Phim Cổ Trang Siêu Hay Viên Băng Nghiên & Trịnh Nghiệp Thành | Chúc Khanh Hảo Tập 22 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Chúc Khanh Hảo] [Tập 22] Trong những tháng năm ta còn sống, nếu nàng không rời xa, ta sẽ không từ bỏ. Trên thế gian này, nàng là người duy nhất ta canh cánh trong lòng, khiến ta không biết phải làm sao.

    ♫ Dùng nỗi nhớ nhung tạo nên khúc đồng tâm, đôi mắt chàng chứa đựng đầy trăng sao ♫ Ta muốn lấy nàng, ♫ Hằng đêm lưu quang sáng tỏ soi chiếu ♫ ta bằng lòng từ bỏ tất cả, để đổi lấy được mãi ở bên nàng.

    ♫ Tình này sâu đậm bao nhiêu không thể nói suông, nguyện lập lời thề dệt nên duyên phận đôi ta ♫ Chàng nói ♫ Đời này nương tựa không chia lìa ♫ muốn ta đợi chàng trở về. ♫ Bước vào cõi mộng, cũng có thể ở trong trái tim chàng ♫

    ♫ Từng nỗi nhớ nhung quấn lấy vọng tưởng không nói thành lời ♫ Một ngày chàng chưa về, thì ta đợi chàng một ngày. ♫ Có biết chăng, trái tim ta và chàng hòa vào một ♫ Một năm chàng chưa về, thì ta đợi chàng một năm.

    ♫ Từ nay về sau yêu thương nhau không còn một mình cô độc ♫ ♫ Năm tháng vô tận, nguyện dốc lòng hoàn thành mong ước đời này của chàng ♫ ♫ Những câu nói tình yêu lãng mạn trong sách đều chưa đủ mặn nồng ♫ A Linh.

    ♫ Năm tháng vô tận, tay trong tay ôm lấy nhau viết nên lời hẹn nước non ♫ ♫ Không cần biết chốn về, chỉ mong đời này cùng chàng kề vai ♫ ♫ Một đời một hẹn ước, không phụ mong muốn bạc đầu của chàng ♫

    ♫ Như lời chàng mong muốn, chờ đợi để làm được ♫ ♫ Sớm tối chỉ mong cùng một người qua năm tháng ♫ ♫ Nắm tay cùng trải đắng cay ngọt bùi của thế gian này ♫

    ♫ Dùng nỗi nhớ nhung tạo nên khúc đồng tâm, đôi mắt chàng chứa đựng đầy trăng sao ♫ ♫ Hằng đêm lưu quang sáng tỏ soi chiếu ♫ ♫ Tình này sâu đậm bao nhiêu không thể nói suông, nguyện lập lời thề dệt nên duyên phận đôi ta ♫

    ♫ Đời này nương tựa không chia lìa ♫ ♫ Bước vào cõi mộng, cũng có thể ở trong trái tim chàng ♫ ♫ Từng nỗi nhớ nhung quấn lấy vọng tưởng không nói thành lời ♫ ♫ Có biết chăng, trái tim ta và chàng hòa vào một ♫

    ♫ Từ nay về sau yêu thương nhau không còn một mình cô độc ♫ A Linh. ♫ Năm tháng vô tận, nguyện dốc lòng hoàn thành mong ước đời này của chàng ♫ ♫ Những câu nói tình yêu lãng mạn trong sách đều chưa đủ mặn nồng ♫

    ♫ Năm tháng vô tận, tay trong tay ôm lấy nhau viết nên lời hẹn nước non ♫ ♫ Không cần biết chốn về, chỉ mong đời này cùng chàng kề vai ♫ ♫ Một đời một hẹn ước, không phụ mong muốn bạc đầu của chàng ♫

    ♫ Như lời chàng mong muốn, chờ đợi để làm được ♫ ♫ Sớm tối chỉ mong cùng một người qua năm tháng ♫ ♫ Nắm tay cùng trải đắng cay ngọt bùi của thế gian này ♫ ♫ Năm tháng vô tận, nguyện dốc lòng hoàn thành mong ước đời này của chàng ♫

    ♫ Những câu nói tình yêu lãng mạn trong sách đều chưa đủ mặn nồng ♫ ♫ Năm tháng vô tận, tay trong tay ôm lấy nhau viết nên lời hẹn nước non ♫ ♫ Không cần biết chốn về, chỉ mong đời này cùng chàng kề vai ♫

