Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 15 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thực Tập Sinh Khách Sạn] [Tập 15] Anh vừa hứa với Tạ tổng là không được nói. Anh nói cho em biết, anh ta sẽ giết chết anh. Có nói không? Anh không nói em sẽ đẩy anh xuống hồ bơi cho anh chết chìm luôn.

    Đàn ông không đấu với phụ nữ. Có việc vui thì phải chia sẻ. Sáng nay anh thấy Nhạc Nhiên ở trong văn phòng của Tạ tổng. Nhạt nhẽo. Lại là thứ tình yêu nhạt nhẽo. Gì cơ? Tình yêu nhạt nhẽo? Tình yêu nhạt nhẽo thì cái gì thú vị?

    Trẻ con như em thì hiểu cái gì. Mặc dù em chưa từng yêu ai nhưng em có thể nhìn thấy, anh đang lún sâu trong bể khổ của tình yêu đơn phương đấy. Tôi khổ quá mà. Rốt cuộc anh đang khóc lóc gì thế? Đau lòng thế à?

    Sao cô ấy chẳng để ý đến tôi gì hết. – Chẳng bao giờ ngó ngàng đến tôi. – Để em xem giúp anh. Ông trời ơi. Đừng có giày vò người khác như vậy. Tại sao lúc nào mắt tôi…

    – cũng đong đầy nước mắt vậy? – Có vài chuyện tôi muốn cùng nhau nói rõ. Bởi vì tình yêu… – tôi dành cho cô gái đó. – Đoàn Kiếm. Giai Giai. Cô đã ăn chưa? Tôi nói xong rồi, tôi đi đây. Cô… cô nói gì cơ?

    Tôi nói có vài chuyện tôi muốn cùng nhau nói rõ. Được, được. Thời gian địa điểm thì sao? Đến lúc đó tôi sẽ tìm anh. Đi từ từ thôi. – Thấy chưa? – Hai người không hợp đâu. Không hợp ở đâu? Hai chúng tôi đẹp đôi lắm nhé. Trai tài gái sắc.

    Khí chất của chúng tôi… Tôi tịch thu điện thoại. Anh vi phạm quy định tự đi tìm Tạ tổng đi. Nhạc Nhiên. Tôi làm vậy là vì tình yêu mà, Nhạc Nhiên. Tại sao chuyện gì chị cũng muốn quản lý em vậy? Điện thoại sẽ hại em đó. Trả em. Không đấy.

    Không đấy. Trả em. – Trả em. – Nhạc Nhiên. Trả em. Không trả. Không trả. Điện thoại của tôi. Chị biết không hôm nay là ngày giỗ của mẹ em. Quốc Đống. Chị xin lỗi Quốc Đống, em đừng chạy mà. Quốc Đống. Tôi khổ quá mà. Đợi đã, Quốc Đống.

    Đợi đã. Chị xin lỗi, xin lỗi. Xin lỗi, chị thật sự không biết. Chị xin lỗi. Em nghe người ta nói trên mạng có dịch vụ tảo mộ thuê. Em muốn gọi họ đến tảo mộ cho mẹ em. Bà ấy cô đơn lẻ loi nằm dưới đất, thực sự rất đáng thương.

    Chị xin lỗi, em đừng khóc. Tại sao phải đặt trên mạng chứ? Tự em có thể đi mà. Em không được rời khỏi khách sạn còn gì. Không sao đâu. Chị nói với Tạ tổng một tiếng rồi chị đi cùng em. Chị về bàn giao công việc. Dù sao giờ vẫn còn sớm

    Chúng ta chắc có thể đi ngay được thôi. Đợi chị làm xong có khi nào sẽ muộn lắm không? Không sao đâu, không sao đâu. Chúng ta có thể đạp xe trước, sau đó bắt xe buýt, như vậy nhất định có thể đến kịp.

    Em đến sảnh khách sạn đợi chị, chị sẽ xong ngay thôi. Em đợi chị nhé, đợi nhé. Sảnh khách sạn nhé. Xong rồi. Bây giờ chúng ta có thể đi được rồi. À… Mắt em đột nhiên không được khỏe lắm. Sao vậy? Không sao chứ?

    Em đã nhỏ thuốc chưa? Không thì bây giờ chúng ta đến bệnh viện luôn. – Đi bệnh viện. – Không sao. Em ngủ một giấc là khỏe thôi. Chắc em không gặp được mẹ rồi. Chị có thể đi thăm mẹ giúp em không? Đây là địa chỉ. Chị giúp em?

