Full | Triệu Chí Vĩ, Mã Mộng Duy | Thực Tập Sinh Khách Sạn Tập 06 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thực Tập Sinh Khách Sạn] [Tập 6] Trong video này, có lúc sẽ xuất hiện khuôn mặt của một người khác. nhưng rất khó phát hiện ra. Hơn nữa những sơ hở này xuất hiện khá nhiều trong video. Điều đó chứng tỏ đoạn video này

    Đã được xử lý bằng hiệu ứng thay đổi khuôn mặt. Có thật không vậy? Hiệu ứng thay đổi khuôn mặt? Qua cuộc điều tra kỹ lưỡng và căng thẳng của khách sạn chúng tôi, cuối cùng chúng tôi cũng tìm ra kẻ tình nghi. Bộ phận bảo vệ, đưa anh ta lên đây.

    Đến rồi, đến rồi kìa. Thôi Đại Nhẫn, bộ phận bảo vệ lợi dụng chức vụ cắt ghép video giám sát vu cáo hãm hại Nhạc Nhiên. Nếu không phải chúng tôi kịp thời phát hiện chúng ta đã đổ oan cho một nhân viên tốt.

    Xin hỏi anh đã làm đoạn video đó thế nào vậy? Chuyện cỏn con đó bỏ ít tiền là làm được thôi. Mục đích anh làm việc đó là gì? Tôi thấy bực bội, không công bằng. Cớ sao tôi phải làm bảo vệ cả đời?

    Cả đời bị người khác mắng chửi, gọi dạ bảo vâng. Mà có những người cũng chỉ vì đầu thai đúng nhà, mới sinh ra đã được làm ông chủ có thể tùy tiện đuổi việc người khác, thích làm gì thì làm. Tôi xin hỏi Tạ tổng,

    Những chứng cứ mà anh cung cấp hiện nay bao gồm cả nhân chứng này, có đáng tin không? Các bạn có thể không tin tôi, cũng có thể cho rằng đây chỉ là biện pháp xử lý khủng hoảng truyền thông. Nhưng chúng tôi đã báo cảnh sát.

    Cảnh sát sẽ điều tra rõ chân tướng sự việc. Ngoài ra, tôi hy vọng các bạn phóng viên vẫn sẽ tiếp tục theo sát vụ việc này trả lại sự trong sạch cho nhân viên này của chúng tôi. Rốt cuộc là chuyện gì đây?

    Có phải các anh đã bàn bạc trước cố ý bảo tôi xin lỗi trong buổi họp báo không? Rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy? Thả con săn sắt bắt con cá rô. Cô chính là con mồi của chúng tôi. Thông tin khách sạn mở họp báo đã được tung ra.

    Tôi nghĩ mục tiêu của bọn họ có lẽ không chỉ là cá nhân Nhạc Nhiên. Bởi vậy, kẻ đầu tiên đứng ra công kích khách sạn là khả nghi nhất. Tạ tổng, anh xem người này này. [Biết ngay là bọn chúng sẽ giở trò này mà.]

    [Có chuyện thì kéo thực tập sinh làm việc tạm thời ra gánh tội thay.] [Lừa đảo, gian thương.] Tốc độ cũng nhanh đấy chứ. Nhưng để lộ sơ hở rồi. Sơ hở gì vậy? Chúng ta nói Nhạc Nhiên là thực tập sinh lúc nào? Ôi trời! Siêu, đúng là rất siêu.

    Người này lại đăng một bài nữa. Chuyển dời khủng hoảng khách sạn lên một cá nhân, rõ ràng là muốn đánh lạc hướng dư luận, chuyển dời sự chú ý. Thậm chí còn hiểu rất rõ quy trình xử lý khủng hoảng truyền thông khách sạn

    Không phải hắn ta thì là ai được nữa? Theo dõi tài khoản của hắn ta. Được. Thế nào? Có cảm thấy thán phục trước IQ của tôi không? Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt sùng bái đó. Tôi biết tôi của thời khắc này vô cùng rực rỡ.

    Đồ đểu, đồ khốn kiếp. Cô sao thế? Đừng khóc! Cô làm sao thế? Tôi biết. Tôi biết các anh muốn bắt được tên hung thủ thực sự đứng đằng sau. Nhưng khi anh và David sắp đặt kế hoạch này có thể nói trước với tôi một tiếng không?

