Full | Câu Chuyện Tình Yêu Của 4 Phụ Nữ | Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế Tập 32| iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thật Ra Anh Ấy Không Yêu Bạn Đến Thế] [Tập 32] [Cảm ơn các cậu đã yêu thương tớ.] [12.7] – Chào buổi sáng! – Sinh nhật vui vẻ! Hôm nay định đi quẩy ở đâu vậy? Tối qua quẩy rồi.

    Lì xì đỏ, cảm ơn anh nhé. Do anh nhỡ tay rồi. Nhỡ tay thì em cũng không trả lại cho anh. Em xem em này, vừa đổi kiểu tóc, vừa khoe lên trang cá nhân. Làm gì thế? Đến kỳ à? Anh mới đến kỳ. Hãy để ý ngôn từ của anh, ok?

    Thế tại sao em đột nhiên lại đăng gì mà đa sầu đa cảm, nghe buồn nôn quá vậy. Anh nói cho em này, nếu em thích thì hãy nói với anh ta. Em xem rằng sẽ giống trong phim sao. Nữ chính âm thầm cho đi. Nam chính mau chóng cảm nhận được.

    Sau đó giống như Chí Tôn Bảo điều khiển mây bảy màu đến tỏ tình với em sao? Tôn Nghệ Hà, em đừng nằm mơ nữa. Đàn ông rất chậm hiểu. Nếu em không nói với anh ta, anh ta sẽ không bao giờ biết. Ai nói em thích anh ta chứ. Không phải…

    Ai là anh ta chứ? Chắc chắn em thích rồi. Bởi vì con người chỉ khi không dám thừa nhận và chột dạ thì mới đặt câu hỏi ngược lại như vậy. Vu Thiên, anh không có gì khác nữa à? Em mới không có gì khác đó.

    Tại sao mỗi lần đều hung hăng như vậy? Em thích anh ta thì nói với anh ta đi. Yêu thì phải nói to lên chứ. Đang ở cổng công ty, đừng đùa nữa. Em… Không được chạy. Trần Long chưởng thứ mười tám. Tôn Nghệ Hà. Gì thế…? Em đó,

    Sắp được lên tìm kiếm nóng rồi. Phải chăng ông chủ Trần đã giấu kín chuyện hôn nhân? Tôn Nghệ Hà có phải là vợ ông chủ Trần? Em có muốn giải thích chút không? Có lẽ em đã biết từ trước. Chẳng trách hai ngày nay em cứ kỳ kỳ làm sao vậy.

    Gì vậy? Nhạt nhẽo quá…! Em giả ngốc đúng không, Tôn Nghệ Hà? Tôn Nghệ Hà, Sao cứ vừa nói chuyện chính thì em lại chạy vậy? – Em quen như vậy… – Chào buổi sáng! Chào buổi sáng! Anh cười gì vậy? Anh cười gì vậy? Cô nói gì vậy? Không gì cả.

    Cô cười gì vậy? Không có, tôi không cười gì cả. – Vào làm thôi. – Vào làm thôi. Vào làm thôi, đi thôi, chuẩn bị nào. Vào làm thôi. Cái đèn kia, cái đèn kia… Cái ghế dịch qua phải một chút. Chị Lauren… Chị Lauren… Em xin lỗi! Không sao, không sao.

    Em xin lỗi! Em xin lỗi…! Em xin lỗi…! Chân chị không sao. Sao vậy, chân cô không sao chứ? Không sao. Không phải em cố ý. Như này đi, cô ở đây đợi tôi một chút. Các em đến phòng hóa trang đợi chị. Nhanh thôi, đợi tôi chút. Đợi tôi.

    Chị Lauren, em xin lỗi…! Đừng lo lắng. Chị hơn mười năm đi giày cao rồi, nay đi thử đế bằng xem sao. Em đỡ chị đến phòng hóa trang. Được, không sao đâu. Chậm chút. Không sao. Em thật sự xin lỗi. – Sao thế? – Đôi giày này gãy đế rồi. Nào…

    Tôi nghĩ chân tôi và chân cô cùng cỡ, thử xem nào. Đi đúng giày, chọn đúng người. Chúc mừng sinh nhật. Món quà này của cô rất đặc biệt. Đó là quà bạn bè tặng tôi ngày sinh nhật. Cô thử xem. Được. Như này có vẻ hợp hơn.