    Làm ơn đi mà. Được thì được, nhưng mà lẽ nào em không muốn gặp mẹ mình, không muốn nói chuyện với bà sao? Mắt em thật sự rất khó chịu. Hơn nữa em cũng không muốn để mẹ em nhìn thấy bộ dạng bây giờ của mình. Em đừng khóc, em đừng khóc.

    Chị giúp em, giúp em. Chị đi giúp em. Em đừng khóc. Em khóc là mắt lại không ổn đâu. Thế này, chị đi giúp em, sau đó chị nói với mẹ em bây giờ em rất ổn để bà yên tâm được không? Cảm ơn chị Nhạc Nhiên. Yên tâm đi. Alo, Tạ tổng.

    Đầu em có vấn đề sao? Tại sao lại tự biến mình thành thế này? Tạ tổng, may mà anh đến. Bây giờ sắp tối rồi chúng ta mau đi thôi. Đây là địa chỉ, đi thôi. Không đi, chúng ta về khách sạn. Tại sao phải về khách sạn?

    Bây giờ chúng ta đến nơi này đi. Anh biết không, trước khi anh đến em đứng đây xin đi nhờ mà chẳng ai chịu, may mà anh đến rồi. Em ngốc à? Não bị úng nước à? Sao anh lại mắng em vậy? Anh đừng mắng em.

    Chúng ta phải nhanh lên, nếu không sẽ không đến kịp mất. Tại sao em lại tin lời của Trần Quốc Đống chứ? Gì chứ? Em hứa với Quốc Đống là sẽ đi thăm mẹ em ấy hôm nay là ngày giỗ của mẹ em ấy. – Không đi. – Mau…

    Về khách sạn. Tại sao, tại sao vậy? Anh muốn hỏi tại sao em lại muốn đi? Em là đứa ngốc à? Sao em lại dễ dàng tin lời người khác như vậy? Bởi vì nó giống em, vì nó cũng không có mẹ giống như em.

    Bởi vì em thấy nó như nhìn thấy chính mình. Bởi vì không có mẹ, sống cùng người bố không giỏi ăn nói, cho nên nó không chịu mở lòng mình, không muốn giao lưu với người khác. Em nhìn thấy nó giống như nhìn thấy mình trước kia. Lý do này được chứ?

    Lý do này đầy đủ rồi chứ? Đi thôi. Hôm nay không phải ngày giỗ của mẹ nó. Nó lừa em đấy. Anh vừa gọi điện đến trại tạm giam hỏi Trần A Lai. Đợi anh một lát. Quần áo anh bảo họ chuẩn bị trước đấy. Em đi tắm đi.

    Anh gọi suất cháo lát nữa ăn nhé. Có cháo rồi. Lại đây ăn đi. Em đi đâu thế? Nhạc Nhiên, sao cô lại đến đây? Cô sao vậy? Sao chân cô lại bị thương vậy? Không sao. Xảy ra chuyện gì thế? Tại sao em lại nói dối?

    Tạ tổng, cô ấy làm sao vậy? Cô về trước đi. Nhưng mà… Không sao, ở đây có tôi rồi. Về trước đi. Vâng. Tại sao em lại nói dối? Trần Quốc Đống. Đã làm rồi thì đừng trốn tránh. Không phải em tự nhận mình chín chắn sao?

    Vậy thì dũng cảm đối mặt đi. Đối mặt thì đối mặt. Lại sợ hai người chắc. Em đã nói dối đấy, thì làm sao? Ai bảo chuyện gì hai người cũng quản lý em. Chị là nhân viên phục vụ, chứ có phải mẹ em đâu. Sao em phải nghe chị chứ?

    Chị Nhạc Nhiên làm như vậy là vì muốn tốt cho em. Tốt cho em? Đừng tưởng em không biết hai người đã làm gì bố em. Hai người thấy áy náy nên mới giả vờ đối tốt với em còn gì. Nếu em đã biết rồi thì anh chị cũng không giấu nữa.