    Tôi thực sự tưởng rằng, tôi thực sự tưởng rằng mình đã bị khách sạn sa thải rồi. Tôi tưởng rằng các anh đều không tin tôi. Các anh xấu xa lắm, xấu xa lắm. Sao các anh có thể bắt nạt người khác như thế được? Không phải không cho cô biết

    Tôi sợ cô biết rồi lại không giữ bí mật được. Lỡ như bị Thôi Đại Nhẫn biết được thì công sức của chúng tôi sẽ đổ sông đổ bể hết. Tức là các anh vẫn không tin tưởng tôi. Các anh không hề tin tưởng tôi. Không phải không tin cô. Thôi vậy.

    Do tôi suy nghĩ chưa thấu đáo, tôi xin lỗi cô. Tôi xin lỗi. Anh cũng biết xin lỗi sao? Tôi, tôi… Sao tôi lại không biết xin lỗi chứ? Tôi xin lỗi cũng còn phải xem đó là ai nữa. Không phải ai tôi cũng xin lỗi đâu. Alo, cô Bạch.

    Nhận được tiền rồi. Ba trăm nghìn, không thiếu một đồng. Cô Bạch, cô cứ yên tâm đi. Ngày mai tôi sẽ xin thôi việc, rời khỏi đây. Tuyệt đối không nhắc đến cô với bất cứ ai. Con trai. Con xử lý chuyện này rất tốt. Quả nhiên là bố không nhìn nhầm con.

    Chuyện này không đơn giản như những gì bố thấy. Chuyện vẫn chưa kết thúc ở đó đâu. Là sao? Khách hàng làm cho công ty IT ấy nói với con, công nghệ video mà Thôi Đại Nhẫn sử dụng không hề đơn giản. Chắc hẳn đã tốn rất nhiều tiền. Hơn nữa,

    Kế hoạch của hắn ta vô cùng kín kẽ. Một gã bảo vệ cỏn con như hắn nếu không có ai đứng sau chỉ dẫn thì sao hắn ta có thể làm được đến mức đó? Có kẻ đứng sau? Lý do của hắn ta rất gượng ép. Nói là không công bằng, bực bội.

    Nhảm nhí. Có kẻ đứng sau, có thể là ai được chứ? Lẽ nào là cô ta? Chủ tịch. Không thể nào. Chủ tịch. Bố đang tự lẩm bẩm gì thế? Không có gì. Bố muốn nói là tuy mọi chuyện đã được làm sáng tỏ, nhưng sức nóng dư luận vẫn chưa giảm.

    Ảnh hưởng tiêu cực của việc này với khách sạn có lẽ trong thời gian ngắn không thể xóa bỏ được. Vậy chúng ta hãy tạo ra tin nóng hơn nữa để thay thế cho chuyện này. Các bạn phóng viên thân mến, qua sự việc lần này,

    Toàn thể ZAD chúng tôi đã rút kinh nghiệm xương máu nhận được bài học sâu sắc. Chúng tôi đã tiến hành kiểm tra cơ sở vật chất và tiêu chuẩn dịch vụ trong và ngoài khách sạn. Quả thực phát hiện ra một số vấn đề.

    Từ góc độ này có thể thấy, sự việc lần này cũng là một việc tốt đối với chúng tôi. Những tấm đệm này được phát hiện trong phòng khách sạn chúng tôi. Bên trong đã bị hư hại và quá cũ. Tuy không có mối nguy hiểm tiềm ẩn nào

    Nhưng sẽ ảnh hưởng tới chất lượng giấc ngủ. Trước giờ ZAD chúng tôi luôn thực hiện theo phương châm “đem đến cho khách hàng những ký ức hoàn hảo nhất” Thế nên việc này không được phép xảy ra. Tôi quyết định bắt đầu từ ngày hôm nay,

    Thay mới toàn bộ đệm để tạo nên ký ức hoàn hảo nhất cho khách hàng. Bao nhiêu đệm thế này. – Đúng đó. – Đúng đó. – Không phải chứ? – Không phải chứ? Đốt thật sao? Đốt thật rồi kìa. Đốt thật rồi. Tôi hy vọng ngày hôm nay

    Sẽ là bước ngoặt cho ZAD. Chúng ta phải nói lời từ biệt với ZAD cũ, tạo dựng một ZAD mới. Hay, hay lắm. Tốt quá. Anh định làm gì thế? Không phải cô nói cô hiểu rất rõ về đệm sao? Đây là một vài mẫu do bộ phận thu mua mua về.