    Quả nhiên size chân chúng ta bằng nhau. Tối nay khi về tới nhà tôi sẽ mau chóng đưa tới trả cô. Không cần đâu. Đằng nào thì đôi giày này tôi cũng không có cơ hội để đi. Nếu cô thích thì tôi tặng cô đó. Cảm ơn! Đừng khách sáo.

    Vậy nếu chuẩn bị xong rồi chúng ta bắt đầu quay thôi. Vivian có xinh không? Xinh. – Có đẹp không? – Đẹp. – Có xinh đẹp không? – Xinh đẹp Một, hai, ba…! Cà tím. – Cảm ơn! – Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn!

    – Cảm ơn mọi người! – Chúc mừng, chúc mừng…! – Chúc mừng, chúc mừng…! – Cảm ơn, đã vất vả rồi. Mọi người vất vả rồi, cảm ơn. Chúc mừng cô, Vivian. Cảm ơn sếp. [PHẦN THƯỞNG 2019] Buổi tối chúng ta cùng nhau ăn cơm nhé. [NGÂN HÀNG HẢI PHÁT SD BANK]

    Xin lỗi, Hựu Đình. Tôi không thể phê duyệt khoản tiền này. Không còn cách khác nữa sao? Tôi đã nghĩ hết tất cả các phương án có thể rồi, Thật sự không còn cách nào khác. Được. Cảm ơn, làm phiền anh rồi. Con trai có phải là không được khóc, phải không mẹ?

    Có phải con muốn hỏi khi bà ngoại mất đi, con có nên khóc hay không, phải không? Con có thể không? Con muốn không? Con không biết. Người trong tivi đều khóc cả. Nước mắt là của con. Con muốn khóc thì tự nhiên sẽ khóc. Không cần phải kìm lại.

    Cũng không cần tạo ra dáng vẻ kiên cường. Vậy mẹ sẽ khóc chứ. Mẹ cũng không biết. Có thể sẽ khóc, mà cũng có thể sẽ không khóc. Vậy lúc ông ngoại mất, mẹ có khóc không vậy? Lúc ông ngoại mất mẹ không khóc. Lúc đó mẹ vẫn còn nhỏ.

    Hoàn toàn không hiểu ý nghĩ của cái chết. Mẹ cho rằng ông chỉ ngủ thôi. Mấy hôm sau sẽ tỉnh lại. Sau này thì không có thời gian để khóc nữa. Luôn luôn bận học. Vậy mẹ nhớ ông ngoại chứ? Có lúc thì mẹ nhớ. Vậy tại sao mẹ không nói với con?

    Bảo bối, Con có biết trong cuộc sống chúng ta sẽ gặp rất nhiều rất nhiều người không? Có những người chỉ cần lướt qua, họ đã có thể tồn tại trong mắt chúng ta. Nhưng có một vài người, là một bộ phận rất ít, bọn họ đối với chúng ta mà nói,

    Rất rất quan trọng. mà chúng ta không thường xuyên nhắc tới. Vậy chúng ta để ở đâu ạ, trong túi áo sao? Tại sao lại đặt trong túi áo? Bởi vì những đồ quan trọng đều phải mang theo bên mình, mới không bị rơi mất. Đó là đồ vật.

    Còn người quan trọng nhất sẽ đặt ở trong tim. Con hiểu rồi. Con thật sự hiểu sao? Vâng. Anh thế nào rồi? Bên ngân hàng đã có tin gì chưa? Vẫn chưa. Đại sự thường khó làm mà. Em đi vệ sinh chút. Chuyện này tôi biết.

    Để tôi suy nghĩ lại rồi cân nhắc tiếp. Cảm ơn anh, Hà Dũng. Hôm khác chúng ta cùng đi ăn nhé. Được, hẹn gặp lại. [Helen Cao] Tôi muốn cô gặp một người. Xin hãy giúp anh ấy. Thế cô có đồng ý đến công ty tôi không? Cô làm khó tôi rồi.

