Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 12 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thực Tập Sinh Khách Sạn] [Tập 12] Em chưa từng thích anh sao? Em không biết. Em chưa từng nấc với anh. Em… Phục vụ trước đã rồi trả tiền sau. Trận Thập Tự này đại diện cho chướng ngại vật.

    Chỉ những mâu thuẫn và trở ngại đang gặp phải của vấn đề được hỏi đến. Và một số tình tiết bất ngờ không ngờ đến. Vấn đề vừa nãy của cậu là gì ấy nhỉ? Khi nào tôi mới được kết bạn wechat với Ninh Giai Giai?

    Cậu vẫn chưa có wechat của cô ấy sao? Tôi có chứ. Chỉ là cô ấy chưa đồng ý. Thôi được, thôi được. Cậu bỏ cuộc đi. Toàn là trở ngại thôi. Cô ấy vốn không thích cậu. Cái anh này sao anh chỉ biết tạt gáo nước lạnh vào tôi thế? Đại Hải.

    Lấy cho tôi một ly loại mạnh nhất. Có chuyện vui có khác, quả nhiên trông khác hẳn. Chuyện vui gì? Không phải cậu tuyên bố sẽ kết hôn với Nhạc Nhiên sao? Ai nói vậy? Cô ấy nói. Cô ấy còn đặc biệt mở một bữa tiệc nữa. Đợi đã.

    Anh không biết sao? Giấu cậu, muốn cho cậu một bất ngờ. Cao tay thật. Không phải, anh… Các anh chắc chắn chứ? Chắc chắn. Tất nhiên là chắc chắn rồi. Nhưng cô ấy… Vừa nãy cô ấy… Cô ấy rất lạnh nhạt với tôi. Cô ấy đang trêu cậu thôi.

    Đầu tiên là lạnh nhạt sau đó lại cố ý tiết lộ tin tức cho cậu. Chiêu này gọi là lạt mềm buộc chặt. Có lý lắm. Tôi còn bảo, tại sao cậu ta thích cô ấy đến vậy. Nhạc Nhiên chúng ta giỏi thật. Anh nói xem có phải Giai Giai

    Cũng dùng chiêu đó với tôi không? Cô ấy thích tôi từ lâu rồi, có đúng không? Không phải. Cậu nghĩ nhiều rồi. Ngoài ra, David. Lần này trông có vẻ như Nhạc Nhiên chủ động nhưng trên thực tế là muốn cậu hành động trước.

    Cậu đừng để cô ấy thất vọng đấy. Bữa tiệc sẽ tổ chức khi nào? Tối nay. Cậu mau chuẩn bị đi còn kịp. Anh xem cho tôi lần nữa. Xem đi nào. Nào, nào, nào! Chẳng trách Nhạc Nhiên lại không đến bộ phận lễ tân.

    Thì ra là vì muốn tránh bị lời ra tiếng vào. Tốc độ nhanh vậy sao, có đáng tin không? Nếu là David thì chắc chắn đáng tin rồi. Chuẩn bị sẵn tiền đi. Tiền, tiền gì? Tiền ăn cỗ đó. Thằng nhóc này cũng thức thời đấy. Mời anh đi trước.

    [Lần này đến lượt anh rồi đúng không?] [Nào, uống, uống, uống.] [Được, được, được.] [Tôi uống, tôi uống.] [Nào, cạn nhé.] [Nào, nào, đến lượt anh rồi.] [Cô lắc cho đều nhé.] Lục Hạo. Nếu chúng ta không cùng một bộ phận, có phải sẽ ngày càng xa cách hơn không? Là sao?

    Kỳ lạ. Sao có đông người đến thế này? Không biết nữa. Nhạc Nhiên. Chúng tôi đã hát cả tối nay rồi. Sao nhân vật chính vẫn chưa đến? Nhân vật chính là ai? Thấy giám đốc David thì lập tức đưa đi ngay cho tôi. Rõ, Tạ tổng yên tâm.