    Cô thử xem. Nhân viên ngủ thử như tôi có tiền công cao lắm đấy. Anh trả bao nhiêu? Cô còn đòi tiền nữa sao? Tôi rất chuyên nghiệp. Hơn nữa mấy ngày nay anh hành hạ tinh thần và tra tấn tư tưởng tôi,

    Khó khăn lắm tôi mới rửa sạch được nỗi oan sao có thể nói ngủ thử là ngủ ngay được chứ? Nói đi, cô muốn cái gì? Muốn tiền sao? Đợi tôi nghĩ ra rồi sẽ nói với anh. Vậy cô mau thử đi. Được thôi. Cô đang làm gì thế?

    Thử đệm hình như không có bước này. Đừng có xen vào. Nhảy bật là vì muốn kiểm tra lò xo của đệm. Thế nào rồi? Cô… cô làm gì thế? Anh có làm sao không đấy? Người thiệt thòi là tôi mới đúng. Tôi thử đệm là phải cảm nhận đệm

    Bằng chính làn da trần của mình. Anh ở đây chắc chắn là tôi không thể cởi quần áo được rồi. Thế nên tôi chỉ có thể dùng cánh tay và phần da cổ lộ ra ngoài của mình để cảm nhận đệm thôi. Nghĩ nhiều rồi đấy. Thử xong chưa? Không được.

    Phần bên trong của tấm đệm này có một số thành phần phế liệu công nghiệp. Không được, tuyệt đối không được. Đến cả chất liệu bên trong cô cũng biết. Vì tôi có thể cảm nhận được những âm thanh không hài hòa bên trong đó. Tấm đệm này dễ chịu quá đi.

    Thiết kế của cao su ở tầng trên có độ đàn hồi cao, còn có thể khiến cơ thể giải tỏa áp lực. Lớp dưới cùng trộn xơ dừa. Nguyên liệu từ thực vật thân thảo tự nhiên. Độ thoáng khí cao. Nằm lên trên

    Có cảm giác sảng khoái như đang nằm trên bãi biển Hawaii. Cứ như cô từng đi Hawaii rồi vậy. Đúng là tôi chưa từng đến Hawaii. Nếu không tin anh có thể thử xem. Nhắm mắt vào. Có cảm thấy có một luồng gió khẽ thổi qua không?

    Bầu không khí tràn ngập hương lá cọ. Cứ như anh đang đắm mình trên bãi biển Hawaii. Trước mắt là một cô gái nhảy vũ điệu Hula đang tiến về phía anh. Nụ cười thân thiện của cô ấy khiến anh cảm nhận được sự ấm áp trong lòng mẹ.

    Tuy tôi từ nhỏ đã không còn mẹ. Cô… Từ nhỏ tôi đã theo bố vào Nam ra Bắc đi bán đệm. Thế nên tôi đã quá quen thuộc với những thứ này. Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ rồi. Quyết định chọn nó. Tôi biết tôi muốn thứ gì rồi. Cô muốn thứ gì?

    Đợt luân chuyển vị trí lần tới tôi muốn tới bộ phận lễ tân. Tại sao lại muốn tới bộ phận lễ tân? Chuyện lần này khiến tôi nhận ra trở thành một nhân viên khách sạn đạt chuẩn quan trọng đến thế nào. Bởi vậy tôi cũng muốn trở thành Chìa Khóa Vàng

    Như giám đốc David, thần tượng của tôi. Thế nên tôi muốn vào bộ phận lễ tân. Chỉ có trở thành giám đốc bộ phận lễ tân thì tôi mới có cơ hội được bầu chọn làm Chìa Khóa Vàng. Tạ tổng, rốt cuộc anh có đồng ý không vậy?

    Đừng làm phiền tôi thử đệm. Tấm đệm này rất dễ chịu, đúng không? Khiến anh có cảm giác như đang đắm mình trên bãi biển Hawaii. Anh không nói gì thì tôi coi như anh đã đồng ý rồi đấy. Tạ tổng cứ từ từ hưởng thụ nhé. Chào buổi sáng.