    Thật hiếm khi cô có chuyện cầu xin tôi. Tôi đương nhiên biến nó thành cơ hội chứ. Với lại nghe ngữ khí của cô, có vẻ người này đối với cô rất quan trọng. Đún là rất quan trọng. Bạn trai à?

    Chẳng trách lần trước tôi gặp cô thấy thần sắc cô tốt như vậy. Hóa ra là có bạn trai chăm sóc. Được, ngày mai cùng nhau ăn trưa. Được. Này. Dạ được. Nếu như lát nữa vị khách đi cùng tôi tới đây qua thanh toán, thì phiền anh nói với anh ta,

    Hôm nay nhà hàng có khuyến mại nên được giảm giá. Được, cô Nhậm yên tâm. Cảm ơn. Hải Luân Cao hẹn em trưa mai ăn cơm. Anh có muốn đi cùng không? Hải Luân Cao? Thôi anh không đi đâu. Bọn em nói chuyện công việc mà. Cô ấy rất tinh quái.

    Biết chúng ta yêu nhau nên nhất định đòi gặp anh. Vậy được. Nào. Được, tôi sẽ trả lời anh, cảm ơn. Tạm biệt. Sao thế? Có một công ty nói muốn ký hợp đồng với mấy đưa bên em. Muốn gặp em để nói chuyện.

    Có lẽ họ đã nghe mini album mà em gửi đi. Vậy là chuyện tốt rồi. Hay là chuyện xấu? Em cũng không biết. Đối với mấy đứa nhỏ mà nói, thì nó là chuyện tốt. Công ty lớn như vậy cũng đào tạo ra rất nhiều nhóm nhạc nam, nữ nổi tiếng.

    Một vài công ty lớn, tài nguyên tốt, xuất phát điểm cao, ít nhiều có thể giúp những đứa nhỏ bên em xuất đạo sớm. Anh nghĩ em đừng nghĩ nhiều nữa. Cứ thuận theo tự nhiên mà làm. Cứ đi nói chuyện trước xem sao.

    Nhưng mà không phải em đưa bọn chúng lên sân khấu. Bọn chúng không còn liên quan gì tới em. Nếu như thật sự ký hợp đồng thì em phải làm sao? Em không biết em nên làm thế nào nữa. Vậy em đừng đi gặp họ nữa, trực tiếp từ chối họ. Chính vậy,

    Em bỏ ra bao nhiêu công sức như vậy. chính tay bọn họ để xuất đạo. Như vậy mới coi như thực hiện mục tiêu. Với lại, có một vài công ty lớn Không đáng tin cậy. Nhưng như vậy có ích kỷ không? Nếu như bọn trẻ biết

    Em không cho chúng ký hợp đồng với công ty lớn, thì chúng có trách em không? Vậy em hãy đi gặp họ. tạm thời không nói gì cả, xem họ nói ra sao, rồi quyết định tiếp. Dương Tư Nhuệ. Sao vậy? Anh thế này không phải là không có chủ kiến sao?

    Em ghét nhất người không có chủ kiến. Em cũng đâu khiến anh dỗ em để em vui đâu. Anh không dỗ dành để em vui, thì anh dỗ dành để ai vui chứ. Anh nói cũng phải. Tiên sinh, điểm tâm của ngài đến rồi. Cảm ơn. Mời dùng.

    Em thật sự muốn anh đi gặp Hải Luân Cao sao? Em thấy đây là cơ hội rất tốt. Với lại anh cần có quý nhân giúp đỡ. Nhưng em đừng quên, nếu như cô ấy giúp anh, em sẽ nợ cô ấy một ân tình. Nợ ân tình không dễ trả đâu.

    Nhưng ngành này của chúng ta thì em đã quen rồi. Bù đắp cho nhau cùng có lợi để đạt được điều mình muốn. Với lại, luật chơi trong ngành này em biết rất rõ. Em cũng rất sẵn lòng chơi trò chơi này. Anh chỉ là không muốn em vì anh mà lo nghĩ,

    Vì anh mà bôn ba nữa. Em làm vì anh, cũng là vì em nữa. Thực ra em có thể thử có một người bạn trai khởi nghiệp thất bại, nộp đơn xin phá sản mà. Không. Em tin con mắt của em không kém như vậy đâu. Anh rất giỏi.