    Đúng vậy. Chính tay anh chị giao bố em cho cảnh sát đấy. Nhưng em cũng không thử nghĩ xem. Ông ấy làm vậy là vì ai? Rốt cuộc thì ai mới phải áy náy? Em có thể bất mãn với chị nhưng xin em đừng lấy người mẹ đã mất của em ra

    Để đùa chị được không? Em có biết rằng nếu bà ấy mà biết thì sẽ đau lòng nhường nào không? Phải. Em có tài hội họa, mọi người đều biết. Nhưng em chưa từng biết trân trọng. Có tác dụng gì chứ? Mắt em không thể khỏi được nữa rồi,

    Không thể khỏi được nữa rồi. Em nhìn đồ vật sẽ có nhầm lẫn về màu sắc. Em không vẽ được nữa rồi. Nhầm lẫn màu sắc thì đã sao? Lúc đầu tại sao em lại học vẽ? Chỉ là để cho người khác xem sao? Thế giới này chính là điều mà em thấy.

    Không ai định nghĩa cho màu sắc cả. Điều mà em thấy chính là dáng hình của thế giới. Em nên vẽ nó ra như đúng những gì em thấy. Em thành thật vẽ nó ra thì đã sao? Thế nào? Em vẫn ổn chứ? Vừa nãy có phải em hơi quá đáng không?

    Anh thấy em làm rất đúng. Đã đến lúc để nó nhìn rõ hiện thực rồi. Thực ra em rất hiểu cho con bé. Đối với một cô bé đang ở tuổi thanh xuân người mẹ thực sự rất quan trọng. Năm đó nếu không phải em gặp được các cô và các chị

    Đối xử tốt với em ở khách sạn, nói không chừng bây giờ em còn ác liệt hơn nó nữa. Nó theo đuổi thần tượng, cũng như một sự ký thác. Đặc biệt là khi biết được mắt mình nhìn không rõ, biết được ước mơ của mình không thể thực hiện,

    Vì vậy mới ủng hộ ước mơ của người khác hết mình. Em có thể hiểu được cảm giác của nó lúc này. Cũng giống như sự cố chấp của em với danh hiệu Chìa Khóa Vàng sao? Cũng kiểu vậy.

    Bây giờ em ngày càng có thần thái của Chìa Khóa Vàng rồi đấy. Anh cũng sẽ ủng hộ ước mơ của em hết mình. Thật sao? Bởi vì em luôn tạo cho anh những niềm vui bất ngờ. Có Chìa Khóa Vàng như em cũng rất kích thích đấy. Anh uống đi.

    Em đi trước đây. – Vẽ tranh ngoài trời? – Đúng vậy. Anh bấm đốt tay xem ngày hôm nay là ngày tốt để vẽ tranh ngoài trời. Vẽ tranh ngoài trời mà còn phải xem ngày sao? Đương nhiên rồi. Ánh sáng, nhiệt độ, không khí đều có ảnh hưởng nhất định

    Tới linh cảm sáng tác của họa sĩ. Vậy thì chúc hai người thuận lợi nhé. – Em không làm phiền nữa. – Đợi đã. Chúng ta phải đi cùng nhau. Nhưng mà em vẫn đang trong giờ làm việc. Chị cũng là một phần trong linh cảm sáng tác của họa sĩ đấy.

    Không có chị giám sát em, lỡ như em chơi điện thoại thì sao? Đi thôi. Nhưng mà chị còn phải làm việc nữa. – Chị… chị vừa mới. – Đi thôi. – Hôm nay chị nhiều việc lắm. – Đi thôi, đi thôi, đi thôi.

    Alo, trợ lý Mia. Sắp xếp cho Nhạc Nhiên nghỉ phép nhé. Anh thấy điện thoại vừa có lợi, lại vừa có hại. Anh cho rằng lợi nhiều hơn hại. Cái này hoàn toàn phụ thuộc vào người sử dụng. Cũng giống như Nhạc Nhiên không cho anh dùng điện thoại

    Vì vậy anh không thể xem định vị. Không xem được định vị rất dễ rẽ nhầm đường. Dễ rẽ nhầm đường tức là dễ lạc vào nơi đồng không mông quạnh. Tại sao chứ? Bởi vì bản đồ đang nằm trong tay em. Nếu anh không muốn thì có thể để em lái.

    Em là hạt giống tốt của một tay lái phi thuyền, nhưng lái xe thì bỏ đi. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra trước khi trời tối chúng ta sẽ tới nơi. Trên đường còn có thể ngắm hoàng hôn nữa. Nhạc Nhiên, anh cảm thấy lãng mạn thay em. Không chắc đâu.

