa sao? Chúng ta trước đây không phải muốn hợp tác với Ưu Điểm sao? Bởi vậy Giám đốc Hoa bên C+ cứ luôn mặt nặng mày nhẹ với tôi.
Giờ thì hay rồi. Đến phút chót thì lại không giúp sức. Sao cũng được. Không giao thì không giao. Cùng lắm thì cắt đứt hợp tác. Bây giờ không phải lúc oán trách nổi giận. Chúng ta phải lấy đại cục làm trọng. Việc quan trọng trước mắt
Là giải quyết vấn đề lô hàng này. Việc có thể giao hàng đúng hẹn cho khách hàng quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Bây giờ đắc tội với C+ chúng ta trong thời gian ngắn biết đi đâu tìm nhà cung cấp khác.
Cuối cùng công ty vẫn đến hỏi tội phòng sản phẩm. Thầy Vu. Tôi cảm thấy chị Trí Anh nói có lý. Đầu tiên chúng ta phải giải quyết chuyện trước mắt đã. Tôi chỉ là thấy kẻ nhát gan thì lại không kiềm chế được lửa giận. Các cô không thấy dáng vẻ
Nói chuyện với giọng điệu quái gở của Giám đốc Hoa đó. Cứ nghĩ đến là tôi lại muốn cho cô ta một bạt tai. Đừng tức giận. Dù sao thì bây giờ tôi ấy mà chẳng còn chút mặt mũi nào ở C+ nữa. Nếu mọi người cảm thấy
Bên C+ vẫn còn có hi vọng vậy nhờ mọi người cùng nhau nghĩ cách. Được chứ? Chia ra hành động. Ngỗng Bá Vương vừa mới đi một cái phòng sản phẩm liền rối như mớ bòng bong ai cũng tránh còn không kịp. Cũng phải. Ai lại muốn giải quyết đống hỗn độn này.
Ngay cả Triệu Kiêu kia cũng đã nói bản thân không thể kiêm nhiệm nhiều vị trí tránh còn không kịp cơ. Nếu xét theo kinh nghiệm thì thầy Vu nên tiếp quản vị trí Giám đốc đại diện. Bây giờ ấy à
Sợ nhất là có một Giám đốc mới từ trên trời rơi xuống, đến lúc đó phòng này thay đổi nhân sự hàng loạt, công việc này có giữ được không cũng khó nói đó. Vậy cậu lấy cho tôi quả táo. Được. Nhìn thấy chưa, Hiểu Tường. Quả táo này ấy mà
Sánh ngang với tình yêu đích thực. Tách cà phê này ấy mà giống như lốp dự phòng. Ưu Điểm, chính là tình yêu đích thực. C+ chính là lốp dự phòng. Vừa mới ôm lấy chân của tình yêu đích thực đã muốn đá lốp dự phòng đi. Sau đó thì bên này
Mới trở mặt với tình yêu đích thực xong thì lại muốn quay lại với lốp dự phòng. Cậu nói xem Sếp Hoa có thể vui vẻ được sao? Đúng không? Có mới nới cũ ấy à cuối cùng vẫn là gậy lưng đập lưng ông. Đúng là đập rất sảng khoái rất vui vẻ
Đập kêu bùm bụp. Đừng, đừng, đừng nói thế. Giám đốc Triệu. Cười nhạo phòng sản phẩm bọn tôi có thể khiến anh đàn ông hơn hay là có thể khiến anh gầy hơn? Thân là một tên mập không có việc gì thì ăn nhiều hoa quả, ít ở đó nói năng vớ vẩn.
Có thời gian thêm dầu vào lửa không bằng nghĩ cách giúp công ty vượt qua khó khăn đi. Đúng không? Như vậy càng thể hiện được sự sáng suốt của Giám đốc Triệu. Nói thế nào nhỉ, các cô các cậu vẫn còn non lắm. Tôi đang làm gì ấy à?
Tôi không thương các cô các cậu sao? Bạch Chân Tướng là một tên khốn. Khốn thì đã đành còn để lại một đống rắc rối, rồi ai sẽ xử lý? Người mệt là ai? Chẳng phải là các cô cậu sao? Vậy tôi có phải thực sự thương các cô cậu không?