    Anh sao lại hạnh phúc như vậy chứ. Kiếp trước anh tích đức gì mà có thể gặp được em. Anh thực sự rất hạnh phúc. Em lên trước nhé. – Em đợi chút. – Sao vậy? Anh muốn nói với em vài câu. Anh muốn nói gì? Cái đó…

    Em có thể đồng ý với anh một việc không? Đồng ý chuyện gì? Yêu anh cả đời sao? Em có thể đồng ý với anh, sau này cho dù có gặp phải chuyện gì, thì cũng đừng để ảnh hưởng đến tình cảm của chúng ta.

    Chuyện của người khác không liên quan gì đến chúng ta. Anh chỉ muốn anh yêu em, và em cũng yêu anh. Anh hôm nay sao vậy, sao lại ngọt ngào thế? Anh không thể chiều em như vậy. Anh còn tiếp tục chiều em nữa, sẽ chiều em lên tận trời xanh đó.

    Lên tận trời xanh thì đâu có đủ, anh muốn chiều em lên tận vũ trụ. Bảo bối, con đang làm gì vậy? Nguy hiểm quá. Con đang đợi sao băng. Con muốn cầu nguyện. Được, mẹ đợi cùng con. ♫ Thời gian có thể quay trở lại nếu còn tình cảm ♫

    ♫ Ước gì anh ấy nói đúng ♫ ♫ Không cần quan tâm ♫ ♫ Từ giờ không sống cô đơn nữa ♫ [TÂN THIÊN ĐỊA] ♫ Thời gian có thể quay trở lại nếu còn tình cảm ♫ ♫ Đời này có anh ♫ ♫ Khó có thể thay thế ♫

    ♫ Làm sao em quên được. ♫ [TÂN THIÊN ĐỊA] Em không phải rất rảnh sao. Lắp ráp lego rất tiêu tốn thời gian đó. [Vu Thiên] [Trần Nam Các tác phẩm mới ] Có vấn đề tôi muốn hỏi anh. Anh một mình như vậy không cô đơn sao?

    Người vô năng mới cô đơn. Vậy Tôn Nghệ Hà thì sao? Tôn Nghệ Hà? Chuyện đã thành như vậy rồi, anh định không nói gì với người ta sao? Tôi phải nói gì với cô ấy? Hôm nay là sinh nhật cô ấy. Cô ấy dị ứng phấn hoa. Anh đó,

    Cần một cô gái, được giáo dục tốt. [Đồ ăn Thượng Hải] tiểu thư khuê các, thông hiểu đạo lý. Tôn Nghệ Hà hoàn toàn không phù hợp với anh. Quá ồn ào và ầm ĩ. Còn dễ bị tình cảm chi phối. Còn anh, là một người cực kỳ lý trí, đúng không.

    Đúng thế. Nhưng anh không cảm thấy Tôn Nghệ Hà khi cười rất có sức hấp dẫn sao? Chỉ cần ở bên cạnh cô ấy, anh sẽ lập tức cảm thấy niềm vui hạnh phúc của cô ấy. Đương nhiên rồi, anh không cần người khác làm anh vui, đúng không?

    Cô rốt cuộc muốn nói gì vậy? Cô muốn tôi vứt bỏ lý trí của mình, tin tưởng cô ấy có thể mang lại niềm vui cho tôi. Nhưng cô biết là tôi chỉ tin tưởng ai. Là chính anh. Tôi hiểu, tôi rất hiểu. Anh nghĩ không suốt. Với logic ngu ngốc của anh

    Không nên thích một người như Tôn Nghệ Hà. Logic ngu ngốc? Đương nhiên rồi. Nếu so sánh với sự vui vẻ tinh nghịch của Tôn Nghệ Hà, logic của anh, thật sự quá ngu ngốc. Tại sao nói vậy? Anh chính là kẻ hèn nhát. Anh đừng nói với tôi đây là lý trí.