    Không có điện thoại chẳng phải chúng ta vẫn xuất phát đấy sao? Này, Quốc Đống thế giới này rất rộng lớn. Đừng cứ dán mắt vào màn hình điện thoại mãi thế. Anh không cần phải dạy em để lấy lòng chị Nhạc Nhiên. Anh… Em

    Làm không khí trở nên có một chút gì đó ngại ngùng rồi đó. Anh đừng che giấu nữa được không? Trực tiếp một chút không được sao? Ở gần đây có trạm xăng nào không? Gần đây không có trạm xăng nào cả. Vậy thì xong rồi. Hết xăng rồi sao?

    Trước khi đi anh không kiểm tra sao? Có xăng hay không anh cũng không biết mà đã đi rồi. Anh… Anh cái gì mà anh? Anh định bao giờ mới tỏ tình? Tỏ tình cái gì? Em đừng nói linh tinh. Anh đã rõ ràng như vậy rồi người không nhận ra

    Chỉ có mình chị Nhạc Nhiên thôi. Trẻ con như em sao cái gì cũng biết thế? Đi về phía bắc rồi rẽ trái. Vậy em cảm thấy anh có thể thành công không? Chắc 80-90%. Nhưng mà trước đây anh thử tỏ tình và thất bại rồi. Bây giờ anh hơi ám ảnh

    Hơi sợ hãi một chút. Nếu như vậy thì không thành công được rồi. Em nói linh tinh gì vậy chứ? Em tìm được rồi. Em thông minh quá mà. Được, em đợi một lát sắp xong rồi. Chú ơi. Rẽ phải. Xong chưa vậy? Được rồi, được rồi.

    Lát nữa chúng ta sẽ đi thẳng từ đây. – Xong rồi. – Được. Là thế này hôm nay chúng tôi ra ngoài vội quá không mang theo tiền. Vì thế ngày mai chú đến địa chỉ ghi trên này tôi sẽ trả gấp đôi. Không được. Chú đợi tôi một lát.

    Đưa tiền đi. Cái này… Chỗ tiền còn lại, sáng mai chú tới tôi sẽ trả gấp ba. Được. Cảm ơn, cảm ơn. Chú đi thong thả. ♫Bên kia cầu vồng♫ ♫Khoảnh khắc tay nắm tay♫ ♫Muốn mở lời nhưng chẳng biết nói sao♫ ♫Dựa sát bên nhau♫ ♫Mỉm cười thật ngọt ngào♫

    ♫Thu cả thế giới vào giữa những ngón tay♫ ♫Không ngừng nhớ về hình bóng của em♫ ♫Anh giả bộ như không chú ý♫ ♫Nhưng lại hy vọng rằng♫ ♫Em bỗng xuất hiện ở giây kế tiếp♫ Em vẽ cái gì vậy? Đầu gối anh vẽ còn đẹp hơn em.

    – Ở đây phải như vậy mới được. – Đừng, đừng có động vào em. Cái đó. Em thừa nhận năng khiếu vẽ của em hơi kém một chút xíu. Vậy anh vẽ đẹp đến đâu chứ? Để em xem xem. Không được. Anh còn chưa vẽ xong.

    Chẳng phải anh nói anh vẽ đẹp hơn em sao? Không được. Em muốn xem. – Còn chưa vẽ xong mà. – Cứ muốn xem. Làm phiền em rồi. Vẽ thì vẽ, anh vẽ em làm gì? Từ chỗ anh nhìn ra chỉ có thể nhìn thấy gương mặt của em thôi.

    Chẳng phải em nói phải vẽ thứ mình nhìn thấy sao? Trong mắt anh, chỉ có em. Chúng ta đi về thôi. Sắp mưa rồi. Làm hỏng cả không khí. Nắng to như vậy sao có thể mưa được chứ? Nhạc Nhiên. – Em từ từ thôi. – Tạ Phạn Vũ.

    Không phải anh bảo hôm nay là ngày tốt đi vẽ tranh sao? Quốc Đống. Mau đội mũ lên, lên xe trước đã. Mau lên. Sao em còn không lên xe đi. Đưa… đưa tay. Đưa đồ cho em. Em kéo anh đi. Đúng là kiểu cách. Em không sao chứ? Em không sao.