    Tôi đảm bảo một con ruồi cũng không bay vào được. Khí thế đấy. Tôi… Tôi đã bỏ lỡ điều gì rồi sao? Không có. Không có, không có, Tạ tổng. Không có. Không có đâu Tạ tổng. Tạ tổng, sao anh lại đến đây? Tạ tổng, ngồi đi.

    Sao anh ta lại đến đây? Rót đầy nước ép. Nước ép, nào, nào. Nước ép là được rồi. Không thành vấn đề. Rót vào, rót vào. Nào, nào, chúng ta uống. [Không vấn đề gì.] [Uống nào, uống nào.] [Truyền thuyết quỷ quái gì đó, đột nhiên có một con bướm bay đến]

    [Anh đoán xem lần này tôi có được không?] [Tôi cảm thấy không phải.] Nhạc Nhiên. [Lại nào.] Cũng sắp đến giờ rồi. Sao David vẫn chưa đến? David. Vừa nãy là gì vậy? Dù sao cũng không phải ruồi. Xin chào, xin chào. Đáng yêu quá đi. Dễ thương quá.

    Thú vị thật đấy. Không sao chứ? Sao lại? Người đó là ai? Không phải người của chúng ta đúng không? Lôi ra ngoài, lôi ra ngoài. Tạ tổng, Tạ tổng. – Ngồi xuống đi. – Kéo ra ngoài. Anh xem nó đã nào. Người đó là ai vậy?

    Không phải là giám đốc David đó chứ? Rất có thể. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. – Nhạc Nhiên. – Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên, Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên, Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên, Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên, Nhạc Nhiên. Tạ tổng, Tạ tổng. Ngồi xuống xem kịch hay nào, ngồi xuống.

    Nhạc Nhiên, Nhạc Nhiên. Gì thế này? Nhạc Nhiên. Nhạc Nhiên. Rất nhiều năm trước, khi anh mới đến thành phố này anh đã giúp một cụ già nơi xứ lạ, ông ấy vì báo đáp anh đã tặng anh món đồ duy nhất trên người ông ấy. Ông ấy nói với anh

    Khi anh không có gì hết anh có thể đến bất kỳ phòng đấu giá nào trên thế giới này bán đi món đồ này. Nó sẽ thay đổi cuộc sống của anh. Chúng ta hát thôi nào. Chúng ta chọn bài hát nào. Nào, hát thôi, hát thôi. Tạ tổng.

    Chọn bài, chọn bài nào. Nào, chọn giúp tôi bài hát, nhanh lên. Về đây nào. Tạ tổng. Chọn giúp tôi bài “Chia tay vui vẻ” nhé. Tôi muốn nghe “Chia tay vui vẻ”. Ngồi xuống nào. Chia tay vui… Được, được rồi. Anh là ai vậy? Anh đứng dậy đi đã, đứng dậy đi.

    Chuyện gì thế này? Giám đốc David. Nhạc Nhiên. Xin em hãy nghe anh nói hết. Sau khi gặp được em anh phát hiện cuộc đời anh không cần có thêm bất kỳ thay đổi nào khác. Chiếc nhẫn này… Nhẫn, nhẫn kìa.

    Chính là thứ khi đó ông cụ đã tặng cho anh. Đó là chiếc nhẫn được làm bằng thiên thạch của một nhà thiết kế nổi tiếng người Nhật dành tặng vợ ông ấy. Tuy vợ ông ấy đã không còn nữa nhưng ông ấy hy vọng anh có thể

    Tiếp tục một tình yêu đẹp đẽ bằng chiếc nhẫn này. Chiếc nhẫn này là độc nhất vô nhị trên thế gian. Hiện giờ nó đang ở trên tay em anh hy vọng em hãy đón nhận tâm ý của anh. Đeo nó lên. Giữ chặt anh trong bàn tay em

    Cả đời này. Uống rượu, uống rượu nào. Ướt hết cả người tôi rồi. Không sao chứ? Quần áo tôi. Không uống nữa, không uống nữa. Tóc tôi cũng ướt hết cả rồi. Nhạc Nhiên. Hôm nay trước mặt tất cả mọi người anh hy vọng họ sẽ làm chứng cho anh.