    Trên thế giới này không chỉ có lý trí, còn có nhiều chuyện khác. Tuy rằng anh không biết vì sao, nhưng nó giống như một loại ma thuật vậy. Tôn Nghệ Hà chính là kiểu người như vậy. Anh không cảm thấy sao? Lúc cô ấy ở bên cạnh

    Anh không giống như lúc bình thường. Tôi thích cô ấy như vậy. Là người rất ấm áp, rực rỡ. Cô ấy giống như một ngọn lửa, mỗi lần yêu có thể yêu đến khi chỉ còn lại đống tro tàn. Nhưng cô ấy mỗi lần

    Vẫn có thể vì người bên cạnh mà cháy hết mình. Thật là cừ. Cô chỉ đi một đôi giày cô ấy mà nói giúp cô ấy nhiều lời tốt như vậy. Tôi nhận của anh nhiều túi xách như vậy, nhưng đến bây giờ cũng chưa nói lời tốt nào về anh. Cũng đúng.

    Mấy ngày trước, ở trên đường, tôi trông thấy mấy bạn sinh viên khoảng hai mươi tuổi. Nhìn thấy mụn trên mặt bọn họ, tôi cảm thấy rất đẹp. Là thứ có sự sống, có thể làm rung động người. Sống quá trầm mặc, sẽ mất đi năng lượng để tiến lên đó.

    Cô chỉ nhìn thấy một cái mụn mà có thể ngộ ra đạo lý nhân sinh sao? Tôi chính là thích cái mụn đó. Anh ăn không? Mặc dù anh làm người thất bại, nhưng mệnh của anh thì không tồi. [Nhất Hào, đường Hoài Hải] Tôn Nghệ Hà, lên xe đi.

    Mưa to rồi, lên xe. ♫ Nét vẽ mùa mưa nhẹ nhàng quá ♫ Trời mưa mà vẫn chạy bộ à? Tôi thường chạy bộ khi trời mưa. ♫ Khao khát thẫm đấm trong trái tim ♫ Cô chạy ở khu gần nhà tôi? ♫ Thanh xuân và ý chí tiêu hao. ♫

    Tôi cứ rẽ trái, rẻ phải, rồi gặp đèn xanh đèn đỏ, không biết tại sao lại rẽ vào đây. Cô lên kia suốt, có lời tôi muốn nói với cô. ♫ Đổi thành những vật dụng thường ngày. ♫ ♫ Ngày qua ngày. ♫ Vào đi. Nào.

    ♫ Phong cảnh nhìn đến quen thuộc. ♫ Không sao đâu. Tôi đi lấy áo cho cô thay. ♫ Hai mét lữ hành. ♫ ♫ Em sẽ thoát ra. ♫ ♫ Trước mặt em. ♫ Này, cô cầm cái này thay đi. ♫ Ánh bình minh giả tạo này. ♫ Vào phòng của tôi đó.

    ♫ Cũng không biết nên đi về đâu. ♫ Cầm đi. ♫ Nhưng em biết. ♫ Cởi giầy nhé. ♫ Em kiên cường hơn nỗi đau khổ của em. ♫ ♫ Cuộc sống này ♫ ♫ là đi tìm chính mình ♫ Bên kia. ♫ Tại sao luôn bị ám ảnh bởi tình yêu ♫

    ♫ Không biết tình yêu đang ở đâu ♫ ♫ Mong muốn được số phận ưu ái. ♫ Cho cô. Cảm ơn anh. Nóng. ♫ Có thể tự do hơn nữa không? ♫ Là nước nóng à, không phải trà gừng sao? ♫ Có lẽ là sinh mệnh ♫

    Không có gì, chỉ là tôi xem phim thường thấy người ta nói uống trà gừng. ♫ Bởi vì không thể hồi tưởng ♫ Nhà tôi không có trà gừng, nên… Có gừng cô có cần không? Không sao, không sao, không cần đâu. ♫ Nên càng trở lên đẹp hơn ♫

    Không có gì, tôi chỉ tùy ý nói thôi. ♫ Tôi muốn giải phóng ♫ ♫ Trước mặt em. ♫ ♫ Ánh bình minh giả tạo này. ♫ ♫ Lần này em sẽ không chạy trốn nữa. ♫ ♫ Từ những góc nhìn không giống nhau. ♫ Tôi vẫn chưa nói tôi thích anh mà.

    ♫ Cùng nhìn phong cảnh như vậy. ♫ Cô không cần nói nữa. ♫ Tôi và chính mình ♫ Anh biết sao? Cô chạy một vòng lớn đến nhà tôi như vậy. ♫ Du lịch không cần đối thoại ♫ Được rồi, tôi thừa nhận tôi thích anh.