    Thời gian vừa qua sống trong khách sạn đã trải qua rất nhiều chuyện. của thực tập sinh khóa 2019] [Khách sạn nghỉ dưỡng suối nước nóng ZAD Cuộc họp luân chuyển công tác lần hai Tin rằng mọi người đã có hiểu biết nhất định về ZAD.

    Không biết rằng sự tò mò và phấn khích ban đầu có giảm bớt không? Ngành khách sạn chính là như vậy. Người trong ngành rất ít khi cảm nhận được niềm vui. Thứ họ có chỉ là những sự cố và khiếu nại không ngừng nghỉ.

    Nhưng các bạn vẫn rất may mắn. Hầu hết mọi người đều vượt qua vòng đánh giá thực tập đầu tiên. Những người được tôi đọc tên sau đây, Tiền Tiền, Nghiêm Đông, hai người bị sa thải. Sa thải. Tại sao? Đó là quyết định của Tạ tổng.

    Trong sự việc video lần này hai người đã có suy đoán và công kích ác ý nhất vào chính đồng nghiệp của mình, đồng thời trốn tránh một cách vô trách nhiệm nhất với công việc của mình. Chuyện của Nhạc Nhiên

    Liên quan gì tới thực tập sinh chúng tôi chứ. Đúng vậy, Nhạc Nhiên. Bình thường cô vẫn hay khua môi múa mép, cư xử thiếu đứng đắn cũng không phải chỉ một hai lần. Cô gây rắc rối lớn như thế cho khách sạn

    Còn liên lụy đến thực tập sinh chúng tôi nữa. Tôi mà là cô, thì đã sớm từ chức, không còn mặt mũi ngồi đây nữa rồi. Nhạc Nhiên. Đừng nói là Tạ tổng mượn việc công làm việc tư trả thù giúp cô đấy chứ? Sao có thể chứ?

    Anh ta đâu có giống kiểu người sẽ làm việc đó. Được rồi. Bây giờ tôi sẽ công bố sắp xếp luân chuyển nhân viên đợt mới. Tô San, bộ phận buồng phòng. Trương Lộ, bộ phận Marketing. Lục Hạo, bộ phận buồng phòng. Tốt quá rồi. Lý Na, bộ phận lễ tân.

    Vương Mộng, bộ phận Marketing. La Phi, bộ phận suối nước nóng. Ninh Giai Giai, bộ phận lễ tân. Cuối cùng tôi có thể lấy được thông tin của bạch mã hoàng tử rồi. Tôi cũng có thể vào bộ phận lễ tân, cô đợi đó. Nhạc Nhiên, bộ phận ẩm thực.

    Vừa rồi tôi đã nghe nhầm đúng không? Tôi vào bộ phận gì? Bộ phận ẩm thực. Tên lừa đảo. Chấp nhận thực tế đi. Tôi đau lòng quá. Tạ tổng. Tạ tổng. Chẳng phải anh đồng ý để tôi đến bộ phận lễ tân sao, sao anh lại nuốt lời?

    Tôi đồng ý với cô khi nào? Như vậy chẳng phải tôi ngủ không công sao? Anh định không thừa nhận à? Chuyện gì thế? Nhìn gì mà nhìn? Làm xong việc chưa? Ngủ không công cái gì? Trở mặt không thừa nhận gì chứ? Cô ăn nói cẩn thận được không?

    Cô đừng tưởng tôi không biết cô đến bộ phận lễ tân làm gì? Chẳng phải vì Chìa Khóa Vàng gì hết cô chỉ vì muốn gặp David hàng ngày thôi. Tôi đã ra lệnh cấm yêu đương trong nội bộ nhân viên rồi. Hành vi mượn việc công làm việc tư của cô

    Tôi không bao giờ cho phép đâu. Lúc này cũng không có khách mấy. [Đổi ngoại tệ] Một ngày cô trang điểm tới tám lần, cho ai nhìn chứ? Cơ hội luôn dành cho những người biết nỗ lực. Tôi nói cô nghe,

    Gần đây tôi đang nghiên cứu kiểu trang điểm sơn dầu. Lỡ như ngày nào đó có anh tài tầng lớp thượng lưu đến thì sao? Thôi được. Điều kiện ở đây cũng được lắm. Nơi này cũng nguy nga lộng lẫy đấy chứ. Anh tài đến từ hành tinh nào thế này?