    Em bằng lòng lấy anh chứ? Lấy anh ấy, lấy anh ấy. ♫Nghe anh nói, tay nắm tay♫ ♫Bước cùng anh♫ ♫Tạo nên cuộc sống ngập tràn hạnh phúc♫ Tạ tổng. David, cảm ơn tấm lòng của anh. Nhưng nó quá quý giá em không thể nhận được.

    Để so sánh với tấm lòng anh dành cho em nó chẳng là gì hết. Đeo nó lên đi. Em dị ứng với kim loại. Chiếc nhẫn làm bằng thiên thạch sẽ không gây dị ứng đâu. Em dị ứng nhất với thiên thạch. Lấy anh có được không?

    Có phải quá đường đột rồi không? Hay là em hãy suy nghĩ thêm. Đúng là rất đột ngột. Nhưng em thực sự xin lỗi anh. Đầu tiên em rất cảm kích anh đã dành tặng em món quà quý giá đến như vậy. Nhưng em là người không thích hợp nhất,

    Không xứng đáng nhất được sở hữu nó. Có ai có thể nói cho tôi biết rốt cuộc là chuyện gì, tình huống gì thế này? Tôi… ♫Đừng quay đầu lại ngày hôm qua♫ ♫Ngày mai sẽ cùng bước đến đầu bạc răng long♫ ♫Hôm nay em phải lấy anh♫ Cô không sao chứ?

    Giai Giai, đỡ cô ấy vào nhà vệ sinh. Giai Giai sao thế, mau đi nào. Mau mau. Từ từ thôi. ♫Lớn tiếng♫ ♫Cùng đi theo anh♫ ♫Cuộc sống♫ Hôm nay rất xin lỗi vì đã gây ảnh hưởng đến cuộc vui của mọi người. Vốn là muốn mọi người

    Cùng chứng kiến hạnh phúc của tôi. Nhưng không ngờ lại gây ra trò cười như vậy. Rất đáng tiếc. Mong rằng mọi người có thể nhanh chóng quên đi những chuyện không vui này. Hãy chơi hết mình đi. David, David. Cái này trả lại cho anh. ♫Tay nắm tay♫

    High lên nào. Không high trừ lương. High lên nào. Đây là bánh kem anh David đặt cho cô. Ăn bánh kem, ăn bánh kem. Ăn bánh kem. ♫Em có bằng lòng lấy anh không♫ Được, được. Ăn bánh kem. Nhạc Nhiên, lại đây ăn bánh kem nào. Nào, nào, nào! Mau, mau lên.

    Lại đây ăn bánh kem. Mau lên, Nhạc Nhiên. Bánh kem cầu hôn của David. Mau qua đây ăn bánh đi. Bánh ngon lắm. Quẩy lên nào! Để tôi đưa cô về. [Nữ Vương Giá Đáo] Không cần. Có tiện đường đâu. Muộn vậy rồi, một mình cô về không an toàn.

    Nhỡ xảy ra chuyện gì tôi biết giải thích thế nào? Có gì mà phải giải thích? Tôi là ông chủ. Anh còn biết mình là ông chủ cơ à? Ông chủ thì nên ở nơi của ông chủ chứ. Đừng có tùy tiện tham gia tiệc của nhân viên. May mà tôi tới,

    Nếu không sẽ bỏ lỡ mất một bất ngờ lớn. Anh đang cười trên nỗi đau của người khác đấy à? Có đi không? Bây giờ cô gọi xe cũng phải xếp hàng dài. Không cần, tôi tự đi bộ. Cũng có hơn 20 km chứ mấy. Đêm khuya thế này

    Cô một mình đi trên đường ngắm cảnh đêm cũng hay đó. Vả lại trông cô thế này chẳng ai dám lại gần đâu. Chậm thôi. Từ từ nào. Không biết uống mà còn uống nhiều. Hôm nay em muốn uống say đấy. Em muốn hỏi anh câu này. Em hỏi đi. Lục Hạo.