    Nhưng anh nợ tôi một câu tỏ tình. Cái viết trên sách đó không tính. ♫ Mặt trời đang chiếu rọi. ♫ Tôn Nghệ Hà, anh thích em. Bởi vì em làm anh vui. Và anh cũng muốn khiến em hạnh phúc. Anh muốn em làm bạn gái của anh.

    ♫ Em sẽ thoát ra. ♫ Cười với anh, trêu đùa cùng anh ♫ Trước mặt em. ♫ đều được. Không được khóc sao? ♫ Ánh bình minh giả tạo này. ♫ Có thể ít chút không? ♫ Lần này em sẽ không chạy trốn nữa. ♫ Vậy anh không chê em nhiều lời.

    ♫ Từ những góc nhìn không giống nhau. ♫ Không chê em cảm xúc thay đổi thất thường. ♫ Cùng nhìn phong cảnh như vậy. ♫ Không chê em thích ăn đồ linh tinh. Em chính là đồ ăn linh tinh lớn nhất rồi. ♫ Tôi và chính mình ♫

    Sao em lắm lời như vậy chứ. ♫ Du lịch không cần đối thoại ♫ Vậy anh chính là nơi thu nhận những đồ linh tinh rồi. Vậy em là đồ thể loại nào? ♫ Mặt trời đang chiếu rọi. ♫ Là khô hay ướt? Tỏ tình rồi à? Rõ ràng vậy sao?

    Mặt cậu đều nở hoa hết rồi kìa. Cậu nói xem, Anh ấy yêu tớ không? Ngộ nhỡ anh ấy không yêu tớ, vậy không phải là lặp lại cảnh giống với Sam sao? Rốt cuộc làm thế nào mới có thể chứng minh rằng anh ấy yêu tớ đây?

    Anh ấy yêu tớ, thật lòng yêu tớ, luô luôn yêu tớ. Không có ai luôn luôn yêu cậu đâu. Cậu cũng sẽ không luôn yêu một người nào đó. Một người mà ngày nào cũng yêu cậu, yêu mỗi phút, mỗi giây, thực ra rất đáng sợ. Cậu nghĩ nhiều làm gì.

    Bây giờ cậu chỉ cần nghĩ cậu rất yêu anh ấy thế là đủ rồi. Tôi yêu bạn, tôi là chủ ngữ, chủ động. Anh ấy là tân ngữ, bị động. Do vậy tôi yêu anh ấy, tôi hành động. Câu đó của cậu từ đâu ra vậy.

    Rõ ràng trước giờ chưa từng yêu đương, mỗi lần nói chuyện đều khiến đau lòng. Gì chứ? Anh không sợ bị người khác nhìn thấy à. Sau họp em có việc gì không? Sao thế, muốn hẹn em sao? Đúng thế.

    Vậy nếu em có hẹn với người khác rồi, hoặc có việc thì sao? Có à? – Không có. – Vậy đi thôi. Đi xem phim. Được. Vậy em sẽ mời anh bắp rang bơ và coca. Vậy còn anh? Anh mời em ăn cơm, mua vé xem phim.

    Anh kiếm nhiều tiền như vậy tất nhiên chi nhiều hơn rồi. Được thôi, đi nào. Đây trà sữa là Lauren mua cho em. Cái này dùng tiền của anh mua đó. Vậy trả em cái thìa. Anh sao nhìn em chằm chằm vậy? Không có gì. Anh ngốc rồi sao, nhìn gì vậy?

    Em đẹp lắm. Em đẹp chỗ nào? Chỗ nào cũng đẹp. Sau khi em trở về, thì vứt cái kính này đi nhé. Vứt hết đi. Sau này chỉ mang kính gọng đen thôi nhé. Anh thích à, em tặng anh nhé. Nào. Kính này của em phải một nghìn độ nhỉ.

    Em ở đâu vậy? Em ở đâu vậy? Em ở đâu vậy? Lại lần nữa. Trả lại kính cho em. Chúng ta đi thôi. Đi bơi nhé. Không đi bơi nữa. Không đi bơi thì đi đâu? Đến nhà anh. Đến nhà anh làm gì? Sao vậy, không dám đi à?