Giám đốc Triệu. Có thời gian rảnh như vậy chi bằng hãy thương yêu nhân viên của mình đi. Đúng. Cô nhắc tôi mới nhớ. Hiểu Tường. Ngày mai có thể nghỉ một ngày. Ý của anh ta là ngày mai cậu không cần đến nữa. Đừng so đó với bọn họ. T1. Lộ Đa.
Làm gì vậy? Tan làm không về nhà à? Nghịch điện thoại một lát. Nghịch điện thoại một lát? Cô xem. Chờ bạn trai chứ gì. Cô đừng nói linh tinh. Tôi và cậu ta không phải là quan hệ yêu đương đâu. Đừng nói linh tinh. Lời này mà cô cũng dám nói.
Đến khi người ta trở thành chính thức rồi xem cô nói thế nào. Đúng đó. Chị thấy cậu Hỏa Hỏa này không tệ. Chị Trí Anh. Đừng đùa em nữa. Chào mọi người. Xin chào. Chào cậu. Hôm nay tôi mời Lộ Đa đi ăn, các cô đi chung không?
Chúng tôi không đi đâu. Tôi công việc gặp khủng hoảng đang phải nghĩ cách đây. Tôi phải đi đón bé thứ hai đi đến lớp bơi. Lớp bơi? không phải nó mới ba tuổi sao? Ba nó hi vọng nó thắng ngay ở vạch xuất phát. Mai gặp nhé.
Vậy chúng tôi đi trước đây. Đi đường chú ý an toàn. Bai bai. Tôi đồng ý ăn cơm với cậu lúc nào chứ? Lẽ nào cô không muốn chúc mừng một chút? Chúc mừng gì? Chúc mừng cô thoát khỏi móng vuốt của Ngỗng Bá Vương. Lần trước cô nói không có tâm trạng,
Hôm nay tâm trạng thế nào? Giờ có thể cùng tôi đi ăn một cách thoải mái. Bây giờ tôi thoải mái không nổi. Hơn nữa giờ công ty tôi vấn đề chồng chất không có tâm trạng đùa với cậu. Tôi đi đây. Rốt cuộc cô sao vậy?
Tâm trạng của tôi có nói ra cậu cũng không hiểu. Vậy cô thử nói xem. Lỡ tôi hiểu thì sao? [Tam Sinh Hữu Hạnh] Cửa hàng trưởng, đang bận à? Chú ý vị trí của mình. Tìm tôi có việc gì mà chiếm thời gian quý báu của tôi như vậy. Cửa hàng trưởng.
Cậu có bao giờ nghĩ đến khi cậu phê bình người khác thích rủa người ta chết rất là không lịch sự không? Tôi muốn tặng cậu một cuốn sách hi vọng cậu đọc vài cuốn sách chất lượng. Như vậy cậu sẽ… Cậu hiểu chứ? [Cách nâng cao giáo dục của bản thân]
Cách để nâng cao giáo dục… Ý anh là tôi không có giáo dục à? Giám đốc Bạch. Tôi cảm thấy giờ anh vẫn chưa hiểu rõ thân phận của mình. Thực ra thì liên quan đến việc công ty xử lý anh tôi cũng khá là đồng tình với anh.
Chỉ cần anh làm việc nghiêm túc ở cửa hàng của tôi. [Bước thứ hai của nhẫn thuật] [chính là phát huy tối đa] [năng lực tưởng tượng thị giác của bản thân.] [Ví dụ,] [khi nhẫn nại đạt tới đến cực hạn] [thì tôi sẽ tưởng tượng anh là] [một con ngỗng đáng yêu.]
Tôi không hi vọng anh sẽ nịnh bợ tôi. Nhưng đây là ý gì? Anh trực tiếp sỉ nhục nhân cách tôi, vậy là không đúng. Anh nghĩ mà xem lúc đó khi anh giao hàng đơn hàng được giao đó theo lẽ thường phải trừ tiền, nhưng tôi thấy anh
Dường như không một xu dính túi nên thấy thương hại anh, không trừ tiền. Lòng tốt gây ra tai họa. Anh đối với tôi ngày càng kịch liệt. Được thôi. Tôi tin tôi là như vậy. Không gấp. Tôi ghi lại rồi. Sau này tính sổ với anh sau.