    Anh sẽ lấy em chứ? Anh trả lời đi. Anh sẽ lấy em chứ? Bây giờ, không phải lúc nói chuyện đó. Vậy thì bao giờ mới phải lúc? Anh không biết. Với điều kiện của anh bây giờ, kết hôn là quá sớm. Anh chưa có gì cả.

    Lại bị chuyển tới bộ phận suối nước nóng. Thế thì đã sao? Mọi người ai chẳng phải trải qua giai đoạn này. Nhưng anh nghĩ mình có thể vượt qua nó. Anh phải cố gắng hơn mọi người. Hồi học đại học, anh luôn là người học giỏi nhất lớp. Nhưng bây giờ,

    Mọi thứ không giống như anh tưởng tượng. Giám đốc David cần cù suốt mười mấy năm nhưng cuối cùng cũng bị thực tập sinh đá. Anh cũng vậy. Cuối cùng chúng ta đều sẽ giống nhau. Hạnh phúc cho người khác, còn mình chỉ còn lại đau khổ.

    Đó là kết cục của nhân viên khách sạn. Nhưng mà chẳng phải anh nói với em, phải dùng lòng nhiệt tình đối mặt với công việc và cuộc sống đó sao? Bây giờ sao… Anh đã không còn là anh của quá khứ rồi. Tô San. Anh đừng qua đây. Sau này,

    Chuyện của em không cần anh quan tâm nữa. Tô San Sao hả? Hôm nay vui chứ? Anh đi nhanh đi. Ngày mai tôi phải đi làm sớm. Ơ… Còn xăng mà. Anh nhanh lên đi được không? Để tôi xuống xem sao. Sao thế? Không mở được cửa xe rồi. Bác ơi.

    Bác ơi bên này. Bác ơi. Bên này. Bác ơi. Bên này. Bên này, ở đây. Ở đây có người. Đừng đi, đừng đi. [Mẹ,] [đây là lương tháng này.] [Hôm nay] [là sinh nhật con.] [Cảm ơn mẹ.] [Không cần đâu.] [Mẹ chăm sóc tốt cho mình nhé.] Tám mươi nghìn. Ù rồi, pháo.

    Cảm ơn nhé. Tại mày hết. Đồ sao chổi. Mau cút đi. Thứ xúi quẩy. Cửu điều. Đánh bài thì đánh đi. Sao lại trút giận lên con bé? Thua nên cay cú à? Bà nói ai đó? Ai cay cú? Bà nói lại xem nào. Tôi nói bà đấy sao nào?

    Có giỏi thì nói lại xem. Xem tôi có xé mồm bà ra không? Mẹ đừng đánh nữa. Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa! Thả ra! Mẹ! Mẹ đau không? Nhìn cái gì? Ghét nhất cái ánh mắt này của mày. Trông hệt như cái con hồ ly tinh kia. Mẹ!

    Còn nhìn? Mày còn nhìn? Này thì nhìn, này thì nhìn! Mẹ, con không dám nữa! Này thì nhìn, này thì nhìn! Hôm nay là sinh nhật của con. Mẹ đừng đánh nữa được không? Tự mua cái gì mà ăn đi. Cầm lấy. Cầm lấy! Có phải vẫn muốn ăn đòn không?

    Sao không có tín hiệu thế? Của tôi cũng mất sóng. Tôi ra ghế sau xem thế nào. Cô từ từ thôi. Đợi đi, đợi trời sáng, nhiều người đến sẽ có người thấy chúng ta thôi. Anh đưa điện thoại đây. Tôi xem rồi, không có sóng. Giai Giai, mọi người đi hết rồi

    Cô không sao chứ? Giai Giai. Cô không sao chứ? Tôi đợi cô mãi. Tôi còn tưởng cô rớt vào bồn cầu rồi. Giai Giai. Giai Giai. Giai Giai, đợi tôi đã. Anh đợi tôi làm gì? Sao cô khóc vậy? Ổn chứ? Không sao. Có chuyện gì buồn có thể nói với tôi.