    Chẳng phải anh nói anh xem ngày rồi sao? Anh đúng là buồn cười. Đi thôi. Hết… hết xăng rồi. Sao lại hết xăng nữa. Sao cái xe rách của anh mới đi có tí đã hết xăng rồi vậy? Ai kêu em ra ngoài không mang điện thoại chứ?

    Mang theo mỗi 20 tệ chẳng phải xài nhoáng cái là hết sao? Chỉ biết lý do lý trấu anh giỏi thật đấy. Anh muốn ở bên chị Nhạc Nhiên lâu hơn nên cố ý sao? Vậy thì anh cũng không cần phải dẫn theo

    Cái bóng đèn sáng choang vướng víu như em làm gì. Rắn. – Sao vậy? – Làm sao bây giờ? Đó là rắn độc. Mau cứu chị Nhạc Nhiên đi. Nếu không chị ấy sẽ chết mất. Anh từng xem trên phim. Anh làm gì vậy Tạ Phạn Vũ.

    Anh làm gì vậy? Vậy mà không nhìn ra sao? Anh ấy đang cứu chị đó. Tiêu rồi, tiêu rồi. Bây giờ anh ấy cũng sắp chết rồi. Anh không được chết đâu, Tạ Phạn Vũ. Nếu anh chết rồi, nếu anh chết rồi thì khách sạn phải làm sao chứ?

    Chị đừng rối, anh ấy đang cứu chị mà. Như vậy sẽ giảm tuần hoàn máu ngăn độc xâm nhập vào trong cơ thể. Lời thoại của anh anh có thể tự nói được không? Anh im đi, anh trúng độc rồi, tốt nhất là anh ngồi im đi.

    – Không được chết. – Đứng lên. Anh làm gì vậy, Tạ Phạn Vũ? Em tự đi được. – Đợi em với. – Mau thả em xuống. [Cấp cứu] [Đề phòng trơn trượt] Em đã nói là chị không sao mà. Làm em một phen hú hồn. Chúng ta đi thôi.

    Em không sao chứ? Em không sao, chúng ta đi thôi. Vậy thì tốt. Anh có chuyện… Nhạc Nhiên. Anh sắp không xong rồi. Bác sĩ vừa mới kiểm tra cho anh, lát nữa sẽ có kết quả kiểm tra thôi. Không sao đâu, anh đừng lo lắng nữa.

    Người bị bệnh nan y thường được nghe những câu như vậy. Em không cần an ủi anh. Anh nói linh tinh gì vậy? Anh đừng nghĩ linh tinh. Nhạc Nhiên. Anh có chuyện muốn nói với em. Anh nghỉ ngơi trước đi. Nhưng mà anh thực sự có chuyện muốn nói với em.

    Không sao đâu, không sao đâu. Không phải, Nhạc Nhiên. Anh có chuyện muốn nói với em. Được rồi, được rồi, anh nói đi. Anh… Anh vẫn chưa có cơ hội bày tỏ tâm ý của mình với em. Không phải là anh sợ hãi, cũng không phải là không muốn chịu trách nhiệm

    Mà lùi bước. Chỉ là anh đang tìm một cơ hội thích hợp nhưng mà anh vẫn chưa tìm được. Nhưng nếu hôm nay anh không nói thì anh sợ cả đời này anh không có cơ hội nữa. Anh… Anh thích em. Đến lượt em rồi. Em làm sao? Nếu như

    Nếu như anh vẫn có thể sống tiếp, em có bằng lòng ở bên anh không? Em đi tìm bác sĩ cho anh. Em trả lời câu hỏi của anh đã. Được, được, được, em đồng ý với anh. Anh thỏa mãn lắm rồi. Anh có thể yên tâm đi rồi. Bác sĩ đến rồi.

    Bác sĩ Mã. Là tôi. Y tá Ngưu. Hai người giấu khách sạn làm thêm ở đây à. Tạ tổng. Ở khách sạn mới là việc làm thêm của chúng tôi. Tôi là bác sĩ chuyên khoa ở đây, thỉnh thoảng đến khách sạn thay ca. Vậy ư?

    Phòng y tế ở khách sạn chúng ta có ba bác sĩ thay phiên chữa trị. Đúng rồi, Tạ tổng. Anh không có vấn đề gì hết. Con rắn đó không có độc. Hệ tiêu hóa và thực quản, khí quản chúng tôi đều kiểm tra rồi. Tất cả đều bình thường.