    Đặc sắc quá đi. Nào, nào, nào! Xin chào. Chỗ các cô là lễ tân có đúng không? Vâng. Chúng tôi đến từ công ty trách nhiệm hữu hạn công nghệ Single Dog. Chúng tôi có hẹn trước với ông chủ các cô rồi. A Bạo. Lilton. Trần Khiết. Ninh Giai Giai.

    Người này chính là giám đốc Lilton lần này đã giúp đỡ chúng ta rất nhiều. Người này là giám đốc Tề, Tề Bạo. Sau này đều là anh em cả, đừng gọi tôi giám đốc gì đó. Cứ gọi tôi là A Bạo. Có tương lai, có phong độ.

    Xin chào giám đốc Lilton, giám đốc Tề. Chào mừng quý công ty đến ZAD tổ chức team building. Chúng tôi sẽ dốc sức phục vụ các anh. Cảm ơn! Yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ quẩy nhiệt tình ở chỗ các cô. Quý khách. Quý khách.

    Không được, không được làm như vậy. Quý khách, quý khách. Cẩn thận, cẩn thận. Được đấy. Nào, cạn ly, cạn ly. Cái gì thế này? Sao lại ghê tởm thế? Họ uống bao nhiêu thế này? Em sang phòng bên cạnh đi. Chỗ này để tự anh làm là được.

    Bao nhiêu đồ đạc như này anh phải thu dọn đến khi nào đây? Em cứ để đó, để tự anh làm. Hay là chúng ta đi tìm cô Bàng nhờ giúp. Cùng lắm chúng ta trả tiền thuê cô ấy. Đại tiểu thư,

    Chúng ta chính là người được trả tiền thuê về đó. Em mau sang phòng bên đi, chỗ này để anh xử lý. Vậy sao được? Em phải ở đây với anh. Chúng ta cùng nhau quét dọn. Vậy… thực ra em sang phòng bên trước cũng được. Phục vụ phòng. Vào đi.

    Chào anh. Được. Cô cứ làm việc của mình đi, kệ tôi. Người đẹp. Người đẹp. Lại đây. Lại đây. Cô là Tô San phải không? Vâng. Thưa anh, anh có cần giúp gì không? Nếu anh không có việc gì thì tôi đi dọn phòng khách. Vội gì chứ?

    Cô bật ti vi lên giúp tôi đã. Anh muốn xem kênh nào? Tôi ấy à… thật ra, muốn xem kênh người lớn. Anh làm gì vậy? Đừng hét, chúng ta cùng xem. Anh làm gì vậy? Nghe lời đi, chúng ta cùng xem. Nào, đừng hét, đừng hét. Lục Hạo, Lục Hạo, Lục Hạo.

    Đừng hét, đừng hét, đừng hét. Bên này. Tôi nói cho cô biết. Thả tôi ra. Cô nói xem, cô làm phục vụ một tháng kiếm được bao nhiêu? Lục Hạo. Tôi cho cô gấp đôi. Tô San. Gấp đôi được không? Nghe lời đi. Dừng tay. Sao thế? Anh ta, anh ta…

    Không có gì đâu. Tôi chỉ muốn người đẹp bật kênh người lớn cho tôi xem. Cậu xem cô ta xấu hổ đến mức này. Chúng ta cũng không biết là xấu hổ thật hay là giả vờ. Anh nói cái gì? Lục Hạo, đừng. Thanh niên thì đừng nóng nảy như vậy.

    Tôi chỉ muốn chơi đùa với người đẹp chút thôi. Anh muốn chơi đùa thì đi tìm chỗ khác. Ở đây không có nghĩa vụ cung cấp dịch vụ kiểu đó cho anh. Nghĩa vụ gì? Không phải là nhân viên phục vụ sao?

    Nhân viên phục vụ không phải là để khách hàng sung sướng sao? Anh ăn nói lịch sự cho tôi. Lục Hạo. Nể mặt cậu quá rồi phải không? Được, cậu gọi David đến đây cho tôi. Cậu xem cậu ta có dám nói chuyện với tôi kiểu đó không? Được.