    Không phải em không dám đi. Đi thôi. Hôm nay mời em uống đồ đắt như vậy. Trúng số rồi à? Anh là người hẹp hòi vậy sao? Gì vậy, mới năm giờ mà. Đi hẹn hò sao? Ngày đầu tiên hẹn hò với tên mặt lạnh.

    Đợi một chút, đợi một chút, đợi một chút. Anh thấy em hôm nay rất đẹp. Em xem cái áo này của em, khỏe khoắn, đơn giản. Cái quần này, vừa dài lại mảnh mai. Giày… Trắng. – Đẹp không? – Đẹp. – Thật sự đẹp sao? – Thật sự rất đẹp.

    Vậy em đi đổi bộ khác. Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi…! [KHU ĐÔ THỊ REVIVO] [Phi Nguyệt] Sao thế? Vui rồi chứ, vui rồi chứ, vui rồi chứ? Không phải em chỉ quên mua giày cao gót thôi sao? Rất được mà. Được, được, được. Nào, nào, nào ăn miếng thịt bò này đi.

    Cách phối đồ này… Là trào lưu. Là trào lưu. Gọi chút nước ngọt nhé. [Trần Nam] Em sẽ cho anh làm một bài kiểm tra tâm lý. Anh hãy tưởng tượng, anh đang ở một căn phòng trống, sơn tường là màu anh thích. Chỉ cần chớp chớp mắt,

    Những đồ trong phòng sẽ hiện ra, anh nghĩ anh sẽ muốn thứ gì. Vậy bây giờ anh… Một, hai, ba… Mở mắt. Trong phòng có những thứ gì? [Trần Nam] [Trần Nam] Có… một chiếc bàn, một cái ghế. Trên bàn có một cái máy tính. Bên cạnh máy tính có một cốc cafe.

    Đó không phải phòng làm việc của anh sao? Trần tiên sinh, thứ mà anh thích, lẽ nào là phòng làm việc của anh sao? [Trần Nam] Anh vẫn chưa nói hết. Cửa phòng, còn có em đang đợi anh. Như này còn tạm được. Được rồi, được rồi, không đùa với anh nữa.

    Mau về nhà ngủ nhé. [Trần Nam] Chúc ngủ ngon. [Trần Nam] Chúc ngủ ngon. Chúc mừng sinh nhật. Anh có việc à? Không có. Em thấy anh nhìn điện thoại suốt. Anh có việc, vậy em về trước. Em đi trước đây, anh làm đi nhé. Em đợi chút, đợi chút, đợi chút.

    Em tại sao không gửi tin nhắn cho anh? Sao em phải gửi tin nhắn cho anh? Thì…. Cái này… Muốn em hôn anh à. Anh trực tiếp nói đi. Vậy em hôn đi. Đáng yêu quá…! Anh biết không, trước đây, em luôn nghĩ rằng cuộc sống của mình giống như một nữ phụ.

    Bình thường không có gì mới lạ. Thật không ngờ, cuộc sống của em hiện tại lại hạnh phúc, lại tốt đẹp như vậy. Em rõ ràng là nữ chính. Em không phải là người có thể tùy ý thấy được ở mọi nơi. Em rất đặc biệt, em có biết không hả?

    Anh nói những lời này đều là có căn cứ cả. Anh đã duyệt qua rất nhiều người. Có thể là bởi vì chuyện của ba mẹ em. Em luôn nghĩ rằng, đặt tình cảm vào một người nào đó, là một việc rất nguy hiểm. Ngộ nhỡ người đó đi rồi,

    Chẳng phải sẽ rất thảm sao? Do vậy em mới đem nó san sẻ ra, cho rất nhiều người, rất nhiều việc. Như vậy nếu có xảy ra vấn đề cũng sẽ không quá thảm. Anh của ngày trước cảm thấy con gái chẳng qua chỉ là có một khuôn mặt xinh đẹp,

    Một thân hình nóng bỏng mà thôi. Anh học được rất nhiều điều, theo đuổi rất nhiều cô gái. Giống như một loại thử thách. Thành công rồi thì có cảm giác thành tựu. Nhưng sau này anh phải hiện ra thực ra không phải như vậy. Bây giờ anh cảm thấy yêu thật lòng

    Thực ra rất thú vị. Thú vị? Thú vị? Anh là vì cảm thấy em thú vị nên mới thích em sao? Anh không phải…. Anh cũng không biết. Dù sao thì anh chính là thích em. Em nhìn anh như vậy là không muốn về nữa sao? Em nghiêm túc chứ? Không về nữa.