    Hay anh há miệng ra để tôi khám cho anh. Chảy máu nướu răng. Về xịt cho anh ít nước dưa hấu là được. Hay là không làm phiền hai người nữa. Vừa rồi anh dùng bao nhiêu sức trên chân chị ấy vậy? Miệng hở ra hết rồi kìa. Đi thôi.

    Anh mệt quá, cả người không có sức lực. Anh có đi hay không đây. Anh không có sức. Vậy anh nghỉ ngơi đi. Không cần. Chuyện em vừa đồng ý với anh còn tính không? Em vừa đồng ý với anh chuyện gì? Con người này,

    Tốt xấu gì anh cũng cứu em một mạng. Vậy ư? Có phải em cũng nên làm theo truyền thống không. – Em đột nhiên mất trí nhớ rồi. – Em không được nuốt lời. Em quay lại cho anh. Ôi tình yêu sao cứ mãi là tình yêu nhạt nhẽo thế.

    Sau khi về em phải hạn chế chơi điện thoại đấy. Được rồi, mọi người tiễn đến đây thôi. Bao nhiêu ngày rồi, em không xem có người quan trọng nào liên lạc với em ư? Không quan trọng. Giây phút này mới là quan trọng nhất. Cảm ơn mọi người,

    Mọi người đã giúp em đánh bại điện thoại. Về học tập cho tốt. Khi nào nghỉ hè chào mừng em đến đây bất cứ lúc nào. Quả nhiên, tình yêu khiến con người trở nên dịu dàng. Đúng rồi, em có món quà muốn tặng cho mọi người. Của anh. Cảm ơn.

    Của chị. Cả của chị nữa. Cảm ơn. Của anh. Cảm ơn. Của anh. Vẽ đẹp quá. Anh xem, có giống không? Vẽ đẹp lắm. Của anh. Cảm ơn. Giữ kỹ nhé. Lỡ đâu sau này em nổi tiếng mọi người còn có thể bán với giá tốt. Được rồi, em đi đây. Bye bye.

    – Bye bye. – Bye bye. Bye bye. Vậy em nhất định phải nổi tiếng đấy. Nhất định phải làm họa sĩ. Yên tâm đi, em nhất định sẽ làm vậy. Bye bye. Bye bye. Rảnh thì về thăm bọn chị. Hôm nay triệu tập mọi người đến đây

    Là để bàn bạc công việc cần xử lý sau khi đại hội y học 200 người bị hủy bỏ. Bộ phận thu mua đã mua thực phẩm hai ngày sau sẽ được đưa đến khách sạn. Làm sao xử lý chỗ thực phẩm này?

    Nhạc Nhiên ở bộ phận lễ tân có một đề nghị mọi người nghe thử xem có được không. Cố lên. Đến mùa hè mọi người đều muốn chơi các hoạt động trên nước để giải tỏa nóng bức. Vậy nên mùa hè sẽ có rất nhiều công viên nước mở cửa.

    Căn cứ vào điều này, tôi nghĩ sao chúng ta không tổ chức một lễ hội suối nước nóng. Lễ hội suối nước nóng? Đề nghị này… Đề nghị này hay lắm. – Phải đó. – Phải. Tôi cũng thấy khá hay. Thật ra mấy năm nay khách sạn vẫn luôn tổ chức

    Các hoạt động với chủ đề là suối nước nóng, nhưng rất ít khi làm vào mùa hè. Bởi vì mùa hè rất nóng nực, sẽ chẳng ai đến ngâm suối nước nóng cả. Nhưng thật ra chỉ có những người trong nghề mới biết ngâm suối nước nóng vào mùa hè

    Mới là cách giải tỏa nóng bức hiệu quả nhất. Ngâm cả người trong suối nước nóng, lỗ chân lông mở ra giải tỏa nhiệt lượng của cơ thể ra ngoài, mát mẻ sảng khoái như ăn kẹo bạc hà vậy. Tôi tin rằng, mọi người đều trải nghiệm cảm giác này rồi.