    Tôi phải hỏi giám đốc David xem anh ấy có quen loại người vô liêm sỉ như anh không? Đừng có mà không biết điều. Không phải cậu cũng chỉ là nhân viên phục vụ thôi sao? Cậu tưởng mình to lắm à? Nhân viên phục vụ thì sao? Lục Hạo.

    Nhân viên phục vụ thì phải để loại người như anh muốn làm gì thì làm, nhân viên phục vụ thì phải hầu hạ thu dọn rắc rối cho loại người như anh sao? Được, ranh con, cậu giỏi lắm. Lát nữa cả hai người cút hết cho tôi. Được, tùy anh.

    Tôi phải xem xem anh có sợ người khác biết anh thích xem kênh người lớn không? Cứ việc đi khiếu nại chúng tôi đi. Đi. Người anh em, người anh em. Không phải, có gì chúng ta từ từ thương lượng. Sao lại có loại người như thế này chứ? Mặt dày thật!

    Không được, em phải quay lại tìm anh ta nói cho ra nhẽ. Quay lại. Anh làm sao thế? Lục Hạo, vừa nãy anh đã ghi âm được chưa? Ghi âm rõ không? Anh đưa bản ghi âm cho em. Em phải tố cáo anh ta, em phải báo cảnh sát.

    Tuyệt đối không thể tha cho loại người này. Điện thoại đâu? Thực tập sinh Lục Hạo, nhanh chóng đến biệt thự 403. Gửi cho em ảnh tự sướng trước đây đã. Nhiều quá. Đủ rồi. Đây là đâu chứ? Đây là khách sạn không phải ở trường học.

    Bây giờ chúng ta là nhân viên phục vụ, không phải là sinh viên nữa rồi. Tô San, em có thể đừng giữ mãi dáng vẻ chẳng biết gì cả được không? Coi như anh xin em đấy. Hạn chế cái tính khí đại tiểu thư của em đi, có được không? Em..

    Anh còn phải đi dọn bãi nôn của người khác. Đừng gây rắc rối cho anh nữa. Lục Hạo. Lục Hạo. Lục Hạo. Đến khách sạn chúng tôi nghỉ dưỡng tất nhiên là muốn có một kỳ nghỉ vui vẻ. Tôi không muốn lúc trả phòng mọi người đều thấy khó xử.

    Nhưng chưa đến một ngày, các anh đã làm hỏng hai chiếc ti vi, tám chiếc bồn cầu tự động, hồ nước nóng cũng bị ô nhiễm. Còn nữa, số chai lọ mà các anh làm vỡ cũng không thể thống kê được. Chúng tôi tính sơ qua

    Phí bồi thường trong ngày đầu tiên của các anh đã lên đến 80 ngàn. Chúng tôi có một khoản dự toán một triệu rưỡi định tiêu hết ở chỗ anh. Một triệu rưỡi? Đúng. Một triệu rưỡi, tiêu hết trong ba ngày. Các anh có yêu cầu gì xin cứ đề xuất,

    Chúng tôi sẽ cố gắng thỏa mãn. Khách sạn các anh quản lý kiểu gì vậy? Đám người này là thế nào? Sao đi đến đâu cũng đụng phải họ vậy? Còn không phải sao? Các anh làm gì thế hả? Xin lỗi. Xin lỗi, rất xin lỗi. Chẳng có tí ý thức nào.

    Giám đốc David, xuống đây chơi đi. Xuống đây chơi cùng đi. Không được. Trong thời gian làm việc, tôi không được chơi cùng khách. Giám đốc David, xuống đây chơi một lúc. Không cần, không cần đâu. Là lãnh đạo phải học cách hòa mình vào quần chúng nhân dân chứ.

    Biết không? Chơi cùng đi. Không cần, thật sự không cần đâu. Thưa các anh, đồ ăn của các anh đến rồi. Giám đốc David, sao anh cũng ở đây? Chẳng phải anh không thể đụng nước sao. Bác sĩ nói bệnh ngoài da của anh vẫn chưa khỏi. Anh mà xuống nước

    Thì sẽ lây bệnh cho họ đó. Không sao đâu. Bệnh ngoài da của tôi khỏi rồi. Tôi có thể chơi cùng họ. Vậy tôi sẽ chơi cùng các anh một lát. Đừng, đừng, đừng, giám đốc David. Đừng, đừng, đừng. Chúng tôi chơi rất vui. Chúng tôi tự chơi, tự chơi thôi.