Thời tiết này nóng quá đi mất. Tôi mà có tiền chắc chắn sẽ lắp thêm điều hòa cho xe điện này. Anh hài hước thật. Anh mà có tiền thì còn ở đây lái xe đi giao hàng sao? Nếu tôi có tiền. Đúng vậy, tôi mà có tiền
Thì tôi sẽ mua một chiếc xe nhỏ để đi giao hàng. Vị trí đặt hàng đều nhớ hết rồi chứ? Không được đến muộn. Mỉm cười phục vụ. Nếu tôi không nhận được đánh giá năm sao thì các cậu cũng không nhận được đánh giá năm sao của tôi. Xuất phát.
Sao vậy? Cổ họng anh không thoải mái à? Mau đi làm việc đi. Đúng rồi. Hôm nay tôi gặp một việc muốn tìm cậu nói chuyện. Việc gì vậy? Có một cặp mẹ con đặt vài cái bánh mì. Khi tôi giao đến nơi thì họ chất vấn tôi là
Sao không tặng kèm lợn bông màu hồng, khiến tôi ngớ cả người. Việc này là sao? Tôi biết rồi cặp mẹ con đó lần trước tôi giao hàng cho bọn họ có tặng kèm một con lợn bông màu hồng rất đáng yêu. Họ cực kỳ vui,
Còn đánh giá năm sao cho tôi nữa. Cậu đây là phá hoại quy tắc thị trường đó. Cậu… cậu có từng nghĩ mình được năm sao rồi, vậy những người khác tính sao không? Không thể để ai cũng giống như cậu, lúc giao hàng mang theo quà,
Không có quà thì đánh giá xấu. Tôi nói này nếu vì việc này mà tiền thưởng của mọi người không còn, cậu cũng đừng mong sống tốt. Cũng không đến mức đó đâu. Cậu… Được rồi, lần sau không thế nữa. Thôi, đi làm việc đi. Anh uống từ từ thôi không sặc.
Sao rồi? Điều tra có mạnh mối không? Cô nhìn tôi bây giờ bận đến mức nào rồi, làm gì có thời gian điều tra gì nữa. Vậy anh phải nhẫn nhịn thêm một thời gian nữa. Chiêu nhẫn thuật của cô còn có bí quyết gì?
Vậy anh phải dùng lời khuyên để đổi với tôi. Lời khuyên gì? Phòng sản phẩm gặp rắc rối rồi. C+ cứ không chịu giao hàng lô cam đó. Nếu cứ như vậy nhất định sẽ ảnh hưởng đến uy tín của công ty. Sau khi họp báo xảy ra chuyện
Nhà cung cấp luôn giữ thái độ dò xét giữ chặt không chịu giao hàng cũng là bình thường. Vậy chúng tôi phải làm sao? Sao tôi biết phải làm sao? Bây giờ tôi cũng đâu phải giám đốc của phòng sản phẩm. Nhưng trước đây anh là giám đốc phòng sản phẩm
Anh có kinh nghiệm hơn tôi. Bây giờ tôi chỉ là một nhân viên giao hàng làm việc nghiêm túc chăm chỉ thôi. Việc này vẫn là cô tự xử lý thì hơn. Anh không quan tâm nữa sao? Đừng uống nữa, đưa tôi. Đừng uống nữa. Tự đi mà mua. Giám đốc Bạch.
Anh còn cần nghỉ ngơi bao lâu nữa? Nhiều đơn đặt hàng như vậy không cần làm việc à? Mau đi! Khương Hỏa Hỏa, sao cậu lại đến đây? Tôi không có thời gian chơi với cậu. Ai nói sẽ chơi với cô? Vậy cậu tới… Nếu tôi nói
Tôi nghe ngóng được sếp Hoa là fan cứng của Loly hơn nữa tôi còn biết spa mà chị ấy hay lui tới định kì ở đâu. Ý cậu là chúng ta đến nơi chị ấy làm spa để chờ chị ấy? Không, không. Cô có từng nghe tới một từ khóa,
Chính là từ trong phim “Điệp Viên” ấy, mai phục. Mai phục?