    ♫ Một đời một hẹn ước, không phụ mong muốn bạc đầu của chàng ♫ ♫ Như lời chàng mong muốn, chờ đợi để làm được ♫ ♫ Sớm tối chỉ mong cùng một người qua năm tháng ♫ ♫ Nắm tay cùng trải đắng cay ngọt bùi của thế gian này ♫

    Ta về rồi đây. ♫ Nắm tay cùng trải đắng cay ngọt bùi của thế gian này ♫ A Linh. Chàng dọa ta sợ chết đi được. Chàng dọa ta sợ chết đi được. Được rồi. Đừng khóc nữa. Khiến nàng lo lắng rồi. Tất thảy những việc này, chẳng qua là Quảng Bình Vương

    Gài bẫy từ trước. Xin lỗi đã gạt nàng. Bẫy gì? Đêm hôm đó thăm dò Vương phủ khi Quảng Bình Vương tuyên bố sau ngày giỗ của mẹ nàng sẽ cho ta câu trả lời, trong lòng ta liền sinh nghi rồi. Ta lấy rượu trong vò ra kiểm tra

    Phát hiện trong rượu quả nhiên có độc. Độc này tuy không chết người, nhưng lại khiến người ta tứ chi rã rời, miệng nôn máu tươi. Nếu chàng đã biết rượu này không chết người, vậy tại sao còn phải gieo mình nhảy xuống vách núi? Đây cũng là trò lừa gạt

    Của Quảng Bình Vương. Thẩm Dục? Sao huynh ấy đến đó? Huynh ấy xưa nay tin tức nhanh nhạy, nghe nói nàng và ta phụng chỉ xuống Giang Châu, huynh ấy và Từ Nữ quan không yên tâm thế mới âm thầm đến trợ giúp. May nhờ huynh ấy giúp đỡ,

    Ta mới có cơ hội thay xà đổi cột, lẻn khỏi phòng giam trong đêm, vội tới gặp nàng để nàng yên tâm. Cha ta nếu đã quyết chí muốn mưu phản tại sao lại phải tốn nhiều công sức để giấu giếm, lừa gạt Thác Bạt Liệt và Lục Minh Sơn chứ? Vì nàng.

    Quảng Bình Vương bề ngoài muốn giết ta là để đạt được sự hợp tác với Thác Bạt Liệt, nhưng trong lòng ông ấy trước sau đều nghĩ tới tình cảm cha con. Bởi vậy ông ấy mới vắt óc nghĩ kế bảo toàn tính mạng của ta. Cha nàng, ông ấy không phải là

    Một người hoàn toàn máu lạnh vô tình đâu. Có điều bị quyền lực và dục vọng làm lu mờ đầu óc, như vậy mới không thể tự thoát ra được. Có tình cũng được, vô tình cũng thôi. Đối với ta mà nói, ta chỉ cần chàng, chàng về là tốt rồi. A Linh,

    Lần này ta quay về, chỉ là để báo bình an với nàng. Ta đã trà trộn được vào Tư Binh Doanh, nếu có thể mau chóng tìm hiểu rõ tình hình, chưa biết chừng có thể hóa giải thảm họa chiến tranh cho Giang Châu, trả cho bách tính Giang Châu sự yên bình.

    Chàng còn muốn đi sao? Ta không… Ta không để chàng đi. Chàng biết rõ rằng đó là nơi cực kỳ nguy hiểm. Tại sao còn muốn đi? A Linh. Quảng Bình Vương và Thác Bạt Liệt bàn định ba ngày sau sẽ hành động. Thời gian còn lại cho ta

    Thực sự không nhiều nữa. Nàng nghe lời, ngoan ngoãn ở lại Vương phủ, không được đi đâu hết. Ta hứa với nàng, ta sẽ bình an trở về, được không? Nghe lời. A Linh. Nghe lời. Nếu chàng lừa ta, ta cũng sẽ hận chàng đấy. Nàng yên tâm,

    Đợi kết thúc chuyện này rồi, ta liền quay về ở bên nàng mãi mãi, không bao giờ chia xa. Thật chứ? Ta chờ chàng. Một. Hai. Ba. Bốn. Năm. Sáu. Bảy. Tám. Lại nào. Một. Hai. Ba. Bốn. Năm. Sáu. Bảy. Tám. Thẩm Nhị về rồi. Thần cơ tiễn? Quảng Bình Vương này

    Thực sự có chút thú vị đấy. Mấy cỗ? Sáu cỗ. Bệ hạ và Lưu Vọng vi phục rời Nghiệp Kinh muốn đến Đạo Quan Trung ở núi Lạc Tiên cầu thầy hỏi thuốc. Sáu cỗ Thần cơ tiễn nếu như dùng vào thời điểm tấn công núi, uy lực này vô tận đấy.