    Giám đốc David, anh vẫn nên đi đi. Nhỡ anh lây bệnh cho chúng tôi thì sao? Không phải, giám đốc David. Trước giờ chúng tôi không làm phiền người khác. Anh em chúng tôi chơi rất vui vẻ. Vậy chúc các anh chơi vui vẻ. Được, được, được. Vậy tôi đi trước đây.

    Tạm biệt. Anh đi thong thả. Tạm biệt. Nhạc Nhiên, cô xử lý giỏi hơn tôi rồi. Chìa Khóa Vàng tương lai như cô thông minh hơn tôi đấy. Gì chứ? Anh không chấp bọn họ nên chỉ có thể để Chìa Khóa Vàng dự phòng như tôi ra tay thay anh.

    Chỉ cần sự thấu hiểu và tin tưởng của cô đã là sự giúp đỡ lớn nhất với tôi rồi. Tan làm cô có rảnh không? Có. Tôi muốn đưa cô đến một nơi. Đi đâu. Bí mật. Nhưng chỉ cần cô đi thì nhất định sẽ không thất vọng đâu.

    Vậy không gặp không về. Không gặp không về. Tôi đi làm việc trước đây. Đến chưa? Anh bí mật như vậy hóa ra là đưa tôi đến phòng đồ gốm à? Trước đây tôi đi qua đây cảm thấy nơi này rất thú vị nên đưa cô đến đây.

    Thế còn đợi gì nữa, bắt tay vào làm thôi. Tôi… tôi thấy sao tượng của tôi trông giống con trai vậy? Đâu có. Tôi thấy cũng dễ thương mà. Tôi cảm thấy của anh dễ thương hơn. Anh nhìn cái của tôi, thật sự rất giống con trai.

    Tôi cảm thấy có thể là thiếu thứ gì đó. Nhạc Nhiên. Tôi vẽ một cái lên đây tặng cô trước. Nhưng tôi tin có một ngày cô sẽ lấy được Chìa Khóa Vàng thực sự. Đây là chiếc Chìa Khóa Vàng đầu tiên mà tôi nhận được.

    Hơn nữa còn là anh tặng tôi. Cảm ơn. Thế nào? Tôi nghe nói, anh bị đám khách Single Dog đó bắt đến hồ bơi. Không sao chứ? Lành lặn, nguyên vẹn. Vậy thì tốt. Là lãnh đạo cấp cao thì phải làm gương cho nhân viên. Nhẫn nhịn thêm vài ngày.

    Vài ngày nữa họ thanh toán xong sẽ biết tất cả đều đáng giá. Không vấn đề. Được, không có việc gì thì tôi đi đây. Đúng rồi. Anh cảm thấy cái này có đẹp không? Anh… Gu thẩm mỹ khác người quá. Đi đâu đấy? Anh làm tôi giật mình đấy biết không hả?

    Anh bay đấy à? Không phát ra tiếng động gì cả. Dì à, tôi đang đứng đây, là cô bay qua đó. Anh gọi ai là dì? Cái này ở đâu ra? Tôi tự làm, anh quản được tôi à? Nói vớ vẩn. Xấu như vậy đương nhiên là cô tự làm rồi. Chú à,

    Nhà chú ở ven biển à? Chú có quản được không? Chú quản rộng quá đấy. Khách sạn này do tôi quản lý. Phải, khách sạn này do ông chủ quản lý. Dù sao thì tôi có ngủ cũng ngủ không công rồi. Đi đâu đó? Dặm màu cho tượng.

    Bức tượng xấu thế mà còn phải dặm màu. Cô coi nó là tác phẩm của bậc thầy thật đấy à? Tuy nó xấu nhưng tôi có, còn anh không có. Đưa cho tôi. Vẫn may. Đừng động vào búp bê của tôi. Nên tô màu này ở đây. Đừng.

    Đừng làm phiền tôi nữa được không? Ai tạo ra cái phòng đồ gốm vớ vẩn này thế? Đúng là lãng phí tài nguyên công cộng. Con búp bê này giống cô đấy. Xấu y như cô. Đừng động vào. Tôi không động vào. Yên tâm, tôi có tập luyện rồi.