    Tuy không giúp được gì nhưng tôi có thể chọc cô cười mà. Chúc mừng sinh nhật. Tôi thấy đã quá 12 giờ rồi. Nên là chúc mừng sinh nhật nhé. Sao anh lại biết? Đơn giản mà. Cô thổi nến rồi ước đi. ♫Mừng ngày sinh nhật của cô♫

    ♫Mừng ngày sinh nhật của cô♫ ♫Mừng ngày Giai Giai sinh ra đời♫ ♫Chúc cô sinh nhật vui vẻ♫ Giai Giai, tôi nghĩ… Tôi nghĩ chúng ta có thể… La Phi, em tìm anh à? Em quyết định rồi. Em muốn ở bên anh. Sao cơ?

    Không phải anh muốn ra nước ngoài điều trị sao? Vừa hay, sở trường của em là dưỡng sinh. Em có thể chăm sóc anh. Em đồng ý ở bên cạnh chăm sóc anh. Anh bằng lòng không? Trước đây em nghĩ. Em không có duyên với chuyện tình cảm.

    Em còn nghĩ cả đời này mình chỉ có thể là một thiếu nữ chỉ biết dưỡng sinh. Cho đến khi gặp được anh. Anh đã khiến em nhận ra hóa ra em cũng có thể yêu một người. Tuy là anh chỉ có thể nhớ em trong 24 giờ. Nhưng thật thần kỳ,

    Lần nào anh cũng có thể thích em lại từ đầu. Còn em, dù là bao nhiêu giờ đồng hồ, em vẫn luôn thích anh. Em muốn ở bên anh. Nhưng còn công việc của em thì sao? Em vừa mới được nhận chính thức mà. Trước đây em không tự tin

    Sẽ được nhận chính thức. Là anh đã động viên em. Giờ em được nhận chính thức rồi. Điều đó chứng minh em cũng rất ưu tú. Vậy là đủ rồi. Anh đã thay đổi mọi thứ của em. Em muốn được ở bên cạnh anh mãi mãi. Em muốn,

    Cùng anh trải qua từng 24 giờ. Có được không? Không được sao? Cô có muốn ra ghế trước ngồi không? Ghế trước rộng rãi hơn. Không cần, xa lắm. Dài như một năm ánh sáng ấy. Hay tôi thôi miên cô nhé? Anh im đi được không? Có phải trên xe

    Thiếu oxy không vậy? Tôi thấy khó thở quá. Chúng ta sẽ không chết ngạt trên xe đấy chứ? Tất nhiên là không. Thôi xong. Cô đừng nghĩ linh tinh nữa. Cùng lắm chúng ta chỉ đang hít lại CO2 của người kia đang thải ra thôi. Buồn nôn! Tôi hối hận quá.

    Ban nãy không ăn thêm vài miếng bánh. Tôi cũng đói quá. Không phải con gái các cô ai cũng thích ăn bánh kem sao? Tôi cũng có bảo tôi không thích ăn đâu. Là vì cái bánh kia là của David tặng à? Không ngờ hai người lại tiến triển nhanh vậy.

    Chớp mắt đã tiến một bước lớn luôn. Ai khiến anh quan tâm? Hay là cô đã ra hiệu điều gì cho anh ta? David là người sống rất thể diện. Không nhận được tín hiệu gì của cô thì anh ta sẽ không làm lớn vậy đâu. Chi bằng anh hỏi anh ấy

    Xong nói cho tôi đi. Vô vị. Cô có biết thiên thạch là gì không? Là viên đá rơi từ trên trời xuống. Có phải là từ một nơi rất xa bay tới không? Cái đó tôi không biết. Chắc là rất xa. Chưa biết chừng lúc rơi xuống

    Nó phải to như Trái Đất ấy. Trải qua những vụ va chạm không ngừng và sự thiêu đốt của tầng khí quyển, cuối cùng chỉ còn lại một chút xíu xiu trong tay David. Nói như vậy thì thứ đó thực sự rất quý giá đấy. Cũng rất có ý nghĩa.

    Chứng tỏ anh ta rất có tâm với cô. Cô phải đồng ý với anh ta mới đúng. Lạ thật đấy. Biết ngay cậu ở đây mà. Sao? Nào, đi với tôi. Làm gì thế hả? Cầu hôn tôi đi. Sao? Cầu hôn! Cầu hôn tôi đi.