    Bệ hạ trước nay hành sự cẩn trọng, biết rõ Quảng Bình Vương rục rịch mưu phản lại cứ phải vào lúc này cùng Lưu Vọng đến núi Lạc Tiên ở ngoại ô Giang Châu. Ý nghĩa sâu xa đằng sau, chắc đệ rõ chứ? Việc này ta đương nhiên là biết.

    Bệ hạ có ý dụ Quảng Bình Vương ra tay là để sau này Đông Cung đăng cơ càng sớm diệt sạch tai họa càng tốt. Có điều hành động của Quảng Bình Vương ta lại không hiểu. Ông ấy là đệ đệ ruột của Bệ hạ, Bệ hạ suy nghĩ thế nào,

    Ông ấy không rõ hay sao? Ông ấy đem thắng thua đặt cược vào Thần cơ tiễn. Đại ca, ta cần huynh đi tìm Lão Lục bảo hắn báo với Thái tử chờ thời cơ mà hành động, tuyệt đối không được đánh rắn động cỏ. Lão Tam và Lão Ngũ đi nhanh,

    Để hai người họ chia nhau đi tới hai châu Hải, Bình điều binh đến viện trợ càng nhanh càng tốt. Nếu như viện binh không đến kịp thì sao? Ba ngày sau, khi Quảng Bình Vương khởi binh tướng canh phòng gần Giang Châu có thể điều động binh mã

    Nhiều nhất không quá ba nghìn. Ba nghìn này đối chọi với 20 nghìn, cảnh tượng thú vị như vậy, dám hỏi Chỉ Huy Sứ đại nhân nắm chắc được mấy phần? Việc đó ta bảo huynh làm tiến triển thế nào? Nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn trong vòng ba ngày,

    Thứ mà đệ cần có thể đưa đến tay Tiểu Cẩm. Nhưng cho dù như vậy, thời gian còn lại không nhiều. Kế hoạch của đệ có thể thành công hay không thì phải trông chờ vào ý trời rồi. Làm hết sức mình, nghe theo số mệnh.

    Vì sự an bình của bách tính Đại Ngụy, chúng ta cũng phải liều một phen. Thác Bạt Liệt này, hiện giờ, tuy hắn ở trong thành Giang Châu, nhưng hành tung của hắn vô cùng cẩn thận. Nhưng tiểu nhân dốc hết tâm huyết, nhọc lòng vất vả, lên núi đao, xuống biển lửa,

    Vượt năm ải, chém sáu tướng… Rốt cuộc ở đâu? Chính là ở trong tửu lầu lớn nhất trong thành Giang Châu. Hai người nói xem tên tiểu tử này ẩn mình nơi náo nhiệt, hắn tìm được chỗ tốt đấy. La Tiểu Kỳ nói phải. Trong tửu lầu này có bao nhiêu

    Khách Nam Bắc qua lại náo nhiệt, cho dù biết hắn ở đó, nhưng lại không dễ tiếp cận, muốn chuồn đi cũng rất dễ. Ngày mai chính là ngày Quảng Bình Vương hành động. Thời gian cấp bách như vậy, làm sao mới có thể không có chút sơ hở đây?

    Tại sao Tiểu Cẩm muốn tìm Thác Bạt Liệt? Chỉ vì Thẩm Yến này có một kế hay rút củi dưới đáy nồi. Thẩm Tiểu Dục muốn bảo ta chu toàn việc này nhưng chỉ có một miếng ngọc bội chạm trổ bằng xương này vẫn chưa đủ, buộc phải tự mình giao nó

    Vào tay Thác Bạt Liệt mới có tác dụng. Muốn tìm ra Thác Bạt Liệt có gì khó đâu. A Linh có diệu kế gì hay sao? Đợi đến tối nay thì sẽ biết kết quả sau cùng thôi. [Tửu Lầu Giang Châu] Nào, xem đi, xem đi. Thái tử.