    – Đúng, nói đúng lắm. – Đúng. Phải. Dự án được yêu thích nhất của khách sạn ZAD chúng ta chính là dự án dưỡng da hợp tác với XiaomiHu. Rất nhiều khách nữ vì điều này mới đến khách sạn. Căn cứ vào điều này, tôi nghĩ

    Sao chúng ta không thể tiến hành một cuộc hợp tác liên ngành, tạo ra một khu cấp nước riêng của XiaomiHu, để các vị khách sau khi ngâm suối nước nóng có thể đắp một miếng mặt nạ thật xinh đẹp

    Sau đó tận dụng hệ thống sương lạnh giảm nhiệt độ của chúng ta, thay đổi suy nghĩ mùa hè ngâm suối nước nóng rất nóng bức của họ, tạo nên một ngày hội suối nước nóng mùa hè mát mẻ. Em đang làm gì vậy. Không đến mức ấy chứ.

    Sao lại không đến mức ấy? Chỗ này đông người lắm. Hơn nữa theo yêu cầu của anh, khắp nơi đều là máy quay không góc chết. Đây là nơi duy nhất khó quan sát đấy. Bây giờ cuối cùng anh cũng hiểu thế nào là mua dây buộc mình rồi. Ăn cơm.

    Phong phú quá. Ăn đi. Cho anh miếng thịt. Cho em. Anh làm gì vậy? Người ta yêu đương toàn đút qua đút lại. Anh muốn em đút cho anh. Em không muốn. Không được, đút cho anh. Em, trả cho anh. Ghê quá. Anh phải lấy lại thịt của anh. Trả cho anh.

    Anh muốn chơi trò đấu đũa với em à. Trả cho anh. Em cũng khác người thật đấy. Bình thường trong không khí lãng mạn thế này hoàn cảnh thư thái thế này còn có bạn trai đẹp trai thế này, không phải nên nghe mấy ca khúc lãng mạn ư? Em lại đi

    Nghe tấu nói. Mau im đi. Đây là truyền thống tốt đẹp bố em đã dạy em từ nhỏ. Sắp đến đoạn hay rồi. Buồn cười quá. Sao vậy? Có muỗi. Không sao, tiếp tục, tiếp tục. Khoan đã. – Tạm dừng một chút. – Làm gì vậy? Lại sắp đến đoạn hay….

    Anh làm gì vậy? Tuy máy quay ở đây khó quan sát nhưng cũng không phải hoàn toàn không có góc chết, anh kiềm chế đi. Em cảnh cáo anh. Em cảnh cáo anh một lần nữa. Em vẫn cảnh cáo anh. Làm gì vậy? Anh có nhóm máu B, rất hút muỗi

    Để muỗi đốt anh. Vừa rồi cái đầu của em nghĩ gì thế. Em không nghĩ gì hết. Chúng ta nghe tiếp đi. Đưa đây. Điện thoại của anh reo kìa. [Năm phút sau] [gặp ở quán bar.] Điên à. Giờ này hẹn gì mà hẹn. Không biết tôi đang yêu đương à.

    Không phải lại theo dõi chúng ta ở chỗ nào đấy chứ. Ai? Sao thế? David, bảo anh năm phút sau đến quán bar. Vậy anh mau đi đi. Anh không đi. Anh ta bảo anh đi thì anh đi à, mất mặt lắm. [Có chuyện cần bàn, tôi đợi anh.] Chuyện gì vậy?

    Kỳ kỳ quái quái, thần thần bí bí. Em thấy anh hãy mau đi đi. Hiếm khi David tìm anh. Hơn nữa muộn thế này còn hẹn gặp anh chắc chắn là có chuyện gì đó quan trọng. Anh đi đi. Cái này, em giữ lại. Ngày mai hai chúng ta lại cùng nghe.

    – Anh không đi. – Đi đi. Không đi. Đi đi. Từ đây đến quán bar chỉ mất bốn phút hai mươi giây. Anh vẫn có thể ngồi đây bốn mươi giây nữa, có thể ở bên em thêm giây nào hay giây nấy. – Nhưng mà anh… – Im lặng.

    Nhìn anh. Sao hả? Không đến muộn chứ? Sao không có ai vậy? Hôm nay tôi bao quán. Có qua có lại. Lần trước anh mời tôi, lần này tôi mời. Nói đi, có chuyện gì? Lại nữa? Lần này là thật. Vậy lần này là tại sao?

    Trước đây anh đến trại tạm giam gặp Trần A Lai rồi. Hẳn là anh rất rõ chuyện mất điện lần trước không hề đơn giản như bề ngoài. Trần A Lai từng nói với tôi một người phụ nữ gọi điện cho anh ta và sai khiến anh ta làm vậy.

    Lẽ nào anh chưa từng nghi ngờ tôi ư?