    Cậu làm lại màn cầu hôn ban nãy đi. Tôi đã quá hiểu cậu rồi. Cậu ngoài việc uống rượu say, tự trách và điên cuồng làm việc, thì cậu chẳng tìm ra được cách nào để trút cảm xúc cả. Vì vậy tôi mới tới giúp cậu đấy.

    Cầu hôn thêm một lần nữa cho tôi. Bây giờ tôi chính là Nhạc Nhiên. Tôi sẽ nghiêm túc trả lời câu hỏi của cậu. Cho dù là bị từ chối thì cậu cũng phải dứt khoát bỏ cuộc đi. Nếu không nỗi đau này cậu sẽ không vượt qua được đâu.

    Anh đừng gây thêm chuyện nữa. Tôi không gây chuyện. Tôi… tôi đang nghiêm túc. Đại Hải, tôi cảm ơn anh. Nhưng mà bây giờ tôi không có tâm trạng này. Chính là vì không có tâm trạng. Càng không có tâm trạng thì càng phải nghĩ cách

    Để trút hết nỗi buồn này chứ. Cậu không đau lòng sao? Cậu không rối bời sao? Cậu như vậy ngủ một giấc tỉnh dậy ngày mai có thể trở lại thành chiếc Chìa Khóa Vàng ban đầu sao? Cậu đợi đấy. Đứng đây đợi tôi một lát. Nào.

    Chúng ta bắt đầu lại từ đầu. Em có yêu anh không? Em yêu anh. Anh còn chưa nói hết nữa. Anh nói đi. Thật ra… Trong lòng anh từ lâu đã có đáp án rồi. Anh biết là em không yêu anh, em vẫn luôn lừa gạt anh,

    Anh chỉ là một thần tượng của em có hay không cũng chẳng sao. Sao vậy? Đại Hải. Cảm ơn anh. Bây giờ tâm trạng tôi tốt hơn nhiều rồi. Thực ra cậu cũng không cần quá buồn bã. Dù sao trước tình yêu mọi hành động đều trở nên đáng yêu mà.

    Là nực cười chứ? Chẳng có ai cười nhạo cậu đâu. Cậu vẫn là cậu mà. Nếu như Nhạc Nhiên đồng ý với tôi thì tôi vẫn là tôi, nhưng tôi của bây giờ đã không còn là tôi của trước đây nữa. Ít nhất trong mắt mọi người,

    Tôi đã không còn là tôi của trước kia nữa. Cậu không cần để ý cái nhìn của người khác. Cậu vẫn là Chìa Khóa Vàng vạn năng mà. Đi đâu vậy? Về nhà ngủ. Ngày mai phải đi làm sớm. Tỉnh lại đi, tỉnh lại đi. Tỉnh lại đi, tỉnh lại đi.

    Tỉnh lại đi, tỉnh lại đi. Tỉnh lại đi, tỉnh lại đi. Anh gì ơi, anh không sao chứ? Không sao thì tốt. Không sao thì tốt. Gọi điện. Ngay lập tức. Ngay lập tức, mau lên. Tôi đi tìm người. Có cần ngủ thêm một lúc không? Không cần đâu.

    Tôi còn phải đi làm nữa. Hai người đang làm gì vậy? Cô ấy phải theo đuổi hạnh phúc của mình rồi. Tôi quyết định rồi. Tôi sẽ ra nước ngoài cùng với Thi Triển. Cái gì? Tình yêu có lúc thật khiến người khác kích động. Cô đấy,

    Chính là người từng kích động nhất đấy. La Phi, cô đã suy nghĩ kỹ chưa vậy? Đừng để sau này trở về lại giống như cô ấy nhé. Nếu như một ngày nào đó tôi chia tay thì tôi sẽ quay về và mở một tiệm mì. Cô thực sự nghĩ kỹ rồi sao?