    Ngày mai chính là ngày hành động, nơi đông người, nhiều thị phi. Đêm nay Thái tử vẫn nên về doanh trại sớm thì hơn. Ngươi chỉ cần nhắc chữ “Về” thêm lần nữa, thì ngươi cút về trước đi. Hai vị khách quý, xin mời. Mời hai vị. Xin hỏi hai vị

    Cần gì ạ? Cho mấy món ngon nhất của các ngươi. Tiểu nhị, lên rượu, lên đồ ăn. Thái tử. Đợi múa xong, gọi chưởng quầy đến hỏi chuyện. Vâng. Hay, hay, hay. Chưởng quầy. Hai vị khách quan, có gì dặn dò ạ? Hai người múa này

    Có phải người của quán trọ ngươi không? Đúng vậy. Đưa ta đi gặp họ. Khách quan. Xin mời. Thái… Thác Bạt huynh dừng bước. Thác Bạt huynh. Hai mỹ nhân Nghiệp Kinh này đến quá kỳ lạ. Trong chuyện này e là có lừa gạt. Ta rất không vui.

    Hôm nay đừng để ta nhìn thấy ngươi nữa. Thác Bạt huynh. Lại gặp nhau rồi. Linh Nhi. Quả thực là nàng. Nghênh đón phu quân của nàng như vậy sao? Không biết tâm ý là gì? Đao đã kề lên cổ ngài rồi, lẽ nào là cùng ngài uống rượu vui đùa?

    Chuyện đã đến nước này, ta có thể nói cho nàng biết, ngày mai đại quân Di Cổ của ta và Quảng Bình Vương sẽ cùng hành động. Hiện giờ tất cả quyền lực của quân đội, ta đã giao cho Mục Côn toàn quyền xử lí. Hôm nay,

    Cho dù các ngươi giết chết bản Thái tử cũng sẽ không làm dao động ý chí chiến đấu của dũng sĩ Di Cổ ta đâu, ngược lại, sẽ khiến chúng ta càng có sức mạnh san bằng Đại Ngụy. Nợ máu trả bằng máu. Sao các ngươi có được vật này?

    Nếu Thác Bạt thái tử đã nhận ra vật này, vậy thì mọi việc dễ bàn bạc rồi. Ngọc bội chạm trổ bằng xương này là gián điệp mà Kim Lân Vệ gài cắm trong Di Cổ đặc biệt đưa tới. Đây chính là vật mà Đại vương Di Cổ luôn mang bên người.

    Thái tử Thác Bạt nên hiểu rằng chuyến này thứ chúng ta lấy chỉ là một miếng ngọc bội. Chuyến sau thứ chúng ta lấy có thể chính là tính mạng của Đại vương Di Cổ đó. Tiểu Cẩm, Thác Bạt Liệt là Thái tử, nếu hạ lệnh giết Đại vương Di Cổ,

    Chẳng phải là tác thành cho hắn hay sao? Nếu như lúc này hắn ở Di Cổ, đương nhiên là tác thành cho hắn, đáng tiếc, hiện giờ hắn vì mưu đoạt chiến công mà tới Đại Ngụy xa xôi. Nếu vào thời khắc then chốt này Đại vương Di Cổ mà

    Xảy ra chuyện gì, sự thay đổi trong thế cục triều chính chẳng qua chỉ trong một sớm một chiều thôi. Chỉ e Thái tử Thác Bạt này còn đang trên đường về chịu tang, thì vương vị của Di Cổ đã rơi vào tay người khác rồi. Thái tử Thác Bạt

    Nên làm thế nào, trong lòng ngài đã rõ chưa? Vương gia. Trên đỉnh núi chỉ còn lại doanh trại trống không, Bệ hạ và Thái tử không rõ tung tích, chỉ để lại một đội ám binh phục kích, làm bị thương không ít huynh đệ. Bắn!

    [Mộ Của Người Vợ Quá Cố – Lưu Thị] ♫ Thề hẹn với người, sống chết bên nhau ♫ ♫ Nắm lấy tay người, cùng bên nhau tới già ♫ ♫ Chỉ sợ hai ta ly biệt, không có duyên phận tương phùng ♫

    ♫ Chỉ sợ hai ta ly biệt, không thể giữ được lời thề ♫ Linh Nhi tới rồi à? ♫ Thề hẹn với người, sống chết bên nhau ♫ Sau khi mẹ con ra đi, đây là lần đầu tiên cha tới thăm mẹ. ♫ Nắm lấy tay người, cùng bên nhau tới già ♫

    Không dám tới. Ta nợ mẹ con quá nhiều rồi. ♫ Chỉ sợ hai ta ly biệt, không có duyên phận tương phùng ♫ Đến rồi, sợ bà ấy không vui. Mẹ con sẽ không vậy đâu. ♫ Chỉ sợ hai ta ly biệt, không thể giữ được lời thề ♫ Con biết,