    Chìa Khóa Vàng của tôi. Chẳng phải tôi đã bảo anh đừng động vào nó sao? Tôi không cố ý. Tôi… yên tâm, tôi làm một con y hệt đền cho cô. Y hệt làm sao được? Sao lại không y hệt? Đây là do tự tay tôi làm, bên trên

    Còn có Chìa Khóa Vàng mà David vẽ cho tôi. Đây là chiếc Chìa Khóa Vàng đầu tiên của tôi. Cái gì? David? Lại còn Chìa Khóa Vàng. Khách sạn cấm yêu đương hai người không biết sao? Yêu với đương cái gì? Tôi thích thứ mà mình thích

    Thì liên quan gì đến việc yêu đương? Anh làm gì vậy? Dám yêu đương trong phòng gốm của khách sạn. Yêu đương này. Búp bê của tôi. Tạ Phàn Vũ , anh… Đồ thần kinh. Búp bê của tôi. Thoa cho tôi một ít. Anh. Thưa anh,

    Không được sử dụng tinh dầu như vậy đâu, thưa anh. Thưa anh. Thưa anh. Khá trơn đấy. Kỳ cọ xong chưa? Xong rồi thì qua kỳ cọ giúp tôi. Thưa anh, khách sạn chúng tôi quy định không được kỳ cọ trong suối nước nóng. Cô nói gì?

    Không được kỳ cọ trong suối nước nóng, thưa anh. Nghe không rõ. Này, tôi hỏi chút, chúng tôi kỳ cọ thì ảnh hưởng đến ai? Sẽ ảnh hưởng đến những khách khác, thưa anh. Thế này đi. Chúng tôi bao cả hồ này. Cô nói giá tiền đi, chúng tôi trả.

    Thưa anh, quy định của chúng tôi là không được kỳ cọ trong hồ nước nóng. Cho dù anh bao cả hồ nước nóng cũng không được kỳ cọ trong hồ. Thế này đi, cô đi hỏi giám đốc của cô xem bao nhiêu tiền. Đi hỏi đi.

    – Đến bắt tôi đi. – Thưa anh. Đừng chạy. Không phải, tôi… Cảm ơn. Tự lấy đi. Anh cứ để đấy, để tôi làm. Đây là công việc của tôi. Cảm ơn. Xin hỏi anh có cần tôi giúp gì không? Xin lỗi,

    Có ai nói trông cô rất giống một loài cá không? Cá ư? Xin lỗi, tôi thất lễ quá. Không sao. Chưa ai nói với tôi như vậy bao giờ. Giống loài cá gì? La Phi. [đồng âm với La Phi]. Anh biết tên tôi à?

    Không phải, tôi nói trông cô rất giống cá rô phi. Cá rô phi đỏ. Cô biết loài cá này không? Tôi biết. Nhà hàng chúng tôi có món cá này. Thường thì cá này có thể hấp hoặc kho, còn có thể chiên hoặc sốt. Có khách còn thích làm lẩu nữa.

    Xem ra cô rất hiểu biết về ẩm thực. Cũng bình thường. Nhưng trông cá rô phi rất xấu. Cá rô phi không chỉ tươi ngon mà còn có rất nhiều ưu điểm. Cô có thể tìm hiểu xem. Được, cảm ơn. Con này xấu quá. Con này tôi làm

    Giống hệt như của cô đó. Lại làm sao nữa? Nhà bếp phải tăng ca. Hôm nay không có tiệc sao lại phải tăng ca? Đầu bếp Vu nói nhóm người dân IT đó muốn ăn lẩu phô mai Thụy Sĩ. Không ai biết làm nên bảo chúng tôi tập trung nghĩ xem

    Phải làm thế nào. Lẩu phô mai Thụy Sĩ, tôi biết làm đó. Anh biết làm ư? Đại thiếu gia như anh mười ngón tay không đụng vào nước bao giờ. Anh mà biết làm ư? Thôi đi. Tôi đã từng du học ở Thụy Sĩ. Chỉ một món lẩu phô mai

    Không làm khó được tôi. Vậy anh mau đi theo tôi đi. Vậy cô phải hứa với tôi một điều kiện. Điều kiện gì? Làm cho tôi một bức tượng như vậy. Đơn giản thế thôi à? Cô muốn thử thách độ khó cao hơn cũng được. Không vấn đề, quyết như thế nhé.

    Mau, mau, mau, chúng ta đi mau.