    Nghĩ kỹ rồi. Trước đây tôi cứ nghĩ mình rất an phận, rất ham sống. Nhưng từ khi ở bên Thi Triển, trong lòng tôi chưa từng yên bình chút nào. Tôi cũng muốn trải nghiệm một tình yêu phải rơi lệ, đau lòng và tổn hại sức khỏe nữa.

    Bây giờ tôi mới có cảm giác là mình đang sống. Vậy bệnh của anh ấy thì sao? Nếu như anh ấy có thể nhớ được tôi thì tôi không thấy đó là bệnh. Nếu như một ngày nào đó anh ấy quên tôi đi, thì tôi hy vọng

    Ít nhất tôi vẫn nhớ được anh ấy. La Phi. Thì ra cô mới là đứa dũng cảm nhất trong bốn đứa tụi mình. Vì vậy, cô nhất định phải hạnh phúc đấy nhé. Nhất định phải hạnh phúc. Nhất định rồi. Cô nhất định phải hạnh phúc.

    Thỉnh thoảng nhớ gọi video cho bọn tôi nhé. Tôi sẽ nhớ các cô nhiều lắm. Tôi cũng nhớ cô. Hôm nay tổ chức họp gấp như này là muốn tuyên bố một chuyện. Trong khoảng thời gian vừa qua, thành tích của khách sạn đã tăng mạnh.

    Danh tiếng của khách sạn ngày càng được nâng cao. Được như vậy không thể không có sự nỗ lực của tất cả mọi người đang ngồi ở đây. Tôi đại diện cho khách sạn bày tỏ lòng cảm ơn tới tất cả mọi người. Ngoài ra,

    Vị trí tổng giám đốc cũng đã bỏ trống rất lâu rồi. Bây giờ cũng là lúc có người ngồi vào vị trí này. Tôi quyết định Tạ Phạn Vũ sẽ đảm nhận vị trí tổng giám đốc. Tình trạng của ZAD bây giờ mọi người đều nhìn thấy. Nói chung,

    Chúng ta là người một nhà, tôi hy vọng mọi người giúp đỡ vị tổng giám đốc mới của chúng ta. Giúp đỡ cậu ấy đạt được mục tiêu, không phụ sự kỳ vọng của mọi người. Được. Tổng giám đốc Tạ Phạn Vũ có lời nào muốn nói với mọi người không?

    Tôi không có gì để nói cả. Vậy được rồi. Không có chuyện gì nữa thì tan họp đi. Mọi người đi làm việc đi. Tôi nói cô nghe, Tạ tổng lên làm tổng giám đốc sao tôi cứ cảm thấy những ngày tháng sau này của chúng ta khó khăn sao ấy?

    Còn không phải sao? Nói không chừng một hôm nào đó lại cải cách, rồi lại thêm một nguyên tắc mới gì đó. Đúng là đau đầu. Tôi vẫn cảm thấy giám đốc David sẽ lên chức đó. Quả nhiên là cha con… Nhưng mà hổ phụ sinh hổ tử,

    Cũng chẳng có gì lạ cả. Đúng thế. Mấy người không hiểu thì đừng nói lung tung. Tạ tổng cũng không có ngồi mát ăn bát vàng đâu. Có chuyện gì mà anh ấy không đích thân làm đâu chứ? Nhạc Nhiên, cô sao vậy?

    Tạ tổng hay kiếm chuyện với cô nhất mà. Đúng đấy. Tôi công tư phân minh. Mấy người có lương tâm chút đi. Nhạc Nhiên. Này, cô ấy bị sao vậy? Cô ấy làm sao vậy? Chúng ta đã nói sai gì rồi sao? Sao cô ấy lại như vậy? Làm việc đi.

    Bây giờ con đã là tổng giám đốc của khách sạn rồi. Toàn thể khách sạn có bao nhiêu cặp mắt đang nhìn vào con. Mấy chuyện lá cải thì rất nhiều. Con cũng không cần để trong lòng đâu. Nếu như bố đã giao toàn bộ quyền lực cho con,

    Thì bây giờ con sẽ sử dụng quyền lợi của tổng giám đốc. Con sẽ sa thải David. Mấy chuyện lá cải mà bố nói đều là vì anh ta. Sa thải anh ta thì mọi chuyện sẽ được giải quyết. Con như vậy sẽ làm mọi người phẫn nộ đấy.