    Mẹ vẫn luôn đợi cha. Cùng con về Nghiệp Kinh đi. Bệ hạ niệm tình huynh đệ, sẽ không lấy mạng cha đâu. Không đi nữa, cha mệt rồi. Trước đây không dám đến. Hôm nay đến rồi, thì không muốn đi nữa. Hôm nay con có thể đến tiễn đưa cha,

    Cha đã rất vui rồi. Đi đi. Cùng Thẩm Yến sống cho thật tốt. Cha ở lại đây, uống hết Nữ Nhi Hồng mà mẹ con ủ cho con. Đi đi. Thẩm Yến, đưa Linh Nhi đi. ♫ Thề hẹn với người, sống chết bên nhau ♫ Đi đi.

    ♫ Nắm lấy tay người, cùng bên nhau tới già ♫ Cha ơi. Đi mau. ♫ Chỉ sợ hai ta ly biệt, không có duyên phận tương phùng ♫ ♫ Chỉ sợ hai ta ly biệt, không thể giữ được lời thề ♫ ♫ Thề hẹn với người, sống chết bên nhau ♫

    ♫ Nắm lấy tay người, cùng bên nhau tới già ♫ ♫ Chỉ sợ hai ta ly biệt, không có duyên phận tương phùng ♫ ♫ Chỉ sợ hai ta ly biệt, không thể giữ được lời thề ♫ Cha. Đừng quay đầu. [Quảng Bình Vương Phủ] [Quảng Bình Vương Phủ]

    Phụng thiên thừa vận, Hoàng đến chiếu viết, Kim Lân Vệ Bắc Điển Chính Ti, Chỉ Huy Sứ Thẩm Yến nhân tài xuất chúng, nhiều lần lập được kỳ công, thực sự là rường cột của nước Đại Ngụy ta, đặc biệt ban thưởng nghìn lượng vàng ròng để tôn vinh công tích,

    Mong rằng có thể thật lòng chuyên tâm báo ơn triều đình, bảo vệ bách tính. Khâm thử. La Phàm. La Phàm, huynh làm gì vậy? Gọi ta qua đây làm gì? Mau nói đi, có chuyện gì? À thì… Gần đây Công chúa vẫn ổn chứ? Tất nhiên là ổn rồi,

    Có Thẩm đại nhân ở bên, hai người đi đâu cũng có nhau, đương nhiên là ổn rồi. – Linh Bích. – La Phàm. – Ta… – Ta… La Phàm. Ta… nói với huynh một việc nhé. Cô nói đi. Công chúa nói, người nói người đã tìm cho ta một tấm chồng. Tấm chồng?

    Không phải… Không phải, dựa… Thế cũng rất tốt. Vậy người mà Công chúa tìm cho cô chắc chắn tốt hơn ta nhỉ? Tốt hơn huynh. Ta cảm thấy, huynh ấy cao hơn huynh, còn đẹp trai hơn huynh, trắng hơn huynh. Còn trắng hơn ta? Võ công còn cao cường,

    Huynh ấy còn có thể bảo vệ ta. Thích huynh ấy quá đi. Thật ra, Linh Bích, cô thích là được, nhưng cô nhất định phải hứa với ta, nếu người này dám ức hiếp cô, cô hãy nói với ta. Cô tuyệt đối đừng khách sáo với ta.

    Tuy võ nghệ của hắn cao cường hơn ta, nhưng ta có phải liều mạng cũng sẽ bảo vệ cô. Đừng thấy tuy thời gian chúng ta quen biết chưa lâu, nhưng cũng coi như từng vài lần cùng vào sinh ra tử rồi. Ta luôn coi cô như muội muội ruột của mình.

    Cái gì? Muội muội ruột? Huynh… La Phàm. Ai thèm làm muội muội ruột của huynh chứ? Không làm muội muội ruột? Huynh… Kẻ ngốc nghếch như huynh cả đời cũng không tìm được vợ. Tránh ra! Vợ. Huynh… huynh làm gì thế? ♫ Thời gian trôi qua vội vàng ♫

    ♫ Đôi khi mỉm cười, đôi khi thở dài ♫ ♫ Dường như không có bất kỳ nỗi băn khoăn nào ♫ ♫ Nhưng lại khó thoát số phận định trước ♫ ♫ Mây thưa thớt gió nhẹ nhàng bao nhiêu? ♫ ♫ Nhưng cầu xin trái tim chàng để có được hạnh phúc ♫