    ♫ Và một nhịp đập nữa lại trôi đi. ♫ ♫ Mặt trời dần nhô lên khỏi chân trời. ♫ ♫ Bánh xe quay tròn quay tròn. ♫ ♫ Mưa rơi tí tách tí tách trong tâm hồn. ♫ Nhà triết học bình tĩnh suy xét tình yêu.

    ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ Xin lỗi…! Tình yêu, đây có thể là tình yêu. Nếu như chỉ dựa vào suy xét, ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ thì chỉ có thể cả đời làm nhà triết học. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Anh xem cái này. Cái kia cũng đẹp. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Cái này cũng đẹp. ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Cảm ơn anh, Hựu Đình. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Anh khiến em cảm thấy, tính yêu

    ♫ Từ Bắc sang Đông để níu chân anh. ♫ nó không chỉ có một dạng. Nó có thể rực rỡ như pháo hoa. Có thể yên tĩnh như dòng nước. ♫ Định mệnh khao khát trái tim em. ♫ Có thể mạnh mẽ. Cũng có thể từng chút từng chút mãi không dừng.

    ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ Vậy nên cho dù kết quả có ra sao, Chúng ta cùng chờ đợi. ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Tình yêu giống như một đốm lửa,

    ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ hôm nay cháy sáng, ngày mai lụi tàn. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Không có bất kỳ quy luật nào. Trước giờ cũng không nói đạo lý. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫

    Giống như người đầu tư muốn đầu tư. Chơi game phải đánh kẻ mạnh nhất. ♫ Từ Bắc sang Đông để níu chân anh. ♫ Chim di cư phải di chuyển. Mọi người luôn cần tình yêu. ♫ Định mệnh khao khát trái tim em. ♫ Nhịp cuộc sống của anh rất nhanh.

    Anh thường tránh những thứ ràng buộc dẫn đến sự phụ thuộc, làm chậm nhịp sống của anh. ♫ Em đã chìm vào giấc mộng của thiên đường. ♫ Cuộc sống không có ràng buộc là chuyện quan trọng nhất với anh. Nhưng… ♫ Em đã được nếm trải qua lời thề. ♫

    Cái này với anh mà nói, là một khởi đầu mới. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Đây…? ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Em và anh… ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Thực ra trong tình cảm,

    Người lạnh lùng, thiết lập phòng vệ ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ đều là những đứa trẻ. ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫ Thật sao? ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫

    Chỉ có những người chưa được giáo dục qua ♫ Em muốn được yêu thương ♫ mới cảm thấy giáo dục rất quan trọng. ♫ Em muốn được yêu thương ♫ Chí có người không có tiền mới cảm thấy tiền rất quan trọng. ♫ Em muốn được yêu thương ♫

    ♫ Hãy gửi cho em một thiên thần xuống. ♫ Người không hiểu tình yêu, mới cảm thấy cho đi ♫ Để nhìn sâu thẳm vào trong mắt em. ♫ là một kiểu nịnh hót. Không có biểu hiện của tự tôn. ♫ Và hôn em trong sự ngạc nhiên. ♫

    Có lẽ giữa người với người ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ chính là như vậy. Tôi cho phép bạn ở trước mặt tôi làm càn. ♫ Anh chính là thiên thần từ trên cao xuống. ♫ Bạn cũng phải chấp nhận sự quá quắt và yếu đuối của tôi.

    ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Chúng ta chấp nhận cái tốt và xấu của nhau. Sẽ mềm yếu, sẽ thay đổi mạnh mẽ hơn. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Theo như tôi thấy, lời yêu thương hay nhất thế gian không chỉ là,

    ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ tôi là một phần của bạn. Bạn không cần phải tuân theo các quy tắc. Bản chỉ cần làm việc bạn muốn làm. ♫ Em muốn được yêu thương. ♫ Chỉ cần bạn vui là được.