    David đã làm việc ở ZAD mười năm nay, có năng lực, lại trung thành. Điều này thì không có gì đáng nghi ngờ. Nhưng đây cũng là tai họa ngầm lớn nhất của anh ta. Bởi vì anh ta đã hiểu được môi trường làm việc,

    Cũng hiểu được quy tắc trong ngành nghề của mình. Nếu như giao quyền lực cho anh ta có thể anh ta ham muốn nhiều hơn thế. Nếu như không đưa anh ta sẽ dùng những nguyên tắc trong ngành để đối phó với bố.

    Hơn nữa anh ta cũng làm nhiều năm rồi. Tinh lực không như ban đầu nữa đâu. Con đã làm bảng so sánh thành tích của anh ta hai năm nay. Ở các bộ phận mà anh ta quản lý tỷ lệ khiếu nại đã tăng 2%? Hai năm tăng tỷ lệ khiếu nại

    Cũng là hai năm chúng ta đánh mất giải vàng. Tức là anh ta đã làm hết mức trong ngành rồi. Bây giờ anh ta đã đến giới hạn. Anh ta không thể có bất cứ đột phá nào nữa. Đối với chúng ta mà nói

    Đây cũng chính là sự lãng phí tài nguyên nhân tài. Hơn nữa, bây giờ còn có thay đổi mới này. Vị trí tổng giám đốc rơi vào tay con rồi, David chắc chắn đang rất oán giận. Bây giờ anh ta giống như quả bom hẹn giờ.

    Chúng ta buộc phải sa thải anh ta sớm. Con có thể suy nghĩ trên những góc độ này thực sự khiến ta rất ngạc nhiên. Ta cũng rất đồng tình. Nhưng mà… Nhưng mà cái gì mà nhưng mà? Chỉ cần bố đồng ý

    Thì những chuyện sau đó cứ giao cho con là được rồi. Alo. Bây giờ anh có rảnh không? Tới bar một lát. Đúng lúc tôi cũng có chuyện muốn nói với anh. Anh muốn từ chức sao? Nghĩ kỹ chưa vậy? Trên đơn từ chức

    Chẳng phải đã viết rất rõ rồi sao? Bởi vì không được làm tổng giám đốc sao? Đây chỉ là một nguyên nhân rất nhỏ thôi. Tôi không muốn lãng phí thời gian nghe nguyên nhân chính của anh. Vừa hay tôi cũng đang có suy nghĩ này. Anh muốn sa thải tôi?

    Trùng hợp thật đấy. Cảm ơn anh đã hiểu cho. Tôi cũng phải cảm ơn anh đã hiểu tôi như vậy. Sau này có chuyện gì cần giúp đỡ thì cứ nói. Dù sao chúng ta cũng từng là đồng nghiệp mà. Cảm ơn. Nhưng mà có chuyện này

    Tôi cũng muốn nói trước với anh. Nói đi. Có thể giúp được thì tôi nhất định sẽ giúp Người ở bộ phận lễ tân tôi sẽ dẫn theo hết. Làm việc nhiều năm mọi người đều có cảm tình. Vừa nghe nói tôi muốn rời đi không một ai muốn ở lại.

    Một lúc nữa họ sẽ tới bộ phận nhân sự làm thủ tục. Xem ra anh đã chuẩn bị trước rồi. Tất cả mọi chuyện đều phải có sự chuẩn bị chu đáo. Đây cũng là tố chất nghề nghiệp cơ bản nhất của một Chìa Khóa Vàng. Đúng rồi.

    Mấy người ở bộ phận buồng phòng và ẩm thực tôi cũng sẽ dẫn theo. Bây giờ là mùa cao điểm rất cần người rất khó tuyển được nhân viên. Anh vẫn nên mau chóng nghĩ cách gì đi. Tôi đi trước đây. Những điều nên nói tôi đã nói hết rồi,

    Dù sao cũng là đồng nghiệp với nhau mà.