    ♫ Cho dù chân trời góc bể cũng không thể tách rời ♫ Huynh nhìn thấy gì mà buồn cười vậy? Trên đường đến đây, ta nhìn thấy hai con chim nhỏ ♫ Là niềm tin duy nhất của ta ♫ ríu ra ríu rít nói lời yêu thương. Bây giờ nhớ lại

    ♫ Đừng hỏi mãi mãi, chỉ tranh chút thời gian ngắn ngủi ♫ vẫn thấy thú vị. Muội đang loay hoay làm gì thế? ♫ Chỉ nguyện có chàng, đời này không sợ hãi ♫ Vật này ấy à, được gọi là Kết Đồng Tâm,

    ♫ Ý cười nơi khoé mắt, có được vài câu tương tư ♫ là A Linh đặc biệt đến miếu Chức Nữ xin về, nói nếu đeo vật này ♫ Đã hiểu rõ tâm ý từ lâu ♫ lên người mà mình yêu mến

    ♫ Đừng hỏi mãi mãi, chỉ tranh thủ được thời gian ngắn ngủi ♫ thì có thể suốt đời không rời xa. ♫ Mặc ngăn cách giữa núi và biển, ta vẫn lao về phía chàng ♫ Nào. ♫ Không cần lời nói, cũng không cần nói rõ ràng ♫ Vô lại. Nào.

    ♫ Ta hiểu được câu nói ấy mà chàng chưa nói ra ♫ ♫ Không cần lời nói, cũng không cần nói rõ ràng ♫ Đúng rồi. Lễ mừng đầy tháng ♫ Câu nói mà chàng giấu tận sâu nơi đáy lòng ♫ của con A Linh và Thẩm Yến đã qua rồi.

    Ta định chuẩn bị rời đi, huynh đã từ biệt Thẩm Yến chưa? Đương nhiên. Đệ ấy… Cái này… Ngồi đi. Đây là tín vật của Ám vệ Kim Lân. Huynh ấy nói Bệ hạ biết đã khiến hai ta chịu thiệt thòi, nhưng việc ta cướp thiên lao, cứu người

    Cũng có hơi hoang đường. Bây giờ việc này cũng đã kết án xong, Bệ hạ cũng không tiện không làm theo luật pháp, suy đi tính lại đem vật này chuyển giao cho ta. Thẩm Nhị nhà chúng ta nói một đằng, nghĩ một nẻo, vật này rõ ràng là xin Bệ hạ

    Nhưng lại cứ nói là Bệ hạ ban thưởng. Thẩm đại nhân có lòng. Thái tử tính tình thô bạo, chắc chắn không dễ dàng tha cho chúng ta. Có được vật này rồi, thì huynh vẫn là người của Bệ hạ. Chúng ta phiêu bạt giang hồ,

    Cho dù Thái tử muốn bắt chúng ta cũng không dễ dàng vậy đâu. Ta thấy đệ ấy quen sai khiến người khác, không muốn thấy ta nhàn rỗi đâu. Muội không cần nói giúp đệ ấy. Không còn sớm nữa, chúng ta đi thôi. Thẩm Thần Hi. Thẩm Thần Hi.

    Con lại ở đó nghịch ngợm, quậy phá. Mái nhà này của chúng ta tháng này đã sửa ba lần rồi. Con nói xem rốt cuộc con giống ai? Con là do mẹ sinh ra, đương nhiên là giống mẹ rồi. Ở thành Nghiệp Kinh chúng ta, chẳng phải mẹ là Hỗn Thế Ma Vương

    Thần nhìn thấy ghét, quỷ nhìn phát sầu hay sao? Con xuống đây. Con còn dám cãi. Con xem mẹ có đánh con không. Con không thể giống như cha con được. Con phải làm một trang nam tử thực thụ. Con… Tiểu tử thối, nói ai thế hả?

    Còn không mau xuống đây cho cha. Ta vừa dạy bảo được Diêm Vương Mặt Lạnh là chàng đây, bây giờ lại có thêm một Tiểu Diêm Vương. Tiểu Diêm Vương. Ta lại thấy nó giống một Tiểu Hỗn Thế Ma Vương. Nhưng từ khi có tên tiểu tử thối này,

    Chàng không còn yêu ta nữa rồi. Ngày nào ta cũng cùng nàng khóc gió than mưa, còn không đủ yêu nàng ư?